"Hai mươi bốn canh giờ... Thời gian có chút eo hẹp và cấp bách..." Lâm Mặc nhíu mày.
"Bản hoàng chỉ có thể kéo dài chừng đó thời gian, nhiều hơn nữa cũng không được. Sau hai mươi tư canh giờ, Thần Thành sẽ cùng Huyết Ảnh Thành phái người tới đàm phán. Cho nên, ngươi chỉ có bấy nhiêu thời gian."
Hề Trạch nói đến đây, bỗng nhiên tiếp cận Lâm Mặc nói: "Hiện tại vấn đề mấu chốt nhất là, ngươi làm sao tiến vào Huyết Ảnh Thành?"
Cho dù biết Tổ Khí tồn tại, nhưng Nhân tộc muốn lẫn vào Huyết Ảnh Thành lại là muôn vàn khó khăn, dù sao phương thức giao tiếp của Nhân tộc và Dị tộc hoàn toàn không giống, Dị tộc dựa vào tinh hạch để trao đổi tin tức.
Một khi Nhân tộc xâm nhập, lập tức sẽ bị phát hiện.
"Ta tự có biện pháp." Lâm Mặc tự tin nói.
"Tự có biện pháp?"
Hề Trạch nhướng mày, bất quá cũng không hỏi thăm quá nhiều, trên người Lâm Mặc có rất nhiều bí mật, hắn cũng chưa từng hỏi, dù sao trong tòa Thần Thành này mỗi người đều sẽ có bí mật của riêng mình, chỉ cần không phản bội Thần Thành và Nhân tộc là đủ rồi.
"Vậy thì tốt, bản hoàng liền tạm thời tin tưởng ngươi một lần, hi vọng ngươi không làm ra chuyện phản bội Nhân tộc, nếu không dù cho ngươi có chạy đến sâu trong chiến trường, bản hoàng cũng sẽ tự tay chém giết ngươi." Hề Trạch nghiêm mặt nói.
"Yên tâm đi."
Lâm Mặc cười nhạt một tiếng, đột nhiên lông mày bỗng nhiên nhíu lại, bởi vì hắn chú ý tới khu vực mình đang đứng thế mà không có quy tắc bảo hộ của Thần Thành, nếu là như vậy, chẳng phải có nghĩa là trong tòa Thần Thành này, bất cứ ai cũng có thể ra tay với hắn? Dù cho là giết hắn, quy tắc Thần Thành cũng sẽ không trừng phạt.
"Đây là có chuyện gì?" Lâm Mặc nhìn về phía Hề Trạch.
"Rất bình thường, ngươi đã vi phạm quy tắc Thần Thành, cho nên sẽ không được quy tắc Thần Thành che chở." Hề Trạch bình tĩnh nói, phảng phất loại chuyện này đối với hắn mà nói, dường như hắn đã trải qua rất nhiều lần.
"Đây rõ ràng là Mạnh Vu làm ra, ta là bị hãm hại." Lâm Mặc mặt lộ vẻ giận dữ nói.
"Đừng bận tâm, thời hạn nhiều nhất là một tháng mà thôi, mặc kệ ngươi lần này có thể thành công hay không, ngươi cứ trốn ở chiến trường một tháng, qua một tháng sau lại về Thần Thành liền không sao. Còn tên cặn bã kia, ngươi phải cẩn thận một chút, tên này có rất nhiều thủ đoạn ngầm, không ít người đã chịu thiệt lớn trên tay hắn." Hề Trạch trầm giọng nói.
"Nếu là cặn bã, vì sao Thần Thành không xử trí hắn?" Lâm Mặc lạnh giọng hỏi.
"Thần Thành cũng đã suy xét, nhưng tên cặn bã này gian xảo như quỷ, không có bất kỳ chứng cứ nào, Thần Thành cũng không thể tùy tiện xử lý. Thôi, ngươi đừng nghĩ nữa, chờ ngươi về sau trở thành Nhân Hoàng, hãy quay về báo thù sau." Hề Trạch phất tay áo.
Sau đó, Hề Trạch đưa Lâm Mặc rời khỏi Thần Thành rồi rời đi.
...
Một đường không ngừng truyền tống, Lâm Mặc không hề dừng lại, rất nhanh đã đến Thủ Hộ Chi Thành thứ ba.
Sau một thời gian ngắn, lại lần nữa trở về, nhìn xem Thủ Hộ Chi Thành mới tinh, cùng với đại lượng thành viên Thần Thành, Lâm Mặc không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, khu vực Thủ Hộ Chi Thành thứ ba này chẳng những mở rộng gấp đôi, ngay cả phòng ngự đại trận cũng kiên cố hơn nhiều, phòng thủ càng thêm nghiêm ngặt.
Rất hiển nhiên, sau khi trải qua trận đại chiến trước đó, để tránh giẫm vào vết xe đổ, Thần Thành đã tăng cường phòng ngự cho Thủ Hộ Chi Thành thứ ba.
Vừa mới bước ra truyền tống trận, Lâm Mặc lập tức bị rất nhiều ánh mắt tập trung, không ít thành viên ánh mắt lộ ra kinh ngạc và vẻ ngạc nhiên, tựa hồ trên người Lâm Mặc có điều gì đó đặc biệt.
"Thành viên tân tấn đã được phép đến chiến trường rồi sao?"
"Vẫn chưa đến lúc đâu."
"Vậy sao hắn có thể truyền tống vào chiến trường?" Các lão thành viên trước đây đều kinh ngạc nhìn Lâm Mặc.
Lúc này, Lâm Mặc mới chú ý tới mình đang mặc trang phục của thành viên tân tấn.
Lần này thành viên tân tấn mới chỉ hơn một tháng, bây giờ vẫn còn tu luyện trong Thần Thành, vẫn chưa đến thời điểm được phép ra ngoài. Cho nên, sự xuất hiện của Lâm Mặc liền có vẻ hơi đột ngột.
"Chắc là lén lút đến đây thôi."
Một lão thành viên nhàn nhạt liếc Lâm Mặc một cái, không khỏi khẽ lắc đầu, lòng hiếu kỳ sẽ hại chết người, tỷ lệ tử vong của thành viên tân tấn trên chiến trường cao tới tám thành. Mà lại, đó vẫn là loại thành viên tân tấn đã có chút kinh nghiệm, được lão thành viên đưa đến chiến trường vài lần.
Còn như loại thành viên tân tấn thuần túy này, tỷ lệ tử vong ít nhất là hơn chín thành.
Không có bất kỳ kinh nghiệm nào, cũng không có kinh nghiệm chiến đấu với Dị tộc, thiếu cảnh giác đầy đủ, nói không chừng chân trước vừa bước ra, chân sau đã bị cường giả Dị tộc mai phục đâm xuyên yếu hại mà chết rồi.
Đột nhiên, một đội tuần thú mặc chiến giáp đi tới, không ít lão thành viên nhao nhao nhường đường.
Đặc biệt là nhìn thấy Đội trưởng Tuần thú cầm đầu, những lão thành viên kia có không ít người mang theo vẻ tôn kính, vị Đội trưởng Tuần thú này chẳng những là một cường giả Bán Hoàng đỉnh phong, hơn nữa còn là người sống sót trong trận đại chiến lần trước, chiến công hiển hách, không biết đã giết bao nhiêu cường giả Dị tộc.
Trên chiến trường, các lão thành viên kính nể nhất chính là loại người này.
Điều quan trọng là, vị Đội trưởng Tuần thú này từ trước đến nay ăn nói có chừng mực, cực kỳ nghiêm túc, lại thêm toàn thân tỏa ra sát khí nồng đậm không thể hóa giải, cho nên các lão thành viên vừa kính nể vừa kính sợ Đội trưởng Tuần thú.
"Lâm huynh đệ." Vẻ mặt nghiêm nghị của Đội trưởng Tuần thú cầm đầu bỗng nhiên giãn ra, khẽ mỉm cười với Lâm Mặc nói.
Các lão thành viên đang dừng chân sững sờ, kinh ngạc nhìn Đội trưởng Tuần thú.
Lâm Mặc nhận ra vị Đội trưởng Tuần thú này, đoạn thời gian trước trong đại chiến vẫn đứng ở phía trước nhất, là nhân vật liều chết giết địch, đối với dạng người như vậy, Lâm Mặc cũng có chút kính nể, không khỏi gật đầu chào hỏi.
"Hãn Hải đại nhân biết ngài đến, nên đã phái ta đến đón ngài." Đội trưởng Tuần thú nói.
Ngài?
Một vài lão thành viên đột nhiên chú ý tới Đội trưởng Tuần thú đối với Lâm Mặc dùng kính ngữ, vậy mà lại dùng kính ngữ, điều này khiến bọn hắn cảm thấy có chút giật mình, mà càng làm cho bọn hắn khiếp sợ hơn là, Hãn Hải đại nhân thế mà tự mình phái Đội trưởng Tuần thú đến đón vị nam tử trẻ tuổi tóc đen mắt đen này.
Người này là ai?
Thật là thành viên tân tấn sao?
Nhìn xem Đội trưởng Tuần thú một mặt cung kính đi ở phía trước, thái độ đối với Lâm Mặc có chút thân hòa, các lão thành viên hoài nghi Lâm Mặc khẳng định không phải thành viên tân tấn, rất hiển nhiên là một nhân vật lớn có sở thích đặc biệt nào đó, đoán chừng chỉ là giả dạng thành thành viên tân tấn mà thôi.
Một vài tuần thú trước đây nhìn thấy Lâm Mặc, đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc, sau đó khẽ gật đầu hành lễ.
Dù sao, vào ngày diễn ra trận đại chiến kia, Lâm Mặc đứng trên thân con khôi ma cự thú kia, mang theo Huyết Tuyền quận chúa trở về, cảnh tượng đó bọn họ vĩnh viễn khó quên. Về sau, họ càng nghe nói, Lâm Mặc một mình bắt giữ Huyết Tuyền quận chúa, đồng thời khống chế khôi ma cự thú. Chính vì Lâm Mặc kịp thời trở về, và buộc Huyết Tuyền quận chúa khống chế khôi ma cự thú tấn công cường giả Dị tộc của hai phó thành lớn, Thủ Hộ Chi Thành thứ ba mới được bảo vệ.
Đối với dạng anh hùng như vậy, các tuần thú tự nhiên là tôn kính từ tận đáy lòng.
Đi vào trong chủ điện của Thủ Hộ Chi Thành, Đội trưởng Tuần thú cùng đoàn người rời đi, còn Lâm Mặc thì một mình bước vào đại điện.
"Lâm huynh đệ, ngươi không ở Thần Thành đợi, chạy đến Thủ Hộ Chi Thành thứ ba làm gì?" Hãn Hải Nhân Hoàng đứng dậy từ chỗ ngồi, bước xuống bậc thang, nhìn về phía Lâm Mặc hỏi. Nếu như là người khác, hắn mới lười nhác hỏi đến, điều quan trọng là Lâm Mặc không giống những người khác.
Tên này bây giờ ở bên ngoài chiến trường của Thủ Hộ Chi Thành thứ ba, đã bị các thành chủ chính xếp vào sổ đen, trong lúc Thủ Hộ Chi Thành thứ ba trùng kiến, tình báo mà Hãn Hải Nhân Hoàng nhận được nhiều nhất từ chiến trường chính là, sáu phó thành lớn và Huyết Ảnh Thành đang truy nã Lâm Mặc...
ThienLoiTruc.com — Truyện Chuẩn