Là một truyền kỳ, thực lực của Trương Trấn Quốc tự nhiên được xem là cường đại.
Đáng tiếc, hắn lại là dân bản địa của thế giới Huyết Mễ.
Thế giới này vốn dĩ đã yếu kém, huống chi còn có Thương Vân Tông, cái Ma Môn điên cuồng này, chuyên tác oai tác quái.
Trương Trấn Quốc có thể trưởng thành đến bậc truyền kỳ ở nơi đây, thực sự đã là rất giỏi rồi!
Mặc dù chỉ là khuôn mẫu cấp "Tinh Anh"!
Nhưng ít nhất... hắn cũng là người tự mình tu luyện đi lên.
Ngô Thiên có cảm giác, Trương Trấn Quốc chắc chắn có thể đánh thắng Đại Uy Bồ Tát của Man Hoang Cốt Giới.
Còn đối với mấy vị Tinh Quân kia, e là không thể!
"Kính chào môn chủ."
Ngô Thiên mỉm cười chắp tay.
Thực ra, hắn cũng chẳng hiểu lễ nghi gì sất, cứ chắp tay là xong chuyện.
May mà các vị môn chủ của Thiên Môn cũng không phải người câu nệ tiểu tiết, đương nhiên sẽ không để ý đến những chuyện vặt vãnh này.
Mấy người họ liền tiến lên, tươi cười tự giới thiệu.
Trương Trấn Quốc bèn kéo Ngô Thiên, hướng về phía mọi người trong yến tiệc mà hô lớn: "Chư vị, đây chính là Đại Ân Nhân của chúng ta! Ngô Thiên, Ngô công tử!"
Lời vừa dứt, bên dưới không ít người đã cất cao giọng.
"Ngô công tử, đại ân đại đức không biết lấy gì báo đáp, tại hạ cũng coi như có chút thực lực, sau này nếu có việc cần sai bảo, dù là núi đao biển lửa cũng xin cứ việc phân phó. Lão Từ ta mà nhíu mày một cái thì là con chó!"
Đây là một gã đại hán, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn như sắt thép.
Ngô Thiên sa sầm mặt.
Cmn!
Nếu là một cô em gái thơm tho mềm mại nói câu này thì còn nghe được.
Ngươi một gã đàn ông thô kệch mà không biết ngượng mồm nói mấy lời này à?
Ấy thế mà, lời này vừa nói ra, không ít người cũng bắt đầu hùa theo.
"Lão Từ nói không sai, Ân Công xin nhận của tại hạ một lạy! Nếu không có Ân Công, mối thù máu của ba mươi tư người nhà họ Ngô ta e là vĩnh viễn không cách nào báo được!"
"Đúng vậy đó, Thương Vân Tông xem võ giả như Huyết Mễ, tàn ác vô cùng!"
"Gia tộc chúng ta trước đây còn tưởng mình đang lên như diều gặp gió, chỉ trong nháy mắt đã trở thành Huyết Mễ của Thương Vân Tông, gần như bị ăn sạch!"
Mọi người đều vô cùng xúc động.
Đương nhiên, trong đó cũng có những người sắc mặt không đổi.
Một vài thanh niên có chút khó chịu, thấy trưởng bối nhà mình hết lời ca ngợi một người trẻ tuổi như vậy, bọn họ ít nhiều đều có chút đố kị.
Huống chi, trong số đó không thiếu người thầm thương trộm nhớ Lý Thanh Lộ.
Nghe đồn, Lý Phi Phàm có ý định gả Lý Thanh Lộ cho Ngô Thiên!
Phải biết rằng, Lý Thanh Lộ không hề tầm thường.
Đầu tiên, nàng là một thiên tài võ đạo.
Hơn nữa, nàng còn có thân phận kép.
Sau khi nhận được truyền thừa của một vị thiên chi kiêu nữ trong võ đạo, nàng nghiễm nhiên có thêm bối cảnh của vị thiên kiêu kia bên cạnh thân phận vốn có của mình.
Cái danh "ông ngoại ruột" này của Lý Phi Phàm cũng từ đó mà ra.
Sau đó, thiên phú của nàng mạnh mẽ, lại có truyền thừa, thực lực còn được tăng tiến trong thế giới thí luyện.
Ở lứa tuổi của mình, nàng gần như vô địch.
Lại thêm trẻ trung, xinh đẹp, dáng người nóng bỏng, ai mà không thích chứ?
Không ít thanh niên khác với thế hệ trước, bọn họ ít nhiều có chút không cam lòng, nhưng cũng không dám biểu lộ ra ngoài.
Bỗng nhiên, một gã thanh niên mặt hoa da phấn thấp giọng nói: "Cái tên Ngô Thiên này, có phải là ngông cuồng lắm không? Mấy huynh đệ, hay là lát nữa chúng ta dùng chút tiểu xảo, khiến hắn bẽ mặt một phen?"
...
Nghe vậy, không ít người cũng có chút động lòng.
Bọn họ không phải kẻ ngốc, người mà các trưởng bối đều công nhận là ân công, bọn họ đương nhiên không dám có ác ý hay ý đồ xấu gì.
Nhưng chơi khăm một phen, khiến đối phương mất mặt, chắc cũng không sao đâu nhỉ?
"Được, dù sao cũng chỉ là đùa một chút thôi, đối phương chắc cũng không để ý đâu. Vương Thụ, ngươi có ý kiến gì hay không?"
Có người tán thành, những người còn lại cũng lũ lượt gật đầu.
Gã tên Vương Thụ kia cười ha hả, từ trong tay áo lấy ra một cái túi giấy, nói: "Đây là bột ba đậu tinh chế. Bột ba đậu thông thường có thể khiến một con trâu tiêu chảy đến nát bụng, nhưng hiệu quả với võ giả không lớn. Còn bột ba đậu tinh chế này, cho dù là các vị trưởng lão cũng chịu không nổi, chắc chắn có thể khiến hắn ngồi xổm trong nhà xí cả buổi chiều!"
"Hay, hay lắm, đúng là đồ tốt!"
Không ít người nở nụ cười khoái trá.
Vương Thụ liền xúi giục: "Ai dám đi?"
"Ta đi! Lão tử sớm đã ngứa mắt thằng đó rồi!"
Một thanh niên tên Vũ Thành nhận lấy cái túi nhỏ, bưng một chén rượu, đổ bột trong túi vào.
Lắc nhẹ vài cái, hắn hăm hở bước tới.
Nhìn theo bóng hắn rời đi, đám thanh niên còn lại đều nhón chân lên hóng chuyện.
Gã tên Vương Thụ kia đột nhiên ánh mắt đờ đẫn, có chút mờ mịt lẩm bẩm:
"Đây... Đây là đâu?"