Im lặng đến đáng sợ.
"Tiên sứ, Tả sư huynh ta là chưởng môn phái Tung Sơn, lại là Ngũ Nhạc kiếm phái minh chủ, hiệu lệnh Ngũ Nhạc kiếm phái, ai nấy đều phải tuân theo. Cho dù Phương Chứng đại sư Thiếu Lâm tự, hay Xung Hư đạo trưởng Võ Đang, cũng không dám nói dễ dàng thắng được sư huynh ta." Đặng Bát Công ném mạnh chén rượu, giận dữ nói: "Trong mắt Tiên sứ, ngay cả Tả sư huynh ta cũng không đủ tư cách, vậy thử hỏi giang hồ này còn mấy ai đạt được cái gọi là 'tư cách mời' của Tiên sứ?"
Khục!
Tả Lãnh Thiền ho khan một tiếng: "Sư đệ, đừng vô lễ! Lý thiếu hiệp nói ta không đủ tư cách, tự có cái lý của mình, há lại để ngươi ở đây nói năng lung tung."
"Đặng sư huynh, đừng vội." Lý Mộc cười cười, "Ta không có ý nhằm vào Tả minh chủ, quả thật là lần này đi sứ Trung Nguyên, Lý mỗ đây thực sự thất vọng tràn trề. Từ ngàn năm nay, hải ngoại tiên sơn cùng võ lâm Trung Nguyên vẫn luôn có giao lưu, « Việt Nữ kiếm », « Cửu Âm Chân Kinh », « Cửu Dương Chân Kinh », « Bắc Minh Thần Công »... những Giáp đẳng võ học nổi tiếng ở tiên sơn đều có nguồn gốc từ Trung Nguyên võ lâm, cho đến nay vẫn được tôn sùng. Nào ngờ, lần này Lý mỗ đi sứ, võ học Trung Nguyên chẳng những không tiến bộ mà còn thụt lùi, lại xuống dốc thảm hại đến vậy. Trăm năm qua, Giáp đẳng võ học chỉ xuất hiện lác đác vài bộ, thật khiến người ta tiếc nuối khôn nguôi!"
Mục Tinh khẽ nhướng mí mắt, yên lặng thầm dịch hộ Lý Mộc trong lòng: "Ta không nhằm vào ai cả, ý là, tất cả các vị đang ngồi đây đều là rác rưởi!"
"« Việt Nữ kiếm » cũng coi là Giáp đẳng võ học ư? Lý Tiên sứ chắc không phải đang đùa đấy chứ!" Đặng Bát Công cười nhạo nói.
"Việt Nữ kiếm truyền lại từ A Thanh, Mục Dương Nữ thời Xuân Thu. Sau khi luyện thành, một người một kiếm có thể chống đỡ mấy ngàn tinh binh, sao lại không tính là Giáp đẳng võ học?" Lý Mộc nhìn hắn một chút, cười nói.
"Không thể nào?" Đặng Bát Công nói, "Mười bảy đường Tung Sơn kiếm pháp của ta luyện đến đại thành, cũng không dám nói một mình có thể địch lại mấy ngàn tinh binh, cái thứ Việt Nữ kiếm vớ vẩn kia có tài cán gì, dám khoác lác đến thế?"
Lý Mộc mỉm cười, không cùng Đặng Bát Công tiếp tục dây dưa về vấn đề « Việt Nữ kiếm », mà quay sang Tả Lãnh Thiền nói: "Tả minh chủ, chắc hẳn Nhạc sư huynh đã nói với ngài về điều kiện đi sứ rồi chứ. Không phải Lý mỗ yêu cầu hà khắc đâu. Võ học hải ngoại tiên sơn sở dĩ phồn vinh hưng thịnh, là nhờ không ngừng bổ sung máu mới, giao lưu thúc đẩy lẫn nhau, mới có thể vững bước đề cao..."
Lý Mộc nói còn chưa dứt lời.
Nhưng Tả Lãnh Thiền đã hiểu ý hắn: "Trong tay ngươi chẳng có gì ra hồn, thì lấy tư cách gì đòi người khác xuất ra bảo bối mà chia sẻ! Hợp tình hợp lý, chuẩn không cần chỉnh!"
Tả Lãnh Thiền lại tin thêm mấy phần vào thân phận hải ngoại tiên sứ của Lý Mộc. Hắn cười ha ha một tiếng: "Lý thiếu hiệp, ta nghe Nhạc sư đệ nói, thiếu hiệp thấy thuận mắt ai thì người đó cũng có thể lên thuyền cùng đi? Chuyện này có thật không?"
"Chính xác là có chuyện này." Lý Mộc cười nói, "Sứ giả hải ngoại tiên sơn đi sứ Trung Nguyên, luôn có thể kết giao được ba năm người bạn tâm đầu ý hợp. Nếu ngay cả bạn bè cũng không thể mang đến tiên sơn, chẳng phải quá bất cận nhân tình sao!"
Tả Lãnh Thiền mắt sáng rực lên, tay vuốt chòm râu nói: "Lý thiếu hiệp, Tả mỗ đây có được xem là thuận mắt không!"
"Chúng ta mới gặp nhau lần đầu, Tả minh chủ nói đùa rồi!" Lý Mộc mỉm cười, nhã nhặn từ chối lời tự đề cử của Tả Lãnh Thiền.
Tả Lãnh Thiền chẳng hề bận tâm, cười nói: "Là Tả mỗ đường đột rồi. Lý thiếu hiệp, trước đó tin tức Nhạc sư đệ mang về không được chuẩn xác lắm, xin hỏi lần này tiên sơn mời người đi sứ có hạn chế danh ngạch không?"
"Ba mươi người, thà thiếu còn hơn thừa." Lý Mộc nói.
"Trừ Lệnh Hồ Xung ra, Lý thiếu hiệp còn có ai trong danh sách được chọn không?" Tả Lãnh Thiền hỏi.
"Đông Phương Bất Bại của Nhật Nguyệt thần giáo, Phương Chứng đại sư Thiếu Lâm, Xung Hư đạo trưởng Võ Đang. Nếu cựu giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo Nhậm Ngã Hành còn sống, cũng có thể tính là một vị." Lý Mộc lắc đầu thở dài, "Bất quá, ta thấy võ lâm Trung Nguyên đang dần lụi tàn, e rằng chuyến đi này sẽ phải tay trắng trở về."
Tả Lãnh Thiền trầm mặc một lát: "Tiên sứ đã từng nghĩ tới, võ lâm Trung Nguyên lụi tàn, không phải vì tài trí chúng ta kém cỏi, mà là bởi vì các loại tuyệt học võ công tản mát thất lạc ư? Không giấu gì Lý thiếu hiệp, hải ngoại tiên sứ trăm năm đi sứ Trung Nguyên một lần, nhưng Tả mỗ chưa từng tìm thấy bất kỳ ghi chép nào về hải ngoại tiên sơn trong điển tịch, cũng chưa từng nghe trưởng bối sư môn đề cập đến vị cao nhân tiền bối nào trở về từ hải ngoại tiên sơn..."
"Mỗi một thời đại sứ giả hải ngoại có tính cách khác biệt, có lẽ là bởi vì bọn họ không phô trương như Lý mỗ, cho nên thanh danh không hiển hách." Lý Mộc nói, "Nhưng vì sao võ lâm Trung Nguyên chưa có ai trở về, Lý mỗ có thể giải thích một chút!"
"Xin mời giảng!" Tả Lãnh Thiền nói.
"Võ học hải ngoại tiên sơn mênh mông như biển, càng có những bộ võ học thánh kinh như « Thái Huyền Kinh » mà người ta cố gắng cả đời cũng chưa chắc đã thấu hiểu hết toàn cảnh. Những người từ Trung Nguyên đi sứ hải ngoại tiên sơn bị vô vàn điển tịch võ học hấp dẫn, tự nhiên không muốn trở về." Lý Mộc cười nói, "Rất nhiều người tài trí trác tuyệt đã ở lại tiên sơn, đây cũng là nguyên nhân võ học tiên sơn ta ngày càng thịnh vượng!"
Tả Lãnh Thiền sắc mặt kỳ quái, cùng các sư đệ liếc nhau một cái, lắc đầu thở dài: "Tiên sơn như thế tát cạn ao bắt cá, e rằng cũng là nguyên nhân khiến võ lâm Trung Nguyên lụi tàn!"
"Tự mình đào hố rồi nhảy vào, đừng trách ta không khách khí!"
Lý Mộc nhìn Tả Lãnh Thiền, vẻ mặt kinh ngạc: "Nguyên nhân lại ở đây ư?"
"Ngươi nghĩ sao? Cứ mỗi trăm năm các ngươi thu hoạch một lần, chỉ thấy đi mà không thấy về. Cao thủ đỉnh tiêm đâu phải rau cải trắng, đương nhiên càng ngày càng ít! Võ lâm Trung Nguyên xuống dốc! Các ngươi mới là kẻ cầm đầu chứ còn ai!"
Bây giờ, Tả Lãnh Thiền và đám người đã hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện Lý Mộc dựng lên, tin sái cổ vào hải ngoại tiên sơn! Vừa chửi rủa hải ngoại tiên sơn vô đạo đức, lại vừa tràn đầy khao khát đối với võ học thánh địa kia.
"E rằng chính là nguyên nhân này." Lý Mộc buồn rầu nói, "Giao lưu thúc đẩy lẫn nhau mới có thể cùng nhau phồn vinh. Hải ngoại tiên sơn ở chếch một góc, dần dần, võ học khó tránh khỏi lâm vào đình trệ. Chỉ dựa vào chuyến đi võ lâm Trung Nguyên trăm năm một lần để vận chuyển máu mới, khuấy động bãi nước đọng tiên sơn. Nếu võ lâm Trung Nguyên lâm vào suy bại, cứ thế mãi, e rằng võ học tiên sơn cũng sẽ xuống dốc không phanh..."
Tả Lãnh Thiền vê râu cười khẽ, thuận nước đẩy thuyền: "Tiên sứ đã từng nghĩ đến việc 'trả lại' Trung Nguyên chưa?"
"Trả lại?"
Tả Lãnh Thiền nói: "Hải ngoại tiên sơn có bí tịch võ công, Trung Nguyên đất rộng của nhiều, nhân tài xuất hiện lớp lớp. Nếu có thể từ tiên sơn đưa vào đại lượng võ học bí tịch, võ lâm Trung Nguyên ta nhất định có thể đổi cũ thay mới, phát triển thêm nhiều nhân tài ưu tú. Đến lúc đó liên hợp với tiên sơn, cùng nhau khai sáng võ học thịnh thế."
Phụt! Đúng là nhân tài! Cái vibe này quen vãi! Tên Tả Lãnh Thiền này chẳng lẽ cũng là hàng xuyên không à?!
Mục Tinh vừa nhét một miếng đồ ăn vào miệng, nghe vậy thiếu chút nữa phun ra, sặc sụa ho khan liên hồi, uống liền mấy ngụm trà mới nén xuống được.
Lý Mộc nhìn Mục Tinh một chút, nói: "Tả minh chủ đúng là có ý kiến hay, nhưng ta lo lắng sơn chủ sẽ không đồng ý! Mà lại, con đường đến hải ngoại tiên sơn gian khổ, việc đi lại cũng không hề dễ dàng."
"Tiên sứ không cần quá lo lắng." Ánh mắt Tả Lãnh Thiền lóe lên vẻ đắc ý, vỗ ngực nói, "Tả mỗ đây có thể ngồi lên vị trí Ngũ Nhạc minh chủ, tự hỏi cũng có vài phần tài tình. Tiên sứ cứ mang ta đến tiên sơn, chỗ sơn chủ, ta sẽ đi thuyết phục là được. Vì sự phát triển lâu dài của võ lâm Trung Nguyên, Tả mỗ nguyện học Đường Huyền Trang, làm một 'người thỉnh kinh'! Mong Tiên sứ thành toàn."
Người thỉnh kinh á?!
Lý Mộc sững sờ một lát, chắp tay nói: "Tả minh chủ cao thượng quá! Đã như vậy, vậy ta đành tự ý làm chủ, tặng Tả minh chủ một tấm 'vé tàu' vậy!"
Tả Lãnh Thiền vẻ mặt chính khí, ôm quyền đáp lễ: "Vì đại cục lâu dài, nghĩa bất dung từ!"
Mục Tinh trợn mắt hốc mồm...