Virtus's Reader
Vạn Giới Giải Mộng Sư

Chương 683: CHƯƠNG 680: THANH DANH CÙNG BỘ NÃO DỊ THƯỜNG

"Phụ thân, người thật sự chỉ muốn một chức quan đàng hoàng thôi sao?" Dù đã gần đến Lăng Tiêu điện, Đấu Mẫu Nguyên Quân vẫn không thể tin vào tai mình nữa.

Đám hiếu tử hiền tôn sau lưng người lớn mạnh như quả cầu tuyết, càn quét nửa Thiên Đình, dày công mấy trăm nghìn năm để bày ra cái cục diện này, lại chỉ để xin Ngọc Đế một chức quan.

Cha nàng chắc bị lừa đá vào đầu rồi!

Đấu Mẫu Nguyên Quân không khỏi nhớ tới con khỉ đại náo Thiên Cung năm xưa.

Con khỉ đó quấy phá Thiên Đình long trời lở đất, kết quả lại bị một chức Tề Thiên Đại Thánh hữu danh vô thực dọa cho sợ hãi.

Sau đó, còn bị Ngọc Đế và Như Lai tìm cớ hãm hại.

Nàng cực kỳ lo lắng cha mình sẽ đi vào vết xe đổ của Tôn Ngộ Không. Chỉ cần Ngọc Đế dùng một chức quan để trấn an ông ấy, sau đó biết rõ lai lịch của ông ấy, sẽ lại âm thầm trừ khử ông ấy.

Cái gọi là Lý thị đại gia tộc của ông ấy, như thường lệ sẽ tan đàn xẻ nghé, còn những kẻ theo giặc như bọn họ, rất có khả năng sẽ gánh chịu sự trả thù của Ngọc Đế.

"Ngươi còn muốn ta thế nào?" Lý Mộc cười hỏi, "Đẩy ngã Ngọc Đế, để ta lên ngồi vào vị trí đó sao?"

". . ." Đấu Mẫu Nguyên Quân cười gượng gạo, liếc nhìn Lý Tĩnh đang mặt mày đen sạm, rồi đổi chủ đề: "Cứ theo tâm nguyện của Phụ thân là được ạ."

Chuyện đại nghịch bất đạo này, Lý Tiểu Bạch thì nói được, chứ nàng thì chịu!

. . .

Tâm nguyện của ta? Tâm nguyện của ta là để Tử Hà tiên tử và Chí Tôn Bảo vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ bên nhau mà!

Nhưng những chuyện này, ta có thể nói cho ngươi nghe sao? Nói ra ngươi sẽ tin ư?

Lý Mộc xa xa nhìn Lăng Tiêu Bảo Điện ẩn hiện trong tầng mây, lặng lẽ thở dài một tiếng, hy vọng mọi chuyện sẽ thuận lợi!

"Nguyên Quân, Lý Tĩnh, Thanh Ngưu, Na Tra, Nhị Thập Bát Tú, Vương Linh Quan, Trương Thiên Sư, Hứa Thiên Sư, lát nữa ta có thể sẽ đàm phán với Ngọc Đế, mấy người các ngươi theo ta cùng đi nhé!" Lý Mộc cười cười, điểm danh những tinh binh cường tướng bên cạnh mình, "Nếu Ngọc Đế tức điên lên mà ra tay với ta, các ngươi nhớ bảo vệ an toàn cho ta đấy nhé. Thiên Đình cần ổn định, trừ khi vạn bất đắc dĩ, ta thật sự không muốn động dùng con át chủ bài cuối cùng đâu, ta cũng không muốn nhìn thấy Tam giới đại loạn đâu!"

Mấy vị thần linh bị Lý Mộc điểm danh vốn định từ chối, nhưng nghe đến câu nói cuối cùng của Lý Mộc, trong nháy mắt thay đổi ý định, đều nhao nhao gật đầu đồng ý.

Hiện tại Thiên Đình đã bị hắn biến thành một mớ hỗn độn, nếu còn có chuẩn bị hậu kỳ nào bá đạo hơn được dùng đến, bọn họ còn có thể sống yên ổn được nữa không?

Chỉ sợ đến lúc đó thánh nhân cũng phải ra tay giải quyết cục diện mất!

Cha của bọn họ là do tinh hoa thận của Bàn Cổ hóa sinh, não bộ có cấu tạo hơi khác người, có khi không giống người thường. Trước khi làm rõ mục đích thật sự của hắn, vẫn là nên thuận theo hắn một chút thì hơn!

. . .

Lý Mộc đang cùng Đấu Mẫu Nguyên Quân thảo luận vấn đề tu luyện, Cự Linh Thần đột nhiên cưỡi mây xông tới, hắn liếc nhìn Lý Mộc, ấp úng nói: "Bẩm Phụ thân, trước Lăng Tiêu điện đã bị người chặn lại rồi ạ."

"Có người chặn mới đúng chứ! Lần này ai là người thủ vệ? Nói ra ta xem có biết không nào?" Lý Mộc cười nói, lúc này mà còn có người dám đến cản hắn, đúng là gan lì vãi chưởng!

"Là Vân Hoa tiên tử, cùng một đám nữ tiên của Thiên Đình, Thất Tiên Nữ, Chức Nữ của Cẩm Tú cung, Bách Hoa tiên tử của Dao Trì đều có mặt, . . ." Cự Linh Thần dừng lại một chút rồi nói, "Còn có Ân phu nhân, Mã phu nhân cùng các phu nhân của chư vị Tiên quan khác, mà tình hình có chút đặc biệt. . ."

Hắn là người trong quân đội, nói chuyện không vòng vo tam quốc nhiều như vậy, nhưng lần này gặp phải địch nhân lại khiến hắn khó xử.

Không. Từ khi vâng lệnh đến bắt giữ Lý Tiểu Bạch, trận chiến này đã diễn ra kỳ lạ, sao mà không suôn sẻ chút nào!

Lý Tiểu Bạch gặp ai cũng nhận làm con, Ngọc Đế thì hay rồi, cử hết nữ tiên ra trận!

"Nữ tiên?" Na Tra ngớ người ra, là người đầu tiên nói: "Phụ thân, con e là không giúp được người rồi, con không ra tay với phụ nữ, hơn nữa, trong đó còn có mẫu thân của con nữa."

"Ta cũng không ra tay với nữ tiên." Thanh Ngưu nói ngay sau đó, "Đánh phụ nữ thì có gì hay ho."

Được lắm! Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, Ngọc Đế đúng là tìm ra chiêu đối phó hắn rồi!

Vân Hoa tiên tử đã thành vợ của hắn, tất nhiên không thể nhận làm con gái nữa. Thất Tiên Nữ là cháu gái của Vân Hoa tiên tử, cũng coi như có quan hệ thân thích. . .

Ngay trước mặt Vân Hoa tiên tử mà nhận Thất Tiên Nữ làm con gái, tương đương với việc vả mặt Ngọc Đế ngay trước mặt. Vân Hoa tiên tử chắc chắn sẽ xé nát hắn ra mất!

Ngọc Đế đúng là đưa ra một nan đề khó nhằn!

Lý Mộc cười cười: "Đi thôi, chúng ta đi xem thử."

"Cha, người sẽ không thật sự muốn đánh nhau với Vân Hoa tiên tử đấy chứ?" Na Tra hỏi.

"Làm sao có thể? Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, sao có thể thật sự đánh nhau chứ. Ngọc Đế lần này đúng là ra chiêu dở hơi vãi!" Lý Mộc lắc đầu cười nói, "Vân Hoa tiên tử biết ta đang làm gì, nói rõ ra là được. Lý Tĩnh, ngươi dẫn đầu mười vạn thiên binh thiên tướng, triển khai chiến trận, vây khốn Lăng Tiêu điện là được."

"Vâng, Phụ thân." Lý Tĩnh lầm lì đáp lời. Sau khi bị sốc, hắn vẫn ở trong trạng thái lạnh như băng, vô hồn, cứ như một cỗ máy trung thành thực hiện mệnh lệnh của Lý Tiểu Bạch.

. . .

Bên ngoài Lăng Tiêu điện.

Lý Mộc thấy một loạt nữ tiên dáng vẻ hiên ngang, rất nhiều người thậm chí còn mặc váy dài, rõ ràng là được kéo đến góp mặt cho đủ tụ một cách tạm thời.

Người cầm đầu chính là Vân Hoa tiên tử.

Đây không phải mấu chốt.

Mấu chốt là những lá cờ mà các nàng giương cao:

"Lý Tiểu Bạch tra nam chính hiệu, bạc tình bạc nghĩa không phải người."

"Kẻ gieo hạt Hồng Hoang, đào hoa có tiếng, đức không xứng với vị."

"Kẻ gieo hạt Hồng Hoang, chỉ biết sinh, không biết nuôi, không đáng mặt làm cha."

. . .

Những lá cờ tương tự đón gió tung bay, tấm này nối tiếp tấm kia.

"Lý Tiểu Bạch, hãy để chư thần quy vị, rút lui đi! Ngươi hôm nay quậy phá trận này đã khiến Thiên Đình mất hết mặt mũi rồi." Vân Hoa tiên tử mặt lạnh nói, "Ngọc Đế là ca ca của ta, là chúa tể Tam giới. Ngươi nếu thật sự muốn âm mưu soán ngôi, trừ phi ta chết. Ta không hy vọng người đàn ông của mình là kẻ bất trung bất nghĩa."

"Bạch lang, đừng quậy nữa. Chức Thiên Đình chi chủ không dễ ngồi như vậy đâu. Ngươi đào hoa có tiếng, nếu ngồi lên vị trí Thiên Đế, sẽ khiến toàn bộ Thiên Đình biến thành trò cười. Ta có thể tha thứ ngươi, nhưng bách tính hạ giới sẽ nhìn thế nào? Hương hỏa của Thiên Đình sẽ bị cắt đứt!" Một nữ tiên không rõ tên ôm bụng nói, "Ta mang thai, là con của ngươi. . ."

"Bạch lang, ta cũng có con, vì đứa con còn chưa chào đời, đừng quậy phá nữa." Một nữ tiên khác nói, "Ngọc Đế đã đáp ứng chúng ta, sẽ không làm khó ngươi, cũng sẽ không làm khó chư tinh quan. . ."

"Na Tra, con cũng muốn tạo phản sao?" Ân phu nhân ánh mắt vượt qua Lý Mộc, rơi vào Na Tra: "Nếu con còn nhận ta là mẫu thân, thì hãy từ bên kia đi ra, về bên cạnh mẫu thân. Con có thể vì một người phụ thân chưa từng gặp mặt mà báo hiếu, sao lại không thể vì mẫu thân sớm tối kề cận mà báo hiếu?"

". . ." Na Tra sững sờ, nhìn Ân phu nhân, rồi lại nhìn Lý Mộc, tình thế khó xử.

Tiếng ồn ào không ngớt truyền đến từ phía đối diện.

Đám nữ tiên bên kia, cứ như một nửa là vợ hắn, một nửa còn lại là con dâu hắn vậy.

Chư tinh quan bên cạnh Lý Mộc đều sớm chìm vào im lặng, hơi xấu hổ một chút. Sao bọn họ lại gặp phải tình thế khó xử như vậy chứ, đám phụ nữ đối diện đang nói về phụ thân của bọn họ mà!

Mới vừa rồi còn chưa có gì đáng nói, nhưng bây giờ, đi theo một người phụ thân như thế này, mất mặt vãi!

. . .

Thủ đoạn bẩn thỉu thật! Lý Mộc cười cười, nhìn Vân Hoa tiên tử: "Vân Hoa, ta muốn nói chuyện với anh rể. Ngươi hẳn phải biết, ta làm tất cả là vì điều gì! Ta không hề có hứng thú với vị trí Ngọc Đế."

"Vì cái gì?" Vân Hoa tiên tử hỏi.

"Vì cứu Tử Hà và Chí Tôn Bảo." Lý Mộc mặt vẫn mỉm cười, truyền âm cho Vân Hoa tiên tử, "Nhị Lang bọn họ sức mạnh không đủ, ta không thể không đến Thiên Đình mượn chút thế lực."

Chung quanh Lý Tĩnh, Đấu Mẫu Nguyên Quân cùng những thần tiên công lực thâm sâu khác đều nghe được Lý Mộc truyền âm, không khỏi đều sững sờ tại chỗ. Là ý gì vậy?

Liên quan gì đến Tử Hà tiên tử chứ! Trong chốc lát, tất cả mọi người đều cảm thấy mình bị troll!

Vân Hoa tiên tử lảo đảo một cái, suýt nữa ngã nhào từ tường vân xuống. Nàng mở to mắt không thể tin nổi nhìn Lý Mộc: "Ngươi. . . Ngươi gây ra chuyện lớn như vậy, chỉ vì cái này thôi sao?"

"Ừm." Lý Mộc gật đầu.

"Đầu óc ngươi có vấn đề à!" Vân Hoa tiên tử buột miệng nói. Giờ khắc này, nàng cũng có chút tức giận.

"Ta đã nói rồi, mỗi đứa trẻ trong Lý thị đại gia tộc đều không thể bị khi nhục và tính toán, mục tiêu của ta từ đầu đến cuối vẫn không thay đổi." Lý Mộc cười cười, "Để đám vợ hờ kia im miệng hết đi. Ngủ với ai, không ngủ với ai, ta còn không rõ ràng sao? Hơn nữa, ta đường đường là Kẻ gieo hạt Hồng Hoang, từ khi nào ta quan tâm đến thanh danh?"

Hắn cười khẩy một tiếng, "Ngươi thật sự cho rằng có thể ngăn được ta? Ta muốn làm Ngọc Đế, có vào hay không Lăng Tiêu điện không hề quan trọng. Cứ tập hợp đủ các con, tìm một tòa bảo điện khác, rồi khai trương lại là xong. Ngươi cũng đã thấy rõ rồi đấy, đám nhóc nhà ta thừa sức gánh vác sự vận hành của Thiên Đình. . ."

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!