Virtus's Reader
Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 6: CHƯƠNG 2: TỨ ĐẠI HỌC PHỦ

Tô Long rời đi.

Đi đến là thoải mái.

Nhưng Tô Vũ lại không thể thản nhiên như thế được, phụ thân nói đi là đi, hoàn toàn không hề cho hắn bất kỳ thời gian gì để chuẩn bị tâm lý.

Hắn vừa lo lắng cho vấn đề an toàn của cha mình, lại vì vừa chuyện sinh hoạt sắp tới mà phát sầu.

Tô Vũ đã quen có phụ thân ở cạnh chiếu cố, cũng quen với việc y vừa là cha lại vừa là bạn, hiện tại chỉ còn một mình hắn ở trong căn nhà trống rỗng này, thật sự là nhất thời khó mà có thể quen được.

"Cha à, trước khi cha đi… sao lại không rửa chén a?"

Tô Vũ than thầm một tiếng rồi lại thở dài, có một số việc hắn không muốn nghĩ đến, bởi vì cứ tưởng tượng tới liền không nhịn được khẩn trương, Chư Thiên chiến trường hung hiểm vô cùng, hắn lo mình cả nghĩ quá nhiều rồi sẽ đuổi theo lôi kéo cha trở về nhà, không cho y đi tòng quân nữa.

"Văn Minh học phủ. . ."

Tô Vũ cũng lười rửa chén, hắn ngồi ở trên ghế sa lon ngẩn người.

Trước khi cha hắn rời đi đã dặn dò hắn nhất định phải thi đỗ vào Văn Minh học phủ, trước đó Tô Vũ đích thật là đã nghĩ tới chuyện sẽ ghi danh vào Văn Minh học phủ, thế nhưng hiện tại hắn đã đổi chủ ý.

"Nếu cha không tới Chư Thiên chiến trường, ta chắc chắn sẽ đăng ký tới Văn Minh học phủ, nhưng bây giờ lão nhân gia ngài lại đi tòng quân, thật đúng là biết làm người ta lo lắng!"

"Mấy năm sau chắc gì cha đã có thể trở về, như thế chẳng phải là đang khiến cho ta ngày ngày ở phía sau lo lắng vì ngài sao?"

"Đã một bó tuổi rồi, sao không chịu ý thức mình có bao nhiêu sức lực chứ?"

Tô Vũ xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy thật đau đầu.

"Đây chính là ngài bức ta, dù sao thì ngài cũng đã không ở nhà, vậy thì ta sẽ không ghi danh vô Văn Minh học phủ nữa, ta sẽ đăng ký tới Chiến Tranh học phủ!"

Tô Vũ nghiến răng nghiến lợi.

Vào Văn Minh học phủ rất tốt, nơi đây giảng dạy văn hóa giải mã vạn tộc, phân tích vạn tộc công pháp, hơn nữa còn nghiên cứu văn minh của vạn tộc.

Bất luận một vị nghiên cứu viên nào thuận lợi tốt nghiệp khỏi trường thì đều là báu vật của quốc gia, có thể an toàn đợi ở phía sau, không cần đi tiền tuyến chém giết.

Còn Chiến Tranh học phủ, sinh viên nơi đây chính là nguồn lực dự bị cho tiền tuyến.

Lúc trước hắn nỗ lực khổ học Vạn Tộc ngữ, không phải là vì để an toàn đợi ở phía sau, có thể một mực ở cạnh phụ thân hay sao?

Hiện tại thì hay rồi, phụ thân đã cao tuổi như thế lại tự mình chạy thẳng đến chiến trường hung hiểm như Chư Thiên.

Nếu hắn thi đậu Văn Minh học phủ thì cơ hồ sẽ không có bất luận cơ hội nào để đi ra tiền tuyến.

Nhưng bên Chiến Tranh học phủ thì khác, nghe nói khóa học thực tiễn của bọn họ đều sẽ đi trải nghiệm thực tế ngay trên Chư Thiên chiến trường.

"Chiến Tranh học phủ. . . Muốn vượt qua kỳ sát hạch thì phải là người rất có thực lực!"

Tô Vũ càng nghĩ lại càng phát sầu, Chiến Tranh học phủ cũng không phải cứ đăng ký đi thi liền có thể thi đậu, nghiêm túc mà nói thì so với Văn Minh học phủ còn khó hơn một chút, chí ít đối với hắn mà nói thì chính là như thế.

Văn Minh học phủ không yêu cầu cao đối với trình độ vũ lực, nhưng Chiến Tranh học phủ thì dĩ nhiên ngược lại. Dù sao đây cũng là nơi đào tạo cường giả sẵn sàng tiếp sức cho tiền tuyến.

Khai Nguyên, Thiên Quân, Vạn Thạch. . . Đây chính là các cấp bậc của hệ thống tu luyện tại Nhân tộc.

Cơ thể con người bẩm sinh không thích hợp với việc tu luyện, cần mở ra Khai Nguyên cửu khiếu mới có thể quán thông thể nội, liên thông nguyên khí, chính thức bước vào con đường tu luyện.

Khai Nguyên có cửu khiếu, ngoài thất khiếu tập trung trên mặt, thì nhị khiếu còn lại chính là Bách Hội, là khiếu huyệt nằm ở trên đỉnh đầu, và Thần Khuyết - khiếu huyệt cuối cùng nằm ở vị trí ngay rốn.

Chỉ khi mở ra đủ cửu khiếu thì mới có thể thu nạp nguyên khí, thối luyện thân thể, giúp cho xương cốt trở nên mạnh mẽ, thoát thai hoán cốt, chính thức trở thành một võ giả có chiến lực mạnh mẽ.

"Ta chỉ vừa mới mở ra tam khiếu là miệng và mũi, khiếu huyệt ngay hai lỗ tai còn chưa có động tĩnh gì, không đạt nổi Khai Nguyên tứ trọng mà muốn thi đỗ Chiến Tranh học phủ là chuyện không tưởng."

Tô Vũ than thầm một tiếng, Chiến Tranh học phủ vì muốn bồi dưỡng cường giả cho tiền tuyến nên sẽ đổ vào đấy vô số của cải, nhưng hiển nhiên bọn họ cũng sẽ không lãng phí tài nguyên trên thân kẻ yếu.

Muốn vững vàng thi đậu thì tốt nhất là phải mở ra được khiếu huyệt ở hai lỗ tai, đạt tới cảnh giới Khai Nguyên ngũ trọng thì mới có niềm tin thi đỗ vào đó.

Đương nhiên, nếu hắn có thể mở ra mắt khiếu, thăng cấp lên lục trọng thậm chí thất trọng, vậy thì có thể xem hắn là một kẻ nổi bật trong số thí sinh ghi danh vào đây.

Còn nếu ai có thiên phú kinh người, mở ra được cả Thần Khuyết lẫn Bách Hội, vậy thì chắc chắn kẻ đó sẽ được Chiến Tranh học phủ trực tiếp tuyển thẳng vào.

Trước 20 tuổi mà có thể mở ra toàn bộ cửu khiếu, vậy thì người này tùy thời đều có thể trực tiếp đi tới Chiến Tranh học phủ, hoặc các đại học ở kinh đô đều sẽ tranh nhau tuyển nhận.

"Ta chỉ mới đạt tới cảnh giới Khai Nguyên tam trọng. . ."

Tô Vũ thở dài, Khai Nguyên tam trọng dĩ nhiên không tính là quá kém, nhưng cũng chẳng phải là xuất sắc gì.

Hắn hiện tại đang theo học ở Nam Nguyên trung đẳng học phủ, có tổng cộng 9 lớp với khoảng 750 học viên, cảnh giới Khai Nguyên tam trọng có hơn trăm người, mà trên Khai Nguyên tam trọng cũng có hơn mười.

Dựa theo tỉ lệ chiêu sinh những năm qua thì Chiến Tranh học phủ chỉ lấy không quá 20 người từ Nam Nguyên trung đẳng học phủ.

Nói cách khác, tứ trọng thì có khả năng nhiều hơn, còn tam trọng thì gần như chẳng có bất cứ cơ hội nào để vào Chiến Tranh học phủ.

Lại nói, ở Chiến Tranh học phủ cũng có phân chia mạnh yếu, nếu thực lực không có gì đặc biệt thì còn chẳng bằng đi tới Văn Minh học phủ chăm chỉ học nghiên cứu.

"Còn hơn ba tháng nữa mới tới lúc nộp phiếu ghi danh, Chiến Tranh học phủ sao? Hy vọng là mình sẽ bắt kịp!"

Tô Vũ cắn răng, cha hắn đã không đáng tin cậy, vậy thì hắn nhất định phải nỗ lực hơn nữa mới được.

...

"Hô. . ."

Đêm khuya, Tô Vũ lần nữa bừng tỉnh.

Mồ hôi lạnh thấm ướt đầy đầu.

"Lại là giấc mộng đáng chết này. . . Cha. . ."

Tô Vũ vô thức hô một tiếng, nếu là trước đây sau khi hắn tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, cha hắn chắc chắn sẽ nhanh chóng chạy tới, thế nhưng hôm nay thì khác, bên ngoài gian phòng kia chẳng hề có động tĩnh gì.

Tô Vũ hơi khựng lại, lúc này mới nhớ tới việc cha đã rời đi từ chiều rồi.

"Ai!"

Tô Vũ thở dài, mở đèn lên, nhìn thoáng qua máy truyền tin, lúc này mới hơn ba giờ sáng, vẫn còn lâu mới tới lúc mặt trời mọc.

"Hơn mười năm rồi mà không đêm nào được yên tĩnh ngủ tròn giấc!"

Gặp ác mộng liên tục hơn mười năm, đổi thành bất kỳ ai thì cũng không chịu được.

"Rốt cuộc tình huống này là như thế nào?"

Tô Vũ tựa vào đầu giường, mông lung nghĩ đến cơn ác mộng ban nãy, vấn đề này hắn đã suy nghĩ rất nhiều năm.

Cũng đã thảo luận với cha hắn vô số lần.

Cha hắn hết sức luống cuống, từng dẫn hắn đi tới không ít bệnh viện để tìm bác sĩ hỏi thăm, thế nhưng các bác sĩ chỉ giải thích là do hắn gặp kinh hãi vượt quá giới hạn, tạo thành bóng ma tâm lý nhất định.

Mấu chốt là Tô Vũ không thể nhớ đực rốt cuộc mình đã từng trải qua kinh hách nào đến độ thường xuyên gặp ác mộng như vậy.

"Mỗi lần đều mơ thấy chính mình bị người đuổi giết, bị yêu quái truy sát, bị quái vật đuổi theo. . ."

Tô Vũ rất sầu não. Mỗi ngày đồng dạng một mộng cảnh, không, nói là cùng một dạng cũng không chính xác, nói đúng ra là mỗi ngày hắn đều mơ thấy mình bị đuổi giết, nhưng đối tượng đuổi theo hắn thì thường xuyên thay đổi.

Có lúc là người, có lúc là đủ các loại quái vật, mặc dù hình dáng của bọn chúng hết sức hư ảo, nhưng từ trên hình thể xem xét thì chắc chắn không phải là cùng một loại sinh vật.

Không lẽ là do mình chọc tới ai, người nọ liên tục truy sát hắn trong mộng hơn mười năm mà vẫn chưa đủ?

Năm đó phụ thân còn suy đoán có phải là hắn trúng thuật pháp của Mộng Yểm tộc hay không. Bất quá nơi đây là Nhân cảnh, nếu hắn thật sự bị Mộng Yểm tộc thi triển thuật pháp, vả lại còn kéo dài hơn mười năm, vậy thì chắc chắn sớm đã bị cường giả Nhân cảnh phát hiện và giết chết.

Cho dù có gia hỏa nào của Mộng Yểm tộc xông vào Nhân cảnh, thì ắt hẳn đó cũng là vì tới đối phó với cường giả, ai đời tốn hơn mười năm chỉ để nguyền rủa trên thân một người bình thường, nếu thật có kẻ làm vậy, thế thì đối phương nhất định là tên ngớ ngẩn nhất trần đời!

"Đệt, đáng ghét!"

Tô Vũ chửi bậy một câu, cũng không biết tới lúc nào mới chấm dứt cơn ác mộng kéo dài cả chục năm này.

"Hình như cha đã từng nói, chỉ cần khai mở cửu khiếu, thăng cấp lên Thiên Quân cảnh thì bách bệnh bất xâm, âm tà bất xâm, nguyên khí tôi thể, khi đó đại khái liền sẽ kết thúc cơn ác mộng quái đản kia..."

Thời khắc này, Tô Vũ chỉ có thể gửi gắm hi vọng sau khi thăng cấp lên Thiên Quân cảnh xong, hắn sẽ không còn bị cơn ác mộng đó quấy nhiễu hằng đêm nữa.

Tô Vũ cứ thế miên man suy nghĩ, thời gian nhanh chóng trôi qua, trong chớp mắt, ngoài cửa sổ đã có ánh sáng hiện lên.

Trời sáng rồi!

...

Tô Vũ làm vệ sinh cá nhân, ăn nhẹ chút đồ còn thừa hôm qua rồi mau chóng cầm túi xách đi ra khỏi nhà.

Dưới lầu.

Một thiếu niên có mái tóc húi cua đã sớm đứng chờ sẵn, trông thấy hắn đi xuống thì vội vàng hô: "A Vũ, ta nghe cha ta nói, hôm qua Tô bá bá. . ."

"Ừm."

Tô Vũ không đợi hắn nói xong liền lên tiếng.

Tóc húi cua hơi sốt ruột, "Tô bá bá làm gì vậy, y có tuổi như vậy rồi, lúc này mà ra Chư Thiên chiến trường thì không phải là đang đi tìm. . ."

Nói đến đây, thiếu niên tóc húi cua lập tức ý thức khựng lại.

Cậu ta muốn nói Tô Long làm thế chẳng khác nào tự đi tìm đường chết, tuy rằng tóc húi cua cảm thấy đây là sự thật, nhưng hiển nhiên lời lẽ như vậy không thể nói ngay trước mặt Tô Vũ được.

"Y muốn đi, ta cũng không ngăn được."

Tô Vũ gượng gạo cười: "Lại nói, Chư Thiên chiến trường có mấy trăm vạn tướng sĩ, còn có rất nhiều cường giả Nhân tộc tọa trấn, cũng không dễ dàng xảy ra chuyện."

"Ta biết, nhưng Tô bá bá mới chỉ là. . . Thiên Quân cảnh mà thôi!"

Tóc húi cua so với Tô Vũ còn thiếu điều lo lắng hơn, "Thiên Quân cảnh hiển nhiên rất lợi hại so với chúng ta, nhưng cảnh giới này ắt hẳn là thực lực yếu nhất ở trên Chư Thiên chiến trường."

"Ta biết."

"A Vũ, sao ngươi không sốt ruột gì hết vậy?"

Tóc húi cua quả thật cảm thấy rất ngạc nhiên, nếu đổi lại thành cậu ta thì hẳn đã sớm khóc nháo một trận rồi.

"Sốt ruột thì có ích gì không?"

Tô Vũ bất đắc dĩ nói, cha hắn đi cũng đã đi rồi, lúc này mà có gấp gáp lo lắng như thế nào đi nữa thì cũng là chuyện vô bổ.

"Mau đến trường thôi, đừng nói nhảm nữa."

"Đến trường?" Tóc húi cua kinh ngạc hỏi lại: "Ngươi vẫn còn tâm trạng đi học?"

Tô Vũ nhìn chằm chằm cậu ta, nhìn đến nỗi khiến tóc húi cua cũng thấy có chút ngượng ngùng.

"Nói nhảm, ta không đến trường chẳng lẽ ở nhà đợi, ngày ngày gạt lệ, chờ tin dữ từ tiền tuyến truyền về hay sao?"

"Đi, mau đi tới trường thôi! Ta còn phải đi báo danh nữa."

"Ngươi nói gì vậy?” Trần Hạo ngạc nhiên hỏi hắn: "Tuần trước ta và ngươi đã điền xong xuôi mục tiêu báo danh, ngươi quên rồi sao?"

"Không quên, nhưng lần trước ta dự định sẽ thi vào Văn Minh học phủ, bây giờ thì ta đổi ý rồi, ta muốn đăng ký Chiến Tranh học phủ."

Trần Hạo ngây ngẩn cả người, Chiến Tranh học phủ?

"Ngươi. . ."

"Đi!"

Tô Vũ không cho cậu ta cơ hội nói nhảm nữa, suốt cả đêm hôm qua hắn đã suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng vẫn quyết định lựa chọn Chiến Tranh học phủ, chừng nào thi rớt rồi hẵng tính đường khác.

. ..

Nam Nguyên trung đẳng học phủ.

Phòng ghi danh.

Lão sư phụ trách việc đăng ký tra xét tư liệu một lúc, sau đó ngạc nhiên hỏi: "Tô Vũ, không phải ngươi đã báo danh sát hạch vào Văn Minh học phủ hay sao? Trình độ Vạn Tộc ngữ của ngươi ít nhiều cũng là số một số hai ở Nam Nguyên chúng ta, cho dù là Đại Hạ Văn Minh học phủ cũng là mười phần chắc chín, tại sao lại quyết định đăng ký thêm Chiến Tranh học phủ làm gì?"

Dưới tình huống bình thường, học viên lựa chọn ghi danh hai đại hệ thống là vì trình độ tương đối kém cỏi, tự ý thức bản thân chưa nắm chắc việc thi đỗ vào một bên nào, cho nên mới đành thi cả hai đề phòng may rủi.

Nhưng Tô Vũ không phải là người như thế, ông biết hắn là kẻ có đầu óc, trình độ Vạn Tộc ngữ rất khá, dù cho học phủ nổi danh nhất Đại Hạ phủ như Văn Minh thì cũng sẽ mở rộng cửa lớn đối với hắn.

Nếu không phải là như thế, trước khi rời đi, Tô Long cũng sẽ không chắc chắn nhi tử có thể thi đậu, còn cố ý dặn dò tới lui bảo Tô Vũ nhất định phải gửi thư qua cho y xem.

Tô Vũ cũng không định giải thích rõ ràng với lão sư, chỉ đơn giản cười nói: "Lão sư, xem như ta phòng ngừa vạn nhất đi, mỗi người đều có quyền ghi danh vào hai đại hệ thống mà, cứ đặt nguyện vọng dự phòng dù sao cũng tốt hơn."

"Nói không sai, nhưng mà ta thật sự cảm thấy ngươi không cần phải làm thế, với trình độ của ngươi, thời điểm khảo hạch chỉ cần biểu hiện tốt một chút là được."

Nói tới đây, lão sư phụ trách việc đăng ký bỗng hạ thấp giọng, mỉm cười nói nhỏ với hắn: "Kỳ thật bên phía trường học chúng ta sớm đã đưa danh sách các học sinh có tiềm năng cao gửi qua bên bọn họ, mặc dù còn cần phải sát hạch, thế nhưng trên thực tế thì coi như các cao đẳng học phủ trong Đại Hạ phủ này đều có hồ sơ của các ngươi, nói xui một chút thì lúc khảo hạch dù làm không tốt, đối phương cũng có thể cho các ngươi cơ hội thứ hai."

Lời này vừa nói ra, Trần Hạo đứng một bên liền không khỏi cảm thấy hâm mộ, nhịn không được dò hỏi: "Lão sư, có tên ta trong danh sách không?"

Lão sư quét mắt nhìn cậu ta một cái, đoạn ha hả cười đáp: "Có chứ, đã lập hồ sơ có tên ngươi cho bên Nội Vụ học phủ."

Sắc mặt Trần Hạo sụp đổ rồi.

Nội Vụ học phủ!

Tứ đại học phủ của Đại Hạ bao gồm: Chiến Tranh, Văn Minh, Nghiên Cứu Khoa Học, Nội Vụ.

Khái niệm nghiên cứu sinh hoạt của bên nội vụ rất đa dạng, ví dụ như hơi tu, đầu bếp, lái xe, hành chính, giải trí . . . đều tính là trực thuộc hệ thống của nội vụ.

Chiến Tranh học phủ bồi dưỡng cường giả.

Văn Minh học phủ đào tạo thiên tài giải mã văn minh của vạn tộc.

Nghiên Cứu Khoa Học học phủ cho ra lò những nhà nghiên cứu chuyên phát minh binh khí, đan dược.

Còn Nội Vụ học phủ...

Đối với học sinh bọn họ mà nói, chỉ khi không có lựa chọn nào khác thì mới đành phải ghi danh vào đó.

Lão sư cũng không để ý tới tâm tình của Trần Hạo, ông hướng dẫn Tô Vũ làm thủ tục đăng ký xong bèn cười bảo: "Tốt nhất là ngươi vẫn nên dành đa phần tinh lực vào Văn Minh học phủ. Trong khoảng thời gian sắp tới, cố gắng trau dồi thêm khả năng Vạn Tộc ngữ, về sau chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho ngươi. Với lại cũng đừng có gấp gáp việc tu luyện, sau này tới Văn Minh học phủ, chỉ cần tu luyện tới Thiên Quân cảnh là đủ rồi, trăm bệnh không sinh là được."

Văn Minh học phủ không truy cầu chiến lực cao cường, vốn dĩ rất thích hợp với người thiên về đầu óc như Tô Vũ hơn, vị lão sư này khuyên nhủ như thế cũng là vì ông thật lòng quan tâm tới hắn.

Tô Vũ cười cười gật đầu, dù sao lão sư đây cũng là một mảnh hảo tâm.

Đáng tiếc hắn không thể làm như lời ông bảo, trong khoảng thời gian tới đây, hắn nhất định phải rèn giũa việc tu luyện của mình nhiều hơn mới kịp.

CHƯƠNG 3: SÁCH HỌA VẠN TỘC

Bên ngoài phòng ghi danh.

Tô Vũ đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi: "Ngươi còn đi theo ta sao?"

Trần Hạo mờ mịt, "Không phải chúng ta đi đến trường à?"

"Ta không đi."

"Không đi. . . Vậy ngươi đi đâu?" Trần Hạo ủy khuất, mới rồi chẳng phải chính ngươi nói muốn đi học sao, tự dưng lại đổi ý?

"Thư viện." Tô Vũ lạnh nhạt trả lời: "Ta không cần phải ngồi nghe chương trình học hiện tại nữa, lão sư đã đáp ứng rồi, vả lại ta không đi cũng không sao, nhưng ngươi mà không đi thì sẽ bị mời phụ huynh đấy."

". . ."

Đồ độc ác!

Trần Hạo che mặt mà chạy, không sai, cái tên Tô Vũ này được quyền không tới lớp, lão sư phụ trách đã đặc cách cho hắn, nhưng cậu ta thì không được vậy.

Nếu chỉ dựa theo chương trình học văn hóa của Tô Vũ, cộng thêm hắn đã Khai Nguyên tam trọng đầy đủ, hơn nữa các lão sư còn chưa biết chuyện hắn đổi ý muốn ghi danh vào Chiến Tranh học phủ, thế nên hiển nhiên sẽ không ai đốc xúc hắn đi tu luyện.

...

Thư viện.

Nhân viên quản lý rất quen mặt Tô Vũ, Tô Vũ thường xuyên đến đây đọc sách, mỗi lần tới đều ở lì cả nửa ngày, mấy năm qua vẫn thường xuyên như thế, muốn không nhớ mặt hắn cũng không được.

"Tô Vũ, Vạn Tộc ngữ ngươi cũng đã nắm chắc mười mấy môn, lúc này không thư giãn một chút đi, còn muốn tiếp tục khổ học à?"

Nhân viên quản lý trêu ghẹo một câu, ở Nam Nguyên trung đẳng học phủ này, Tô Vũ cũng được tính là tương đối nổi danh.

Phần lớn học viên, ngoại trừ nhất định phải nắm vững Tiên Ma ngữ, Yêu Tộc ngữ, thì cố lắm cũng chỉ học thêm vài ba loại tiếng thông dụng khác, ít ai có tinh lực đi học nhiều loại ngôn ngữ khác nhau như Tô Vũ, hắn thì hay rồi, đã học được mười tám loại ngôn ngữ lớn nhỏ.

Tô Vũ mỉm cười ứng đối, cũng không định nhiều lời tranh luận với người quản lý.

Tô Vũ đi thẳng đến lầu ba của thư viện.

Giờ phút này đang là thời gian lên lớp, thế nên thư viện khá vắng, ngoại trừ số ít vài vị lão sư đang đọc sách tra tư liệu, cơ hồ không có bất kỳ học sinh nào khác.

Phần lớn học viên đều tình nguyện khổ tu, cũng không muốn ngày ngày xem đủ loại bùa chú vẽ quỷ, có thể động võ lực giải quyết vấn đề thì bọn họ liền lười nhác dùng đầu óc đi giải quyết.

Vài vị lão sư đang đọc sách, liếc thấy Tô Vũ cũng không ai lên tiếng bắt chuyện.

Mọi người đều quen thuộc với sự an tĩnh, đắm chìm ở trong thế giới của riêng mình.

Mà Tô Vũ cũng thế, hắn quen cửa quen nẻo đi thẳng tới một giá sách mà mình hay xem, tra xét một phen rooif rất nhanh lấy ra một bản tác phẩm vĩ đại:

—— 《 Lam Ngư 》

Đây là sách vẽ về Vạn Tộc, do Nhân tộc ghi chép tổng hợp tư liệu của những chủng tộc đã được bọn họ phát hiện, biên tập thành sách, cung cấp cho cả Nhân tộc tài liệu học tập.

Đương nhiên, đây chỉ là một phần trong số đó.

Sách vẽ về Vạn Tộc hiển nhiên cũng không phải chỉ có một hai bản, mà là cả một cái hệ liệt, cụ thể bao gồm tổng cộng bao nhiêu phần thì Tô Vũ không rõ, bởi vì có một ít tài liệu không được công khai rộng rãi, chỉ dành riêng cho một nhóm người đặc biệt nghiên cứu.

Thư viện của Nam Nguyên trung đẳng học phủ chỉ có 39 bản, nhắc tới 39 chủng tộc lớn nhỏ.

Bên trong cuốn sách đã tổng hợp rất nhiều thông tin, bao gồm ngoại hình của đối phương, thói quen, phong tục, ngôn ngữ, thậm chí một chút công pháp đặc thù, phương thức chiến đấu, phương pháp đánh giết chủng tộc của bọn họ. . . đều được người biên soạn ghi chép tỉ mỉ.

Tô Vũ cầm lên một cuốn sách về chủng tộc Lam Ngư, nghe có vẻ là một loại cá, trên thực tế thì không phải.

Lật ra nội dung bên trong, Tô Vũ nhìn chằm chằm tranh minh hoạ hồi lâu, phát hiện đây là một giống loài lớn lên có hình thể rất giống con trâu.

Đương nhiên, cũng không phải giống y hệt con vật bốn chân nọ, Lam Ngư có cái đuôi tựa như đuôi rắn, so với con trâu bình thường thì còn nhiều thêm một đôi cánh.

Về phần tại sao lại gọi nó là Lam Ngư, nghe nói vì loại sinh vật này là chủng tộc lưỡng sinh, có thể sinh tồn ở trong nước ngọt hoặc là vùng biển mặn, thực lực thủy chiến so với lục chiến càng cường đại hơn.

Tuy rằng Lam Ngư có mọc cánh, nhưng lại không có nghĩa là nó biết bay, trong sách ghi chép có nói hai cái cánh của giống loài này không khác gì cánh gà, vỗ vỗ mấy lần thì được, nhưng muốn bay hẳn lên là chuyện không thể nào.

"Thịt của Lam Ngư, nuốt vào có thể trừ độc, giải độc thánh phẩm!"

"Lam Ngư cư ngụ tại Để Sơn giới, Lam Ngư đông ngủ hạ tỉnh, ngày mùa hè vào Để Sơn giới, cần phải cẩn thận khi bắt gặp chúng, mức độ nguy hiểm cực cao!"

"Lập trường trên Chư Thiên chiến trường là trung lập, vô cớ không được tự tiện đánh giết. . ."

Tô Vũ đơn giản lật xem một lượt, kỳ thật những tài liệu này lúc trước hắn cũng đã nhìn qua, thế nhưng hắn lại chưa từng học ngôn ngữ của Lam Ngư chủng tộc, một phần là vì tiếng nói cả bọn chúng quá khó, một phần nữa là vì Để Sơn giới cũng không phải là Lam Ngư tộc vi tôn.

Hôm nay Tô Vũ tìm xem sách cũng không phải là vì đổi ý muốn học ngôn ngữ của bọn chúng, chủ yếu là vì hắn nghĩ tới một chuyện, nhanh chóng tới đây muốn xem lại tranh minh hoạ để đối chứng.

"Lam Ngư. . ."

Tô Vũ khẽ lẩm bẩm một tiếng, nghĩ đến cơn ác mộng đêm qua.

Tối hôm qua kẻ truy sát mình là Lam Ngư sao?

Khi còn bé nằm mơ, hắn sẽ không đào sâu vấn đề quá nhiều, bất quá càng lớn lại càng thay đổi, bây giờ mỗi khi gặp ác mộng, Tô Vũ đều thử đi phân tích mộng cảnh, rồi đi thăm dò tư liệu của những thứ đó.

Hắn muốn biết, thứ quái thứ truy sát mình trong mộng kia đến cùng là cái gì? Nó có xuất hiện trong hiện thực hay không?

Những năm này, người khác đều cảm thấy hắn là thiên tài, khổ cực bỏ công đi học chư thiên Vạn Tộc ngữ, đã thế một lèo còn học hẳn mười tám ngôn ngữ của các giống loài khác nhau, nỗ lực tới độ khiến cho người ta thấy xấu hổ.

Thế nhưng không ai biết, nguyên nhân Tô Vũ nỗ lực như vậy chỉ là bởi vì ác mộng hằng đêm đã khiến hắn quyết tâm phải tìm hiểu rõ về chư thiên vạn tộc nhiều hơn mấy phần.

"Mộng cảnh quá mơ hồ, ta không xác định rõ có phải là Lam Ngư hay không, thế nhưng quái thú trong mộng quả thật đã mọc ra cánh, tiếng kêu so với con trâu cũng không sai biệt lắm. . ."

Tô Vũ tự lẩm bẩm trong đầu, bởi vì mộng cảnh rất mơ hồ, cho nên hắn cũng không thể khẳng định.

Nhưng mà những năm qua, hắn cũng tìm được một chút tư liệu, có đôi khi có thể phát hiện được điểm đặc thù của những con quái thú trong giấc mơ, từ đó nhận ra bọn chúng hẳn là chủng loài của chư thiên vạn tộc.

Tô Vũ cảm thấy suy nghĩ này của hắn hoàn toàn có khả năng là sự thật, kẻ truy sát hắn trong mộng chính là chư thiên vạn tộc!

Hơn mười năm, bốn năm ngàn cơn ác mộng, đồng nghĩa với việc tối thiểu hắn cũng đã mơ thấy tới mấy ngàn con quái vật khác nhau.

Nếu không phải là quái vật của chư thiên vạn tộc thì liệu thế gian này vẫn còn tồn tại nhiều sinh vật mà hắn không biết gọi tên như thế sao?

"Các ngươi thật đúng là quá coi trọng ta rồi, chư thiên vạn tộc trong mộng truy sát ta. . ."

Tô Vũ thầm cười khổ.

Hắn chỉ là một tiểu nhân vật, đáng giá để chư thiên vạn tộc truy sát ngần ấy năm ư?

Tra tấn một người bình thường rất vui vẻ sao?

"Rốt cuộc tại sao bọn chúng lại làm thế?"

Tô Vũ thật sự cảm thấy rất khó hiểu, nếu nói hắn đã từng thấy những chủng tộc kia, hoặc là từng tiếp xúc qua, hắn còn có thể tiếp nhận.

Nhưng hắn chưa bao giờ rời khỏi Nam Nguyên thành, lại càng không gây thù chuốc oán với bất kỳ ai, thế thì tại sao những con quái vật đó lại miệt mài truy sát hắn trong giấc mơ?

Đại khái đã xác định được con quái vật đuổi giết mình tối hôm qua là giống loài gì, Tô Vũ bèn thở dài một hơi, đem thư tịch đặt lại chỗ cũ.

Có một số việc, hắn hiện tại vô phương đi sâu tìm tòi nghiên cứu.

Rất nhanh, Tô Vũ liền di chuyển qua giá sách khác: khu vực Khai Nguyên.

Toàn bộ thư tịch trong khu này đều là những quyển sách có nội dung liên quan tới vấn đề tu luyện Khai Nguyên cảnh.

Phàm là bất kỳ Nhân tộc nào, khi vừa bắt đầu tiếp xúc với việc tu luyện thì đều chủ tu《 Khai Nguyên quyết 》.

Mặc dù trước khi mở được cửu khiếu, thì vô phương cảm nhận được nguyên khí, bất quá nguyên khí ở khắp mọi nơi, có thể may mắn thu nạp được một tia nguyên khí thì sẽ giúp ích rất nhiều cho việc mở ra đầy đủ cửu khiếu, từ đó bước vào Thiên Quân cảnh, tiến hành tu luyện thân thể.

Quá trình mở ra cửu khiếu dài đằng đẵng, hầu hết Nhân tộc từ rất nhỏ đã bắt đầu tu luyện《 Khai Nguyên quyết 》, tiến độ như Tô Vũ là bình thường.

Nhưng nếu là thiên tài thì có thể cấp tốc quật khởi.

Tư chất tu luyện mạnh mẽ, tự nhiên nhanh hơn người khác một bước.

Tô Vũ đã từng xem qua rất nhiều sách vở, cũng biết Khai Nguyên cảnh chủ yếu chính là thuận theo tự nhiên, cũng không phải cứ khổ tu liền có thể cấp tốc đột phá cảnh giới.

Thế nhưng hôm nay Tô Vũ lại nghĩ, hay là cứ thử tra một chút xem, biết đâu lại có phương pháp đặc thù nào giúp việc tu luyện có tiến triển nhanh chóng hơn một chút thì sao.

Thế nhưng hắn tìm kiếm suốt một lượt mà vẫn không trông thấy có quyển sách nào đề cập tới vấn đề này.

Tô Vũ nhíu mày, xem ra hy vọng đạt được tới cảnh giới Khai Nguyên tứ trọng trước khi tới kỳ khảo hạch là vô vọng rồi.

"Tô Vũ, ngươi đang tìm cái gì vậy?"

Đúng lúc này, có một nữ sinh tóc ngắn ngồi đọc sách ở gần đó chợt lên tiếng.

Nàng đã ngồi đây rất lâu, cũng nhận biết Tô Vũ, mặc dù hai người không học cùng một lớp, thế nhưng cả hai đều là học sinh chăm chỉ thường xuyên lui tới thư viện, vậy nên ít nhiều cũng quen biết một chút.

Tô Vũ giật mình, khẽ nói lời xin lỗi, có lẽ là mới rồi mình ồn ào, quấy rầy đối phương xem sách.

"Ta muốn tìm xem có ghi chép nào nói về việc đẩy nhanh tiến độ tu luyện Khai Nguyên cảnh không, nhưng lại không tìm được."

"Đẩy nhanh tiến độ tu luyện?"

Nữ sinh tóc ngắn hơi trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Phương pháp thì có đấy, ta nghe nói có Nhân tộc dùng phương thức ngoại đạo để gia tăng tiến độ tu luyện, nhưng cách này rất nguy hiểm. Khai Nguyên cảnh là cơ sở, là quá trình đặt nền móng cơ bản để mở cửu khiếu, nóng vội ngược lại sẽ loạn, coi như thuận lợi Khai Nguyên thì về sau cũng sẽ có ảnh hưởng xấu!"

"Tô Vũ, không phải ngươi sẽ khảo hạch vào Văn Minh học phủ sao? Ngươi tìm phương pháp đẩy nhanh tiến độ tu luyện làm gì?"

Tô Vũ mỉm cười: "Ta biết, ta cũng không ngốc, chỉ là muốn tìm xem có phương pháp nào an toàn hay không mà thôi."

"Nếu vậy thì..." Nữ sinh suy nghĩ một chút, hồi lâu sau mới chỉ vào một hàng giá sách ở nơi hẻo lánh nhất, đoạn nói: "Bên kia có mấy quyển sách có ghi chép về phương diện này, bất quá theo ta thì phương pháp trong đó đều hết sức cực đoan. Tô Vũ, ngươi tốt nhất đừng nếm thử, bằng không sẽ vô cùng phiền toái, thậm chí có thể gây chết người đấy."

"Có rất nhiều ghi chép nói rằng, trước đây từng có cường giả Nhân tộc thử qua, thế nhưng cuối cùng các vị tiền bối này đều không thể đi đến đỉnh cao gì, ngược lại bởi vì Khai Nguyên không vững nên đã sớm ngã xuống."

"Tạ ơn ngươi, ta biết rồi." Tô Vũ cười cười gật đầu.

Nữ sinh tóc ngắn tên là Lưu Nguyệt. Tô Vũ cũng không quen thân với nàng ta lắm, biết tên nàng ấy chẳng qua cũng là vì thường xuyên gặp đối phương đến thư viện đọc sách, nghe nói Lưu Nguyệt cũng nắm vững rất nhiều ngoại ngữ thuộc Vạn Tộc ngữ, đến cùng là số lượng nhiều hay ít hơn hắn thì Tô Vũ lại không rõ ràng, dù sao hắn cũng không phải là kẻ thích nghe ngóng những sự tình giống như này.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đối phương hẳn là sẽ ghi danh vào Văn Minh học phủ, cho nên đối với việc gia tăng cảnh giới Khai Nguyên chắc chắn cũng không quá để ý.

Tô Vũ không định cùng Lưu Nguyệt nhiều lời, rất nhanh hắn liền di chuyển tới giá sách hẻo lánh mà nàng ấy vừa chỉ điểm.

《 Khai Nguyên cảnh gia tốc chi pháp 》, 《 Khai Nguyên sơ cảnh 》, 《 Luận tầm quan trọng của việc đặt nền móng 》. . .

CHƯƠNG 4: PHƯƠNG PHÁP GIA TỐC KHAI NGUYÊN CẢNH

Tô Vũ hồi hộp lật quyển《 Khai Nguyên cảnh gia tốc chi pháp 》 ra, kết quả mới ngay trang đầu tiên đã có một hàng chữ đỏ rực như thể được viết bằng máu: Cái gọi là phương pháp gia tốc, nghĩa là bất luận sinh tử, xác thực có thể gia tốc, thế nhưng phần lớn người nếm thử đều đã chết trước khi đạt thành!

Tô Vũ cười khổ, khó trách các lão sư khi dạy bọn họ đều luôn nhấn mạnh rằng tu luyện không nên gấp gáp, sốt ruột, nếu không sẽ dễ đi vào con đường ma chướng.

"Phương pháp gia tốc thứ nhất: Sử dụng Thần Ma chi huyết, Thần Ma thiên sinh mở ra cửu khiếu, nguyên khí sung túc, trong máu ẩn chứa hàng loạt Thiên Nguyên khí. . ."

"Hậu quả: Bạo thể!"

"Án lệ: An Bình năm thứ chín, nhi tử của phủ chủ Đại Minh phủ sử dụng Thần Ma chi huyết, muốn nhanh chóng phá vỡ cửu khiếu, quả nhiên đạt thành. Thế nhưng trong nháy mắt mở ra cửu khiếu, cùng thời điểm y liền bạo thể mà chết, bỏ mình khi chỉ mới vừa chín tuổi. Cảnh giới khi bạo thể: Thiên Quân cảnh!"

Tô Vũ hít một ngụm khí lạnh, ngay cả án lệ người thật việc thật đều có, xem ra cuốn sách này thật đúng là không hề bịa chuyện.

Trưởng tử của phủ chủ Đại Minh phủ Đại Minh vương đã chết vào năm An Bình thứ chín, xem ra cách thức mở cửu khiếu này cũngquá hung hiểm!

Lại nói, dù hắn có muốn sử dụng thì Thần Ma chi huyết nào có dễ dàng đạt được như vậy.

Trên Chư Thiên chiến trường, hai tộc Thần Ma chính là hai trong số mấy đại chủng tộc cường hãn nhất, nghe nói kẻ yếu nhất của hai tộc Thần Ma trên chiến trường cũng đã là Vạn Thạch cảnh.

Nhi tử của Đại Minh vương có thể sở hữu món đồ chơi này, khẳng định là Đại Minh vương đã giết cường giả của Thần Ma tộc.

Phương pháp kia nghĩ cũng đừng nghĩ, chẳng có quan hệ gì với Tô Vũ cả.

"Dù sao cha ta cũng không phải là Đại Minh vương. . ."

Tô Vũ âm thầm thở dài một tiếng, nếu cha hắn là Đại Minh vương, hắn còn vất vả ngồi đây tìm đường tắt tu luyện hay sao?

Đại Minh vương là ai? Là cường giả vô địch, người đã sáng lập Đại Minh phủ, đồng thời là một trong những trụ cột hàng đầu của Nhân tộc.

Tô Vũ mau chóng gạt qua phương pháp thứ nhất nguy hiểm đó, tiếp tục lật sách xem tiếp, càng xem thì càng cau chặt mày.

"Phương pháp gia tốc thứ hai: Ăn thịt Yêu tộc, máu thịt của Yêu tộc sẽ trợ giúp mở khiếu huyệt ra."

"Hậu quả: Bạo thể!"

"Án lệ: An Bình năm thứ nhất, Nhân tộc suy thoái, cường giả đánh giết Yêu tộc, mang theo thi thể của họ trở về, hàng loạt Nhân tộc đã ăn uống máu thịt của Yêu tộc, đại bộ phận bạo thể mà chết, tuy nhiên có một số ít thành công Khai Nguyên cửu khiếu."

"Chú thích: Rất ít người mở ra khiếu huyệt, trải qua thống kê, chủng loại phục dụng máu thịt Yêu tộc mà thành công mở ra cửu khiếu gồm có: Kim Bằng tộc, Man Ngưu tộc, Thiên Hổ tộc. . ."

Từ bỏ!

Tô Vũ lập tức từ bỏ, đừng đùa, những cái tên có trong sách đều là các đại yêu tộc vô cùng lợi hại, mặc dù không khủng khiếp như hai tộc Thần Ma, nhưng cũng đều là những cường tộc mà hắn đừng mơ tiếp xúc tới.

"Phương pháp gia tốc thứ ba: Phục dụng Thiên Nguyên quả - thiên tài địa bảo."

"Hiệu quả: Thiên Nguyên quả tụ hội rất nhiều Thiên Nguyên khí, là bạch khí ban đầu của vạn giới, có ích lợi cực lớn cho việc mở ra cửu khiếu."

"Địa điểm: Thần giới, Ma giới, Yêu giới… các đại cường giới đều có nơi sinh trưởng, sản lượng cực ít."

"Án lệ: An Bình năm thứ 25, nhi tử của Đại Chu vương dùng Thiên Nguyên quả, ba ngày thành công mở ra cửu khiếu, tạm thời vẫn chưa có hậu hoạn."

Tô Vũ lại lần nữa cảm thán, "Nhi tử của Đại Chu vương? Nếu ta nhớ không lầm thì Đại Chu vương chỉ có một đứa con trai, nếu vậy thì người đó hiện tại chính là phủ chủ Đại Chu Chu Phá Thiên sao?"

Đệt, từ bỏ.

Cái thứ đồ chơi này hắn chưa từng nghe nói qua, hiển nhiên là tuyệt đỉnh thiên tài địa bảo, Chu Phá Thiên đến bây giờ vẫn còn sống sót, hơn nữa còn thành Đại Chu phủ chủ, rõ ràng vô cùng cường đại.

Cho dù Nhân tộc có nơi sinh trưởng Thiên Nguyên quả, vậy thì cũng không tới phiên Tô Vũ chạm vào, huống hồ nó toàn mọc ở những vùng đất xa xôi.

"Phương pháp gia tốc thứ tư. . ."

Tô Vũ tiếp tục lật xem, càng xem thì tâm lại càng lạnh.

Quả nhiên tu luyện Khai Nguyên cảnh thì chẳng có con đường ngoại đạo nào dễ làm, hơn nữa ít nhiều còn để lại hậu hoạn khó lường, khó trách các lão sư chưa bao giờ đề cập tới.

"Phương pháp gia tốc thứ chín: Tìm nơi có nguyên khí dồi dào mà tu luyện. Nguyên khí của vạn giới phân bố không đồng đều. Khai Nguyên cảnh bị động thối luyện cửu khiếu, tốc độ tu luyện và nguyên khí ít nhiều đều có quan hệ. . ."

"Chú thích:

Địa phương dồi dào nguyên khí: Chiến trường Chư Thiên, bí cảnh học phủ, Nhân cảnh Thánh địa. . ."

Thấy cái phương pháp này, Tô Vũ chợt giật mình tỉnh táo lại.

Tìm nơi có nguyên khí dồi dào mà tu luyện sao?

Khai Nguyên cảnh kỳ thật không cảm giác được nguyên khí tồn tại, nhưng hắn cũng biết rõ việc Nam Nguyên thành không phải là nơi có nhiều nguyên khí.

"Việc này ta cũng đã từng nghe cha nhắc tới, phàm là nơi Thánh địa hay các thành lớn đều giúp tốc độ tu luyện đẩy nhanh, xem ra hẳn là vì có liên quan tới việc nguyên khí nơi đó nhiều hay ít."

"Nói như vậy, nếu mình có thể đi tới đại thành, hoặc là tìm tới bí cảnh Thánh địa, vậy thì có thể an toàn tăng tốc tốc độ tu luyện."

Thế nhưng dĩ nhiên, mượn nhờ nguyên khí dồi dào mà tu luyện thì cũng chỉ đẩy nhanh tốc độ một chút, chứ không thể có hiệu quả cấp tốc chỉ trong một lần như 8 phương pháp kinh người mà trong sách liệt kê trước đó.

Mặc dù là như thế, Tô Vũ vẫn cảm thấy tràn trề khát vọng.

Đáng tiếc, những địa phương mà trong sách liệt kê có nguyên khí dồi dào kia, hắn đều không có cách nào đi được.

Chư Thiên chiến trường thì không cần phải nói, học phủ bí cảnh thì nghe nói cao đẳng học phủ có, thế nhưng cụ thể hắn cũng không rõ ràng, Nhân cảnh Thánh địa lại càng không cần nhắc tới.

"Phương pháp gia tốc thứ mười: Nguyên Khí dịch."

"Nguyên Khí dịch có hai loại: tự nhiên và nhân tạo.

Tự nhiên: Chư thiên vạn giới có nguyên khí dồi dào thì sẽ sinh ra Nguyên Khí dịch, đấy là do nguyên khí nồng đậm ngưng tụ mà thành, cực kỳ hiếm thấy.

Nhân tạo: Là do Cường giả Đằng Không cảnh tụ hội nguyên khí để ngưng dịch mà thành."

"Hiệu quả: tương đương với phương pháp gia tốc thứ chín."

Tô Vũ lần nữa cười khổ, cái gì là Đằng Không cảnh?

Đằng Không cảnh chính là cảnh giới còn cao hơn cả Vạn Thạch. Khi đó nhân loại liền có thể đằng không mà đi, chinh phục bầu trời.

Đằng Không cảnh là một cảnh giới vô cùng cường đại, ít nhất Nam Nguyên thành lớn như vậy mà hắn còn không biết có người nào đạt được đến cảnh giới Đằng Không.

Nếu như có, vậy thì cùng lắm chỉ có Nam Nguyên thành chủ là đủ thực lực.

Nhưng đây là cấp độ mà Tô Vũ có thể tiếp xúc tới hay sao?

Nam Nguyên trung đẳng học phủ bên này, mạnh nhất chính là phủ trưởng, nhưng ông ấy cũng chỉ mới vừa bước vào Vạn Thạch cảnh cách đây không lâu.

Nếu là Vạn Thạch cảnh có khả năng ngưng tụ, với tính tình ôn hòa của phủ trưởng, Tô Vũ còn có thể đi cầu một giọt Nguyên Khí dịch, nhưng mấu chốt là ông ấy lại không làm được.

"Má nó, không có một thông tin nào đáng tin cậy!"

Tô Vũ chửi bậy, khó trách cuốn sách này bị nhét vào nơi hẻo lánh nhất trong thư viện.

Đối với Tô Vũ mà nói, những phương pháp phía trên đều không thể thực hiện được.

Có hai cách đơn giản nhất là phương pháp số 9 và số 10 mà cũng vượt xa tầm với của Tô Vũ, những phương pháp còn lại thì càng miễn bàn.

Cha hắn từ 18 năm trước đã là Thiên Quân thất trọng, những năm này bởi vì nguyên khí ở Nam Nguyên thành không đủ dồi dào, hơn nữa y lại mất đi tài nguyên do quân đội tiếp tế, cho nên đến nay cũng mới chỉ là Thiên Quân cửu trọng.

“Chẳng có gì hữu ích cả.”

Tô Vũ lần nữa lật xem một lượt thư tịch, sau đó liền đặt mấy cuốn vừa lấy xuống trả về chỗ cũ.

Suy nghĩ một chút, Tô Vũ liền quyết định đi tới chỗ Lưu Nguyệt đang ngồi, đoạn hỏi: "Lưu Nguyệt, quấy rầy ngươi một lát được không?"

Lưu Nguyệt đặt quyển sách trên tay xuống, nhìn về phía Tô Vũ, "Ngươi nói đi."

"Mấy năm nay ta không quá quan tâm đến việc tu luyện cho nên có nhiều điểm không rõ. Ngươi có biết gì về Nguyên Khí dịch không?"

"Ngươi muốn mua Nguyên Khí dịch sao?"

Lưu Nguyệt lập tức hiểu rõ, Tô Vũ xem những cuốn sách do nàng chỉ điểm, thế nên không cần hắn nói hết nàng đã biết hắn muốn nhắc tới cái gì.

"Nguyên Khí dịch. . . Đây là vật tư chiến lược, không thể mua nó tại Nam Nguyên thành này đâu."

"Bất quá ta nghe nói Đại Hạ phủ bên kia lại có. Nguyên Khí dịch có rất nhiều loại, bởi vì cường giả khác biệt cảnh giới thì ngưng tụ ra Nguyên Khí dịch đương nhiên sẽ không giống nhau, vả lại đối với Khai Nguyên mà nói, Đằng Không cảnh ngưng tụ mới là thích hợp nhất, bởi vì nguyên khí không đủ ngược lại có ích cho việc khai khiếu, nguyên khí quá mức nồng đậm thì lại dễ dàng tổn thương thân thể."

"Thế nhưng. . . Giá cả cũng không thấp!"

"Bởi vì cường giả Đằng Không cảnh thì cũng mất ba ngày mới có thể ngưng tụ một giọt, mà bọn họ cũng cần nó dùng để tu luyện, cho nên trừ phi thật thiếu tiền, bằng không có rất ít người sẽ nguyện ý đi ngưng tụ. . ."

Lưu Nguyệt nói một hơi xong bèn nhìn về phía Tô Vũ, "Tô Vũ, thật sự không nên đi tìm mua thứ này, quá lãng phí! Vả lại Nguyên Khí dịch chẳng qua chỉ có thể làm gia tăng nồng độ nguyên khí, chứ không phải nhất định sẽ làm cho ngươi khai khiếu."

"Ta đã biết, tạ ơn ngươi, thế nhưng ngươi có biết một giọt Nguyên Khí dịch trị giá bao nhiêu tiền không?"

Tô Vũ dĩ nhiên biết giá cả không rẻ, bất quá hắn vẫn muốn hỏi thử xem, dù sao thì lúc cha đi tòng quân có lưu lại cho hắn không ít tiền.

"100 ngàn An Nguyên tệ!"

". . ."

Tô Vũ cảm thấy trái tim hắn đã chìm xuống đáy cốc rồi!

Cha hắn là Thiên Quân cửu trọng, là nhân viên công chức phụ trách giám sát giao thông, tiền lương mỗi tháng 5000 An Nguyên tệ, bình thường không tính là quá thấp.

Trừ bỏ hai cha con chi tiêu hàng ngày, cùng với cha hắn lâu lâu mua sắm một chút vật tư dùng để tu luyện, thì một năm có thể tiết kiệm hai ba vạn cũng không tệ.

Những năm này, Tô Long tích góp được khoảng 300 ngàn cho nhi tử.

Không ngờ. . . Toàn bộ gia sản mà hắn có cũng chỉ đủ mua có 3 giọt Nguyên Khí dịch?

Khó trách Lưu Nguyệt nói rằng quá lãng phí!

Đây không phải là lãng phí, đây là đốt tiền!

Trông thấy sắc mặt của Tô Vũ, Lưu Nguyệt liền nhịn không được phì cười, "Ta đã nói là rất đắt rồi mà, kỳ thật. . . Ta đã từng dùng qua một giọt, đại khái chỉ có thể duy trì nồng độ nguyên khí trong ba ngày, thật sự quá xa xỉ."

"Nếu như hiệu quả thật sự rất lợi hại thì chắc chắn không ít kẻ đã xuất ra 100 ngàn để mua về sử dụng, nhưng ngươi xem, ngươi đã thấy được mấy người phục dụng món đồ này rồi?"

"Ba ngày không đủ cho ngươi khai khiếu, vậy thì phải tiếp tục mua sắm, sáu ngày là 200 ngàn, chín ngày là 300 ngàn. . . Người nào cũng không chịu nổi."

Tô Vũ cười khổ, "Ta biết rồi, quả thật là quá đắt. Nếu như dùng mà bảo đảm trăm phần trăm khai khiếu thành công thì còn đỡ, nhưng nếu không thể khai khiếu thì đúng là đem tiền đổ xuống sông xuống biển, khó trách các lão sư cũng chưa từng nhắc tới chuyện này."

"Đúng vậy." Lưu Nguyệt mỉm cười, "Ngươi lại không cần sát hạch thực lực chiến đấu, bỗng dưng nghĩ đến chuyện mua Nguyên Khí dịch làm gì?"

"Ta đăng ký thêm suất vào Chiến Tranh học phủ, coi như dự phòng thôi."

Tô Vũ đơn giản giải thích một câu, tiếp đó liền cáo từ rời đi trước.

Đây là thư viện, cũng không phải là địa phương thích hợp để nói chuyện.

Nhìn Tô Vũ rời đi, Lưu Nguyệt nhíu mày, có chút hiếu kỳ.

Dự thi Chiến Tranh học phủ?

Đang êm đẹp, Tô Vũ tự dưng ghi danh vào Chiến Tranh học phủ làm cái gì?

Ngẫm nghĩ một lát nàng liền lắc đầu, không suy nghĩ tiếp nữa, theo nàng thấy, hắn có đăng ký dự thi cũng vô dụng, về sau mọi người đều sẽ là đồng học tại Đại Hạ Văn Minh học phủ, hi vọng cái tên này chớ làm loạn.

CHƯƠNG 5: MỘNG CẢNH

Tuy không tìm được phương pháp gia tốc thích hợp trong thư viện, nhưng Tô Vũ cũng không thấy thất vọng.

Nếu thật sự có phương pháp phổ biến dễ làm, các lão sư đã sớm đề cập tới.

Chẳng qua là hắn ôm một phần vạn hi vọng mà thôi, sự thật chứng minh hắn đã suy nghĩ nhiều, nếu đã như vậy thì chỉ có thể tiếp tục khổ tu《 Khai Nguyên quyết 》.

...

Giữa trưa ăn cơm ngay tại học phủ thì không thấy gì, chờ tới tối về nhà, nhìn căn phòng quạnh quẽ, Tô Vũ mới thấy chạnh lòng.

Cha hắn không ở đây, căn nhà trong nháy mắt vắng lạnh thê thảm.

Trước đây mỗi khi Tô Vũ đi học về, cha hắn đều đã làm xong đồ ăn chờ mình về ăn cơm, hiện tại vắng ngắt, Tô Vũ vẫn còn có chút chưa kịp thích ứng.

Không có tâm tình nấu cơm, Tô Vũ dựa vào ghế sa lon mở ti vi, mất tập trung tiếng được tiếng không lắng nghe.

"Gần đây, Đại Hạ phủ phát hiện hành tung của Vạn Tộc giáo, người dân Đại Hạ phủ trông thấy có kẻ hiềm nghi nên đã thông báo cho chính quyền kịp thời can thiệp."

"Tạp chủng!"

Tô Vũ nghe thấy tin tức mà MC đang nói liền nhịn không được chửi một tiếng.

Một đám tạp chủng!

Chiến tranh bùng nổ là lúc mà người dân Nhân tộc nên hợp lực đối phó với kẻ địch, thế nhưng lại có một số ít tên cặn bã ôm tư tâm, lựa chọn đầu nhập vào chủng tộc khác.

Vạn Tộc giáo cũng không phải là một giáo phái, mà là tên gọi của rất nhiều tên cặn bã gồm đủ các chủng tộc khác nhau tụ tập lại, thường xuyên gây ra hỗn loạn trong nội bộ Nhân tộc.

Tô Vũ từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng từ phụ thân, đối với mấy tên tạp chủng ấy thì cực kỳ chán ghét.

Hắn ngẩng đầu nhìn lướt qua TV, giờ phút này, có một vị nam tử mặt chữ quốc, thần thái không giận tự uy, thân mang chiến bào màu đỏ xuất hiện trên màn hình.

Sắc mặt ông ấy cực kỳ lạnh lùng, ngữ khí lạnh lẽo, quát: "Chém!"

"Phốc!"

Một khắc sau, trên màn hình TV hiện lên cảnh hơn trăm người quỳ dưới mặt đất, một đám vệ sĩ mặc áo giáp đứng phía sau, theo lệnh đồng loạt vung đao trảm kích, trong nháy mắt trên trăm cái đầu lập tức rơi xuống!

"Giáo chúng Vạn Tộc, bắt một tên, giết một tên!"

Nam tử trung niên lạnh lùng nhìn thẳng về phía màn hình TV, như thể muốn nói cho người đối diện nghe: "Dám mò tới Đại Hạ phủ ta thì chỉ có con đường chết! Từ hôm nay, Long Võ vệ sẽ tăng cường tuần tra Đại Hạ phủ, tạp chủng Vạn Tộc giáo nếu không sợ chết thì đừng rời đi, để chúng ta bắt được thì xem xem các ngươi có mấy cái đầu chó để bị chém!"

Trên ghế sa lon, Tô Vũ bỗng nhiên kích động ngồi bật dậy!

Hạ Long Võ!

Phủ chủ Đại Hạ phủ!

Hắn kích động không phải vì sự kiện chặt đầu, chuyện này mọi người đều đã quen, trên TV vẫn thường xuyên xuất hiện một màn tương tự.

Nhân tộc mà bắt được bất kỳ kẻ nào của Vạn Tộc giáo thì đều đem đi chặt đầu, chính sách cực kỳ thiết huyết.

Công khai tử hình chính là vì muốn chấn nhiếp tất cả mọi người, khiến cho bọn họ từ bỏ suy nghĩ dám phản bội quốc gia đi.

Tô Vũ không để ý đến việc đó, hắn kích động là vì Hạ Long Võ.

Vị phủ chủ của Đại Hạ này cực kỳ bá đạo, cũng cực kỳ cường đại.

Hai mươi năm trước, ông ấy từng chấp chưởng Trấn Ma quân tại Chư Thiên chiến trường, cũng chính là binh đoàn của phụ thân, xem như là người lãnh đạo trực tiếp của cha hắn.

Những năm gần đây, mỗi lần thấy Hạ Long Võ xuất hiện, Tô Long đều vô cùng kích động, lôi kéo Tô Vũ, chỉ vào TV nói: "Đây là lão thủ trưởng của cha, năm đó ông ấy ở Chư Thiên chiến trường quét sạch tứ phương, sở hướng bễ nghễ, đại quân vạn tộc cũng bị ông ấy đánh tơi bời. . ."

Tô Vũ nghe nhiều thành quen, cũng học theo cha sùng bái vị cường giả anh dũng ấy.

"Không biết đến lúc nào mình mới có thể mạnh được như Hạ phủ chủ..." Tô Vũ âm thầm ao ước.

Mặc dù ai có thể làm phủ chủ thì cũng đều là cường giả một phương, nhưng trong mắt Tô Vũ, Hạ Long Võ chính là cường giả đỉnh cấp nhất trong số các phủ chủ, mấu chốt nhất là tuổi tác ông ấy cũng không quá lớn, chỉ mới hơn sáu mươi tuổi mà thôi.

Ví dụ như vị phủ chủ Đại Chu Chu Phá Thiên, đối phương chính là nhân vật đã sống từ năm An Nguyên tới nay, vậy đại biểu ngài ấy đã phải hơn ba trăm tuổi.

Hai mươi năm trước, Hạ Long Võ mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi, thế mà ông ấy đã đủ sức chấp chưởng Trấn Ma quân, đây mới là điểm khiến Tô Vũ hâm mộ ông ấy nhất.

Thật mạnh!

Chấp chưởng Trấn Ma quân rốt cuộc cần thực lực tới cỡ nào?

Cái này Tô Vũ không biết, nhưng hắn biết chắc chắn phải là người rất lợi hại.

"Hạ Long Võ. . ."

"Long Võ Chiến Tranh học phủ!"

"Long Võ vệ!"

Tô Vũ liếm môi một cái, có chút miệng đắng lưỡi khô, dù sao cũng là người trẻ tuổi, ai mà không có ngọn lửa nhiệt huyết trong tim?

Đại Hạ phủ có nhiều cao đẳng Chiến Tranh học phủ, trong đó Đại Hạ Chiến Tranh học phủ truyền thừa hơn ba trăm năm, là Chiến Tranh học phủ cổ xưa nhất và cũng cường đại nhất ở Đại Hạ.

Nhưng mà bây giờ ở đất nước bọn họ còn có một Chiến Tranh học phủ đỉnh cấp khác.

Chính là Long Võ Chiến Tranh học phủ!

Hạ Long Võ dùng tên của chính mình để đặt tên cho ngôi trường mà ông lập ra từ 15 năm trước, ngắn ngủi chỉ trong thời gian 15 năm, trở thành một trong những học phủ cao cấp nhất của Đại Hạ.

Học viên tốt nghiệp xong, hơn phân nửa đều gia nhập binh đoàn mạnh nhất Đại Hạ: Long Võ vệ!

Nghe nói Nam Nguyên thành thành chủ, kỳ thật cũng xuất thân từ Long Võ vệ, bởi vậy có thể thấy được đoàn quân này cường đại ra sao.

Phụ thân Tô Long của hắn mặc dù từng là binh lính Trấn Ma quân, nhưng năm đó sau khi xuất ngũ, cũng muốn gia nhập Long Võ vệ, tiếp tục đuổi theo lão thủ trưởng, đáng tiếc. . . Long Võ vệ không thu nhận.

Bởi vì y vừa lớn tuổi, thực lực cũng tương đối yếu, thế nên đối phương không đồng ý nhận Tô Long.

Nam Nguyên thành bây giờ nghe nói cũng có một tiểu đội Long Võ vệ trấn thủ, không biết thực hư, tối thiểu Tô Vũ chưa thấy qua những người kia.

"Đại Hạ Chiến Tranh học phủ, Long Võ Chiến Tranh học phủ. . . Đại Hạ Chiến Tranh học phủ chủ yếu đào tạo tướng sĩ để cung cấp cho tiền tuyến, rất khó trở lại. Nhưng Long Võ vệ thì. . ."

Hai mắt Tô Vũ sáng lấp lánh.

Long Võ Chiến Tranh học phủ cũng đào tạo người đi ra tiền tuyến, đãi ngộ so với các Chiến Tranh học phủ khác không chênh lệch gì. Nhưng ngoài ra trường của bọn họ còn đào tạo Long Võ vệ, nhiệm vụ chủ yếu là trấn thủ bản thổ, nói một cách khác, phần lớn thời gian đều được lưu lại Đại Hạ phủ.

Đương nhiên, một khi bùng nổ đại chiến, binh đoàn tinh nhuệ của Long Võ vệ cũng sẽ đưa người gia nhập Chư Thiên chiến trường.

Nếu nói Trấn Ma quân là quân thường trực trên Chư Thiên chiến trường, vậy thì Long Võ vệ chính là đoàn quân dự bị của đất nước.

"Nếu muốn ghi danh vào Chiến Tranh học phủ, kỳ thật mình nên đăng ký tới Long Võ Chiến Tranh học phủ."

Tô Vũ khẽ lẩm bẩm, có điều thật ra Long Võ Chiến Tranh học phủ còn khó sát hạch hơn.

Bởi vì là Long Võ vệ là quân hậu bị, yêu cầu thực lực của thí sinh thậm chí so với Đại Hạ Chiến Tranh học phủ còn cao hơn một điểm.

Tô Vũ cười khổ, đúng là người si nói mộng mà.

Bình thường hắn muốn vào Chiến Tranh học phủ cũng đã đủ khó khăn, chớ nói chi là Long Võ bên này.

Nghĩ nhiều như vậy làm gì!

"Vạn Tộc giáo lại dám tới địa bàn Đại Hạ, đúng là muốn chết!"

Tô Vũ cũng không có quá nhiều lo lắng, đã có Long Võ vệ xuất động, tạp chủng Vạn Tộc giáo chắc chắn không dám ló đầu.

Mà dù chúng dám xuất hiện, Tô Vũ cũng không sợ.

Bây giờ cơ hồ xem như toàn dân đều là lính, trong tiểu khu của hắn tuy không có cường giả Vạn Thạch cảnh, nhưng tu giả Thiên Quân cảnh lại có không ít.

Đối mặt với Thiên Quân cảnh, giáo đồ Vạn Tộc chỉ có con đường bị giết chết!

...

Xem TV xong, Tô Vũ liền tùy tiện úp một gói mì, ăn cho xong bữa rồi đánh răng rửa mặt một phen, hắn vào phòng tu luyện《 Khai Nguyên quyết 》mấy lượt, cuối cùng quyết định đi ngủ sớm.

Bởi vì thường thì sau khi bị ác mộng quấy nhiễu, hắn đều thao thức luôn tới sáng, khó có thể ngủ lại.

Bị ác mộng giày vò hơn mười năm, Tô Vũ ít nhiều cũng đã phát hiện một việc, đó là hắn luôn nằm mơ vào lúc rạng sáng, trước đó thì hắn vẫn may mắn có được giấc ngủ rất trọn vẹn. Nên đi ngủ càng sớm thì hắn càng có nhiều thời gian để ngủ hơn.

...

Đêm.

Một vùng tăm tối.

Trong mộng.

Một khung cảnh đã lặp đi lặp lại vô số lần một lần nữa hiện ra.

Một đầu quái vật to lớn lại đang hung ác bay theo đuổi giết Tô Vũ.

"Má nó!"

Tô Vũ ghét nhất là chủng tộc phi cầm, tốc độ bay của bọn chúng rất nhanh, muốn chạy cũng chạy không thoát.

Gặp phải quái vật lục địa là đỡ nhất, có đôi khi hắn còn có cơ hội chạy thoát, tránh khỏi cảnh bị quái vật đuổi kịp rồi nhấm nuốt.

Nhưng mỗi khi hắn xui xẻo gặp quái vật phi cầm thì coi như xong, chưa bao giờ hắn thoát được, mỗi lần đều là bị bọn chúng gặm nuốt thành cặn bã, từ trong mộng thống khổ tỉnh lại.

Cho nên Tô Vũ ghét nhất là gia hỏa biết bay ấy!

Lần này cũng không ngoại lệ, phi cầm to lớn có tốc độ cực nhanh, những địa hình trong mộng kia đều không phải là trở ngại gây ảnh hưởng tới bọn chúng, khoảng cách truy đuổi giữa đôi bên càng ngày càng gần.

Tô Vũ một bên cấp tốc chạy, một bên quay đầu nhìn xem.

Hắn muốn xem kỹ hình dáng của nó để coi thử mình có biết giống loài này hay không.

"Ừm?"

Nhìn lướt qua, chủng tộc phi cầm có rất nhiều, Tô Vũ kỳ thật cũng chỉ mới biết hơn mười loại mà thôi, bất quá lần này. . . Hắn cảm thấy rất quen thuộc!

Hình dáng đối phương mặc dù hết sức hư ảo, nhưng có thể mơ hồ thấy được có một cái bướu thịt to lớn trên đầu con quái điểu đấy.

"Đây là. . . Thiết Dực điểu tộc!"

"Mẹ nó, đã nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng gặp được một giống loài mà mình biết!"

Tô Vũ giờ phút này cũng thấy có chút xúc động nho nhỏ, hắn bỏ công học tới mười tám loại Vạn Tộc ngữ, nhưng không có nghĩa là hắn đã gặp được mười tám chủng tộc đó. Chẳng qua là Nam Nguyên trung đẳng học phủ có người biết một số loại ngôn ngữ đặc biệt, cho nên mới có người hỗ trợ hắn tự học.

Hắn chưa từng gặp qua Thiết Dực điểu tộc, nhưng hắn lại thông thạo ngôn ngữ của bọn chúng!

Ở Nam Nguyên học phủ cũng có không ít người biết ngôn ngữ của Thiết Dực, bởi vì ở trên Chư Thiên chiến trường, loại điểu tộc này thường bị mấy cường tộc lớn như Thần Ma ngự sử, xem như không quân mà chiến.

Tô Vũ vừa chạy vừa quay đầu quát: "Vì sao lại truy đuổi ta?" (Nhân vật đang giao tiếp bằng ngôn ngữ Thiết Dực)

Con quái điểu to lớn không buồn trả lời, giống như căn bản không hề nghe thấy, cứ tiếp tục xông thẳng về phía hắn.

"Chúng ta là bằng hữu!" Tô Vũ hét lên.

Vẫn không có bất luận động thái nào.

Tô Vũ thầm mắng, mắt thấy quái điểu to lớn đã lộ ra móng vuốt lao xuống, hắn biết mình lại sắp “chết” nữa rồi.

Xem ra Thiết Dực điểu trong mộng ảo không có bất kỳ trí tuệ nào.

"Răng rắc!"

Quả nhiên, cơn đau kịch liệt quen thuộc truyền đến, cái đầu nho nhỏ của Tô Vũ trực tiếp bị vồ nát, ảo ảnh trong mộng cũng dần dần tiêu tán.

Tô Vũ biết mình sắp tỉnh lại!

Bị đau đến tỉnh giấc!

Nhưng mà đúng lúc ấy, Thiết Dực điểu sau khi bẻ vụn đầu Tô Vũ, trong nháy mắt bỗng nhiên bén nhọn rú lên một tiếng.

"Máu!"

Tô Vũ hơi ngẩn ra, sau một khắc, Tô Vũ đột nhiên tỉnh lại, mồ hôi vã ra đầy đầu.

Hắn nghe được rồi.

Một khắc khi Thiết Dực điểu giết mình, nó đã tỏ ra hết sức phẫn nộ, bởi vì dường như nó không đạt được thứ mà nó mong muốn.

"Máu!"

"Nó giết mình là vì máu, vì huyết dịch!"

Đó là ngôn ngữ của Thiết Dực điểu tộc, cho nên Tô Vũ nghe hiểu.

Trước kia hắn cũng từng thấy tình huống tương tự, cảm giác giận dữ khi có con quái vật nào đó tấn công hắn, có điều khi đấy hắn nghe không hiểu, bởi vì những con quái vật kia không thuộc phạm vi mà hắn quen biết.

Lần này thì hắn đã hiểu!

"Máu!"

"Đối phương muốn máu của mình, rốt cuộc là có ý tứ gì?"

"Máu của mình có gì đặc biệt sao? Nhưng có đôi khi mình cũng bị thụ thương rồi đổ máu, đâu có phản ứng nào kỳ lạ, đến cùng là có chuyện gì??"

"Nó cần máu, nhưng vừa rồi trong mộng khi nó giết mình thì lại tức giận, lẽ nào máu của mình có vấn đề, hay là nói… nhất định phải có cùng huyết dịch chung chủng tộc với quái điểu mới được?"

"Thiết Dực điểu huyết dịch?"

"Nếu như mình có Thiết Dực điểu huyết dịch, vậy thì sẽ phát sinh chuyện gì?"

"Mộng dù sao cũng là mộng, cho dù mình sở hữu được Thiết Dực điểu huyết dịch thì chẳng lẽ còn có thể đưa vào trong mộng hay sao?"

Tô Vũ mạnh tay xoa xoa huyệt thái dương, đầy tay đều là mồ hôi.

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được mình đã có chút rõ ràng hơn về cơn ác mộng của mình.

Quả nhiên không uổng công học Vạn Tộc ngữ, dù cho hôm nay chỉ nghe được có mỗi một từ, nhưng như vậy cũng đáng giá.

"Không được, mình phải thử một chút, bất kể như thế nào đều muốn thử một chút, nếu như mình có Thiết Dực điểu huyết dịch thì sẽ sinh ra biến hóa gì? Nhưng mà cơn ác mộng ngày hôm nay đã qua, ngày mai chỉ sợ kẻ truy sát mình đã không còn là Thiết Dực điểu, thế thì dùng Thiết Dực điểu huyết dịch sẽ có hữu dụng sao?"

"Mặc kệ!"

Tô Vũ đột ngột ngồi dậy, hắn đã quyết định rồi, nhất định phải thử một lần.

Bị quái vật truy sát nhiều năm như thế, hắn đã sớm mệt mỏi không tưởng, nếu có cơ hội có thể giải quyết được việc này, thế thì hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

"Trời sáng mình sẽ đi Hạ thị thương hội nhìn một chút, bên kia có bán đủ thứ, khả năng cao là sẽ có Thiết Dực điểu huyết dịch, dù sao Thiết Dực điểu vẫn thường xuất hiện trên Chư Thiên chiến trường, hẳn là mình có thể mua được!"

Hạ quyết tâm xong, Tô Vũ cũng không còn lòng dạ nào ngủ tiếp nữa, hắn chỉ mong chờ mặt trời nhanh lên để hắn còn đi mua thứ mình cần.

Dù cho đó chỉ là một tia hi vọng thì hắn vẫn muốn thử. Hắn thật sự đã chịu quá đủ cuộc sống bị giày vò hằng đêm như vậy rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!