Virtus's Reader
Viên Lão Quái Kỳ Án

Chương 10: CHƯƠNG 10: HAI TAY NHUỐM MÁU

Nhưng khi Viên Mục Dã mở mắt ra thì đâu có ai ở trước bàn trà? Cậu hơi mệt mỏi xoa xoa mặt, sau đó muốn đứng dậy đi rót cốc nước để uống… Không ngờ đúng lúc này Viên Mục Dã liếc mắt thấy có mấy bóng người xẹt qua sau cửa, thế là cậu vội vàng có phản xạ đuổi theo!

Trong phút chốc, Viên Mục Dã thấy mấy người đó đi về phía phòng giải phẫu.

Trong mắt của Viên Mục Dã thì phòng giải phẫu mãi mãi là nơi có âm khí dày đặc, cho nên nếu như không có chuyện quan trọng, cậu sẽ không đi đến đó. Nhưng do Viên Mục Dã đã tận mắt thấy mấy bóng người nối đuôi nhau đi vào trong, vì thỏa mãn trí tò mò nên cậu muốn vào xem rõ mọi chuyện.

Khi Viên Mục Dã đến cửa phòng giải phẫu, cậu phát hiện trên cửa hắt ra ánh đèn mờ tối. Đã muộn thế này mà còn có ai ở trong phòng giải phẫu? Viên Mục Dã nhớ rõ hôm nay trong cục đâu có thi thể cần giải phẫu? Nghĩ đến đây cậu bèn đẩy cửa bước vào…

Vừa vào cửa Viên Mục Dã đã ngửi thấy mùi Formalin phảng phất trong không khí, tiếp đó cậu thấy mấy người kia đang vây quanh bàn giải phẫu như để nhìn gì đó. Phản ứng đầu tiên của Viên Mục Dã là có thể người nhà đang đến nhận thi thể! Nhưng cậu nhanh chóng phủ định suy nghĩ này, bởi vì người nhà đến nhận thi thể thường nhiều nhất cũng chỉ hai đến ba người, đâu thể nào có cả đám như vậy được? Hơn nữa, lúc nhận thi thể phải có cảnh sát đi cùng, sao có thể để người nhà tự mình đến nhận?

Nghĩ tới đây Viên Mục Dã hỏi thử: “Mấy người… Đang làm gì thế?”

Không ngờ mấy người đó không hề có tí phản ứng nào, ai nấy vẫn đứng yên không hề nhúc nhích trước bàn giải phẫu, Viên Mục Dã càng thêm nghi ngờ, muốn tiến lên xem rõ… Bỗng nhiên một bóng lưng trong số đó bất ngờ quay đầu nhìn cậu!

Viên Mục Dã nhìn rõ dáng vẻ của người kia thì cũng sững sờ: “Pháp… Pháp y Diệp? Anh đang làm gì vậy?”

Tối hôm nay Viên Mục Dã cảm thấy Diệp Dĩ Nguy rất khác lạ, trong con ngươi ẩn nấp đằng sau chiếc kính không gọng hiện lên ánh sáng khát máu, anh ta nhìn Viên Mục Dã bằng khuôn mặt tà quái rồi nói với giọng âm trầm: “Cảnh sát Viên, sao cậu cũng đến đây?”

Trong lúc nói chuyện, Viên Mục Dã nhìn xuống hai tay Diệp Dĩ Nguy, trên đó đầy máu tươi…

“Anh đang làm gì thế?” Viên Mục Dã hơi khẩn trương hỏi.

Lúc này Diệp Dĩ Nguy từ từ giơ hai tay đầy máu lên, khóe miệng hơi nhếch và nói: “Giải phẫu thi thể chứ gì nữa? Vừa mới đưa tới… Thi thể vẫn còn ấm đó.”

Viên Mục Dã nghe xong mà thấy lòng mình trầm xuống, thi thể chuyển đến dù có mới thì cũng không thể nào còn nhiệt độ được, thế là cậu lập tức tiến lên xem xét, nhưng khi Viên Mục Dã nhìn thấy người đang nằm trên bàn giải phẫu, lập tức đầu cậu tê rần, máu toàn thân như đông lại.

Trên bàn giải phẫu đang nằm một người đàn ông trẻ tuổi, trước ngực bị mở ra một lỗ hổng hình tam giác ngược, một trái tim còn nóng hổi đang đập trong đó… Điều làm Viên Mục Dã kinh ngạc không phải là những điều này, mà là khuôn mặt của người đàn ông kia chính là cậu!

Một cảm giác cực kỳ sợ hãi chạy dọc theo cột sống rồi lan ra toàn thân, đã lâu rồi Viên Mục Dã chưa từng sợ hãi đến thế, cậu từ từ lùi về phía sau theo bản năng, nhưng đột nhiên lại cảm giác phía sau chạm vào một người…

Một mùi máu tanh nồng bất ngờ bay từ phía sau tới rồi chui vào mũi Viên Mục Dã, cậu chậm rãi quay đầu thì thấy một khuôn mặt máu thịt be bét đang gần ngay trước mắt mình!

“A…” Viên Mục Dã toát mồ hôi ngồi bật dậy khỏi ghế sofa.

Hóa ra vừa rồi chỉ là ác mộng…

Nhưng giấc mơ này quá chân thật, nó khiến Viên Mục Dã tỉnh lại rồi mà mãi lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh được, cậu luôn nhớ lại cảnh tượng đáng sợ trong giấc mơ đó.

Một lúc lâu sau Viên Mục Dã mới đứng dậy, cậu tiện tay sờ lên tóc thì thấy nó đã ướt đẫm mồ hôi, Viên Mục Dã thở dài rồi đành chuẩn bị đi tới nhà vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo.

Không ngờ vừa ra khỏi văn phòng, Viên Mục Dã đã thấy một bóng người đi về phía phòng giải phẫu! Trong lòng cậu giật mình, chẳng lẽ giấc mơ trở thành hiện thực? Mặc dù nỗi sợ trong giấc mơ vẫn còn đó, nhưng Viên Mục Dã vẫn kiên định đi về phía phòng giải phẫu…

Giống như trong giấc mơ, trong phòng giải phẫu có một ánh đèn u ám, một bóng người đang bận rộn ở bên trong, Viên Mục Dã hơi dừng lại trước cửa rồi sau đó đẩy cửa bước vào.

Bóng người trước bàn giải phẫu nghe thấy tiếng động thì quay lại nhìn, sắc mặt anh ta hơi giật mình, hỏi: “Cảnh sát Viên! Sao cậu lại đến đây? Còn có chỗ nào không hiểu rõ trong báo cáo kiểm tra thi thể à?”

Viên Mục Dã thầm thở phào nhẹ nhõm, mặc dù hai tay của Diệp Dĩ Nguy cũng nhuốm đầy máu giống như trong giấc mơ, nhưng ánh mắt anh ta nhìn Viên Mục Dã lại hoàn toàn bình thường, không hề ma quái như giấc mơ đó.

“Anh… Sao anh lại tăng ca nữa? Chẳng có người nào để hỗ trợ à?” Viên Mục Dã nói lái sang chuyện khác.

Diệp Dĩ Nguy nhún vai: “Chẳng có cách nào khác, vừa có một ca khẩn cấp, tổ chuyên án lại muốn xem báo cáo vào ngày mai. Đàn anh không có ở đây, trợ lý lại là nữ nên nếu để cô ấy đến đây vào lúc muộn thế này cũng không an toàn, tôi đành tự làm vậy!”

Viên Mục Dã hơi giật mình hỏi lại: “Tổ chuyên án? Người này là ai mà trâu như vậy, còn thành lập cả tổ chuyên án?”

Diệp Dĩ Nguy nhìn xuống bàn giải phẫu rồi đáp: “Cậu hỏi anh ta à? Anh ta là Mã Bách Xuyên.”

Viên Mục Dã tiến tới bàn giải phẫu, nhìn cái xác đó rồi hỏi: “Mã Bách Xuyên là ai?”

“Đến cả anh ta mà cậu cũng không biết?” Diệp Dĩ Nguy hơi giật mình.

Viên Mục Dã bật cười: “Người này rất nổi tiếng à? Tôi phải biết anh ta sao?”

Diệp Dĩ Nguy nhìn một lần từ đầu đến chân Viên Mục Dã rồi sau đó lắc đầu, cười nói: “Cậu đúng là chẳng quan tâm đến gì khác ngoài vụ án nhỉ? Mã Bách Xuyên này cũng không phải người bình thường, anh ta là tổng giám đốc của tập đoàn Bách Xuyên, tập đoàn này nắm trong tay hơn nửa công trình xây dựng ở thủ đô, là người quen của các lãnh đạo thành phố, là thần tài mà các ngân hàng thi nhau tranh cướp.”

“Đúng là một nhân vật lớn, nhưng tôi đâu có biết anh ta… Anh ta chết thế nào vậy?” Viên Mục Dã cúi đầu nhìn thi thể rồi bình tĩnh hỏi.

“Tai nạn xe, anh ta bị một chiếc xe tải đâm, chết ngay tại chỗ.” Diệp Dĩ Nguy vừa nói vừa tiếp tục công việc trong tay.

“Chết vì tai nạn xe mà phải lập tổ chuyên án? Chẳng lẽ lái xe tải có ý định giết người?” Viên Mục Dã tò mò.

Ai ngờ Diệp Dĩ Nguy lại lắc đầu bảo: “Không phải, lái xe hoàn toàn bình thường, không có trách nhiệm…”

Viên Mục Dã nghe tới đó thì lập tức nghĩ rằng vì Mã Bách Xuyên có tiền có thế nên lãnh đạo thành phố mới ra lệnh cho cục cảnh sát của bọn họ lập tổ chuyên án. Đây chẳng phải là lãng phí tài nguyên của quốc gia à? Nhưng mấy lời kế tiếp của Diệp Dĩ Nguy lại làm Viên Mục Dã cảm thấy mình đã suy nghĩ hẹp hòi rồi.

Hóa ra mặc dù Mã Bách Xuyên chết bởi tai nạn xe, nhưng vài ngày trước khi chết thì anh ta vẫn luôn trong trạng thái bị mất tích, hơn nữa người nhà của anh ta cũng đã báo cảnh sát.

Chương 11: Án chồng án

Mã Bách Xuyên chết trên một con đường cao tốc, tài xế lái xe tải lúc đó đi hoàn toàn bình thường, anh ta cũng không vi phạm tốc độ quy định, sự cố xảy ra do nạn nhân đột nhiên lao ra giữa đường, lái xe không thể tránh kịp.

Mà quan trọng nhất là bên cạnh lúc đó còn có một chiếc xe chở khách đang chở mười chín người, nếu như tài xế xe tải tránh Mã Bách Xuyên thì chỉ còn cách đâm vào chiếc xe khách đó. Với vận tốc của hai chiếc xe, hậu quả sẽ không thể nào chỉ chết một người đơn giản như vậy.

Viên Mục Dã nghe mà thầm phục người lái xe tải kia, anh ta có thể làm ra lựa chọn dưới tình huống khẩn cấp như vậy. Nếu như đổi lại là mình thì chưa chắc đã có thể làm ra phán đoán, chọn giữa đâm chết một người hay cả một xe đầy người…

Sau đó, khi cảnh sát thăm dò hiện trường, họ phát hiện nạn nhân chính là Mã Bách Xuyên, tổng giám đốc tập đoàn Bách Xuyên đã mất tích nhiều ngày qua, bọn họ lập tức báo về trong cục. Trước đó, vụ án này đang được đội 6 điều tra, nên cả đội 6 cùng tiến đến hiện trường.

Khi bọn họ đến hiện trường thì phát hiện nạn nhân có tổn thương do bị đánh và tổn thương do bị trói, hơn nữa quần áo của anh ta trước khi chết rất xộc xệch, còn không đi giày… Cho nên bọn họ nghi ngờ Mã Bạch Xuyên bị người khác bắt cóc rồi tự mình trốn thoát, kết quả là đi nhầm vào cao tốc rồi bị đâm chết.

Viên Mục Dã gật đầu: “Hóa ra là vậy, không ngờ vụ tai nạn này còn dính đến một vụ án bắt cóc… Nếu là tai nạn giao thông còn dễ nói, chuyện rành rành ra đó, nhưng vụ án bắt cóc phía sau lại hơi khó.”

“Đúng thế, cho nên mới phải lập tổ chuyên án ngay trong đêm…” Diệp Dĩ Nguy nói với vẻ hơi bất đắc dĩ.

Viên Mục Dã thấy không biết pháp y Diệp phải bận đến lúc nào, nên cũng không muốn tiếp tục làm phiền anh ta nữa, cậu bèn chào Diệp Dĩ Nguy rồi đi ra khỏi phòng giải phẫu.

Sau khi trở lại văn phòng, mồ hôi lạnh trên người Viên Mục Dã đã khô, mà cậu cũng đã sớm vứt cơn ác mộng kia ra sau đầu. Viên Mục Dã biết hiện giờ mình không thể suy nghĩ lung tung mà phải tập trung toàn lực vào vụ án “Bộ xương nữ”. Mặc dù cậu là một người không có nhiều ham muốn, nhưng dù gì vẫn có một chút lòng hiếu thắng, Viên Mục Dã không muốn vụ án đầu tiên mình phụ trách lại không điều tra được gì…

Sáng hôm sau, kế hoạch “chia ra làm nhiều hướng” bị hủy bỏ, nó tạm thời được đổi thành Viên Mục Dã và Tiểu Tống ra ngoài thăm viếng gia đình những học sinh đã chết, còn mấy đồng nghiệp vẫn ở lại trong đơn vị để tra lại tài liệu của mấy trăm nữ sinh, xem bọn họ có bỏ sót chỗ nào không.

Mấy nhà đầu tiên rất thuận lợi tìm được người nhà của các đối tượng, sau khi xác minh tình huống cũng không phát hiện ra vấn đề gì, các đối tượng sau khi chết cũng đều được chôn cất bình thường, thi thể tuyệt đối không thể chôn trong rừng đào kia được!

Đến tận nữ sinh cuối cùng là Tôn Lôi Lôi mới thực sự làm cho bọn Viên Mục Dã mất quá nhiều công sức…

Trên hộ khẩu thì cô gái này đã chết do thiên tai. Nhưng khi mấy người Viên Mục Dã tới để xác minh, bọn họ lại phát hiện địa chỉ của gia đình Tôn Lôi Lôi năm đó đã không còn tồn tại nữa, những gian phòng kia đã bị phá dỡ toàn bộ vào mấy năm trước rồi.

Mặc dù bọn họ đã vất vả tìm được hàng xóm cũ năm đó của nhà họ Tôn nhưng lại được thông báo rằng vào thời điểm đó cả nhà họ đi thăm người thân gặp phải đất đá trôi, cả nhà đều gặp nạn… Viên Mục Dã nghe xong mà choáng váng, xem ra hôm nay lại ra về mà chẳng được gì.

Buổi tối khi trở lại đơn vị, Viên Mục Dã và Tiểu Tống đều mệt như chó, đã mất công chạy cả một ngày mà chẳng tìm được manh mối gì có giá trị.

“Anh Viên, em cảm thấy dù có tìm được người nhà của Tôn Lôi Lôi thì cũng chẳng để làm gì, trên hộ khẩu đã ghi là chết bởi thiên tai, vậy thì thi thể của cô ta sao có thể bị chôn trong rừng đào của trường trung học số 25 chứ?” Tiểu Tống thều thào nói.

Sao Viên Mục Dã không biết điều này chứ? Nhưng cậu không cam tâm khi từ bỏ như vậy, Viên Mục Dã cảm thấy mình nhất định phải xác minh rõ ràng tất cả điểm đáng ngờ mới được.

Một cô gái trẻ bị chôn xác trong rừng đào? Cô ấy là ai? Vì sao mà chết? Bị ai làm hại? Người nhà cô ấy có còn tìm kiếm không? Những vấn đề này vẫn quanh quẩn trong đầu Viên Mục Dã rất lâu không thể tan đi… Nhưng vụ án bây giờ đã đi vào ngõ cụt, không thể xác định được nguyên nhân cái chết, lại không biết thân phận nạn nhân. Chẳng lẽ, cuối cùng chỉ có thể gác xó vụ án này sao?

Cho tới bây giờ mấy người Viên Mục Dã đã tra xét toàn bộ các manh mối, mặc dù vụ án không có gì tiến triển, nhưng cậu cũng không thể để đồng nghiệp phải làm thêm giờ cùng mình, nên buổi tối Viên Mục Dã cho toàn bộ tan làm đúng giờ.

Tiểu Tống nghe thấy có thể tan làm đúng giờ thì vô cùng vui sướng, cậu ta lập tức gọi điện cho bạn gái đã vài ngày không gặp để hẹn buổi tối ra ngoài ăn thịt xiên nướng. Viên Mục Dã nghe vậy mặc dù ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, giới trẻ bây giờ yêu đương chẳng lẽ đều chuộng đi ăn thịt xiên nướng à?

Sau khi tan việc, cả đội ai về nhà thì về nhà, đi ăn thịt xiên nướng thì đi ăn thịt xiên nướng, tóm lại là đều lấy tốc độ nhanh nhất để biến mất khỏi cửa chính đơn vị… Chỉ có mình Viên Mục Dã là không đi, cậu vẫn ngồi trước máy tính nhìn những hồ sơ học sinh kia để suy nghĩ xem vụ án này có chỗ đột phá nào khác không.

Đột nhiên chiếc điện thoại trên bàn bỗng vang lên, Viên Mục Dã cầm lên xem thì hóa ra là thủ trưởng cũ lúc cậu vừa tới thủ đô, cậu vội vàng nghe điện thoại: “Anh Kiện?”

“Có rảnh không?” Đối phương vừa nghe đã hỏi.

Viên Mục Dã do dự một chút rồi đáp: “Cũng được ạ, mấy hôm nay đang có vụ án, nhưng buổi tối nay thì không có việc gì!”

“Được, vậy đi ra gặp nhau đi, vẫn là quán ăn lần trước chúng ta gặp nhau nhé…”

Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “À, được… Vậy lát nữa gặp!”

Viên Mục Dã và Bạch Kiện đã lâu không gặp nhau, lần gần đây nhất họ ăn cơm với nhau là mấy tháng trước. Viên Mục Dã nhớ lần đó ngồi ở quán vỉa hè trên đường Trường Xuân, mặc dù cậu không nhớ tên quán ăn nhưng lại nhớ kĩ vị trí của nó.

Khi Viên Mục Dã đến quán nướng “Ráng Đỏ”, Bạch Kiện đã ngồi đợi ở bên trong…

Sau khi ngồi xuống, Viên Mục Dã chủ động rót đầy cốc trà đưa cho Bạch Kiện rồi hỏi: “Gần đây anh có bận không?”

Bạch Kiện cười đáp: “Cũng vậy thôi, còn cậu? Anh nghe nói lão Lưu đi công tác, hiện giờ cậu đang dẫn đội?”

Viên Mục Dã gật đầu: “Vâng, đội trưởng Lưu đi Hải Nam, chắc phải vài ngày nữa mới về.”

Lúc này ông chủ quán thịt nướng bê vài xiên thịt vừa nướng xong lên rồi hỏi: “Thời gian vừa rồi hai người đi đâu thế? Hôm nay sao chỉ có hai người thôi? Tiểu Trương đâu?”

Trong nhất thời bầu không khí trở nên yên lặng, cuối cùng vẫn là Bạch Kiện cười trả lời: “Cậu ta… Gần đây hơi bận, chắc trong thời gian ngắn sẽ không đi cùng chúng tôi.”

Chương 12: Đêm tối thăm dò rừng đào

Ông chủ cũng không để ý, sau khi trò chuyện vài câu thì lại trở về nướng thịt, chỉ còn Viên Mục Dã và Bạch Kiện nhìn nhau mà không nói gì.

“Rốt cuộc thì… chuyện của anh Tiến Bảo là như thế nào ạ?” Viên Mục Dã lên tiếng trước.

Bạch Kiện thở dài: “Anh cũng không rõ lắm, chỉ là mấy ngày trước không hiểu sao lại nhận được một cú điện thoại của Đinh Nhất, cậu ta nói Tiến Bảo… mất rồi!”

Viên Mục Dã cũng nhận được cuộc điện thoại này, nhưng cậu còn chưa kịp hỏi có chuyện gì xảy ra thì đầu bên kia đã dập máy, sau đó Viên Mục Dã gọi lại thì không thể nào liên lạc được. Chắc Bạch Kiện cũng không hiểu rõ chuyện này là thế nào nên hôm nay mới hẹn Viên Mục Dã ra ngoài nói chuyện.

Lúc này, Bạch Kiện rót bia cho Viên Mục Dã rồi nói: “Lúc trước anh có đi qua nhà Tiến Bảo, nhưng hàng xóm nói đã rất lâu rồi chưa có người quay về, anh cũng đến cả nhà chú Lê, nhưng chẳng có ai…”

“Chị gái của anh ấy và bác sĩ Triệu đâu ạ? Anh gọi cho bọn họ chưa?” Viên Mục Dã hỏi.

Bạch Kiện lắc đầu: “Vẫn chưa, bởi vì trước đây lúc Tiến Bảo xảy ra chuyện gì đều không muốn cho chị cậu ta biết vì sợ cô ấy lo lắng, cho nên anh không dám liên hệ bọn họ.”

“Chỉ mong lần này cũng chỉ là sợ bóng sợ gió mà thôi…” Viên Mục Dã tự lẩm bẩm.

Bạch Kiện nghe xong uống một hớp rượu rồi bảo: “Chỉ mong là thế…”

Viên Mục Dã vốn còn muốn trò chuyện thêm một lúc với Bạch Kiện, dù sao hai người họ cũng đã lâu rồi không gặp nhau, vậy mà Bạch Kiện mới ngồi được một lúc đã nhận được điện thoại rồi vội vàng rời đi, Viên Mục Dã hơi mất hứng gói chỗ thịt xiên chưa động đến cầm về. Nói thật lòng cậu không thích ăn mấy thứ này, nhưng gần nhà Viên Mục Dã có mấy con chó hoang, cầm về cho bọn nó còn hơn là lãng phí.

Trên đường về, Viên Mục Dã vẫn nghĩ đi nghĩ lại về vụ án bộ xương nữ, rốt cuộc cô gái đáng thương đó là ai? Chẳng lẽ cô ấy thật sự không phải là học sinh của trường trung học số 25? Nhưng nếu như cô ấy không phải… Vậy tại sao lại mặc đồng phục của trường?

Viên Mục Dã vừa đi vừa nghĩ đến vụ án, chẳng bao lâu sau cậu đã đi tới chỗ bình thường vẫn ném đồ ăn cho chó hoang, trong lòng Viên Mục Dã đang có chuyện nên cũng không nhìn kĩ mà vừa thấy mấy con chó chạy tới là đặt luôn chỗ thịt trên đất.

Không ngờ đúng lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, cậu phục hồi lại tinh thần và nhìn xem, hóa ra mấy con chó hoang đang bắt nạt một con chó màu đen trông rất tội nghiệp, vừa gầy lại vừa bé. Bọn chúng vì miếng ăn này của Viên Mục Dã mà cùng nhau cắn xé con chó đen bé nhỏ đó, mặc dù nó đã nằm ngửa ra đất và làm ra dáng vẻ thần phục, nhưng bọn chó vẫn không buông tha!

Viên Mục Dã thấy vậy vội đi tới đuổi mấy con chó đang bắt nạt nó ra rồi bất đắc dĩ nhìn con chó nhỏ màu đen và nói: “Biết rõ là đánh không lại bọn nó, tại sao mày không chạy đi?”

Con chó đen nhỏ đương nhiên không hiểu Viên Mục Dã đang nói cái gì, nó chỉ nằm trên đất với vẻ vô cùng đáng thương rồi nhìn những xiên đồ ăn kia, chắc nó đã đói lắm rồi… Viên Mục Dã thấy vậy thì lấy ra một khúc lòng nướng đặt ở trước mặt nó rồi nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ… ăn đi!”

Viên Mục Dã nhìn con chó đen nhỏ ăn ngấu nghiến, cậu biết mình có thể giúp nó một lần nhưng không thể giúp nó mãi, đây chính là thế giới kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, nếu con chó đen này không thể trở nên mạnh mẽ thì mãi mãi nó sẽ bị bắt nạt mà thôi!

Không ngờ Viên Mục Dã nhìn một chút rồi đột nhiên đứng bật dậy, cậu nhìn thoáng qua con chó nhỏ màu đen bị mình làm giật mình, sau đó xoay người chạy đến ven đường chặn một chiếc taxi và nói: “Tài xế, chạy đến trường trung học số 25!”

Không biết tại sao, khi Viên Mục Dã nhìn thấy con chó đen nhỏ đó là lại lập tức nghĩ tới cô bé đáng thương bị nhét vào trong vali hành lý, cậu cảm thấy mình nên đến hiện trường vụ án nhìn thử một chút.

Mặc dù khu rừng đó rất có thể chỉ là hiện trường vứt xác, chắc không có từ trường nào lưu lại, hơn nữa lần trước Viên Mục Dã đến đó cũng không nhìn thấy thứ gì… Nhưng lúc đó có rất nhiều người ở xung quanh, từ trường tư duy giữa người với người cũng sẽ ảnh hưởng lẫn nhau, hỗ trợ cho nhau. Nên dù hiện trường thật sự có gì đó thì Viên Mục Dã cũng chưa chắc có thể cảm giác được. Còn thời điểm này lại khác, nếu có từ trường nào lưu lại, cậu nhất định sẽ phát hiện ra.

Xe taxi nhanh chóng chạy đến trường trung học số 25, lái xe còn buồn bực hỏi Viên Mục Dã: “Giờ này trường học cũng đã đóng cửa, muộn như vậy mà cậu còn đi vào trường trung học số 25 làm gì? Cậu có biết không? Đợt trước trong này đào được một bộ thi thể đấy, nó đã rữa thành xương, không biết đã bị chôn bao nhiêu năm rồi!”

Viên Mục Dã không đáp lời mà chỉ cười rồi thanh toán tiền xe, sau đó đẩy cửa bước xuống. Bác bảo vệ nhìn thấy giấy chứng nhận cảnh sát của Viên Mục Dã xong thì đầu tiên là rất ngạc nhiên, sau đó mở cửa và nói: “Cậu đúng là yêu nghề, muộn thế này rồi mà còn đến điều tra án!”

Sân trường lúc này đúng như những gì mà tài xế taxi đã nói, thầy và trò đều đã về nghỉ từ lâu, ngay cả công trường lúc trước xảy ra chuyện cũng đã dừng thi công. Bác bảo vệ thấy Viên Mục Dã đến một mình thì tốt bụng đưa chiếc đèn pin thường dùng để tuần tra cho cậu mượn.

Sau khi Viên Mục Dã cảm ơn bác bảo vệ, cậu đi một mình vào khu dạy học đang trống vắng. Trường trung học số 25 là một trường cấp ba khá lớn ở địa phương, nó chiếm diện tích 180 hecta, được chia ra thành hai khu Bắc và Nam. Cái xác được đào ra nằm ở đằng sau ký túc xá của khu Bắc, đừng nói là năm đó, đến cả bây giờ nơi đây vẫn rất vắng vẻ.

Viên Mục Dã đã từng nhìn bản vẽ mặt bằng mười năm trước của trường học, năm đó phía trước rừng đào chính là nhà ăn, còn đằng sau rừng đào là tường bao. Nếu hung thủ chọn một đêm yên tĩnh giống như đêm nay để chôn xác, vậy thì xác suất bị bắt gặp chắc chắn sẽ rất thấp.

Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã tiếp tục nhanh chân đi về hướng rừng đào… Ai ngờ khi cậu đi qua khu nhà thí nghiệm của trường học, thì đột nhiên nhìn thấy một người đang đứng ở ngay trước cửa.

Người kia như đột ngột đứng trong bóng đêm, trong tay không cầm bất kỳ vật gì có thể chiếu sáng được. Viên Mục Dã nhớ, rõ ràng vừa rồi bác bảo vệ đã nói là hiện giờ trong trường không còn ai khác nữa, đến ngay cả mấy công nhân trên công trường cũng đã rút khỏi khu dạy học từ mấy ngày trước rồi! Vậy người này là ai? Chẳng lẽ là thầy giáo ở lại trực ban trong trường học?

Khi Viên Mục Dã đi đến gần tòa nhà thí nghiệm, cậu mới nhìn rõ hình dáng của người kia, trông tuổi tác chắc khoảng trên dưới 50 tuổi, áo sơ mi trắng quần tây đen, trên mặt đeo một cặp kính đen, nhìn qua trông khá phong độ, hẳn là một giáo viên dạy học trong trường.

Ban đầu Viên Mục Dã định tiến lên chào hỏi, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện cử chỉ của người này hơi cổ quái… Ông ta cứ nhìn về phía rừng đào với gương mặt giận dữ. Kỳ quái nhất chính là, Viên Mục Dã cầm một chiếc đèn pin đi về hướng ông ta, nhưng ông ta lại làm như không nhìn thấy cậu.

Chương 13: Sự kiện bắt nạt

Đúng lúc này, người đó không hiểu sao lại co cẳng chạy như điên về phía rừng đào, nhưng chỉ chạy được có vài bước đã lảo đảo ngã quay ra đất. Viên Mục Dã lập tức giật mình, cậu thầm nghĩ người này cũng hậu đậu quá đấy! Nhưng khi cậu chạy đến thì lại thấy sắc mặt người đó trông vô cùng khó coi, một tay còn ôm chặt ngực với vẻ mặt rất đau đớn.

Viên Mục Dã lập tức hiểu đối phương đang bị phát tác bệnh tim! Không ngờ lúc cậu muốn đi qua xem xét… Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bác bảo vệ: “Đồng chí cảnh sát, đồng chí cảnh sát!”

Viên Mục Dã nghe tiếng bèn quay đầu lại, đúng là bác bảo vệ đang đi về phía này.

“Đồng chí cảnh sát, tôi vừa nghĩ lại thì cảm thấy hay là để tôi dẫn cậu đi! Ở đây tối như hũ nút, cậu lại chưa quen với chỗ công trường đó, nhỡ xảy ra việc gì ngoài ý muốn thì không tốt!” Bác bảo vệ vừa nói vừa đi về phía hiện trường phát hiện vụ án.

Viên Mục Dã nghe xong đang định quay đầu nhìn người trung niên vừa ngã xuống đất kia, nhưng khi nhìn lại thì cậu lập tức sững sờ… Người đó không biết đã biến mất từ lúc nào.

Cũng may Viên Mục Dã vẫn thường hay nhìn thấy mấy cảnh tượng này, cậu biết ngay là có thể mình vừa nhìn thấy từ trường tư duy của một người nào đó đã chết lưu lại, bảo sao người đó không hề nhìn thấy Viên Mục Dã?

Bác bảo vệ thấy Viên Mục Dã vẫn đứng sững tại chỗ thì giục: “Đi thôi chàng trai! Đang ngẩn người nghĩ gì thế?”

Viên Mục Dã bèn đuổi theo rồi hỏi: “Bác à, mấy năm trước có thầy giáo nào của trường học qua đời không?”

Bác bảo vệ nghĩ ngợi một lúc rồi bảo: “Mấy năm nay thì không, nhưng mười một năm trước có thầy giáo họ Lý lúc trực ca đêm ở trường đã bị phát tác bệnh tim, khi được phát hiện vào buổi sáng thì ông ấy đã qua đời, hình như chết ở trước tòa nhà thí nghiệm…”

“Sao lại phát hiện chậm như vậy? Lúc đó trong trường học không có người khác sao ạ?” Viên Mục Dã hỏi với vẻ nghi ngờ.

Bác bảo vệ thở dài, đáp: “Thầy giáo Lý cũng là không may, lúc đó đúng vào ngày nghỉ, trong trường học rất ít người, hơn nữa vị trí của tòa nhà thí nghiệm này hơi hẻo lánh, những người tuần tra ban đêm cũng không hay đi về phía này.”

Viên Mục Dã và bác bảo vệ vừa đi vừa nói chuyện, không ngờ vừa mới đi tới chỗ công trường đào được thi thể, điện thoại Viên Mục Dã đột nhiên rung chuông, cậu nhìn thì hóa ra là Cục phó Dương! Cục phó Dương gọi điện cho Viên Mục Dã vào lúc này thì chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra.

Sau khi nối máy, giọng nói của Cục phó Dương hơi nóng nảy: “Tiểu Viên à, mấy ngày qua Tử Y có liên lạc với cậu không?”

Viên Mục Dã bị hỏi mà ngạc nhiên, đúng là Lý Tử Y đã liên hệ với cậu qua WeChat, nhưng Viên Mục Dã đang bận túi bụi với vụ án bộ xương nữ, làm gì có thời gian để ý đến cô ấy, cho nên cậu vẫn chưa hề nhìn mấy tin nhắn mà Lý Tử Y gửi đến.

Viên Mục Dã sắp xếp lại thông tin trong đầu rồi nói: “Cô ấy có gửi cho em vài tin nhắn, nhưng em đang bận điều tra vụ án trong trường trung học số 25 nên vẫn không có thời gian nhắn lại… Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì à?”

Cục phó Dương nghe vậy thì hơi thất vọng: “Vậy thì thôi! Được rồi, cậu cứ tập trung làm việc đi, nếu như… Anh nói là nếu như Tử Y liên hệ với cậu, cậu bảo nó mau gọi điện về nhà nhé, không biết cô nhóc này xảy ra chuyện gì mà cha mẹ nó mãi vẫn không liên lạc được với nó.”

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Cục phó Dương, Viên Mục Dã ấn mở WeChat, lúc này cậu mới phát hiện Lý Tử Y gửi cho mình đến mười mấy cái tin nhắn, nhưng bởi vì trước đó Viên Mục Dã đã đặt chế độ không làm phiền đối với cô ấy cho nên không chú ý đến những tin nhắn này.

“Cảnh sát Viên, anh có rảnh không, chúng ta có thể gặp nhau không?”

“Cảnh sát Viên, anh vẫn bận à? Tôi nghe nói trong trường trung học số 25 phát hiện một bộ thi thể? Là thật à?”

“Cảnh sát Viên, tôi không phải cố ý quấy rầy công việc của anh mà là thật sự có chuyện cần anh giúp.”

“Cảnh sát Viên, anh có thể trả lời không? Tôi muốn gặp anh!”

“Cảnh sát Viên …”

“…”

Viên Mục Dã có thể dễ dàng nhận ra từ những tin nhắn của Lý Tử Y, ngữ điệu của cô ấy càng lúc càng lo lắng, xem ra cô gái này đúng là đang gặp chuyện gì đó, hơn nữa còn liên quan đến vụ án trong trường trung học số 25? Chẳng lẽ cô ấy là người biết chuyện năm đó?

Đang suy nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bỗng thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện một khu rừng đào, nếu như nhớ không nhầm thì lần trước cậu đến đây, chỗ này đã bắt đầu thi công, rừng đào đã bị chặt sạch, tại sao lúc này tự nhiên lại có một khu rừng?

Viên Mục Dã quay đầu nói với bác bảo vệ: “Bác chờ ở đây một lúc nhé, bên đó là hiện trường vụ án, cháu tự mình đến đó là được rồi.”

Bác bảo vệ nghe cậu nói vậy thì đứng lại tại chỗ rồi bảo: “Được, vậy cậu qua đó đi, tôi chờ ở đây.”

Sau khi dặn dò bác bảo vệ xong, Viên Mục Dã cẩn thận tiến vào trong khu rừng đào vốn đã bị phá từ lâu kia… Kết quả vừa đi được hai bước, cậu đã nghe thấy có tiếng nói chuyện của vài thanh niên cả nam và nữ.

Viên Mục Dã đi theo âm thanh về phía trước, cậu nhanh chóng nhìn thấy mấy bóng người mờ nhạt trong rừng đào… Mặc dù những bóng người này rất nhạt, nhưng quần áo của bọn họ lại giống hệt bộ đồng phục trắng xanh của người đã chết.

Khi Viên Mục Dã tới gần thì nghe thấy một nam sinh trong đó vênh váo nói: “Mày gọi điện cho lão Lý hả? Mày nghĩ rằng sẽ có người đến cứu sao? Sao mày không xem lại mình đi, các giáo viên để ý đến mày mới là lạ đó! Khi nào mày có thể xinh đẹp như Tử Y, thành tích học tập tốt như cô ấy, chắc giáo viên sẽ nhìn mày nhiều hơn một chút đấy!”

Ngay sau đó lại nghe thấy tiếng chế giễu của một nữ sinh ở bên cạnh: “Đúng là đã xấu mà còn ra vẻ! Mày trông đã thế này mà còn đeo kẹp tóc? Đúng là làm người ta buồn cười chết mà!”

Viên Mục Dã đi tới gần mới phát hiện ở giữa đám người còn có một nữ sinh khá lùn, đầu của cô bé luôn cúi xuống, mặc cho mấy học sinh bên cạnh chế nhạo, cô bé vẫn không hề phản ứng. Mái tóc dài màu đen che đi khuôn mặt cô bé, từ đầu đến cuối Viên Mục Dã đều không nhìn rõ được dáng vẻ của cô gái này.

Nhưng Viên Mục Dã có thể khẳng định, cô nữ sinh lùn ở giữa này chắc chắn là người bị hại, bởi vì dù nhìn theo góc độ nào, hình dáng của cô bé cũng đều rõ ràng hơn rất nhiều lần so với mấy người bên cạnh, so sánh với cô gái này thì mấy người bạn học kia chỉ là những bóng mờ.

Nhưng dưới cái nhìn của Viên Mục Dã, thì đây chính là một vụ bắt nạt trong trường học, nhưng cậu nghĩ mãi mà vẫn không hiểu tại sao nó lại biến thành một sự kiện giết người ác liệt được?!

Lúc này, một nữ sinh khác bất ngờ tát cô nữ sinh đứng giữa một cái, sau đó khinh bỉ nói: “Nhìn dáng vẻ xấu xí của mày đi! Mày còn muốn làm bạn với Tử Y à? Mày nghĩ gì thế? Sao không soi mặt mình vào nước tiểu mà xem, đúng là buồn cười chết mất!”

Chương 14: Cái bớt màu đỏ

Chính nhờ cái tát này mà cuối cùng Viên Mục Dã cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô nữ sinh kia, trong khoảnh khắc lúc cô bé bị đánh, mái tóc che trước mặt bị văng sang một bên, lộ ra khuôn mặt non nớt… Nhưng ở phía dưới má trái lại có một cái bớt màu đỏ sậm.

Viên Mục Dã lập tức hiểu ra tại sao nữ sinh này lại bị bắt nạt, hóa ra vấn đề ở cái bớt đỏ bên má trái! Dưới cái nhìn của Viên Mục Dã, nếu như cô nữ sinh này không có cái bớt đỏ đó, chắc chắn gương mặt cô bé sẽ rất đẹp.

Cũng có thể chính vì lý do này mà người khác bắt nạt cô bé… Nhưng điều này cũng đâu thể trở thành lý do để cô bé bị giết! Việc bắt nạt giữa các học sinh có tăng lên đến mức nào thì gây ra chết người vẫn chỉ là số ít, vì thế Viên Mục Dã phân tích trong này nhất định còn có chuyện khác phát sinh.

Việc bắt nạt trong rừng đào vẫn tiếp tục, có một nữ sinh giật chiếc kẹp tóc hình tam giác trên đầu nữ sinh có cái bớt xuống và nói: “Tôn Lôi Lôi, mày xấu như thế này thì đeo kẹp tóc làm gì! Mày định làm bọn tao buồn nôn hả?”

Lúc Viên Mục Dã nghe thấy cái tên này thì giật mình, tại sao nữ sinh này lại là Tôn Lôi Lôi? Không phải Tôn Lôi Lôi đã chết cùng với cha mẹ trong thiên tai sao? Chẳng lẽ những tài liệu đó có sai lầm?

“Nó vừa gọi điện cho thầy Lý đấy, liệu ông ta có đến rừng đào tìm chúng ta không?” Một nữ sinh hơi nhát gan hỏi.

Cậu nam sinh rất kiêu ngạo vừa rồi lại coi thường: “Tìm đến thì thế nào? Chỉ là đùa giỡn giữa bạn học cùng lớp thôi mà… Mày có thấy thế không hả bạn học Tôn Lôi Lôi?” Cậu nam sinh nói xong lại liếc mắt nhìn bên cạnh rồi bảo: “A, mày còn xách theo cả hành lý… Nếu mày hy vọng lão Lý đến cứu như thế, vậy chúng ta chơi trò bịt mắt trốn tìm nhé?”

Nghe xong, cơ thể Tôn Lôi Lôi khẽ lảo đảo, mặc dù cô không biết trò bịt mắt trốn tìm là trò gì, nhưng tưởng tượng là biết không phải chuyện gì tốt… Kể cả người yếu đuối khi dự cảm được nguy hiểm cũng sẽ phản kháng, thế là Tôn Lôi Lôi vừa lắc đầu vừa lùi về sau và nói: “Tớ không muốn chơi trò chơi, tớ muốn về nhà!”

Nhưng mấy học sinh này sao có thể để cô đi? Mấy người bọn họ bắt lấy Tôn Lôi Lôi, sống chết không cho cô bé rời đi. Cậu nam sinh kiêu ngạo cầm đầu nói với cô nữ sinh vừa giật kẹp tóc của Tôn Lôi Lôi: “Tiêu Tiêu, cậu tìm thứ gì chặn miệng nó trước đi!”

Nữ sinh đó nghe xong lập tức đi lục hành lý của Tôn Lôi Lôi, rất nhanh đã tìm được một chiếc khăn vuông nhỏ, sau đó cười lạnh lùng nhét cả chiếc khăn cùng với chiếc kẹp tóc vào miệng Tôn Lôi Lôi.

Việc ác này vẫn tiếp tục thăng cấp, mấy người trẻ tuổi chưa trải việc đời ấy còn chưa ý thức được chuyện này đã phát triển theo hướng xấu nhất, bọn họ còn đang thương lượng làm thế nào để dọa thầy giáo Lý.

Lúc này có người đề nghị: “Hay là nhét Tôn Lôi Lôi vào trong vali được không? Đến lúc thầy giáo Lý đến tìm và nhìn thấy có cái vali này, lúc mở ra thì bên trong lại có người, nhất định ông ta sẽ bị dọa sợ gần chết! Ha ha…”

Trò đùa ác độc này một khi được nêu ra, lập tức được mấy người ở đây tích cực hưởng ứng. Thế là có người lập tức dọn sạch túi hành lý của Tôn Lôi Lôi rồi chuẩn bị nhét cô vào. Tôn Lôi Lôi đương nhiên không chịu, lần này cô liều mạng giãy giụa, mấy người kia suýt nữa không giữ được.

Lúc này có người phát hiện trong túi hành lý còn có một cuộn băng dính, cho nên họ dùng băng dính dán hết chân tay Tôn Lôi Lôi lại, khi đó mới thuận lợi nhét cô vào chiếc vali màu hồng kia.

Tôn Lôi Lôi lúc đó cực kỳ sợ hãi, mặc dù bị nhét vào nhưng vẫn liên tục giãy giụa… Có một nữ sinh sợ Tôn Lôi Lôi kéo được khóa của vali ra nên lại dùng băng dính quấn thêm mười mấy vòng bên ngoài.

Viên Mục Dã nhìn cảnh tượng trước mặt mà tức giận đến cực điểm, thậm chí suýt nữa cậu đã xông tới đánh mấy đứa học sinh xấu xa này! Bọn chúng căn bản không ý thức được trò đùa này sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ thế nào, thậm chí còn vô cùng đắc ý?

Trong lúc Viên Mục Dã muốn nhìn xem chuyện gì xảy ra tiếp theo, thì bỗng nghe thấy giọng nói của bác bảo vệ từ phía sau: “Đồng chí cảnh sát, cậu sắp xong chưa? Tôi thấy trời sắp mưa rồi!”

Nháy mắt Viên Mục Dã đã bị kéo về hiện thực, tất cả những việc ác vừa phát sinh trước mặt đều biến mất! Cậu bèn mau chóng phục hồi tinh thần, sau đó quay đầu đáp: “Xong rồi đây…”

Việc đầu tiên sau khi Viên Mục Dã về đến nhà là tắm một cái, tiếp đó lấy một chai bia lạnh từ trong tủ lạnh ra, bởi vì cậu biết tối hôm nay nếu không uống một chút chắc sẽ rất khó ngủ.

Mặc dù đêm hôm nay Viên Mục Dã chỉ nhìn thấy được một chút từ trường trong rừng đào, không thể biết được toàn bộ câu chuyện, nhưng tối thiểu thì có mấy vấn đề mấu chốt đã được làm rõ, nạn nhân khẳng định là Tôn Lôi Lôi. Hơn nữa còn có Lý Tử Y, mặc dù cô ấy không có mặt ở hiện trường, nhưng chuyện này lại vì Lý Tử Y mà xảy ra, chắc chắn cô ấy biết chuyện xảy ra năm đó.

Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã cầm điện thoại lên ấn vào hình WeChat của Lý Tử Y: “Cô đang ở đâu? Ngày mai tôi có thời gian, chúng ta có thể gặp nhau không?”

Nhưng WeChat của Lý Tử Y không hề có phản ứng nào, điều này khiến trong lòng Viên Mục Dã cảm thấy nặng nề. Từ trường mà lúc trước Viên Mục Dã cảm thấy ở trên người Lý Tử Y chắc là của Tôn Lôi Lôi, nhưng không hiểu tại sao nó lại bị chia thành hai cái? Xem ra ngày mai nhất định phải tìm được Lý Tử Y mới được, chuyện cô ấy mất liên lạc rất có thể liên quan đến việc thi thể của Tôn Lôi Lôi bị phát hiện.

Ngày hôm sau, Viên Mục Dã đi tới đơn vị từ sớm, cậu lấy hồ sơ của Tôn Lôi Lôi trong máy vi tính ra xem một lần nữa thì mới phát hiện, bên trái khuôn mặt đúng là có một cái bớt đỏ sậm, bởi vì trước đó bị tóc che mất nên bọn họ vẫn luôn không phát hiện ra… Cô gái này đúng là Tôn Lôi Lôi, người bị bắt nạt trong cánh rừng đó.

Buổi sáng Viên Mục Dã lại nhắn cho Lý Tử Y một lần nữa, nhưng đối phương cứ như trả thù việc cậu không trả lời tin nhắn lúc trước, hoàn toàn không có động tĩnh gì. Sau đó Viên Mục Dã chạy như điên đến phòng giải phẫu để hỏi Diệp Dĩ Nguy: Có thể so sánh ADN giữa hai chú cháu không?

Diệp Dĩ Nguy cười đáp: “Đương nhiên là có thể, giữa chú và cháu có thể giám định ADN. Sao thế? Cậu tìm được người thân của bộ xương nữ đó rồi à?”

Viên Mục Dã hưng phấn trả lời: “Vẫn chưa, nhưng sắp tìm được rồi!”

Buổi sáng Tiểu Tống vừa mới đến đơn vị, Viên Mục Dã đã cho cậu ta một nhiệm vụ, đó chính là phải nhanh chóng tìm được người thân của Tôn Lôi Lôi. Mặc dù cha mẹ cô ấy đã chết, nhưng chắc phải có chú hoặc dì chứ? Khi chưa tìm được Lý Tử Y, bọn họ phải xác định thân phận của nạn nhân đã rồi lại tính tiếp, nếu không việc điều tra sẽ không thể triển khai được.

Chương 15: Vịt con xấu xí và thiên nga trắng

Tiểu Tống nghe xong nhăn nhó nói: “Mình em đi hả?”

Viên Mục Dã chỉ vào một nữ đồng nghiệp: “Để Tiểu Mỹ đi theo cậu, tôi còn manh mối khác phải điều tra… Nếu như bên cậu thuận lợi, chúng ta sẽ sớm có thể xác nhận thân phận của nạn nhân.”

Tiểu Tống hơi giật mình: “Anh Viên, anh nghi ngờ nạn nhân là Tôn Lôi Lôi à?”

Viên Mục Dã không trả lời mà lại nói: “Đi nhanh! Bên cậu càng nhanh hoàn thành nhiệm vụ thì chúng ta càng nhanh chóng phá được án!”

Trong lúc đang nói, Viên Mục Dã nhận được một tin nhắn trong điện thoại, cậu mở ra xem thì hóa ra là Lý Tử Y gửi đến! Viên Mục Dã lập tức thở phào, trong lòng thầm nghĩ cuối cùng cô gái này cũng trả lời.

Viên Mục Dã biết mình không thể hỏi quá nhiều qua WeChat, hiện giờ tốt nhất là có thể hẹn Lý Tử Y ra ngoài, có chuyện gì thì nói ở trước mặt, vì Viên Mục Dã không thể nhìn qua điện thoại để biết cô ấy đang nghĩ gì. Vì thế cậu cũng không hỏi Lý Tử Y vì sao lại mất liên lạc mà nói thẳng một địa điểm để gặp mặt.

Không biết tại vì sao mà Viên Mục Dã có cảm giác Lý Tử Y cực kỳ tin tưởng mình, chẳng lẽ vì cậu là cảnh sát? Chắc chắn không phải… Nhưng lúc này Viên Mục Dã cũng không muốn quá quan tâm nguyên nhân cụ thể là gì, bởi vì điều quan trọng nhất bây giờ là hỏi Lý Tử Y chuyện xảy ra năm đó.

Mười hai giờ rưỡi trưa, Viên Mục Dã có mặt đúng giờ ở quán cà phê đã hẹn, nhưng khi cậu đến thì lại không thấy bóng dáng Lý Tử Y đâu, Viên Mục Dã đành gọi trước một ly cà phê rồi yên tĩnh ngồi trong góc chờ.

Không ngờ chờ hơn một tiếng, đến lúc Viên Mục Dã cảm thấy mình đã bị cho leo cây thì cô gái kia mới khoan thai đi tới…

So với lần gặp đầu tiên, hôm nay Lý Tử Y không trang điểm cẩn thận như lần trước nên bớt xinh đẹp, trên mặt cũng đầy vẻ sầu lo, mới có vài ngày không gặp mà Viên Mục Dã phát hiện quầng thâm dưới mắt cô ấy càng dày hơn.

“Cảnh sát Viên, thật xin lỗi, tôi đến muộn…” Lý Tử Y cố nặn ra một nụ cười.

Viên Mục Dã cười một cái rồi nói: “Không sao, tôi cũng vừa mới đến, cô uống gì? Cà phê hay trà sữa?”

Lý Tử Y hơi khẩn trương đáp: “Trà sữa đi, gần đây tôi bị mất ngủ… Không nên uống cà phê.”

Thật ra Viên Mục Dã đã nhận ra, đôi mắt thâm quầng của Lý Tử Y là do mất ngủ kéo dài! Theo lý mà nói thì Lý Tử Y còn trẻ hơn Viên Mục Dã nhiều, đúng vào tuổi tràn đầy sức sống, nếu như không phải do áp lực tâm lý quá lớn thì không thể nào mất ngủ được. Người không bị mất ngủ rất khó tưởng tượng được cảm giác ngủ không yên giấc này…

Một người nếu bị mất ngủ kéo dài, vậy thì cơ năng của thân thể sẽ dần hỗn loạn. Đương nhiên, thứ đầu tiên thể hiện ra chính là trạng thái tinh thần rất kém cỏi, hoặc là không thể tập trung chú ý, hoặc tinh thần vô cùng khẩn trương… Viên Mục Dã thấy trạng thái của Lý Tử Y rất gần với thứ sau.

“Tôi thấy cô nhắn trên WeChat là muốn nhờ tôi giúp? Có chuyện gì xảy ra à?” Viên Mục Dã cố gắng nói nhỏ nhẹ.

Đầu tiên Lý Tử Y nhìn xung quanh một lượt, sau đó uống một ngụm trà sữa như để giảm bớt tâm trạng khẩn trương của mình… Viên Mục Dã biết lúc này mình không thể gấp, vì thế cũng không giục giã mà kiên nhẫn chờ Lý Tử Y chủ động lên tiếng.

Một lát sau, Lý Tử Y giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, mở miệng nói: “Tôi… Tôi thấy tin tức trên mạng, các anh đào được một bộ xương phụ nữ trong trường trung học số 25?”

Viên Mục Dã gật đầu đáp: “Đúng là như vậy, cô… vội vàng tìm tôi là vì chuyện này?”

Viên Mục Dã biết không thể đối xử với Lý Tử Y sắc bén như đối xử với tội phạm, cho nên ánh mắt nhìn cô ấy phải hết sức chân thành, không mang theo bất kỳ tính công kích nào. Dù sao đây cũng là án mạng, hơn nữa cô gái này lại như chim sợ cành cong, nhỡ đâu hù dọa cô ấy thì rất có thể Lý Tử Y sẽ không nói bất kỳ điều gì! Thế thì chân tướng năm đó chỉ sợ sẽ mãi mãi không được mở ra.

Lý Tử Y nghe Viên Mục Dã hỏi như vậy, sau khi do dự một lúc lâu mới gật đầu, đáp: “Đúng, tôi… Tôi biết bộ thi thể đó là ai, năm đó… Năm đó tôi, tôi cũng không biết chuyện, chuyện này sẽ trở thành như vậy.”

Dưới sự kể lại ngắt quãng của Lý Tử Y, Viên Mục Dã đã biết toàn bộ chuyện xảy ra năm đó. Mấy tên thiếu niên kia lúc đầu có lẽ chỉ nghĩ đây là một trò đùa ác ý, nhưng khi tình hình càng trở nên nghiêm trọng, sự ác độc trong lòng bọn họ mới dần tăng lên.

Vào học kỳ mới năm lớp mười một, trong lớp của Lý Tử Y có một nữ sinh chuyển đến từ nơi khác, đây vốn chỉ là một chuyện hết sức bình thường, nhưng lại gây tiếng vang khá lớn trong lớp của các cô cũng như toàn trường. Cũng không phải do cô nữ sinh mới tới này lợi hại thế nào, chỉ là vì trên mặt cô có một khối bớt làm người khác rất ghê sợ.

Nữ sinh này tên là Tôn Lôi Lôi, dáng vẻ xinh xắn lanh lợi, khuôn mặt cũng khá thanh tú hấp dẫn, nhưng chỉ tội trên khuôn mặt bên trái có một khối bớt đỏ sậm to gần bằng bàn tay.

Mặc dù các giáo viên thường dạy học sinh đừng trông mặt mà bắt hình dong! Nhưng đừng nói đến những học sinh chưa trải việc đời đó, mà đến ngay cả giáo viên cũng chưa chắc nói được làm được.

Lúc đầu các bạn học chỉ ở phía sau chỉ trỏ bàn tán, Tôn Lôi Lôi có nghe thấy cũng chỉ giữ im lặng, thậm chí đến cả quay đầu nhìn xem là ai cũng không dám. Thời gian sau bắt đầu có người cố ý chế giễu thật to ngay sau lưng Tôn Lôi Lôi, bọn họ thoải mái lôi khuôn mặt của cô ra để trêu đùa.

Thành tích học tập của Tôn Lôi Lôi cũng không được các giáo viên chú ý quá nhiều, hơn nữa tính cách cô lại yếu đuối nên dù có nghe được những lời khó nghe đến mức nào thì Tôn Lôi Lôi cũng không dám báo cáo với giáo viên.

Còn cảnh ngộ của Lý Tử Y lại hoàn toàn khác biệt, dáng dấp cô rất xinh đẹp, thành tích học tập luôn đứng trong top đầu, cho nên các giáo viên và bạn học đều thích Lý Tử Y. Hơn nữa cha cô là thẩm phán, mẹ lại là luật sư, cả nhà có thể được coi là “gia đình trí thức”, bất kể địa vị xã hội hay điều kiện gia đình đều không hề tầm thường.

Cha mẹ của Tôn Lôi Lôi chỉ là người buôn bán nhỏ, bọn họ có quầy bán gia vị tại chợ nhỏ ở ngoại thành. Mặc dù cha mẹ vẫn rất quan tâm chăm sóc, nhưng từ lúc đi nhà trẻ Tôn Lôi Lôi đã bị người khác chế giễu vì cái bớt trên mặt.

Bọn họ đã từng dùng hết cả tiền tiết kiệm để làm phẫu thuật xóa bỏ cái bớt cho con, nhưng việc giải phẫu không những không thể trừ bỏ cái bớt đó, ngược lại còn kích thích nó càng phát triển to hơn.

Theo lý thuyết thì Tôn Lôi Lôi và Lý Tử Y không thể gặp nhau, nhưng hai cô gái lại bị phân vào cùng một ký túc xá. Lúc ban đầu Lý Tử Y đối xử với Tôn Lôi Lôi khá lạnh nhạt, nhưng giữa hai nữ sinh đã phát sinh một chuyện nhỏ… Lúc này mới khiến Lý Tử Y và Tôn Lôi Lôi từ từ thân thiết.

Chương 16: Lạnh nhạt thờ ơ

Một lần Lý Tử Y không cẩn thận dây bẩn quần đồng phục vào kỳ kinh nguyệt, do ngượng ngùng nên cô trốn trong nhà vệ sinh không dám ra, nhưng vì thấy đã sắp đến giờ đi học nên cô sốt ruột đến mức đi lòng vòng trong nhà vệ sinh.

Đúng lúc này Lý Tử Y lại gặp Tôn Lôi Lôi cũng đi vệ sinh, thế là cô đành nhờ bạn cùng ký túc giúp đỡ mình… Không ngờ Tôn Lôi Lôi nghe xong lại lập tức chạy ngay về ký túc xá cầm một chiếc quần sạch đến. Lý Tử Y thấy Tôn Lôi Lôi chạy đến mà đầu đầy mồ hôi, thế là cô chợt phát hiện, thật ra khối bớt trên mặt Tôn Lôi Lôi cũng không hề đáng sợ!

Từ đó về sau thái độ của Lý Tử Y đối với Tôn Lôi Lôi đã thay đổi, từ lúc ban đầu chẳng nói câu nào dần dần biến thành không giấu nhau cái gì cả… Lý Tử Y lại phát hiện thật ra Tôn Lôi Lôi không hề tệ như mọi người nghĩ, tối thiểu thì cô ấy rất có năng khiếu hội họa. Tôn Lôi Lôi thường vẽ chân dung cho Lý Tử Y và Lý Tử Y đã nhận xét rằng: “Vẽ rất có thần.”

Chuyện này đáng lẽ sẽ phát triển hết sức bình thường, nhưng khi mấy bạn học trong lớp càng ngày càng chế giễu Tôn Lôi Lôi nhiều hơn, thì tình hữu nghị giữa hai cô gái cũng nhanh chóng dừng lại.

Người bắt nạt Tôn Lôi Lôi nhiều nhất là một nam sinh tên Cung Siêu, cậu ta cậy nhà mình có tiền, bình thường coi mình là “Đại ca” trong lớp. Lúc Tôn Lôi Lôi vừa chuyển đến thì cậu ta đã chán ghét nói: “Khối bớt kia thật là buồn nôn, kể cả không cho một nữ sinh xinh đẹp chuyển đến lớp chúng ta, vậy thì tối thiểu cũng phải trông giống người chứ! Mày nhìn khuôn mặt nó đi, nhìn một chút là không còn muốn ăn nữa.”

Nam sinh như vậy sau lưng thường có mấy “Thằng đệ” đi theo, lúc bình thường thì nịnh nọi vài câu để có thể ăn nhờ ở đậu bên cạnh Cung Siêu, thế là người xa lánh Tôn Lôi Lôi trong lớp rất nhanh đã biến từ một mình Cung Siêu thành một nhóm người do cậu ta cầm đầu.

Lúc đầu bọn họ chỉ đặt biệt hiệu, thỉnh thoảng nói vài câu ác ý để chế giễu… Sau này khi có mấy nữ sinh gia nhập, tình thế mới trở nên nghiêm trọng.

Mấy người Cung Siêu dù sao toàn là nam sinh, kể cả có bắt nạt thế nào thì cũng không đến mức ra tay đánh người. Nhưng mấy nữ sinh có quan hệ tốt với Cung Siêu lại khác. Mấy cô gái này vì lấy lòng Cung Siêu nên thường xuyên tìm Tôn Lôi Lôi để gây chuyện, không phải xé vở bài tập thì là ném sách.

Lẽ ra giữa các bạn học cùng lớp đâu có thù hận sâu đến như vậy? Thật ra các trường hợp bắt nạt đều có hiệu ứng đám đông, kể cả những người khác trong lớp không chủ động đi bắt nạt Tôn Lôi Lôi thì cũng thờ ơ trước những gì xảy ra với cô, không có ai chịu chủ động đứng ra nói giúp vài câu cả.

Bởi vì mọi người đều biết, lúc này nếu có ai đứng ra giúp Tôn Lôi Lôi, vậy người đó sẽ trực tiếp chống đối với nhóm Cung Siêu! Cho nên dần dần người trong lớp cũng sẽ không chủ động nói chuyện với Tôn Lôi Lôi…

Lý Tử Y là một cô gái thông minh, cô nhìn rõ lợi và hại trong chuyện này, vì thế Lý Tử Y cũng chỉ thỉnh thoảng nói một, hai câu với Tôn Lôi Lôi trong lớp, chỉ khi nào trong ký túc xá còn lại hai người, cô mới bỏ đi lớp ngụy trang mà cười cười nói nói với Tôn Lôi Lôi.

Cung Siêu từ lúc học lớp mười đã theo đuổi Lý Tử Y, còn Lý Tử Y cứ như một cô công chúa kiêu ngạo lúc thì gần lúc lại xa, không tiếp nhận nhưng cũng không từ chối. Thật ra Lý Tử Y không thích Cung Siêu, thậm chí còn thấy ghét. Nhưng cô biết quy tắc của trò chơi, Lý Tử Y cũng không muốn trước khi thi đại học lại gây thù với Cung Siêu.

Nhưng nữ sinh xinh đẹp luôn bị người khác ghen ghét, đặc biệt là một nữ sinh bên cạnh Cung Siêu tên Vương Tiêu Tiêu. Mặc dù cô ta không dám nói xấu Lý Tử Y ngay trước mặt Cung Siêu, nhưng lúc nào cũng muốn nắm được điểm yếu của Lý Tử Y.

Trong một lần tình cờ Vương Tiêu Tiêu đã phát hiện quan hệ giữa Tôn Lôi Lôi và Lý Tử Y dường như rất tốt, nhưng bình thường ở trong lớp lại cố giả vờ lạnh nhạt… Thế là Vương Tiêu Tiêu nảy ra ý đồ xấu, cô ta muốn tìm cơ hội thử Lý Tử Y một chút.

Vào một buổi sáng mọi người đi tập thể dục giữa giờ, hôm đó Tôn Lôi Lôi hơi mệt nên cô xin giáo viên cho mình nghỉ lại lớp. Mà đúng lúc này bút mực của Tôn Lôi Lôi lại không viết được, thế là Lý Tử Y tiện tay đưa cây bút mình thường dùng cho Tôn Lôi Lôi mượn.

Vấn đề phát sinh ở chính chiếc bút này, hóa ra nó là của mẹ Lý Tử Y mua về từ Hồng Kông khi bà đi công tác, lúc đó còn khiến bạn học cùng lớp phải hâm mộ, cho nên cả lớp đều nhớ rất rõ chiếc bút này… Vậy mà khi mọi người tập luyện trở về, Vương Tiêu Tiêu cứ khẳng định Tôn Lôi Lôi đã trộm chiếc bút của Lý Tử Y!

Thật ra đây cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ cần Lý Tử Y chịu nói một câu “Cái bút này là tớ cho bạn ấy mượn” là xong! Nhưng nếu như vậy thì toàn bộ các bạn học sẽ biết quan hệ của hai người rất tốt, còn việc hai người không nói chuyện trong lớp đều là giả vờ.

Lý Tử Y chỉ muốn tập trung học thật giỏi, tương lai sẽ đỗ vào trường đại học mà mình muốn, cô không hề muốn tham gia vào những chuyện này. Nhưng càng không muốn, hết lần này đến lần khác Lý Tử Y lại bị kéo vào, không thể nào trốn thoát…

Lý Tử Y rất thông minh nên vào thời điểm này sẽ lựa chọn bo bo giữ mình, cô biết mình chỉ cần không nói gì và tiếp tục thờ ơ lạnh nhạt giống những người khác là được. Tôn Lôi Lôi thấy Lý Tử Y không đứng ra nói chuyện giúp mình thì cũng hiểu, thế là cô nói nhỏ: “Thật xin lỗi… Có thể là tớ cầm nhầm lúc ở ký túc xá, tớ, ngày mai tớ sẽ mua cái mới cho bạn ấy.”

Nhưng Vương Tiêu Tiêu sao có thể buông tha Tôn Lôi Lôi dễ như vậy được? Thế là cô ta mỉa mai: “Mua mới? Cái bút này mang từ Hồng Kông về đó, mày đi đâu để mua hả? Được nha Tôn Lôi Lôi, không ngờ mày trông đã xấu, mà tâm địa lại càng xấu hơn! Nhà mày nghèo đến mức nào mà phải trộm bút của Tử Y? Mày còn biết xấu hổ không hả? Hay là mày hâm mộ Tử Y có dáng dấp đẹp hơn nên bút của cô ta cũng cao quý hơn?”

Sau khi Vương Tiêu Tiêu nói xong, mấy nam sinh bên cạnh cũng ồn ào hùa theo, trong nhất thời toàn bộ các bạn học đều chế nhạo Tôn Lôi Lôi… Nếu vào lúc bình thường, Tôn Lôi Lôi sẽ không nói gì, mặc kệ bọn họ chế giễu thế nào cô cũng đều giả vờ như không nghe thấy.

Nhưng Tôn Lôi Lôi thật sự cảm thấy rất oan ức, mặc dù trong lòng cô hiểu tại sao Lý Tử Y không chịu đứng ra nói giúp một câu, nhưng hiểu là một chuyện, có chấp nhận được hay không lại là một chuyện khác.

Cuối cùng chuyện này còn lên đến tận chủ nhiệm lớp, mặc dù mấy giáo viên lúc đó không nói gì, nhưng trên mặt bọn họ đều có biểu hiện như đã khẳng định Tôn Lôi Lôi chính là kẻ trộm bút.

Chương 17: Chọn lựa sai lầm

Lúc Lý Tử Y bị gọi vào văn phòng thì chỉ nhẹ nhàng nói một câu: “Chỉ là một chiếc bút thôi mà? Đâu có đáng bao nhiêu tiền, cùng lắm thì em bỏ nó đi.”

Vậy mà chủ nhiệm lớp nghe xong lại nghiêm túc bảo: “Đây cũng không phải là trò đùa, điều này liên quan đến phẩm chất đạo đức của con người. Một người có thể bị người khác xem thường, nhưng người đó không thể bất chấp mà khinh thường chính bản thân mình được!”

Trong nhất thời Tôn Lôi Lôi trở thành đối tượng phê phán của cả đám người, chủ nhiệm lớp lại yêu cầu ngày mai phụ huynh của Tôn Lôi Lôi phải đến trường học! Tự nhiên là đám Cung Siêu đứng cười trên nỗi đau của người khác, còn trong lòng Lý Tử Y lại không vui sướng gì. Nhưng việc đã đến nước này, cô lại càng không thể nói ra sự thật!

Cũng may là có một thầy giáo đi tới, đó là thầy giáo Lý dạy môn địa lý, bởi vì tính cách hiền lành nên mọi người đều thân thiết gọi là lão Lý! Thầy giáo Lý sau khi đi vào đã hỏi đầu đuôi câu chuyện, sau đó bảo bọn họ về trước.

Lúc trở lại phòng học mọi người đều cho rằng chuyện này vẫn chưa chấm dứt, Tôn Lôi Lôi càng lo lắng chờ đến lúc tan học. Không ngờ chuyện này lại thật sự chấm dứt, mấy giáo viên trong phòng làm việc cũng không nhắc lại nữa.

Sau khi thầy giáo Lý tự mình tìm Lý Tử Y thì cô mới biết, hóa ra lúc đó ông ấy đã khuyên mấy nữ giáo viên… Còn hôm nay thầy giáo Lý đến tìm Lý Tử Y là vì muốn hỏi cô có suy nghĩ gì về chuyện mất bút?

Lý Tử Y nghe vậy thì bảo từ trước đến giờ cô chưa từng nói Tôn Lôi Lôi đã trộm bút, hai người ở cùng một ký túc xá, trong lúc không để ý mà cầm nhầm cũng là bình thường. Thầy giáo Lý nghe câu trả lời xong thì nhìn Lý Tử Y như có điều suy nghĩ, mặc dù ông ấy không nói gì nhưng Lý Tử Y hiểu, chắc chắn thầy giáo Lý đã biết hết mọi chuyện…

Thật ra hôm đó thầy giáo Lý đã nói chuyện với mấy giáo viên nữ rất lâu, suy nghĩ của ông rất đơn giản, thầy giáo Lý cho rằng trường học không phải cơ quan pháp luật, có rất nhiều chuyện không cần phải phân biệt rõ đúng hay sai. Chuyện hôm nay chưa biết là Tôn Lôi Lôi có trộm bút hay không, kể cả khi cô bé trộm thật, liệu có nên đánh một gậy chết tươi rồi từ giờ gán cho cô bé một cái biệt danh ăn cắp? Mỗi người trong quá trình trưởng thành đều sẽ có lúc phạm sai lầm, nhưng phạm sai lầm chẳng lẽ không thể sửa chữa sao? Càng quan trọng hơn, nếu đã là giáo viên thì có cần phải phân biệt học sinh tốt học sinh xấu không? Ai là học sinh tốt? Ai là học sinh xấu? Ai vừa tốt vừa xấu? Là một nhà giáo, nhất định phải làm được giáo dục không phân biệt, dù sao không phải ai cũng thi được đứng thứ nhất, đã có người đứng đầu thì cũng sẽ có người đứng cuối. Chẳng lẽ những học sinh có thành tích xếp cuối không đáng để giáo viên bỏ công sức ra dạy dỗ?

Cơn sóng gió ăn trộm bút mặc dù đã trôi qua, nhưng Vương Tiêu Tiêu lại luôn nói kháy trước mặt Lý Tử Y, ám chỉ cô là người hai mặt… Lý Tử Y không muốn dây dưa với cô ta mà tập trung toàn bộ đầu óc vào việc học, nhưng quan hệ với Tôn Lôi Lôi cũng không còn tốt như trước.

Thời gian tiếp sau đó Cung Siêu và Vương Tiêu Tiêu vẫn tiếp tục bắt nạt Tôn Lôi Lôi mà không hề sợ ai, thường xuyên bắt cô phải làm cái này cái kia… Chỉ cần hơi phản kháng là sẽ bị Vương Tiêu Tiêu và mấy nữ sinh chơi cùng nhau “Sửa chữa”. Nhưng gần đây mọi người lại phát hiện có vài lần Tôn Lôi Lôi bị bắt nạt, thầy giáo Lý sẽ xuất hiện vào thời điểm quan trọng nhất để giúp cô bé giải vây. Lúc đầu bọn họ còn tưởng là trùng hợp, nhưng Lý Tử Y biết, thầy giáo Lý luôn âm thầm giúp đỡ Tôn Lôi Lôi.

Vào ngày chuyện đó xảy ra trường học được nghỉ, Tôn Lôi Lôi vốn định đi cùng bố mẹ đến nhà chú để thăm người thân, nhưng khi ba người chuẩn bị xuất phát, Tôn Lôi Lôi đột nhiên nhận được tin nhắn của Lý Tử Y, tin nhắn nói là muốn hẹn cô cùng đi chơi, đồng thời bảo Tôn Lôi Lôi đến ký túc xá gặp mình.

Tôn Lôi Lôi nhận được tin nhắn thì vô cùng vui vẻ, cô cảm thấy mình chuyển tới trường trung học số 25 này chỉ có mỗi một người bạn là Lý Tử Y, mặc dù trong thời gian này hai người cố ý không nói chuyện với nhau nữa, nhưng cô biết tình bạn giữa hai người vẫn luôn còn đó.

Thế là Tôn Lôi Lôi vội nói với cha mẹ là bạn mình rủ ra ngoài chơi, cô có thể không đi đến nhà chú được không? Mặc dù cha mẹ Tôn Lôi Lôi hơi không yêm tâm, nhưng khi nghĩ đến con gái mình từ bé đến lớn không có bạn bè, hiện giờ rất vất vả mới có một người bạn, hơn nữa Tôn Lôi Lôi lại vui vẻ như thế, bọn họ không nói thêm gì nữa mà chỉ dặn dò con gái ra ngoài chơi phải chú ý an toàn! Tôn Lôi lôi đồng ý xong là vội vàng nhấc theo vali chạy về trường.

Không ngờ lúc Tôn Lôi Lôi vô cùng vui sướng đi về trường học thì không thấy Lý Tử Y đâu, mà chờ ở ký túc xá lại là mấy người Cung Siêu và Vương Tiêu Tiêu… Hóa ra sáng hôm đó Cung Siêu đã mời cả lớp “chỉ trừ Tôn Lôi Lôi” đi ăn buffet hải sản, trong lúc ăn Vương Tiêu Tiêu luôn cố ý nói trước mặt Cung Siêu rằng Lý Tử Y là người quá dối trá, nói một đằng làm một nẻo.

Cung Siêu nghe vậy thì nói đỡ cho Lý Tử Y: “Cậu bị bệnh hả? Tử Y mà làm bạn với loại người quái dị đó à?”

Lý Tử Y thấy rất phiền nhưng cô không muốn giải thích, bởi vì Lý Tử Y biết giải thích chính là che giấu. Nhưng hôm đó không biết vì cái gì mà Vương Tiêu Tiêu cứ bám dính không tha, cô ta nói rằng mọi người đều là bạn thân của Cung Siêu, tất cả đều chán ghét Tôn Lôi Lôi, tại sao cậu lại có thể làm bạn với kẻ đáng ghét đó?

Cuối cùng Cung Siêu nghe nhiều quá cũng thấy phiền, thế là quay đầu nói với Lý Tử Y: “Tử Y, điện thoại di động của cậu đâu?”

Lý Tử Y nghi ngờ hỏi: “Làm gì vậy?”

“Dùng điện thoại của cậu để hẹn Tôn Lôi Lôi đến trường học…” Cung Siêu cười gian xảo.

Lý Tử Y nghe vậy hơi tức giận hỏi: “Tớ không quen cô ta, tại sao lại phải mượn di động của tớ?”

Cung Siêu thấy Lý Tử Y có vẻ không vui thì cười nịnh và nói: “Ái chà, tớ muốn chứng minh cho mấy đứa này biết cậu không hề quan tâm đến đứa quái dị kia, nghe lời tớ đi, cho tớ mượn một lát, chuyện sau đó không liên quan đến cậu đâu.”

Lý Tử Y lúc đó cũng đành đâm lao phải theo lao, nếu như cô không đưa điện thoại cho Cung Siêu thì mọi người sẽ cho rằng Vương Tiêu Tiêu nói đúng, Lý Tử Y chính là một người hai mặt nói một đằng làm một nẻo. Nhưng nếu như để Cung Siêu dùng điện thoại của cô để lừa Tôn Lôi Lôi đến trường học… Vậy chắc chắn Tôn Lôi Lôi sẽ lại bị bọn họ bắt nạt.

Nhưng sau một lúc do dự, Lý Tử Y vẫn đưa chiếc điện thoại của mình cho Cung Siêu, bởi vì lúc đó cô chỉ nghĩ rằng đám người Cung Siêu dù có lừa Tôn Lôi Lôi đến trường thì cũng chỉ chế giễu mà thôi, không đến mức làm ra chuyện gì quá đáng. Nhưng Lý Tử Y không ngờ được là, lựa chọn này của cô chẳng những hại chết Tôn Lôi Lôi mà còn hủy hoại toàn bộ cuộc đời của những người ở đây…

Chương 18: Thế sự vô thường

Sau khi về đến nhà, Lý Tử Y càng nghĩ càng không yên tâm, cả đêm không ngủ ngon. Sáng sớm hôm sau, cô chủ động gọi điện cho Tôn Lôi Lôi, nhưng khi đó điện thoại của Tôn Lôi Lôi đã tắt máy.

Lý Tử Y càng bất an, đến mức hoảng hốt, cô vội vàng bắt xe đến trường, kết quả còn chưa đến cổng trường thì từ xa đã nhìn thấy xe cấp cứu dừng trước cổng.

Lý Tử Y xuống xe nhìn xem, không ngờ lại nhìn thấy thầy Lý được người ta đưa từ trong ra, nhưng hai mắt thầy đã nhắm nghiền, sắc mặt trắng như tờ giấy... Tình hình có vẻ không lạc quan. Lý Tử Y lập tức hỏi bác bảo vệ xem đã xảy ra chuyện gì?

Vẻ mặt bác bảo vệ còn chưa hoàn hồn, nói: “Sáng nay bác đi kiểm tra quanh trường thì nhìn thấy thầy Lý nằm im trên đất, gọi thế nào cũng không có phản ứng, bác vội vàng gọi 120... Nhưng lúc nãy thấy bác sĩ cấp cứu nói thầy Lý đã bị giãn đồng tử, có lẽ không cứu được nữa!”

“Cái gì!” Lý Tử Y giật mình, cô không ngờ thầy Lý luôn giản dị gần gũi lại ra đi như vậy! Nhưng sau khi kinh ngạc, cô lại nhớ đến tin nhắn lừa Tôn Lôi Lôi, thế là vội vàng hỏi bác bảo vệ xem trong trường còn có học sinh khác không?

Không ngờ bác bảo vệ lại không biết gì cả, ông ấy nói đêm qua sau khi mình nhận giao ban thì chưa thấy học sinh nào ra ngoài, còn trước đó có học sinh nào vào trường hay không thì ông ấy không biết.

Lý Tử Y vội vàng chạy về ký túc xá, kết quả khi cô mở cửa phòng ký túc xá ra thì thấy mấy người Cung Siêu đều ở trong phòng, chỉ có Tôn Lôi Lôi là không thấy đâu.

“Tôn Lôi Lôi đâu?” Lý Tử Y lạnh giọng chất vấn.

Không ngờ cô vừa nói xong, sắc mặt mọi người trong phòng đột nhiên trở nên tái nhợt, không ai trả lời cô, ngay cả Vương Tiêu Tiêu bình thường hùng hùng hổ hổ cũng ngây đơ ngồi yên không nói câu nào.

Trong lòng Lý Tử Y nặng trĩu, một dự cảm xấu xuất hiện, chắc chắn là có chuyện rồi... Lúc này cô nhìn qua bên dưới gầm bàn ký túc xá thấy có một chiếc vali màu hồng. Cô biết đó là vali của Tôn Lôi Lôi, nhưng không phải trước kỳ nghỉ một ngày Tôn Lôi Lôi đã kéo nó về nhà rồi sao!

Nghĩ vậy, Lý Tử Y đi đến trước bàn, vẻ mặt vô cùng nghi ngờ chỉ vào vali bên dưới và nói: “Vali của Tôn Lôi Lôi sao lại ở đây? Cậu ấy đâu?”

Cả căn phòng vẫn yên lặng, không ai trả lời cô... Sự lo lắng trong lòng Lý Tử Y càng nặng hơn, cô giơ tay định kéo chiếc va li ra thì lại bị Cung Siêu đẩy ra: “Đừng đụng vào!”

Lý Tử Y hơi sửng sốt, cô nghi ngờ nhìn về phía Cung Siêu và thấy mắt cậu ta hằn vệt máu, dường như cả đêm không ngủ... Lý Tử Y biết Cung Siêu luôn kiêu căng tự phụ, từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của cậu ta.

Trong lòng Lý Tử Y càng chắc chắn là có chuyện xảy ra rồi, hơn nữa là chuyện lớn, lớn đến mức không phải chuyện mà ở tuổi bọn họ có thể giải quyết được! Thế là cô thử hỏi dò: “Lúc nãy tớ nhìn thấy thầy Lý bị xe cứu thương đưa đi, bác bảo vệ nói... không cứu sống nổi.”

Mọi người nghe xong sắc mặt càng thêm khó coi, Lý Tử Y nhìn sự hoảng sợ trong mắt bọn họ, hỏi: “Cái chết của Thầy Lý không liên quan gì đến mọi người chứ!”

“Nói linh tinh cái gì thế! Cho dù có liên quan đến bọn tôi, thì ông ta chết cũng vì bệnh tim!” Vương Tiêu Tiêu đột nhiên nói.

Lý Tử Y nhìn thái độ của Vương Tiêu Tiêu, sự nghi ngờ càng tăng lên... Cô hỏi lại câu hỏi ban đầu: “Tôn Lôi Lôi đâu?”

Lần này cuối cùng mấy người kia cũng có phản ứng, bọn họ không hẹn mà cùng đồng loạt nhìn về phía chiếc vali màu hồng kia. Lý Tử Y cảm thấy da đầu tê buốt, cơ bắp toàn thân cứng ngắc lại, cô liên tục lắc đầu: “Không thể nào... Không thể nào!”

Nói xong, cô định đi đến bên chiếc vali mở nó ra, nhưng tay của cô lại bị Cung Siêu chặn lại lần nữa, cậu ta nặng nề lắc đầu: “Nghe lời, đừng nhìn...”

Lý Tử Y giật mình, trong nháy mắt lý trí đã trở lại, cô biết Cung Siêu không cho cô nhìn thứ trong vali là vì muốn tốt cho cô, bởi vì một khi cô nhìn thấy, thì sẽ thành người có liên quan...

Sắc mặt Vương Tiêu Tiêu càng trở nên khó coi, cô ta không ngờ chuyện đã đến nước này mà Cung Siêu vẫn bảo vệ Lý Tử Y đến thế. Sự tức giận trong lòng khiến cô ta mất đi lý trí, kích động hét lên với Cung Siêu: “Đến mức này rồi mà cậu vẫn còn bảo vệ cậu ta sao, nếu không phải vì cậu ta thì mọi chuyện có biến thành như thế này không?”

Tiếng thét của Vương Tiêu Tiêu rất lớn, nếu còn tiếp tục thì quản lý ký túc xá sẽ nghe được... Thế là Cung Siêu không hề nghĩ ngợi mà tát cho cô ta một cái, sau đó hung dữ nói: “Không muốn chết thì im lặng cho tôi!”

Dáng vẻ lúc đó của Cung Siêu thực sự rất đáng sợ, khiến Vương Tiêu Tiêu sợ không dám nói câu nào nữa, cả người run rẩy ngồi trên đất. Ký túc xá lại yên lặng trở lại, dường như mọi người có thể nghe được tiếng tim đập của nhau.

Cuối cùng Cung Siêu lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh: “Tử Y, cậu quay về nhà trước đi, chuyện hôm nay không được nhắc một câu nào với người khác! Phải vĩnh viễn giữ trong lòng! Cậu nhớ kĩ, sau này dù có chuyện gì xảy ra... cậu cũng đều không biết gì hết!”

Lý Tử Y im lặng thật lâu mới gật đầu với Cung Siêu: “Mình biết rồi...”

Sau khi ra khỏi trường, sắc mặt Lý Tử Y vẫn còn sự hoảng hốt, trong lòng cô cực kỳ hoảng sợ, cô không biết tại sao chuyện lại thành như thế này? Thậm chí cô còn không có dũng cảm hỏi Cung Siêu tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Còn cả cái vali kia chứa thứ gì... có phải là xác Tôn Lôi Lôi không?

Kỳ nghỉ nhanh chóng kết thúc, các bạn học sinh quay lại trường học thì nhận được hai tin tức đáng sợ. Một là giáo viên địa lý Lý Kiến Nghiệp, trong lúc ở lại trường trực ban vì bệnh tim bộc phát mà qua đời. Một tin khác là Tôn Lôi Lôi lớp C2-3 trên đường cùng cha mẹ về quê thì gặp núi lở, cả nhà đều gặp nạn.

Đại đa số mọi người trong lớp đều cảm thán thế sự vô thường, còn Cung Siêu và Vương Tiêu Tiêu thì như được đại xá thở phào một hơi. Chỉ có Lý Tử Y sau khi nghe hai tin tức này thì choáng váng, trong chốc lát không hiểu được ngọn nguồn cái chết của Tôn Lôi Lôi là như thế nào?

Mặc dù cuối cùng chuyện này đã kết thúc, nhưng những người trong cuộc cũng không còn lòng dạ nào tiếp tục học ở trường trung học số 25 nữa, cho nên bọn họ đều lần lượt chuyển trường khác.

Hai tháng sau, Lý Tử Y nhận được một email của Vương Tiêu Tiêu...

Chương 19: Nguyên nhân cái chết mơ hồ

Trong thư Vương Tiêu Tiêu nói cho Lý Tử Y biết, mấy người cùng tham gia vào chuyện ngày hôm đó đều đang làm thủ tục đi du học ở nước ngoài, chi phí đều do cha Cung Siêu chi trả. Nhưng cô ta cho rằng Lý Tử Y cần phải biết toàn bộ chân tướng, nếu không bọn họ phải ly biệt quê hương, còn cô lại ở trong nước hưởng phúc... Chuyện tốt không thể để một mình Lý Tử Y hưởng hết, cho dù Lý Tử Y không phải chịu trách nhiệm về pháp luật, thì lương tâm cũng phải ăn năn, bởi vì Tôn Lôi Lôi là vì cô nên mới phải chết!

Trong thư kể lại rõ ràng những chuyện đã xảy ra đêm hôm đó, lúc đó mấy người kia đã đoán được Tôn Lôi Lôi thường xuyên tố cáo mọi chuyện với thầy Lý, cho nên bọn họ định đem Tôn Lôi Lôi nhét vào vali để dọa thầy Lý, để thầy ấy về sau không xen vào việc của người khác nữa!

Cha của Cung Siêu là một tổng giám đốc rất có thực lực, rất nhiều thiết bị trong trường học là do ông ta tặng cho trường, bởi vậy Cung Siêu mới có thể hống hách trong trường học như thế, chỉ cần cậu ta không chọc thủng trời, thì mọi chuyện cha cậu ta đều có thể thu xếp ổn thỏa được, nên cậu ta không để thầy Lý vào mắt.

Khi bọn họ nhét Tôn Lôi Lôi vào vali còn cố ý dọa cô: “Chút nữa khi lão Lý đến nếu mày còn dám mách lẻo, lần sau bọn tao sẽ chôn mày luôn!”

Thật ra, lúc đó mấy người bọn họ chỉ thuận miệng nói đùa mà thôi, không ngờ câu nói đó lại thành lời tiên tri... Sau khi bọn họ nhét Tôn Lôi Lôi vào vali thì đi luôn, mặc kệ Tôn Lôi Lôi ở trong đó giãy giụa kịch liệt. Sau đó, họ dùng điện thoại của Tôn Lôi Lôi nhắn tin cho lão Lý, nói bây giờ cô đang bị nhốt trong rừng đào.

Lúc đó bọn họ cho rằng, lão Lý nhận được tin nhắn nhất định sẽ đến rừng đào tìm Tôn Lôi Lôi, khi ông ấy thấy vali không ngừng động đậy nhất định sẽ bị dọa hét ầm lên!

Còn đám người Cung Siêu sau khi ra khỏi rừng đào thì quay về ký túc xá, tưởng tượng dáng vẻ bị hù dọa của lão Lý, cười toe toét vui đùa đến rạng sáng. Không ai ngờ được mọi chuyện lại không diễn ra theo dự tính của bọn họ...

Đến khi trời sắp sáng, Vương Tiêu Tiêu nói muốn đến sân thể dục ngắm mặt trời mọc, hai nữ sinh khác nghe thấy lập tức nói mình muốn đi, thế là mấy người đó ra khỏi ký túc xá đi về hướng sân thể dục.

Không ngờ đúng lúc này, một nữ sinh tên Phỉ Nhi đột nhiên chỉ vào hướng nhà thí nghiệm và nói: “Mọi người nhìn kìa, bên kia giống như có người nằm trên đất!”

Mấy người đó đều giật mình, nhưng lúc này trời mới tờ mờ sáng, bọn họ lại đứng cách nơi đó khá xa, nên không nhìn rõ trên đất có phải có người hay không, cho nên bọn họ cả gan đi qua. Kết quả đi đến gần mới phát hiện ra, người nằm trên đấy chính là giáo viên trực trường đêm qua, lão Lý!

Trong đám người thì Cung Siêu to gan nhất, cậu ta từ từ đến gần lão Lý, ngồi xổm xuống đưa tay lên mũi ông ấy thử xem còn hơi thở hay không, sau đó sợ hãi giật mình lùi về phía sau mấy bước, giọng run run nói: “Chết rồi...”

Cả đám nghe xong lập tức hoảng hốt, Vương Tiêu Tiêu sợ hãi nói: “Lão Lý chết ở đây từ khi nào!”

Cung Siêu lắc đầu nói: “Ai biết được!” Sau khi cậu ta nói xong đột nhiên như nhớ ra chuyện gì đó, nhấc chân chạy thẳng về phía rừng đào, mấy người còn lại đương nhiên cũng không dám tiếp tục ở lại chỗ này, đều chạy theo cậu ta.

Khi mấy người chạy đến rừng đào, chỉ nhìn thấy chiếc vali nằm yên lặng ở đó, phía trên còn có một lớp lá khô... Trong thoáng chốc, đám người Cung Siêu đều ngây ngốc đứng tại chỗ, không ai dám tùy tiện bước lên xem xét tình hình.

“Ha ha... vali kia vẫn còn ở đây? Tôn Lôi Lôi chắc là... chắc là đã không còn ở trong đó nữa chứ?” Vương Tiêu Tiêu vừa cười vừa nói, nhưng giọng nói của cô ta lại vô cùng chột dạ.

Người đầu tiên đi qua xem vẫn là Cung Siêu, cậu ta thuần thục xé mấy vòng băng dính quấn bên ngoài vali, sau đó “soạt” một cái kéo khóa vali ra...

Hình ảnh bên trong vali đã định trước sẽ trở thành ác mộng cả đời người, mỗi một người trong bọn họ sẽ không bao giờ quên được hình ảnh Tôn Lôi Lôi hai mắt trợn ngược, làn da xám xịt, trên khóe miệng còn có vệt máu. Lúc đó bọn họ đều quá sợ hãi, sau khi xác định Tôn Lôi Lôi đã chết thì lập tức đóng vali lại, không có dũng khí nhìn lại lần nữa.

Trong ký ức của Lý Tử Y, trong email của Vương Tiêu Tiêu cũng không nói chi tiết Tôn lôi Lôi đã chết như thế nào, dù sao lúc đó bọn họ còn quá nhỏ, cho nên cũng không thể nào biết nguyên nhân cái chết của Tôn Lôi Lôi là gì, chỉ có thể suy đoán do bên ngoài vali quấn quá nhiều băng dính, khiến không khí không thể lưu thông, mới khiến người bên trong chết ngạt.

Mấy người lúc đó vô cùng sợ hãi, cho dù bình thường bọn họ hung hăng càn quấy đến mức nào thì dù sao cũng chỉ là học sinh mới thành niên, trong một ngày bọn họ “hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp” hại chết hai người, nếu như chuyện này bị lộ ra, đời này của bọn họ coi như chấm hết!

Nghĩ kĩ, Cung Siêu lập tức kéo khóa vali lại, sau đó dùng hết sức bình sinh dựng đứng chiếc vali lên. Vương Tiêu Tiêu thấy thế hoảng sợ hỏi: “Cậu định làm gì?”

Lúc này Cung Siêu đã tỉnh táo lại, cậu ta nhìn trời sắp sáng và bảo: “Trước tiên mang cái xác này quay lại ký túc xá đã!”

“Cậu điên rồi à? Còn đưa nó về ký túc xá!” Vương Tiêu Tiểu hoảng sợ hét lớn.

Không ngờ Cung Siêu lại hung dữ nhìn cô ta và gắt: “Đừng nói linh tinh! Không muốn chết thì làm theo lời tôi! Bây giờ không đưa thi thể đi, chẳng lẽ chờ đến trời sáng cho người ta phát hiện ra sao?”

Mấy người kia nghe xong đều không nói gì nữa, bởi vì bọn họ biết Cung Siêu nói đúng, nếu như bây giờ không nghĩ cách xử lý thi thể kia cho tốt, mấy người bọn chúng chắc chắn là xong đời! Sau đó mới có một màn những chuyện xảy ra khi Lý Tử Y quay lại ký túc xá...

Cung Siêu thích Lý Tử Y, cậu ta cảm thấy chuyện này không thể kéo cả cô vào, nên nói dăm ba câu thì đuổi cô đi. Mặc dù trong lòng Vương Tiêu Tiêu tức giận, nhưng cũng là giận mà không dám nói.

Sau khi Lý Tử Y rời đi không lâu, mấy người Cung Siêu cũng khóa kĩ phòng ký túc xá rồi đi. Đêm hôm đó, mấy cậu nam sinh quay lại mang theo xẻng đào một cái hố trong rừng đào... Năm đó trường trung học số 25 còn chưa lắp camera giám sát, bởi vậy bọn chúng đã thần không biết quỷ không hay quay về trường học, chôn vali màu hồng kia dưới rừng đào.

Viên Mục Dã nghe Lý Tử Y kể xong mọi chuyện thì cảm thấy vô cùng khó chịu, mấy người trong cuộc mơ mơ hồ hồ, thi thể lại chỉ là một bộ xương trắng, sợ rằng nguyên nhân cái chết của Tôn Lôi Lôi sẽ vĩnh viễn chỉ là một câu đố.

Mặc dù chuyện đã xảy ra nhiều năm, nhưng Lý Tử Y chưa từng yên lòng, năm đó nếu không vì sự ích kỷ của cô, sẽ không hại chết Tôn Lôi Lôi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!