"Tằng Thư Thư!" Phùng Công Tử chẳng thèm ngẩng đầu lên, vẫn múa bút thành văn.
"Ngươi nhìn ra từ skill của hắn à?" Lý Mộc hỏi.
"Thanh Vân Môn ngoại trừ hắn có cái skill 'mặt dày' đó, thì còn ai nữa!" Phùng Công Tử nói, mặt lại đỏ ửng lên một xíu.
Lý Mộc liếc nhìn Phùng Công Tử, rồi lại nhìn cuốn sách nhỏ màu vàng trong tay, đại khái đã hiểu Tằng Thư Thư có lẽ là thông qua đọc sách mà thức tỉnh được năng lực bá đạo nào đó.
Năng lực đánh cắp kiêm trinh sát, khiến người bị chia sẻ không còn bất kỳ bí mật nào.
"Sư huynh, hắn bị thương nặng thế này ư? Xử lý hắn sao đây, giữ lại hay đưa về Thanh Vân Môn?" Phùng Công Tử liền chuyển chủ đề.
"Ta thấy kế hoạch lúc trước có thể chưa ổn lắm, ngươi cứ chép bí kíp trước đi, để ta suy nghĩ thật kỹ lại đã." Lý Mộc nói.
"Ừm." Phùng Công Tử gật đầu.
Lý Mộc giẫm lên phi kiếm, bay lên giữa không trung, nhìn xuống độ cao Tằng Thư Thư đã bị ném xuống, trầm ngâm suy tư.
Phùng Công Tử hết sức chuyên chú sao chép bí kíp, chợt không để ý rằng Tằng Thư Thư không biết từ lúc nào đã tỉnh lại, nhịn không được rên khẽ một tiếng.
Ngòi bút của Phùng Công Tử bỗng nhiên dừng lại.
Hai người mắt to trừng mắt bé, Phùng Công Tử vứt cây bút xuống, lặng lẽ sờ về phía cây chùy gỗ mang theo bên người.
Khụ!
Tằng Thư Thư ho một tiếng, phun ra một ngụm máu ứ, giãy giụa ngồi dậy: "Là ngươi đã cứu ta phải không?... Ngươi đang viết gì?"
Phùng Công Tử cười khan một tiếng, mắt trợn tròn nói: "Ta nói ta đang viết phương thuốc, ngươi có tin không?"
Mắt Tằng Thư Thư trượt xuống tờ giấy trắng: "Thái Cực Huyền Thanh Đạo... Ngươi sao lại..."
Rầm!
Nói còn chưa dứt lời, gáy hắn liền bị đánh một cái rõ đau.
Phùng Công Tử chia sẻ tất cả công lực của Tằng Thư Thư, lại là một người lành lặn, còn Tằng Thư Thư đang trọng thương lại không chút phòng bị, đương nhiên không thể ngăn cản, mắt trợn ngược, gọn gàng lẹ làng ngất xỉu luôn.
Phùng Công Tử nhìn Tằng Thư Thư đang hôn mê, bĩu môi: "Ngốc hết chỗ nói, bản thân đã thoi thóp rồi, thấy rồi cũng phải giả vờ không thấy chứ, đằng này cứ phải la toáng lên!"
Nghe thấy động tĩnh phía dưới, Lý Mộc hạ xuống, hỏi: "Thế nào rồi?"
"Tằng Thư Thư tỉnh rồi, em lại đánh cho hắn ngất xỉu nữa!" Phùng Công Tử nói, "Sư huynh, hắn đã thấy bộ dạng của em, còn thấy em chép bí kíp « Thái Cực Huyền Thanh Đạo », không thể thả hắn về được!"
"Ừm, không cần thả hắn về! Ta vừa rồi cũng đang cân nhắc vấn đề này." Lý Mộc nói, "Tiểu Phùng, kế hoạch của chúng ta phải thay đổi một chút!"
"Đổi sao ạ?" Phùng Công Tử hỏi.
"Ta đã đánh giá thấp uy lực của việc mất kiểm soát, và cũng đánh giá quá cao cường độ thân thể của người ở thế giới Tru Tiên." Lý Mộc nói, "Ta thấy chúng ta có thể mạnh dạn hơn một chút, trực tiếp chiếm lấy Thanh Vân Môn."
"Cái gì?" Phùng Công Tử lại cảm thấy nhịp tư duy của mình không theo kịp sư huynh.
"Kế hoạch ban đầu của chúng ta là tạo ra những kẻ cuồng loạn mất trí nhớ, gây rối loạn toàn bộ thế giới Tru Tiên, sau đó từ từ chiêu mộ nhân tài cho học viện, chậm rãi mưu đồ. Làm vậy thì an toàn hơn một chút, nhưng thời gian hao phí tương đối dài, mà thời gian dài thật ra rất dễ bị người khác phát hiện." Lý Mộc nói, "Hôm nay, Tằng Thư Thư đã cho ta nguồn cảm hứng mới. Đạo pháp Thanh Vân Môn tuy mạnh, nhưng cường độ thân thể lại kém vãi. Tằng Thư Thư là một trong bốn người đứng đầu Thất Mạch Hội Võ, người nổi bật trong số các đệ tử trẻ tuổi đời đầu, vậy mà hơn một trăm mét đã quăng hắn choáng váng. Vậy hai trăm mét, ba trăm mét thì sao? Thanh Vân Sơn cao như vậy, ngự kiếm cũng không thể bay tầm thấp được chứ. Về lý thuyết, chúng ta hoàn toàn có thể chiêu mộ tất cả mọi người ở Thanh Vân Môn về."
Phùng Công Tử trợn tròn mắt há hốc mồm, nàng bỗng nhiên nhớ tới việc sư huynh đã đuổi theo Giáo chủ và Vương hậu Erathia trong thế giới Heroes of Might and Magic. Sư huynh mà đã "lên cơn" thì đúng là không quan tâm chính phái hay tà phái gì hết.
Cái gì có lợi là làm tất, hành vi ngẫu nhiên, tràn ngập sự không chắc chắn, đúng chuẩn tư tưởng Đệ Tứ Thiên Tai luôn!
"Hơn nữa, người chiến đấu ở thế giới Tru Tiên phần lớn dựa vào pháp bảo thần binh của mình, ngự kiếm phi hành cũng vậy, đánh nhau cũng vậy. Chỉ cần phi kiếm bị hủy, công lực của bọn họ cũng phế đi hơn phân nửa." Lý Mộc cho Phùng Công Tử xem thanh Hiên Viên phi kiếm bị cắt thành hai đoạn trong tay, "Cho nên nói, người Thanh Vân Môn chỉ cần dám ngự kiếm phi hành đến đánh chúng ta, thanh phi kiếm vốn là phương tiện giao thông của họ, đảm bảo đứa nào bay lên là 'toang' đứa đó."
"Nếu bọn hắn không ngự kiếm phi hành thì sao ạ?" Phùng Công Tử hỏi.
Lý Mộc mỉm cười: "Không ngự kiếm phi hành, liền có nghĩa là bọn hắn đánh mất khả năng cơ động. Chúng ta cứ bay lên, bọn hắn dám bay lên truy, chúng ta lại tiếp tục làm như bước đầu tiên!"
"Thế còn Tru Tiên Kiếm thì sao ạ?" Phùng Công Tử nghĩ một lát rồi hỏi.
"Tru Tiên kiếm trận phát huy uy lực dựa vào sát khí ngàn vạn năm của bảy đỉnh Thanh Vân Sơn, rồi thông qua Tru Tiên Kiếm phóng xuất ra. Cùng lắm thì chúng ta không lên Thanh Vân Sơn." Lý Mộc cười khẩy, "Ta đoán chừng để bức Đạo Huyền vận dụng Tru Tiên Kiếm, Thanh Vân Sơn cũng bị chúng ta 'hốt' sạch sành sanh rồi. Khi đó Thục Sơn Tiên Học Viện toàn là người của Thanh Vân Môn, Đạo Huyền dù là mang theo Tru Tiên Kiếm xuống núi, đối mặt những đệ tử ngày xưa, liệu có thật sự nhấc đồ đao lên được không?"
"..." Phùng Công Tử nghe Lý Mộc thao thao bất tuyệt, cảm thấy khả năng kế hoạch của sư huynh thành công có vẻ rất cao. Đương nhiên, nàng lúc nào cũng thấy kế hoạch của sư huynh có khả năng thành công cực kỳ cao.
"Mà nói đi cũng phải nói lại, chúng ta đâu có giết người, chẳng qua là để đệ tử Thanh Vân Môn chuyển sang nơi khác tu hành mà thôi." Lý Mộc nói, "Dù là Quỷ Vương Tông hay Thú Thần tiến đánh Thanh Vân Sơn, tỷ lệ tử vong của đệ tử phổ thông Thanh Vân Môn rất cao. Chúng ta đây là biến tướng cứu người đó. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp mà!"
"Sư huynh nói đúng quá, em ủng hộ sư huynh!" Phùng Công Tử hé miệng cười tủm tỉm nói.
"Điểm mấu chốt nhất là, trường học của chúng ta thiếu giáo viên quá!" Lý Mộc thở dài bất đắc dĩ, "Mấy ngàn học sinh, không thể nào chỉ có hai chúng ta dạy hết được! Ngự Kiếm Thuật của ta mới luyện được cái Ngự Kiếm Quyết, ngay cả ngự kiếm phi hành ta còn chưa thông suốt nữa là! Bây giờ còn có thể qua loa được một thời gian, chứ một thời gian ngắn nữa là sẽ bó tay thôi."
Hắn ngồi xổm xuống, lật xem bản sao chép « Thái Cực Huyền Thanh Đạo » mà Phùng Công Tử vừa hoàn thành, "Còn cái bí kíp Thanh Vân Môn này, cũng phải có chuyên gia đến dạy nữa."
Phùng Công Tử chớp mắt, nói: "Sư huynh, cứ đánh cho bọn hắn ngất xỉu đi, em có thể dạy sư huynh « Thái Cực Huyền Thanh Đạo », đảm bảo bản gốc luôn! Chờ sư huynh học xong rồi dạy lại cho em, như vậy chúng ta sẽ không sợ xảy ra chuyện gì xui xẻo nữa!"
Mắt Lý Mộc sáng rực lên, vỗ tay cái đét: "Tốt, cứ làm như vậy!"
Đang khi nói chuyện.
Tằng Thư Thư lại tỉnh như sáo, mắt đỏ ngầu, giận dữ mắng nhiếc: "Hai tên khốn các ngươi, cha ta là Phong chủ Phong Hồi phong, Thanh Vân Môn sẽ không tha cho các ngươi đâu..."
Rầm!
Lại là một tiếng động trầm đục.
Tằng Thư Thư nghiêng đầu sang một bên, lại ngất xỉu lần nữa.
Phùng Công Tử lúng túng cười với Lý Mộc: "Vừa rồi em không biết sư huynh muốn xử lý hắn thế nào, nên em chưa dùng skill!"
Lý Mộc hỏi: "Giờ thì dùng chứ?"
Phùng Công Tử gật đầu khẳng định: "Dùng ạ."
Lý Mộc lại hỏi: "« Thái Cực Huyền Thanh Đạo » chép xong chưa?"
Phùng Công Tử cười ngượng nghịu một tiếng, lại cầm cây bút lên, cặm cụi viết: "Sư huynh, chờ em một chút nữa, xong ngay đây ạ. Tằng Thư Thư trong đầu chỉ có công pháp Ngọc Thanh cảnh thôi, Thượng Thanh cảnh với Thái Thanh cảnh đều không có. Chúng ta muốn có được bản « Thái Cực Huyền Thanh Đạo » hoàn chỉnh, ít nhất phải bắt được người cấp bậc như Điền Bất Dịch, Thất Mạch Thủ Tọa ấy!"
Lý Mộc cúi đầu nhìn Tằng Thư Thư đang hôn mê, cười một cách bí ẩn: "Sẽ có thôi."
Lại qua ước chừng hơn hai mươi phút.
Phùng Công Tử thở phào nhẹ nhõm, lắc lắc cổ tay đang ê ẩm, đưa bản pháp quyết tu luyện « Thái Cực Huyền Thanh Đạo » đã chép đầy chữ cho Lý Mộc: "Sư huynh, chép xong rồi ạ!"
Lý Mộc nhận lấy, liếc nhanh qua loa, rồi nhét vào trong ngực. Hắn nhẹ nhàng chống bàn tay vào lưng Tằng Thư Thư, dùng nội lực thay hắn điều hòa khí tức.
Một lát sau.
Tằng Thư Thư thở hắt ra, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, chậm rãi mở mắt. Chỉ có điều, lần này ánh mắt hắn tràn đầy vẻ mơ màng.
"Đạo hữu, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi!" Giọng nói ngạc nhiên của Lý Mộc truyền đến từ sau lưng hắn, "Chuyện gì xảy ra vậy? Đạo hữu vì sao lại rơi xuống đây, là gặp phải kẻ thù truy sát à?"
"Ta... Kẻ thù..." Tằng Thư Thư mơ màng nhìn quanh bốn phía, vô tình làm vết thương tái phát, lại ho kịch liệt một trận. Một lát sau, hắn nhíu chặt mày, "Ta không nhớ gì cả!"
"Ngay cả tên cũng không nhớ được sao?" Lý Mộc ân cần hỏi.
"Không biết, một chút gì cũng không nhớ được!" Tằng Thư Thư vẻ mặt thống khổ, cánh tay lành lặn sờ về phía gáy, "Đầu của ta đau quá!"
"Có thể là từ chỗ cao rơi xuống, làm tổn thương đầu, bị chứng mất trí nhớ." Lý Mộc thở dài, "Bệnh này cũng không dễ chữa trị lắm."
"Là các ngươi đã cứu ta sao?" Tằng Thư Thư hỏi.
"Sư huynh muội chúng ta đang khảo sát địa thế bên ngoài thành Hà Dương, đi ngang qua đây, tình cờ phát hiện đạo hữu đang hôn mê dưới đất, liền xuống xem thử. May mắn cứu được mạng đạo hữu, đạo hữu hồng phúc tề thiên, số chưa tận đâu!" Lý Mộc mặt không đỏ, tim không đập, ôm hết công lao cứu người vào người mình...