Không khí yên tĩnh như tờ.
Đôi mắt mọi người nhìn chằm chằm về phía Lý Mộc.
"Đều nhìn ta như vậy làm gì?" Lý Mộc thản nhiên đối mặt đám người, hắn cũng không muốn như thế, nhưng kỹ năng của công ty nó thế, biết làm sao giờ?
Chẳng lẽ vì sĩ diện mà không dùng kỹ năng sao?
"Cha, ngài còn có bao nhiêu đứa bé, có thể nào nói hết một lần cho chúng con biết không? Cũng để chúng con có chuẩn bị tâm lý." Thanh Hà ngượng nghịu nói, ký ức của nàng và Tử Hà không liên kết, đây cũng là lần đầu nghe nói chuyện Ngưu Ma Vương.
Trư Bát Giới nhìn người cha mới nhận, nổi lòng kính nể. Hắn đột nhiên cảm thấy, việc mình ham rượu mê sắc hẳn là do huyết mạch ảnh hưởng, người cha ban cho hắn huyết mạch này quá đỗi bác ái!
Tôn Đồng, người ủy thác của khách hàng, chỉ có thể tự an ủi mình rằng đó là một thế giới "hack não" không lối thoát. Những gì Lý Tiểu Bạch làm, ở thế giới này, có lẽ sẽ được Sức Mạnh Thế Giới tăng thêm đi!
Nguyện vọng của hắn là để Chí Tôn Bảo và Tử Hà tiên tử mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau.
Hiện tại, nhìn ý của Giải Mộng Sư, rõ ràng là muốn biến tất cả mọi người trong thế giới Đại Thoại Tây Du thành một gia đình mỹ mãn!
Hòa bình thế giới kiểu "hạt nhân bình địa" à?
Đây là cái kiểu thực hiện mơ ước gì mà "lầy lội" thế không biết!
...
"Thời gian quá lâu, cụ thể có bao nhiêu đứa bé, ngay cả chính ta cũng nhớ không rõ." Lý Mộc ngước nhìn tinh không, khuôn mặt tuấn mỹ vô song tràn đầy hồi ức và hoài niệm, "Nhớ ngày đó, ta từ Hồng Hoang ra đời linh trí, tư chất kém cỏi, pháp lực nông cạn, tu hành mấy năm không bằng thiên tài tu hành một ngày. Hồng Quân, ta một lần cũng chưa từng gặp.
Mắt thấy những lão hữu ngày xưa, từng người thành tiên thành thánh, khai tông lập phái, thành tông làm tổ. Ta lại khổ sở tìm không ra con đường của riêng mình. Dần dà, trong lòng khó tránh khỏi tràn ngập sự uất ức, phẫn nộ. Chợt có một ngày, linh cảm chợt lóe, thay vì khổ sở tìm đạo cho mình, sao không đặt hy vọng vào dòng dõi hậu duệ! Có lẽ, đây chính là con đường của ta, đạo gia đình."
Ực!
Cổ họng Trư Bát Giới nuốt khan một ngụm nước bọt. Mình không được thì đặt hy vọng vào hậu duệ, sau đó liền tạo ra vô số hậu duệ. Người đản sinh từ Hồng Hoang, ý nghĩ đều kỳ lạ như vậy sao?
Lý Mộc không nhìn ánh mắt của mọi người, tự hào mà nói: "Tư chất ta dù kém, nhưng trời sinh đã có một ngoại hình cực phẩm, lại kết giao với nhiều đại gia từ những lúc chưa ai là gì. Nhân duyên tốt, bạn bè nhiều, quan hệ rộng. Cho nên, vẫn có rất nhiều đạo hữu, nguyện ý cùng ta trao đổi gen, cải thiện tư chất hậu duệ..."
Nhìn Lý Tiểu Bạch từ bên cạnh, Thanh Hà đặt mình vào vị trí nữ tiên, mặt bỗng nhiên đỏ lên. Nếu không phải thân phận cha con, đoán chừng nàng gặp gỡ Lý Tiểu Bạch, cũng khó mà từ chối hắn...
Chí Tôn Bảo đã dùng ánh mắt ngưỡng mộ như nhìn thần tiên để nhìn Lý Tiểu Bạch!
Thần Tiên Phật Tổ gì chứ, khô khan bế quan tu đạo, nào có lão tổ này sống sướng bằng? Đây mới đúng là cuộc đời mà đàn ông ai cũng muốn chứ!
Chí Tôn Bảo nghĩ thầm, nếu thực sự không thoát khỏi được Tử Hà tiên tử, gặp được một ông nhạc phụ có tư tưởng thoáng như vậy, cũng không ngại hắn nạp thiếp!
"Rải lưới rộng, bắt nhiều cá. Hậu duệ nhiều, kiểu gì cũng có mấy đứa tư chất ưu tú có thể quật khởi. Những hậu duệ tư chất ưu tú này có thêm mấy đứa, có thể một bước lên mây, thì sẽ có năng lực kéo theo những đứa em tư chất bình thường kia." Lý Mộc trong mắt lóe lên ánh sáng trí tuệ, "Ta gọi đây là phân tán đầu tư. Để nâng cao tỷ lệ thành tài của con cái, ta đưa bọn chúng cho bạn cũ ngày xưa, để họ thay ta dạy dỗ. Ta gọi đây là mối quan hệ xã hội. Cho dù bọn chúng không học được bao nhiêu bản lĩnh, nhưng có thể quen biết thêm một chút sư phụ, sư huynh đệ có bản lĩnh, gặp đại sự thì cũng có thể tìm kiếm thêm chút trợ giúp. Chờ mạng lưới quan hệ này được xây dựng, gia tộc chúng ta sẽ là gia tộc mạnh mẽ nhất thế giới này, sẽ không bao giờ suy bại."
Vãi chưởng!
Khóe mắt Tôn Đồng giật giật mấy cái, hoàn toàn không biết phải dùng cách nào để diễn tả tâm trạng của mình!
"Mấy chục vạn năm nay, ngoại trừ bế quan, ta liền du lịch nhân gian, hoặc tìm kiếm bạn lữ ưu tú kết hợp, hoặc là gieo mầm những người kế tục ưu tú. Ta đã nhớ không rõ sinh ra bao nhiêu hậu duệ, chỉ khi gặp phải, mới có thể dựa vào ràng buộc huyết mạch để nhận ra nhau." Lý Mộc khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"..." Thanh Hà, Trư Bát Giới, Sa Tăng đồng loạt chấn động, tập thể rơi vào trạng thái đờ đẫn. Một người cha như vậy, ngoài bội phục ra, còn có thể nói gì nữa?
"Thời Phong Thần chi chiến, Chu Văn Vương từng bắt chước phương pháp của ta. Đáng tiếc, hắn bất quá là chư hầu nhân gian, mối quan hệ kém xa ta rộng lớn, nhưng cuối cùng hắn cũng giành được mấy trăm năm khí vận nhân gian, cũng xem như không tệ." Lý Mộc cười cười, đảo mắt nhìn đám người, "Tương lai, chờ đại gia tộc chúng ta khởi động, thay đổi triều đại, đó chỉ là chuyện nhỏ. Cho nên, các ngươi phải trân trọng thân phận của nhau, cống hiến mỗi phần sức lực cho đại gia tộc này, mới có thể cùng nhau tiến tới huy hoàng."
Biết được huyền bí của kỹ năng "Cha Hoang", Lý Mộc tự nhiên muốn thừa cơ tô đậm thân phận của mình. Vận hành tốt, nơi đây chắc chắn lại là một hậu cung xịn xò.
Đương nhiên, còn phải tập hợp con cái của hắn lại một chỗ.
Cách tập hợp tất cả mọi người lại một chỗ không gì hơn hai điều: lợi ích và mục tiêu. Hắn am hiểu nhất chính là cái này.
Lấy kết quả làm mục tiêu.
Tận dụng tốt, sự an toàn của hắn ở thế giới này liền có bảo đảm.
...
Không đánh nhau nữa, ngược lại thành người một nhà.
Đám người quay lại khách sạn.
Trên đường đi, ai cũng có những suy nghĩ riêng, không có cách nào khác, người cha "công cộng" của họ đã tiết lộ một nội tình quá sốc.
"Cha, ngài và Như Lai Phật Tổ quen biết sao?"
Tiếng "cha" này của Trư Bát Giới kêu mà không hề có chút gượng gạo nào.
Huyết mạch cũng không khiến Trư Bát Giới cảm thấy có gì. Tiên thần tuổi thọ động một cái là hàng ngàn hàng vạn năm, thân tình sâu đậm đến mấy, cuối cùng cũng sẽ phai nhạt.
Hành vi "gieo giống" rộng khắp của Lý Mộc đã triệt để làm Trư Bát Giới chấn động, khiến hắn cảm thấy, trở thành một thành viên của đại gia đình này, có lẽ không tệ như hắn tưởng tượng.
Mặc dù Lý Mộc tự xưng tư chất kém cỏi, nhưng có thể từ Hồng Hoang sinh tồn đến bây giờ, còn để lại vô số dòng dõi, há lại là kẻ tầm thường?
Biết bao đại năng khai thiên lập địa sinh ra trong Hồng Hoang, đều sớm tan thành mây khói trong các loại đại kiếp của trời đất.
Đến bây giờ, sống viên mãn như vậy, lại có mấy ai?
Chưa kể, sống lâu đến vậy, nền tảng tích lũy e rằng đã sâu không lường được!
Ôm chặt đùi ông cha "hoang dại" này, chắc chắn không sai vào đâu được.
"Coi như quen biết đi!" Lý Mộc cười nhìn thoáng qua về phía Tây. Hiện tại không biết, tương lai gặp mặt, với thân phận của hắn, giành lấy danh phận Phật Đà, đại khái là không có vấn đề.
"Chờ chuyện thỉnh kinh xong, có thể nào làm phiền phụ thân đại nhân, tại Linh Sơn xếp đặt cho hài nhi một cái quả vị tốt không?" Trư Bát Giới mặt dày mày dạn nói.
"Chuyện một câu nói." Lý Mộc bao việc, trấn an tâm lão Trư, "Thỉnh kinh là để dương danh cho Tây Phương Giáo, công đức lớn như vậy, ít nhất phải tranh thủ một quả vị Bồ Tát. Đợi cha liên lạc với các con từng ở Phật giáo, vận động một phen, cũng không có vấn đề."
"Lão sư, hài nhi đâu?" Sa Tăng hỏi. Tử Hà tiên tử là Lý Tiểu Bạch tự tay biên ra, Nhị sư huynh có được huyết mạch, chỉ có hắn dựa vào danh phận sư đồ mà "treo" ở bên cạnh.
Điều này khiến hắn trong cái nhóm nhỏ này, rất có cảm giác tự ti.
Một đứa con mang danh phận sư đồ như hắn, mấy chục vạn năm qua, đoán chừng Lý Tiểu Bạch đã tiện tay tạo ra bao nhiêu rồi!
"Đồng dạng, đồng dạng, ta đối xử như nhau với mỗi đứa bé." Lý Tiểu Bạch hiền từ cười nói, "Các ngươi cũng phải không chịu thua thiệt, con cái nhiều, kiểu gì cũng sẽ gặp phải mấy đứa con 'phản nghịch'. Đến lúc đó còn muốn mọi người đồng tâm hiệp lực, kéo bọn chúng về đại gia đình của chúng ta."