Con Đường Tạo Hóa vốn do Dao Trì Thánh Mẫu sáng tạo, thế mà Cổ Thần Thái Hạo lại có thể thành lập một tòa đại điện bên trong đó. Mối quan hệ giữa Cổ Thần Thái Hạo và Dao Trì Thánh Mẫu tuyệt đối không hề tầm thường.
"Thiếu nữ tên Linh Diên kia có thể ở lại trong Con Đường Tạo Hóa, thân phận tất nhiên không hề tầm thường. Nếu có cơ hội tiếp xúc lần nữa, vẫn là nên cố gắng tránh trêu chọc thì hơn." Cú Dạ chậm rãi nói: "Còn về chuyện Cổ Thần Thái Hạo thành lập đại điện trong Con Đường Tạo Hóa, chúng ta biết là được, đừng nên truyền bá lung tung khắp nơi, tránh dẫn tới phiền phức không cần thiết." Câu nói này không chỉ nói với Lâm Mặc, mà còn là lời nhắc nhở cho cả hai người Nam Chưởng Điện.
"Yên tâm đi, chúng ta sẽ không tùy tiện truyền ra ngoài." Nam Chưởng Điện đáp.
Lâm Mặc khẽ gật đầu.
Đúng lúc này, một đạo quang hoa xanh biếc từ hư không xa xôi dâng lên.
Những người đang đi qua đều nhao nhao dừng lại, kinh ngạc nhìn đạo quang hoa bay lên không trung, sau đó dõi mắt nhìn nó chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt.
"Có Phó Thần Tướng vẫn lạc..."
"Mau nhìn, Thần Tướng Điện đã mở ra, quả nhiên có Phó Thần Tướng ngã xuống." Kèm theo tiếng kinh hô, chỉ thấy một tòa hư ảnh đại điện màu xanh biếc hiện lên trên bầu trời, lối vào đã chậm rãi mở ra.
Thấy cảnh này, thần sắc Lâm Mặc không có nhiều biến hóa.
Ngược lại, Nam Chưởng Điện lại cảm thán một hồi. Việc có không ít người vẫn lạc và biến mất mỗi ngày ở Dao Trì Thiên Thành vốn không phải chuyện gì kỳ lạ. Nhưng đối với Nam Chưởng Điện, việc một vị Phó Thần Tướng ngã xuống trong Dao Trì Thiên Thành, rất có thể là một người quen biết của hắn.
Đúng lúc này, một đạo khí tức cường đại đến cực điểm hiện ra gần đó, rõ ràng là một vị Ngụy Thần. Người này lập tức vọt thẳng lên trời, lướt về phía hư ảnh đại điện màu xanh biếc. Chợt, những người khác cũng hành động, nhao nhao bay tới.
"Những người này chạy tới đó làm gì?" Lâm Mặc cau mày hỏi.
"Đa số những người này là đi xem náo nhiệt, còn vị Ngụy Thần vừa rồi hẳn là đi tranh đoạt danh ngạch Phó Thần Tướng." Nam Chưởng Điện thuận miệng nói.
"Tranh đoạt danh ngạch Phó Thần Tướng?" Lâm Mặc lộ vẻ kinh ngạc.
"Việc tấn thăng Phó Thần Tướng ở Dao Trì Thiên Thành có nhiều phương thức. Phổ biến nhất là tích lũy công lao không ngừng qua năm tháng, từng bước một thăng cấp, nhưng phương thức này cực kỳ chậm chạp. Loại thứ hai là khi Phó Thần Tướng ngoài ý muốn vẫn lạc, vị trí trống do Thần Tướng này để lại đương nhiên sẽ cần người mới thay thế. Vì vậy, khi Phó Thần Tướng ngã xuống, những người khác có thể tiến đến tranh đoạt danh ngạch này." Nam Chưởng Điện giải thích.
"Danh ngạch Phó Thần Tướng không nhiều, cho nên vẫn luôn là cảnh 'sư nhiều cháo ít'. Giờ đây trống ra một danh ngạch, tự nhiên sẽ có người tiến đến tranh đoạt. E rằng, cuộc tranh đoạt lần này sẽ khá kịch liệt." Nam Chưởng Điện nói tiếp.
"Vậy mau mau đến xem." Lâm Mặc nói xong, liền lướt đi.
Đã có không ít người tiến đến vị trí đại điện màu xanh biếc. Khi Lâm Mặc chạy đến, nơi đó đã có rất nhiều người đứng bên ngoài đại điện. Lối vào toàn bộ đại điện tuy đã mở, nhưng không ai đi vào mà chỉ chờ đợi bên ngoài. Xung quanh quảng trường đại điện, người tụ tập rất đông, nhưng đa số đều là đến xem náo nhiệt.
"Rốt cuộc cũng có thêm một danh ngạch Phó Thần Tướng..." Một nam tử thân hình cực kỳ cường tráng, mặc giáp da chế từ da lông thú loại không rõ tên, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt chăm chú nhìn đại điện màu xanh biếc.
"Danh ngạch này là của ta." Một nam tử gầy yếu khác vác theo cây cự phủ, trầm giọng nói.
"Các ngươi muốn tranh với ta? Vậy phải xem các ngươi có bản lĩnh đó hay không." Một nữ tử tóc trắng yếu ớt nói.
Thoáng chốc, giữa một đám cường giả có tư cách tranh đoạt danh ngạch Phó Thần Tướng, từng đợt điện quang hỏa thạch bùng lên. Những người vây xem rõ ràng có thể cảm nhận được mùi thuốc súng nồng đậm sắp bùng phát. Bốn phía không ngừng có người chạy đến, trong đó không thiếu những nhân vật cấp độ Đại Thống Lĩnh.
Đúng lúc này, Lâm Mặc bất ngờ nhìn thấy một người quen trong đám đông— Hắc Nhận. Phía sau hắn còn đi theo không ít thuộc hạ.
Bởi vì đang ngụy trang, đồng thời Lâm Mặc đã để lệnh bài của mình ở một nơi khác, nên Hắc Nhận không hề phát giác Lâm Mặc đang ở đây, thậm chí sẽ không bao giờ nghĩ đến Lâm Mặc lại xuất hiện tại nơi này.
Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp...
Lâm Mặc nhìn chăm chú Hắc Nhận một lát, sau đó truyền âm vào thức hải: "Nam Chưởng Điện đại nhân, ta có thể tham gia tranh đoạt Phó Thần Tướng không?"
"Ngươi chỉ là Phó Thống Lĩnh mà thôi. Muốn tham gia tranh đoạt Phó Thần Tướng, ngươi nhất định phải là Đại Thống Lĩnh mới được." Nam Chưởng Điện lắc đầu.
"Thì ra là vậy..." Lâm Mặc lộ vẻ tiếc nuối.
"Ai nói Phó Thống Lĩnh không thể tham gia? Cuộc tranh đoạt vị trí Phó Thần Tướng còn chưa chính thức bắt đầu. Nhìn tình hình này, muốn hoàn toàn quyết định được vị trí Phó Thần Tướng, e rằng phải đến sau ngày mai. Trong vòng một ngày, chỉ cần ngươi dám liều một phen, việc tấn thăng lên Đại Thống Lĩnh vẫn là có thể." Diệt Khuất trầm giọng nói.
"Ngươi nói là dùng loại phương pháp kia..." Nam Chưởng Điện nghĩ tới điều gì, không khỏi kinh hô thành tiếng.
"Là phương pháp gì?" Lâm Mặc vội vàng hỏi.
"Đó là một phương pháp tấn thăng nhanh nhất. Những Cổ Thần Thị Tộc có thế lực không nhỏ tại Dao Trì Thiên Thành đều dùng phương pháp này để nhanh chóng nâng cao chức vị cho hậu nhân ưu tú. Cú Lăng có thể trẻ tuổi như vậy đã trở thành Phó Thần Tướng, chính là nhờ dùng phương pháp này. Đối với Cổ Thần Thị Tộc có nội tình thâm hậu mà nói, phương pháp đó không đáng kể gì. Nhưng đối với ngươi, nó có thể ẩn chứa hung hiểm."
Diệt Khuất chậm rãi nói: "Phương pháp này gọi là Vượt Cấp Tấn Thăng. Một Phó Thống Lĩnh muốn thông qua Vượt Cấp Tấn Thăng lên Thống Lĩnh, trước tiên phải liên tiếp khiêu chiến mười vị Thống Lĩnh. Chỉ cần chiến thắng, liền có thể trực tiếp tấn thăng Thống Lĩnh. Tương tự, việc tấn thăng Đại Thống Lĩnh cũng như vậy. Nói cách khác, ngươi muốn tấn thăng Đại Thống Lĩnh, liền phải dùng phương pháp này. Bất quá, đồng thời khiêu chiến mười vị Đại Thống Lĩnh, e rằng đối với ngươi mà nói không hề dễ dàng."
"Tu vi của Thái Hạo Mặc quá thấp... E rằng chuyện này..." Nam Chưởng Điện có chút lo lắng.
"Hắn ngay cả Con Đường Tạo Hóa còn thông qua được, hơn nữa còn thu được truyền thừa của Thái Hạo nhất tộc, hẳn là có cơ hội. Hơn nữa, hai người các ngươi bị Cú Lăng dồn đến mức này, chẳng lẽ không muốn báo thù sao?" Diệt Khuất trầm giọng nói: "Với phép Vượt Cấp Tấn Thăng, Thái Hạo Mặc có tư cách chỉ định Thống Lĩnh muốn khiêu chiến. Hơn nữa, Thống Lĩnh bị chỉ định không được phép né tránh chiến đấu."
"Nên làm như thế nào?" Lâm Mặc hỏi.
"Trước tiên hãy đến Thống Lĩnh Điện tầng thứ hai báo cáo chuẩn bị. Hãy mang theo lệnh bài đặc xá của ngươi, có lẽ sẽ có ích. Sau khi báo cáo chuẩn bị hoàn tất, ngươi có thể ra tay. Trong lúc báo cáo chuẩn bị khiêu chiến, nếu có người ngăn cản, ngươi có thể trực tiếp động thủ, chỉ cần không đánh chết, cơ bản sẽ không có vấn đề gì." Diệt Khuất nói.
"Sao ngươi lại biết nhiều như vậy?" Lâm Mặc hỏi.
"Năm đó ta cũng từng ở lại Dao Trì Thiên Thành một đoạn thời gian rất dài, tự nhiên sẽ hiểu một vài phương pháp ít ai biết đến." Diệt Khuất nói mơ hồ.
Lâm Mặc cũng không hỏi thêm nữa, mà đi đến Thống Lĩnh Điện tầng thứ hai. Thống Lĩnh Điện tầng thứ hai này lớn hơn hẳn các Thống Lĩnh Điện khác, hơn nữa người cũng không ít, chí ít đều là cấp độ Thống Lĩnh, rất ít thấy Phó Thống Lĩnh...
Thiên Lôi Trúc — đọc một chương, say một đời