Vừa dứt lời, cả khán phòng đều kinh hãi.
Lý Tầm Hoan run giọng hỏi: "Tiểu Bạch, chuyện này là thật sao?"
"Đương nhiên, Lý thúc, ta lừa ai chứ không lừa chú đâu." Lý Mộc cười nói, "« Lân Hoa bảo giám » đang ở trong tay phu nhân Long... khụ khụ, Long phu nhân đó. Là Vương đại hiệp cố ý để lại cho chú trước khi ra biển. « Lân Hoa bảo giám » là kỳ thư, khôi phục võ công bị phế sạch, chuyện nhỏ như con thỏ thôi."
Để lại cho ta?
Ta không biết, mà ngươi lại biết?
Dù vấn đề của Long Tiểu Vân đã được giải quyết, lòng Lý Tầm Hoan vẫn nặng trĩu, càng thêm kiêng kỵ Lý Tiểu Bạch. Bí mật giang hồ mà hắn nói ra dễ như bỡn, nếu bảo sau lưng hắn không có âm mưu, ai mà tin cho nổi?
Bên cạnh.
Lòng Long Tiếu Vân lạnh như băng, chẳng hề kích động vì võ công của con trai có thể khôi phục.
Cơ mặt hắn cứng đờ, ngay cả nụ cười giả tạo cũng không giữ nổi.
Vãi chưởng!
Một vạn con thần thú thảo nê mã gào thét trong lòng Long Tiếu Vân, ánh mắt u oán nồng đậm như muốn thiêu rụi Lý Tiểu Bạch.
« Lân Hoa bảo giám » là bí tịch võ công nghịch thiên như vậy, cần gì phải nói toẹt ra trước mặt mọi người thế này?
Lén lút nói riêng cho ta, chẳng lẽ không thể giải quyết vấn đề sao!
Lý Tiểu Bạch, ngươi đúng là muốn hố chết ta rồi!
Long Tiếu Vân thống khổ nhắm mắt lại, hắn dường như đã tiên đoán được phong ba bão táp sẽ nổi lên vì « Lân Hoa bảo giám » hiện thế!
Trên giang hồ đã có quá nhiều tiền lệ như vậy rồi!
. . .
Trong thế giới Tiểu Lý Phi Đao.
Vì sao lại có đủ loại hiểu lầm?
Vì sao âm mưu quỷ kế của kẻ xấu luôn có thể thành công?
Vì sao ai cũng sống khổ sở như vậy!
Cuối cùng, chẳng phải đều do những người này tự chuốc lấy sao!
Có thứ gì tốt đều thích giấu giếm, sợ người khác biết, thế thì làm sao mà không có chuyện được?
Cứ công khai ra thì tốt biết mấy.
Như bây giờ, một vấn đề không hề nhỏ đã được giải quyết dễ như bỡn!
. . .
Ngoài cửa lớn Hưng Vân trang, trong con hẻm nhỏ.
Tôn Đà Tử, người đang thuần thục lau bàn bằng chiếc khăn, bỗng nhiên tim đập nhanh, vô cớ hắt hơi hai cái.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hưng Vân trang, không hiểu sao bỗng cảm thấy lòng mình trống rỗng lạ thường...
. . .
Lý Mộc đương nhiên biết hậu quả của việc công khai « Lân Hoa bảo giám ».
Nhưng hắn là ai?
Hắn là Giải Mộng Sư, phía sau là công ty Vạn Giới Giải Mộng hùng mạnh, định sẵn sẽ hành tẩu chư thiên, xuyên qua vạn giới!
Lẽ nào hắn lại giống những người xuyên việt bình thường khác, bị những lợi ích nhỏ nhặt trước mắt trói buộc?
Hắn chỉ theo đuổi một mục tiêu duy nhất: trở thành một Giải Mộng Sư thứ thiệt.
Bất cứ điều gì có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ, hắn đều có thể làm.
Giống như chuyện « Lân Hoa bảo giám » này, lợi ích hắn thu được quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Đầu tiên, dù Lý Tầm Hoan có muốn hay không, hắn cũng đã bỏ túi một món nhân tình.
Tiếp theo, Lâm Thi Âm và Long Tiểu Vân đều đã nợ hắn ân tình và có ấn tượng tốt.
Phải biết, trước đó, trong mắt Lâm Thi Âm, hắn chẳng qua là một giang hồ khách như Triệu Chính Nghĩa, chẳng có tiếng nói gì.
Hơn nữa, Long Tiếu Vân vẫn luôn thờ ơ với việc hợp tác, không cho hắn chút áp lực, làm sao mà trói hắn lên thuyền của mình được?
Còn nữa, « Lân Hoa bảo giám » hiện thế, chắc chắn sẽ khuấy đảo giang hồ thành một trận phong ba.
Ngay cả Kim Ti giáp còn có thể khiến các đại hiệp tranh giành, nói gì đến « Lân Hoa bảo giám » với giá trị hơn Kim Ti giáp vô số lần.
Giang hồ càng loạn, Lý Mộc càng có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, kế hoạch này đúng là hack não!
Một giang hồ yên bình thì làm sao nổi bật được giá trị của Lý Mộc!
So với vô số lợi ích không đếm xuể, việc lén lút chiếm đoạt « Lân Hoa bảo giám » về tay mình thì quá trẻ con!
. . .
Thiết Truyền Giáp thở dài một tiếng, Lý Tiểu Bạch quả nhiên vẫn là Lý Tiểu Bạch đó, chỉ sợ giang hồ không đủ loạn thôi!
"Lý thúc, mọi chuyện giải quyết xong rồi, chúng ta đi uống rượu đi!" Cứ như vừa làm một chuyện vặt vãnh không đáng kể vậy, Lý Mộc tiếp tục lời mời trước đó, "Chú không biết đâu, sư tỷ ta mấy hôm nay nhớ chú lắm, cái áo khoác da chú tặng, nàng ngày nào cũng ngắm nghía mấy bận đó!"
Hắn không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để quảng bá Đường Nhược Du.
Đây là để làm sâu sắc ấn tượng của Đường Nhược Du trong lòng Lý Tầm Hoan, công khai khẳng định quyền sở hữu của Lý Tầm Hoan.
Chiêu này tuy hơi phèn, nhưng hiệu quả vãi!
Giống như trong công ty, mấy đứa hay lượn lờ trước mặt sếp, nịnh bợ các kiểu ấy! Khi công ty có chuyện tốt, sếp nhớ đến đương nhiên là mấy đứa quen mặt, còn ngươi cứ ngồi xó tự cho mình thanh cao, sếp biết ngươi là cái thá gì!
"Còn xin Lý Thám Hoa nể mặt!" Đường Nhược Du nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai của Lý Tầm Hoan, thường ngày vẫn mê trai như điếu đổ.
"Sao lại nhắc đến chuyện này nữa vậy?" Lý Tầm Hoan đau đầu muốn chết, hắn ho khan vài tiếng: "Mấy hôm trước trúng độc rất nặng, Mai nhị tiên sinh dặn phải kỵ rượu, Tiểu Bạch, chỉ đành xin lỗi vậy!"
"Kỵ rượu sao?" Đường Nhược Du nghe nhầm, mắt nàng sáng rực lên, "Kiêng rượu tốt quá! Uống rượu hại thân, không uống được thì vẫn nên không uống!"
Lý Mộc đương nhiên biết tiểu tâm tư của Đường Nhược Du, khẽ nhếch mép cười thầm. Lý Tầm Hoan mà kiêng rượu được thì heo nái còn biết leo cây! Hơn nữa, Mai nhị tiên sinh bản thân đã là một ma men chính hiệu, khuyên Lý Tầm Hoan kiêng rượu mới là chuyện lạ!
Lý Tầm Hoan cười gượng gạo: "Là kỵ rượu, không phải kiêng rượu!"
"Kỵ rượu à!" Đường Nhược Du hơi thất vọng, nhưng nàng vẫn không hề từ bỏ, cố chấp truy vấn: "Kỵ bao lâu thời gian, có cần ba tháng không?"
"Đại khái, có lẽ, cũng gần như vậy!" Lý Tầm Hoan ánh mắt lảng tránh.
"Thời gian ba tháng là đủ rồi!" Nụ cười rạng rỡ nở trên mắt Đường Nhược Du, nàng nắm chặt tay, làm động tác cổ vũ, "Lý Thám Hoa, đã nói kỵ rượu thì nhất định phải kỵ rượu, nhất định phải nghiêm túc tuân theo lời dặn của bác sĩ, kiên trì lên, ta tin tưởng chú, chú làm được!"
"Cảm ơn cô nương đã quan tâm." Lý Tầm Hoan lịch sự cảm ơn.
"Lý Thám Hoa, đã không uống rượu, chúng ta đi dạo Bảo Định thành đi!" Đường Nhược Du hớn hở nói, "Đã đến ba ngày rồi mà ta còn chưa biết đến phong cảnh cổ kính... à nhầm, phong cảnh Bảo Định phủ nữa!"
"Cái này..." Lý Tầm Hoan đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Lý Mộc.
Lý Mộc cười cười, lặng lẽ lùi sang một bên. Hắn không thể làm thay mọi chuyện, có một số việc cũng nên để Đường Nhược Du tự mình ra tay, chí ít hiện tại Đường Nhược Du đang làm rất tốt!
Bên cạnh.
Thiết Truyền Giáp nhìn xem hai người, mỉm cười.
Long Tiếu Vân như có điều suy nghĩ.
. . .
Lý Tầm Hoan cuối cùng đã không đến gặp Đường Nhược Du theo lời hẹn, hắn thậm chí không thèm để ý Long Tiếu Vân nhiều lần giữ lại, hoảng hốt trốn khỏi Hưng Vân trang.
Không chọc nổi thì hắn không trốn sao?
Hắn sợ cái sự nhiệt tình của Đường Nhược Du!
"Lý Tiểu Bạch, ta có phải cực kỳ thất bại không?" Trên đường về hậu viện, Đường Nhược Du rầu rĩ nói, "Vì sao Lý Tầm Hoan gặp ta, cứ như chuột thấy mèo vậy!"
"Đơn giản thôi, vì Lâm Thi Âm." Lý Mộc cười nói, "Có Lâm Thi Âm ở đó, cô mong Lý Tầm Hoan hẹn hò với cô á, nằm mơ đi!"
"Bao giờ mới có thể đuổi Lâm Thi Âm ra khỏi lòng Lý Tầm Hoan đây!" Đường Nhược Du buồn bã nói.
"Đừng có gấp, nhanh thôi!" Lý Mộc ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt tự tin như nắm chắc phần thắng.
Du Long Sinh theo sau vẻ mặt kỳ quái, cứ như vừa nghe được chuyện động trời nào đó!
Lý Mộc quay đầu nhìn Du Long Sinh một chút: "Du công tử, quay lại tìm thêm vài người, lan truyền tin tức về « Lân Hoa bảo giám » ra ngoài."
Du Long Sinh giật mình, tim đập thình thịch, nhưng hắn rất nhanh phản ứng lại, chắp tay nói: "Vâng, công tử!"