Thà không kết thúc còn hơn, cứ chơi cho sướng!
Lời Lý Tiểu Bạch nói tuy đường hoàng, nhưng ý ngầm biểu đạt chính là như vậy. . .
Nhìn chung hành vi nhất quán của đám người Lý Tiểu Bạch, dường như họ vẫn luôn tuân theo tư tưởng này, thỏa mãn thú vui quái đản của bản thân, một chút cũng không để tâm đến tôn nghiêm và vinh nhục của người khác.
Hoàn toàn một bộ dáng: ta chơi vui là được, các ngươi thích thế nào thì tùy, dù thiên hạ đại loạn cũng chẳng liên quan gì đến ta.
Các khách hàng nhìn nhau, lòng lạnh toát cả người, Giải Mộng Sư thật sự quan tâm đến giấc mộng của bọn họ sao?
. . .
"Phong Thần hoàn toàn không cách nào làm, đem ý nghĩ của Lý Tiểu Bạch truyền đi, Thiên Tôn sẽ đích thân ra tay đối phó Lý Tiểu Bạch sao?" Khương Tử Nha hỏi.
"Lý Tiểu Bạch quậy phá như vậy, danh tiếng Tây Kỳ xấu banh xác rồi!" Cơ Xương than.
"Văn thái sư toang rồi, Thành Thang cũng toang theo." Hoàng Phi Hổ nói.
"Dị nhân chưa trừ diệt, thiên hạ sẽ vĩnh viễn không có ngày yên bình. . ."
Một trận gió thổi qua.
Lông vũ từ trên người Tân Hoàn rơi xuống bay phấp phới, trôi dạt đến mọi góc của thành lầu.
Một lời của Lý Tiểu Bạch, khiến mỗi người trong đám đông đều có tâm tư riêng.
Cảnh tượng ồn ào yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng động từ bàn bài.
. . .
Lý Hải Long tùy ý ra một lá "giết" vào mặt một tên phản tặc, rồi bỏ bài qua.
Người đến lượt ra bài là Hoàng Phi Báo, nhưng hắn thần hồn nát thần tính, một lòng chỉ nghĩ cách đối kháng với ván bài quái gở này, sờ bài, bỏ bài, thậm chí còn chẳng thèm nhìn bài trong tay, đã kết thúc lượt của mình.
Thao tác của Hoàng Phi Bưu cũng y hệt, tình huống hiện tại, ai mà có tâm trạng chơi bài chứ?
Đương nhiên, ý định ban đầu của Lý Hải Long cũng chẳng phải chơi bài, mặc cho bọn họ lần lượt bỏ bài, hắn nhìn về phía Hoàng Phi Hổ: "Võ Thành Vương, ngươi từ đại doanh của Văn Trọng đến, thái sư định ứng phó chúng ta thế nào?"
Hoàng Phi Hổ nhìn bài trên tay mình, chỉ giữ im lặng.
"Nghĩ đến lão gia Hoàng, nghĩ đến muội tử Hoàng Phi nhà ngươi." Lý Hải Long mỉm cười, "Thuật mời bài này của ta, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành, ngươi cũng không muốn thấy Hoàng Phi nửa đêm từ hoàng cung chạy đến chứ? Lý Tiểu Bạch nói đúng, chúng ta vẫn nên dĩ hòa vi quý, chơi một ván bài với chúng ta, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với chém chém giết giết, sinh linh đồ thán. . ."
"Thuật triệu hoán của ngươi đại khái cũng cần biết danh tính và tướng mạo chứ!" Hoàng Phi Hổ ngẩng đầu lên, nhìn Lý Hải Long, cười lạnh, "Hoàng Phi Hổ tài nghệ không bằng người, bị bắt không có gì đáng trách. Nhưng gia tộc Hoàng mỗ đời đời nhận hoàng ân, ăn lộc vua, trung quân là chuyện đương nhiên, phải lấy cái chết báo đáp ơn vua. Chắc hẳn muội tử ta biết được ngọn ngành, cho dù chạy đến chết, cũng cam tâm tình nguyện. . ."
"Biết danh tính và tướng mạo? Dị nhân Triều Ca nói sao?" Lý Hải Long bất động thanh sắc, tự động bỏ qua cái gọi là "lấy cái chết báo đáp ơn vua" của Hoàng Phi Hổ, trong kịch bản gốc, mặc kệ là bị cuốn hút hay bị ép buộc, hắn là người đầu tiên đầu quân cho Tây Kỳ.
Hoàng Phi Hổ không đáp.
Cơ Xương và những người khác nhìn về phía Hoàng Phi Hổ, lòng bình lặng như nước. Nói thật, nhược điểm như vậy của dị nhân đối với bọn họ mà nói gần như vô nghĩa, cho dù là thật, chẳng lẽ tất cả mọi người sau này đi ra ngoài đều phải che mặt sao?
Lý Hải Long nhìn Hoàng Phi Hổ, mỉm cười nói: "Hoàng Tướng quân cũng coi như thân ở địa vị cao, không ngờ lại ngây thơ như trẻ con. Chiến trường đối với chúng ta mà nói là trò chơi, dị nhân Triều Ca chẳng lẽ coi Thương Thang là nhà của mình sao? Ai lại lộ hết bài tẩy của mình ra chứ? Theo ta được biết, bọn họ ẩn giấu nhiều năm như vậy, Chu Tử Vưu gần đây mới liên tục phô diễn bản lĩnh tay không đỡ dao sắc của hắn!"
"Chu Tử Vưu?" Hoàng Phi Hổ đứng hình luôn, kinh ngạc hỏi lại, "Hắn không phải gọi Chu Hạo Thiên sao?"
Cơ Xương và những người khác nhìn về phía Lý Tiểu Bạch và Phùng Công Tử, Lý Tiểu Bạch cười khẽ gật đầu với họ.
Quả nhiên là giả danh giả nghĩa, cổ họng Cơ Xương đắng nghét, càng thêm bó tay.
". . ." Lý Hải Long cười như không cười nhìn Hoàng Phi Hổ, "Tướng quân, đến lượt ngươi ra bài."
"Chu Tử Vưu, Chu Hạo Thiên?" Hoàng Phi Hổ lẩm bẩm, trong tay mình bỏ hai lá bài, cười khổ một tiếng, ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp, "Lý dị nhân, ta cáo tri ngươi kế hoạch của dị nhân Triều Ca, ngươi có thể nói cho ta, nguyên do dị nhân giáng thế không?"
Những người trên bàn bài đồng thời dựng tai lên, tập trung cao độ nhìn về phía Lý Hải Long, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Lý Hải Long ngược lại lật lật mấy lá bài trong tay, đảo mắt nhìn đám đông: "Nghịch thiên mệnh, thuận thiên mệnh."
Mấy chữ nói ra rất ngầu lòi, nhưng khi hắn mở miệng, nước bọt không kiểm soát chảy ra khóe miệng, hình tượng cool ngầu tan nát bét.
Nhưng căn bản không ai quan tâm hình tượng của hắn.
Bàn về hình tượng, Tân Hoàn bị lột sạch lông vũ còn lầy lội hơn, nhưng tại trận, ngoại trừ binh lính bình thường, ai lại thèm liếc hắn một cái?
"Thế nào là nghịch thiên mệnh, thuận thiên mệnh?" Hoàng Phi Hổ hỏi.
"Vận số Thành Thang sắp tận, Chu thất làm hưng tám trăm năm. Đây cũng là thiên mệnh." Lý Hải Long cười cười, "Chuyện dị nhân Triều Ca làm chính là nghịch thiên cải mệnh, lợi dụng sở học của bản thân giúp Thành Thang kéo dài giang sơn, đấu với trời, đấu với đất, chống lại vận mệnh, đây chính là sứ mệnh của bọn họ."
Hoàng Phi Hổ và những người khác nghe xong cảm xúc dâng trào, lòng đầy tôn kính với đám dị nhân kia.
Khương Tử Nha nhớ lại những gì hắn đã chứng kiến ở Triều Ca, nhớ lại một loạt biện pháp viện khoa học giúp đỡ dân sinh, thầm thở dài một tiếng, bỗng nhiên không biết rốt cuộc ai đúng ai sai nữa?
"Hiển nhiên, những năm này nỗ lực của bọn họ đã đạt được hiệu quả nhất định, làm cũng coi như không tệ." Lý Hải Long không tiếc lời khen ngợi.
"Đã bọn họ là nghịch thiên cải mệnh, các ngươi chính là thuận theo thiên mệnh?" Hoàng Phi Hổ ngữ khí không thiện ý.
Cái này.
Đến lượt Tân Hoàn ra bài, nhân vật của hắn là nội gián.
Vai này đúng là khó chịu cực kỳ.
Nghĩ nghĩ, Tân Hoàn ra một lá "giết" vào Hoàng Phi Hổ bên cạnh. Thân là tù binh, phải có tự giác của tù binh, dù thế nào cũng phải giữ thể diện cho chúa công, tỏ chút lòng trung thành của mình.
Hắn sớm đã hạ quyết tâm, sau khi xử lý tất cả phản tặc, liền mặc cho Lý Hải Long giết chết mình, tặng hắn một chiến thắng.
Hoàng Phi Hổ tức giận liếc nhìn Tân Hoàn phá đám, hờn dỗi không ra bài, chờ thời gian hết, bị hệ thống trừ một giọt máu. Hắn chọn là Quách Gia, sau khi mất máu, ván bài lại tự động chia cho hắn hai lá bài. Hắn căn bản không nhìn bài trong tay, hỏi: "Thế nào là thuận theo thiên mệnh?"
"Bình định lập lại trật tự, để lịch sử trở lại quỹ đạo ban đầu." Lý Hải Long nói, "Võ Thành Vương, Thiên Đạo chính là Thiên Đạo, sao có thể loạn đâu? Dù Đế Tân có xây dựng giang sơn thanh bình nhân hòa đến mấy, nên thoái vị cũng là phải thoái vị."
Ngươi nói xàm!
Khương Tử Nha suýt nữa không nhịn được chửi tục. Các ngươi là thuận theo Thiên Đạo sao? Các ngươi rõ ràng là chỉ sợ thiên hạ không loạn, mấy người các ngươi chính là thành phần phá game. . .
Hô hấp của Cơ Xương có chút tăng tốc, hắn bỗng nhiên tán đồng cách làm của đám người Lý Tiểu Bạch. Đúng vậy, Thiên Đạo đã định Chu thất làm hưng, sao có thể tùy tiện sửa đổi đâu?
Ba khách hàng trầm mặc không nói, yên lặng nhìn Giải Mộng Sư biểu diễn.
"Thuận theo thiên mệnh, liền phải tạo phản, liền phải để vạn dặm giang sơn này, sinh linh đồ thán sao?" Hoàng Phi Hổ trầm giọng chất vấn.
"Võ Thành Vương, lời này ngươi nói vậy không thấy ngại à?" Lý Hải Long phì cười một tiếng, nói, "Chúng ta đàng hoàng ở Tây Kỳ tạo phản, chuẩn bị chờ khi vận số Thành Thang tận thì tự động thay thế giang sơn của hắn. Ngược lại là các ngươi tốn công tốn sức, từng đợt từng đợt phái binh đến đây. Chúng ta vì phòng ngừa tạo thành thương vong nhiều hơn, đã cố gắng hết sức, vô luận là phụ tử Bắc Bá Hầu, hay Ma Gia tứ tướng, đều không ai bị thương vong! Từ trước đến nay, chúng ta đều đang tìm kiếm phương thức hòa bình nhất để giao tiếp quyền lực. . ."
Hoàng Phi Hổ nghẹn một cục trong cổ họng, lời đối phương nói khắp nơi đều là sơ hở, nhưng hắn muốn phản bác, lại không biết nên tìm điểm đột phá từ đâu.
Nửa ngày, hắn tái mặt, "Nói tóm lại, tạo phản chính là đại nghịch bất đạo."
"Thiên mệnh là Thiên Đạo định ra, thánh nhân công nhận." Lý Hải Long dìm Thiên Đạo một phen, nói, "Chúng ta không đến làm chuyện này, bọn họ cũng sẽ làm. Khương Tử Nha bên ngoài kia chính là đến giúp Tây Kỳ thuận theo thiên mệnh. Bất quá trình độ của hắn cùi bắp, để hắn chủ đạo, người chết sẽ nhiều hơn. Chúng ta yêu hòa bình, tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn."
". . ." Khóe miệng Khương Tử Nha giật giật, cảm thấy mình bị cà khịa, nhưng hắn không thể cãi lại, rốt cuộc, thánh nhân muốn chính là sát phạt, là muốn người chết tiến vào bảng Phong Thần, hắn không thể không làm.
"Võ Thành Vương, ngươi hiểu rõ rồi chứ?" Lý Hải Long nhìn Hoàng Phi Hổ, cười hỏi.
"Hiểu rõ." Hoàng Phi Hổ gật đầu, hắn nhìn bài trong tay mình, lại quay đầu nhìn về phía đại doanh của Văn Trọng, mỉm cười, "Nhưng ta vẫn lựa chọn nghịch thiên cải mệnh!"
Lý Hải Long sửng sốt.
"Ngươi sai chính là không nên để trên bàn bài này toàn là người nhà họ Hoàng của ta." Hoàng Phi Hổ cười nói, "Nếu không ngoài dự đoán của ta, thần thông pháp lực của ngươi trên bàn bài này cũng bị kiềm chế đi! Bằng không, sao đến mức phải đánh ván bài vô nghĩa này với chúng ta. Hoàng Phi Báo, Hoàng Phi Bưu, các tướng nghe lệnh, mặc kệ lá bài thân phận của các ngươi là gì, đồng tâm hiệp lực trên bàn bài này đối phó dị nhân Tây Kỳ, tập hợp sức lực của tất cả người nhà họ Hoàng chúng ta, nhốt chết dị nhân này trên bàn bài, giết!"
"Đại ca nói rất đúng, nhà họ Hoàng không có kẻ hèn nhát." Hoàng Phi Bưu lớn tiếng đáp.
"Chúng ta cứ ở trên bàn bài này, đánh đến thiên hoang địa lão." Hoàng Phi Báo cười sảng khoái nói, "Không chết không ngừng."
Nội gián Tân Hoàn nhìn trái nhìn phải, có chút bối rối.
Ngọa tào!
Mắt Lý Hải Long trợn trừng, đám khốn nạn này, tập thể lật kèo à!
"Chúa công, dù cho ngươi có tên tiểu nhân hèn hạ Tân Hoàn này tương trợ, lại có thể đánh thắng sáu huynh đệ nhà họ Hoàng chúng ta sao?" Hoàng Phi Hổ nắm chắc phần thắng, một bộ thấy chết không sờn, muốn nhốt chết Lý Hải Long trên bàn bài.
Tay Cơ Xương vuốt râu không khỏi dừng lại, theo bản năng nhìn về phía Lý Hải Long trên bàn bài, chẳng lẽ thật sự bị nhốt rồi sao!
Khương Tử Nha quay đầu, thấy Lý Tiểu Bạch và Phùng Công Tử vẻ mặt hóng drama, thầm thở dài một tiếng, thầm mặc niệm cho Hoàng Phi Hổ!
"Võ Thành Vương, thôi đừng đùa nữa." Lý Hải Long lắc đầu, cười nói, "Nói cho ta biết bên Văn Trọng có chủ ý gì, ván bài kết thúc, ta sẽ cho ngươi ăn no."
"Như vậy thì đa tạ chúa công." Hoàng Phi Hổ nhìn về phía Lý Hải Long, mỉm cười nói, "Bên Văn Trọng cũng chẳng có kế sách gì hay ho, bọn họ đang câu giờ, chờ Kim Ngao Đảo Thập Thiên Quân bày ra Thập Tuyệt Trận, rồi từ dị nhân viện khoa học Chu Hạo Thiên, dùng thuật triệu hoán đỡ dao sắc, gọi Cơ Xương và Khương Tử Nha vào trận, chờ các ngươi đến giải cứu thì ra tay sát hại. Chỉ cần diệt trừ các ngươi, Tây Kỳ sẽ bị phá. . ."
". . ." Biểu cảm của Hoàng Phi Bưu, Hoàng Phi Báo, Hoàng Minh và những người khác đơ ra, tình hình sao rồi.
"Chậc, ta biết ngay, không dễ xơi vậy đâu." Gia Cát Ôn lầm bầm.
Phùng Công Tử cười một tiếng, lắc đầu, dễ dàng bị kiềm chế như vậy, còn gọi là Giải Mộng Sư sao?
Bất quá.
Giải Mộng Sư đối phương nghĩ đến dùng thuật tay không đỡ dao sắc trăm phần trăm để kéo người vào Thập Tuyệt Trận, cũng coi như có chút tiến bộ. . .
"Đại ca, huynh đang nói đùa sao?" Hoàng Phi Báo quả thực muốn phát điên, run rẩy hỏi.
Mới vừa rồi còn lòng đầy phẫn nộ muốn chơi bài tới cùng, chớp mắt đã bán đứng cấp trên của mình, ca ca nhà mình thật đúng là chẳng chừa cho bọn họ chút thể diện nào!
"Nói đùa cái gì, an tâm đánh bài đi. Nếu thân phận là phản tặc, cũng không cần ra bài, ngoan ngoãn vươn cổ ra mà chịu chết, để chúa công thắng." Hoàng Phi Hổ trừng mắt nhìn Hoàng Phi Báo, cứ như biến thành người khác vậy.
Tân Hoàn nhìn về phía Hoàng Phi Hổ, nghẹn đến đỏ mặt tía tai, không ngờ ngươi lại là Hoàng Phi Hổ kiểu này, ta đã nhìn nhầm ngươi rồi, cướp mất cơ hội làm người tốt của ta. . .
. . .
"Lý tiên sư, ta nên làm gì?" Sắc mặt Cơ Xương tái mét.
Tin tức Hoàng Phi Hổ nói ra đã tạo thành chấn động cực lớn cho hắn. Uy lực của dị nhân hắn đã chứng kiến, vừa nghĩ đến mình có khả năng thân bất do kỷ lao vào Thập Tuyệt Trận, hắn liền từng đợt hoảng loạn.
"Lý đạo hữu, phải làm sao mới ổn đây?" Khương Tử Nha cũng là một trận hoảng loạn, chẳng màng gì đến bảng Phong Thần, đạo hạnh của hắn mà vào Thập Tuyệt Trận thì chỉ có nước chết. Hắn nhìn về phía Lý Tiểu Bạch, nói, "Thập Tuyệt Trận cường đại, với năng lực của ta e rằng không cách nào phá giải. Thuật triệu hoán của dị nhân đối diện có thể tránh né sao?"
"Một khi khởi động, trốn đến chân trời góc bể cũng sẽ thân bất do kỷ chạy đến đỡ kiếm." Lý Tiểu Bạch cười nhìn về phía Khương Tử Nha.
Cơ Xương nghĩ đến dung mạo của hắn đã sớm bị viện khoa học nắm rõ, càng thêm hoảng loạn: "Lý tiên sư, ngươi chắc chắn có cách, phải không?"
"Lý tiên sư, cứu phụ vương ta." Cơ Phát, Bá Ấp Khảo, Chu Công Đán và những người con lớn nhỏ của Cơ Xương, trong nháy mắt quỳ rạp xuống đất, cầu xin Lý Tiểu Bạch.
Cơ Phát nói, "Tiên sư, phụ vương ta xảy ra chuyện, Tây Kỳ rắn mất đầu, thành bảo trụ cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, đại ca đã từng vào Triều Ca, chắc chắn bị dị nhân ghi nhớ dung mạo."
Bá Ấp Khảo biến sắc mặt, nói: "Tiên sư, ta đi vào Thập Tuyệt Trận không sao, nhưng phụ thân không thể xảy ra chuyện gì."
Nam Cung Thích nói: "Những năm gần đây, nếu dị nhân Triều Ca hữu tâm, văn võ trọng thần Tây Kỳ ta e rằng đã sớm bị chúng ghi nhớ mặt mũi, cứ như vậy, chúng ta chẳng phải là muốn bị hốt trọn ổ sao?"
Những chuyện không thể kiểm soát lại đổ ập lên đầu mình, người Tây Kỳ cuối cùng cũng cảm nhận được thế nào là tuyệt vọng.
"Sư thúc, ta về Côn Luân mời sư tôn ta, nghĩ cách phá giải Thập Tuyệt Trận nhé?" Dương Tiễn cũng biết Thập Tuyệt Trận lợi hại, nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Chỉ một hai canh giờ, ngươi đến Côn Luân cũng không kịp!" Khương Tử Nha nói.
Hắn biết, đám người Lý Tiểu Bạch chưa hề coi trọng hắn, trong lòng không khỏi một mảnh bi ai, chuyện quái quỷ gì thế này, tu đạo mười năm lại rơi vào kết cục như thế này sao?
"Tranh thủ còn có thời gian, không bằng chúng ta đi xung kích đại doanh của Văn Trọng đi!" Nam Cung Thích nói, "Tiên hạ thủ vi cường, có thuật khiêng quan tài của Lý tiên sư, chúng ta bắt được dị nhân Triều Ca, mọi tai họa ngầm sẽ lập tức được giải trừ!"
"Nam Cung tướng quân nói rất đúng." Cơ Phát vui mừng khôn xiết, phụ họa theo, "Tiên sư, hạ gục Văn Trọng cũng vậy thôi. . ."
Lúc này, không ai ngại Lý Tiểu Bạch làm loạn.
"Thập Tuyệt Trận cũng không phải đại trận gì ghê gớm, không chết chóc gì đâu." Lý Tiểu Bạch nhìn về phía đại doanh của Văn Trọng, nhẹ nhàng cười một tiếng, "Nói lập uy, thì nhất định phải lập uy. Chúng ta đường đường chính chính, phá Thập Tuyệt Trận là được. Quân hầu, Tử Nha, hai vị cứ chuẩn bị chút đồ ăn thức uống mang theo người, lát nữa có khi dùng đến đấy. . ."
Lời còn chưa dứt.
Cơ Phát, Chu Công Đán và các vương tử khác sớm đã vội vàng chạy đến chỗ bếp núc dưới chân thành, chuẩn bị đồ ăn thức uống cho Cơ Xương và Khương Tử Nha.
Giờ khắc này.
Lời Lý Tiểu Bạch nói, có tác dụng hơn cả thánh chỉ.
Cơ Xương, Khương Tử Nha còn có Bá Ấp Khảo, Cơ Phát và tất cả mọi người nhồi nhét đầy đồ ăn lên người. Chuyện triệu hoán quá đỗi ly kỳ, ai cũng không muốn vận rủi đổ ập lên đầu mình.
Dù vậy.
Ai nấy vẫn thấp thỏm không yên, lòng đầy lo lắng cho tương lai.
Có lẽ là Hoàng Phi Hổ và Tân Hoàn được triệu đến đánh bài, cũng chỉ qua nửa giờ, Cơ Xương mặt lộ vẻ kinh hãi, đột nhiên lao nhanh xuống dưới cổng thành.
Mấy tên binh sĩ đi kéo Cơ Xương, nhưng Cơ Xương già nua không biết từ đâu có sức lực kinh người, đẩy bay từng người bọn họ ra ngoài.
Thần sắc Khương Tử Nha đột nhiên biến đổi.
"Tiên sư, cứu ta." Cơ Xương hoảng hốt kêu to.
Lý Tiểu Bạch đưa mắt ra hiệu cho Phùng Công Tử.
Phùng Công Tử cười khẩy.
Đội khiêng quan tài da đen từ trên trời giáng xuống, đặt Cơ Xương đang chạy vào trong.
Cơ Phát tức tái mặt, nhìn những người da đen đang gõ gõ đập đập, cổ cứng đờ quay sang Lý Tiểu Bạch, lắp bắp hỏi: "Tiên sư, đây chính là phương pháp đối phó của ngươi sao?"
Lý Tiểu Bạch cười cười: "Đúng vậy, trốn trong quan tài, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống. Ta cam đoan, trận pháp lợi hại đến mấy cũng không thể gây tổn hại cho quân hầu."