Mấu chốt là, nếu như Lâm Mặc thật là người đàn ông kiếp trước của Ám Thành Chi Chủ, hắn có thiếu vị trí trong Lục Bộ Chúng sao? Đừng nói Lục Bộ Chúng, ngay cả vị trí Giới Chủ Cửu Thiên cũng chưa chắc đã thiếu.
Đương nhiên, Bổ Thiên Ngự sẽ không đi nhắc nhở Thiên Toàn, bởi vì hắn không cần thiết phải nhắc nhở một người phụ nữ tự cao tự đại.
Nàng đến mời chào Lâm Mặc, từ ban đầu đã đứng ở tư thái bề trên.
Mặc dù ngươi là một trong Lục Bộ Chúng của Cửu Thiên Nhất Tộc, nhưng ngươi cũng nên thu liễm ngạo khí một chút chứ. Cho dù ngạo khí đã ăn sâu vào xương tủy, đến lúc cần thu liễm thì vẫn phải thu liễm mới đúng.
Thế nhưng nàng hết lần này tới lần khác không chịu biến mất, lại còn ra vẻ ban cho ngươi một miếng cơm ăn, để ngươi sống sót.
Đừng nói Lâm Mặc, cho dù là Bổ Thiên Ngự cũng sẽ không muốn gia nhập Cửu Thiên Nhất Tộc.
Không gia nhập thì sẽ cùng Cửu Thiên Nhất Tộc đối nghịch?
Được thôi, ai sợ ai chứ.
"Lâm Mặc, ngươi thật sự không suy tính một chút sao? Nếu trở thành một trong Lục Bộ Chúng của tộc ta, ta sẽ dốc hết sức cung cấp tài nguyên tu luyện dồi dào cho ngươi, cũng để ngươi không ngừng mạnh lên. Tương lai, ngươi có hi vọng trở thành người đứng đầu Lục Bộ Chúng. Đến lúc đó, Giới Chủ Cửu Thiên cũng sẽ nể mặt ngươi ba phần." Nói đến phần sau, thần sắc Thiên Toàn tràn đầy vẻ nghiêm nghị, hiển nhiên là đang nói cho Lâm Mặc, đây là cơ hội duy nhất của ngươi.
"Ta đối với Lục Bộ Chúng không hứng thú." Lâm Mặc trầm giọng nói.
"Lâm Mặc, ngươi không vì mình cân nhắc, chẳng lẽ cũng không vì người bên cạnh ngươi cân nhắc?" Thiên Toàn lạnh lùng nói.
Bỗng nhiên, ánh mắt băng lãnh của Lâm Mặc quét tới, Thiên Toàn khựng lại, nàng không khỏi có cảm giác như rơi vào hầm băng, toàn thân cứng đờ, lạnh đến run rẩy.
"Các ngươi Cửu Thiên Nhất Tộc dám đụng đến một sợi tóc của người ta, ta về sau coi như dốc hết mọi năng lực, cũng muốn để Cửu Thiên Nhất Tộc các ngươi phải trả cái giá thảm trọng." Lâm Mặc lạnh lùng nhìn Thiên Toàn.
Thiên Toàn không nói thêm gì, mà là sắc mặt cứng đờ, câu nói lúc trước của nàng quả thật có chút quá đáng, nhưng lời uy hiếp của Lâm Mặc lại khiến nàng có chút nổi nóng.
Nếu không phải vì bị giam cầm, nàng không thể nhúc nhích, đã sớm phản bác rồi.
Hiện tại, Thiên Toàn chỉ có thể kìm nén sự uất nghẹn, không nói nên lời.
Đã đây là lựa chọn của Lâm Mặc, thì nàng cũng đành chịu, tiếp tục cưỡng cầu thêm nữa cũng không có ý nghĩa. Rất rõ ràng, Lâm Mặc sẽ không đồng ý gia nhập Cửu Thiên Nhất Tộc.
Chỉ là, trong tộc e rằng sẽ không dễ dàng buông tha Lâm Mặc.
Trong lòng Thiên Toàn tràn đầy bất đắc dĩ, những gì nên làm nàng đã làm, trong tộc nên xử lý như thế nào, nàng cũng không cách nào ngăn cản, có thể gây một chút ảnh hưởng thì được.
Chỉ là, ảnh hưởng này e rằng sẽ không lớn.
Dù sao, lần này chết đi lại là một thành viên Lục Bộ Chúng, mỗi một vị Lục Bộ Chúng đều vô cùng quý giá.
Nếu không phải Giới Chủ Cửu Thiên có việc quan trọng phải ra ngoài, đã sớm tự mình đánh tới rồi. Thiên Toàn lần này chủ động đến đây mời chào, cũng là vì cứu Lâm Mặc, ai ngờ Lâm Mặc lại không biết điều.
"Ta hỏi lại ngươi một câu, ngươi có muốn khôi phục không?" Lâm Mặc không để tâm đến Thiên Toàn, mà là nhìn về phía Bổ Thiên Ngự.
"Đương nhiên!" Bổ Thiên Ngự sửng sốt một chút rồi vội vàng gật đầu đáp lời.
"Được, đi theo ta, món nhân tình này ta sẽ trả lại cho ngươi. Nhưng có một số chuyện, ngươi không được thấy." Lâm Mặc nói xong, một búa đập vỡ tấm lưới trước mặt Bổ Thiên Ngự, nhưng lực đạo không vì thế mà giảm bớt.
Nhìn thấy cây búa đang đập tới, nụ cười của Bổ Thiên Ngự lập tức cứng đờ.
"Đừng đập ta. . ." Bổ Thiên Ngự kêu thảm.
Rầm!
Bổ Thiên Ngự bị đập ngã xuống đất, Bổ Giáp vô ý thức đi bảo hộ, bị Lâm Mặc tiện tay vung một chưởng đánh bay ra ngoài. Sau đó, Lâm Mặc kéo Bổ Thiên Ngự vào sâu trong đình viện.
Khi tiến vào chỗ sâu, Lâm Mặc tiện tay vung lên, ngăn cách đình viện thành hai phần.
Từ bên ngoài nhìn vào, không thể nhìn rõ bên trong rốt cuộc có gì.
Thiên Toàn nhíu mày, nàng không biết Lâm Mặc muốn làm gì.
Khôi phục? Để Bổ Thiên Ngự khôi phục cái gì?
Thiên Toàn hiện rõ vẻ khó hiểu, dù sao Lâm Mặc thần bí khó lường, đoán chừng mang theo Bổ Thiên Ngự đang làm một số chuyện gì đó. Mà Bổ Thiên Ngự này tựa hồ có chút ngốc nghếch, lại vào lúc này còn đi theo Lâm Mặc.
Mặc dù Bổ Thiên Ngự có thân phận không hề tầm thường trong Bổ Thiên Thị, nhưng tu vi của hắn còn chưa khôi phục, bây giờ bất kỳ Bách Thế Chí Tôn nào cũng có thể đánh giết hắn. Hết lần này tới lần khác gã này còn chạy loạn khắp nơi, ngươi chạy thì thôi đi, lại còn đi theo Lâm Mặc làm càn.
Sẽ không phải là Bổ Thiên Thị sắp đặt sao?
Thiên Toàn nghĩ đến đây, không khỏi lắc đầu, chắc không phải, nếu thật là Bổ Thiên Thị sắp đặt thì Lâm Mặc tuyệt đối sẽ không giết Thiên Duyên, tất nhiên sẽ giữ lại nàng để mặc cả với Cửu Thiên Nhất Tộc.
"Ngươi không khuyên nhủ Lâm Mặc một chút sao?" Thiên Toàn ánh mắt nhìn về phía Hề Trạch, nàng biết Hề Trạch và Lâm Mặc có quan hệ không tầm thường, có lẽ Hề Trạch có thể thuyết phục được Lâm Mặc.
Như vậy, nàng cũng dễ ăn nói với Cửu Thiên Nhất Tộc.
"Ngươi thật sự cho rằng Lâm Mặc có thể nghe lời ta? Hơn nữa, nếu như ngươi thật sự có quan hệ thân thiết với Lâm Mặc, sẽ không nói chuyện kiêu ngạo đến vậy. Ngươi phải biết, tiểu tử này ăn mềm không ăn cứng."
Hề Trạch liếc Thiên Toàn một cái đầy thâm ý, sau đó chậm rãi nói: "Ta biết ngươi từng có thời gian tiếp xúc với Lâm Mặc. Đã từng quen biết, vậy ngươi hẳn phải hiểu rõ năng lực của Lâm Mặc mạnh đến mức nào. Cửu Thiên Nhất Tộc các ngươi rất mạnh không sai, nhưng ngươi cảm thấy Cửu Thiên Nhất Tộc có thể một tay che trời sao? Thiên Duyên xuất thủ, suýt chút nữa giết Lâm Mặc, tự nhiên Lâm Mặc sẽ giết trả lại, đây vốn là chuyện đương nhiên. Nếu như Cửu Thiên Nhất Tộc các ngươi muốn trả thù, vậy chúng ta tùy thời chờ đợi."
Sắc mặt Thiên Toàn biến đổi, nàng không nói thêm gì nữa, Hề Trạch rõ ràng chính là bị Lâm Mặc làm cho mê muội, tiếp tục nói nữa cũng không có ý nghĩa gì. Đã Lâm Mặc và những người khác quyết tâm muốn đối nghịch với Cửu Thiên Nhất Tộc, vậy thì phải tiếp nhận cái giá phải trả.
Một lát sau, tấm thánh lưới chậm rãi biến mất.
Vật này là vật phẩm dùng một lần, cho nên Lâm Mặc không lấy đi, dù sao lấy đi sau cũng sẽ biến mất. Còn Thiên Toàn, cũng vào lúc này khôi phục khả năng hành động.
Nàng vốn định rời đi, trở về phục mệnh.
Nhưng lúc trước Lâm Mặc mang theo Bổ Thiên Ngự vào sâu bên trong, nói muốn đi khôi phục, điều này khiến nàng vô cùng nghi hoặc, rốt cuộc là khôi phục cái gì?
Thiên Toàn chần chừ một lát, liền muốn đi vào sâu bên trong.
"Nếu như ta là ngươi, sẽ không đi vào." Hề Trạch từ tốn nói.
"Ngươi không phải là ta." Thiên Toàn đáp lại một câu rồi cất bước đi vào.
Đột nhiên, một quyền đột nhiên đánh tới.
Thiên Toàn cấp tốc hai tay hóa quyền, lực lượng ngưng tụ thành ngân sắc cổ thuẫn hiện ra phía trước, trên đó hiện lên cổ văn đặc biệt.
Đây chính là một trong những năng lực của nàng, có thể dùng để ngăn cản đòn đánh lén vào thời khắc mấu chốt, người có tu vi tương đương nàng từ trước đến nay đều không cách nào phá vỡ tấm cổ thuẫn bạc này.
Ầm!
Nắm đấm đánh nát ngân sắc cổ thuẫn, sắc mặt Thiên Toàn trắng bệch, cả người bị đẩy lùi một đoạn xa.
"Ta đã bảo ngươi đừng đi vào." Hề Trạch nói.
"Còn dám bước vào thêm nữa, chết!" Thanh âm Lâm Mặc từ bên trong truyền ra, trong lời nói mang theo sự lạnh lẽo và sát ý ngút trời.
Sắc mặt Thiên Toàn thay đổi liên tục, bất quá lần này nàng cũng không dám bước vào thêm nữa, một quyền vừa rồi của Lâm Mặc lực lượng quá đỗi kinh khủng. Lúc trước nhìn thấy Lâm Mặc xuất thủ còn chưa đáng sợ đến thế, chỉ khi tự mình cảm nhận mới nhận ra thế công này khủng bố đến nhường nào.
Hơn nữa, đây còn chưa chắc là Lâm Mặc đã dốc toàn lực...
ThienLoiTruc.com — Chữ Đẹp