Gió vàng cuồn cuộn che trời tối, sương tím bừng bừng phủ đất mờ.
Ba ngày sau.
Mười vạn thiên binh thiên tướng giữa không trung dàn 18 trận thiên la địa võng. Nhị Lang Thần tọa trấn trung quân, Cửu Diệu Tinh Quân, Nhị Thập Bát Tú đứng hàng trước trận.
Tinh kỳ phấp phới, tiếng trống ù ù tựa như sấm rền...
Binh lực so với lần trước nhiều gấp đôi, nhưng áp lực thì lại tăng gấp mấy lần, ngộp thở vãi.
Mười vạn yêu binh Tịnh Đàn miếu miễn cưỡng duy trì trận hình, nhưng ai nấy đều buồn bã, lòng hoang mang. Dưới uy áp khủng bố, cái khí phách ngông nghênh từ Nga Mi Sơn trở về đã bay biến sạch.
Cao hơn một tầng.
Chân Vũ Đại Đế mang theo Quy Xà nhị tướng, năm đường Long Thần ẩn mình, thăm dò phía dưới;
Hơi nghiêng.
Nam Cực Tiên Ông cưỡi hươu mà đến, vững vàng đứng cạnh Chân Vũ Đại Đế: "Đế quân, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?"
"Gặp qua Trường Sinh Đại Đế." Chân Vũ Đại Đế vội vàng chắp tay hành lễ với Nam Cực Tiên Ông. Ở thế gian, ngài là Chân Vũ Đãng Ma Đại Đế, thanh danh như mặt trời ban trưa, nhưng luận phẩm cấp, lại thấp hơn một bậc so với một trong Tứ Ngự là Nam Cực Trường Sinh Đại Đế.
"Vài ngày trước, ta nghe hai đồng tử nói, Lý Tiểu Bạch muốn mời ngài và ta cùng nhau phân tích tiên thuật, nghiên cứu đại đạo. Đế quân, ngài nghĩ sao về chuyện này?" Nam Cực Tiên Ông ngắm nhìn chiến trận phía dưới, cười hỏi.
"Tử Vi Đại Đế mệnh ta đến dò xét một phen." Chân Vũ Đại Đế nói, "Huynh muội Lý Tiểu Bạch lai lịch bí ẩn, thần thông tư tưởng của hắn khác lạ so với đương thời, e rằng không phải người của thời này. Tử Vi Đại Đế chỉ sợ hắn vì mưu đoạt khí vận mà đến. Lần này, Nhị Lang Thần Quân mang binh bình loạn, có thể thấy rõ nội tình."
"Tử Vi Đại Đế cho là hắn là tà ma vực ngoại?" Nam Cực Tiên Ông hỏi.
"Hắn lấy danh nghĩa giải thích tiên thuật, nhưng làm lại là họa loạn tam giới, sở tác sở vi không khác gì ma đầu." Chân Vũ Đại Đế nói.
"Tử Vi Đại Đế ý muốn phục ma?" Nam Cực Tiên Ông hỏi.
Chân Vũ Đại Đế trầm ngâm một lát, nói: "Cứ xem hành động của hắn đã, rồi mới quyết định."
"Tốt." Nam Cực Tiên Ông gật gật đầu, đang định nói chuyện, bên cạnh một trận pháp lực ba động, lại tăng thêm mấy người. Hai người tập trung nhìn vào, lại là Quan Âm Bồ Tát cùng Kim Đồng Ngọc Nữ của nàng.
Quan Âm Bồ Tát cầm trong tay Tịnh Bình, trên trán một tia sát khí như ẩn như hiện. Bên cạnh nàng, Thiện Tài Đồng Tử sắc mặt đen nhánh, đôi mắt đen lúng liếng đối diện nhau, nhìn thậm chí buồn cười.
Cạnh Hồng Hài Nhi, Thiết Phiến Công Chúa không khác gì, với đôi mắt gà chọi, cầm trong tay Ba Tiêu Phiến, sắc mặt tái xanh nhìn 10 vạn thiên binh phía dưới, không nói một lời.
Bọn họ vừa xuất hiện, liền thu hút mọi ánh nhìn.
Nam Cực Tiên Ông và Chân Vũ Đại Đế không hẹn mà cùng nhìn về phía mẹ con Thiết Phiến Công Chúa, sau đó, một người nhướng mày, một người vê râu, miễn cưỡng khắc chế ý cười, không để thất thố.
Hồng Hài Nhi hừ một tiếng, hung hăng liếc xéo bọn họ một cái.
Cái nhìn này.
Hai vị Đế quân nhịn được.
Bạch Hạc Đồng Tử lại "phụt" một tiếng bật cười.
"Buồn cười lắm hả?" Hồng Hài Nhi gằn giọng, mặt hầm hầm. Mấy ngày nay, Quan Âm Bồ Tát mang theo bọn họ đi khắp Tam Sơn Ngũ Nhạc, tất cả mọi người đều bó tay, khiến hắn nổi nóng tới cực điểm, như một con nhím xù lông, ai đụng là đâm, chẳng nể mặt ai.
"Không buồn cười..." Bạch Hạc Đồng Tử ý thức được mình thất lễ, liền vội vàng lắc đầu, "Thiện Tài Đồng Tử, ta không cười ngươi, ta chỉ là nhớ tới một chút chuyện vui, nhất thời nhịn không được..."
Khụ!
Thấy đệ tử không tiền đồ của mình càng chữa càng sai, Nam Cực Tiên Ông nhịn không được ho khan một tiếng: "Quan Âm đại sĩ cũng bó tay với đôi mắt gà chọi đó sao?"
"Bần tăng vô năng." Quan Âm Bồ Tát nâng Ngọc Tịnh Bình, hạ thấp người nói, "Lần này tới đây, chính là để xem Lý Tiểu Bạch kia có thần thông gì, nếu có khả năng, sẽ trợ Dương Tiễn một chút sức lực."
...
Tịnh Đàn miếu.
Trên quảng trường, nồi bát chậu bồn lớn nhỏ chỉnh tề sắp xếp. Ba ngàn yêu binh cường tráng đều cầm binh khí, bao bọc vây quanh Tịnh Đàn miếu.
Lý Mộc, Phùng Công Tử, Mục Dã Băng ba người ngồi chễm chệ ở giữa. Bên cạnh là tọa kỵ của bọn họ Bằng Ma Vương. Tôn Ngộ Không và Na Tra đều cầm binh khí đứng một bên, bình tĩnh cực kỳ, hoàn toàn không thèm để 10 vạn thiên binh vào mắt.
Ngưu Ma Vương và Giao Ma Vương hộ vệ bên cạnh Trầm Hương cùng đám tiểu bối, Hoa tiên tử Hằng Nga.
Bạch Sở giấu trong nhóm người này, an toàn hẳn là có thể được đảm bảo đầy đủ.
"Tiểu Bạch, để Lão Tôn ta xung phong thì sao?" Nhìn 10 vạn thiên binh thiên tướng trên đỉnh đầu, Tôn Ngộ Không tựa như nhớ lại những năm tháng tung hoành ngang dọc ở Hoa Quả Sơn, rút Kim Cô Bổng ra, hăng hái nói.
"Cứ bình tĩnh." Lý Mộc ngẩng đầu, tìm không thấy bóng dáng Dương Tiễn, cười cười, "Trước tiên cứ làm suy yếu nhuệ khí của chúng nó đã."
"Cái gì?" Tôn Ngộ Không sững sờ.
"Máy bay sắp tới rồi." Lý Mộc cười nói.
Lời còn chưa dứt.
Một trận tiếng động cơ gầm rú truyền đến.
21 chiếc máy bay vận tải gào thét lao tới, bất chấp lao thẳng vào trận thế 10 vạn thiên binh thiên tướng đã bày sẵn.
"Cản bọn chúng lại!"
Lần này.
Thiên binh thiên tướng không bị Mục Dã Băng hấp dẫn sự chú ý.
Một đám người tản ra, nghênh đón máy bay, đều cầm binh khí một trận loạn công, định cản lại 21 chiếc máy bay vận tải.
Nhưng trước khi nhảy dù, máy bay ở trạng thái bất khả xâm phạm.
Dù thiên binh đã dùng hết toàn bộ sức lực, cũng không thể ngăn lại 21 chiếc máy bay, cứ thế mà bị máy bay xuyên thủng trận thế đã bày sẵn, thậm chí đâm bay cả một khung thiên la địa võng.
Còn chưa đánh đâu!
Đội hình quân đã bị xuyên thủng.
Lúc đầu bởi vì chuyện đôi mắt gà chọi mà lòng thấp thỏm, khí thế các thiên binh đột nhiên giảm sút, trơ mắt nhìn 21 chiếc máy bay nhảy dù một vòng ngay trước mắt chúng.
Sau đó.
Yêu binh phía dưới kéo cung cài tên, một vòng tề xạ. Những chiếc máy bay mà lúc nãy bọn họ dùng hết toàn lực cũng không làm gì được, lại trúng tên xong, khói đen bốc lên cuồn cuộn, cùng nhau rơi vỡ xuống Tịnh Đàn miếu, phát ra tiếng nổ ầm ầm, bùng lên những quả cầu lửa...
Nhìn thấy cảnh này.
Tiếng trống của 10 vạn thiên binh lại chững lại, sĩ khí càng lúc càng rệu rã.
Ngược lại, ngoài Tịnh Đàn miếu, 10 vạn yêu binh tiếng hoan hô vang trời, tựa như đã thắng một trận vậy.
Lý Mộc vung tay lên.
Lệnh kỳ động.
Tiếng hoan hô lập tức dừng.
Lý Mộc ngửa đầu nhìn về phía bầu trời, cất cao giọng nói: "Dương Nhị ca, đường xa vất vả, sao không ra mặt gặp nhau một chút?"
Dương Tiễn lách người từ trong quân trướng bước ra, trầm giọng nói: "Lý Tiểu Bạch, huynh đệ nào của ngươi? Ngươi làm điều ngang ngược, lôi kéo tiên thần, xúi giục yêu binh làm loạn, phạm thượng. Dương Tiễn phụng mệnh đến đây bình định. Ta biết huynh muội ngươi thần thông quỷ mị, hôm nay xin hỏi một câu, có dám cùng ta ra trận đấu tướng không?"
"Đấu thế nào?" Lý Mộc hỏi.
"Đấu văn một trận, đấu võ một trận, rồi cùng ta Dương Tiễn tranh đấu một trận thì sao?" Dương Tiễn nói.
"Đấu văn thế nào? Rồi đấu võ thế nào?" Lý Mộc cười hỏi.
"Chỗ ta có một quyển Hư Mê Huyễn Cảnh." Dương Tiễn phất tay lộ ra bức tranh Hư Mê Huyễn Cảnh, "Ba huynh muội ngươi chọn một người vào Hư Mê Huyễn Cảnh, nếu có thể bình an trở ra, coi như ngươi thắng."
Hư Mê Huyễn Cảnh?
Lý Mộc sửng sốt một chút, cười nhìn về phía Phùng Công Tử: "Tốt, ta đồng ý với ngươi. Đấu võ lại định thế nào?"
"Huynh muội ngươi tài nghệ trấn áp Tôn Ngộ Không, pháp lực thông thiên, có dám ra một người độc chiến Cửu Diệu Tinh Quân, Nhị Thập Bát Tú?" Dương Tiễn nói.
"Nhị ca, ta quả nhiên không nhìn lầm huynh, huynh đúng là Nhị ca ruột của ta!" Lý Mộc vừa nhìn về phía Mục Dã Băng, cười nói, "Trận này ta cũng đồng ý."