Bốn người cùng nhau đi sâu vào rừng.
Núi non xanh biếc, suối chảy róc rách, đường mòn gập ghềnh.
Một tiếng sau.
Thẩm Dạ gần như sắp thở không ra hơi, nhưng ba người đồng đội vẫn bước đi như bay, nhẹ nhàng như đi trên đất bằng.
Thậm chí không nghe thấy tiếng thở của họ!
Thẩm Dạ đành phải cộng điểm thuộc tính ít ỏi đó vào nhanh nhẹn để vơi đi nỗi xấu hổ vì thể lực sắp cạn kiệt.
Nửa giờ nữa trôi qua.
Đang lúc Thẩm Dạ cảm thấy mình sắp bị lộ tẩy thì cuối cùng...
Phía trước xuất hiện một tòa chòi canh.
Mọi người cùng dừng bước.
Thẩm Dạ vừa âm thầm điều chỉnh lại nhịp thở, vừa chỉ muốn quỳ xuống đất cảm tạ trời cao.
"Nghe này, muốn vào thôn phải được sự cho phép của thủ lĩnh, cửa ải này không có rủi ro gì, cậu chỉ cần cho hắn xem huy chương của mình là được."
Gã "Tinh Linh" dẫn đầu nói.
"Vậy cái gì mới có rủi ro?" Thẩm Dạ hỏi.
"Đương nhiên là vụ ám sát tối nay rồi. Theo kế hoạch, ba chúng tôi sẽ yểm trợ bên ngoài, còn cậu phụ trách ra tay." Đối phương đáp.
"Giết gã thủ lĩnh đó? Tôi á?" Thẩm Dạ hỏi lại.
"Đúng vậy, tối nay sẽ có vũ hội chào mừng, chúng tôi sẽ chuốc say gã thủ lĩnh đó, phần còn lại giao cho cậu."
Ba người đồng đội cùng nhìn chằm chằm vào cậu.
Thẩm Dạ ưỡn ngực, cười lạnh nói:
"Lưỡi đao của ta đã khát máu lắm rồi, cứ giao nhiệm vụ này cho ta."
Ba người gật đầu hài lòng.
Đi thêm một đoạn, bốn người đã tới trước chòi canh.
Hai Tinh Linh tai dài mặc giáp da màu xanh thẫm đứng trên chòi canh, tay cầm trường mâu, lưng đeo cung săn, trên vai còn có một con chim ưng đậu.
Gã "Tinh Linh" đi đầu tiến lên một bước, chỉ vào Thẩm Dạ nói:
"Đồng đội của chúng tôi đến rồi, xin hãy cho cậu ấy vào thôn."
Hai Tinh Linh trên chòi canh cùng nhìn về phía Thẩm Dạ.
Thẩm Dạ ngẩng đầu ưỡn ngực, giơ tấm huy chương bằng bạc ra trước mặt hai người.
"Hóa ra là một binh sĩ dũng cảm từ tiền tuyến."
"Nhưng cậu ta cũng giống các anh, cần phải diện kiến thủ lĩnh trước thì mới được ở lại."
"Đó là đương nhiên, đương nhiên rồi."
Một lính gác nhảy xuống, dẫn đường cho bốn người vào thôn.
Ban đầu Thẩm Dạ còn tưởng các Tinh Linh đều ở trong những ngôi nhà trên cây đơn sơ như cái chòi canh kia, ai ngờ khi vào thôn mới biết mình đã sai hoàn toàn.
Nhà của các Tinh Linh có chút giống với quần thể chùa chiền cổ đại ở Lam Tinh kiếp trước của cậu.
Khắp nơi đều là rường cột chạm trổ, tường đỏ ngói xanh, trên mái nhà đặt các loại linh thú trấn trạch nhỏ nhắn, tinh xảo.
Giữa thôn là một đài phun nước.
Bốn pho tượng cổ thụ phát sáng đứng sừng sững giữa hồ nước, tỏa ra những luồng dao động năng lượng mạnh mẽ.
Nhìn kỹ lại, kiến trúc trong thôn làng tuy hoa lệ nhưng số lượng lại không nhiều.
Điểm yếu lớn nhất của tộc Tinh Linh chính là dân số thưa thớt, vì vậy họ mới phải kết minh với các chủng tộc khác để liên hợp lại.
Trước một tòa kiến trúc có treo hình chén rượu và hoa quả, ba gã Tinh Linh dừng bước.
Thẩm Dạ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên tòa nhà có một dòng chữ Tinh Linh.
Cậu không hiểu, nhưng qua những ô cửa sổ, cậu có thể thấy rất nhiều Tinh Linh đang nghỉ ngơi và ăn uống bên trong, thậm chí có vài người còn đang uống rượu và khiêu vũ.
Chắc là một nhà ăn.
Hoặc là quán rượu.
"Đi gặp thủ lĩnh đi, huynh đệ, chúng tôi nghỉ ở đây tiện thể đợi cậu." Gã "Tinh Linh" dẫn đầu nói.
"Ừm." Thẩm Dạ đáp.
Cậu đi theo người lính gác đến trước tòa kiến trúc lớn nhất trong thôn.
"Mời vào, thủ lĩnh đã biết ngài đến, ngài ấy đang đợi ngài."
Người lính gác cúi chào rồi cung kính nói.
"Cảm ơn." Thẩm Dạ đáp.
Người lính gác lui ra.
Chỉ còn lại một mình Thẩm Dạ.
Cậu hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước vào đại điện trông như một ngôi chùa.
Trong đại điện không có ai khác, chỉ có một nam Tinh Linh tóc dài vàng óng đang đứng giữa sảnh, tay cầm một quyển sách, chăm chú đọc.
Hắn mặc một bộ trường bào màu tím hoa lệ, phía trên khảm đủ loại đá quý và ngọc trai, bên hông treo một thanh chủy thủ sáng như gương.
—Đây chính là đối tượng mình phải ám sát sao?
Thẩm Dạ thầm nghĩ.
Cậu vừa định mở miệng thì chợt thấy một dòng chữ nhỏ phát sáng hiện ra giữa không trung:
"Bạn sở hữu năng lực đánh giá qua từ khóa, do đó bạn có thể nhìn thấy từ khóa của các sinh vật khác."
Từ khóa?
Thẩm Dạ chợt phát hiện, trên đỉnh đầu của vị thủ lĩnh Tinh Linh hiện lên một loạt từ khóa:
"Vạn Sâm Chi Linh, người thừa kế ngai vàng Cổ Thụ, Tự Nhiên Pháp Chủ lấy một địch vạn, đại tông sư Offa, người bảo vệ Ác Mộng Pháp Giới, Thế Giới Đầu Lâu thứ năm."
Thủ lĩnh Tinh Linh dường như cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Dạ, hắn gấp sách lại rồi mỉm cười ôn hòa với cậu:
"Chào mừng cậu, người lính đến từ tiền tuyến."
Thẩm Dạ đờ người ra.
—Thôi xong, quả này toang thật rồi.
Lúc trước mình có cái từ khóa gì ấy nhỉ?
À, nhớ rồi, mình là "Người lịch sự".
"Người lịch sự" tối nay phải đi ám sát "Vạn Sâm Chi Linh, người thừa kế ngai vàng Cổ Thụ, Tự Nhiên Pháp Chủ lấy một địch vạn, đại tông sư Offa, người bảo vệ Ác Mộng Pháp Giới, Thế Giới Đầu Lâu thứ năm".
Tuyệt vời!
Quá tuyệt vời!
Chuyện này thực sự giống như...
Học sinh tiểu học vừa nhập học, tiết đầu tiên đã phải thi về thuyết tương đối.
Tân binh vừa ra trận, đối phương đã ném bom hạt nhân.
Chơi game vừa vào làng tân thủ, quẹo một cái đã gặp ngay trùm cuối.
Trên đây là toàn bộ suy nghĩ của Thẩm Dạ về vụ ám sát tối nay.
—Chuyện này có hợp lý không?
Không hề hợp lý chút nào.
Nhưng mình trốn được không?
Mình có thể đầu hàng.
Nhưng bên ngoài còn có ba "đồng đội" đang theo dõi mình.
Một khi đầu hàng, họ sẽ đối phó với mình thế nào?
Có lẽ kết cục cũng như nhau thôi.
"Hỡi người lính trẻ tuổi và dũng cảm, xin hãy nghỉ ngơi thật tốt trong thôn làng của chúng tôi."
Thủ lĩnh Tinh Linh vung tay, một luồng sáng trắng dịu dàng nâng Thẩm Dạ lên.
Tâm trí Thẩm Dạ rối bời, cậu đang định mở miệng nói chuyện.
—Nhưng không còn kịp nữa.
Cậu phát hiện mình đã bị dịch chuyển đến nhà ăn kia, ngồi ngay ngắn bên một chiếc bàn gỗ sồi rộng lớn.
Trên bàn chất đầy các loại trái cây, điểm tâm, còn có những ly thủy tinh trong suốt đựng đầy rượu ngon.
Bên cạnh bàn là ba kẻ đồng mưu của cậu.
"Ăn đi, giờ vẫn còn sớm, chúng ta có thể nghỉ ngơi một lát." Gã dẫn đầu nâng ly rượu lên, nói với Thẩm Dạ.
Thẩm Dạ im lặng không nói gì, cầm một quả chuối lên, vừa bóc vỏ vừa liếc mắt quan sát xung quanh.
Lúc này bên ngoài bắt đầu đổ mưa.
Trong văn hóa của Tinh Linh, mưa là một loại phúc lành mà thiên nhiên ban cho sinh linh.
Các Tinh Linh vui vẻ hoan hô, vừa uống rượu, vừa ca hát nhảy múa.
Nhà ăn tràn ngập không khí vui vẻ.
Thẩm Dạ cắn một miếng chuối, liếc nhìn ba kẻ đồng mưu của mình.
Chỉ thấy một đứa đang uống rượu, một đứa đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đứa còn lại thì cầm một quyển sách, chăm chú đọc.
—Tụi nó chỉ thiếu nước viết lên mặt dòng chữ "Xin đừng làm phiền".
Thẩm Dạ lại nhìn sang các Tinh Linh khác.
Các Tinh Linh đang vui vẻ ca hát, thỉnh thoảng mời người bên cạnh cùng uống một ly, hoặc là dắt tay nhau khiêu vũ.
... Tộc Tinh Linh là một chủng tộc vô cùng tôn trọng sự riêng tư và không gian cá nhân.
Ba kẻ đồng mưu của cậu bày ra bộ dạng người sống chớ lại gần, đương nhiên không ai dám đến gây sự.
Nhưng tại sao lại không mời mình?
Ánh mắt Thẩm Dạ đảo quanh.
Bỗng nhiên, tầm mắt cậu chạm phải một cô gái Tinh Linh.
Cô gái Tinh Linh đó là nữ Tinh Linh xinh đẹp nhất trong sảnh, khi nhận ra ánh mắt của cậu, cô quay đầu nhìn lại, mỉm cười rồi nhẹ nhàng né tránh.
Thẩm Dạ lại kiên nhẫn nhìn cô chằm chằm.
Một lúc sau.
Cô gái Tinh Linh dường như đã nghĩ thông suốt điều gì đó, duyên dáng bước tới, đứng bên cạnh Thẩm Dạ, đưa tay ra, mặt đầy vẻ ngượng ngùng nói:
"Chú ơi, cháu có thể mời chú một điệu nhảy được không ạ?"
Chú...
Trông mình già lắm sao?
Nhưng theo quy định của tộc Tinh Linh, phải đến tuổi trưởng thành mới được ra chiến trường.
Nhìn như vậy thì mình đúng là lớn hơn cô bé một chút.
"Đương nhiên là được, nhưng ta nhảy không giỏi lắm." Thẩm Dạ nói.
"Không sao ạ, cháu có thể dẫn chú nhảy." Cô gái Tinh Linh tinh nghịch lè lưỡi.
Thẩm Dạ đứng dậy, liếc nhìn ba người đồng đội của mình.
Chỉ thấy họ vẫn đang uống rượu, chợp mắt và đọc sách.
—Có phải đến lúc mình ám sát thủ lĩnh Tinh Linh, ba đứa nó vẫn giữ bộ dạng này không?
Thẩm Dạ nắm lấy bàn tay nhỏ của cô gái Tinh Linh, chậm rãi đứng dậy, cùng cô đi xuyên qua những chiếc bàn tròn.
"Cô biết nhảy loại nào?" Thẩm Dạ vừa đi vừa hỏi.
"Điệu nào cũng biết ạ, nếu chú không biết, cháu có thể dạy chú." Cô gái tự tin nói.
Cô ấy đã bắt đầu lo mình không biết khiêu vũ rồi.
Hầy.
Thẩm Dạ cười nói: "Cảm ơn."
Lúc này cậu vừa đi tới sau lưng gã "Tinh Linh" say khướt, miệng vẫn đang nói chuyện, đồng thời đã cộng điểm thuộc tính duy nhất vào nhanh nhẹn...
Cậu suýt chút nữa đã rút khẩu súng ngắn trong ngực ra, nhắm thẳng vào gáy tên đồng bọn và bóp cò không chút do dự.
Cậu đã nhịn được.
Dù sao mình cũng chưa từng luyện súng, đối phương lại là một vong linh.
Bộ xương khổng lồ đã xử lý tên sát thủ kia mà không hề hấn gì, trong khi gã sát thủ đó cũng biết dùng súng.
Cho nên súng có lẽ vô dụng.
Dùng đoản kiếm thì sao?
Mình có biết kiếm thuật đâu.
Làm sao bây giờ?
"Sao chú không nói gì vậy? Mấy người anh em của chú cũng thế, lẽ nào trận chiến ở tiền tuyến quá thảm khốc, làm tổn thương đến tinh thần của chú rồi sao?"
Cô gái Tinh Linh dịu dàng hỏi.
Cô nắm tay Thẩm Dạ đi về phía sàn nhảy phía trước.
Các Tinh Linh xung quanh thân thiện nhường ra một lối đi.
Thẩm Dạ nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của đối phương, thầm nghĩ thật đáng tiếc, mình sắp phải đi toi mạng rồi, nếu không có mấy chuyện chó má này, có thể thỏa thích ca múa thì tốt biết mấy.
Mẹ kiếp!
Ta muốn khiêu vũ với gái Tinh Linh cơ mà!
Cậu đột nhiên hạ quyết tâm.
"Cô tên gì?" Thẩm Dạ hỏi.
"Lanny ạ."
"Lanny, nghe ta nói này, ta sẽ biểu diễn một loại ma thuật."
"Ha ha ha, thật sao? Vui quá, chú biểu diễn cho cháu xem đi."
"Không có phần thưởng thì không được đâu."
"Cho chú này, đây là vòng tay của cháu — nói trước nhé, nếu ma thuật của chú không đặc sắc, cháu sẽ đòi lại vòng tay đấy."
"Không vấn đề, nhìn cho kỹ đây." Thẩm Dạ nói.
Cậu nhận lấy vòng tay của đối phương, chỉ thấy các Tinh Linh xung quanh đều đã nhìn sang.
—Tất cả mọi người đều nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của cậu và Lanny.
Vị binh sĩ từ tiền tuyến này biết ma thuật sao?
Phải xem thử mới được...