Rống!
Hắc mang không ngừng bay vút lên, lượn lờ qua lại trên không đầm nước, chiếm cứ không gian. Hoa của Thất Diệp Giao Liên chậm rãi nở rộ, mùi thơm kỳ dị lập tức bao phủ khắp sơn động.
Ầm ầm. . .
Mặt đất rung chuyển.
Những luồng hắc mang không ngừng tụ tập, lẫn nhau chiếm cứ, hình thể càng lúc càng lớn, đã hoàn toàn bao trùm toàn bộ sơn động.
Oanh!
Hắc mang bắn ra, từ cửa sơn động tràn ra, tựa như một đầu giao long màu đen khổng lồ bay lên không, tiếng như sấm động, vang vọng khắp cửa sơn động.
Cánh hoa tựa như Hắc Giao thu nhỏ nuốt nhả một viên hạt châu đen nhánh, đồng thời nó đang dần dần nở rộ. Đây là dấu hiệu Thất Diệp Giao Liên sắp triệt để thành hình, một khi hạt châu phân hóa thành chín, nó sẽ hoàn toàn thành hình.
Lâm Mặc ước tính, chờ Thất Diệp Giao Liên triệt để thành hình, tối thiểu phải hao phí nửa canh giờ.
Lúc này, bên ngoài sơn động truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập.
Nghe được động tĩnh, Lâm Mặc lập tức tiện tay bố trí hai đạo Hoang Cổ pháp văn, bao trùm toàn bộ đầm nước xung quanh. Khí thế như thủy triều ban đầu, cùng lực lượng tỏa ra từ Thất Diệp Giao Liên, đều bị Thập Tuyệt Phong Long Trận che giấu.
Sau đó, thân hình Lâm Mặc khẽ động, xuất hiện ở lối vào thông đạo dẫn đến đầm nước.
Chỉ thấy một nhóm người thần thái vội vã lướt tới, không ngờ lại chính là nhóm bốn người của Hoa Linh mà hắn đã gặp trước đó. Giờ phút này, cả bốn người đều bị thương, đặc biệt là lão giả áo xám kia, ngực trái máu thịt bầy nhầy, tựa như bị vật sắc nhọn gây thương tích.
Sắc mặt lão giả áo xám trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra trên trán, rõ ràng thương thế không hề nhẹ.
Về phần ba người khác, thương thế cũng không nặng.
Nhóm người Hoa Linh nghe được động tĩnh, đều lộ vẻ đề phòng. Khi thấy Lâm Mặc xuất hiện ở lối vào thông đạo, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
"Hóa ra là ngươi. . ." Nhóm người Hoa Linh lập tức thở dài một hơi, thu lại vẻ cảnh giác.
"Các ngươi sao lại bị thương rồi?" Lâm Mặc hỏi.
"Ai, vận khí không tốt, gặp phải thiên tài trẻ tuổi của Lôi tộc đang lịch luyện." Lão giả áo xám bất đắc dĩ thở dài, "Sau đó liền bị bọn hắn đánh trọng thương, nếu không phải chạy rất nhanh, chỉ sợ cũng đã chết thảm ngay tại chỗ như những người khác."
Hai nam tử còn lại không khỏi lộ ra vẻ chán nản.
Trong bí cảnh Lôi tộc có rất nhiều bảo vật tồn tại, phàm là người tiến vào nơi đây đều đang tìm kiếm bảo vật. Đặc biệt là khu vực Thú Vương Đảo này, thường xuyên sẽ có bảo vật hiếm thấy xuất hiện.
Nhưng Thú Vương Đảo cùng đại đa số bí cảnh đều không cho phép ngoại tộc tùy ý tiến vào, ngay cả người của Bách tộc tùy tiện tiến vào cũng sẽ gây ra phiền phức.
Thế nhưng, tin tức về bảo vật liên tục xuất hiện ở Thú Vương Đảo vẫn luôn kích thích những người tu luyện ngoại tộc. Không ai là không muốn đoạt được bảo vật, cho nên liền liều mạng thông qua kẻ trung gian bí cảnh để tiến vào.
Đối với những người tu luyện lén lút lẻn vào, Lôi tộc cũng không trực tiếp đuổi cùng giết tận, mà là lợi dụng những người tu luyện này để rèn luyện thiên tài Lôi tộc.
Mỗi cách một đoạn thời gian, các thiên tài Lôi tộc liền sẽ tiến vào các đại bí cảnh như Thú Vương Đảo, tìm kiếm những kẻ tu luyện xâm nhập, tìm thấy sẽ giết ngay tại chỗ. Việc các thiên tài Lôi tộc lịch luyện, bình thường không dễ gặp, dù sao khu vực Thú Vương Đảo bản thân đã rất lớn. Nếu thật sự gặp phải, thì cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Vận khí của nhóm Hoa Linh thật sự không tốt, vừa vặn gặp phải một nhóm các thiên tài Lôi tộc tiến vào Thú Vương Đảo lịch luyện.
Điều may mắn duy nhất là, bọn họ còn sống chạy ra ngoài.
Lão giả áo xám ngồi xuống, liên tục nuốt mấy viên đan dược chữa thương xong, bắt đầu khôi phục thương thế. Mà mấy người Hoa Linh cũng bắt đầu xử lý vết thương trên người, cố gắng khôi phục trạng thái tốt nhất của mình.
"A? Trong hang núi này sao lại có một mùi hương rất kỳ lạ?" Một nam tử áo giáp lam đang xử lý vết thương bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc.
"Ngươi nói vậy, ta cũng ngửi thấy."
"Có một mùi thơm. . . Tựa như hương vị của một loại linh dược hiếm thấy sắp thành thục, hơi giống mùi giao long, còn có chút hương hoa sen. . ." Hoa Linh lông mày hơi nhíu, trầm tư một lát sau, nàng đột nhiên ngẩng đầu, hoảng sợ nói: "Chẳng lẽ là Thất Diệp Giao Liên trong truyền thuyết?"
"Thất Diệp Giao Liên. . ."
Lão giả áo xám cùng hai nam tử lập tức biến sắc, bọn hắn tự nhiên đã nghe nói qua loại linh dược này. Đây chính là linh dược cực kỳ hiếm thấy, có được đặc tính huyền diệu đủ để khiến người tu luyện đột phá gông cùm xiềng xích.
Lâm Mặc có chút ngoài ý muốn nhìn Hoa Linh.
Người Hoa tộc trời sinh cực kỳ mẫn cảm với các loài hoa cỏ, có thể thông qua hương hoa để phân biệt chủng loại hoa cỏ. Nhưng có thể nhận ra linh dược thì người Hoa tộc đó không phải nhân vật bình thường, trong Hoa tộc thì chỉ có Hoa nữ của Hoa tộc mới có được năng lực đặc biệt như vậy.
Ánh mắt ba người lão giả áo xám đột nhiên nhìn về phía Lâm Mặc đang đứng ở lối vào thông đạo, thần sắc đều trở nên phức tạp.
"Ta vốn đã cảm thấy kỳ lạ, ngươi sao lại đứng ở chỗ này không nhúc nhích." Nam tử áo giáp lam tựa hồ minh bạch điều gì, khóe miệng nở nụ cười, "Hóa ra trong sơn động này có Thất Diệp Giao Liên."
Một nam tử áo giáp xanh khác đứng lên, thân hình cao lớn, ánh mắt buông xuống, thần sắc đạm mạc nhìn Lâm Mặc, "Nể tình trước đó đều cùng một chỗ tiến vào Thú Vương Đảo, ta tha cho ngươi một mạng, hiện tại ngươi có thể đi ra."
Lâm Mặc không nói gì, mà là hờ hững nhìn nam tử áo giáp xanh.
"Còn chưa chịu đi sao? Xem ra ngươi không nỡ bỏ Thất Diệp Giao Liên. Ngươi tốt nhất biết rõ tình hình, chẳng qua chỉ là Kim Đan cảnh hậu kỳ, cho dù ngươi có được Thất Diệp Giao Liên cũng không giữ nổi thứ này. Dù sao sớm muộn cũng phải bị đoạt đi, chi bằng nhường lại cho chúng ta."
Nam tử áo giáp xanh nói đến đây, tiện tay tháo túi trữ vật, từ bên trong lấy ra ba trăm thượng phẩm linh thạch, vứt xuống dưới chân Lâm Mặc, "Dù sao ngươi cũng đã tìm thấy Thất Diệp Giao Liên cho chúng ta, không có công lao cũng có khổ lao, những thượng phẩm linh thạch này thưởng cho ngươi."
"Có thể không công kiếm được ba trăm thượng phẩm linh thạch, đã coi như là rất tốt rồi, còn không mau nhặt lên." Nam tử áo giáp lam cười cợt nói.
Hoa Linh đã ý thức được mình nói sai, vẻ mặt tràn đầy áy náy nhìn Lâm Mặc, "Tiểu huynh đệ, ngươi vẫn là cầm ba trăm thượng phẩm linh thạch đi thôi. Thực lực của ngươi quá yếu, rốt cuộc không gánh vác nổi Thất Diệp Giao Liên." Nàng cũng không có cách nào, hai đồng bạn này chẳng những cực kỳ cường thế, mà thực lực còn rất mạnh, cho dù là nàng một mình giúp đỡ Lâm Mặc, cũng chẳng giúp được gì.
"Cho các ngươi thời gian ba hơi thở, lập tức lăn ra ngoài, nếu không liền vĩnh viễn lưu lại nơi này." Ngữ khí Lâm Mặc vẫn như cũ cực kỳ bình thản.
Nghe vậy, Hoa Linh và những người khác đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Hắn vừa nói cái gì? Hắn cho chúng ta ba hơi thở thời gian lăn ra ngoài?"
Nam tử áo giáp lam giả vờ cực kỳ kinh ngạc, "Nếu không còn muốn chúng ta vĩnh viễn lưu lại nơi này? Ta thật là sợ, hắn một Kim Đan cảnh hậu kỳ gia hỏa, mà lại dám uy hiếp ta, một Thượng sư Dung Linh cảnh sơ kỳ? Ngươi nói, ta nên làm cái gì mới tốt?"
"Đương nhiên là chờ ba hơi thở, ta ngược lại muốn xem thử, hắn làm sao để chúng ta vĩnh viễn lưu lại nơi này? Nếu không làm được, vậy ta liền để hắn vĩnh viễn lưu lại nơi này." Nam tử áo giáp xanh cười lạnh.
"Ta sẽ đếm thời gian, một hơi. . ."
"Tiểu huynh đệ, ngươi đi mau đi." Hoa Linh vội vàng đối Lâm Mặc hô.
"Hai hơi, ba hơi đã hết, xem ra ngươi làm không được a, vậy ta liền để ngươi vĩnh viễn lưu lại nơi này đi." Nam tử áo giáp xanh thần sắc lạnh lẽo bước về phía Lâm Mặc, chân nguyên bàng bạc sôi trào trên thân.
Đột nhiên!
Một đạo kiếm ý đen trắng cực kỳ sắc bén chém ra, vô số kiếm ý nhỏ bé dày đặc theo sau.
Tất cả đều phát sinh quá nhanh, nam tử áo giáp xanh còn chưa kịp phản ứng, liền đã bị kiếm ý đen trắng chém thẳng từ đỉnh đầu xuống. Chân nguyên trên người hắn tuy tự động hộ thể, nhưng lại không thể ngăn cản uy lực đáng sợ này.
Lạch cạch!
Nam tử áo giáp xanh đã ngã xuống, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.
Nụ cười của nam tử áo giáp lam lập tức cứng đờ, Hoa Linh lộ vẻ kinh ngạc. Lão giả áo xám đang một bên chữa thương, một bên chú ý nơi này, sắc mặt không khỏi biến đổi, không nghĩ tới nam tử áo giáp xanh lại bị chém giết trong nháy mắt.
"Ta nói qua, ba hơi thở trôi qua mà không rời đi, các ngươi liền lưu lại nơi này." Lâm Mặc bước ra một bước, phía sau tràn ngập Huyết Sơn Thi Hải, thi thể Hoang Cổ sinh linh tạo thành từng bậc thang.
Chiến đấu ý cảnh. . .
Sắc mặt lão giả áo xám cứng đờ.
Cùng lúc đó, vô số kiếm ý dày đặc nổi lên trên thân Lâm Mặc, phảng phất một thanh tuyệt thế thần kiếm chôn giấu đang triển lộ phong mang...
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm