Đại học Tuyệt Thiên.
Đây là một ngôi trường cổ xưa vô song, được xem như một "lão làng" trong số các trường đại học nhất phẩm.
Nơi đây từng là cứ điểm để loài người thời viễn cổ chống lại Thần Ma.
Tuyệt Thiên, diệt thần thông.
Đó chính là "căn cứ" chống đỡ các thế giới khác khỏi sự xâm lăng của Thần Ma.
Vì vậy, ngôi trường này vô cùng đặc biệt.
Phương thức đào tạo sinh viên cũng khác hẳn những trường đại học thông thường!
Ngôi trường này muốn sinh viên trưởng thành trong chiến đấu, lột xác trong biển lửa, như vậy mới xứng danh Nhân Trung Chi Long!
Thế nên, những ai muốn vào Đại học Tuyệt Thiên tự nhiên đều có những toan tính của riêng mình.
Đa số học viên đều sẽ lập thành một tiểu đội trước hoặc sau khi nhập học!
"Lập đội à..."
Ngô Thiên hơi trầm ngâm rồi lắc đầu nói: "Xin lỗi, tạm thời tôi không có ý định này."
Thực lực của hai chị em không tệ, nhưng hắn đã quen đi một mình rồi.
Huống chi, hắn và hai cô gái này cũng chẳng có giao tình gì.
"Chẳng lẽ hạng nhất lại xem thường hai chị em chúng tôi sao?"
Ánh mắt xinh đẹp của Nguyệt Diễm Diễm chợt lạnh đi, mang theo một chút không cam lòng.
Ngô Thiên cười cười, xua tay nói: "Thực lực của hai vị tôi đã được chứng kiến rồi, suýt chút nữa là bị hai vị chơi xỏ, sao dám xem thường được! Chỉ là, tính cách cá nhân tôi là vậy, nếu không cần thiết thì thực sự không thích kết bè kết phái!"
Nghe hắn nói vậy, hai chị em cũng không nói thêm gì nữa.
"Được rồi, vậy làm phiền hạng nhất rồi, chúng tôi xin cáo lui!"
Nguyệt Diễm Diễm khẽ thở dài, kéo tay em gái rồi bước ra ngoài.
"Không tiễn!"
Ngô Thiên chống cằm, nhìn theo bóng lưng họ rời đi.
Họ vừa đi khỏi chưa được bao lâu, tiếng gõ cửa lại lần nữa vang lên!
Ngô Thiên không cần đoán cũng biết là ai, liền ra mở cửa.
Quả nhiên, bên ngoài là gã trai đầu trọc!
Hắn ta không bước vào mà đứng ngay cửa nói thẳng: "Hạng nhất, đội của cậu có thiếu người không?"
"Tôi không định lập đội."
Ngô Thiên lắc đầu.
"Là định sau khi nhập học mới lập đội sao? Cũng phải, đến Đại học Tuyệt Thiên rồi mới có thể gặp được nhiều thiên kiêu hơn!"
Gã trai đầu trọc tự mình suy diễn, rồi tỏ vẻ bừng tỉnh ngộ, lạnh lùng nói: "Đa tạ hạng nhất đã giải đáp thắc mắc, tôi cũng nên làm vậy, đợi nhập học rồi tính sau! Cáo từ!"
Nói xong, hắn ta dứt khoát quay về phòng mình.
"..."
Ngô Thiên sa sầm mặt.
Không ngờ gã đầu trọc này trông lạnh lùng cool ngầu thế mà lại là một thánh não bổ?
"Thôi kệ..."
Ngô Thiên cũng lười giải thích, cứ thế quay vào phòng.
Sau đó, mấy ngày trôi qua trong yên bình.
Phi thuyền tinh không di chuyển trong vũ trụ, thỉnh thoảng lại dựa theo quỹ đạo của Tinh Đồ Dẫn Đường để mở ra "Trùng Động" tiến hành dịch chuyển không gian!
Vượt qua gần nửa vũ trụ, băng qua mấy trăm tinh hệ, cuối cùng phi thuyền cũng đã đến một khu vực sáng chói!
Trong tầm mắt, tất cả đều là một màu trắng ngọc!
Toàn bộ hành tinh này còn lớn hơn "Ứng Thiên Phủ" gấp mấy vạn lần!
Phong cách của hành tinh thiên về công nghệ cao, các loại phi thuyền và trạm không gian mang đậm dấu ấn khoa học kỹ thuật đang tuần tra bên ngoài.
Phi thuyền tinh không của "Đại học Tuyệt Thiên" dường như có thân phận phi phàm, chỉ dừng lại một chút ở trạm không gian rồi bay thẳng vào trong hành tinh Bạch Ngọc.
Rất nhanh, phi thuyền đã đáp xuống một sân ga siêu khổng lồ rộng hàng vạn dặm.
Vô số Cổng Dịch Chuyển kết nối với nhau, có màu xanh thẳm, màu đỏ tươi, hình xoáy nước, trong suốt, màu vàng kim, màu trắng...
Đủ mọi màu sắc, liếc mắt một cái đã thấy vô cùng choáng ngợp!
Ngô Thiên ngồi trong phòng, nhìn vô số Cổng Dịch Chuyển bên ngoài, ánh mắt lóe lên.
Lúc này, "Cốc cốc cốc—!"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Ngô Thiên đi tới mở cửa, người đứng ngoài là thầy Trần, thầy cười nói: "Học viên Ngô Thiên, đến lúc phải đi rồi!"
"Vâng!"
Ngô Thiên cũng không có gì cần thu dọn, trực tiếp ra khỏi phòng, đưa thẻ phòng ra.
"Thầy Trần, trả lại cho thầy."
"Không không không!"
Thầy Trần lắc đầu, cười nói: "Đây là đồ của các em."
"?"
Ngô Thiên nhướng mày, hỏi: "Ý thầy là, chúng em còn có thể quay lại?"
"Không phải! Thứ này vốn dĩ... chính là thẻ học sinh của các em."
Thầy Trần đưa ngón tay ra điểm một cái!
"Ong—!"
Một luồng sức mạnh vô hình tuôn ra.
Chiếc thẻ phòng trong tay Ngô Thiên bỗng biến thành màu vàng óng, trên đó còn có ảnh chân dung của Ngô Thiên, cùng với tên và các thông tin khác.
"..."
Ngô Thiên ngẩn người.
Còn có cả trò này nữa à?
"Được rồi!"
Hắn ngượng ngùng cười, cất tấm thẻ học sinh vừa mới có được.
"Đi thôi!"
Thầy Trần cũng không trêu chọc, vẻ mặt tự nhiên dẫn hắn rời đi.
Một lát sau, thầy đã tập hợp tất cả học viên lại, đi về phía boong tàu.
Ở cửa cầu thang, Trần Thiên Tú và lão nhân áo choàng đen trông già nua yếu ớt đã đứng sẵn ở đó. Thấy mọi người đi tới, lão nhân ho khan một tiếng rồi phất tay!
"Keng—!"
Cầu thang hạ xuống.
Lão nhân đi đầu, những người còn lại theo sát phía sau.
Xuống khỏi phi thuyền, Ngô Thiên mới có dịp quan sát xung quanh.
Khác với cảnh tượng nhìn từ bên trong phi thuyền, khi quan sát ở cự ly gần, nơi đây càng khiến người ta chấn động hơn!
Những Cổng Dịch Chuyển đủ mọi hình dáng, những con đường ngang dọc thông suốt và ngăn nắp, cùng vô số Chức Nghiệp Giả đang đi tới đi lui.
"Nếu nói vũ trụ là biển sao, vậy thì hành tinh này chính là một bến cảng!"
Lúc này, Nguyệt Diễm Diễm và Nguyệt Thanh Thanh đã đi tới.
Giọng Nguyệt Diễm Diễm vẫn lạnh lùng, nhưng trên gương mặt xinh đẹp lại thoáng một nét bình tĩnh.
"Hành tinh này là trung tâm đầu mối của cả tinh hệ! Giống như trái tim của một người, nó chiếm một vị trí vô cùng quan trọng!"