Cậu thiếu niên nghe vậy lại càng trở nên sợ hãi hơn, cậu ta lắc đầu nguầy nguậy: “Em chẳng biết gì hết... Anh đi hỏi người khác đi!”
Viên Mục Dã không tiếp tục làm cậu thiếu niên khó xử, bởi vì cậu đoán rằng người sống trong đó chắc chắn là kẻ cầm đầu ở nơi này, đó là kẻ mà cậu thiếu niên nhặt ve chai không trêu chọc được, thay vì tiếp tục làm khó cậu ta, thì chẳng thà trực tiếp tiến vào kiểm tra là biết.
Không ngờ khi Viên Mục Dã đến gần tòa nhà màu vàng, cậu lại nghe thấy rất nhiều tiếng kêu thảm thiết của những con chó bên trong. Cùng lúc đó, một người đàn ông da đen mập mạp bước ra từ cửa chính tòa nhà rồi hỏi với thái độ hung dữ: “Mấy người tìm ai?”
Lúc này, Đoàn Phong lấy một tờ giấy chứng nhận từ trong túi ra và lắc lắc trước mặt đối phương, sau đó sầm mặt nói: “Chúng tôi là nhân viên của cục quy hoạch thành phố, thành phố đã quyết định tái phát triển khu đất này. Cậu là ai? Cậu đang làm gì trong tòa nhà này thế?”
Gã đàn ông da đen to béo nghe vậy thì rất kinh ngạc, đến cả Viên Mục Dã ở bên cạnh cũng không ngờ Đoàn Phong lại nảy ra ý nghĩ khôn khéo như vậy, anh ta lại giới thiệu bọn họ là nhân viên của cục quy hoạch... Nhưng chiêu này đúng là rất tốt, đối phương lập tức bị Đoàn Phong dọa, gã lúng túng nói: “Tái phát triển? Sao tôi không nghe thấy tin gì hết...”
“Chẳng phải tôi đang đến thông báo cho cậu đây sao? Cậu hãy trả lời vấn đề vừa rồi của tôi, cậu là ai, tại sao lại ở trong tòa nhà này? Nếu như tôi nhớ không nhầm, chủ đầu tư ở đây đã ôm tiền bỏ trốn vài năm trước, những tòa nhà đang xây dở này chưa được cục giám sát chất lượng đến nghiệm thu, ai cho phép cậu sống ở đây?” Đoàn Phong tiếp tục nói với giọng điệu như một công chức.
Gã đàn ông da đen to béo vội vàng giải thích: “Liệu có hiểu lầm gì ở đây không? Tôi là người của anh Long, chúng tôi tạm thời dùng chỗ này để cất trữ một ít... thịt chó, hay là mọi người chờ một lát, tôi sẽ gọi điện cho đại ca hỏi một chút.”
Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nói rằng chỗ này dùng để cất trữ thịt chó thì vội vàng bước vào, gã đàn ông da đen to béo muốn ngăn cản nhưng lại sợ rằng sẽ xúc phạm đến những người mà mình không trêu chọc nổi, vì vậy gã ngại ngùng nói: “Bên trong vừa bẩn vừa thối... Không có gì hay để nhìn đâu.”
Đoàn Phong thấy thế bước tới và nói với gã đàn ông da đen to béo: “Mấy người buôn bán chó hả? Tại sao lại đặt chúng ở chỗ này?”
Gã đàn ông đó nghe vậy thì cười nịnh: “Mấy con khốn này ồn ào lắm, nếu để ở trong nội thành thì sợ rằng sẽ làm phiền đến mọi người, chúng tôi sợ có người khiếu nại nên tạm thời để chúng ở đây.”
Trong khi Đoàn Phong và gã đàn ông béo giằng co với nhau, Viên Mục Dã đã bước vào bên trong, cậu nhìn thấy những chiếc lồng sắt lớn được chất đống trong tòa nhà và bên trong toàn là chó cưng của các gia đình... Từ ánh mắt sợ hãi của bọn chúng, không khó để nhận ra đám chó này đều bị bắt trộm về đây.
Viên Mục Dã cảm thấy rất khó chịu khi nhìn thấy cảnh tượng này, vừa nghĩ đến việc Kim Bảo cũng có thể ở trong đây, cơn tức giận của cậu lập tức bùng lên! Viên Mục Dã nhanh chóng tìm kiếm xung quanh, cậu sợ rằng mình tìm đến được nơi này nhưng lại không thấy Kim Bảo...
Lúc này, Tằng Nam Nam đi ở phía sau lấy điện thoại ra chụp vài bức, sau đó nhanh chóng đăng lên một trang web chuyên về thú cưng của địa phương, cô ấy hy vọng chủ nhân của những chú chó này có thể nhìn thấy ảnh mấy con thú cưng của mình rồi tìm đến đây.
Do bị Đoàn Phong kìm chân, nên gã đàn ông da đen to béo không nhìn thấy Viên Mục Dã và Tằng Nam Nam đang làm gì, còn Đoàn Phong vẫn tiếp tục dùng cái giọng lãnh đạo mà nói: “Ở đâu ra nhiều chó thế, có giấy phép vệ sinh phòng chống dịch chưa? Mấy người đừng nghĩ rằng ở nơi như thế này thì có thể làm loạn nhé, biết không?”
Gã đàn ông da đen to béo vội vàng cúi đầu: “Yên tâm, yên tâm, chúng tôi có đủ những thứ cần thiết rồi... Đây chỉ là nhà kho tạm thời thôi, mọi giấy tờ đều để ở công ty cơ!”
Chương 1179: Nhiếp Hải Long
Viên Mục Dã càng lúc càng sốt ruột khi không tìm thấy Kim Bảo, mặc dù cậu cũng không thể khẳng định rằng nó có ở chỗ này... Cho đến khi Viên Mục Dã nhìn thấy một bóng dáng màu vàng quen thuộc đang nằm co ro trong góc của một chiếc lồng sắt lớn.
“Kim Bảo?” Viên Mục Dã gọi thử một tiếng.
Bóng dáng màu vàng quen thuộc kia bỗng nhúc nhích, nhưng ngay sau đó lại cuộn người chặt hơn, Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng vươn tay vào trong lồng rồi nhẹ nhàng vỗ lưng nó: “Kim Bảo?”
Kim Bảo ngẩng đầu không dám tin, ngay lúc nhìn thấy Viên Mục Dã, nó lập tức rên ư ử đầy tủi thân... Viên Mục Dã nghe mà cảm thấy rất đau lòng, không biết nó đã trải qua điều gì mà lại sợ hãi đến mức này.
Ngọn lửa giận dữ bị đè nén lúc trước hoàn toàn bùng cháy. Viên Mục Dã nhìn chiếc lồng sắt lớn đang giam giữ Kim Bảo, cậu phát hiện đây là một chiếc lồng sắt bình thường được hàn một cách thô sơ, cậu không hề nghĩ ngợi gì mà trực tiếp dùng tay phá lồng luôn...
Trong tình huống bình thường, Viên Mục Dã không thể dùng tay không để bẻ gãy thanh thép, nhưng lúc đó cậu đã quá tức giận nên không nghĩ ngợi gì đến việc mình có thể phá được hay không. Và cả cậu và Tằng Nam Nam ở bên cạnh đều không ngờ được là... cậu thật sự bẻ gãy được thanh thép có đường kính hơn 20mm bằng tay không.
Vừa thấy mình được tự do, Kim Bảo lập tức chui ra khỏi lồng sắt, sau đó nó liên tục thút thít và dụi đầu vào lòng Viên Mục Dã, mấy con chó trong cùng lồng giam thấy vậy cũng lần lượt chui ra...
Có lẽ do tiếng kêu của Kim Bảo quá to, nên gã đàn ông da đen to béo đang bị Đoàn Phong kìm chân nghe được, thấy có biến nên gã muốn đi vào xem thế nào, nhưng không ngờ lại bị Đoàn Phong vặn ngược cánh tay rồi dùng đầu gối đè vào lưng và ấn chặt gã xuống đất.
“Ui da! Anh muốn làm gì? Có gì từ từ nói!” Gã đàn ông da đen to béo hét lên.
Đoàn Phong đương nhiên sẽ không khách sáo, anh ta hơi dùng sức rồi bảo: “Tốt nhất là đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ vặn gãy tay cậu...”
“Đau... Đau đau! Đại ca đại ca, tôi hứa sẽ không nhúc nhích, đừng vặn nữa, vặn nữa sẽ gãy đấy!” Gã đàn ông da đen to béo kêu gào thảm thiết.
Lúc này, Trương Khai và Đại Quân cùng chạy đến giúp đỡ, bọn họ thay Đoàn Phong giữ lấy gã đàn ông to béo, sau khi lục soát lấy được điện thoại thì trói gã vào một cái lồng chó khá lớn...
Thấy gã da đen to béo đã bị Đoàn Phong khống chế, Tằng Nam Nam tìm dụng cụ để mở khóa ở xung quanh, một lát sau cô thả hết đám chó trong lồng ra.
Thấy đàn chó đã được thả ra, gã da đen to béo lập tức bối rối, gã nói: “Các người... Các người là ai? Những con chó đó là của anh Long, cho dù các người là nhân viên công vụ, nhưng chọc đến anh Long thì các người cũng không có kết cục tốt đâu.”
Sau khi Viên Mục Dã vỗ về được Kim Bảo, cậu nghi ngờ nhìn gã đàn ông da đen to béo rồi hỏi: “Anh Long? Anh Long là ai?”
Gã da đen to béo nói với thái độ đầy kiêu ngạo: “Nhiếp Hải Long! Sợ rồi hả? Bây giờ các người hối hận vẫn còn kịp đấy!”
Viên Mục Dã nghiêm túc suy nghĩ, sau đó mờ mịt lắc đầu: “Không biết...”
“Anh...” Gã da đen to béo nghẹn cả họng.
Đúng lúc này, Tằng Nam Nam đột nhiên hô lên, Viên Mục Dã quay đầu nhìn và thấy mấy thùng hàng được đóng gói nghiêm ngặt chất đầy mấy chú chó con vừa được làm phẫu thuật...
Viên Mục Dã khẽ đặt tay lên bụng con chó để cảm nhận, sau đó trầm giọng bảo: “Trong bụng nó có thứ gì đó.”
Đoàn Phong vội vàng bước tới, anh ta nhìn thoáng qua rồi tặc lưỡi: “Thật là thất đức, vậy mà chúng lại dùng cách này để chuyển ‘hàng’...”
Chương 1180: Điện thoại của Lệ Thần
Viên Mục Dã liếc nhìn mấy con chó đang hấp hối mới hiểu tại sao Kim Bảo lại sợ hãi đến thế, chắc nó được chứng kiến cảnh đồng loại của mình bị con người phanh thây xé xác...
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bất giác đưa tay xoa đầu Kim Bảo, sau đó quay sang nói với Đoàn Phong: “Sau này để nó ở chỗ anh đi! Tôi không muốn nó lại trải qua chuyện này một lần nữa.”
Đoàn Phong cười: “Tôi đã nói với cậu từ lâu là đưa Kim Bảo đến số 54 rồi! Nhưng cậu không nghe, cứ nhất định phải giao nó cho cái tên Lệ Thần không đáng tin kia cơ...”
Tằng Nam Nam ở bên cạnh cũng phụ họa: “Đúng đấy, anh Viên đừng lo, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc Kim Bảo thật tốt!”
Viên Mục Dã tin tưởng điều này, bởi vì Tằng Nam Nam rất yêu động vật, khi con sóc mà cô ấy nuôi mấy năm trước chết già, Tằng Nam Nam còn đau buồn một thời gian dài!
Thật ra việc không để Kim Bảo đến số 54 không phải là do Viên Mục Dã không tin tưởng mấy người Đoàn Phong sẽ không chăm sóc tốt cho nó, mà là vì Viên Mục Dã sợ Lệ Thần ở một mình sẽ cô đơn, do đó cậu mới để Kim Bảo lại làm bạn với hắn...
Nghĩ đến Lệ Thần, Viên Mục Dã thở dài: “Không phải Lệ Thần không đáng tin, mà chắc cậu ta đã gặp rắc rối nào đó rồi, chúng ta phải tìm được cậu ta càng sớm càng tốt...” Nói đến đây, Viên Mục Dã cầm ảnh Lệ Thần rồi hỏi gã béo da đen: “Cậu từng nhìn thấy người này bao giờ chưa?”
Ánh mắt của gã béo da đen hơi lóe lên: “Không... Tôi chưa từng nhìn thấy!”
Trương Khai nhấc chân đá cho gã một cú: “Cái cứt! Nghĩ kỹ rồi hẵng nói!”
Gã béo da đen rụt rè nói: “Thật... Tôi thật sự chưa nhìn thấy!”
Đoàn Phong đương nhiên không tin, anh ta dặn Trương Khai chăm sóc tên này thật tốt, sau đó dẫn mọi người lật tung tòa nhà... Nhưng cuối cùng họ chỉ tìm được một chiếc túi chứa đầy những chiếc điện thoại cũ.
Viên Mục Dã thấy vậy bèn đổ tất cả điện thoại ra đất, cậu muốn tìm xem có điện thoại của Lệ Thần ở đó hay không, nhưng Viên Mục Dã nhìn một lúc lâu mà vẫn không thể xác nhận được đâu là điện thoại của Lệ Thần...
Cuối cùng, Hoắc Nhiễm đề nghị bật tất cả điện thoại lên, sau đó Viên Mục Dã sẽ gọi đến máy của Lệ Thần để loại trừ dần, không ngờ trong điện thoại lại vang lên thông báo rằng đối phương đã tắt máy.
Đại Quân đau đầu hỏi: “Chẳng lẽ trong đống này không có điện thoại của Lệ Thần?”
Hoắc Nhiễm lắc đầu: “Chưa chắc, nhưng định vị của Lệ Thần trước khi tắt máy đúng là ở chỗ này...”
Viên Mục Dã bèn chuyển sự chú ý sang mấy chiếc điện thoại còn lại không thể bật được, sau khi loại bỏ vài chiếc màu sắc lòe loẹt của phụ nữ, trong tay cậu chỉ còn hai chiếc điện thoại di động màu đen đơn giản.
Viên Mục Dã ngẩng đầu hỏi: “Có ai mang sạc điện thoại không?”
Hoắc Nhiễm và Trương Khai lấy ra vài loại sạc khác nhau đưa cho Viên Mục Dã, sau khi thử từng cái một, cậu đã sạc thành công hai chiếc điện thoại di động màu đen...
Bật máy lên, Hoắc Nhiễm chỉ dùng mười mấy giây là phá được khóa của hai chiếc điện thoại, Viên Mục Dã vừa liếc nhìn là tìm được điện thoại của Lệ Thần, bởi vì ảnh màn hình của cậu ta chính là hình Kim Bảo đang nằm sát bên chân Tằng Nam Nam.
Sau khi tìm được điện thoại của Lệ Thần, Viên Mục Dã lập tức mở danh bạ và album ảnh gần đây, nhưng cậu lại phát hiện không có gì trong đó, chắc chắn đã bị người ta xóa sạch rồi...
Viên Mục Dã nhìn Hoắc Nhiễm và hỏi: “Có thể khôi phục dữ liệu trong này không?”
Hoắc Nhiễm tự tin nói: “Cho em một chút thời gian, chắc không có vấn đề gì to tát cả...”
Tranh thủ lúc Hoắc Nhiễm khôi phục dữ liệu điện thoại, Viên Mục Dã lại quay về chỗ gã béo da đen, cậu hỏi gã: “Nói cho tôi biết, đã có chuyện gì xảy ra ở đây?”
Gã béo da đen không biết mấy “đại ca” trước mắt là ai, nhưng cứ nghĩ đến việc hàng của anh Long bị mất trong tay mình... gã sẽ không thể nào gánh được hậu quả đó, vì vậy gã béo da đen đau khổ cầu xin: “Các vị đại ca, xin các vị rủ lòng thương, nếu số hàng của anh Long bị mất, cả nhà tôi sẽ phải chôn cùng mất!”
Chương 1181: Vua chó
Thấy gã béo nói thật sự nghiêm túc, Đoàn Phong quay đầu bảo với Đại Quân: “Đại Quân, tra xem anh Long là kẻ có số má đến mức nào? Hai năm qua ở thủ đô có người như vậy sao?”
Đại Quân xoay người đi đến một góc để gọi điện thoại, anh ta nhanh chóng biết được anh Long mà gã béo da đen nói là thần thánh phương nào! Nhiếp Hải Long, năm nay hơn bốn mươi tuổi, gã là thủ lĩnh một băng nhóm tội phạm mới quật khởi trong hai năm gần đây.
Vài năm trước, Nhiếp Hải Long này vẫn chỉ là một gã lông bông, đây là một kẻ mà ai thấy cũng phiền, đến chó cũng phải né xa! Ba mươi năm đầu gã sống bằng cách ăn bám cha mẹ, sau khi cha mẹ của Nhiếp Hải Long chết vì quá tức giận với gã, gã chỉ đành bước vào con đường “ăn trộm”...
Nhưng không ai ngờ được là, nghề ăn trộm của Nhiếp Hải Long càng lúc càng phát triển... tài sản cũng dần phong phú. Nhiếp Hải Long bắt đầu bộc lộ dã tâm của mình, gã nhanh chóng phát triển thành một trong số những băng nhóm tội phạm mới ở thủ đô.
Đại Quân nói đến đây thì hừ lạnh: “Nhiếp Hải Long có biệt hiệu là Vua chó, không ngờ thằng khốn này lại mượn những con chó để buôn ma túy!”
Đoàn Phong nghe xong quay lại đá gã béo một cái rồi hỏi: “Trong bụng mấy con chó này chứa bao nhiêu cân?”
Gã béo da đen liên tục lắc đầu: “Tôi không biết gì hết, nhiệm vụ của tôi chỉ là canh giữ mấy con chó cho anh Long mà thôi!”
“Không nói thật đúng không? Được thôi, chúng tôi sẽ gọi thẳng cho cảnh sát! Chắc số hàng này cũng đủ cho nửa đời sau của cậu không lo ăn mặc, chỉ là phải ăn cơm tù, mặc áo tù mà thôi!” Trương Khai cố tình dọa dẫm.
Nghe thấy Trương Khai nói muốn báo cảnh sát, gã béo da đen lập tức sợ đến mức tè ra quần: “Đừng mà! Xin các anh hãy rủ lòng thương, tôi chỉ là một người trông coi nhà kho thôi, một tháng được vài nghìn tệ, tôi không đủ để gánh cái tội đó đâu!”
Đoàn Phong gằn giọng uy hiếp: “Nếu biết mình không gánh nổi, vậy hãy thành thật nói tất cả những gì mình biết ra đi... Chúng tôi sẽ không làm khó cậu, lại càng không nói cho ai biết là những tin tức đó do cậu tiết lộ.”
Gã béo da đen đảo mắt, gã biết hôm nay mình sẽ không thể thoát được, vì vậy đành cay đắng nói: “Tôi chỉ biết... anh Long lấy danh nghĩ bán chó để bán hàng sang địa phương khác.”
Viên Mục Dã nghe vậy trầm giọng hỏi: “Khi nào thì bên kia đến lấy hàng?”
Gã béo da đen đành phải nói: “Hầu như lần nào họ cũng lấy vào buổi tối...”
Viên Mục Dã lại đưa bức ảnh của Lệ Thần đến trước mặt gã và hỏi: “Lần này hãy nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời, cậu đã từng nhìn thấy người trong ảnh chưa?”
Gã béo da đen híp mắt nhìn một lúc lâu, sau đó nói với giọng không chắc chắn: “Khi anh Long, thằng Mã, thằng Cương đến lấy hàng vào đêm qua, bọn họ có dắt theo một người đàn ông đã bất tỉnh, nhưng lúc đó đầu người này bị phủ bởi một tấm vải đen, tôi không nhìn thấy khuôn mặt của cậu ta như thế nào.”
“Người đó bây giờ đang ở đâu?” Viên Mục Dã vội vàng hỏi.
Gã béo da đen lắc đầu: “Tôi thật sự không biết, lúc đó bọn họ đưa người kia đến lấy hàng, sau đó lại đưa cậu ta đi, còn đưa đi đâu thì không phải là việc mà tôi có thể hỏi...”
Viên Mục Dã nghe xong thì cảm thấy nặng nề, nếu người đó thật sự là Lệ Thần, chỉ sợ lúc này lành ít dữ nhiều...
Thấy sắc mặt Viên Mục Dã trắng bệch, Đoàn Phong vội vàng an ủi: “Đừng lo, Lệ Thần không phải... người bình thường, chắc chắn không chết được! Hơn nữa người kia chưa chắc đã là cậu ta mà.” Nói đến đây, Đoàn Phong cúi đầu nhìn đồng hồ rồi bảo: “Còn vài tiếng nữa là trời tối, chưa biết chừng đến lúc đó chúng ta tìm được người thì sao?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, Kim Bảo và điện thoại của Lệ Thần đều ở đây, điều đó đủ để chứng minh cái tên số nhọ bị phủ vài đen lên đầu đó chính là Lệ Thần.”
Đoàn Phong bèn chỉ vào mấy cái điện thoại trên mặt đất cùng với Kim Bảo đang dán vào chân Tằng Nam Nam, rồi hỏi gã béo da đen: “Con chó cùng với mấy cái điện thoại này là ở đâu ra?”
Gã béo da đen rụt rè đáp: “Mỗi ngày đến lấy hàng, bọn họ sẽ mang đến những con chó mới và một số điện thoại ăn cắp được...”
Lúc này, Hoắc Nhiễm đã khôi phục được dữ liệu trong điện thoại của Lệ Thần, ngoại trừ một số ảnh chụp ra, bên trong còn có một số điện thoại mà hắn liên tục gọi trong thời gian gần đây.
Chương 1182: Kỳ Mai
Sau vài giây do dự, Viên Mục Dã dùng điện thoại của Lệ Thần gọi cho số đó, nhưng thật bất ngờ, đầu bên kia lại là một cô gái có giọng nói rất êm tai...
“Anh Lệ à? Cuối cùng anh cũng gọi cho tôi, tại sao hai ngày qua tôi không tài nào liên lạc được với anh thế?” Cô gái kia hỏi với giọng rất sốt ruột.
Viên Mục Dã kinh ngạc, sau đó hắng giọng nói: “Chào cô, tôi là Viên Mục Dã, bạn của Lệ Thần.”
Trong một quán cà phê mới mở trên đường Thanh Niên, Viên Mục Dã nhìn người phụ nữ lạ mặt trước mắt này và âm thầm suy đoán quan hệ của cô ta với Lệ Thần...
Bởi vì đối phương liên tục yêu cầu gặp mặt một mình, nên Viên Mục Dã không dẫn theo Đoàn Phong, nhưng bọn họ đã đánh cược trước khi đi về mối quan hệ giữa Lệ Thần và cô gái này là gì?
“Thật xin lỗi, xin cho tôi hỏi một câu, cô và Lệ Thần...?” Viên Mục Dã hỏi dò.
Người phụ nữ mỉm cười: “Xin anh Viên đừng hiểu lầm, tên của tôi là Kỳ Mai, tôi là khách hàng của Lệ Thần.”
Viên Mục Dã thầm nghĩ, chỉ cần chồng cô không hiểu lầm, tôi có hiểu lầm hay không cũng không quan trọng... Đương nhiên cậu không thể nói câu đó ra được: “Cô Kỳ, nếu đã vậy tôi không vòng vèo nữa, tôi là bạn thân của Lệ Thần, hôn nay tôi hẹn cô ra đây là vì Lệ Thần đã bị mất tích và cô là người liên lạc cuối cùng trong điện thoại của cậu ta.”
Nghe thấy Viên Mục Dã nói Lệ Thần đã mất tích, sắc mặt của Kỳ Mai biến đổi: “Tại sao lại như vậy? Hôm trước chúng tôi mới liên lạc mà...”
Viên Mục Dã thở dài: “Chính vì vậy mà hôm nay tôi mới hẹn cô ra đây, tôi chỉ muốn biết cậu ta đang giúp cô điều tra chuyện gì?”
Kỳ Mai do dự đáp: “Đây... là chuyện riêng của tôi, anh Lệ đã ký một thỏa thuận không tiết lộ thông tin khi nhận việc này.”
Viên Mục Dã cười nói: “Cô Kỳ, tôi không muốn biết chuyện cá nhân của cô, nhưng việc này liên quan đến sự an toàn của bạn tôi, mong cô có thể thông cảm... Thật ra tôi đến tìm cô trước là vì tôi nghĩ đến thỏa thuận giữ bí mật thông tin mà Lệ Thần đã ký trước đó với cô, nếu không tôi đã báo cảnh sát từ lâu rồi. Tôi sợ rằng khi cảnh sát đến điều tra, bọn họ sẽ không lịch sự như tôi đâu.”
Thấy Viên Mục Dã không phải là đùa giỡn, Kỳ Mai suy nghĩ rồi bảo: “Tôi có thể giúp anh... Nhưng tôi hy vọng thỏa thuận giữ bí mật thông tin mà tôi đã ký với anh Lệ vẫn còn hiệu lực.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đương nhiên, mục đích của tôi là tìm được Lệ Thần và đảm bảo an toàn cho cậu ta, còn về chuyện cá nhân của cô... Tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.”
Sau đó Kỳ Mai nói với Viên Mục Dã rằng cô ta tìm Lệ Thần là để điều tra tung tích người chồng Đoạn Kế Uy đã vắng nhà hơn nửa tháng nay... Thật ra Kỳ Mai luôn nghi ngờ Đoạn Kế Uy có vợ bé ở bên ngoài, cho nên sau khi anh ta bỏ nhà đi, Kỳ Mai lập tức tìm đến Lệ Thần, sau đó ủy thác hắn điều tra xem Đoạn Kế Uy đã giấu cô ta điều gì trong những năm qua.
Đây cũng là lý do tại sao Kỳ Mai và Lệ Thần thường xuyên gọi điện thoại trong thời gian này, khi họ liên lạc lần cuối, Lệ Thần đã khẳng định với Kỳ Mai rằng hắn đã tìm được một chút manh mối của Đoạn Kế Uy.
Theo lý thuyết, điều này thật sự phù hợp với tính chất công việc hàng ngày của Lệ Thần, nhưng điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu là, tại sao Lệ Thần đi bắt ngoại tình mà lại điều tra đến hang ổ buôn ma túy của Nhiếp Hải Long? Điều này thật sự khó hiểu?
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã bối rối hỏi Kỳ Mai: “Chồng cô đã mất tích nửa tháng, tại sao cô vẫn không báo cảnh sát?”
Không ngờ Kỳ Mai lại hừ lạnh: “Đâu phải mất tích, anh ta bỏ nhà ra đi mà?”
Viên Mục Dã cau mày hỏi: “Tại sao cô lại khẳng định anh ta bỏ nhà đi?”
Chương 1183: Đoạn Kế Uy
Kỳ Mai kể, cô ta và Đoạn Kế Uy đã kết hôn hơn năm năm, sau khi mất đi sự ngọt ngào cuồng nhiệt ban đầu của tình yêu, Kỳ Mai phát hiện chồng mình luôn bí mật gọi điện thoại sau lưng cô ta.
Lúc đầu Kỳ Mai còn nửa đùa nửa thật: “Sao ngày nào anh cũng tỏ ra bí hiểm thế? Có phải anh lén làm chuyện gì sau lưng em không?”
Những lần như vậy thì Đoạn Kế Uy đều hời hợt nói: “Tất cả chỉ là công việc của anh thôi, có nói em cũng không hiểu đâu...”
Kỳ Mai không phải kẻ ngốc, đương nhiên cô ta hiểu rằng chồng mình đang lấp liếm cho qua chuyện, nhưng hai người vừa kết hôn không lâu, Kỳ Mai không muốn mình trở thành một người phụ nữ đa nghi trong lòng của Đoạn Kế Uy.
Nhưng Kỳ Mai không ngờ được là tình hình càng ngày càng tồi tệ hơn, cuối cùng Đoạn Kế Uy còn thường xuyên không về nhà trong vài ba ngày...
Điều khiến Kỳ Mai càng khó chấp nhận là, Đoạn Kế Uy không muốn cô ta chạm vào điện thoại của mình, mỗi khi Kỳ Mai muốn xem điện thoại của anh ta, Đoạn Kế Uy đều sầm mặt nói: “Trong này có bí mật kinh doanh của công ty, một khi bị lộ ra thì anh phải đi tù!”
Theo lý thuyết, khi một cặp vợ chồng đã đề phòng nhau đến mức đó, thì chẳng mấy chốc bọn họ sẽ ly hôn thôi. Nhưng ngoài điều đó ra thì Đoạn Kế Uy chẳng có vấn đề nào khác, tháng nào anh ta cũng cầm về một số tiền lớn, hơn nữa lại cực kỳ quan tâm Kỳ Mai.
Viên Mục Dã nghe đến đây thì cau mày, hỏi: “Công việc cụ thể của Đoạn Kế Uy là gì?”
Kỳ Mai thở dài: “Anh ấy là một nhà tư vấn đầu tư chuyên giúp những người giàu giấu mặt thu mua tranh cổ và đầu tư bất động sản... Trong này có rất nhiều bí mật của khách hàng, thậm chí đến cả thành viên trong gia đình cũng không được tiết lộ.”
“Chồng cô đã làm công việc này vài năm rồi, tại sao đột nhiên cô lại nghi ngờ anh ta có bồ?” Viên Mục Dã thắc mắc.
Sau đó Kỳ Mai nói với Viên Mục Dã rằng, Đoạn Kế Uy đã cư xử rất bất thường vào ngày trước khi rời nhà. Đầu tiên anh ta hoảng hốt đi về lấy hộ chiếu, sau đó liên tục nói chuyện điện thoại với một người nào đó. Mặc dù Kỳ Mai không biết đối phương là ai, nhưng cô ta có thể nghe thấy giọng của một người phụ nữ ở đầu bên kia...
Điều khiến Kỳ Mai không thể chấp nhận được là, giọng điệu của Đoạn Kế Uy rất quen thuộc với đối phương, dường như mối quan hệ giữa hai người còn thân thiết hơn cả vợ chồng họ.
Ngày hôm đó sau khi gọi điện thoại xong, Đoạn Kế Uy đi ra ngoài luôn mà không nói thêm bất cứ một lời nào với Kỳ Mai, cô ta cứ tưởng chồng mình sẽ về nhà sau khi xong việc như mọi khi, nhưng không ngờ anh ta lại bốc hơi khỏi thế gian...
Sau đó, Kỳ Mai tìm kiếm tất cả những nơi mà Đoạn Kế Uy có thể đến, thậm chí còn đi tới công ty đầu tư của anh ta, nhưng cô ta lại phát hiện Đoạn Kế Uy đã từ chức ở công ty đó vào hai năm trước.
Lúc này, Kỳ Mai mới phát hiện mình hoàn toàn không biết Đoạn Kế Uy là người thế nào? Bình thường anh ta đang làm gì?
Dưới tình huống bình thường khi người phụ nữ gặp phải chuyện như thế này, điều đầu tiên mà họ nghĩ đến chính là người yêu mình đã phản bội mình, Kỳ Mai cũng không ngoại lệ, vì vậy cô ta tìm đến Lệ Thần thông qua bạn bè và hy vọng cậu ta có thể giúp mình điều tra tung tích Đoạn Kế Uy, chính vì vậy mới xảy ra những chuyện sau này...
Sau khi nghe Kỳ Mai nói tất cả mọi chuyện, Viên Mục Dã đã đoán được đại khái có chuyện gì xảy ra, có thể Đoạn Kế Uy không phải một nhà tư vấn đầu tư bình thường, việc kinh doanh của anh ta chắc chắn có dính líu đến người tên là anh Long kia.
Còn Lệ Thần bị kéo vào chuyện này là do đi điều tra Đoạn Kế Uy...
Chương 1184: Đóng cửa đánh chó
Sau khi tạm biệt Kỳ Mai, Viên Mục Dã vội vàng quay về tụ tập với nhóm Đoàn Phong, mọi việc đã điều tra đến bước này thì tất cả vấn đề đều tập trung vào Nhiếp Hải Long, Viên Mục Dã biết đã đến lúc gặp gã được gọi là “anh Long” này.
Nếu gã béo da đen không nói dối, Nhiếp Hải Long chắc sẽ không tự mình đến “nhà kho” lấy hàng, mà gã sẽ phái tay chân của mình là Mã và Cương đến lấy, chắc tên đó biết Lệ Thần bây giờ đang ở đâu...
Khi Viên Mục Dã quay lại “nhà kho” thì vừa đúng lúc trời sẩm tối, cậu bắt gặp Tằng Nam Nam và Hoắc Nhiễm cũng vừa từ bên ngoài quay về, thấy hai người có sắc mặt không tốt, Viên Mục Dã bèn hỏi ngay: “Có chuyện gì xảy ra thế?”
Tằng Nam Nam ném một chiếc túi đen cho Viên Mục Dã: “Đây là thứ trong bụng những con chó, tất cả đều được lấy ra nhưng những con chó đó... không thể cứu sống được.”
Giờ Viên Mục Dã mới hiểu tại sao mấy người Tằng Nam Nam lại tức giận đến thế, trong nhất thời cậu cũng không biết phải nói gì nữa. Viên Mục Dã đành bất đắc dĩ bảo: “Đi vào trước hẵng nói, mấy tên kia sắp đến rồi.”
Ánh mắt Tằng Nam Nam lóe lên một tia lạnh lẽo, cô ấy nói: “Chỉ sợ chúng không đến...”
Sau khi nhìn thấy Đoàn Phong, Viên Mục Dã kể sơ qua một lượt những gì tìm hiểu được từ chỗ Kỳ Mai, Đoàn Phong nghe xong sầm mặt: “Cậu phải chuẩn bị tâm lý đi, với thủ đoạn thông thường của mấy kẻ đó, bọn chúng sẽ không để người sống đến bây giờ đâu...”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi cũng đã nghĩ đến chuyện đó rồi, bây giờ tôi chỉ hy vọng sự đặc biệt của Lệ Thần sẽ giúp cậu ta giữ được tính mạng vào lúc nguy cấp.”
Đoàn Phong cười lớn: “Đúng vậy, tại sao tôi lại quên điều này nhỉ? Yên tâm đi, tên đó không chết được đâu, cùng lắm bỏ xe giữ tướng thôi.”
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Viên Mục Dã vẫn hơi lo lắng, bởi vì nếu Lệ Thần thật sự thoát được, cho dù không có thân thể hiện tại thì cậu ta cũng sẽ tìm mọi cách liên lạc với Viên Mục Dã, nhưng cho tới bây giờ vẫn không hề có tin tức gì...
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe, chắc chắn là tên Cương mà gã béo đã nói đến lấy hàng, Đoàn Phong thấy vậy nháy mắt ra hiệu với mọi người, sau đó bọn họ nhanh chóng tản ra và âm thầm ẩn mình vào trong bóng tối.
Cùng lúc đó, vài thanh niên bước xuống từ một chiếc xe việt dã màu đen, cầm đầu là một gã đàn ông to khỏe, gã cau màu hỏi: “Tại sao bên trong không bật đèn?”
Một tên thanh niên gầy gò bên cạnh cười bảo: “Chắc thằng mập đó ngủ rồi, mày cũng biết nó béo như heo, vừa tham ăn lại còn ham ngủ...”
Gã to khỏe nghe xong không nói gì nữa mà dẫn đầu đi vào tòa nhà màu vàng, chắc gã thấy nơi này là địa bàn của mình nên không có người ngoài nào dám đến quấy rối...
Bởi vì không bật đèn nên nhóm người gã to con trong nhất thời không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng gã vẫn cảm nhận được có gì đó không bình thường, bởi vì trong tòa nhà quá mức yên tĩnh, cho dù gã béo đã ngủ, nhưng tại sao lũ chó trong lồng lại không phát ra chút âm thanh nào?
Ngay lúc gã to khỏe đang nghi hoặc, Trương Khai và Đại Quân đứng phía sau cửa đã chậm rãi đóng cửa lại, bọn họ chuẩn bị “đóng cửa đánh chó”!
Gã to khỏe nghe thấy tiếng động thì vội vàng quay đầu lại, khi thấy hai khuôn mặt xa lạ đang đứng chắn cửa, gã lập tức cảnh giác hỏi: “Các người là ai?”
Trương Khai nói với giọng khinh thường: “Ông nội của mày!”
Gã to con bật cười vì tức, không ngờ khi gã định mở miệng chửi lại thì đột nhiên nghe thấy tiếng kim loại gõ vào lồng sắt ở trong bóng tối...
Chương 1185: Tiên lễ hậu binh
Trong bóng tối, một cô gái có dáng người gầy yếu sắc mặt lạnh lùng cầm theo một con dao đi ra, vừa đi cô ta vừa gõ con dao lên lan can bằng sắt, phát ra tiếng “Leng keng... leng keng...”, trong không gian trống vắng của khu nhà nghe vô cùng chói tai.
Tên thanh niên gầy gò nhìn thấy người đến là một cô gái nhỏ thì cười xấu xa, nói: “Ồ? Người đẹp đi ra kìa! Xem ra hôm nay diễm phúc của mấy anh đây không tệ nhỉ!”
Tằng Nam Nam nhếch miệng: “Trong bọn mày ai là Cương?”
Tên cao to nghe Tằng Nam Nam nhắc đến tên mình thì ngẩn người, gã biết đã nói ra tên gã thì hẳn là có chuẩn bị mới đến, gã lập tức cảnh giác: “Chúng mày chán sống rồi à? Lại dám đến địa bàn của anh Long gây sự?”
Tằng Nam Nam liếc mắt nhìn về phía bóng tối sau lưng mình, cô nói: “Câu này sao quen thế nhỉ? Có phải trước đây tên mập cũng từng nói vậy không?”
Tằng Nam Nam vừa dứt lời, Đoàn Phong và Viên Mục Dã đằng đằng sát khí bước ra từ bóng tối, tên Cương hiểu ngay hang ổ của mình đã bị khai ra, giọng gã lạnh xuống: “Bọn mày là ai? Muốn gì?”
Mặc dù Tằng Nam Nam rất muốn đập tên này, nhưng trước đó Viên Mục Dã đã dặn kỹ, mọi chuyện phải “Tiên lễ hậu binh*”, nếu không đạt được ý muốn thì ra tay cũng không muộn...
* Ngoại giao trước, quân sự sau.
Thế nên, Tằng Nam Nam giơ ảnh chụp Lệ Thần lên và hỏi: “Người này đang ở đâu? Nghĩ kỹ rồi trả lời, mày chỉ có một cơ hội thôi...”
Tên Cương híp mắt nhìn bức ảnh một lúc, sau đó biểu cảm hơi run run, có lẽ gã không ngờ lại có người đến tận đây tìm Lệ Thần, thế là gã ra vẻ không biết lắc đầu: “Người này là ai vậy?”
Tằng Nam Nam mất kiên nhẫn quay đầu nhìn Đoàn Phong và Viên Mục Dã: “Thấy chưa, tôi đã nói là bọn chúng sẽ không ngoan ngoãn nói thật đâu mà...” Nói rồi, cô liếc mắt về phía đám tên Cương, sau đó quay quay con dao trong tay, từ từ đi đến gần bọn chúng: “Cơ hội chỉ có một lần, ai nói ra thì tao sẽ thả người đó, nói chậm thì hậu quả có thể sẽ rất tệ đó.”
Tên thanh niên gầy gò thấy dáng người Tằng Nam Nam nhỏ bé, cho nên cũng không coi ra gì, gã bước lên trước, vừa định đưa tay chụp Tằng Nam Nam thì đối phương đã ra tay như chớp giật, trong nháy mắt cắt đứt gân tay của tên thanh niên gầy gò...
Tên thanh niên gầy gò lập tức kêu lên, ôm chặt cổ tay đầm đìa máu định chạy về. Nhưng Tằng Nam Nam đâu cho gã cơ hội đó, cô ấy nhặt sợi xích buộc chó bên trên chiếc lồng sắt, ném tới cuốn vào cổ tên thanh niên gầy gò rồi kéo giật một cái về phía sau, cơ thể gã lập tức ngã xuống đất, cuối cùng bị Tằng Nam Nam kéo như kéo một con chó chết vào trong lồng sắt.
Các động tác của Tằng Nam Nam vô cùng liền mạch trôi chảy, đám tên Cương còn chưa hiểu có chuyện gì thì tên thanh niên gầy gò đã bị nhốt vào trong lồng rồi... Tằng Nam Nam lặng lẽ lau vết máu trên con dao lên ống tay áo, sau đó nhìn về đám tên Cương và bảo: “Ai tiếp?”
Tiếng kêu thảm thiết của tên thanh niên gầy gò vẫn vang lên không dứt, mấy tên đồng bọn của gã rõ ràng cũng rất sợ hãi, từng khuôn mặt tái nhợt nhìn về phía Tằng Nam Nam, chỉ có tên Cương coi như bình tĩnh nhất, gã nghiến răng nói: “Bản lĩnh của cô cũng khá đó, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ, động một chút đã cắt đứt gân tay người khác có phải quá hung tàn không.”
Tằng Nam Nam cười lạnh: “Không muốn thấy máu cũng dễ thôi... Trả lời câu hỏi vừa rồi, người trong ảnh đang ở đâu?”
Tên Cương bình thường ương ngạnh thành tính, hôm nay lại ăn quả đắng từ một con nhóc như vậy đương nhiên không cam tâm, thế là gã liếc mắt ra hiệu cho đồng bọn, cả đám cùng đi về phía Tằng Nam Nam...
Trương Khai chặn ở cửa ra vào thấy vậy bèn nói với Đại Quân: “Chúng ta có nên đi giúp cô ấy một tay không?”
Đại Quân lắc đầu: “Không cần, lâu lắm rồi em ấy không thấy máu, cứ để em ấy hoạt động gân cốt chút đi.”
Chương 1186: Chọn thùng
Mọi người đều biết xuất thân của Tằng Nam Nam nên không ai lo lắng cô sẽ bị thiệt thòi trước đám lâu la kia, ngược lại còn cảm thấy lo lắng cho đám tên Cương, sợ nếu cô nàng này không khống chế được sẽ giết hết bọn chúng mất.
Sự thật chứng minh, Tằng Nam Nam là một người “hành hạ người khác” vô cùng chuyên nghiệp, chỉ loáng thấy bóng dáng cô nhẹ nhàng chen qua giữa đám người, không đến một phút sau cả đám đàn ông cao to đều nằm rạp xuống đất... Viên Mục Dã bước lên kiểm tra, phát hiện gân tay gân chân của bọn chúng đều bị Tằng Nam Nam cắt đứt hết rồi.
Nếu là trước đây, Viên Mục Dã sẽ cảm thấy Tằng Nam Nam ra tay quá nặng, nhưng lúc này cậu không nghĩ như vậy nữa, thậm chí còn cảm thấy chút thương tích này vẫn còn quá nhẹ với chúng...
Viên Mục Dã ngồi xổm xuống trước mặt gã Cương và nói: “Lần này là đứt gân tay gân chân, lần tiếp theo thì chưa biết đâu... Bây giờ có thể nói cho chúng tôi biết chỗ được rồi chứ?”
Gã Cương vốn còn định cứng miệng phản kháng thêm lúc nữa, nhưng không ngờ đám đàn em của gã đã sợ tè cả ra quần rồi, vừa kêu khóc vừa nói: “Xin anh tha cho chúng tôi, anh ta... đã chết rồi.”
Ánh mắt Viên Mục Dã trở nên lạnh băng, cậu lạnh lùng hỏi: “Thi thể đâu?”
Tên đàn em run rẩy nói: “Ném... ném xuống biển rồi!”
Viên Mục Dã thầm nghĩ: “Lệ Thần không sợ nước, cho dù cơ thể kia đã chết thì cậu ta vẫn có thể chạy thoát trong biển được, nhưng vì sao đến giờ cậu ta vẫn chưa liên hệ lại với mình? Vì không biết mình đã quay lại sao? Không đúng, cho dù cậu ta không biết mình đã quay về, thì phải liên hệ với Đoàn Phong mới đúng chứ? Cậu ta đâu thể nào lạc đường trong biển được?”
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã lại tiếp tục hỏi: “Ném ở vùng biển nào?”
Tên đàn em hiển nhiên không trả lời được câu hỏi này, gã run rẩy nhìn về phía gã Cương. Viên Mục Dã lập tức túm lấy cổ tay bị thương của gã Cương và bóp mạnh: “Trả lời câu hỏi của tôi, thi thể ném ở vùng biển nào?”
Tên Cương này bề ngoài trông cao to, nhưng bị Viên Mục Dã bóp một cái như vậy đã đổ mồi hôi lạnh khắp mặt, nếu không phải gã cắn chặt răng, thì đã kêu ầm lên rồi... Cuối cùng gã không chịu đựng được nữa, đành thở hổn hển, nói: “Cụ... cụ thể ở chỗ nào thì tôi không chỉ chính xác được, nhưng tôi... tôi biết đường đi đến đó.”
Viên Mục Dã lập tức đứng dậy nói với Trương Khai và Đại Quân: “Nhốt mấy tên này vào lồng, để bọn chúng được nếm thử mùi vị muốn chết không được muốn sống không xong...”
Hai người kia lập tức kéo đám đàn em của tên Cương ném vào trong lồng sắt lớn, sau đó lôi tên Cương đang nửa sống nửa chết rời khỏi tòa cao nhà màu vàng.
Thời điểm kéo tên Cương lên xe, Đoàn Phong mới để ý chỗ tay gã bị Viên Mục Dã bóp khi nãy đã sưng lên và chuyển thành màu đen, giống như bị bàn là nóng làm bị bỏng vậy. Anh ta giật mình nhìn về phía Viên Mục Dã, nhưng dường như cậu không hề phát hiện ra trong cơn tức giận tay phải của cậu đã biến đổi...
Trên đường đi ra biển, Viên Mục Dã được nghe tên Cương kể lại đầu đuôi câu chuyện. Chồng của Kỳ Mai, Đoàn Kế Uy, có thân phận bên ngoài là một cố vấn đầu tư, nhưng trên thực tế lại là cảnh sát chìm, anh ta giả dạng thành một nhà đầu tư tiếp xúc với Nhiếp Hải Long và thu thập được nhiều bằng chứng phạm tội của băng nhóm do Nhiếp Hải Long cầm đầu.
Không ngờ nửa tháng trước, thân phận của Đoàn Kế Uy bị bại lộ, Nhiếp Hải Long đã sai gã Cương và đám tay chân của gã giết người diệt khẩu rồi ném xác xuống biển...
Vốn bọn chúng cho rằng mọi chuyện đã xong, nhưng không ngờ mấy hôm trước lại có một người tên Lệ Thần điều tra ra đường dây của Đoàn Kế Uy. Thế là bọn gã Cương lại làm theo cách cũ, bắt Lệ Thần về rồi tiễn hắn đi giống hệt như đã làm với Đoạn Kế Uy.
Viên Mục Dã nghe đến đó thì nén cơn giận hỏi gã Cương: “Bọn mày vứt xác thế nào? Ném thẳng xuống biển à?”
Gã Cương đổ mồ hôi lạnh, lắc đầu: “Không... chúng tôi nhét người vào trong thùng dầu, sau đó đổ bê tông rồi thả xuống biển.”
Viên Mục Dã nghe gã nói còn đổ cả bê tông vào thùng dầu thì hiểu rõ vì sao Lệ Thần không thể thoát ra được... Chỉ sợ là đến giờ hắn vẫn còn đang kẹt trong thùng dầu kia! Nhưng khi cậu thuê được thuyền đi đến vùng biển mà gã Cương nói thì lập tức bị choáng ngợp.
Bởi vì khi ném xác, bọn gã Cương cũng không nghĩ đến chuyện đi vớt lại, cho nên gã cũng chỉ nhớ đại khái vùng biển ném xác xuống, nói đúng ra thì chỉ là đi về hướng đó, đi mất tầm đó thời gian trong khoảng bao lâu mà thôi...
Viên Mục Dã vốn cho rằng ít nhất có phương hướng cũng còn hơn như con ruồi không đầu mù mờ mò mẫm trong biển rộng mênh mông. Nhưng đến khi ra đến vị trí gã Cương miêu tả, cậu nhìn vùng biển mênh mông trước mắt mà nhất thời không biết làm thế nào để tìm được, hơn nữa ngay cả gã Cương cũng không dám chắc đây có đúng là nơi bọn chúng đã ném xác xuống không.
Không còn cách nào, Viên Mục Dã và Đoàn Phong đành phải mặc trang bị lặn vào chuẩn bị lặn xuống đáy biển. Trước khi xuống nước, Đoàn Phong còn an ủi Viên Mục Dã: “Đừng lo, chúng ta cứ bình tĩnh mà tìm, tôi không tin lục tung cả trăm mét dưới đáy biển này mà không tìm được cậu ta? Hơn nữa, cho dù tên kia có bị nhốt trong bê tông cũng không chết ngay được, nhất định có thể kiên trì chờ đến khi chúng ta đến tìm cậu ta!”
Tuy nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Viên Mục Dã vẫn không yên tâm, bởi vì cậu cũng không rõ Lệ Thần có thể tồn tại bao lâu trong một cơ thể đã chết. Dù sao trước đây hắn đều lập tức rời khỏi cơ thể ký chủ khi cơ thể đó chết đi, chứ không phải bị giam cầm bên trong một thi thể đang từ từ phân hủy như lần này...
May mà vùng biển này cũng không như bọn họ nghĩ, thiết bị lặn của họ có thể xuống được đến đáy biển, có điều tình cảnh bên dưới đáy biển lại vượt xa tưởng tượng của Viên Mục Dã. Mặc dù hai người họ nhanh chóng tìm được thùng dầu thô mà gã Cương nói, nhưng bọn họ không thể lường trước được rằng, bên dưới này không chỉ có một thùng dầu thô.
Viên Mục Dã đếm qua thì thấy ở bên dưới khoảng đáy biển này phải có đến hơn hai mươi thùng dầu, đây quả là nghĩa địa của bọn Nhiếp Hải Long! Mà vấn đề bây giờ là bọn họ làm thế nào tìm được thùng dầu chứa thi thể của Lệ Thần trong hơn hai mươi thùng dầu kia?
May mà thùng dầu chứa xác Lệ Thần mới ném xuống không lâu, cho nên màu sắc bên ngoài còn khá mới, cũng sạch sẽ hơn những thùng dầu khác... Nhưng loại bỏ những thùng dầu đã cũ rỉ, có dấu hiệu trầm tích thì vẫn còn đến ba cái trông như mới.
Hơn nữa, ném xuống thì dễ, nhưng muốn kéo ba thùng dầu này lên lại không hề dễ dàng, cho nên hai người bọn họ đánh dấu ba thùng dầu kia rồi lập tức nổi lên mặt nước....
Sau khi lên thuyền, Viên Mục Dã lắc đầu, nói: “Vẫn phải báo cảnh sát thôi, bên dưới nhiều thi thể lắm, chúng ta cũng không thể chỉ vớt một mình Lệ Thần lên được.”
Chương 1187: Tìm thấy Lệ Thần
Đoàn Phong trầm ngâm rồi nói: “Cũng được, để cảnh sát đến vớt lên, đến lúc đó cậu làm việc trước với Từ lệ, để chúng ta mang thùng dầu có Lệ Thần đi.”
Đã lâu không liên hệ với Từ Lệ, sau khi Viên Mục Dã miêu tả chi tiết mọi chuyện cho anh ta, Từ Lệ lập tức liên hệ với đồng nghiệp bên phòng ma túy, nhanh chóng xác định được thân phận của Đoạn Kế Uy...
Đặc biệt là khi Từ Lệ nghe thấy còn khoảng hai mươi thi thể khác ở dưới đáy biển nữa, thì kinh ngạc đến mức không khép được miệng, một khi những thi thể này được vớt lên, sẽ trở thành một vụ án kinh thiên động địa, đến lúc đó sẽ có người vui kẻ buồn.
Có điều vụ án này cũng không quá phức tạp, chỉ cần xác nhận được hết thân phận của những thi thể này, thì việc định tội Nhiếp Hải Long không còn khó khăn gì nữa. Từ Lệ cấp tốc dẫn theo cấp dưới đến bờ biển, bắt đầu công việc vớt xác...
Thật ra không cần Viên Mục Dã nói, Từ Lệ cũng sẽ vớt ba thùng dầu mới hơn kia lên trước, bởi vì những thi thể này được bảo quản tốt hơn, việc xác nhận thân phận của người chết sẽ dễ dàng hơn, nếu không tất cả biến thành bộ xương trắng thì mẹ họ có đến cũng không nhận ra được.
Bởi vì hơn hai mươi thùng dầu này tốn rất nhiều diện tích, lại thêm số lượng thi thể quá nhiều, nên cảnh sát phải dựng tạm một lều pháp y ở bờ biển, “giải cứu” thi thể ra khỏi thùng rồi mới đưa đến nhà xác của nhà tang lễ ở gần đó, các bước khám nghiệm pháp y tiếp theo sẽ tiến hành tại đó...
Khi thùng dầu đầu tiên được mở ra, Viên Mục Dã cầm theo một cái bình nước quân dụng đứng bên cạnh, tâm trạng của cậu hồi hộp theo từng nhát gõ vào chiếc thùng, kết quả khi cấp dưới của Từ Lệ dần phá hết lớp xi măng ra thì bên trong là một thi thể đã bị phân hủy nặng.
Mặc dù bây giờ không còn nhìn rõ được dáng vẻ ban đầu, nhưng từ mái tóc “đen dài thẳng” của đối phương không khó để nhận ra người này không phải là Đoạn Kế Uy, hay Lệ Thần.
Đoàn Phong nhìn thi thể tóc dài, thắc mắc: “Sao lại là nữ?”
Nhưng thời buổi này để tóc dài không chắc đã là nữ, thế nên Viên Mục Dã đi đến bên cạnh nhân viên pháp y và hỏi: “Nạn nhân là phụ nữ sao?”
Pháp y gật đầu: “Giới tính nạn nhân đúng là nữ, có điều nhìn từ bên ngoài... thì không thấy có bất cứ ngoại thương gì, phải tiến hành khám nghiệm tử thi mới có thể xác định được nguyên nhân cái chết.”
Sau đó thi thể nữ này lập tức được đóng gói và đưa về nhà xác, để tránh việc ở lâu trong điều kiện nhiệt độ bình thường sẽ làm tăng tốc độ phân hủy của thi thể.... Đến khi thùng dầu thứ hai mở ra, nhịp tim của Viên Mục Dã cũng tăng lên, cậu lo rằng địa điểm vứt xác của bọn gã Cương không cố định, nhỡ đâu thi thể của Lệ Thần không có trong số này thì phải làm thế nào?
Khi chiếc thùng thứ hai được mở ra, bên trong “hộp tối” chính là Đoạn Kế Uy xui xẻo, bởi vì thời gian tử vong chưa lâu nên thi thể vẫn được bảo quản gần như hoàn hảo, vì thế đồng nghiệp ở phòng ma túy ngay lập tức xác định được thân phận của anh ta.
Nhưng lời của pháp y Bạch lại khiến mọi người đều đau lòng: “Mũi miệng của cậu ta đều là bùn cát, chắc là bị đổ bê tông khi vẫn còn sống...”
Mắt của Từ Lệ và các đồng nghiệp của Đoạn Kế Uy đều đỏ lên, bàn tay họ nắm lại thật chặt. Nghe đồng nghiệp bên phòng ma túy nói, từ sau khi tốt nghiệp đại học, Đoạn Kế Uy vẫn luôn là nguồn tin của cảnh sát, anh ta làm việc rất cẩn thận, đã từng giúp cảnh sát phá được không ít đại án trọng án, nhưng không ngờ cuối cùng lại chết trong tay của Nhiếp Hải Long.
Viên Mục Dã nhìn sang thùng dầu gần như mới cuối cùng đến ngẩn người, nếu trong chiếc thùng này không phải là Lệ Thần thì cậu phải làm thế nào? Mặc dù Đoàn Phong nói rất đúng, Lệ Thần chưa chắc đã chết, nhưng cảm giác vĩnh viễn bị giam cầm dưới đáy biển sâu... không cần nghĩ cũng biết khó chịu đến mức nào.
Bởi vì, thùng dầu cuối cùng là thùng có vẻ mới nhất, cho nên Viên Mục Dã nhận dụng cụ từ đồng nghiệp của Từ Lệ, từng chút từng chút đục lớp bê tông ra, mặc dù cơ thể bên trong này đối với Lệ Thần chỉ là một thân xác mượn tạm, nhưng đối với Viên Mục Dã đó chính là Lệ Thần, bởi vậy cậu vẫn muốn giữ cho thi thể này được hoàn chỉnh nhất có thể.
Trong lòng hơi lo lắng, nên lực tay của Viên Mục Dã cũng không dám đập mạnh, cố hết mức mới đục được một khe nhỏ... Đằng sau khe hở đó là một cái bong bóng lớn, một bàn tay người xám xịt thình lình xuất hiện ở trong đó.
Viên Mục Dã chỉ cần nhìn lướt qua cũng nhận ra đó là tay Lệ Thần, cậu vội gọi Đoàn Phong đến giúp, hai người nhanh chóng móc được Lệ Thần ra khỏi khối bê tông... Sau đó Viên Mục Dã quay đầu bảo với Từ Lệ: “Có thể để tôi ở riêng với Lệ Thần một lúc không?”
Từ Lệ vỗ vai Viên Mục Dã: “Đừng quá đau lòng...”
Sau khi Từ Lệ dẫn người của anh ta đi, Viên Mục Dã lập tức bảo Đoàn Phong cầm bình nước quân dụng đến, sau đó mở ra và đưa về phía thi thể Lệ Thần, cậu nói: “Bây giờ không còn ai nữa, cậu mau ra đây đi!”
Không ngờ Viên Mục Dã nói xong vẫn không thấy Lệ Thần có chút phản ứng nào, nhìn qua chẳng có gì khác với những thi thể bình thường...
Đoàn Phong cau mày: “Không phải là chết thật rồi chứ?”
Viên Mục Dã nhìn toàn thân Lệ Thần đầy bùn cát, bỗng như hiểu ra điều gì đó, cậu đưa bình nước cho Đoàn Phong, sau đó cúi người tách miệng Lệ Thần ra, thấy bên trong có rất nhiều bùn cát!
Viên Mục Dã nhanh chóng luồn ngón tay vào móc hết bùn cát ra, đến khi móc hết những chất bẩn ra khỏi miệng Lệ Thần, lúc này mới có một đám sương mù đen từ từ bay ra khỏi miệng Lệ Thần...
Viên Mục Dã vội vàng cầm bình nước quân dụng trong tay Đoàn Phong, ra hiệu cho đám sương đen kia chui vào... Không ngờ đám sương đen bay quanh Viên Mục Dã một vòng, rồi lại bay quanh thi thể đã từng là thân xác của mình một vòng mới miễn cưỡng chui vào trong bình nước!
Viên Mục Dã vặn bình nước lại, nỗi lo trong lòng lúc này mới hạ xuống, bây giờ vấn đề còn lại là làm thế nào để tìm được thi thể mới cho Lệ Thần, dù sao cũng không thể để hắn ở trong bình nước này mãi được.
Viên Mục Dã hiểu rõ, Lệ Thần rất thích cơ thể này, hắn cũng luôn hy vọng mình có thể dùng thân phận của Lệ Thần để sống thật lâu, cho nên hắn mới không nỡ rời xa thi thể đã bắt đầu phân hủy này...
Viên Mục Dã nhẹ nhàng lắc lắc bình nước quân dụng, bảo: “Yên tâm đi, tôi sẽ nhanh chóng tìm cho cậu một thân xác mới.”
Bây giờ đã tìm được Lệ Thần, những chuyện khác đương nhiên sẽ giao lại cho cảnh sát xử lý, Viên Mục Dã phải nhanh chóng tìm một cơ thể mới cho Lệ Thần mới được, bởi vì cậu cũng không biết “chân thân” này của Lệ Thần có thể duy trì được bao lâu trong nước...
Đoàn Phong đề nghị lập tức đến bệnh viện tìm, có thể là người mới chết, hoặc bị hôn mê bất tỉnh, nhưng Viên Mục Dã lại suy nghĩ khác. Đầu tiên là kiểu thân thể này rất khó để cam đoan có khỏe mạnh hay không, cho dù Lệ Thần có thể chữa khỏi được thì cũng sẽ gặp rất nhiều phiền phức.
Ví dụ như đối mặt với người nhà của cơ thể đó như thế nào? Làm thế nào để giải thích với họ vì sao mình đột nhiên khỏe mạnh trở lại? Tóm lại cũng đâu thể nói là “thần phật hiển linh” được?
Chương 1188: Ngoại hình trung bình
Trong lúc Viên Mục Dã và Đoàn Phong không biết phải đi đâu tìm một cơ thể mới cho Lệ Thần, thì bọn họ nhận được điện thoại của Từ Lệ, nói là tên Cương trên đường đến bệnh viện bỗng đột ngột gặp tai nạn xe, gã ta chết ngay tại chỗ! Sau đó cảnh sát được cử đến khu nhà xây dở kia để tìm đám tay chân của Cương, đến nơi mới thấy ở đó ngoài chiếc lồng sắt ra thì chẳng còn gì khác.
Viên Mục Dã rất ngạc nhiên, dù sao họ đã giao người cho cảnh sát, sao còn có thể bị giết người diệt khẩu chứ? Hơn nữa, điều khiến Viên Mục Dã không thể chấp nhận được chính là vụ tai nạn kia cuối cùng bị kết luận thành một vụ tai nạn ngoài ý muốn...
Càng nghĩ, Viên Mục Dã càng cảm thấy mình phải đến gặp gã Nhiếp Hải Long kia một lần, người này có thể tùy tiện giết chết hơn hai mươi người rồi ném xuống biển, bây giờ còn dễ dàng giết nhân chứng trong tay cảnh sát... Nếu như tiếp tục để hắn sống trên đời, chỉ e không biết còn bao nhiêu người sẽ mất mạng trong tay hắn nữa.
Nhưng hiện giờ tên Cương kia đã chết rồi, đám tay chân của gã chắc cũng lành ít dữ nhiều, chuyện này hiển nhiên là Nhiếp Hải Long đang giết gà dọa khỉ, e rằng sau chuyện này những người biết chuyện của hắn càng không dám tiết lộ chuyện gì cho cảnh sát.
Nhưng may mắn thay, tên Nhiếp Hải Long này cũng cần một thân phận đẹp, dù không có chứng cứ để kết tội hắn, nhưng muốn gặp hắn cũng không quá khó. Đến lượt Đại Quân ra tay, anh ta nhanh chóng tìm hiểu được thân phận ngoài ánh sáng của Nhiếp Hải Long là một doanh nhân, hắn có một công ty buôn bán, có thể hắn dùng công ty này để rửa tiền cho mình...
Từ trước đến nay Viên Mục Dã vẫn luôn phản đối dùng bạo lực để khắc chế bạo lực, cho nên lúc đầu khi biết Diệp Dĩ Nguy làm những chuyện kia, trong lòng cậu rất đau khổ. Cậu đã từng oán tránh bản thân sao không nhận ra anh Thạch Đầu sớm hơn, càng đau lòng hơn là vì sao mình không thể ngăn cản anh ấy làm những chuyện không thể quay đầu kia.
Nhưng hôm nay suy nghĩ của Viên Mục Dã đã thay đổi, cậu dần dần hiểu được vì sao Diệp Dĩ Nguy lại muốn làm như vậy. Nhưng vì cậu không phải là Diệp Dĩ Nguy, cho nên cậu sẽ dùng cách của mình, một hành vi trong phạm vi pháp luật để giải quyết tên cặn bã Nhiếp Hải Long này.
Trong hai ngày tiếp theo, toàn bộ người của số 54 tập trung điều tra hành tung của Nhiếp Hải Long, phát hiện ra hắn là một người có cuộc sống rất quy luật, giờ nào việc nấy, chưa từng phá vỡ quy luật đó một ngày nào...
Hơn nữa, điều khiến người ta không tin nổi, đó là một kẻ giết người không chớp mắt như hắn lại có một gia đình riêng, một cô vợ trẻ xinh đẹp, và hai cô con gái xinh xắn hoạt bát.
Viên Mục Dã bình tĩnh quan sát cuộc sống của Nhiếp Hải Long và người nhà hắn, nhưng trong lòng cậu đã sớm nổi sóng... Không biết những người bị Nhiếp Hải Long hại chết khi nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc của hắn sẽ có cảm nghĩ gì? Có lẽ, họ đều chỉ biết cảm thán ông trời bất công thôi!
Lúc này Đoàn Phong đến nói với Viên Mục Dã: “Chút nữa Nhiếp Hải Long sẽ đến công ty họp, tôi đã bảo Trương Khai và Đại Quân chuẩn bị sẵn sàng.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được, vậy hôm nay chúng ta phải tặng cho Nhiếp Hải Long một món quà thật lớn...”
Không ngờ Đoàn Phong lại lo lắng nói: “Nếu như... con côn trùng tinh kia không thích thân thể này thì sao? Dù sao nhan sắc của Nhiếp Hải Long cũng rất bình thường.”
Viên Mục Dã liếc mắt: “Anh không cần suy nghĩ quá nhiều đâu, không thích thì để cậu ta tự đi mà tìm một cơ thể đẹp trai hơn đi...”
Không lâu sau, Nhiếp Hải Long cùng ba tên thuộc hạ cùng lên một chiếc xe ô tô màu đen đi ra ngoài, lái về phía công ty hắn. Cùng lúc đó, hai chiếc xe tải cỡ trung một trước một sau cũng chạy theo chiếc xe màu đen kia.
Ba chiếc xe luôn giữ một khoảng cách nhất định, đến khi mấy chiếc xe cùng đi đến đoạn đường đang xây dựng, vắng người qua lại, một chiếc xe tải đột nhiên tăng tốc lao lên chặn đầu chiếc xe đen kia, ép nó dừng lại...
Hẳn là thường xuyên gặp phải tình huống kiểu này, nên ngay khi chiếc xe màu đen bị ép dừng lại, một tên thuộc hạ nhanh chóng xuống xe, nhìn thấy Trương Khai xuống khỏi xe hàng thì lập tức giơ súng lên bắn. Nhưng Trương Khai đã chuẩn bị từ trước, chỉ cần vài động tác đã khống chế được đối phương, ép gã nằm xuống đất.
Hai tên thuộc hạ còn lại trên xe thấy thế lập tức dẫn Nhiếp Hải Long xuống xe, không ngờ bị Tằng Nam Nam sớm nấp sẵn ở chỗ phía xa bắn từng phát súng gây mê hạ từng tên một, cuối cùng chỉ còn lại một mình Nhiếp Hải Long đứng ở đó....
Nhiếp Hải Long tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Các anh là ai? Muốn làm gì?”
Viên Mục Dã từ chiếc xe phía sau đi lên, trong tay cầm theo một bình nước quân dụng, cậu nói với hắn: “Tổng giám đốc Nhiếp, thật xin lỗi vì đã chiếm dụng giờ làm việc của anh, nhưng hôm nay chúng tôi mạo muội đến quấy rầy là có nguyên nhân, mong anh lượng thứ!”
Đoàn Phong xuống xe, anh ta trợn mắt lên: “Cậu lải nhải với hắn nhiều thế làm gì, phí lời! Nhanh, thời gian của thuốc mê có hạn, phải trả lại Nhiếp Hải Long trước khi chúng tỉnh lại đấy!”
Viên Mục Dã cười khẽ, sau đó từ tốn vặn mở nắp bình nước quân dụng, sắc mặt cậu dần trở nên âm trầm: “Tổng giám đốc Nhiếp, chúng tôi là bạn của Lệ Thần, hôm nay chúng tôi dẫn cậu ấy đến để tính nợ cũ với anh...”
Nhiếp Hải Long nhìn bình nước quân dụng trong tay Viên Mục Dã, vẻ mặt hắn như đang nhìn một kẻ ngốc, hắn nói: “Anh định cầm một bình nước đến tìm tôi tính sổ? Đầu óc có vấn đề thì phải đi gặp bác sĩ chứ... Đúng là tôi sai người giết Lệ Thần, có điều là do hắn xen vào chuyện của tôi trước, không thể trách người khác được. Hơn nữa, anh là ai? Còn muốn tính sổ thay hắn? Chẳng lẽ anh cũng chán sống rồi sao?”
Viên Mục Dã lập tức chỉnh lại lỗi sai trong lời nói của Nhiếp Hải Long: “Không phải tôi đến thay cậu ấy, mà là tôi dẫn cậu ấy đến...”
Nhiếp Hải Long không nhịn được cười: “Khác nhau ở chỗ nào chứ? Ra giá đi, muốn bao nhiêu? Mười triệu đủ không? Chút tiền lẻ này đối với tôi...”
Nhiếp Hải Long nói được một nửa thì đột nhiên phát hiện có một đám sương đen chậm rãi bay ra từ bình nước quân dụng trong tay Viên Mục Dã, hắn lập tức cảnh giác lùi về sau, không ngờ đám sương đen đột ngột thoát ra khỏi bình nước nhanh như chớp và bay đến trước mặt hắn.
Nhiếp Hải Long chưa từng nhìn thấy cảnh này nên bị dọa đến mức ngã ngồi xuống đất, hắn hoảng sợ nhìn về phía Viên Mục Dã: “Đây... đây là cái gì?”
Viên Mục Dã đứng nhìn xuống Nhiếp Hải Long, cậu khinh bỉ nói: “Sao thế? Sợ à? Không phải tôi đã nói trước rồi sao? Tôi đưa bạn của tôi, Lệ Thần, đến tính nợ với anh, làm quen lại nhé, đây là bạn của tôi, Lệ Thần.”
Sắc mặt Nhiếp Hải Long trắng bệnh nhìn đám sương đen không ngừng bay xung quanh mình, giọng hắn run run: “Lệ Thần... tôi biết anh chết oan, nhưng oan có đầu, nợ có chủ, người giết anh là thằng Cương, anh phải đến tìm nó mới đúng chứ? Anh... yên tâm, tôi nhất định sẽ thuê người làm pháp siêu sinh một tháng cho anh!”
Viên Mục Dã thấy Nhiếp Hải Long coi Lệ Thần thành ma thì cười lạnh: “Tổng giám đốc Nhiếp, anh nói cái gì thế? Bạn của tôi vẫn chưa chết mà, không cần anh phải tốn tiền như vậy đâu... Có điều anh đã làm hỏng cơ thể của cậu ấy, có phải cũng nên bồi thường cho cậu ấy một cái mới không?”
Chương 1189: Thân phận hoàn toàn mới
Nhiếp Hải Long không hiểu Viên Mục Dã nói những lời đó là có ý gì, nhưng nhìn sự tồn tại chân thật của thứ trước mắt, hắn run rẩy nói: “Các người... ra giá đi, bao nhiêu tiền tôi cũng trả, mau đem thứ này đi cho tôi!”
Viên Mục Dã thấy Lệ Thần không ngừng đảo quanh Nhiếp Hải Long, có vẻ đúng như lời Đoàn Phong nói, hắn không mấy hài lòng với ngoại hình của đối phương.
Viên Mục Dã nói: “Còn chờ gì nữa? Đừng kén chọn nữa, tôi đã điều tra báo cáo sức khỏe mấy năm gần đây của Nhiếp Hải Long rồi, cơ thể hắn rất khỏe mạnh, đến cả tam cao* cũng không có...”
* Tam cao: huyết áp cao, mỡ trong máu cao, lượng đường trong máu cao.
Đoàn Phong ở bên cạnh hừ lạnh: “Một tên buôn ma túy gieo rắc tai họa cho người khác mà bản thân mình lại chăm sóc sức khỏe tốt như thế, đúng là châm biếm thật đấy!”
Sau khi “chân thân” của Lệ Thần biết mình không còn lựa chọn nào khác, những hạt sương đen đang phiêu đãng trong không trung đột nhiên tập trung lại thành một điểm. Viên Mục Dã biết Lệ Thần đang chuẩn bị tiến vào cơ thể Nhiếp Hải Long, nên cậu lặng lẽ quay đầu nhìn sang hướng khác...
Việc chiếm giữ một cơ thể vẫn còn ý thức và một thể xác không còn linh hồn hoàn toàn khác nhau, đây cũng là nguyên nhân vì sao Viên Mục Dã lại quay mặt đi... Mặc dù Nhiếp Hải Long vô cùng kháng cự, nhưng chân thân của Lệ Thần chỉ là một đám sương đen nên cho dù hắn gạt tay đến mấy thì đám sương đen kia vẫn không chút chần chừ chui thẳng vào trong miệng hắn.
Mặc dù Nhiếp Hải Long không biết đám sương đen là cái gì, nhưng theo bản năng sinh tồn của động vật, hắn vẫn run rẩy lấy điện thoại ra, muốn gọi điện cầu cứu, nhưng tiếc rằng khi hắn còn chưa kịp mở được khóa điện thoại thì toàn thân bắt đầu run rẩy kịch liệt, cuối cùng ngay cả điện thoại cũng không giữ nổi nữa, rơi xuống đất...
Đây là lần đầu tiên Đoàn Phong nhìn thấy cảnh này nên anh ta đầy hứng thú đến gần Nhiếp Hải Long, miệng liên tục cảm thán: “Ôi trời ơi... may mà lúc trước chúng ta đã xử lý hết đám này rồi.”
Lúc này Nhiếp Hải Long vẫn còn đang giãy giụa trên đất, có vẻ như Lệ Thần chưa hoàn toàn khống chế được cơ thể của hắn, xem ra ý chí của tên này đúng là mạnh hơn nhiều so với người bình thường. Nhưng cho dù như vậy, hắn cũng không kiên trì được bao lâu, Viên Mục Dã hiểu rõ đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Cuối cùng, Nhiếp Hải Long cũng ngừng giãy giụa, Đoàn Phong quay lại nhìn Viên Mục Dã: “Sao không cử động nữa rồi, hắn chết rồi à?”
Viên Mục Dã vừa định đến xem sao thì mắt Nhiếp Hải Long đột ngột mở ra, nhìn ánh mắt quen thuộc hướng về phía mình, câu mỉm cười đi qua, đưa tay kéo người kia dậy.
“Lệ Thần?” Đoàn Phong dò hỏi.
Nhiếp Hải Long nhìn Đoàn Phong và cười chào hỏi: “Đội trưởng Đoàn, đã lâu không gặp...”
Đoàn Phong hừ một tiếng: “Thế bây giờ chúng tôi nên gọi cậu là Lệ Thần? Hay là Nhiếp Hải Long?”
Lệ Thần đáp ngay: “Lúc không có người ngoài các anh cứ gọi tôi là Lệ Thần, tôi không thích cái tên Nhiếp Hải Long này...”
Lúc này hai tên thuộc hạ nằm trên đất đột nhiên giật giật người, chắc là thuốc mê đang dần mất tác dụng. Đoàn Phong nhanh chóng búng tay ra hiệu cho Trương Khai thả tên thuộc hạ còn lại ra... sau đó cùng Viên Mục Dã nhanh chóng rời đi, để Lệ Thần trong cơ thể Nhiếp Hải Long ở lại với ba tên thuộc hạ kia.
Tối hôm đó, Viên Mục Dã vừa về đến nhà thì đã thấy Lệ Thần mặc quần áo đen ngồi trong phòng khách, hắn phàn nàn với Viên Mục Dã: “Tôi không thích ngoại hình của tên Nhiếp Hải Long này...”
Viên Mục Dã quan sát tỉ mỉ cơ thể mới này của Lệ Thần, chiều cao khoảng một mét tám, so với cơ thể trước kia của hắn thì cao hơn mấy phân còn gì. Ngoại trừ tuổi tác lớn hơn so với cơ thể cũ mấy tuổi, thì cũng không có điểm gì kém lắm.
Chương 1190: Cô đơn vạn năm
Viên Mục Dã biết Lệ Thần muộn thế này còn đến tìm mình nhất định là có chuyện, nên cậu hỏi: “Mọi chuyện xử lý thế nào rồi?”
Lệ Thần đan hai tay vào nhau, nói: “Một đám rối như tơ vò, tôi cũng không biết phải ra tay từ đâu, lại không thể làm ra hành động gì bất thường, nếu không sẽ khiến kẻ khác nghi ngờ...”
Viên Mục Dã gật đầu: “Cũng tốt, nhưng hai việc buôn bán ma túy và nội tạng người thì dù thế nào cũng phải ngừng lại!”
Lệ Thần cười hỏi: “Sao anh biết Nhiếp Hải Long còn buôn bán nội tạng người?”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Thật ra chuyện này cũng đâu có gì khó đoán, bởi vì trong biển có nhiều thùng dầu như vậy, cho dù Nhiếp Hải Long có ngông cuồng đến mức nào, nếu hắn chỉ buôn bán ma túy thì không thể nào giết nhiều người đến thế được, trừ khi hắn còn buôn bán nội tạng người nữa. Đến giờ cảnh sát vẫn chưa đưa hết các thi thể ra khỏi thùng dầu được... Chắc hẳn đến lúc khám nghiệm tử thi, họ sẽ biết nguyên nhân cái chết của những người đó thôi.”
Lệ Thần nhìn xung quanh: “Kim Bảo đâu? Lúc đó chuyện xảy ra đột ngột quá, hại nó bị bắt đi cùng với tôi, sau đó tôi cũng không có cơ hội để hỏi thăm nó...”
Viên Mục Dã trả lời: “Nó không sao, chỉ là bị hoảng sợ chút thôi.... Tôi tạm thời để nó ở chỗ Tằng Nam Nam, dù sao với tình hình hiện tại của cậu và tôi đều không tiện chăm sóc nó.”
Lệ Thần thở dài: “Có lẽ thân phận Nhiếp Hải Long này cũng không dùng được bao lâu đâu, cảnh sát chắc chắn sẽ điều tra đến cùng. Với những hoạt động hắn làm trong bao nhiêu năm qua, muốn thoát thân rất khó... Hơn nữa, cho dù chế tài của pháp luật không làm gì được hắn, thì thế lực sau lưng hắn cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn đâu.”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Thế lực đằng sau hắn?”
Lệ Thần cười: “Không phải anh thực sự cho rằng Nhiếp Hải Long làm được đến bây giờ, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi có thể xây dựng được một tập đoàn tội phạm như thế này, chỉ là dựa vào thực lực của một mình hắn đấy chứ? Hắn có tham vọng nhưng không đủ năng lực, nếu không phải đằng sau có người có năng lực thực sự chống lưng cho, thì bây giờ hắn cũng chỉ là một con buôn mà thôi.”
Nghe Lệ Thần nói vậy, Viên Mục Dã ít nhiều cũng thấy hơi hối hận: “Đúng là khi đó tôi quá qua loa rồi, thân phận của Nhiếp Hải Long đúng thực không phù hợp với cậu.”
Không ngờ Lệ Thần lại đi đến tấm gương trước mặt, nhìn dáng vẻ mình trong gương và lạnh lùng nói: “Nhiếp Hải Long hủy đi cơ thể mà tôi yêu thích nhất, thù này tôi nhất định phải báo… Mà đối với tôi hiện tại, cách đơn giản nhất chính là biến thành hắn, sau đó hủy hoại hắn.”
Viên Mục Dã thấy trong mắt Lệ Thần có cảm xúc rất kỳ lạ, cảm xúc này chưa từng xuất hiện khi hắn ở trong cơ thể Lệ Thần... Điều này khiến Viên Mục Dã hoài nghi khi Lệ Thần xâm nhập vào cơ thể Nhiếp Hải Long, nhìn thấy ký ức của đối phương, không biết tính tình có biến động một chút nào không!
Thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, Lệ Thần khôi phục lại thần thái, hắn nói: “Không ngờ anh lại tìm được tôi nhanh như vậy... Tôi còn tưởng mình phải chờ ở dưới đó mười ngày nửa tháng nữa chứ?”
Viên Mục Dã cười: “Tên nhóc cậu tốt số đấy, đúng lúc anh đây có việc bận phải về nước...” Cậu nói đến đây thì ngập ngừng hỏi: “Khi cậu bị nhốt trong thùng dầu đó... đã có lúc nào cậu sợ rằng mình không bao giờ thoát ra được không?”
Lệ Thần lắc đầu: “Chưa từng, bởi vì tôi biết sớm muộn gì anh cũng sẽ tìm được tôi...”
Viên Mục Dã ngẩn người, sau đó cười bất đắc dĩ: “Cậu lạc quan quá nhỉ... mất công tôi lo lắng cậu sẽ không chịu nổi cảm giác bị nhốt trong bóng tối chứ!”
Lệ Thần lại nói với vẻ nhẹ nhõm: “Thật ra, chút chuyện đó đâu đáng gì mà chịu hay không chịu được, dù sao so với vạn năm cô đơn trước đây, vài ngày tăm tối đó có là gì đâu!”
Chương 1191: Cô hồn vô chủ
Viên Mục Dã thầm hiểu cảm giác đó tuyệt đối không nhẹ nhõm như Lệ Thần nói, người bình thường bị giam dưới biển sâu như vậy, cho dù có điều kiện để sinh tồn được, thì theo thời gian trôi đi cũng sẽ suy sụp tinh thần, chứ đừng nói là trong tình huống bị nhốt trong đám bùn đất như Lệ Thần.
Hơn nữa với tình hình của Lệ Thần lúc đó, nếu không có ngoại lực giải cứu, chỉ e rằng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đáy biển, nhưng hắn lại tin tưởng vững chắc rằng Viên Mục Dã nhất định sẽ phát hiện ra mình mất tích rồi đi cứu mình....
Thật ra, sau đó Đoàn phong cũng từng hỏi Viên Mục Dã, lúc đó cậu đã từng nghĩ đến chuyện để Lệ Thần vĩnh viễn chìm dưới đáy biển chưa, như vậy bọn họ sẽ không cần lo lắng về loài sinh vật cổ xưa ẩn mình giữa loài người nữa.
Nhưng Viên Mục Dã lại cười bảo: “Nói ra có thể anh không tin, nhưng nhiều khi tôi đã quên đi thân phận thực sự của Lệ Thần, chỉ coi cậu ta như một người bạn con người bình thường mà thôi...”
Mấy ngày sau, phía Từ Lệ truyền tin đến, nói rằng ngoài thi thể của Lệ Thần và Đoạn Kế Uy còn nguyên vẹn, những thi thể còn lại đều chưa phân hủy hoàn toàn. Nhưng về cơ bản những nội tạng quan trọng đều bị lấy đi, xem ra là bị bọn buôn nội tạng người lấy đi rồi.
Buôn bán nội tạng là hoạt động không thể lộ ra ngoài ánh sáng, mặc dù pháp luật của nước S cấm thực hiện hành vi buôn bán nội tạng người, nhưng vẫn có không ít người trong bóng tối lén lút làm loại chuyện thất đức này. Loại chuyện này nếu người bị hại không báo án, thì cảnh sát cũng không thể ra mặt điều tra... Nếu không phải vụ đại án này được phát hiện, thì không biết khu vực xám đó sẽ còn tiếp tục bao lâu nữa?
Nhưng có một chuyện mà Từ Lệ không thể ngờ được là, vụ án này lại phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của bọn họ. Tất cả những thi thể bị chìm dưới đáy biển, trừ Đoạn Kế Uy và Lệ Thần ra, thì không thể xác định được thân phận của bất cứ ai, tất cả đều là những cô hồn vô chủ.
Mà tuyến đường của Đoạn Kế Uy cũng không dễ điều tra, dù sao những người tham gia vào chuyện đó, người chết người mất tích, căn bản không tìm được bất cứ chứng cứ nào để hướng mũi dùi về phía Nhiếp Hải Long.
Kế hoạch ban đầu của Lệ Thần và Viên Mục Dã là hắn sẽ đến cục cảnh sát tự thú, nói ra tất cả những tội lỗi mà Nhiếp Hải Long phạm phải. Nhưng không chờ bọn họ thực hiện được phương án này, thì lại phát hiện vợ con Nhiếp Hải Long bị bắt cóc. Hành động này coi như là uy hiếp hắn, để hắn tự mình nhận hết tội, hoặc ôm một khoản tiền rồi trốn ra nước ngoài.
Mặc dù Lệ Thần không có tình cảm gì với vợ con Nhiếp Hải Long, nhưng dù sao trẻ con cũng vô tội, cho nên bọn Viên Mục Dã không thể liều lĩnh làm như vậy... Nhưng Lệ Thần lại nói cho Viên Mục Dã biết, nếu là bản thân Nhiếp Hải Long rơi vào tình cảnh này, hắn sẽ không do dự bỏ qua vợ con, lựa chọn nước đi có lợi cho mình.
Hóa ra, trước đây Nhiếp Hải Long cũng đã từng có vợ con, lúc đó hắn dựa vào buôn chó kiếm được ít tiền, thông qua người giới thiệu hắn lấy một người phụ nữ tên Ôn Tử Thiến, sau đó bọn họ có một cô con gái, cuộc sống gia đình ba người cũng coi như hạnh phúc.
Không ngờ tiệc vui chóng tàn, vì Nhiếp Hải Long cướp mối làm ăn của người khác, đắc tội với người trong ngành, đối phương tuyên bố nhất định phải đuổi hắn về quê làm ruộng. Nhưng khi đó Nhiếp Hải Long trẻ tuổi nóng tính, căn bản không hề quan tâm đến lời đe dọa ấy... Đến một ngày rốt cuộc đối phương nổi điên bắt cóc vợ con hắn, bắt hắn mang toàn bộ tài sản ra chuộc người.
Vốn ban đầu Nhiếp Hải Long cũng mang toàn bộ tài sản chạy đến nơi hẹn, nhưng lại thấy đối phương đã tưới xăng lên người vợ con, uy hiếp hắn phải giao tiền nếu không sẽ thiêu hết hai mẹ con.
Thật ra, lúc đó đám người kia vốn chỉ định dọa Nhiếp Hải Long chứ không thật sự có ý định phóng hỏa đốt người. Nhưng bọn chúng không thể ngờ được rằng, vào đúng thời khắc mấu chốt Nhiếp Hải Long lại do dự, hắn thậm chí còn nói ra những câu chọc giận đối phương, cuối cùng khiến mẹ con Ôn Tử Thiến bị thiêu sống đến chết... Còn Nhiếp Hải Long lại mượn việc này đạp đổ kẻ địch lớn nhất lúc đó của hắn, trực tiếp thâu tóm toàn bộ đường dây buôn bán chó của thủ đô.
Viên Mục Dã nghe Lệ Thần kể lại mà không khỏi lạnh run, không thể tưởng tượng được một người phải ích kỷ đến mức nào mà trong thời khắc đó vẫn có thể suy tính rõ ràng vì lợi ích bản thân, rồi không chút do dự mà hy sinh mạng sống của vợ con mình.
Chương 1192: Thế lực phía sau
Giờ khi Nhiếp Hải Long đã biến thành Lệ Thần, ấy vậy mà kẻ không phải con người như Lệ Thần lại có suy nghĩ về đúng sai rõ ràng hơn so với một số con người...
Có điều Viên Mục Dã không ngờ được, thế lực phía sau Nhiếp Hải Long còn đáng sợ hơn bọn họ nghĩ rất nhiều, không phải thứ mà một nhân vật nhỏ nhoi như Nhiếp Hải Long có thể dễ dàng đạp đổ!
Đặc biệt là hai lựa chọn đưa ra trước mặt Lệ Thần đều không đáng tin, bởi vì với thực lực của đối phương, cho dù Lệ Thần lựa chọn cái nào, cuối cùng vẫn chỉ có kết cục là bị diệt khẩu. Và điều này khiến Viên Mục Dã và Đoàn Phong phải đau đầu.
Trong phòng họp của số 54, Viên Mục Dã và nhóm Đoàn Phong đang tranh chấp không ngừng vì chuyện này, không ai đưa ra được đối sách vẹn toàn...
Viên Mục Dã thở dài: “Nếu để Lệ Thần đi tự thú, thì những kẻ kia chắc chắn sẽ diệt khẩu cậu ta ngay trong tù, đến khi đó chúng ta làm sao tiếp ứng được cậu ta? Cũng không thể đi cướp ngục được đúng không?”
Đoàn Phong trầm giọng nói: “Vậy cứ để Lệ Thần tạm thời ôm tiền trốn đi đã, đợi đến khi Nhiếp Hải Long chết rồi chúng ta đi đón cậu ta không được sao?”
Nhưng Viên Mục Dã lắc đầu: “Làm như vậy có quá nhiều yếu tố không chắc chắn, chỉ cần một điểm không được tính toán kỹ, Lệ Thần rất có thể sẽ bị diệt khẩu.”
Đoàn Phong không nhịn được tức giận nói: “Cái gì cũng không được, thế phải làm sao mới được?”
Viên Mục Dã suy nghĩ một lúc rồi đưa ra ý kiến: “Bây giờ chúng ta chỉ nghĩ đến an nguy của Lệ Thần, nhưng nếu không diệt trừ được thế lực phía sau Nhiếp Hải Long, thì cho dù không còn Nhiếp Hải Long nữa, cũng vẫn sẽ có Vương Hải Long, Lưu Hải Long. Đến lúc đó cho dù là việc buôn ma túy hay nội tạng người cũng đều không dừng lại!”
Đoàn Phong thoáng ngẩn người, anh ta nói: “Cậu phải suy nghĩ cho kỹ, một khi nhúng tay vào chuyện này... những phiền toái sẽ không ngừng theo nhau kéo đến đấy. Cậu nhất định phải vào vai chúa cứu thế à?”
Viên Mục Dã cười: “Cái gì mà chúa cứu thế chứ, tôi không cao cả như thế đâu, có điều gặp phải loại chuyện này vẫn muốn để ý một chút...” Nói đến đây, cậu nhìn cánh tay phải của mình rồi bảo: “Hơn nữa gần đây tôi luôn cảm thấy nó quá yên tĩnh, dường như nó đang kìm lại để chuẩn bị tung ra đại chiêu gì đó?”
Đoàn Phong nhíu mày: “Không phải chứ, gần đây không nghe thấy cậu nhắc đến thứ kia, tôi còn tưởng cơ thể cậu đã dung hòa với nó rồi chứ?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ cười nói: “Tự mình dung hòa? Nghĩ gì thế? Anh nghĩ tôi không phải là con người bình thường hay là đánh giá nó quá thấp vậy? Thật ra chỉ cần tôi nghĩ đến, lúc nào cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, cảm giác nó như đám dây leo đã quấn chặt vào tất cả các mạch máu trên cánh tay phải của tôi và đi theo từng nhịp hít thở của tôi vậy... Cho nên chính tôi cũng không biết có ngày nào đó nó sẽ hoàn toàn chiếm lấy cơ thể của tôi không, nên trước khi đến lúc đó, tôi vẫn muốn làm một số chuyện mà mình có thể làm.”
Viên Mục Dã dừng lại một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Nhưng tôi không muốn kéo mọi người theo, cho nên từ giờ trở đi, số 54 không cần tham gia vào chuyện này nữa.”
Đoàn Phong hừ nhẹ: “Làm sao? Gặp chuyện là muốn làm một mình à, tôi khuyên cậu bỏ ngay cái kiểu suy nghĩ ấy đi... Hơn nữa, tôi sống bao nhiêu năm rồi, cho đến bây giờ chỉ có phiền phức tránh tôi chứ làm sao tôi phải sợ phiền phức? Tôi cũng không quan tâm đối phương là ai, chỉ cần có tôi ở đây, đừng ai nghĩ được yên ổn!”
Viên Mục Dã biết tính Đoàn Phong, chỉ cần là chuyện anh ta đã quyết thì không ai có thể thay đổi, thế nên cậu cũng không nói thêm gì nữa, chỉ quay lại nhìn đám Trương Khai. Nhưng chưa đợi cậu mở lời, bọn họ đã nhao nhao biểu thị mình không sợ phiền toái gì cả.
Chương 1193: Ngành công nghiệp đen
Nói đến thế lực đứng sau Nhiếp Hải Long, quả thực nó nằm ngoài dự đoán của Viên Mục Dã, nhưng sau khi nghĩ lại mới thấy có lý, hơn nữa trong đó không chỉ có một thế lực thúc đẩy đường dây công nghiệp đen chuyên buôn bán nội tạng.
Vì lấy nội tạng người không phải là việc đơn giản, phải do bác sĩ phẫu thuật chuyên nghiệp thực hiện, đồng thời cũng có yêu cầu cao về môi trường phẫu thuật, nếu không vô trùng được thì mọi việc khác đều uổng phí. Bởi vậy có thể thấy, đây chắc chắn không phải là điều mà một tay buôn chó không có kiến thức về y học như Nhiếp Hải Long và đám cò mồi của hắn có thể hoàn thành được!
Thêm vào đó là người mua đầu ra, dẫu sao cũng là nội tạng con người chứ không phải bắp cải hay củ cải, không thể nào chỉ cần đứng đại ngoài đường rao hàng là sẽ có người đến mua. Hai bên mua bán nhất định phải vô cùng hiểu và tin tưởng lẫn nhau, người mua không phải lo người bán là kẻ lừa đảo, mà người bán cũng không cần lo người mua sẽ nói ra chuyện này sau khi xong.
Muốn vậy, nhất định phải có một nhân vật làm “người trung gian” mà cả hai bên đều cực kỳ tin tưởng giật dây qua lại, và người trung gian này phải có cách lấy được số lượng lớn thông tin người mua.
Phân đoạn cuối cùng là phẫu thuật cấy ghép, cũng là mắt xích quan trọng nhất trong toàn bộ dây chuyền công nghiệp đen, việc này tinh vi hơn mổ lấy nội tạng nhiều, chắc chắn phải thực hiện ở bệnh viện chính quy. Nhưng các bệnh viện chính quy thông thường sẽ không nhận cấy ghép nội tạng không rõ nguồn gốc cho bệnh nhân, cho nên hoặc là bản thân người trung gian đang làm việc ở bệnh viện, có thể trực tiếp bỏ qua nguồn gốc nội tạng; hoặc là người trung gian có thể làm giả giấy tờ nguồn gốc của nội tạng, bảo đảm nó vượt qua sự kiểm duyệt của bệnh viện một cách suôn sẻ.
Bởi vì tất cả nguồn hiến tạng hầu như không cần chi phí gì, cho nên có thể nói loại hình mua bán này là một vốn bốn lời. Nếu muốn rửa sạch tất cả chỗ tiền đen đó, công ty thương mại của Nhiếp Hải Long có vẻ như kiến nuốt voi, bởi vậy sau lưng chuyện này nhất định còn có nguồn lực mạnh mẽ hơn mới hoàn thành được.
Về phần Nhiếp Hải Long, chẳng qua hắn là mắt xích thấp nhất trong chuỗi công nghiệp đen này thôi, cũng chính là kẻ tìm nguồn hiến tạng miễn phí và giải quyết những người hiến tạng đó một cách sạch sẽ và hiệu quả. Hơn nữa điều quan trọng nhất là, Nhiếp Hải Long chỉ liên hệ với tuyến trên của hắn, hắn cũng chỉ được nghe nhắc đến những ông lớn đứng sau lưng chứ chưa từng gặp mặt...
Theo lời Lệ Thần, trong trí nhớ của Nhiếp Hải Long, Lệ Thần nhìn thấy phần lớn những người hiến tạng đều là người lang thang không thân không thích, hoặc đã cắt đứt liên lạc với người thân và bạn bè rất nhiều năm rồi, cho dù bọn họ mất tích một hai năm cũng sẽ không ai phát hiện. Chờ đến cuối cùng có người phát hiện bọn họ mất tích thì đã chẳng điều tra được manh mối nào nữa.
Cách Nhiếp Hải Long lừa những người này cũng rất đơn giản, đó là lợi dụng công ty thương mại của mình làm cái cớ để thông báo tuyển dụng, sau đó chọn người hiến tạng đủ điều kiện từ hồ sơ của những ứng viên đó. Về phần những người lang thang kia lại càng dễ lừa, lấy đại cái cớ “dùng thử thuốc có trả công” là có thể dụ tới cả mớ, sau đó kiểm tra sức khỏe của họ, chọn lọc ra cơ quan nội tạng khỏe mạnh.
Có lẽ trong mắt người bình thường, mọi thứ đều chẳng có dấu vết gì đáng nói, nhưng dưới con mắt của các chuyên gia trong lĩnh vực liên quan thì vẫn là không tài nào che giấu được. Cho nên chỉ cần có người tố cáo, bộ phận giám sát y tế nhất định sẽ can thiệp điều tra, và cũng không thể đạt được quy mô như hiện nay.
Nghe Viên Mục Dã phân tích xong, Đoàn Phong suy tư: “Ý của cậu là, thế lực đứng đằng sau là nhân vật lớn nào đó bao trùm cả hai giới chính trị và thương mại ư?”
Chương 1194: Triệu Khôn
Nghe Đoàn Phong hỏi như vậy, Viên Mục Dã cười bảo: “Hiện tại hối hận vẫn còn kịp đấy. Mặc dù số 54 là một cơ quan độc lập, nhưng không tránh được việc phải giao tiếp với các cơ quan ban ngành. Nếu thật sự đắc tội ai đó vì việc này, e rằng về sau sẽ có lúc lão Lâm phải đau đầu.”
“Cậu có thể yên tâm về vấn đề này, đừng thấy ngày thường lão Lâm luôn ra vẻ ôn hoà, gặp ai cũng khách sáo, nhưng trên thực tế anh ta chính là con hổ mặt cười, chẳng có mấy người dám chân chính đắc tội người của anh ta đâu.” Đoàn Phong dửng dưng nói.
Viên Mục Dã xua tan nỗi băn khoăn trong lòng, cậu cười: “Cũng tốt. Nếu đã như vậy, chúng ta phải điều tra đến tận cùng xem có những ai đang ăn đồng tiền xương máu trên việc buôn bán nội tạng người!”
Bởi vì Lệ Thần có thể đọc được tất cả ký ức của Nhiếp Hải Long, cho nên nếu muốn tìm được tuyến trên của hắn chắc không thành vấn đề. Nhưng bây giờ đối phương đã bắt vợ con của Nhiếp Hải Long, lấy đó để đe dọa buộc Nhiếp Hải Long câm miệng, cho nên nếu nhóm Viên Mục Dã muốn điều tra mà không có nỗi lo về sau, điều đầu tiên họ cần phải làm là cứu hai mẹ con nọ ra.
Tuyến trên của Nhiếp Hải Long tên là Triệu Khôn, bề ngoài là giám đốc an ninh của bệnh viện trung tâm thành phố, nhưng chính nhờ gã “dìu dắt”, nên Nhiếp Hải Long mới từ một tay buôn chó lúc ban đầu từng bước một trở thành anh Long bao nhiêu người đều phải kiêng dè ngày hôm nay…
Lúc trước Nhiếp Hải Long cũng làm nghề trộm cắp thiếu đạo đức, nhưng dù hắn to gan đến đâu cũng không dám phát rồ như bây giờ. Có lẽ chính hắn đều không thể ngờ rằng nhiều năm sau mình sẽ đi lên con đường buôn bán ma túy và nội tạng không có lối về thế này.
Lý do nói như vậy không phải vì trước kia Nhiếp Hải Long lương thiện bao nhiêu, mà bởi ngay lúc đó hắn vốn không biết, trên đời này còn có cách kiếm tiền như vậy.
Nhiếp Hải Long và Triệu Khôn quen nhau nhờ một sự việc nhỏ. Lúc đó Nhiếp Hải Long vừa trải qua cái chết của hai mẹ con Ôn Tử Thiến, hắn cũng phải nằm viện vì bị lửa đốt làm bỏng tay phải. Tuy đã mượn chuyện này để lũng đoạn việc buôn bán chó ở địa phương, nhưng cảm xúc của hắn vẫn khá uể oải trong khoảng thời gian đó.
Có một lần Nhiếp Hải Long đến bệnh viện thay băng, nhưng do lái xe một tay nên va quẹt với một chiếc ô tô bên cạnh. Đây vốn chỉ là việc nhỏ, hai bên đến bảo hiểm là có thể giải quyết. Nhưng không ngờ đối phương là “cậu ấm” bị gia đình chiều hư, thấy chiếc xe yêu dấu của mình bị quẹt trầy thì cứ nhất quyết muốn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Nhiếp Hải Long.
Mặc dù trên người Nhiếp Hải Long bị thương, nhưng đối phó con tôm chân mềm trước mắt vẫn chẳng thành vấn đề. Không ngờ đối phương đánh hắn hai đấm rồi nói bằng vẻ mặt kiêu ngạo: “Cha tao là XXX. Hôm nay nếu mày dám đánh trả, ngày mai tao sẽ cho mày vô tù ăn tết!”
Nhiếp Hải Long từng nghe thấy cái tên mà con tôm chân mềm đó nói, đúng là một vị tài phiệt lớn có tiền có thế ở địa phương, tuyệt đối không phải người như Nhiếp Hải Long có thể dễ dàng trêu chọc. Nhưng lúc ấy vừa mới trải qua cửa nát nhà tan, Nhiếp Hải Long thật sự nổi cơn tức giận. Hắn đỏ mắt muốn ra sau cốp xe lấy vũ khí.
Ai ngờ đúng lúc này, đột nhiên có một người đàn ông dáng vóc trung bình bước tới, cười lớn tiếng rồi kéo tôm chân mềm sang một bên và nói nhỏ vài câu. Tuy đối phương vẫn có vẻ mặt kiêu ngạo, nhưng rõ ràng khí thế đã tụt xuống một đoạn.
Với trạng thái ngay lúc đó của Nhiếp Hải Long, nếu người đàn ông này không xuất hiện, chắc chắn sẽ gây ra mạng người, nhưng hiện giờ sự việc lại bị mấy câu nói của đối phương giải quyết một cách nhẹ nhàng. Nhìn tôm chân mềm lái xe rời khỏi hiện trường, Nhiếp Hải Long cũng dần dần bình tĩnh lại.
Lúc này người đàn ông chủ động đưa cho Nhiếp Hải Long một điếu thuốc và nói: “Nó chỉ là thằng nhãi nhép chưa đủ lông đủ cánh, ỷ ông già mình có mấy đồng tiền dơ bẩn nên không biết trời cao đất dày gì. Nếu cậu thật sự tức giận với loại người ấy, cuối cùng chỉ có cậu chịu thiệt mà thôi.”
Đôi khi giao tiếp giữa đàn ông thường bắt đầu bằng một điếu thuốc. Sau khi trò chuyện một lúc, Nhiếp Hải Long biết đối phương tên Triệu Khôn, là giám đốc an ninh của bệnh viện. Triệu Khôn cũng biết được hoàn cảnh “bi thảm” mà Nhiếp Hải Long gặp phải gần đây qua cuộc nói chuyện phiếm. Sau đó hai người thường xuyên hẹn nhau uống rượu, qua lại nhiều rồi thành bạn nhậu không có gì giấu nhau.
Nhưng theo hồi ức của Nhiếp Hải Long sau này, thật ra Triệu Khôn luôn khảo sát hắn, đợi tới khi thời cơ chín muồi mới chính thức kéo hắn nhập bọn.
Chương 1195: Chuyển phát nhanh
Mặc dù ở mặt ngoài, Triệu Khôn là người bạn nhiệt tình và có tình nghĩa, nhưng sau lưng lại tàn nhẫn độc ác, làm người nham hiểm. Ý tưởng lấy chó để buôn ma túy của Nhiếp Hải Long là do gã nghĩ ra, còn nói một cách hoa hòe hoa sói là sử dụng lại đồ bỏ đi.
Hiện giờ thấy đối phương đưa ra hai điều kiện, với tác phong làm việc bình thường của Nhiếp Hải Long, chắc chắn hắn sẽ không chọn chủ động tự ra đầu thú. Vì thế Viên Mục Dã bảo Lệ Thần tương kế tựu kế, đề nghị đưa vợ con cùng chạy trốn ra nước ngoài.
Nhưng với tình huống trước mắt, Nhiếp Hải Long không phải nói đi là có thể đi ngay, bởi vì buôn bán nội tạng ở nước S là trái pháp luật. Nếu chỉ dựa vào người tự nguyện hiến tạng chắc chắn còn khuya mới đủ, điều này khiến cho Nhiếp Hải Long và thế lực sau lưng hắn có thể thừa cơ kiếm chác.
Trong hầu hết các trường hợp, việc buôn bán nội tạng chỉ diễn ra sau khi người bán đặt cọc, sau đó phía Nhiếp Hải Long mới bắt đầu tìm kiếm người hiến tạng phù hợp. Nếu cảnh sát chưa tìm thấy đường dây của Nhiếp Hải Long mà nó đã bị cắt đứt, những thiệt hại phải gánh chịu đằng sau việc này có thể là một con số trên trời.
Cho nên theo Viên Mục Dã phân tích, việc đối phương vội vã bắt vợ con của Nhiếp Hải Long thực chất không phải muốn hắn gánh hết tội lỗi, hoặc lập tức lẩn trốn ra nước ngoài. Bọn chúng làm như vậy chỉ để phòng ngừa chu đáo, bảo hiểm trước để tránh Nhiếp Hải Long bị cảnh sát bắt khi không hề chuẩn bị, rồi khai hết ra mọi chuyện. Dù sao vợ con mình đều nằm trong tay đồng lõa, tất nhiên Nhiếp Hải Long không dám dễ dàng bán đứng đối phương.
Để đảm bảo hai mẹ con được an toàn, Viên Mục Dã bảo Lệ Thần đưa ra một yêu cầu với Triệu Khôn, đó là hàng ngày đều phải gửi một đoạn video ngắn của hai mẹ con họ cầm tờ báo cùng ngày hôm đó, nhằm chứng minh hai mẹ con còn sống yên lành.
Nếu bây giờ trong tay chỉ có mỗi một manh mối là Triệu Khôn để điều tra, nhóm Viên Mục Dã bèn nhanh chóng triển khai hình thức theo dõi 24/24, hy vọng có thể tìm được tung tích của vợ con Nhiếp Hải Long từ chỗ Triệu Khôn.
Nhưng không ngờ Triệu Khôn là kẻ cực kỳ cẩn thận. Mỗi ngày con đường gã đi làm và tan làm đều rất cố định, thậm chí khá châm chọc là, gã còn đến sân sau của bệnh viện để cho mèo hoang ăn sau khi tan sở mỗi ngày. Nếu không phải tin tưởng lời Lệ Thần một trăm phần trăm, Viên Mục Dã thật sự rất khó nhìn nhận tay giám đốc an ninh hiền lành này còn có một bộ mặt khác không muốn ai biết.
Theo dõi liên tục vài ngày, từ đầu đến cuối, nhóm Viên Mục Dã không hề phát hiện Triệu Khôn có hành động nào khác thường. Trừ việc mỗi ngày gửi video ngắn cho Nhiếp Hải Long đúng giờ, thời gian còn lại gã vẫn đến giờ đi làm, đến giờ tan sở.
Hơn nữa, điều khiến người ta cảm thấy quái lạ là, Hoắc Nhiễm nghe lén di động của gã mãi vẫn không phát hiện gã liên hệ với ai, hoặc là nhận video ngắn bằng bất cứ cách nào qua mạng, vậy mỗi ngày video gã gửi cho Nhiếp Hải Long từ đâu mà ra?
Phía Từ Lệ bắt đầu lần lượt điều tra ra thân phận của những cái xác chìm dưới đáy biển, trên cơ bản không khác là mấy với lời Lệ Thần nói, bọn họ không phải kẻ lang thang thì là những người không thân không thích ở bên. Trừ điều đó ra, tạm thời cảnh sát vẫn chưa tìm thấy điểm chung nào khác giữa bọn họ.
Cùng lúc đó, phía Viên Mục Dã cũng theo dõi Triệu Khôn đến ngày thứ sáu, rốt cuộc đã phát hiện một chỗ đáng ngờ, đó chính là mỗi ngày gã đều nhận được một bưu kiện nhỏ thoạt nhìn rất bình thường.
Người bình thường nhận được chuyển phát nhanh rất bình thường, nhưng chỗ khác thường của Triệu Khôn là mỗi ngày gã đều nhận được, nhưng mà cũng không thấy gã cầm cái gì về lúc tan làm. Trên thực tế, Triệu Khôn nhận chuyển phát nhanh vô cùng bí ẩn, nếu không phải nhóm Viên Mục Dã theo dõi sát sao mấy ngày liên tục, thì đúng là rất khó phát hiện điều này.
Trên thực tế, bộ phận an ninh của bệnh viện luôn chịu trách nhiệm giao và nhận chuyển phát nhanh của cả bệnh viện, nếu không cố ý kiểm tra thì sẽ không thể biết được có dư hay thiếu.
Chương 1196: Mạch Tử Lâm
Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam phát hiện trong những bưu kiện mà Triệu Khôn nhận hàng ngày luôn có một hộp nhỏ dán băng keo màu xanh lam, thoạt nhìn không nặng, ắt hẳn không phải thứ gì quý giá. Hơn nữa điều lạ lùng nhất là, mỗi lần nhân viên chuyển phát nhanh lấy những kiện hàng gửi đi thì trong đó cũng có một hộp nhỏ giống y hệt…
Để tìm hiểu cặn kẽ “mánh lới” trong đó, Hoắc Nhiễm cải trang thành học sinh nghỉ hè đi làm thêm, lén trà trộn vào công ty chuyển phát nhanh thường xuyên chuyển đồ đến bệnh viện.
Kết quả, Hoắc Nhiễm nhanh chóng phát hiện ra chẳng có ai tới công ty gửi bưu kiện ấy cả. Nói cách khác, bưu kiện dán băng keo màu xanh lam kia được nhân viên chuyển phát nhanh bỏ vào sau đó. Vì thế Hoắc Nhiễm lập tức tập trung mũi điều tra vào cậu trai chuyển phát nhanh đến bệnh viện hàng ngày.
Đối phương là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, mọi người trong công ty chuyển phát nhanh đều gọi cậu ta là Mạch Tử, là nhân viên lão làng đã làm được bốn, năm năm. Hoắc Nhiễm hỏi thăm những người khác về hoàn cảnh của Mạch Tử, phát hiện cậu ta đúng là đồ dị hợm hàng thật giá thật.
Đầu tiên, đừng thấy tuổi tác cậu ta không lớn, nhưng lại là nhân viên kỳ cựu nhất trong công ty, bởi vì cường độ làm việc của nghề chuyển phát nhanh cao, thời gian làm việc lại dài, cho nên nhân sự luôn có tính lưu động rất cao. Người bình thường làm một, hai năm hầu như đều đổi nghề cả, nhưng Mạch Tử vẫn ở lại làm ở chi nhánh này từ sau khi học xong đại học, làm suốt mấy năm…
Sau đó Hoắc Nhiễm gửi thông tin của đối phương cho Tằng Nam Nam, bảo cô ấy mau chóng thăm dò chi tiết của Mạch Tử, kết quả lại phát hiện quả nhiên thằng nhãi này không đơn giản như bề ngoài.
Mạch Tử Lâm là người địa phương, từ nhỏ hoàn cảnh gia đình bình thường. Mấy năm trước, cha cậu ta là Mạch Khánh Phong mắc một căn bệnh về máu cực kỳ hiếm gặp, cần dùng một loại thuốc đặc trị của nước ngoài lâu dài mới có thể kéo dài mạng sống, nhưng điều kiện của nhà họ Mạch không đủ để chi trả cho loại thuốc này.
Ai ngờ nửa năm sau, người nhà họ Mạch đột nhiên tuyên bố với bên ngoài là ông Mạch đã khỏi bệnh, nói là lúc trước do bệnh viện khám sai. Nhưng trên thực tế, bắt đầu từ lúc ấy, mỗi tháng Mạch Tử Lâm đều sẽ đặt hàng loại thuốc đặc trị kia từ nước ngoài về qua đường bưu điện với giá cao ngất ngưởng cho cha cậu ta uống.
Mà khi ấy đúng vào lúc Mạch Tử Lâm vừa mới đi làm chưa bao lâu. Với thu nhập của cậu ta, không thể nào duy trì việc cho cha uống thuốc không gián đoạn, cho nên nhất định cậu ta còn có một con đường kiếm tiền khác vô cùng bí ẩn.
Hiện giờ có thêm manh mối là anh chàng chuyển phát nhanh, Viên Mục Dã bèn chia mọi người thành hai tốp, cậu và Đoàn Phong đi theo Mạch Tử Lâm, còn Đại Quân và Trương Khai tiếp tục theo dõi Triệu Khôn, thăm dò kỹ lưỡng xem bọn họ lén trao đổi cái gì bằng bưu kiện chuyển phát nhanh.
Viên Mục Dã và Đoàn Phong nhìn người luôn rất tinh. Họ bám theo Mạch Tử Lâm hai ngày là đã phát hiện ra, mặc dù bề ngoài thằng nhãi này trông như một thanh niên có thu nhập bình thường, nhưng sau lưng, chi phí ăn mặc của cậu ta lại chẳng bình thường một chút nào, ai không biết còn tưởng rằng cậu ta là một cậu ấm nhà giàu gặp nạn cơ.
“Thằng nhãi này thú vị nhỉ? Ở công ty giả nghèo, vừa tan làm là như thay đổi thành người khác. Cậu thấy cái siêu thị cậu ta vào không? Đồ bên trong cực đắt. Lần trước tôi muốn mua con cua trong đó ăn, vừa nhìn giá đã sợ nhảy dựng lên, cua tám lạng mà bán một nghìn tệ một con! Cậu nói đó là đồ cho người ăn hả?” Đoàn Phong cảm thán.
Viên Mục Dã cười: “Xem ra là cái nghèo đã hạn chế sức tưởng tượng của chúng ta.”
Hai người đang nói chuyện thì thấy Mạch Tử Lâm xách bao lớn bao nhỏ ra khỏi siêu thị, sau đó đặt một chiếc taxi qua app về thẳng nhà. Thấy thế, Đoàn Phong lập tức lái xe bám theo. Vừa lái, anh ta còn vừa mắng chửi: “Cậu nói coi, nhà ông Mạch chỉ có tổng cộng ba người, còn có hai người là người già, sao ăn khỏe thế? Mỗi ngày đều mua bao nhiêu là đồ ăn?!”
Chương 1197: Bác sĩ trẻ
Nghe Đoàn Phong nói như vậy, Viên Mục Dã đột nhiên lóe lên một suy nghĩ trong đầu, sau đó hai người nhìn nhau rồi nhận ra rằng rất có thể trong nhà Mạch Tử Lâm thật sự giấu những người khác trừ cha mẹ cậu ta ra. Vì thế sáng ngày hôm sau, sau khi Mạch Tử Lâm đi làm, Viên Mục Dã cải trang thành nhân viên bảo trì gas đến gõ cửa nhà họ Mạch.
Một bà cụ đầu tóc hoa râm ra mở cửa, bà ta mờ mịt nhìn Viên Mục Dã và hỏi: “Cậu tìm ai?”
Viên Mục Dã mỉm cười đáp: “Chào bác, cháu là nhân viên bảo trì của công ty gas. Có người ở khu nhà này phàn nàn ngửi thấy mùi gas, cho nên chúng cháu đến từng nhà để kiểm tra xem có chỗ nào bị rò gas không.”
Nghe vậy, bà cụ rõ ràng hơi chần chờ, không muốn để Viên Mục Dã vào nhà cho lắm. Thấy vậy, Viên Mục Dã nói tiếp: “Bác ơi, cháu chỉ vào nhà dùng dụng cụ kiểm tra một chút thôi, nếu thật sự rò khí gas thì nhất định phải sửa chữa kịp thời, nếu không rất nguy hiểm. Khí gas trong không khí đạt tới nồng độ nhất định sẽ phát nổ, hậu quả không dám tưởng tượng đâu!”
Sau khi nói xong, Viên Mục Dã móc ra một dụng cụ kiểm tra đo lường cho bà cụ xem, chứng tỏ mình không phải người xấu gì cả. Có lẽ do bà cụ bị vẻ ngoài lương thiện của Viên Mục Dã lừa gạt, cuối cùng vẫn cho cậu vào.
Có điều Viên Mục Dã vẫn làm một nhân viên kiểm tra khí gas giả khá chuyên nghiệp. Đầu tiên cậu vào phòng bếp kiểm tra thử van gas, sau đó lại thử xem ống dẫn gas có bị hỏng không, cuối cùng mới cầm dụng cụ để hù người ta kia bắt đầu đi vòng quanh nhà.
Thật ra thứ đó không phải thiết bị kiểm tra gì cả, chẳng qua là chiếc máy đếm được Hoắc Nhiễm cải tạo lại, chỉ cần Viên Mục Dã nhấn cái nút bên cạnh là sẽ lập tức phát ra tiếng cảnh báo tít tít tít.
Mới đầu Viên Mục Dã dạo qua một vòng trong phòng khách trước, không phát hiện chỗ nào đáng ngờ, sau đó cậu lại vào hai phòng ngủ, một căn trong đó là phòng của cha mẹ Mạch Tử Lâm, lúc ấy cha Mạch Tử Lâm đang nghỉ ngơi ở bên trong, cho nên Viên Mục Dã xem sơ qua rồi ra ngoài.
Mà khi vào phòng ngủ của Mạch Tử Lâm, cậu lại phát hiện căn phòng này rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều so với nhà hàng xóm sát vách. Để người nhà họ Mạch không nghi ngờ, Viên Mục Dã còn cố tình đến nhà hàng xóm sát vách dạo một vòng trước.
Sau khi nhận ra bố cục căn phòng có vấn đề, Viên Mục Dã lập tức nhận thức được rằng có thể trong phòng ngủ của Mạch Tử Lâm có cửa bí mật. Ắt là vợ con Nhiếp Hải Long bị giấu ở trong đó. Về phần cha mẹ Mạch Tử Lâm có biết hay không… trước mắt Viên Mục Dã không thể khẳng định.
Như vậy, mọi thứ đều được giải thích rõ. Ắt hẳn mỗi ngày Mạch Tử Lâm đã đưa cho Triệu Khôn video quay vợ con của Nhiếp Hải Long bằng chuyển phát nhanh, sau đó Triệu Khôn lại gửi cho Nhiếp Hải Long để chứng minh trước mắt vợ con hắn vẫn an toàn.
Nhưng nếu trong cái gói Mạch Tử Lâm giao cho Triệu Khôn là video của vợ con Nhiếp Hải Long, thế thì trong cái gói Triệu Khôn giao cho Mạch Tử Lâm lại là thứ gì? Câu hỏi này có đáp án rất nhanh sau đó. Đại Quân và Trương Khai luôn đi theo Triệu Khôn phát hiện một manh mối mới, đó là hàng ngày đều có một bác sĩ trẻ tới phòng an ninh lấy chuyển phát nhanh.
Bề ngoài bác sĩ này tới lấy chuyển phát nhanh, nhưng trên thực tế lại lén giao một xấp tài liệu cho Triệu Khôn. Triệu Khôn lại chuyển những tài liệu chưa biết đó qua tay Mạch Tử Lâm bằng chuyển phát nhanh.
Sau khi ra khỏi nhà họ Mạch, Viên Mục Dã lập tức nói cho Đoàn Phong biết tình hình của nhà họ, mà lúc này Đoàn Phong đang bám theo sau Mạch Tử Lâm, nhìn cậu ta đưa chuyển phát nhanh tới từng nhà, đồng thời cũng phải tìm ra thằng nhãi này sẽ đưa những tài liệu mang từ bệnh viện đến tay ai?!
Chương 1198: Thiên thần hay ác quỷ
Trong trí nhớ của Nhiếp Hải Long, mỗi lần hắn đều sẽ đưa người hiến tạng miễn phí đến địa điểm Triệu Khôn chỉ định, giao người qua rồi thì trên cơ bản chẳng còn chuyện gì của hắn nữa, chẳng qua địa điểm giao người luôn luôn nay thế này mai thế khác. Hơn nữa để giấu tai mắt, Nhiếp Hải Long chưa bao giờ tự mình đi, đều là sai bọn đàn em đưa người đến đó.
Đoàn Phong nhíu mày hỏi: “Nói cách khác Nhiếp Hải Long cũng không biết có phải là giao người hiến tạng cho Triệu Khôn hay không?”
Viên Mục Dã gật đầu một cách bất đắc dĩ: “Đại loại vậy, chắc chắn Triệu Khôn chỉ là người trung gian trong đó, gã phát triển Nhiếp Hải Long, để hắn tìm người hiến tặng an toàn cho chúng và cuối cùng giải quyết xác chết một cách thích đáng. Nhưng đồng thời đối phương cũng chuẩn bị sẵn sẽ bỏ rơi hắn bất cứ lúc nào, cho nên Nhiếp Hải Long vốn dĩ không thể nào biết ông chủ thật sự đứng sau bức màn là ai.”
Đoàn Phong ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi tiếp tục theo dõi Mạch Tử Lâm, với phong cách làm việc của bọn chúng, không thể nào chuyển thông tin khách hàng cho ông chủ của chúng bằng chuyển phát nhanh, cho nên tôi đoán hôm nay nhất định cậu ta sẽ tự mình đưa tài liệu đến tận tay đối phương.”
Cúp điện thoại của Đoàn Phong, Viên Mục Dã vội vàng chạy về bệnh viện. Hiện giờ mục tiêu lại có thêm một bác sĩ trẻ. Ắt hẳn người này có điều kiện tiếp xúc trực tiếp với người bệnh cần cấy ghép nội tạng trong bệnh viện, lấy được thông tin của đối phương trước tiên.
Lúc Viên Mục Dã chạy tới bệnh viện, Tằng Nam Nam đang đi lại trên hành lang, thấy Viên Mục Dã đã tới, cô ấy đưa mắt ra hiệu với cậu, ý bảo cậu đọc mục thông báo trên tường, bên trên dán rất nhiều ảnh chụp của nhân viên y tế.
Rồi Tằng Nam Nam đến bên cạnh Viên Mục Dã nói nhỏ: “Hàng thứ hai từ dưới lên, là người thứ ba…”
Viên Mục Dã dời mắt đến tấm ảnh mà Tằng Nam Nam nói, trên ảnh là một cậu thanh niên cười như mặt trời tỏa nắng, có khuôn mặt trắng trẻo tinh khôi, dù là ai cũng rất khó liên hệ cậu ta với ngành công nghiệp đen dính đầy máu tươi kia.
Tên bác sĩ trẻ là Trương Bác, xem tuổi tác chắc cỡ bằng Mạch Tử Lâm, là nhân viên phòng thí nghiệm tại Trung tâm xét nghiệm HLA của bệnh viện, đã tốt nghiệp thạc sĩ, thoạt nhìn giống một thanh niên có tương lai tươi sáng.
Viên Mục Dã nhìn Trương Bác trong ảnh bằng vẻ mặt đáng tiếc, lòng thầm cảm thán, rõ ràng có thể sống cuộc sống ưu việt bằng thực lực của mình, nhưng lại đi chệch đường vì lợi ích trước mắt…
So sánh với vẻ trách trời thương dân của Viên Mục Dã, Tằng Nam Nam bày tỏ suy nghĩ của mình thẳng thừng hơn: “Phí phạm lớp vỏ ngoài đẹp đẽ như vậy, bên trong lại là một kẻ cặn bã. Xem ra không phải mỗi một bác sĩ đều là thiên thần áo trắng, rất có thể là ác quỷ khoác áo thiên thần.”
Dặn dò Tằng Nam Nam vài câu xong, Viên Mục Dã ra khỏi bệnh viện, cậu muốn đến chỗ Từ Lệ trước khi trời tối, xem xem phía xác chết có manh mối gì có thể điều tra không. Ai ngờ vừa đến cửa cục cảnh sát, cậu đã nhận được điện thoại của Từ Lệ, bảo cậu hãy nhanh chóng đến đây một chuyến.
Viên Mục Dã cười: “Đúng lúc thế? Tôi ở ngay ngoài cửa đây!”
Sau khi thấy Viên Mục Dã, Từ Lệ lập tức kéo cậu vào văn phòng, rồi đóng cửa phòng lại và nói: “Bên trên thúc giục ghê gớm, nhưng trừ một đống xác chết ra thì trong tay tôi chẳng có manh mối nào cả! Mau nói coi cậu đã điều tra được gì rồi?!”
Viên Mục Dã bảo anh ta đừng vội, trước hết hãy nói cho mình nghe bây giờ cảnh sát đã điều tra được những manh mối nào có giá trị từ xác chết của các nạn nhân rồi?
Từ Lệ thở ngắn than dài: “Trên cơ bản, ai có hồ sơ khám chữa bệnh đều có thể xác định thân phận, còn lại là vài người lang thang. Cảnh sát đang tìm người nhà của họ tới để đối chiếu ADN. Về phần mối liên hệ giữa những người này thì vẫn chưa tìm ra.”