Kỹ năng bị lộ tẩy!
Lý Mộc vẫn giữ vẻ mặt bình thản, điều khiển phi kiếm thông minh bay lên cao thêm chút, duy trì khoảng cách an toàn với Đạo Huyền.
Vạn Kiếm Nhất và những người khác sau khi phá giải kỹ năng mất khống chế, không dám tiếp tục ngự kiếm phi hành, từng người đi bộ chạy đến, còn cần một khoảng thời gian nhất định mới có thể tới chiến trường.
Hiện tại.
Gần Tiên Học Viện nhất chính là Đạo Huyền Chân Nhân và Thủy Kỳ Lân của hắn.
Cuối cùng, hắn cũng nhảy xuống khỏi lưng Thủy Kỳ Lân.
Thủy Kỳ Lân khóe miệng chảy máu, mù một mắt, gãy một cánh, què hai chân, khắp thân dính đầy chất thải và bãi nôn, nằm rạp dưới đất thoi thóp, khóe mắt đầm đìa nước, thỉnh thoảng phát ra tiếng nghẹn ngào tủi thân, hệt như một đứa trẻ mười mấy tấn đang giận dỗi.
So với dáng vẻ đằng vân giá vũ, lôi cuốn ngàn vạn oán linh âm hồn, bễ nghễ thiên hạ khi lao xuống từ núi Thanh Vân, thì giờ khác bọt vãi!
Chỉ hơn mười dặm đường ngắn ngủi, Lý Tiểu Bạch không hề động đậy, vậy mà đã ngược nó từ thân đến tâm một lần. Thủy Kỳ Lân sợ xanh mắt mèo, chỉ cần liếc thấy Lý Tiểu Bạch trên trời là lại run cầm cập không ngừng.
Thù hận ư?
Nghĩ cũng không dám nghĩ!
Thủy Kỳ Lân tuy đã khai mở linh trí, nhưng sâu thẳm trong nội tâm, nó vẫn tuân theo quy tắc nhược nhục cường thực của tự nhiên.
Trong tiềm thức, Lý Tiểu Bạch đã hóa thân thành ma đầu trần thế, đáng sợ hơn cả Thanh Diệp tổ sư năm xưa mang Tru Tiên Kiếm đến hàng phục nó.
Thanh Diệp tổ sư thu phục nó còn phải đại chiến một trận, nhưng Lý Tiểu Bạch ngay cả bước chân cũng chưa từng di chuyển!
Người đàn ông như vậy thật đáng sợ, không phải nó có thể trêu chọc!
Có lẽ, nó nên phụ thuộc vào một cường giả như vậy, chưởng môn Thanh Vân Môn thế hệ này quá yếu!
Không để ý đến Đạo Huyền đang kiểm tra thương thế cho mình, Thủy Kỳ Lân giãy giụa đứng dậy, mặt hướng về phía Lý Mộc, khụy gối quỳ xuống đất, cúi thấp cái đầu cao quý, trán chạm đất, bày tỏ sự thần phục tuyệt đối.
"Linh Tôn?" Đạo Huyền lại một lần nữa sợ ngây người, từng đợt hàn khí từ đáy lòng xông ra, Tru Tiên Kiếm trong tay hắn suýt chút nữa không cầm nổi, trong lòng một mảnh tuyệt vọng. Ngay cả hộ sơn Thần thú cũng phản bội, Thanh Vân Môn thật sự muốn vong sao?
...
Tiếng ồn ào nhất thời.
Những học sinh mới sùng bái nhìn lên Lý Tiểu Bạch trên bầu trời, nhiệt huyết mênh mông trong khoảnh khắc bùng nổ đến cực điểm.
"Kỳ Lân dập đầu kìa, viện trưởng ngầu vãi!"
"Bất động như núi, trấn áp Thần thú Kỳ Lân, viện trưởng uy vũ bá đạo, pro quá!"
"Cũng không biết tu hành bao lâu mới được cái trình như viện trưởng, đỉnh của chóp!"
"Ai cũng đừng hòng tranh với em, về nhà kiểu gì em cũng phải cưới viện trưởng!"
...
Thế này là thuần hóa rồi à?
Với trí thông minh của Kỳ Lân, chắc không đến nỗi đầu hàng trước rồi quay xe phản bội đâu nhỉ! Ngược nó thê thảm thế kia, lỡ nó nghĩ thông lại cắn mình một phát thì sao!
Khoảnh khắc Đạo Huyền xuống khỏi lưng Thủy Kỳ Lân, sát chiêu lớn nhất của Lý Mộc đã mất hiệu lực, lại đánh với Kỳ Lân thì có vẻ hơi rụt rè.
Liếc mắt nhìn Đạo Huyền, thấy hắn không có ý định động thủ, Lý Mộc cất tiếng dài nói: "Kỳ Lân là Thụy Thú, trời sinh đất dưỡng, vốn nên tự do tự tại, ngao du giữa thiên địa. Ngươi vào Thanh Vân Môn bị người cung phụng, bị người sai khiến, đã đánh mất bản tâm, nên có kiếp nạn này. Nay ngươi đã ứng kiếp, hãy biết quay đầu, tội gì lại sa vào vũng bùn. Trở về đi, về nơi ngươi thuộc về, đi tìm con đường của chính mình!"
Nói xong.
Lý Mộc phất phất tay, giải trừ kỹ năng thu nhỏ bàng quang của Thủy Kỳ Lân, thể hiện rõ phong thái của một cao nhân.
Thủy Kỳ Lân cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, con mắt độc nhất còn lại không thể tin nổi nhìn về phía Lý Mộc trên trời, sự mê mang trong mắt dần tan biến, sau đó chuyển hóa thành cảm kích.
Đúng vậy!
Nó là Kỳ Lân mà!
Tự do tự tại bay lượn giữa thiên địa, mới là số mệnh của nó!
Từ khi nào nó trở thành một phần tử của Thanh Vân Môn, phải khăng khăng một mực thủ hộ Thanh Vân Môn chứ?
Thiên hạ ai ai cũng muốn thu phục Linh thú.
Chỉ có hắn, lại đẩy một con đã thần phục mình trở về với tự nhiên...
Hắn.
Mới thật sự là người đắc đạo!
Thanh Vân Môn, không đáng giá!
Đôi mắt Thủy Kỳ Lân dần trở nên thanh minh, nó ngẩng đầu lên, cố gắng khắc ghi dung mạo Lý Tiểu Bạch vào não hải.
Sau đó, nó một lần nữa dập đầu về phía bầu trời.
Tiếp đó, Thủy Kỳ Lân đứng dậy, dưới sự chú mục của vạn người, rũ cụp cánh, khập khiễng đi về phía Hồng Xuyên. Mặc dù chật vật không chịu nổi, nhưng nó lại ngẩng cao đầu ưỡn ngực, phảng phất như đang tỏa sáng với một cuộc đời mới.
Từ đầu đến cuối, nó đều không thèm nhìn Đạo Huyền thêm một lần nào nữa.
"Linh Tôn!"
Bị bỏ rơi, Đạo Huyền muốn gọi Thủy Kỳ Lân lại, nhưng hồi tưởng lại những lời chính nghĩa của Lý Tiểu Bạch, hắn há to miệng, quả thực không thể thốt ra lời. Lý Tiểu Bạch thả Thủy Kỳ Lân đi tìm con đường của chính mình, hắn gọi Thủy Kỳ Lân lại làm gì, tiếp tục lấy thân phận Linh Tôn, bắt nó trông nhà hộ viện sao?
Thủy Kỳ Lân được Thanh Vân Môn trên dưới cung phụng mấy ngàn năm, kết quả bị Lý Tiểu Bạch đánh cho một trận, rồi phất tay thả đi. Kết quả, Thủy Kỳ Lân lại cảm kích kẻ địch!
Còn có trời xanh không đây?
Đạo Huyền trong lòng nén giận, cảm thấy ức chế kinh khủng!
...
Nhìn bóng dáng Thủy Kỳ Lân rời đi, Lý Mộc nghĩ nghĩ, cảm thấy vẫn còn hơi thiệt thòi, hắn ho nhẹ một tiếng, nói: "Kỳ Lân, hôm nay ta tha cho ngươi một mạng, sau này, nếu gặp học viên Tiên Học Viện, hãy trông nom giúp một tay."
Rống!
Thủy Kỳ Lân quay người, rống dài một tiếng, gật đầu về phía Lý Mộc.
Mặt Đạo Huyền càng đen hơn.
...
Chốc lát.
Trên bình nguyên vang lên tiếng hoan hô như núi kêu biển gầm.
Đó là sự cảm kích của tân sinh Tiên Học Viện dành cho Lý Tiểu Bạch.
Quỷ Vương buồn vô cớ thở dài, nhìn Lý Tiểu Bạch đứng bằng kiếm trên không trung, ánh mắt phức tạp: "Quỷ Tiên Sinh, ngươi nói không sai, nếu thiên hạ có người phi thăng, e rằng chỉ có Lý Tiểu Bạch mà thôi, hắn đã bước ra con đường của riêng mình."
...
"Đạo Huyền chưởng môn, Kỳ Lân hiểu, ngươi hiểu sao?" Lừa gạt được Thủy Kỳ Lân, Lý Mộc nhẹ thở một hơi, mặt mỉm cười, nhìn về phía Đạo Huyền, "Thục Sơn Tiên Học Viện theo thời thế mà sinh, đại biểu cho đại thế tu đạo tương lai. Chém chém giết giết cuối cùng cũng tổn hại hòa khí, lùi một bước biển rộng trời cao. Đạo Huyền chưởng môn, chi bằng buông Tru Tiên Kiếm xuống, đến Tiên Học Viện của ta làm Phó viện trưởng, cùng chư vị đạo hữu đàm đạo, chẳng phải sung sướng hơn sao?"
Chém chém giết giết tổn hại hòa khí ư?
Là ai không hỏi xanh đỏ đen trắng, xông lên liền ra tay tàn độc với hộ sơn Linh thú của ta, hại ta mất hết mặt mũi?
Là ai cưỡng đoạt bí tịch Thanh Vân Môn của ta, đào mất nửa giang sơn Thanh Vân Môn của ta?
Bảo ta bỏ chức chưởng môn Thanh Vân Môn, gia nhập Tiên Học Viện của ngươi làm Phó viện trưởng?
Hợp lý ghê, Thanh Vân Môn ngàn năm cơ nghiệp bị ngươi hủy, ta còn phải như Thủy Kỳ Lân, cảm động rớt nước mắt, cảm tạ ân không giết của ngươi đúng không?
...
Đạo Huyền suýt nữa không tức ngất đi, hắn giơ Tru Tiên Kiếm trong tay, vẻ hung lệ chợt lóe lên trên mặt: "Lý Tiểu Bạch, chớ có yêu ngôn hoặc chúng, từ trước đến nay chỉ có chưởng môn Thanh Vân Môn chiến tử, không có chưởng môn Thanh Vân Môn đầu hàng..."
"Đạo Huyền sư huynh!" Điền Bất Dịch vội nói, "Suy nghĩ kỹ lại đi."
"Điền Bất Dịch, đừng gọi ta sư huynh, ta không có sư đệ phản môn." Đạo Huyền Chân Nhân giận dữ mắng mỏ, "Ngươi nếu còn muốn nhận ta làm sư huynh, hãy cầm lấy tiên kiếm của ngươi, cùng ta đối kháng Lý Tiểu Bạch cái tên yêu nhân này."
Điền Bất Dịch thẹn đỏ bừng mặt, bị Đạo Huyền đâm trúng chỗ đau, lui trở về, ngượng ngùng không nói nên lời.
Lý Tiểu Bạch vai không rung thân bất động, lại còn vụ nước tiểu, vụ phân, ngay cả Linh Tôn cũng bị xử lý ngoan ngoãn, hắn mà dám động thủ với Lý Tiểu Bạch thì đã ra tay ở Không Tang Sơn rồi.
Lần đó mới có bao nhiêu người?
Lúc này, thế nhưng là ngay trước mặt hai vạn người đó!
Sư huynh ơi sư huynh, huynh thì kiên cường đấy, nhưng người ta đã sớm an bài Thanh Vân Môn đâu ra đấy rồi còn gì!
Lý Mộc lắc đầu: "Đạo Huyền chưởng môn, ta đã hạ thủ lưu tình với ngươi. Điền sư huynh nói không sai, suy nghĩ kỹ lại đi, biết rõ không thể làm mà vẫn cố chấp làm, là ngu xuẩn đến cực điểm. Muốn quay đầu, e rằng đến đường lui cũng không còn!"
Trong đầu Đạo Huyền xẹt qua hình ảnh thê thảm của Linh Tôn phun chất thải trên không trung, run lên bần bật, tiến thoái lưỡng nan.
"Đạo Huyền sư huynh, huynh không sao chứ? Linh Tôn đâu rồi?" Giọng Vạn Kiếm Nhất từ xa vọng đến, cho dù không ngự sử phi kiếm, tốc độ của hắn vẫn nhanh kinh người, trông như một vòng kiếm mang sắc bén.
Phía sau hắn, Thương Chính Lương, Tiêu Dật Tài và những người khác đi theo, từng người cầm phi kiếm trong tay, mặt mày tái mét, miệng khô khốc, điểm nộ khí tích tụ đến cực điểm.
Từ xa, bọn họ đã thấy Linh Tôn rơi xuống, cũng không biết Thủy Kỳ Lân đã phải chịu đựng tra tấn như thế nào.
Hơn nữa, vừa xuống núi là bọn họ đã bị tập kích, bây giờ, trong lòng bọn họ đều cho rằng Thục Sơn phái đã khai chiến với Thanh Vân Môn, đâu còn nửa phần khách khí với Thục Sơn phái nữa.
Không đánh một trận ra trò thì có lỗi với cái quần đã lót bỉm của bọn họ!
"Thục Sơn phái dĩ hòa vi quý, Lý mỗ không muốn tạo thêm sát nghiệt, Thủy Nguyệt đại sư, Điền sư huynh, chư vị sư huynh đệ Thanh Vân Môn, xin nhờ!" Lý Mộc đứng trên trời, giữ cho mình một khoảng cách an toàn tuyệt đối, hướng về Thủy Nguyệt và những người khác ôm quyền, khom người thi lễ, nói với vẻ thành khẩn.
Hắn đứng cao, nhìn rất rõ ràng, đặc điểm chung của người Thanh Vân Môn là môi khô nứt, miệng lưỡi đau rát, rõ ràng là dấu hiệu thiếu nước.
Trong tình huống này, kỹ năng thu nhỏ bàng quang đã không còn tác dụng lớn, cho dù kỹ năng có chồng chất lên nhau, miễn cưỡng vắt ra vài giọt nước tiểu cũng không thể tạo ra hiệu ứng chấn động như Ngọc Dương Tử nữa!
Nói đúng ra, hai kỹ năng của hắn đã bị phá giải rồi...