Kết hợp nguyện vọng của khách hàng, Lý Mộc đã nghiên cứu nội dung Tru Tiên cùng các kỹ năng phù hợp trong ba ngày.
Ba ngày sau đó.
Đúng giờ, danh sách đồng nghiệp của Lý Mộc được cập nhật.
Cà hơn mười phút.
Trạng thái của Phùng Công Tử cuối cùng cũng chuyển thành "nhàn rỗi".
Sau đó, hắn ấn mở danh sách nhiệm vụ, chọn gộp, đồng thời nhận cả hai nhiệm vụ liên quan đến thế giới «Tru Tiên», rồi gửi lời mời nhiệm vụ cho Phùng Công Tử.
Trên lý thuyết.
Nhận một nhiệm vụ thì độ khó sẽ thấp hơn nhiều.
Nhưng mà, nhiệm vụ của Liễu Tam Nguyên đã làm hắn khó chịu ba bận rồi.
Lý Mộc nghi ngờ, nếu hắn không nhận, nhiệm vụ này sẽ tiếp tục treo ở đó làm hắn khó chịu, khiến hắn chỉ có thể bị động nhận nhiệm vụ thứ hai.
Đã là Giải Mộng Sư từng "phá đảo" mấy thế giới rồi, chỉ số đạo đức của Lý Mộc sớm đã âm vô cực!
Đằng nào cũng vậy, chơi tới bến luôn! Cứ nhận cả hai rồi tìm vận may thôi.
Một cái là lập môn phái, một cái là học Thiên Thư trong môn phái.
Biết đâu còn bổ trợ cho nhau.
Nếu khách hàng tư chất bình thường, không học được, vứt xó cho tự bơi, nhiệm vụ thất bại thì thôi.
Hắn là Giải Mộng Sư chính hiệu, lại chẳng tổn thất gì.
Còn Phùng Công Tử chỉ cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ là có thể thông quan, cứ dốc toàn lực hoàn thành nhiệm vụ lập phái thôi.
Trong lúc chờ đợi khách hàng, Lý Mộc điều chỉnh diện mạo, tạo hình mình thành một đạo sĩ phiêu diêu thoát tục, không vướng bụi trần, nhìn phát biết ngay là tiên phong đạo cốt.
Đã muốn lập phái, đương nhiên phải xây dựng một hình tượng tiêu biểu cho môn phái.
Nửa giờ sau.
Cổng dịch chuyển mở ra.
Liễu Tam Nguyên và Diệp Bằng bước vào Giải Mộng Công Ty.
Liễu Tam Nguyên khoảng 24-25 tuổi, mặc một chiếc áo khoác trắng, tay cầm một ống nghiệm, không biết là nhân viên phòng thí nghiệm nào;
Diệp Bằng, cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, trông khôn khéo già dặn, mặt mày rạng rỡ, mặc một bộ âu phục vừa vặn, bảng tên trước ngực ghi rõ "Cố Vấn Nghề Nghiệp" cùng tên của anh ta.
Hai người bước vào Giải Mộng Công Ty, ngó nghiêng khắp nơi, trong mắt tràn ngập tò mò và khó tin.
Lý Mộc chờ họ thích nghi với môi trường công ty, mới cười nói: "Hoan nghênh hai vị đến Giải Mộng Công Ty, tôi là Giải Mộng Sư Lý Tiểu Bạch, người sẽ giúp hai vị thực hiện ước mơ. Mời hai vị ngồi."
...
"Bro, nguyện vọng của chú cũng là đến Tru Tiên học Thiên Thư à?" Liễu Tam Nguyên liếc nhìn bảng tên của Diệp Bằng, hưng phấn nói, "Không ngờ trên đời này còn có người cùng chí hướng với tôi. Đến lúc đó chúng ta cùng nhau nhập Thanh Vân Môn nhé, có gì còn hỗ trợ nhau được."
"Thiên Thư đương nhiên phải học, nhưng tôi không vào Thanh Vân Môn. Nguyện vọng của tôi là lập một môn phái của riêng mình ở thế giới Tru Tiên, kiểu làm chưởng môn ấy." Diệp Bằng cười nói, "Được tự mình làm chủ, mắc gì phải sống nhờ vả người khác!"
Liễu Tam Nguyên đứng hình, cứ như được khai sáng: "Nói cũng đúng ha, thế nhưng không có người chỉ điểm, lập một môn phái nói thì dễ làm thì khó?"
Diệp Bằng nhìn về phía Lý Mộc, cười nói: "Thuần dựa vào mình thì chịu rồi, nhưng chúng ta có Giải Mộng Sư mà, đúng không?"
Lý Mộc mỉm cười: "Đúng vậy, Giải Mộng Sư sẽ làm hết sức để giúp hai vị thực hiện ước mơ."
Liễu Tam Nguyên tính cách hoạt bát, thích thuận theo kịch bản, còn Diệp Bằng thì khôn khéo nhưng nội tâm lại khá nổi loạn.
Qua cuộc trò chuyện giữa hai người, Lý Mộc đã đơn giản phân tích tính cách của họ. Tuy nhiên, một hai câu thì khó mà nhìn ra hết, phải đợi sau khi xuyên toa mới rõ được. Hắn ra hiệu, "Mời hai vị ngồi."
Hai người liếc nhau một cái rồi ngồi xuống đối diện bàn làm việc.
"Nguyện vọng của Liễu tiên sinh là thu được «Thiên Thư Ngũ Quyển» và học được hai quyển trong đó. Nguyện vọng của Diệp tiên sinh là lập một môn phái của riêng mình ở thế giới Tru Tiên." Lý Mộc nhắc lại nguyện vọng của họ.
"Nói chính xác hơn là lập một môn phái có thể sánh ngang ba phái chính đạo, và tôi phải làm chưởng môn ấy." Diệp Bằng cải chính.
"Nếu hai vị có cách, tôi cũng chẳng muốn vào Thanh Vân Môn đâu." Liễu Tam Nguyên nói, "Tốt nhất là cứu được Bích Dao, nàng ấy chết thảm quá!"
"Thêm điều kiện cho nguyện vọng thì cần nhiều Giải Mộng Tệ hơn." Lý Mộc liếc nhìn Liễu Tam Nguyên, cười nói.
"Làm sao để kiếm thêm?" Liễu Tam Nguyên nhún vai, nói, "Giờ tôi còn chẳng biết Giải Mộng Tệ kiếm ở đâu ra đây này?"
"Cái này thì chú phải tự nghĩ cách rồi, tôi chỉ phụ trách giải mộng thôi." Lý Mộc nói.
Khách hàng không biết Giải Mộng Tệ kiếm ở đâu, hắn lại càng không biết, từ đầu đến cuối, Giải Mộng Công Ty chưa bao giờ đưa ra lời giải thích về nguồn gốc của Giải Mộng Tệ. Lý Mộc nghĩ nghĩ, nói: "Liễu tiên sinh, nếu chú muốn thêm nội dung cho giấc mộng, nhân lúc hợp đồng chưa ký, chú có thể rời đi bất cứ lúc nào. Sau khi rời khỏi Giải Mộng Công Ty, chú sẽ không còn bất kỳ ký ức nào về nơi này."
"Nói đùa gì vậy, mãi mới có cơ hội, tôi đời nào bỏ qua!" Liễu Tam Nguyên mở to mắt, "Hợp đồng đâu, đưa đây, tôi ký liền! Cùng lắm thì tự mình đi thay đổi vận mệnh Bích Dao, một đứa biết kịch bản như mình, cứu người có gì khó!"
Lý Mộc lấy ra hai bản hợp đồng, nhưng không đưa cho Liễu Tam Nguyên, chỉ nói: "Liễu tiên sinh, tôi phải làm rõ một chuyện trước đã. Với người bình thường, thế giới Tru Tiên cực kỳ nguy hiểm. Trong quá trình xuyên toa, Giải Mộng Sư sẽ đảm bảo an toàn tính mạng cho chú trong khi thực hiện giấc mộng, nhưng chú cần phải phối hợp. Nếu vì lý do cá nhân mà gặp nguy hiểm tính mạng, Giải Mộng Sư hoàn toàn không chịu trách nhiệm. Vì vậy, chú cần suy nghĩ thật kỹ."
Liễu Tam Nguyên đứng hình: "Mấy người cũng máu lạnh quá đi!"
"Chúng tôi chỉ phụ trách thực hiện giấc mộng của các chú thôi." Lý Mộc nhấn xuống bản hợp đồng trong tay, "Vẫn là câu nói cũ, trước khi ký hợp đồng, chú có thể đổi ý bất cứ lúc nào."
"Chơi ép khách vậy!" Liễu Tam Nguyên bất mãn kêu lên, anh ta nhìn về phía Diệp Bằng, "Lão Diệp, thôi, không chơi nữa! Đi, đi, đi, không ký hợp đồng!"
"Mãi mới có cơ hội, tôi đời nào bỏ qua! Ai biết còn có gặp được lần thứ hai không!" Diệp Bằng liếc nhìn anh ta, rồi nói với Lý Mộc, "Đưa hợp đồng đây tôi xác nhận chút."
Lý Mộc đưa hợp đồng cho Diệp Bằng.
Diệp Bằng đọc lướt qua các điều khoản, rồi trực tiếp xem đến nguyện vọng của mình. Sau khi xác nhận đúng với những gì đã thỏa thuận, anh ta cầm cây bút trên bàn, nói: "Anh Lý, tôi là cô nhi không cha không mẹ, chẳng có gì vướng bận, cũng chẳng có thành tựu gì, chỉ là một hạt cát dưới đáy xã hội thôi. Tôi đã xem rất nhiều, rất nhiều chuyện về những người chẳng có tài cán gì như tôi, sau khi xuyên toa đột nhiên biến thành người khác, tung hoành ngang dọc, xuôi gió xuôi nước. Tôi thì không tin lắm, tôi chỉ là người bình thường, đừng mong tôi xuyên toa xong là thành thiên tài. Nhưng người bình thường cũng có ước mơ, cũng muốn một ngày kia có thể một bước lên mây. Vì vậy, cái mạng này, cùng với giấc mộng của tôi, xin giao phó cho anh, đừng làm tôi thất vọng nhé."
Nói xong.
Anh ta thoải mái ký tên lên cả hai bản hợp đồng.
"Đúng là dân sales, ăn nói khéo vãi!" Lý Mộc cười nhìn anh ta một cái: "Không thành vấn đề, mộng của chú cũng là mộng của anh!"
Bên cạnh, Liễu Tam Nguyên nhìn xem hai người đã đạt thành hiệp nghị, đứng hình: "Ký thật hả! Diệp Bằng, chú không phải bị hớ rồi sao!"
Diệp Bằng chỉ cười, không đáp lời Liễu Tam Nguyên, rồi hỏi: "Tôi có cần chuẩn bị gì không?"
"72 giờ sau xuất phát. Trừ trang phục, chú có thể mang theo tối đa 1kg vật dụng cá nhân." Lý Mộc lấy ra một bản «Tung Sơn Phái Nội Công: Từ Nhập Môn Đến Tinh Thông» đã đóng dấu, đưa cho anh ta, "Ba ngày này, chú có thể thử tìm hiểu nội công. Luyện được thì tốt, không được cũng chẳng sao, coi như làm quen trước thôi!"
"Từ nhập môn đến tinh thông?" Liễu Tam Nguyên nhìn xem bí kíp Lý Mộc lấy ra, bĩu môi nói, "Bí kíp võ công giờ dễ hiểu vậy sao? Lầy lội quá!"
"Liễu tiên sinh, chú tính sao đây?" Sau khi một hợp đồng quan trọng đã được chốt, Lý Mộc một lần nữa quay sang Liễu Tam Nguyên, mỉm cười hỏi.
"Ký. Hắn dám ký thì tôi có gì mà không dám." Liễu Tam Nguyên ngẩng đầu nhìn không gian ảo diệu của Giải Mộng Công Ty, rồi lại nhìn Diệp Bằng đang tỏ vẻ nhẹ nhõm. Bỗng nhiên, anh ta cắn răng cái rụp, vồ lấy hợp đồng trên bàn, cà cà ký tên, đưa cho Lý Mộc, rồi vươn tay ra, "Bí kíp võ công đâu? Cho tôi một bản nữa."
Lý Mộc cười cười, ném cho anh ta một bản «Hoa Sơn Phái Nội Công: Từ Nhập Môn Đến Tinh Thông»...