"Dưới Tử Linh Uyên là Vô Tình Hải... Trong Vô Tình Hải có Hắc Thủy Huyền Xà... Trên vách đá dựng đứng như núi có một cây cổ thụ, nhổ cây cổ thụ sẽ lộ ra Tích Huyết Động... Tích Huyết Động tìm bóng dưới mặt nước, đồng thời lấy bảy viên đá từ mặt nước... Mở Tích Huyết Động, sẽ có thiên thư..."
Bản công lược chi tiết và chuyên nghiệp, cụ thể từng bước một.
Nếu có đủ dũng khí đối mặt Hắc Thủy Huyền Xà, việc lấy thiên thư dễ như ăn kẹo.
Cuối bản công lược còn ghi một đoạn thế này: "Người thiện lương, ắt gặt quả lành. Đạo hữu nào tìm được quyển thiên thư thứ nhất, nhờ thiên thư có thể nhận được sự che chở của Thục Sơn Tiên Học Viện, đồng thời có được ghế Phó Viện Trưởng, chúng ta sẽ cùng nghiên cứu thuật trường sinh..."
Liễu Tam Nguyên tức đen mặt: "Đại sư huynh, ai mà lấy được thiên thư lại tự động mò đến Tiên Học Viện chứ?"
Lý Mộc đặt tay xuống Huyễn Ảnh Chi Cung: "Bọn họ không đến thì chúng ta không thể đi tìm à? Ngươi nghĩ «Cửu Thiên Huyền Kinh» từ đâu mà có, chẳng phải là giật được sao? Yên tâm đi, thiên thư sẽ không thiếu phần ngươi đâu..."
"Thôi được!" Liễu Tam Nguyên ngượng ngùng liếc Diệp Bằng một cái, đột nhiên cảm thấy nguyện vọng của mình cũng chả chắc chắn hơn hắn là bao.
Nhưng đúng như bản công lược đã nói, dưới Tử Linh Uyên lại có Hắc Thủy Huyền Xà, với tu vi ba cọc ba đồng hiện tại, hắn tuyệt đối không dám một mình xuống Tử Linh Uyên.
Tạm thời cứ để Lý Tiểu Bạch quậy phá đi!
...
Bản công lược vừa tung ra.
Thế cục vi diệu ở Không Tang Sơn lập tức bị phá vỡ.
Niên lão đại của Luyện Huyết Đường nhìn về phía Thục Sơn Tiên Học Viện trên đỉnh núi, ánh mắt u oán đến nhỏ giọt.
Hắn là người bí bách nhất trong số các thế lực.
Sau khi Hắc Tâm lão nhân chết, Luyện Huyết Đường vốn đã suy tàn, hắn tốn bao tâm tư, khiêm tốn phát triển ở Không Tang Sơn, khổ tâm kinh doanh, mãi mới có chút khởi sắc, vốn định tìm được di sản của Hắc Tâm lão nhân, khôi phục lại sự oai phong lẫm liệt của Luyện Huyết Đường.
Ai dè.
Thục Sơn Tiên Học Viện làm trò con bò như vậy, Không Tang Sơn liền thành tiêu điểm của toàn bộ giới tu đạo.
Bao nhiêu năm vất vả đổ sông đổ biển.
Đặc biệt là bao nhiêu năm qua, hắn tốn bao tâm tư vẫn không tìm được vị trí Tích Huyết Động, vậy mà Lý Tiểu Bạch chỉ với một bản công lược chi tiết đã công khai vị trí Tích Huyết Động, khiến Niên lão đại cảm thấy mình sống như một trò cười, không phát điên đã là tâm lý vững như bàn thạch lắm rồi.
"Đường chủ, chúng ta giờ sao đây?" Lưu Hạo, tâm phúc của Niên lão đại, hỏi.
"Còn có thể làm sao nữa? Vào động, tìm thiên thư chứ!" Niên lão đại hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, "Địa bàn của chúng ta, lẽ nào lại để người khác nhanh chân đến trước?"
...
Quỷ Vương Tông.
Quỷ Vương và mọi người nhìn nhau, tất cả đều đơ người tại chỗ.
Quỷ Vương bùi ngùi thở dài: "Lý Tiểu Bạch của Thục Sơn phái xoay thiên hạ như chong chóng, ta không bằng hắn!"
Quỷ Tiên Sinh nói: "Tông chủ, Vạn Độc Môn và Hợp Hoan Phái đều đã phái người tiến vào Tử Linh Uyên rồi, chúng ta giờ sao đây?"
Quỷ Vương nhìn về phía Thục Sơn Tiên Học Viện, đứng chắp tay: "Phiền Tiên Sinh và Thanh Long dẫn người đi một chuyến! Quyển thiên thư thứ nhất quan trọng vãi chưởng, dưới Tử Linh Uyên chắc chắn sẽ có một trận long trời lở đất, các ngươi cẩn thận ứng đối, nếu tình hình không ổn, đừng cố chấp đánh, rút lui kịp thời."
...
Thiên Âm Tự.
Pháp Tướng cầm bản công lược thiên thư trong tay, hỏi Phổ Không đại sư, người dẫn đội chuyến này: "Sư thúc, chúng ta có vào Tử Linh Uyên không?"
Phổ Không ngẩng đầu nhìn Tiên Học Viện một chút, lại nhìn đám tà giáo lần lượt tiến vào Vạn Bức Cổ Quật, chắp tay trước ngực: "Quyển thiên thư thứ nhất nếu rơi vào tay ma đạo, ma đạo bành trướng, bất lợi cho chính phái chúng ta. Phổ Phương sư đệ, ngươi dẫn Pháp Tướng, Pháp Thiện dẫn chúng tăng đi một chuyến! Nếu không thể lấy được thiên thư, hủy đi là được."
Pháp Tướng run lên: "Sư thúc, thiên thư liên quan đến con đường trường sinh, nếu hủy đi, đoạn tuyệt cửa trường sinh, Thiên Âm Tự sợ thành tội đồ muôn đời."
Phổ Không hiển nhiên không nghĩ tới tầng này, hắn đơ người một lát, nhìn về phía Thanh Vân Môn và Phần Hương Cốc mấy lần, bất đắc dĩ lắc đầu: "Thôi thì cứ xuống xem sao! Sau đó ta sẽ liên lạc Thanh Vân Môn và Phần Hương Cốc, mọi người đều là người trong chính đạo, có thể hóa giải mâu thuẫn..."
...
Phần Hương Cốc, người dẫn đội là trưởng lão Lữ Thuận Hòa cùng các đệ tử tinh anh Lý Tuân và Yến Hồng.
Sau khi nhặt được bản công lược thiên thư, họ chẳng nói năng gì, liền dẫn tất cả mọi người của Phần Hương Cốc xông thẳng vào Tử Linh Uyên, chẳng thèm chào hỏi bất kỳ đồng đạo nào.
Thanh Vân Môn có thiên thư Tru Tiên Kiếm, Thiên Âm Tự có thiên thư Vô Tự Ngọc Bích, Phần Hương Cốc cũng là một trong ba đại môn phái chính đạo, dã tâm lộ rõ, vậy mà ngay cả một bản thiên thư cũng không có, cảm thấy mất mặt vãi.
Mặc kệ Thục Sơn Tiên Học Viện thế nào, trước tiên cứ đoạt thiên thư về tay, thiết thực hơn bất cứ thứ gì.
Lý Tiểu Bạch đã phanh phui bao nhiêu bí mật, chuyện thiên thư này, họ thà tin sái cổ là thật, dù sao đi xem thử cũng chẳng mất mát gì!
...
Thanh Vân Môn.
Lần này, người dẫn đội đến ứng phó Thục Sơn Tiên Học Viện là Điền Bất Dịch và Thủy Nguyệt đại sư.
Là lãnh tụ chính phái, đại phái số một đúng nghĩa, Thanh Vân Môn lại là bên chịu thiệt hại nặng nề nhất trong sự kiện Tiên Học Viện lần này.
Tằng Thúc Thường của Phong Hồi Phong bị kẹt ở Thục Sơn Tiên Học Viện;
Thương Tùng của Long Thủ Phong trọng thương Thiên Vân đạo nhân, phản bội Thanh Vân Môn.
Bảy vị thủ tọa trong nháy mắt bay màu mất ba...
...
Chuyện của Thương Tùng bị Tiêu Dật Tài phanh phui ra, lẽ ra phải nổ sớm hơn, vào lúc Trương Tiểu Phàm bại lộ thân phận tu luyện cả Phật lẫn Đạo, bị Thanh Vân Môn xét xử.
Tu luyện Huyết Độc Kỳ, cấu kết Vạn Độc Môn, cướp đoạt Phệ Huyết Châu, mỗi một tội đều phạm vào điều cấm kỵ nhất của Thanh Vân Môn...
May mà lúc đó hắn không cướp được thành công, nếu không, với thân phận và tu vi của Thương Tùng, thêm sức mạnh của Phệ Huyết Châu, Thanh Vân Môn e là đã sớm loạn cào cào, người nằm trong lo sợ e là Chưởng môn Đạo Huyền.
Cho nên, lúc đó mặc kệ Thương Tùng có phản bội hay không, vị trí thủ tọa Thanh Vân Môn của hắn chắc chắn không thể ngồi nổi nữa, Đạo Huyền rộng lượng đến mấy cũng không thể chịu đựng một quả bom nổ chậm ở bên cạnh.
Đương nhiên.
Thanh Vân Môn cũng chẳng khá hơn là bao.
Tru Tiên Kiếm là quyển thiên thư thứ năm, không biết bị bao nhiêu người nhăm nhe dòm ngó;
Ban đầu, đàn em Phần Hương Cốc lúc nào cũng nghĩ đến chuyện lật kèo làm trùm;
Trương Tiểu Phàm lại là con bài Phổ Trí cài vào Thanh Vân Môn, nếu nói Thiên Âm Tự không biết chuyện này, ai mà tin cho nổi?
Phải biết, thần tăng Phổ Trí trước đây lại viên tịch tại Thiên Âm Tự...
Người trong cuộc của Thiên Âm Tự lại không đến Thanh Vân Môn thông báo một tiếng, quả thực là để Trương Tiểu Phàm học xong «Thái Cực Huyền Thanh Đạo» ở Đại Trúc Phong;
Đám hòa thượng Thiên Âm Tự cũng chẳng ra gì, y hệt Phần Hương Cốc!
Lại còn Quỷ Vương Tông âm thầm luyện chế Tứ Linh Huyết Trận, rõ ràng là muốn đối đầu Tru Tiên Kiếm Trận...
Hơn mười ngày trước, Thanh Vân Môn loạn trong giặc ngoài, tưởng chừng thịnh vượng, còn đang chuẩn bị Thất Mạch Hội Võ sáu mươi năm một lần, chớp mắt cái đã chênh vênh.
Tất cả cứ như một giấc mộng.
Khó tin vãi.
...
Sau khi mọi chuyện xảy ra, Điền Bất Dịch nghĩ mình lẽ ra phải oán hận thủ phạm Lý Tiểu Bạch, nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng lại chẳng thể ghét nổi.
Bởi vì nếu những chuyện này không bị Lý Tiểu Bạch phơi bày ra, đến tương lai từng cái bùng nổ, chờ đợi Thanh Vân Môn e là họa diệt tông.
Cho nên.
Đến Không Tang Sơn, Điền Bất Dịch bàn bạc với Thủy Nguyệt mãi mà vẫn không nghĩ ra cách nào để thương lượng với Lý Tiểu Bạch.
Sau đó, hắn liền đợi được bản công lược thiên thư của Lý Tiểu Bạch.
Nhìn bản công lược trong tay, đầu Điền Bất Dịch ong ong, tâm trí vốn loạn giờ càng loạn hơn.
Hắn sống hơn ba trăm tuổi, lần đầu thấy người như Lý Tiểu Bạch, đánh đông dẹp tây, chẳng theo bài vở nào, lơ là cái là bị hắn dắt mũi ngay...
Tống Đại Nhân cẩn thận nhìn sắc mặt Điền Bất Dịch, hỏi: "Sư phụ, chúng ta có đi đoạt thiên thư không? Nhiều môn phái đi rồi, dựa theo bản công lược của Thục Sơn Tiên Học Viện, lấy được thiên thư chắc là dễ ợt."
Điền Bất Dịch hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại, quay đầu hỏi Thủy Nguyệt: "Thủy Nguyệt sư muội nghĩ nên làm gì?"
Thủy Nguyệt đại sư trầm ngâm một lát: "Điền sư huynh, chính tà hai phái vì Lý Tiểu Bạch mà tan đàn xẻ nghé, dưới Tử Linh Uyên chẳng biết sẽ loạn đến mức nào, Thanh Vân Môn trong sự kiện lần này thiệt hại quá nặng, không thể chịu thêm tổn thất nào nữa, chẳng biết Lý Tiểu Bạch đang bày trò quỷ quái gì, ta thấy chúng ta nên án binh bất động, mới có thể giữ thế chủ động."
Điền Bất Dịch gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy, bản công lược thiên thư là một cú lừa của Lý Tiểu Bạch, cứ để hắn dắt mũi, Thanh Vân Môn e là thật sự sẽ bị hắn đánh gục. Nhân Từ, ngươi mau đi tập hợp đệ tử Thanh Vân Môn, khuyên nhủ họ đừng manh động. Tất Sách, ngươi dẫn một số người đi do thám động tĩnh các môn phái khác, có gì báo cáo ngay cho ta..."