Thẩm Dạ lộ vẻ mặt kỳ quái, liếc nhìn Tiền Như Sơn.
Tiền Như Sơn cũng chẳng thèm ngẩng đầu.
"Thôi được rồi, cậu muốn ăn thì cứ ăn đi." Thẩm Dạ đưa đĩa đồ nướng cho cậu ta.
Chàng trai lập tức mừng rỡ, hai tay nhận lấy đĩa rồi vơ vội xiên nướng ăn ngấu nghiến.
Cậu ta gầy trơ xương, đúng là da bọc xương thật.
Mỗi lần cậu ta há miệng nhai ngấu nghiến, Thẩm Dạ có thể thấy rõ hai bên thái dương đang giật giật.
"Tập đoàn đến cơm cũng không cho người ta ăn no à? Không đến nỗi thế chứ."
Thẩm Dạ liếc Tiền Như Sơn, nói.
Lần này Tiền Như Sơn mới lên tiếng:
"Bớt coi thường tập đoàn của chúng ta đi. Trên chiếc phi toa này có các thí sinh được tuyển chọn từ mười một tỉnh, ngoài tập đoàn chúng ta ra còn có người của Sở Nghiên cứu Trang bị Thực Liệp và Liên hiệp hội Khoa Kỹ Vĩnh Sinh."
Thẩm Dạ lại nhìn về phía chàng trai gầy gò đen nhẻm kia.
Chàng trai kia tính tình khá cởi mở, cậu giơ tay lên, chủ động nói:
"Tôi thuộc Liên hiệp hội Khoa Kỹ Vĩnh Sinh."
"Người dẫn đội của các cậu đâu?" Thẩm Dạ hỏi.
"Ông ấy đến rồi." Chàng trai nói.
Bỗng có người vỗ vai Tiền Như Sơn, cười nói:
"Đây không phải lão Tiền đấy sao? Sao thế, năm nay gặp vận may gì à mà cũng tuyển được một người mới?"
Thẩm Dạ ngẩng đầu lên, thấy người vừa nói là một ông lão gầy gò, mặt nở nụ cười giễu cợt.
Bên cạnh ông lão là bảy, tám học sinh cấp hai, trông cũng trạc tuổi cậu.
"Dư Tự Hải, ông tuyển được hẳn bảy người cơ à?"
Tiền Như Sơn ngạc nhiên nói.
Ông lão gầy gò nhăn nhó, trong mắt ánh lên một tia tang thương.
Tiền Như Sơn liền không hỏi nữa, xua tay với Thẩm Dạ:
"Đi chơi đi, người lớn bọn ta ở đây nói chuyện."
"Đúng đấy, sau này không khéo các cháu lại là bạn học của nhau đấy." Ông lão gầy gò nói.
Thẩm Dạ cạn lời.
— Rõ ràng là đang nói chuyện liên quan đến mình, lại không muốn cho mình nghe.
Cậu nhìn về phía chàng trai kia, thấy cậu ta đã ăn xong xiên nướng, đang vẫy tay với mình.
"Đi với tôi, trên phi toa này có chỗ hay lắm, tôi dẫn cậu đi."
"Ồ, được." Thẩm Dạ đáp.
Chàng trai đi trước, cậu theo sau, hai người nhanh chóng đi qua từng khoang tàu, đến một sân chơi được lót sàn gỗ.
Đây là một sân bowling.
"Cậu muốn chơi cái này à?" Thẩm Dạ hỏi.
"Không phải đâu," chàng trai vội lắc đầu, "Chỗ ngồi chật chội quá, cũng chẳng có chỗ nào khác để chơi, chỉ có ở đây mới có thể duỗi tay duỗi chân, hoạt động một chút."
"Cũng phải, phải ngồi hơn hai mươi tiếng, nghĩ thôi đã thấy ngán rồi." Thẩm Dạ cảm thán.
Cậu nhìn quanh.
Chỉ thấy nơi này đã tụ tập một vài thiếu niên.
Tất cả mọi người đều muốn tham gia kỳ thi chuyên môn của ba trường cấp ba hàng đầu, lại không muốn cứ ngồi ì một chỗ, nên đều tụ tập ở đây, thì thầm bàn tán về kỳ thi.
"Tôi là Quách Vân Dã, cậu tên gì?" Chàng trai hỏi.
"Thẩm Dạ." Thẩm Dạ nói.
Chàng trai tên Quách Vân Dã nói: "Vừa rồi tôi xin cậu đồ ăn, thật ra là đang chơi trò này."
Cậu ta lấy từ trong ngực ra một lá bài giấy, đưa ra trước mặt Thẩm Dạ.
Chỉ thấy trên lá bài hiện lên ba chữ "Quách Vân Dã", bên dưới là ba dòng chữ nhỏ:
"Muốn nhận được một lá bài độc nhất trong Bộ bài Tân Nhân, vui lòng hoàn thành nhiệm vụ sau:"
"Ăn miễn phí đồ ăn của bảy thí sinh."
"Tiến độ nhiệm vụ hiện tại: 3/7."
Thẩm Dạ tò mò hỏi: "Đây là gì vậy?"
"Cậu không biết à? Xem ra bố mẹ cậu không phải chức nghiệp giả rồi. Không sao, tôi có thể nói cho cậu biết." Quách Vân Dã nói.
Cậu ta đặt lá bài vào tay Thẩm Dạ, rồi lại rút về.
Thẩm Dạ vô thức nhìn vào tay mình, lại phát hiện trong tay cậu không biết từ lúc nào đã có một lá bài giấy.
Nhưng trong tay Quách Vân Dã cũng có một lá bài y hệt!
"Trò ảo thuật không tệ."
Thẩm Dạ khen.
Quách Vân Dã nói: "Không phải ảo thuật, đây là Bộ bài Tân Nhân dành cho ba trường cấp ba hàng đầu do Tháp La Chi Tháp sản xuất, bởi vì cậu đã giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ một lần, nên tôi mới nói cho cậu biết —"
"Cậu xem lá bài trong tay mình đi."
Thẩm Dạ cầm lá bài lên xem, chỉ thấy trên đó hiện ra từng hàng chữ nhỏ:
"Thẩm Dạ."
"Muốn đứng vững gót chân trong Bộ bài Tân Nhân, trở thành một lá bài trong đó, vui lòng hoàn thành nhiệm vụ sau:"
"1. Trong điều kiện không đưa ra bất kỳ lời mời nào, phải có ít nhất sáu thí sinh tự nguyện tham gia một hoạt động do cậu khởi xướng;"
"2. Phải có ít nhất 12 vị thí sinh đứng ra tham dự một hoạt động khác do cậu khởi xướng."
...những dòng chữ này lại tự động hiện lên.
Nó biết mình tên là Thẩm Dạ!
Đây không phải ảo thuật thì là gì?
"Này, sao tôi cũng có nhiệm vụ?" Thẩm Dạ hỏi.
"Hoàn thành nhiệm vụ thì cậu có thể trở thành lá bài dự bị trong Bộ bài Tân Nhân — tôi đang cố gắng làm điều đó đây." Quách Vân Dã ghé sát lại nói.
"Trở thành một lá bài trong bộ bài thì có lợi ích gì?" Thẩm Dạ hỏi.
"Tháp La Chi Tháp chính là tổ chức trọng tài của kỳ thi lần này, nếu cậu có thể lọt vào danh sách, không chỉ được cộng điểm vào phần đánh giá, mà còn được các tổ chức lớn để mắt tới, sẽ chủ động hơn trong việc chọn trường sau này, cũng oai hơn trước mặt các thí sinh khác, ngoài ra —"
"Cậu có thể nhận được rất nhiều thông tin về kỳ thi chuyên môn thông qua bộ bài."
"Nếu hình tượng tốt, biểu hiện lại vô cùng nổi bật, nói không chừng còn có thể giành được một vài hợp đồng quảng cáo, kiếm tiền tiêu vặt!"
Nhắc đến tiền, mắt Quách Vân Dã sáng rực lên.
Thẩm Dạ giật mình.
Tháp La Chi Tháp...
Hình như đúng là có tổ chức này thật.
Chỉ là nó quá bí ẩn, trước đây Thẩm Dạ chưa từng tiếp xúc với sự tồn tại ở cấp độ này.
Nhưng đã có nhiều lợi ích như vậy, thì mình cũng phải thử xem sao.
Thẩm Dạ trở nên nghiêm túc.
"Trong điều kiện không đưa ra bất kỳ lời mời nào, phải có ít nhất sáu thí sinh tự nguyện tham gia một hoạt động do cậu khởi xướng."
Cái này quả thật có chút khó.
Phải làm thế nào đây?
Cậu nhìn trái phải, suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu chỉ lên chỗ cao trên tường, nói:
"Này, cậu thấy cái miệng thông gió kia không?"
"Thấy rồi." Quách Vân Dã ngẩng đầu nói.
"Chúng ta đứng đây cũng chán, cậu có chạm tới cái miệng thông gió đó không?" Thẩm Dạ hỏi.
"Hơi cao đấy." Quách Vân Dã thầm ước lượng, "Chắc tôi phải dùng hết sức mới chạm tới nó được."
"Thật không? Tôi không tin." Thẩm Dạ nói.
Quách Vân Dã hứng thú.
"Nếu tôi chạm được thì sao?" Cậu ta hỏi.
"Thì coi như cậu lợi hại." Thẩm Dạ giơ ngón cái.
"Chờ nhé, để tôi lấy đà đã." Quách Vân Dã nói.
Cậu ta lùi lại vài bước, tăng tốc rồi nhảy vọt lên.
Đầu ngón tay sượt qua bên dưới miệng thông gió.
"Sém chút nữa — còn thiếu từng này này." Thẩm Dạ giơ ngón tay ra hiệu.
"Vừa rồi chỉ là khởi động thôi, làm lại." Quách Vân Dã không phục.
"Chờ chút, lần này đến lượt tôi chạm." Thẩm Dạ nói.
"Được, mỗi người một lần." Quách Vân Dã dừng lại.
Thẩm Dạ lùi lại vài bước, lấy đà mấy bước rồi nhảy vọt lên —
Cậu cũng không chạm tới!
"Ha ha, cậu kém mới xa ấy, lần này đến lượt tôi." Quách Vân Dã cười phá lên.
Động tĩnh của hai người đã thu hút sự chú ý của những người khác.
Một cô gái đang nói chuyện phiếm với ba chàng trai, bỗng phát hiện cả ba đều quay đầu nhìn đi chỗ khác.
"Sao vậy?" Nàng khó hiểu.
"Nhìn kìa, hình như họ đang thi sờ cao." Một chàng trai nói.
"Thi sờ cao ư?" Cô gái bật cười, "Đúng là trẻ con."
Thế nhưng ba chàng trai không nói gì thêm.
Họ đều đang nghiêm túc đánh giá cái miệng thông gió kia.
"Vị trí đó cao quá." Một chàng trai nhận xét.
"Đối với các cậu thì hơi cao, nhưng nếu để tôi chạy đà thêm vài bước thì chắc là chạm tới được." Một chàng trai khác nói.
"Chạm đầu ngón tay vào mép dưới không tính, cậu phải chạm được vào giữa miệng thông gió — độ cao đó mới được coi là cậu thực sự chạm tới." Chàng trai thứ ba nói.
"Tôi đương nhiên biết, ý tôi là, tôi có thể chạm tới mép trên của nó."
"Ha ha."
"Cậu không tin à?"
"Cậu nói có thể chạm tới mép dưới của nó thì còn có khả năng, chứ bảo chạm tới mép trên thì hơi phi thực tế rồi đấy."
"Coi thường người ta à, anh em đây đã từng luyện qua đấy."
Trong lúc nói chuyện, chàng trai đầu tiên đã chạy về phía Thẩm Dạ.
Hai chàng trai còn lại cũng đi theo.
Chỉ còn lại cô gái đứng tại chỗ, mắt mở to, lẩm bẩm với vẻ không thể tin nổi:
"Đúng là chịu thua, trò này có gì vui chứ."
Bỗng nhiên, có người nói chen vào: "Đây là một thử thách."
Cô gái đột ngột quay đầu.
Lại một chàng trai khác đi ngang qua cô, mỉm cười với cô.
"Triệu Minh, cậu cũng muốn đi à?" Cô gái hỏi.
"Cậu nhìn cho kỹ nhé, tôi nhảy chắc chắn cao hơn bọn họ." Chàng trai nói.
"Nhưng thi sờ cao thì được gì chứ? Cậu cũng có được lợi lộc gì đâu." Cô gái khoanh tay, không tài nào hiểu nổi.
Chàng trai lườm cô một cái:
"Tôi chơi cho vui không được à!"
Bên dưới miệng thông gió.
Các chàng trai tụ tập lại với nhau, hào hứng xúm lại bàn tán, từng người một thay phiên nhau nhảy lên chạm vào miệng thông gió.
Mỗi khi có người nhảy lên nhưng đầu ngón tay chỉ sượt qua bên dưới miệng thông gió, y như rằng sẽ nhận lại một tràng chế nhạo và huýt sáo.
Nhưng không ai tức giận.
Mọi người phấn khích vây quanh, đánh giá sai lầm trong tư thế bật nhảy của người đó, ngón tay còn thiếu bao nhiêu mới chạm tới, và bản thân mình sẽ làm thế nào để chạm tới ngay lập tức.
Người bị đánh giá đương nhiên không phục, gân cổ cãi rằng mình chưa chuẩn bị kỹ, lần sau chắc chắn sẽ chạm tới vị trí nào đó.
Sau đó mọi người lại cùng nhau nhìn một chàng trai mới vào sân khởi động, thúc giục cậu ta mau chạm đi.
Thẩm Dạ nhảy vài lần rồi đứng sang một bên, mỉm cười nhìn họ.
Con trai chính là đơn giản như vậy.
Niềm vui của con trai cũng thuần túy không gì sánh bằng.
Thẩm Dạ cúi đầu nhìn lá bài trong tay.
"Trong điều kiện không đưa ra bất kỳ lời mời nào, cậu đã khiến sáu học sinh cấp hai đứng ra tham gia hoạt động do cậu khởi xướng."
"Bây giờ, mời hoàn thành bài kiểm tra thứ hai:"
"Phải có ít nhất 12 vị thí sinh đứng ra tham dự một hoạt động khác do cậu khởi xướng."
Độ khó này hơi cao.
Điểm duy nhất có thể lợi dụng là nhiệm vụ lần này đã bỏ đi điều kiện "Trong điều kiện không đưa ra bất kỳ lời mời nào".
Được rồi...
Còn có trò gì có thể tập hợp các chàng trai lại với nhau nhỉ?...