Tòa cao ốc của Tập đoàn Nhân Gian Võ Đạo.
Một chiếc Xe Máy Quỷ Hỏa gầm rú xuyên qua mây, lao vút tới rồi dừng lại trên tầng thượng của tòa nhà cao hơn một trăm tầng.
Thẩm Dạ tiện tay mở cửa sổ nhảy vào, vẫy tay một cái, thu chiếc xe máy vào nhẫn.
Cửa lập tức vang lên.
Thẩm Dạ mở cửa, chỉ thấy trên hành lang đang đứng hai chức nghiệp giả vũ trang đầy đủ.
"Vừa rồi có động tĩnh gì vậy?" Một người hỏi.
"Tôi lấy xe máy ra ngoài bay một vòng trong mây thôi, không có gì đâu." Thẩm Dạ cười nói.
"Ồn quá, ban đêm đừng làm vậy, với lại cũng không an toàn." Người còn lại nói.
"Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa." Thẩm Dạ nói.
Cửa đóng lại.
Thẩm Dạ thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đi tắm một cái, sau đó lấy chút đồ ăn thức uống từ trong tủ lạnh, khoanh chân ngồi trước bàn ăn, vừa ăn uống vừa hồi tưởng lại đoạn video kia.
Dựa theo lời của Tống Thanh Duẫn.
Lúc còn bé...
Thật sự đã xảy ra chuyện như vậy sao?
Cẩn thận nhớ lại, hình như lúc năm sáu tuổi, đúng là đã xảy ra chuyện này.
Nói ra cũng thật nực cười.
Mình cứ mãi tìm kiếm trong ký ức xem đã từng đắc tội với ai, để từ đó tìm ra nguyên nhân bị truy sát.
Ai ngờ lại là vì đã giúp đỡ hai cô gái, nên mới bị nhắm vào!
Thẩm Dạ không khỏi lắc đầu.
Mẹ kiếp.
Đám con em thế gia này đúng là không phải người.
Cũng không biết, khi bọn chúng phát hiện mình chưa chết, sẽ lại làm gì nữa.
Nếu việc phái sát thủ ra tay mà trong mắt chúng chỉ là "vui đùa" thôi, vậy một khi chúng nó nghiêm túc, sẽ còn làm đến mức nào?
Thẩm Dạ bất giác xoay xoay cổ tay.
Chết tiệt.
Mình chẳng có thủ đoạn tấn công nào cả.
Chỉ khi đạt đến cấp ba mới có thể học được các loại chiêu thức... Lần này mình nhất định phải vượt qua kỳ thi của tam đại danh giáo!
Còn bây giờ, bây giờ mình cần nhiều điểm thuộc tính hơn.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Cầm lên xem, Thẩm Dạ không khỏi nhíu mày.
Đây là một số lạ chưa từng liên lạc với cậu, phía trên chỉ ghi chú hai chữ "Thẩm gia".
"Alo?"
Thẩm Dạ bắt máy.
"Thẩm Dạ?" Một giọng nam trầm thấp uy nghiêm vang lên.
"Là tôi."
"Ta là bác cả của cháu."
Bác cả à...
Bác cả của Thẩm gia, Thẩm Thạc Bằng.
Ông ta là anh trai của bố, phụ trách quản lý các công việc thường ngày của Thẩm gia.
Nhớ lại mỗi lần về ăn Tết, ông ta là người lạnh nhạt nhất, cũng chưa bao giờ để ý đến mẹ và mình, thỉnh thoảng còn châm chọc bố vài câu.
Ông ta gọi điện tới làm gì?
"Chào bác cả." Thẩm Dạ nói.
"Là thế này, dạo này cháu vẫn ổn chứ?" Thẩm Thạc Bằng hỏi.
"Rất tốt ạ." Thẩm Dạ nói.
"Nghe nói dạo trước cháu bị bệnh một trận." Thẩm Thạc Bằng nói.
"Vâng, giờ khỏi rồi ạ." Thẩm Dạ nói.
Xem ra...
Tiêu Mộng Ngư thật sự đã phanh phui mọi chuyện.
Bây giờ cả sự việc đã có những tác động ban đầu.
Vị bác cả này chịu gọi điện cho mình, cũng chẳng qua là làm màu một chút, tỏ vẻ Thẩm gia cũng đang quan tâm đến chuyện này.
Thẩm Dạ lắc đầu.
Thật ra nếu Thẩm gia thực sự quan tâm mình, lúc này nên phái người đến tìm mình, tìm hiểu mọi chuyện, sau đó bảo vệ mình.
Kết quả chỉ có một cuộc điện thoại mà thôi.
"Vậy thì tốt... Thật ra ta có một chuyện muốn nói với cháu." Thẩm Thạc Bằng nói.
"Vâng? Mời bác nói." Thẩm Dạ có chút bất ngờ.
"Cháu còn nhớ không, hàng năm sau Tết khi về Thẩm gia, sẽ có con em của các thế gia khác đến thăm nhà chúng ta." Thẩm Thạc Bằng nói.
"Cháu nhớ." Thẩm Dạ nói.
"Trước đây cháu không hiểu chuyện, gây ra không ít họa, đợi ta sắp xếp một chút, mấy ngày nữa, cháu về đây, đứng trước mặt mọi người mà xin lỗi đám con em thế gia kia." Thẩm Thạc Bằng nói.
"Xin lỗi?" Thẩm Dạ lặp lại.
"Đây là vì tốt cho cháu, lúc nhỏ cháu đắc tội quá nhiều người, bây giờ phải đứng ra công khai xin lỗi, đổi lấy sự thông cảm của người khác, như vậy Thẩm gia chúng ta cũng nở mày nở mặt, hiểu chưa?" Thẩm Thạc Bằng nói.
Thẩm Dạ dần dần hiểu ra.
Rõ ràng mình mới là người bị hại bị truy sát...
Bây giờ Thẩm gia biết chuyện, lại muốn mình đứng ra xin lỗi.
Xin lỗi?
Mình mà xin lỗi, chẳng khác nào là người bị hại chủ động giải vây cho đám con em thế gia kia, hy vọng mọi người đừng truy cứu tội lỗi của chúng.
Vị bác cả này sẽ vì thế mà được chút tán thưởng?
...hay là có lợi ích nào khác?
Thẩm Dạ bưng ly nước dứa trên bàn lên uống một ngụm, thong thả nói:
"Cháu nhớ những chuyện xảy ra lúc nhỏ, hình như cháu không hề đắc tội với bất kỳ ai."
"...hay là bác cả có thể kể ra vài chuyện được không? Đối phương là ai? Cháu đã đắc tội với người đó thế nào? Xảy ra vào lúc nào ạ?"
"Cháu không cần quản nhiều, đến lúc đó cứ làm theo lời ta bảo là được." Thẩm Thạc Bằng nghiêm giọng.
Thẩm Dạ thầm cười nhạt.
Nếu mình không biết chân tướng sự việc, có lẽ sẽ thật sự cho rằng mình đã đắc tội với ai đó.
Nếu mình đã từng bắt nạt người khác, mà bây giờ vì không muốn gây chuyện, gia tộc đứng ra bảo mình xin lỗi, mình cũng sẵn lòng nói một tiếng xin lỗi với người ta.
Thế nhưng...
Bây giờ mình đã biết sự thật.
Còn muốn lừa mình?
Không đời nào.
"Bác cả à," Thẩm Dạ đắn đo nói, "Nhưng ở đây có một vấn đề, nếu không giải quyết được vấn đề này, cháu không tài nào làm theo chỉ thị của bác được."
"Chuyện gì? Chẳng lẽ là chuyện Bổ Tủy Đan? Hừ, tuổi còn nhỏ, cái khác không học được, thói hám lợi lại học nhanh thật." Thẩm Thạc Bằng châm chọc.
"Không phải chuyện đó, là một thắc mắc trong lòng cháu, thắc mắc này từ nãy đến giờ cứ cản trở cháu tuân theo mệnh lệnh của bác." Thẩm Dạ nói.
"Thắc mắc gì?" Thẩm Thạc Bằng nói.
Thẩm Dạ cẩn thận hỏi: "Ngài là cái thá gì?"
"Thẩm Dạ, ta cảnh cáo cháu, cháu đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt." Đối phương nổi giận.
"Ngài có vẻ tự tin thái quá nhỉ," Thẩm Dạ cười khẩy, "Nếu ngài lợi hại như vậy, sao không tự mình đến trước mặt mấy người kia mà vẫy đuôi mừng chủ đi?"
Giọng Thẩm Thạc Bằng khựng lại, kinh ngạc nói: "Cháu biết rồi?"
"Cháu biết gì cơ?" Thẩm Dạ giả vờ ngạc nhiên, "Bác cả thật sự muốn đến trước mặt mấy người đó lắc mông ạ?"
"Những chuyện này không đến lượt cháu quyết định, cháu nghĩ mình có thể chống lại quyết định của ông nội sao?" Thẩm Thạc Bằng nói.
Điện thoại đột ngột bị ngắt.
Khóe miệng Thẩm Dạ hơi nhếch lên, nghĩ ngợi một lát rồi bấm số của mẹ là Triệu Tiểu Thường, cũng không nói gì khác, chỉ bảo bác cả gọi điện hỏi thăm tình hình của mình.
Ai ngờ trong điện thoại lập tức truyền đến giọng nói tức giận của Triệu Tiểu Thường:
"Hừ, chúng ta muốn về xin một viên Bổ Tủy Đan, kết quả bị ông ta mắng cho một trận, ngay cả cổng lớn Thẩm gia cũng không cho vào, ông ta mà thèm quan tâm con à?"
"Đừng nghe điện thoại của ông ta nữa!"
Lòng Thẩm Dạ càng thêm nhẹ nhõm.
Cậu an ủi mẹ vài câu, lại trò chuyện đôi chút chuyện nhà, đợi đến khi tâm trạng mẹ tốt lên mới cúp máy.
Chuyện của Thẩm gia, sau này mình sẽ không dính vào nữa.
Có cầu xin mình, mình cũng sẽ không về!
Điện thoại đột nhiên lại vang lên.
"Alo?"
"Chào bạn," một giọng nữ từ đầu dây bên kia truyền đến, mang theo chút ý cười, "Tôi là Yến Thu Linh ở đảo Phượng Hoàng Đông Nam, tôi đoán bạn chắc chắn đã nghe qua danh tiếng của Yến gia chúng tôi."
"Ồ, đương nhiên là nghe qua rồi, các vị là đại thế gia lừng lẫy danh tiếng, ai mà không biết, người nào mà không hay chứ... có chuyện gì không?" Thẩm Dạ hỏi.
"Thẩm Dạ đúng không, tôi muốn mời bạn tham gia bữa tiệc đêm của tôi, ở đây có không ít cô gái, mọi người đều muốn gặp bạn một lần." Cô gái vẫn giữ giọng cười.
"Thế này không hay lắm đâu, muộn quá rồi, tôi không tiện ra ngoài." Thẩm Dạ nói.
"Không sao, coi như nể mặt tôi, tôi sẽ cho phi toa đến đón bạn." Yến Thu Linh nói bằng giọng không cho phép nghi ngờ.
"Không được, con trai bọn tôi ban đêm không thể tùy tiện ra ngoài, phải bảo vệ bản thân, cảm ơn ý tốt của cô, tạm biệt."
Cạch.
Điện thoại bị ngắt.
Khóe miệng Thẩm Dạ cong lên một nụ cười lạnh.
...Chuyện Tiêu Mộng Ngư nói đã bị phanh phui rồi.
Những đại thế gia này tin tức nhanh nhạy nhất, chắc chắn đã biết toàn bộ sự việc, nên mới có cô gái nhà giàu gọi điện cho mình.
"Người đàn ông mà Tống Thanh Duẫn muốn cưới".
Các cô ta chẳng qua chỉ tò mò, muốn xem thử mình là người thế nào mà thôi.
Thật ra nói cho cùng, muốn mời một người chưa từng gặp mặt, chẳng lẽ không nên chuẩn bị trước, thông báo sớm sao?
Phàm là những kẻ gọi bạn đi gấp, về cơ bản đều là không tôn trọng bạn.
...trừ anh em chí cốt ra.
Điện thoại lại reo.
"Alo?"
Một giọng nữ khác vang lên: "Anh quá không nể mặt chị Yến rồi, có biết đây là phúc lớn thế nào không..."
"Đâu phải," Thẩm Dạ ấm ức nói nhỏ, "Các cô đông người như vậy, tôi sợ các cô chuốc say rồi đùa giỡn tôi, sau đó còn chỉ vào thân hình cơ bắp mỹ miều của tôi mà bảo 'Nhìn kìa, chính là thằng nhóc đó'."
Đối phương chết lặng.
Thẩm Dạ lại cúp điện thoại.
Tắt máy.
Cậu vươn vai, đứng dậy, từ từ khởi động cơ thể.
...Thực lực mới là quan trọng nhất.
Mẹ nó, muốn biến mình thành vật trưng bày để ngắm đúng không, nếu mình chính là "tai họa", chúng còn dám ra lệnh cho mình như vậy sao?
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu.
Sự kiện đặc biệt đó...
"Nếu lần sau ngươi nhận được đánh giá từ khóa vẫn là từ khóa màu xanh lá 'Người một nhà', ngươi sẽ nhận được vinh dự đặc biệt dành cho người bình thường liên tục ba lần nhận được cùng một đánh giá từ khóa."
"Từ khóa vinh dự này sẽ kích hoạt một lực lượng cộng hưởng mãnh liệt, kêu gọi một năng lực ẩn giáng lâm."
"Ngươi chỉ có duy nhất một cơ hội để tìm thấy năng lực ẩn này."
Năng lực ẩn.
Thẩm Dạ thầm nhẩm trong lòng, đồng thời thở dài một hơi.
Trên đời này, làm gì có chuyện tốt ngồi không ở nhà mà vẫn giải quyết được mọi kẻ địch chứ?
Không có!
Ngay cả "Kẻ Lột Da" mà mình cũng đã đối mặt rồi.
Nếu lúc đó mình không đi, Tiêu Mộng Ngư chắc chắn sẽ thất bại và bỏ mạng, như vậy mọi chuyện sẽ không bị phanh phui, sự việc càng không thể đi đến bước này.
Cho nên việc cấp bách nhất bây giờ là phải nâng cao thực lực.
Bất kể là để chống lại sự sắp đặt của gia tộc, hay là để xử lý đám con em thế gia kia, để báo thù cho tất cả những người vô tội và cho chính mình, mình đều cần sức mạnh!
...Sức mạnh quét ngang tất cả!!!
Xem ra mình nhất định phải cố gắng một phen, xem có thể giành được năng lực ẩn này không.
"Cửa."
Một cánh cửa lặng lẽ hiện ra trước mắt Thẩm Dạ.
Khác với mọi khi, trên cửa dần dần hiện ra từng hàng chữ nhỏ phát sáng:
"Còn 7 phút nữa là đến nửa đêm."
"Trong một ngày hoàn toàn mới, lần đầu tiên ngươi tiến vào cửa sẽ nhận được đánh giá từ khóa."
"Hiện tại có cơ hội nhận được năng lực ẩn đặc biệt."
"Điều kiện đạt được:"
"Lần thứ ba nhận được đánh giá từ khóa 'Người một nhà'."
"Xét thấy ngươi đã nhận được từ khóa 'Người một nhà' hai lần, trong hành động lần này, ngươi sẽ nhận được những gợi ý then chốt nhất định."
"Hãy nhớ, đây là cơ hội duy nhất để ngươi nhận được năng lực ẩn này!"
7 phút.
Thẩm Dạ suy nghĩ một chút, mở tủ lạnh, bỏ một ít đồ ăn thức uống vào trong nhẫn, rồi bắt đầu lẳng lặng chờ đợi.
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
Đồng hồ trên tường phát ra từng tiếng tích tắc.
...Nửa đêm đã đến!
Thẩm Dạ đẩy cửa, một bước nhảy vào, lập tức xuất hiện trong một khu rừng rậm rạp...