Cuối cùng, một sự rung chuyển nhẹ! Kẻ sốt ruột nhất hóa ra lại là Lý Mộc.
Giang hồ ngày càng loạn, khiêu vũ trở thành xu thế hot hit, ai nấy đều lấy việc nhảy nhót làm vinh quang, điều này đồng nghĩa với việc uy lực kỹ năng của Phùng công tử bị cưỡng chế suy yếu.
Phùng công tử bị yếu đi, tức là cả team của họ cũng bị suy yếu theo. Trong tình huống này, phải mau chóng đả thông cánh tay Kỳ Lân rồi chuồn lẹ mới là thượng sách.
Đế Thích Thiên muốn Long Nguyên sau mười mấy năm nữa, nhưng với tốc độ phát triển của Lý Mộc, khi đó có khi hắn đã là Giải Mộng Sư năm sao rồi. Việc có cần đến thế giới Phong Vân để giành Long Nguyên hay không, chắc cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mà cho dù có đến, đoán chừng cũng cân team, treo đầu dê bán thịt chó Đế Thích Thiên luôn ấy chứ!
Nghĩ thông suốt điểm này, Lý Mộc chẳng muốn lãng phí thời gian ở thế giới Phong Vân chút nào, có thể đi sớm ngày nào hay ngày đó.
Kiếm Ma và Ngạo Thiên liếc nhìn nhau, bao nhiêu khách không mời mà đến thế này. Ban đầu, họ định kéo dài thời gian, bàn bạc đối sách để Tuyệt Thế Hảo Kiếm xuất thế xong sẽ rơi vào tay Ngạo Thiên. Ai dè Lý Mộc một câu đã đẩy mọi chuyện ra ngoài tầm kiểm soát, khiến hai người hơi có chút đâm lao phải theo lao.
Cho dù Bái Kiếm sơn trang là sân nhà của họ, nhưng vẫn khiến họ có cảm giác không làm chủ được tình hình.
Kiếm Ma cười gượng gạo nói: "Vị công tử này, kiếm tế đã định giờ lành ngày tốt rồi, làm sớm e là không ổn lắm. Vả lại, có Vũ Thần ở đây, ai mà dám lỗ mãng chứ?"
Lý Mộc liếc mắt ra hiệu cho Đoạn Lãng.
Đoạn Lãng cắn răng, bật dậy khỏi ghế, dẫn đầu lao thẳng về kiếm trì sau trang: "Tao dám lỗ mãng đấy! Chọn ngày không bằng đụng ngày, tao cứ muốn Tuyệt Thế Hảo Kiếm xuất thế ngay hôm nay!"
"Đoạn Lãng!"
Kiếm Tham, Kiếm Ma, Ngạo Thiên đồng loạt quát lớn.
"Ngăn Đoạn Lãng lại!" Ngạo Thiên chỉ huy đám trang đinh.
Mười mấy trang đinh nghe lệnh, chặn đường Đoạn Lãng. Đoạn Lãng vung Hỏa Lân Kiếm quét ngang, hất văng bọn họ sang một bên rồi nghênh ngang bỏ đi.
Kiếm Ma nhìn sang Phùng công tử: "Vũ Thần, cái này...?"
Phùng công tử cười cười: "Kiếm Ma à, ta thật sự chỉ đến hóng chuyện thôi!"
"Ha ha!" Kiếm Tham cười phá lên, vội vã đuổi theo Đoạn Lãng: "Vũ Thần quả nhiên giữ lời, ta cũng đi tranh đây, Tuyệt Thế Hảo Kiếm nhất định là của ta, Kiếm Tham!"
"Tên khốn!" Ngạo Thiên sa sầm mặt, dậm chân định đuổi theo, nhưng thấy Bộ Kinh Vân vẫn đứng im, chợt nhớ ra Tuyệt Thế Hảo Kiếm xuất thế cần máu của hắn, không khỏi ngớ người ra: "Bộ Kinh Vân, Đoạn Lãng và Kiếm Tham đều đi tranh kiếm rồi, ngươi không đi à?"
Bộ Kinh Vân nhìn Lý Mộc.
Lý Mộc cười cười, liếc Tả Đình một cái: "Đi thôi, mọi người cùng đi hóng xem sao!"
Tả Đình mặt cắt không còn giọt máu, nắm chặt hai nắm đấm, trán lấm tấm mồ hôi, trông cực kỳ căng thẳng. Phát giác ánh mắt của Lý Mộc, hắn gượng cười một cái khó coi, gật đầu: "Ta chuẩn bị xong rồi! Đi thôi!"
Kiếm Ma nhất thời không hiểu rõ mối quan hệ và tình hình của mấy người này.
Nhưng mà.
Tuyệt Thế Hảo Kiếm sắp xuất thế rồi, hắn cũng chẳng bận tâm suy nghĩ nhiều nữa, đi trước một bước về phía kiếm trì, vừa đi vừa tính toán làm sao để Tuyệt Thế Hảo Kiếm thuận lợi ra đời mà không rơi vào tay kẻ ngoài.
...
Kiếm Trì nằm trong sơn động phía sau núi Bái Kiếm sơn trang, còn chưa đến gần đã cảm nhận được một luồng khí nóng hừng hực.
Khi Lý Mộc và đồng bọn chạy tới.
Đoạn Lãng và Kiếm Tham đã choảng nhau bên trong rồi. Chú Kiếm Sư cau mày đứng ở phía sau kiếm trì, mặc kệ bọn họ đánh nhau, chẳng hề ngăn cản.
Bộ Kinh Vân không nói một lời, xông thẳng vào Kiếm Trì, định đoạt Tuyệt Thế Hảo Kiếm đang bị khóa chặt ở giữa.
Tả Đình nhìn kiếm trì đang bùng cháy rào rạt lửa, sắc mặt biến đổi mấy lần, khẽ cắn môi: "Ta cũng đi!"
Nhiếp Phong rút Tuyết Ẩm Đao: "Ta đi giúp Vân sư huynh."
Lý Mộc cản Nhiếp Phong lại: "Phong huynh, thần kiếm có linh, muốn lấy được Tuyệt Thế Hảo Kiếm chỉ có thể dựa vào chính mình, huynh giúp hắn là hại hắn đấy."
Nhiếp Phong chần chừ.
Lý Mộc nói: "Cũng đủ người rồi, chúng ta cứ ở ngoài hóng chuyện là được. Phong huynh, khinh công của huynh là đỉnh nhất, phiền huynh trông chừng Tả sư huynh của ta một chút. Hắn không phải để lấy kiếm, mà là để rèn đúc cánh tay Kỳ Lân. Nếu hắn thật sự không chịu nổi, làm phiền huynh cứu hắn ra, đừng để hắn chết trong Kiếm Trì."
Nhiếp Phong vẫn chưa hiểu rõ lắm, hỏi: "Rèn đúc cánh tay Kỳ Lân, cần đến kiếm trì sao?"
Lý Mộc căng thẳng nhìn chằm chằm Tả Đình đã xông vào kiếm trì, thì thầm: "Cũng nên cho hắn chút áp lực chứ."
"Tới tốt lắm, đừng ai hòng lấy được Tuyệt Thế Hảo Kiếm!" Thấy Tả Đình tiến vào, Đoạn Lãng nhớ rõ nhiệm vụ của mình, lập tức bỏ rơi Kiếm Tham, vung Hỏa Lân Kiếm bổ về phía Tả Đình.
Đoạn Lãng đột ngột xuất hiện khiến Tả Đình giật nảy mình, hắn lùi lại một bước, theo bản năng dùng ra Thông Bối Quyền quen thuộc nhất của mình, toàn bộ võ công quyền pháp Kiếm Thần dạy đều quên sạch. Yếu xìu vậy? Đoạn Lãng cũng giật mình, vội vàng hạ mũi kiếm xuống, chém sát người Tả Đình xuống đất.
Bộ Kinh Vân thấy Đoạn Lãng lại đi tấn công Tả Đình, vừa sợ vừa giận, một chưởng đẩy Đoạn Lãng sang một bên: "Đoạn Lãng, đối thủ của ngươi là ta, đừng làm Tả sư huynh bị thương!"
"Bộ Kinh Vân, hôm nay lão tử có việc, không đánh với ngươi!" Đoạn Lãng cũng thấy đau đầu, mấy kiếm ép Bộ Kinh Vân ra, rồi lại nhào về phía Tả Đình: "Người của Thiên Cơ môn, nạp mạng đi!"
"Đoạn Lãng, có ta ở đây, ngươi không làm Tả sư huynh bị thương được đâu!" Bộ Kinh Vân lại nhào trở lại.
"Bộ Kinh Vân, Đoạn Lãng cứ để ta lo, ngươi đi lấy Tuyệt Thế Hảo Kiếm đi!" Tả Đình vã mồ hôi hột vì sốt ruột, hắn quen thuộc kịch bản, biết Hỏa Lân Kiếm là chìa khóa để đả thông cánh tay Kỳ Lân. Mặc dù Đoạn Lãng trông hung hãn, chiêu nào cũng muốn lấy mạng hắn, nhưng hắn vẫn muốn đánh cược một lần, không thể để Bộ Kinh Vân lòng tốt làm hỏng chuyện, phá đi kỳ ngộ của hắn.
"Nghe rõ chưa, lão tử nhường Tuyệt Thế Hảo Kiếm cho ngươi đấy!" Đoạn Lãng tức giận.
"Không được, ngươi đánh không lại hắn đâu!" Bộ Kinh Vân cố chấp lạ thường.
Nhìn màn kịch củ chuối đang diễn ra bên trong, khóe mắt Lý Mộc giật giật mấy lần liên tục. Mẹ nó chứ, kịch bản chưa viết xong, mà lỡ tay buff cho team bảo vệ quá bá, thành ra phản diện yếu xìu!
Phùng công tử ngơ ngác hỏi: "Sư huynh, giờ sao đây?"
"Đừng vội, cứ chờ xem đã." Lý Mộc mặt đen sì, nhanh chóng nghĩ đối sách trong đầu.
Ai mà ngờ được.
Kiếm Ma cũng đang đứng hình. Tuyệt Thế Hảo Kiếm sắp xuất thế rồi, mà một đám người chẳng ai sốt sắng tranh kiếm, cứ đứng đó làm cái trò gì không biết!
"Bị dở hơi à!" Kiếm Tham đột nhiên không có đối thủ, nhìn ba người đang loạn cào cào, rồi lại nhìn bảo kiếm trong kiếm trì, cười hắc hắc: "Lão tử không thèm chấp mấy thằng dở hơi, tụi bây cứ đánh nhau đi, Tuyệt Thế Hảo Kiếm là của tao!"
Liếc trộm Phùng công tử một cái, Kiếm Ma cắn răng hạ quyết tâm, mặc kệ, cứ tế kiếm trước đã.
Phốc! Phốc! Phốc!
Kiếm khí đứt đoạn liên tục khởi động, trong kiếm trì, ba kẻ tham, giận, si không hề phòng bị, lần lượt trúng kiếm, trọng thương ngã xuống đất.
Máu tươi từ vết thương của họ ào ạt chảy ra, hội tụ trên mặt đất, rồi chảy về phía kiếm trì.
Kiếm Tham bị thương nặng nhất: "Kiếm Ma, kiếm tế là chuyện của Bái Kiếm sơn trang, cớ gì đến lượt ngươi ra tay?"
Kiếm Ma đáp: "Lão phu làm việc cho Ngạo phu nhân, chuyện của Bái Kiếm sơn trang chính là chuyện của ta. Tuyệt Thế Hảo Kiếm là số một trong vạn kiếm, phải dùng máu của những kẻ cố chấp nhất để luyện thành. Ngươi vì kiếm mà tham lam, Đoạn Lãng vì kiếm mà si mê, Bộ Kinh Vân vì kiếm mà phẫn nộ. Máu của tham, giận, si – ba độc của Phật Môn, là chấp niệm đáng sợ nhất trong lòng người. Máu của các ngươi mới có thể giúp Tuyệt Thế Hảo Kiếm thuận lợi ra đời."
Kiếm Tham: "Nói vậy, Bái Kiếm sơn trang gọi là kiếm tế, kỳ thực là dùng máu của chúng ta để tế kiếm?"
"Đúng là như thế!" Kiếm Ma lén lút liếc nhìn Phùng công tử ở bên ngoài, rồi nói với Ngạo Thiên: "Thiếu trang chủ, Tuyệt Thế Hảo Kiếm sắp hoàn thành, đến lúc ngươi lấy kiếm rồi!"