Đây là một đội Chức Nghiệp Giả cấp 20 trở lên, vừa mới bước ra từ một cánh cổng không gian.
Bọn họ nhìn thấy đám người Vương Xương Hà, lập tức xông tới.
"Các ngươi muốn làm gì?"
Vương Xương Hà tuy nhát gan nhưng vẫn lên gân hét lên một câu.
Dù sao thì hắn cũng mang danh là đại thiếu gia của Thủy Thành, làm sao có thể mất mặt!
"Ngươi..."
Trong đội Chức Nghiệp Giả ngoại lai, một Kỵ Sĩ mặt lạnh như tiền nhìn Vương Xương Hà, cất tiếng hỏi: "Chúng ta là đội cứu viện, Mộc Hoàng Nhi tiểu thư đâu? Chẳng phải các ngươi đã dùng Quyển Trục Dịch Chuyển Định Vị sao?"
Hóa ra, để phòng hờ bất trắc, sau khi Quyển Trục Dịch Chuyển Định Vị được sử dụng, Mộc Hoàng Nhi cũng sẽ có Chức Nghiệp Giả của gia tộc đến hỗ trợ nhằm đề phòng sự cố.
Nghe vậy, đám người Vương Xương Hà bừng tỉnh ngộ, hóa ra là người nhà đến!
Thế nhưng...
"Rất xin lỗi, có lẽ Hoàng Nhi tỷ tỷ và Dương Y Y tỷ tỷ đều không dùng quyển trục dịch chuyển."
Mấy nữ sinh lên tiếng.
Gã Kỵ Sĩ nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Nơi xảy ra chuyện ở đâu?"
"Trong dãy núi Hắc Sắc, cách đây chừng vài giờ di chuyển... nếu các vị cưỡi ngựa."
Nữ sinh trả lời.
Dù sao cô cũng còn là một thiếu nữ, tâm tư khá đơn thuần, nghe nói gã Kỵ Sĩ là người của Mộc gia thì liền tin ngay.
"Ừ, chúng ta phải đi cứu viện tiểu thư." Gã Kỵ Sĩ trầm giọng nói: "Cần một người chỉ đường cho chúng tôi!"
"Để ta!"
Nữ sinh lên tiếng. Trông cô bé chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng lá gan lại lớn hơn cả gã đàn ông to xác Vương Xương Hà.
"Vương Lâm, cẩn thận một chút nhé!"
"Đúng vậy, Vương Lâm dũng cảm thật, không như ai kia! He he."
"Cố lên!"
...
Mọi người ríu rít động viên, Vương Lâm chỉ mỉm cười.
Lúc này, Vương Xương Hà không hiểu sao trong đầu lại nảy ra một ý nghĩ bốc đồng, bất giác buột miệng: "Chúng ta cũng đi cùng!"
"Hả!?"
Mọi người đều sững sờ.
Vương Xương Hà lại xua tay, dẫn theo hai người trong đội của mình, tỏ ý muốn cùng đi cứu viện.
"Vậy thì tốt quá."
Gã Kỵ Sĩ gật đầu, ra hiệu một tiếng, liền có người lấy ra một quyển trục.
...
【 Quyển Trục Tăng Tốc Nhóm 】
Phẩm chất: Lam.
Yêu cầu cấp độ: 20.
Số lần sử dụng: 1/1.
Hiệu quả: Tiêu hao 50 MP, kích hoạt tăng tốc cho cả nhóm, tốc độ +800, hiệu lực kéo dài 2 canh giờ.
Giới thiệu: Thần khí để chạy trốn, pro vãi!
...
Đây là một vật phẩm tiêu hao cực kỳ quý giá, thế nhưng gã Kỵ Sĩ không hề do dự, trực tiếp bóp nát quyển trục.
Ngay sau đó, ai nấy trong đội đều cảm giác như đang đạp trên gió, tốc độ di chuyển tăng vọt gấp nhiều lần!
"Đi!"
...
Địa hình đồi núi hiểm trở, trên con đường mòn, thỉnh thoảng cũng có vài con cự thú hay quái vật không biết điều mò ra tấn công ba người.
Dù sao thì trong chư thiên vạn giới, vóc dáng của nhân loại cũng chẳng được xem là to lớn gì.
Lũ cự thú trong dãy núi con nào con nấy cũng cao ba bốn thước, khi nhìn thấy ba con người nhỏ bé, những con có trí tuệ thấp khó tránh khỏi sẽ xem họ là kẻ yếu và lao vào tấn công!
Kết quả là...
"Xèo xèo...!"
Trên một bãi đất trống, Dương Y Y và Mộc Hoàng Nhi đang ngồi nghỉ trên một tảng đá.
Ngô Thiên thì dựng thanh "Liệt Hỏa Đại Kiếm" của mình lên, xiên vài que thịt thú rồi đặt lên thân kiếm để nướng.
Đúng như phần giới thiệu trang bị đã ghi, thanh "Liệt Hỏa Đại Kiếm" này quả đúng là thần khí dùng để nướng đồ ăn. Không chỉ ngọn lửa có thể điều khiển tùy ý, mà nhiệt độ, góc độ và phạm vi của lửa cũng đều kiểm soát được.
Mấy xiên thịt nhanh chóng được nướng chín. Ngô Thiên lấy từ không gian trữ vật ra các loại "hương liệu", "bột thì là", rồi rắc đều lên trên.
Chẳng mấy chốc, một mùi thơm nức mũi lan tỏa.
Ngô Thiên hít một hơi thật sâu, bụng đã kêu lên òng ọc.
"Vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mọng, béo mà không ngấy! Món thịt nướng này đúng là thượng phẩm!"
Ngô Thiên tự sướng một câu, rồi gắp một miếng thịt nhỏ đưa vào miệng.
"Ưm! Tuyệt phẩm!"
Ngô Thiên không nói nên lời, cắn một miếng thật to.
Mộc Hoàng Nhi và Dương Y Y thấy vậy cũng vội vàng gia nhập đại quân "giành thịt". Con cự thú vừa định tấn công ba người họ, cứ thế trở thành bữa ăn trong bụng cả ba.
Đang ăn, tai Ngô Thiên khẽ động, hắn mơ hồ nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân.
"Có người đến, là con người, hơn nữa không chỉ vài người đâu."
Ngô Thiên lên tiếng.
"Người à? Cẩn thận!"
Mộc Hoàng Nhi nhíu mày, đặt miếng thịt trong tay xuống.
Ở Dị Giới, cho dù là những Chức Nghiệp Giả đến từ cùng một nền văn minh cũng phải đề phòng lẫn nhau.
Đây không phải chuyện đùa. Tuy cùng đến từ một nền văn minh, nhưng khi lợi ích xen vào, ai biết được trong đó có bao nhiêu kẻ ác.
Không lâu sau, một đám người xuất hiện trong tầm mắt của cả ba.
Trong đó có Kỵ Sĩ, cũng có các Chức Nghiệp Giả khác. Điểm chung là dưới chân họ đều có gió cuộn, thúc đẩy họ tiến tới với tốc độ cực nhanh.
"Đó là Kỵ Sĩ hộ vệ của Mộc gia!"
Mộc Hoàng Nhi nhíu mày, quay đầu nói: "Y Y tỷ, em trai thúi, đừng căng thẳng, là Kỵ Sĩ nhà mình!"
"Vậy à."
Ngô Thiên xoa cằm, trong vô thức... hắn đã lưu lại tiến trình.
"Lưu thành công!"
"Ghi đè lên Vị Trí Lưu: 2"