Virtus's Reader
Vạn Giới Giải Mộng Sư

Chương 420: CHƯƠNG 418: SỜ THI: TÀI NGUYÊN KHÔNG THỂ LÃNG PHÍ

"Diệp Bằng, Tiên Học Viện gia nhập nhiều đại lão như vậy, Bích Dao, Lục Tuyết Kỳ, Kim Bình Nhi, Chu Tiểu Hoàn, về sau còn muốn thêm Điền Linh Nhi, tập hợp đủ các đại mỹ nữ trong Tru Tiên về dưới trướng cậu, cậu làm viện trưởng kiểu này ngầu vãi chưởng luôn!" Liễu Tam Nguyên đụng vào vai Diệp Bằng, mắt liếc tới liếc lui giữa mấy mỹ nữ, nước miếng chảy ròng ròng. Hắn lau khóe miệng, "Thiệt thòi quá, thiệt thòi quá, sớm biết tôi nên hứa nguyện vọng này cho cậu, so với Trái Đất nguy hiểm thì quả nhiên vẫn là ở lại một thế giới làm đại ca thì chill phết hơn nhiều..."

"Cậu cho rằng đây là chuyện tốt à?" Diệp Bằng thần sắc uể oải.

"Chẳng lẽ không phải chuyện tốt?" Liễu Tam Nguyên kỳ quái nhìn Diệp Bằng, hỏi lại, "Diệp Bằng, cậu không bị ngáo đấy chứ! Lý Tiểu Bạch đã sắp biến Tiên Học Viện của cậu thành môn phái đệ nhất thiên hạ rồi. Chờ chuyện Không Tang Sơn truyền ra, không biết có bao nhiêu học sinh sẽ báo danh gia nhập Tiên Học Viện, lại có nhiều đại lão chính tà hai phái như vậy, cho dù là Thú Thần loạn thế, cậu cũng chẳng sợ quái gì!"

"Cậu có phải ngu à? Lý Tiểu Bạch là muốn đi, hắn đi rồi ai đến trấn áp đám đại lão này?" Diệp Bằng nhìn quanh trái phải một chút, cắn răng nói, "Cậu cũng đâu phải không thấy, Lý Tiểu Bạch đã hành hạ bọn họ thành cái dạng gì rồi? Danh tiếng của Lý Tiểu Bạch có thể quản một năm, quản hai năm, nhưng có thể quản cả một đời sao? Bọn họ bị Lý Tiểu Bạch lừa phỉnh, sẽ không ngay cả cậu cũng bị lung lay rồi chứ! Tập hợp đủ năm quyển Thiên Thư căn bản không thể giúp phi thăng đâu!"

"..." Liễu Tam Nguyên nhìn Diệp Bằng bằng ánh mắt đầy đồng cảm.

"Lục Tuyết Kỳ, Bích Dao! Cho dù ta liều mạng luyện công, có thể vượt qua các nàng sao? Ta mẹ nó nghĩ cũng không dám nghĩ a!" Diệp Bằng mắt đỏ hoe, tuôn ra hết những lời không dám than vãn với Lý Mộc, "Lý Tiểu Bạch rõ ràng muốn đem năm quyển Thiên Thư ra công khai, vừa nghĩ tới tất cả các đại lão từng đắc tội Lý Tiểu Bạch trong thế giới Tru Tiên đều học xong năm quyển Thiên Thư, ta muốn tự tử luôn cho rồi! Lý Tiểu Bạch làm việc không phải của người bình thường!"

Liễu Tam Nguyên lén nhìn Lý Tiểu Bạch một cái, lại gần Diệp Bằng, lắc đầu nói: "Lão Diệp, cậu suy nghĩ nhiều rồi."

"Ý gì?" Diệp Bằng hỏi.

"Đừng quên, nguyện vọng của tôi còn chưa thực hiện." Liễu Tam Nguyên nhướng mày, cười hắc hắc, "Hôm nay có thể góp đủ quyển Thiên Thư thứ nhất và thứ hai, nhưng ba quyển Thiên Thư còn lại không dễ dàng như vậy đâu, nhất là Thiên Đế Bảo Khố, phải mười năm sau mới mở ra. Nói cách khác, Lý Tiểu Bạch ít nhất phải ở lại thế giới này mười năm, thời gian mười năm, với thủ đoạn của Lý Tiểu Bạch, sớm đã chỉnh đốn những đại lão này cho ngoan ngoãn rồi, cậu sợ quái gì!"

Diệp Bằng sửng sốt, nỗi sợ hãi lẫn vui mừng thoáng qua trên mặt, đúng vậy, hai khách hàng, Lý Tiểu Bạch cũng không thể giúp một khách hàng hoàn thành nguyện vọng rồi chạy đi!

Mười năm, Trương Tiểu Phàm còn có thể biến thành Quỷ Lệ!

Hắn còn có thể cứu vãn được mà!

Thảo nào Lý Tiểu Bạch chẳng thèm quan tâm thái độ của hắn.

"Nếu tôi là cậu, tôi sẽ ôm chặt đùi Lý Tiểu Bạch, lợi dụng mười năm này, bồi dưỡng thân tín thật tốt, diệt trừ phe đối lập, như vậy, chờ Lý Tiểu Bạch rời đi, ở thế giới này, cậu cũng có thể sống như một thổ hoàng đế." Liễu Tam Nguyên cười nói, "Trong điện thoại di động của cậu có sách khoa học kỹ thuật đúng không! Tận dụng tài nguyên Tiên Học Viện để leo cây công nghệ, tìm cơ hội làm cho internet ra đời, thọ nguyên vạn năm, giai nhân bầu bạn, có cho làm thần tiên cũng chẳng đổi đâu!"

"Nói cũng đúng a!" Diệp Bằng quẳng hết tâm tư phiền muộn lên chín tầng mây, đỏ mặt chìm đắm vào những tưởng tượng tươi đẹp về tương lai.

Đây mới là cuộc sống mà hắn muốn chứ!

Quả nhiên, là hắn trách oan Giải Mộng Sư!

...

Người của Thanh Vân Môn đón những người từ Phong Hồi Phong, tụ tập lại xì xào bàn tán.

Sau đó, bọn họ từ miệng Tăng Thúc Thường và những người khác lại một lần nữa được chứng kiến sự vô sỉ của Lý Tiểu Bạch.

Phân nhánh Thục Sơn Phái...

Thế mà lại là chuyện do người mất trí nhớ bịa ra, đúng là hết nói nổi!

...

Người của Quỷ Vương Tông đón những người trong gia đình, một đám người cũng tụ tập lại xì xào bàn tán.

Bọn họ từ miệng Bích Dao biết được sự quỷ dị của Tàng Kinh Các Tiên Học Viện, phàm là người mất trí nhớ đều có thể tìm được công pháp phù hợp với mình từ đó.

Điều này khiến bọn họ không khỏi đề cao cảnh giác, thủ đoạn của Lý Tiểu Bạch hiển nhiên còn quỷ dị hơn bọn họ tưởng tượng...

Mà hành vi công khai thoải mái của Lý Tiểu Bạch sau khi đạt được bí tịch cũng khiến bọn họ cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

Làm phúc cho người khác, chỉ để giành danh tiếng cho mình, có đáng không?

Đem những bí tịch này nắm trong tay mình, lén lút nghiên cứu, chẳng phải ngon ơ sao?

Không thể không nói.

Lý Tiểu Bạch đúng là một con quái vật gây họa loạn thiên hạ triệt để!

Thiên Thư ẩn giấu bao nhiêu năm nay, lại muốn bị Lý Tiểu Bạch đem ra công khai, Quỷ Vương đột nhiên cảm thấy đau lòng, sớm biết như thế, hắn đến làm người tốt này thì tốt biết bao, nói không chừng Quỷ Vương Tông đã sớm phát triển lớn mạnh rồi.

...

Hợp Hoan Phái không ai bị Tiên Học Viện bắt đi.

Nhưng Hợp Hoan Phái có nhiều tuấn nam mỹ nữ, lại am hiểu thuật mị hoặc, thế là, bọn họ chủ động tiếp cận đội tinh anh, triển khai công việc ngoại giao mà họ am hiểu hơn, moi móc những thông tin họ muốn.

Đương nhiên, do uy hiếp của Lý Tiểu Bạch, bọn họ không dám ra tay với đội tinh anh của Tiên Học Viện, sát hại mấy học sinh nghèo mới tu hành được vài ngày đối với họ mà nói dễ như trở bàn tay, nhưng nếu vì vậy mà chọc giận Lý Tiểu Bạch, thì sẽ được không bù mất.

...

Các lão hòa thượng Thiên Âm Tự không am hiểu giao tế, lại từ Tiên Học Viện tìm không thấy thân nhân mất trí nhớ, lẻ loi tập hợp một chỗ, hơi có chút ngượng ngùng.

Bất quá, Lý Mộc hiện tại cũng không có công phu để ý đến bọn họ, hắn có chuyện trọng yếu hơn muốn làm.

Hắn nhìn Kim Bình Nhi mặt dày mày dạn không chịu rời đi, hỏi: "Kim Bình Nhi, đạo hạnh của cô thế nào?"

Kim Bình Nhi ngượng ngùng liếc nhìn Lý Tiểu Bạch, cười nói: "Tạm được, nhưng khẳng định không sánh bằng Tiểu Bạch sư huynh ngươi!"

"Tốt!" Lý Mộc gật đầu, "Đợi lát nữa cô ra tay, đánh Ngọc Dương Tử trọng thương, rồi cho hắn thêm cấm chế mạnh nhất, chỉ cần còn một hơi là được."

Kim Bình Nhi sững sờ: "Ngọc Dương Tử không phải đã chết rồi sao?"

"Gia nghiệp lớn như vậy cần phải gây dựng từng chút một, người chết cũng là tài nguyên, không thể lãng phí." Lý Mộc cười cười, chào hỏi Phùng Công Tử, mang theo Kim Bình Nhi đang nghi ngờ, đi tới nơi thi thể Ngọc Dương Tử nằm.

Ngọc Dương Tử chết thảm, đen sì như than củi, chẳng còn chút nào dáng vẻ anh tuấn trước kia, cho dù bị sét đánh trúng, quần của hắn ướt sũng, tỏa ra mùi xui xẻo nồng nặc...

Kim Bình Nhi nhìn Ngọc Dương Tử thê thảm, theo bản năng che miệng mũi lại, yên lặng thở dài, mặc niệm cho một đời tông sư.

Lý Mộc từ tay Ngọc Dương Tử đang nắm chặt lấy Âm Dương Kính, nhét vào túi mình, quay đầu nói với Phùng Công Tử: "Sư muội, chuẩn bị xong chưa?"

"Ừm." Phùng Công Tử gật đầu, nhịn xuống cảm giác khó chịu trong lòng, giữ chặt mệnh môn ở cổ tay Ngọc Dương Tử.

"Kim Bình Nhi, ta muốn chiêu hồn hắn. Nhớ kỹ lời ta vừa nói, lúc hắn tỉnh lại sẽ có một lát mê mang, đừng bỏ lỡ thời cơ ra tay tốt nhất." Lý Mộc nhìn Kim Bình Nhi đang ngẩn tò te, dặn dò.

"Chiêu hồn?" Kim Bình Nhi mở to mắt, "Ngươi ngay cả vu thuật Nam Cương cũng biết? Nhưng cái thân thể thế này, cho dù đem hồn phách gọi về, cũng không thể sống sót được chứ!"

"Tiên Học Viện Thục Sơn, không có chuyện gì là không thể nào."

Lý Mộc cười cười, từ trong ba lô móc ra sách ma pháp, niệm chú, sử dụng ma pháp hệ Thổ cấp bốn: Chuyển Thế Trùng Sinh lên Ngọc Dương Tử.

Chuyển Thế Trùng Sinh là ma pháp phục sinh trong thế giới Heroes of Might and Magic, trên chiến trường dùng để hồi sinh binh sĩ.

Ma pháp hệ Thổ sơ cấp hồi sinh binh sĩ, sẽ tiếp tục chiến đấu, nhưng cũng sẽ không sống sót lâu dài, trong tình huống bình thường, thường thì chỉ trụ được đến khi đánh xong trận là sẽ lại bụi về với bụi, đất về với đất.

Ma pháp hệ Thổ trung cấp trở lên, lại có thể hồi sinh binh sĩ vĩnh viễn.

Giáo hoàng Ronys đã từng nói, ma pháp không có phân loại cụ thể sơ cấp, trung cấp, cao cấp, một hệ ma pháp nào đó được sử dụng nhiều lần, đủ kinh nghiệm, tự nhiên sẽ tạo ra hiệu quả thần kỳ.

Chuyển Thế Trùng Sinh là ma pháp phục sinh, đối với Lý Mộc vô cùng hữu dụng, hắn đã luyện tập ma pháp này trong thế giới Heroes of Might and Magic nơi khắp nơi đều có người chết.

Nhưng đáng tiếc là, những sinh vật được hồi sinh của hắn, phần lớn chỉ có thể sống sót khoảng hai mươi phút, rồi lại sẽ chết đi, nhiều nhất chỉ có thể dặn dò vài câu di ngôn, vô cùng phế.

Lý Mộc cũng không biết hắn muốn đem ma pháp hệ Thổ thuần thục đến mức nào mới có thể lên tới trung cấp, hoặc là cao cấp.

Nhưng bây giờ, ma pháp Chuyển Thế Trùng Sinh, lại có thể giúp Phùng Công Tử từ thi thể lấy được bí tịch...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!