Trên đường đi, mặt đất thỉnh thoảng lại phụt lên những cột lửa ngút trời.
Những kẻ không chạy kịp lập tức bị thiêu thành than, phát ra tiếng "xèo xèo".
Nhưng chỉ một lát sau, bọn họ lại hồi phục như cũ.
Thẩm Dạ tặc lưỡi, cảm thấy thật kỳ lạ.
"Địa Ngục là nơi tra tấn ngươi lặp đi lặp lại, nó sẽ không để ngươi dễ dàng giải thoát đâu." Đại Khô Lâu nói.
Thẩm Dạ nghĩ cũng phải.
Quá trình bị lửa dữ thiêu chết thật sự quá đau đớn và dày vò.
Sau đó lại hồi phục.
Rồi lại bị thiêu đốt.
— Dù sao cũng không thể rời khỏi Địa Ngục này.
Lại đi về phía trước một đoạn.
Bỗng nhiên, mặt đất như thể trút hơi thở, một cơn cuồng phong nổi lên.
Tất cả bị hất tung lên không trung, mất kiểm soát cơ thể, rồi —
Rầm. Rầm. Rầm.
Toàn bộ rơi xuống từ độ cao mấy nghìn mét, tan xương nát thịt, biến thành những bãi thịt bầy nhầy đau đớn khôn xiết.
Một lát sau.
Những thân thể nát vụn lại hồi phục.
Thẩm Dạ thấy mà lòng còn sợ hãi, không kìm được thở dài:
"Đây chính là Phong Hỏa Ngục sao?"
"Không, đây chỉ là món khai vị thôi — sự tra tấn của Phong Hỏa Ngục không chỉ có thế này đâu." Đại Khô Lâu nói.
Thẩm Dạ nhún vai, đi theo đám vong linh về phía trước.
Nhưng không ai biết tại sao lại phải đi về phía trước.
"Tên Hấp Huyết Quỷ chết tiệt, ngươi giẫm lên chân ta rồi!"
Một con Thực Thi Quỷ giận dữ gầm lên.
"Hửm? Đâu có." Thẩm Dạ nói.
— Mình đang đứng cách nó rất xa.
Nhưng nó và mấy con Thực Thi Quỷ bên cạnh đều lộ vẻ không có ý tốt.
"Bảo ngươi đạp rồi mà còn dám chối à?"
Con Thực Thi Quỷ rút con dao găm bên hông ra, hung hăng vung vẩy hai lần.
Thẩm Dạ lặng lẽ rút Dạ Ẩn Kiếm ra.
Thanh kiếm này được tiến cấp từ "Dạ Mạc", đã không còn là đoản kiếm nữa, kích thước cũng tương đương với những thanh kiếm bình thường.
Ai ngờ thanh kiếm vừa được rút ra, các vong linh xung quanh đều lộ vẻ tham lam.
"Vật phẩm lúc còn sống rất khó mang xuống đây, thanh kiếm này của ngươi được xem là bảo bối đấy." Đại Khô Lâu thì thầm.
"Ồ? Ta thành cừu béo rồi à?" Thẩm Dạ tự giễu.
Chẳng trách bọn chúng muốn kiếm chuyện với mình.
"Lên! Giết hắn, cướp lấy thanh kiếm đó!" Thực Thi Quỷ gào lớn.
Thẩm Dạ dứt khoát phát động "Lưu Nguyệt", Dạ Ẩn Kiếm trong tay hóa thành bảy tám ảo ảnh như dòng nước chảy, lao thẳng vào đám Thực Thi Quỷ.
Hắn không hề sợ bị thương, luồn lách giữa các đòn tấn công, ưu nhã múa kiếm theo bộ "Thái Bạch kiếm thuật".
Chỉ vài hơi thở.
Bảy con Thực Thi Quỷ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Thẩm Dạ thu kiếm, nhìn quanh.
Các vong linh vội cúi đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Không còn ai dám lại gần Thẩm Dạ.
Bản thân Thẩm Dạ cũng cảm thấy hơi mất hứng.
Đánh nhau với đám vong linh này thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.
— Vong linh có bản lĩnh sẽ không phải chạy trốn như dân tị nạn ở đây.
Hơn nữa, mình đến đây là để giải quyết vấn đề.
Hiện tại có hai vấn đề —
Một là Minh Chủ Mikte Tikashiva rốt cuộc đang ở đâu?
Hai là tại sao thế giới chính và thế giới Ác Mộng lại dùng chung một Địa Ngục?
Còn về gốc cây kia, hay cả tên ca sĩ quái dị đuổi giết mình, thật ra đều không quan trọng.
Chuyện của mình còn lo chưa xong. Hơi đâu mà lo chuyện của các ngươi!
Thẩm Dạ lấy điện thoại di động ra liếc nhìn.
Hơn ba giờ sáng.
Vẫn ổn.
Tinh thần của mình vẫn còn tốt chán.
Nhớ năm xưa cùng đám huynh đệ ra quán net cày đêm, nhiều đứa hô hào rất hăng, kết quả cứ đến 12 giờ là lăn ra ngủ.
Cũng có vài đứa trụ được đến hai, ba giờ.
Hắn có thiên phú dị bẩm, lần nào cũng trụ được đến sáng sớm đi ăn sáng, vẫn giữ được trạng thái tỉnh táo cho đến lúc về nhà tắm rửa rồi mới lên giường.
Thiên phú này dường như cũng được mang theo.
Giờ phút này toàn thân hắn vẫn tràn đầy năng lượng, có thể tiếp tục khám phá bí mật của Địa Ngục.
Thẩm Dạ vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ, xuyên qua đám vong linh ồn ào la hét, dần rời xa khu vực hỗn loạn không ngớt.
Thỉnh thoảng thấy thi thể nào trên đất trông hơi đặc biệt, hắn sẽ ngồi xuống hỏi một tiếng: "Ngươi là ai?"
Chờ đối phương trả lời, hắn lại hỏi tiếp: "Có biết Minh Chủ Mikte Tikashiva không?".
— Lần nào cũng nhận được câu trả lời phủ định.
Thẩm Dạ cũng không nản lòng, cứ thế vừa đi vừa nghỉ, không ngừng hỏi han.
Cứ đi từng bước một vậy.
Trên đường cũng gặp không ít quái vật, chúng đều nhắm vào thanh trường kiếm bên hông Thẩm Dạ.
Bọn chúng chặn đường Thẩm Dạ, muốn ăn thịt cướp kiếm.
Thẩm Dạ liền dạy cho chúng biết thế nào là văn minh và lễ phép.
Nhưng cứ mãi thế này cũng không phải là cách.
Sau vài lần, hắn phiền đến mức dứt khoát cất kiếm đi, tay không tiếp tục tiến về phía trước.
— Như vậy chắc ổn rồi chứ!
Đi được một đoạn.
"Tên Hấp Huyết Quỷ bảnh chọe đằng trước kia, đứng lại cho ta!"
Lại có kẻ gọi hắn.
Lần này Thẩm Dạ thật sự nổi giận, quát: "Sao hả? Đẹp trai cũng là lỗi của ta à, lại muốn đánh nhau?"
"Không phải," đó là một Dạ Ma Ngư Nhân thuộc tộc Vong Linh, "Ta chỉ cho ngươi một hướng thôi."
Ngư Nhân chỉ về một con đường nhỏ đầy gai góc.
"Đi qua đó sẽ đến Loạn Cốt Địa, chủ nhân nhà chúng ta đã xây dựng một nơi trú ẩn ở đó."
"Ta thấy ngươi đẹp trai lại có thân thủ tốt, nên mới chỉ cho ngươi một con đường sáng."
"...Không biết huynh đài xưng hô thế nào? Giữ chức vụ gì ở Loạn Cốt Địa?" Thẩm Dạ chắp tay hỏi.
"Sứ giả vận chuyển nô lệ của Loạn Cốt Địa." Ngư Nhân chống nạnh ưỡn ngực, tự hào nói.
"..." Thẩm Dạ.
Mẹ kiếp.
Ngươi đang bảo nô lệ tự đi tập hợp đấy à?
Ý đồ quá rõ ràng rồi còn gì!
"Đừng hiểu lầm, ta thấy kiếm thuật của ngươi — ngươi chắc chắn có thể trở thành thuộc hạ đắc lực của chủ nhân — đãi ngộ của chúng ta rất tốt đấy." Ngư Nhân nói.
"Nó dám nhìn thẳng vào mắt ngươi, có vẻ rất chân thành." Đại Khô Lâu thì thầm.
"Nói nhảm, mắt cá thì làm sao mà nhắm được." Thẩm Dạ lẩm bẩm.
Hắn đánh giá Ngư Nhân, hỏi:
"Ngươi nói đãi ngộ không tệ — chẳng lẽ chủ nhân nhà các ngươi là người tốt?"
"Đó là đương nhiên, lần trước có một vị công chúa U Linh gây sự với chủ nhân nhà ta, lúc đi, chủ nhân còn tặng một bộ trang bị cấp Trác Tuyệt, lại còn cho cả thú cưỡi và một túi tiền xương lớn nữa." Ngư Nhân nói lớn.
"Xin hỏi hoạt động kiểu này còn nữa không?" Thẩm Dạ hỏi.
"Ngươi bớt nói nhảm đi, vị công chúa U Linh đó đã cứu chủ nhân nhà ta đấy!"
"Xem ra còn phải có thân thủ tốt nữa." Thẩm Dạ trầm ngâm.
"Đó là chắc chắn!"
Cũng được.
Khó khăn lắm mới tìm được một "tổ chức" trong Địa Ngục, đi xem thử cũng không sao.
Thế là hắn đi tiếp theo hướng mà Ngư Nhân đã chỉ.
Khoảng hơn một tiếng sau.
Phía trước xuất hiện một tòa thành trại khổng lồ.
Ngay khi thành trại xuất hiện, tốc độ di chuyển của các vong linh xung quanh đều chậm lại đáng kể.
Đoàn người vốn như dân tị nạn đã khôi phục lại một chút trật tự.
Những vong linh trông hung thần ác sát cũng không còn tùy tiện gây sự với người khác nữa.
"Cánh Cổng."
Thẩm Dạ tìm một góc khuất, thầm niệm trong lòng.
Tọa độ thiết lập giữa không trung lúc trước lập tức được ghi đè bằng vị trí hiện tại.
—— Lần sau lại đi qua Cánh Cổng, sẽ đến thẳng nơi này.
Làm xong việc này, hắn yên tâm hơn, thản nhiên đi đến cổng chính của thành trại.
Trước cổng dán một tờ cáo thị:
"Thông báo tuyển dụng."
"Loạn Cốt Địa tuyển dụng binh sĩ các nghề cận chiến và tầm xa, người có ý xin mời đến quảng trường trong thành trại tập hợp."
Thẩm Dạ nghĩ ngợi rồi đi về phía quảng trường.
Nơi này đã có một số người đang đợi.
"Đến ứng tuyển à?"
Một Người Sói dò xét Thẩm Dạ.
"Đúng vậy, tôi cần một công việc." Thẩm Dạ nói.
"Tên?"
"Baxter — Trọng Baxter."
"Trọng?" Người Sói nghi ngờ nhìn hắn.
"Đúng vậy, tôi xếp thứ hai trong nhà, anh cả vẫn còn sống." Thẩm Dạ giải thích.
"Vậy phải là Nhị chứ." Người Sói giơ vuốt lên, ra dấu số hai.
"Ở chỗ chúng tôi thích dùng chữ 'Trọng' hơn, 'Nhị' nghe như đang chửi người vậy." Thẩm Dạ thẳng thừng xua tay từ chối.
"Trọng Ba, ngươi làm nghề gì?" Người Sói thân mật gọi.
"Xin hãy gọi tôi là Trọng Baxter, tôi là một cung thủ." Thẩm Dạ nói.
"Vừa hay chúng ta cũng đang cần một vài nghề tầm xa — Trọng Ba, ngươi bắn thử cái chuông ở cách đây 300 mét xem nào."
Thẩm Dạ rút tên bắn ngay.
Đoong —
Chiếc chuông rung lên không ngớt, vang vọng.
"Được," Người Sói hết sức hài lòng, "Loạn Cốt Địa chào mừng ngươi — ngươi có yêu cầu gì về lương bổng không, nói ta nghe."
Thẩm Dạ cúi người hành lễ: "Tôi mới chết không lâu, vẫn chưa hiểu rõ tình hình ở Địa Ngục, nếu có thể sắp xếp cho tôi một người giải thích về chuyện ở đây, tôi sẽ vô cùng cảm kích."
Người Sói nhìn quanh, không thấy ai đến ứng tuyển nữa, bèn bắt chuyện:
"Địa Ngục à, trước kia có rất nhiều tầng, nhưng bây giờ chỉ còn tầng thứ nhất dùng được, nên ngươi mới thấy các vong linh trên mặt đất chém giết tranh giành lẫn nhau."
"Nhưng ngươi rất may mắn."
"Tôi?"
"Đúng, ngươi đến được đây mà chưa bị ăn thịt — nơi này là sản nghiệp của một đại nhân vật, ngài ấy đối xử với cấp dưới rất khoan dung và hậu đãi, sau này ngươi sẽ biết."
"Cảm ơn ngài đã giới thiệu, ngài có từng nghe qua danh hiệu Minh Chủ Mikte Tikashiva chưa?" Thẩm Dạ hỏi.
"Thần Linh? Không, bọn họ đều ẩn mình cả rồi, đó là vì lý do an toàn — không ai biết họ trốn ở đâu đâu, sau này đừng tốn công vô ích." Người Sói nói.
Người Sói nói tiếp với giọng điệu thông cảm:
"Có lẽ trước đây ngươi có tín ngưỡng, nhưng bây giờ ngươi phải hiểu rằng, ở Địa Ngục, ngươi phải biết lo cho bản thân mình nhiều hơn."
Lúc này lại có người đến báo danh.
Người Sói vỗ vai Thẩm Dạ rồi đi tiếp đãi người mới.
"Cứ thế này, e là chúng ta khó mà tìm được mẹ của ta." Đại Khô Lâu có vẻ hơi chán nản...