"Tiêu ân công cổ trang, đẹp trai ngất ngây con gà tây!"
Đường Nhược Du cũng nhìn thấy Lý Tầm Hoan vừa vào cửa, trong nháy mắt tiến vào trạng thái mê trai, hai tay nâng tim, mắt cứ thế mà đờ đẫn!
Não tàn!
Trách không được lại đồng ý cái nguyện vọng ngu ngốc vậy!
Lý Mộc im lặng.
...
Lý Tầm Hoan bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây người, hắn chớp mắt, tình huống gì đây?
Tay không đỡ dao sắc?
Nhưng đỡ xong thì cũng phải có động tác khác chứ!
Mấy người này không nhúc nhích cái quái gì vậy?
Nhớ không lầm, người đang quỳ phía trước kia là Gia Cát Lôi mà!
Mấy chục năm không gặp, thằng cha kia chuyển nghề diễn kịch à?
"Lý thúc, nhìn bên này!"
Lúc Lý Tầm Hoan nhìn qua, Lý Mộc linh quang chợt lóe, nảy ra ý hay, hắn nhét cái chùy về bên hông, hớn hở vẫy tay với Lý Tầm Hoan, "Là cháu đây mà! Tiểu Bạch!"
Tên tuổi Lý Tầm Hoan quá lớn, gọi thẳng ra sẽ bất lợi cho việc phát triển kịch bản, để giúp hắn che giấu tung tích, Lý Mộc cam nguyện tự hạ bối phận.
"Tiểu Bạch?" Lý Tầm Hoan mờ mịt nhìn về phía Lý Mộc, "Tiểu huynh đệ, chúng ta quen biết sao?"
"Lý thúc, ngài có lẽ đã quên rồi. Hơn mười năm trước, gia sư suýt chút nữa mệnh tang dưới đao của 'Quan Ngoại Tam Hung', chính là ngài lúc ấy trượng nghĩa ra tay, cứu gia sư đó ạ!" Lý Mộc chững chạc bịa ra một câu chuyện cũ không có thật, "Lúc ấy, cháu mới mười mấy tuổi, anh tư hiên ngang của ngài đã in sâu vào tâm trí cháu, không cách nào xóa nhòa! Gia sư từng liên tục dặn dò cháu, gặp được ngài, nhất định phải báo đáp ân cứu mạng. Tam sinh hữu hạnh, vậy mà thật sự để cháu lần nữa gặp được ngài..."
Lý Mộc tự thuật tình cảm dạt dào, một hình tượng thiếu niên có ơn tất báo sôi nổi xuất hiện trong đầu mọi người.
Chỉ có điều, lúc hắn nói chuyện, vẫn duy trì động tác vung kiếm bổ xuống, trước mặt là ba gã tráng hán đang quỳ với vẻ mặt xoắn xuýt.
Tình hình như vậy liền có chút quái dị!
Dưới Thanh Liên Kiếm!
Gia Cát Lôi đều muốn khóc.
Các người ôn chuyện thì ôn chuyện, có thể nào trước tiên buông tôi ra không?
"Thứ lỗi cho mắt ta vụng về, lệnh sư là ai?" Lý Tầm Hoan khẽ nhíu mày.
"Gia sư Lý Tĩnh." Lý Mộc ảm đạm thở dài một tiếng, "Đã về cõi tiên vào năm ngoái rồi ạ!"
Lý Thiên Vương, xin lỗi!
Hành tẩu giang hồ, bất đắc dĩ thôi, ngài đại nhân đại lượng, nhất định đừng trách tội cháu nha!
Lý Mộc thầm cầu nguyện trong lòng.
"Nén bi thương!" Lý Tầm Hoan sững sờ, chắp tay.
"Gia Cát Lôi, ân nhân của ta tới rồi, ta thả ngươi ra, chuyện vừa rồi coi như chưa từng xảy ra, ngươi thấy thế nào?" Lý Mộc nhẹ thở một hơi, một lần nữa nhìn về phía Gia Cát Lôi.
Kim Ti Giáp là đồ tốt, nhưng so với việc hoàn thành nhiệm vụ, thì chẳng là gì cả.
Hơn nữa, Kim Ti Giáp là vật xui xẻo.
Trong kịch bản tranh đoạt Kim Ti Giáp, ngoại trừ A Phi ra, bất kỳ ai chạm vào nó đều đã chết.
Lý Mộc chỉ muốn sớm hoàn thành nhiệm vụ, không muốn phức tạp.
Việc đi theo bước chân Lý Tầm Hoan, để kịch bản trở lại quỹ đạo, hiển nhiên là có lợi cho hắn.
Đường Nhược Du nhìn chằm chằm khuôn mặt anh tuấn của Lý Tầm Hoan, sắc mặt phiếm hồng, vẫn đang trong trạng thái mê trai.
"Thiếu hiệp đại nhân đại lượng, Gia Cát Lôi tự nhiên tuân theo." Gia Cát Lôi cầu còn không được, cảm giác thân bất do kỷ, muốn động không thể động, cùng với tư thế cổ quái xấu hổ kia, khiến hắn sắp phát điên rồi!
"Đừng có đánh lén ta!" Lý Mộc cảnh cáo.
Trước khi đến, hắn đã đọc thuộc lòng « Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm ».
Gia Cát Lôi là tính cách gì, hắn biết rõ mồn một, gã này chính là lúc đánh lén A Phi thì bị treo.
"Không dám." Gia Cát Lôi bị nhìn thấu tâm tư, ngượng ngùng nói.
Lý Mộc cất kiếm.
Với giao tình vừa mới "mặc lên" cùng Lý Tầm Hoan, có Tiểu Lý Phi Đao bách phát bách trúng ở đó, hắn tự nhiên không cần lo lắng Gia Cát Lôi giở trò quỷ!
Gia Cát Lôi khôi phục quyền kiểm soát cơ thể, lộn nhào thoát khỏi bên cạnh Lý Mộc, nắm lấy thanh kiếm rơi trên đất, cướp đường phóng ra cổng.
"Không cho phép đi!" Thấy bọn họ muốn đi, Lý Mộc không kịp chào hỏi Lý Tầm Hoan, quát lớn.
Ba người Gia Cát Lôi cứng đờ người, chật vật quay lại.
Gia Cát Lôi mặt đen lại nói: "Thiếu hiệp, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng. Chúng ta tài nghệ không bằng người, nhận thua, nhưng Kim Sư Tiêu Cục không chỉ có ba người chúng ta!"
"Ta quản ngươi Kim Sư Tiêu Cục có mấy người, ta vừa nói chuyện vừa rồi coi như chưa từng xảy ra, ngươi nghe không hiểu sao!" Lý Mộc bá đạo chỉ vào cái bàn bọn họ vừa ngồi, từng chữ nói ra, "Ngồi trở lại bàn của các ngươi, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, đây mới gọi là cái gì cũng chưa từng xảy ra!"
Cái logic gì vậy?
Gân xanh trên trán Gia Cát Lôi không tự chủ được nhảy lên.
Nếu không phải lo lắng chiêu thức yêu dị của Lý Mộc, hắn sớm đã cầm kiếm liều mạng với Lý Mộc rồi, muốn chém giết hay róc thịt hắn cũng nhận!
Đừng có trêu người như thế!
Hắn hành tẩu giang hồ hai ba mươi năm, "chuyện chưa từng xảy ra" lúc nào lại thành ý này rồi?
"Yêu cầu của ta không quá đáng chứ!" Lý Mộc lạnh như băng nhấn mạnh.
Hắn chậm rãi lại giơ Thanh Liên Kiếm lên.
Vì nhiệm vụ, Lý Mộc cũng liều mạng, cố gắng đưa kịch bản lệch lạc trở lại quỹ đạo, để Gia Cát Lôi mấy tên kia chạy mất, trời mới biết Hắc Xà Bạch Xà còn đến hay không?
Nếu không tới.
Lý Tầm Hoan trực tiếp về Hưng Vân Trang sao?
Đến lúc đó Lý Tầm Hoan không dẫn bọn họ chơi thì sao?
Kịch bản đầy biến số mới là lợi thế của hắn chứ!
Uy hiếp trắng trợn.
Gia Cát Lôi và những người khác nhìn nhau, oán hận trừng Lý Mộc một cái, miễn cưỡng làm theo, ngồi về lại bàn vừa rồi.
Ba người cứng đờ ngồi trên ghế, mắt lớn trừng mắt nhỏ, cũng chẳng còn tâm tư ăn cơm hay nói chuyện nữa.
Lý Tầm Hoan suốt cả quá trình trợn mắt há hốc mồm.
Từ khi vào quán trọ, hắn vẫn ở trong trạng thái đứng hình, bây giờ càng ngơ ngác hơn!
Xuất quan mười năm, giang hồ đã biến thành bộ dạng này sao?
"Lý thúc, lại đây, cháu có rượu ngon này."
Lý Mộc vỗ vỗ bao phục, như người quen vẫy tay với Lý Tầm Hoan, tự mình thể hiện cho Gia Cát Lôi và những người khác thấy cái gọi là "làm như chưa có chuyện gì xảy ra".
Nhưng những người xung quanh nhìn ánh mắt của hắn đã hoàn toàn khác!
Cái thằng cha này đúng là đồ thần kinh mà!
Không thể trêu chọc!
"Thiếu gia!" Đại hán râu quai nón Thiết Truyền Giáp nhíu mày, thanh niên quái dị không rõ lai lịch này khiến hắn cảm thấy bất thường, bản năng ngăn cản Lý Tầm Hoan.
"Không sao, con của cố nhân, sẽ không hại ta." Lý Tầm Hoan cười đầy ẩn ý, đi về phía Lý Mộc, "Truyền Giáp, đi sắp xếp khách phòng đi!"
Thiết Truyền Giáp vâng lời, ném cho Lý Mộc một ánh mắt cảnh cáo, rồi đi tìm tiểu nhị quán trọ hỏi thăm chuyện khách phòng.
"Vị này là?" Lý Tầm Hoan nhìn về phía Đường Nhược Du, hỏi.
"Sư tỷ của cháu, Đường Nhược Du." Lý Mộc nói.
"Con của chúng ta gọi Lý Luyến Du thì sao?" Đường Nhược Du bỗng nhiên mở miệng.
"..." Lý Tầm Hoan sửng sốt.
Lý Mộc kinh ngạc nhìn Đường Nhược Du, vẻ mặt quái dị, khá lắm, mới có một lát mà ngay cả tên của con cũng nghĩ kỹ rồi à!
Đại tiểu thư, cô đang não bộ cái gì vậy trời!
Cái vẻ cứng đầu cứng cổ nãy giờ là diễn hết đúng không!
Mặt mũi vứt đâu rồi!
Bất quá, cái này đối với hắn mà nói, là một chuyện tốt, ít nhất, Đường Nhược Du sẽ không không phối hợp!
"Đường tiểu thư, cô nói cái gì?" Lý Tầm Hoan nhịn nửa ngày, hỏi.
"A!" Đường Nhược Du lúng túng, mặt đỏ như gấc, mắc cỡ muốn chết, sao lại lỡ nói ra suy nghĩ trong lòng vậy trời!
"Sư tỷ cháu muốn sinh con cho ngài!" Lý Mộc mới không có nhiều tâm hồn thiếu nữ như Đường Nhược Du, ở một bên đóng vai trợ thủ đắc lực.
"Lý Tiểu Bạch, cậu nói bậy bạ gì đó!" Đường Nhược Du dùng sức dậm chân, hung hăng trừng Lý Mộc một cái.
Lý Tầm Hoan cười khổ một tiếng, nhìn Đường Nhược Du, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên có chút thống khổ, giống như là nhớ tới Lâm Thi Âm, hắn thở dài một tiếng: "Đường tiểu thư nói đùa rồi!"
"..."
Đường Nhược Du sửng sốt, bị từ chối khéo rồi sao!
Nàng lại trừng Lý Mộc một cái, phảng phất tất cả đều là lỗi của hắn.
Lý Mộc ngượng ngùng sờ mũi một cái, già mồm!
Đường Nhược Du nhìn Lý Tầm Hoan, nói lắp bắp: "Lý Thám Hoa, ta... ta không phải ý đó! A... Hắt xì!"
Lý Tầm Hoan cười cười, hỏi: "Trời đông giá rét, Đường tiểu thư ăn mặc phong phanh thế này, không lạnh à?"
Đường Nhược Du còn chưa lên tiếng, Lý Mộc đã thay nàng biện lý do: "Lý thúc, thực không dám giấu giếm, quần áo của sư tỷ lúc tắm, không biết bị thằng nhóc nghịch ngợm nào ôm đi mất! Bất đắc dĩ mới phải mặc như vậy! Để Lý thúc chê cười!"
Hình tượng triệt để không còn gì rồi!
Đáng ghét Lý Mộc!
Biện lý do có tâm chút được không?
Ai giữa mùa đông lại đi tắm ở dã ngoại chứ!
Đường Nhược Du quả thực sắp phát điên, trong gió lạnh run rẩy, miễn cưỡng duy trì nụ cười xấu hổ mà không thất lễ.
"Nếu không chê, trong hành lý của Lý mỗ có chuẩn bị quần áo." Lý Tầm Hoan đảo mắt qua hai người, cười nói.
"Không chê, không chê ạ." Không đợi Lý Mộc nói chuyện, Đường Nhược Du liên tục không ngừng nói.
Lý Tầm Hoan cười cười, quay người ra ngoài lấy quần áo.
"Đường Nhược Du, cô không phải không mặc đồ của đàn ông hôi hám sao?" Khóe môi Lý Mộc nhếch lên ý cười.
"Không mặc nữa, cô nương đây chết cóng mất!" Đường Nhược Du trừng mắt, "Hơn nữa, trai đẹp với đồ của thằng cha hôi hám có giống nhau được không?"
"..." Lý Mộc.
"Lý Tầm Hoan cực MAN, khí chất đàn ông ngút trời!" Hai hàng nước mũi không tự chủ chảy xuống, Đường Nhược Du hít hít mũi hai cái, mặt đỏ như hoa đào, "Cho một người đàn ông như vậy, cũng đâu phải chuyện gì xấu đâu!"
Ngớ ngẩn!
Lý Mộc không chịu được rùng mình, nổi hết da gà.
Bất quá, khách hàng chủ động phối hợp mới là khách hàng VIP, ít nhất, nhiệm vụ của hắn có chỗ dựa rồi!
Một lát sau.
Lý Tầm Hoan trở về, ôm một chiếc áo choàng lông chồn, đưa tới tay Đường Nhược Du.
Đường Nhược Du nhận lấy, khoác lên người, vẻ mặt thẹn thùng, làm một cái lễ tiết nửa vời không biết học từ bộ phim truyền hình nào: "Đa tạ Lý Thám Hoa."
Lý Tầm Hoan cười đáp: "Không cần khách khí."
"Lý thúc, cháu mời ngài uống rượu." Lý Mộc từ trong bao móc ra một bình Ngũ Lương Dịch, rót vào hai chén rượu trên bàn, ực ực rót đầy.
Lý Tầm Hoan là ma men, Ngũ Lương Dịch là vũ khí bí mật đã chuẩn bị sẵn để đối phó hắn.
Mùi rượu nồng đậm trong chốc lát lan tỏa khắp quán trọ.
Khách nhân xung quanh không hẹn mà cùng hít hà.
"Lý thúc, cháu thay mặt gia sư tạ ơn cứu mạng của ngài!"
Lý Mộc bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Trong cái thế giới võ hiệp bá đạo này, hắn đương nhiên phải trước tiên biểu đạt thành ý của mình.
Hắn không uống, Lý Tầm Hoan hiểu lầm hắn hạ độc thì lúng túng lắm!
Rượu 52 độ, cực kỳ mạnh.
Lý Mộc nhe răng nhếch miệng.
Lý Tầm Hoan kinh ngạc quét mắt nhìn bình rượu thủy tinh óng ánh, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Hắn mắt sáng rực, ngay sau đó là một trận ho kịch liệt, ho khan liên tục, hắn vẫn không quên khen ngợi một tiếng: "Rượu ngon!"
"Lý thúc, dễ uống thì ngài uống nhiều chút đi ạ!" Lý Mộc ân cần lại rót đầy, cười hắc hắc nói.
Đối với ma men mà nói, có rượu là vạn sự đủ, hai chén rượu vào bụng, mọi người sẽ là bằng hữu!
Đàn ông chính là đơn giản như vậy.
Cơn nghiện rượu của Lý Tầm Hoan bị khơi dậy, bưng lên lại tu một ngụm khó chịu.
Lý Mộc lại rót cho hắn.
"Tiểu Bạch, cháu sao không uống?" Lý Tầm Hoan kỳ quái hỏi.
"Lý thúc, cháu tửu lượng kém, uống say dễ hỏng việc." Lý Mộc gãi gãi đầu nói.
Nói đùa.
Thế giới Cổ Long đó!
Không có hào quang nhân vật chính hộ thể!
Hắn một người bình thường, uống say, mạng còn cần hay không?!
Hơn nữa, hắn uống say, khách hàng ngu ngốc của hắn nhất định phải chết chứ!
Lý Tầm Hoan trên dưới đánh giá một lượt Lý Mộc, cầm bình rượu từ tay Lý Mộc, ực ực ực tu liền mấy ngụm lớn, lắc đầu cười nói: "Thằng nhóc thú vị ghê!"
Vừa mới nói xong.
Rầm!
Lý Tầm Hoan ngã vật ra bàn rượu, bất tỉnh nhân sự!