Quân đoàn ác ma rút lui, Lý Mộc và Alexis đang chơi bài;
Yaring cưỡi sư thứu đuổi theo quân đoàn ác ma để quay lại cảnh, Lý Mộc và Alexis vẫn đang chơi bài;
Quân đội Bạch Thạch Thành dọn dẹp chiến trường, Lý Mộc và Alexis vẫn đang chơi bài;
Trình Đông Đông dùng chức năng xem lại, một lần nữa thưởng thức mọi chi tiết của trận công phòng Bạch Thạch Thành, Lý Mộc và Alexis vẫn đang chơi bài...
...
Bên ngoài ván bài.
Phùng công tử, Trình Đông Đông, Edric, Yaring và toàn bộ quân đồn trú Bạch Thạch Thành, vây quanh bàn bài, cứ thế mà đợi ba tiếng đồng hồ, ván bài của Lý Mộc và Alexis mới kết thúc.
Thật không may.
Ván bài dựa vào vận may này, người thắng là Alexis, hắn nắm giữ quyền lực kết thúc ván bài.
Vãi nồi!
Lý Mộc thầm mắng một tiếng, vẫn giữ nụ cười.
Phùng công tử nhìn Alexis, người thắng, thu tất cả bài trên bàn, trái tim nhỏ lập tức thắt lại, nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Lý Mộc, nhưng lại không có cách nào.
Cái skill này bá đạo quá, không phải một Giải Mộng Sư thực tập nhỏ bé như nàng có thể phá giải.
"Alexis, còn tiếp tục không?" Lý Mộc cười hỏi.
Alexis nhìn quanh bốn phía.
Chiến trường đã dọn dẹp sạch sẽ, binh sĩ quân đoàn ác ma không còn một mống, vòng ngoài toàn là quân đội Bạch Thạch Thành đang nhìn chằm chằm, điều này khiến hắn có một cảm giác cô độc sâu sắc.
Hắn biết, trong ván bài thì không bị tổn thương, nhưng kết thúc ván bài thì chưa chắc.
Dù sao quân đội của hắn đã thất bại, có nên kéo tên anh hùng nhân loại đối diện này chơi bài đến chết, làm hắn tức ói máu không?
Alexis vô cùng xoắn xuýt, nói thật, ván bài nhạt nhẽo này sắp làm hắn tạch luôn!
Hơn nữa.
Để chơi ván bài này, hắn một ngày một đêm không nghỉ ngơi, cả người đều trong trạng thái kiệt sức, Đại Ác Ma cũng cần được nghỉ ngơi.
Nếu có thể, hắn không muốn đánh thêm một lá bài nào nữa, Alexis do dự một chút, với tư cách người thắng ván bài, hắn cho rằng mình nắm giữ thế chủ động: "Ta có thể kết thúc ván bài, nhưng yêu cầu thả ta rời đi! Bằng không, ta không ngại cứ tiếp tục chơi bài với ngươi, có thể thấy, bọn họ rất lo lắng cho ngươi, ngươi hẳn biết, sức chịu đựng của nhân loại không thể sánh bằng ác ma."
"Alexis, ván bài có thua có thắng, ngươi không thể đảm bảo người thắng vĩnh viễn là ngươi." Lý Mộc cười nói, "Ta vẫn có đủ sức chịu đựng để chơi một ván bài, chờ đến khi ta nắm giữ thế chủ động, ngươi sẽ hối hận vì đã nói ra lời đe dọa vừa rồi."
Alexis khựng lại, ngượng nghịu nói: "Ta cần phải làm gì?"
Lý Mộc nói: "Đơn giản thôi, để bộ tộc ngươi dùng kim tệ chuộc ngươi về. Ta nghĩ, Eeofol sẽ không bỏ rơi một vị tướng lĩnh ưu tú như ngươi đâu."
Alexis trầm mặc một lát: "Thành giao."
...
Alexis dứt khoát kết thúc ván bài.
Bàn bài biến mất, Lý Mộc thở phào nhẹ nhõm.
Alexis tự giác tháo vũ khí, Xích Long Kiếm, Long Giáp, Long Nhãn Giới, Chim May Mắn, Kính Viễn Vọng, Dây Chuyền Chống Ma Sát, Găng Tay Kỵ Sĩ, Sách Ma Pháp và các loại bảo vật khác bày đầy đất.
Nhìn đống bảo vật, tâm trạng bực bội của Trình Đông Đông cuối cùng cũng tốt lên, quả không hổ là danh tướng quân đoàn ác ma, đúng là nhiều bảo vật ghê.
Phùng công tử lại gần: "Sư huynh, giết hắn luôn không?"
"Giữ lại để đổi tiền." Lý Mộc đảo mắt qua các bảo vật Alexis vứt trên đất, nói, "Amanda, em phối hợp Trình Đông Đông, thẩm vấn hắn một chút, làm rõ xung quanh còn có anh hùng quan trọng nào, với lại, bọn họ hẳn là đã đào ra kỳ tích, tìm thấy thành phố có kiến trúc kỳ tích rồi, anh có việc, đi giải quyết việc riêng một lát."
Nói xong, hắn vội vã vận khinh công, loáng cái đã biến mất trong đám người.
Khinh công Lý Mộc đang dùng là Thần Hành Bách Biến, với hơn một trăm năm nội lực gia trì, đủ để hắn chạy với tốc độ như ảo ảnh.
Phùng công tử nhìn Lý Mộc rời đi, ngẩn người một chút, chợt mặt đỏ bừng, hiểu ra hắn đi làm cái gì.
Nàng không khỏi có chút may mắn, may mà Lý Mộc chọn chơi bài, bằng không, một cô gái như nàng, chơi bài đến giữa chừng mà mắc tè ra quần, thì mất mặt quá rồi.
...
Một bức thư đòi tiền chuộc được gửi đi, Alexis bị giam vào ngục.
Đây là một trận đại thắng.
Mấy ngàn binh sĩ quân đoàn ác ma bỏ mạng bên ngoài sông hộ thành Bạch Thạch Thành, thậm chí còn bao gồm binh chủng cấp bảy Đại Ác Ma và binh chủng cấp sáu Liệt Hỏa Tinh Linh.
Mà Bạch Thạch Thành chỉ thương vong hơn ba mươi lính kích, điều này nếu như trước kia, quả thực là một kỳ tích không thể xảy ra.
Cư dân Bạch Thạch Thành bảo vệ được quê hương khắp nơi mừng vui, reo hò vì thành chủ mới của họ.
Khắp phố lớn ngõ nhỏ nhiệt liệt bàn tán về hai thuộc hạ của thành chủ đại nhân đã sử dụng ma pháp mới, chuyện này quả thực chính là khắc tinh của ác ma.
...
Đại sảnh Nghị hội.
Lý Mộc cầm Xích Long Kiếm múa vài đường, không cảm thấy có gì khác biệt so với bình thường, vũ khí cộng 2 công và thủ, đối với hắn không có chút tăng thêm rõ ràng nào.
Phùng công tử cũng thử nghiệm một phen, mức tăng thêm tương tự không lớn, nàng cũng là một Giải Mộng Sư có nội lực, sức chiến đấu cao tới 220.
Tuy nhiên, Trình Đông Đông mặc Long Giáp, đeo Xích Long Kiếm, Long Nhãn Giới và các bảo vật nguyên bộ khác thì lập tức khác hẳn, khí lực của hắn rõ ràng tăng lên rất nhiều.
Múa Xích Long Kiếm dù không có chiêu thức rõ ràng, nhưng cũng uy phong lẫm liệt.
Có lẽ là quy tắc của thế giới trò chơi, khi Trình Đông Đông với tư cách anh hùng chủ lực mặc bộ trang bị này, lực công kích và lực phòng ngự của tất cả binh sĩ Bạch Thạch Thành đều tăng lên rõ rệt.
Quy tắc của thế giới Heroes of Might and Magic, năng lực thống soái có thể ảnh hưởng đến toàn bộ đội quân, mà bảo vật tăng thêm vừa vặn là năng lực thống soái cá nhân.
"Tiểu Phùng, những thứ hữu dụng với chúng ta hẳn là Giày Thủy Thần, Cánh Thiên Thần, sách ma pháp bốn hệ các loại bảo vật, còn những bảo vật tăng thuộc tính công kích phòng ngự thì không quá thực dụng với chúng ta, hơn nữa, trọng lượng lại vượt chỉ tiêu nghiêm trọng." Đối với các bảo vật tịch thu được, Lý Mộc không hài lòng lắm, những bảo vật đó quá nặng, mà năng lực thì hơi cùi bắp.
"Đúng vậy ạ! Hơn nữa, mặc vào còn xấu nữa chứ, học thêm được ít ma pháp cũng hữu dụng hơn." Phùng công tử đồng tình nói.
Bảo vật trong thế giới Heroes of Might and Magic đều cực kỳ khoa trương và thô kệch.
Long Giáp màu xanh lục, Xích Long Kiếm đỏ rực như quấn quanh lửa, còn có chiếc nhẫn thô kệch, nàng tuyệt đối không vui khi đeo chúng trên người.
So ra, vẫn là phi kiếm của sư huynh trông ngầu hơn nhiều, công năng còn cực kỳ mạnh mẽ.
Trình Đông Đông mặc vào tất cả bảo bối, hăng hái đi tới trước mặt Lý Mộc: "Lý, tôi cảm thấy trên người mình tràn đầy lực lượng, quả nhiên, chiến tranh mới có thể mang lại tài phú."
"Còn có thể mang lại danh vọng nữa." Lý Mộc cười nói, "Sau chiến dịch Bạch Thạch Thành, cậu với tư cách thống soái chính của chiến dịch, lấy ít thắng nhiều, đánh bại anh hùng ác ma Alexis, ở Erathia hẳn là đã vang danh khắp nơi rồi. Tôi đã phân phó Edric, tuyên truyền chiến tích của cậu ra ngoài, liên lạc với những anh hùng thất lạc khắp Erathia, tin rằng không lâu nữa, thực lực của chúng ta sẽ lại lớn mạnh."
"Chúc mừng cậu, lão Trình, nguyện vọng của cậu hẳn là rất nhanh sẽ thành hiện thực!" Phùng công tử nói.
Không nhắc đến thì còn đỡ, nhắc đến cái này, sự hưng phấn vì loot đồ của Trình Đông Đông lập tức tụt mood, hắn lúng túng hỏi: "Lý, Amanda, sau này mỗi trận chiến dịch chúng ta đều phải đánh như thế sao?"
Lý Mộc cười nhìn hắn một cái: "Đương nhiên không thể đánh như thế."
Mắt Trình Đông Đông sáng rực.
Không đợi hắn nói chuyện, Lý Mộc đã tiếp tục: "Cứ cố thủ Bạch Thạch Thành thì bao giờ cậu mới có thể thật sự vang danh Erathia? Chúng ta phải dẫn dắt quân đội chủ động tấn công, để tiếng Pikachu vang vọng khắp đại lục, để tất cả đội quân giao chiến với chúng ta đều biến thành 'người thọt' thì mới được, danh vọng là phải đánh mà ra, chứ không phải thủ mà có."
Mắt Trình Đông Đông trợn tròn xoe, lắp bắp nói: "Lý, tôi không có ý đó, tôi... tôi là muốn đánh một trận chiến tranh chân chính, không có Pikachu và 'người thọt'!?" Hắn dừng lại một chút, vẻ mặt đau khổ nói, "Cái phim chúng ta quay, hiệu ứng tấu hài quá đỉnh!"
Lý Mộc nhìn hắn một cái, nghiêm mặt nói: "Chờ cậu có đủ thực lực mạnh mẽ và quân đội, chúng ta lại thảo luận vấn đề này. Đối với Giải Mộng Sư mà nói, chúng ta phải ưu tiên đảm bảo an toàn cho khách hàng, sau đó mới là giấc mơ của khách hàng."