M* kiếp!
Lý Mộc nhìn khách hàng trước mặt, thái dương giật giật, trong lòng dùng những lời cay độc nhất để "hỏi thăm" tổ tông mười tám đời của người sáng lập công ty Giải Mộng.
Khách hàng gương mặt thanh tú, tầm hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, tóc tai bù xù, lôi thôi lếch thếch, trên người thoang thoảng một mùi lạ.
Không nói đến vệ sinh cá nhân, đối với Giải Mộng Sư mà nói, đó cũng không phải vấn đề gì to tát, mấu chốt là bộ quần áo trên người hắn.
Nền trắng, sọc xanh dọc, trước ngực in rõ ràng mấy chữ đỏ tươi: Bệnh viện tâm thần Đại Thanh Sơn.
Thật luôn!
Trước đây khách hàng nhiệm vụ cũng chỉ là tính cách cố chấp.
Lần này thì hay rồi, công ty trực tiếp "ship" tới một bệnh nhân tâm thần chính hiệu.
Đây chính là nhiệm vụ bốn sao sao?
Nói thật.
Vừa nhìn thấy khách hàng, Lý Mộc đã muốn lật kèo không làm, đừng có mà bắt nạt Giải Mộng Sư kiểu này chứ!
"Tôi tên Bạch Sở, Tiến sĩ Vật lý." Bạch Sở đi thẳng tới trước mặt Lý Mộc, kéo ghế ngồi xuống, hất đầu nói, "Người đời cười ta quá điên, ta cười người đời nhìn không thấu. Các hạ là một Giải Mộng Sư có thể giúp người khác thực hiện ước mơ, sự tồn tại của bản thân đã phá vỡ luận điểm của chủ nghĩa duy vật, sẽ không giống những người phàm tục kia mà cho rằng tôi có vấn đề về thần kinh chứ?"
Ăn nói cũng coi như bình thường, có vẻ giao tiếp được!
Lý Mộc lặng lẽ phân tích hành vi của khách hàng, tính toán khả năng thành công của nhiệm vụ.
Vì nhiệm vụ lần này, hắn cùng Phùng Công Tử đã xuyên qua vài thế giới, tập hợp đủ ba Giải Mộng Sư, chuẩn bị công phu đến vậy.
Nếu chỉ vì khách hàng là một bệnh nhân tâm thần mà từ bỏ, nghĩ kiểu gì cũng thấy lỗ to!
Thở phào một hơi, Lý Mộc mỉm cười: "Sao lại thế được? Bạch tiên sinh, tôi là Giải Mộng Sư kỳ cựu, có đạo đức nghề nghiệp và tố chất cao ngất trời, sẽ không kỳ thị bất kỳ khách hàng nào, dù khách hàng có là một con chó đi chăng nữa, chỉ cần nó có Giải Mộng Tệ, chúng tôi vẫn sẽ giúp nó thực hiện ước mơ."
Hắn dùng lời lẽ có tính "sát thương" để thăm dò tình trạng tinh thần của khách hàng.
Bốp! Bốp! Bốp!
Bạch Sở nhẹ nhàng vỗ tay, cười nói: "Giải Mộng Sư, tôi thích sự tự tin và hài hước của anh." Hắn đảo mắt nhìn quanh, "Không cần nói nhảm nhiều lời, chúng ta khi nào thì đi Bảo Liên Đăng? Giấc mộng này đã hành hạ tôi suốt mấy chục năm, tôi đã không kịp chờ đợi muốn rời khỏi thế giới này, đi kiểm chứng tính khả thi của ước mơ vĩ đại của tôi. Không ngại nói cho anh biết, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi, sắp phải thừa nhận mình là kẻ điên. Chính anh, chính công ty Giải Mộng đã thắp lại hy vọng cho tôi."
Logic rõ ràng, qua lời nói không thấy có vẻ bệnh hoạn gì nhiều!
Lý Mộc khẽ thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục hỏi: "Bạch tiên sinh, xin mạn phép hỏi một chút, vì sao anh lại nảy ra ý định dùng phương pháp khoa học để phân tích tiên thuật? Phải biết, đây căn bản là hai hệ thống hoàn toàn khác biệt."
Bạch Sở không trả lời thẳng câu hỏi của Lý Mộc, mà hỏi ngược lại: "Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không nặng bao nhiêu?"
Lý Mộc: "Mười ba nghìn sáu trăm cân."
"Sai, là mười ba nghìn năm trăm cân." Bạch Sở nhìn Lý Mộc, nghiêm túc đàng hoàng sửa lại, "Chuyển đổi ra là 6.75 tấn, nghe có vẻ nặng lắm đúng không? Nhưng máy kéo nhà tôi kéo được hai cây lận. Có phải anh thấy Kim Cô Bổng hết 'ngầu' liền không?"
Lý Mộc sửng sốt một chút, hỏi: "Máy kéo nhà anh mã lực bao nhiêu?"
"Giải Mộng Sư, xin chú ý trọng tâm vấn đề." Bạch Sở nhẹ nhàng gõ bàn, "Quốc gia chúng ta có máy cán thép 80 nghìn tấn, mang theo một cây gậy hơn 6 tấn mà Tôn Ngộ Không lại có năng lực dời núi lấp biển, không khoa học tí nào! Cân Đẩu Vân một cú lộn nhào bay xa vạn dặm, hắn lộn kiểu gì? Tốc độ ban đầu để thoát khỏi lực hút Trái Đất là bao nhiêu? Có đạt tới tốc độ vũ trụ cấp một không? Bản thân hắn đã tạo ra bao nhiêu công? Động lực được tạo ra như thế nào? Anh không thấy lạ sao? Anh không muốn làm rõ mấy thứ này sao?"
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Lý Mộc tê cả da đầu, hắn nhìn Bạch Sở, thầm nghĩ, có lẽ, hắn chỉ vì tư duy quá "bay bổng" mà bị xem là bệnh tâm thần thôi!
Nói nghiêm túc thì.
Đường Nhược Du một lòng muốn gả cho Lý Tầm Hoan, Mục Tinh muốn đi Tiếu Ngạo Giang Hồ, xét ra thì họ cũng là "bệnh nhân tâm thần" cả, chỉ là không mặc đồ bệnh nhân thôi!
Nghĩ như vậy, Lý Mộc cũng liền bình tĩnh trở lại.
"Anh nói xem, cũng là học vật lý, bọn họ nghiên cứu tinh thể lỗ đen thì không có vấn đề, tôi nghiên cứu mấy thứ này liền bị người ta cho là bị bệnh?" Thần sắc Bạch Sở bỗng nhiên kích động lên, hắn đập mạnh bàn, "Chẳng lẽ tôi dùng phương pháp khoa học hiện đại, phân tích thấu triệt tiên thuật, lại không thể tạo phúc cho loài người sao?"
"Đương nhiên có thể. Giải Mộng Sư ủng hộ bất luận ước mơ của ai." Sau khi nghĩ thông suốt, Lý Mộc không còn xoắn xuýt về trạng thái tinh thần của khách hàng nữa.
Sợ gì bệnh tâm thần chứ?
Khách hàng nào mà chẳng cần Giải Mộng Sư lo toan từ A đến Z trong quá trình làm nhiệm vụ chứ?
Hơn nữa.
Cái bệnh nhân tâm thần cố chấp sống trong thế giới của riêng mình này, cho đến hiện tại không thấy có bao nhiêu điểm bất thường, biết đâu lại dễ "chill" hơn mấy khách hàng bình thường ấy chứ!
"Ước mơ." Mắt Bạch Sở sáng rực, thần sắc lập tức trở lại bình tĩnh, hắn vỗ tay cái bốp, cười nói, "Đúng, chính là từ này! Chỉ cần kiên trì, ước mơ chắc chắn sẽ được đền đáp. Ví dụ như tôi đây, ai cũng cho là tôi bị 'khùng'. Nhưng chúng ta đã tìm đến các Giải Mộng Sư, còn họ thì không, đó chính là thắng lợi của sự kiên trì của tôi. Lại đi Bảo Liên Đăng thế giới, thực địa thu thập dữ liệu, kiểm chứng kết quả, tôi sẽ giành được thắng lợi còn lớn hơn, chờ mang thành quả nghiên cứu về, tôi sẽ khiến từng kẻ coi thường tôi phải câm họng, tôi muốn biến Dương Tiễn cùng phòng bệnh của tôi thành Nhị Lang Thần chân chính..."
"Được. Bạch tiên sinh, tôi là Giải Mộng Sư Lý Tiểu Bạch của anh, đây là hai bản hợp đồng, anh xem qua các điều khoản, nếu không có gì thắc mắc, hãy ký tên vào, chúng ta liền có thể thực hiện hiệp ước!" Lý Mộc cười đặt hai bản hợp đồng lên mặt bàn, đẩy về phía Bạch Sở.
Bạch Sở nhìn cũng không nhìn hợp đồng, liền cầm bút ký tên rồng bay phượng múa vào chỗ ký, sau đó quăng cái bút; "Lý Tiểu Bạch, có thể xuất phát luôn không?"
"Sau 72 tiếng sẽ xuất phát đúng giờ." Lý Mộc thu hồi một bản hợp đồng, "Chúng tôi sẽ hết sức đảm bảo an toàn cho anh, anh có thể mang theo không quá 1kg vật phẩm khi ra vào thế giới «Bảo Liên Đăng»..."
"Anh nhìn tôi có vẻ mang được vật phẩm không?" Bạch Sở đứng dậy, đi một vòng, cho Lý Mộc xem dáng vẻ của mình, hắn đứng vững, khinh bỉ nhìn Lý Mộc nói, "Vật tư nghiên cứu khoa học cần các anh cung cấp, tôi nhiều nhất chỉ có thể 'cướp' điện thoại của y tá thôi."
"OK! Tài liệu nghiên cứu khoa học tôi sẽ cung cấp, Bạch tiên sinh, trong vòng ba ngày này, anh chỉ cần giữ tinh thần sung mãn là được." Lý Mộc cười, hắn cũng chẳng có ý định tranh cãi với một bệnh nhân tâm thần đang bị giam lỏng, "Bạch tiên sinh, mạn phép hỏi một câu, khả năng thực hành của anh thế nào?"
"Giải Mộng Sư, tôi không phải bệnh tâm thần, không có xu hướng bạo lực." Bạch Sở nhíu mày, tỏ vẻ bất mãn với câu hỏi của Lý Mộc, "Trong bệnh viện, tôi cũng ở phòng bệnh nhẹ."
Lý Mộc tối sầm mặt lại, cười gượng một tiếng, nói: "Tôi nói là khả năng thực hành nghiên cứu khoa học của anh thế nào? Chỗ tôi có bản vẽ bộ giáp Iron Man..."
"Không có vấn đề, hồi cấp ba, tôi đã từng lắp ráp một chiếc tên lửa bay được hơn 500 mét rồi." Bạch Sở vẻ mặt ngạo nghễ, hắn nhìn Lý Mộc, giọng lạnh tanh nói, "Giải Mộng Sư, tôi hy vọng anh dừng mấy màn thăm dò nhàm chán này đi, đừng tưởng tôi không biết, bộ giáp Iron Man là đồ trong phim ảnh mà."
Ặc!
Lý Mộc cứng họng, hàm răng hơi siết lại, thằng cha này đúng là bệnh "real" rồi, thương Lưu Trầm Hương ghê, mong là đừng bị ảnh hưởng gì mới phải...