Virtus's Reader
Viên Lão Quái Kỳ Án

Chương 5: CHƯƠNG 5: VALI HÀNH LÝ MÀU HỒNG NHẠT

Vừa vào hiện trường, Viên Mục Dã đã nhìn thấy một chiếc vali màu hồng nhạt đầy bùn vàng nằm dưới đất, một bộ hài cốt đã phân hủy chỉ còn xương nằm cuộn ở bên trong. Trên người xác chết mặc quần áo, nhưng đã bị dịch xác ăn mòn nên không còn nhận ra màu sắc vốn có nữa. Mấy đồng nghiệp của tổ pháp y đang vây xung quanh... Viên Mục Dã thấy vậy bèn bước tới nói với một bóng dáng bận rộn ở trong đó: “Pháp y Bạch, trường hợp này là thế nào?!”

Lúc này người nọ ngẩng đầu nhìn lên Viên Mục Dã, giọng nói nhẹ nhàng: “Trong vali là bộ xương của phái nữ. Theo tính toán về độ rộng bề mặt chỗ nối xương chậu và xương mu, chắc chưa đến mười tám tuổi.”

Ánh mắt của hai người giao nhau, Viên Mục Dã nhận thấy đó là một đôi mắt hoàn toàn xa lạ. Cậu lập tức nói với vẻ hơi xấu hổ: “Xin lỗi, tôi tưởng anh là pháp y Bạch cơ.”

Người nọ nghe vậy thì đẩy mắt kính, đáp: “Chào anh, tôi tên Diệp Dĩ Nguy, là tổ trưởng đại diện hôm nay của tổ pháp y, pháp y Bạch đi phá án ở nơi khác rồi.”

Viên Mục Dã gật đầu nói với anh ta: “Chào anh, tôi là Viên Mục Dã của đội hình sự, hôm nay đội trưởng của chúng tôi cũng đi công tác. Tôi cũng là đại diện tạm thời.”

Diệp Dĩ Nguy hơi mỉm cười: “Xem ra hai chúng ta đều là lãnh đạo tạm thời nhỉ!”

Mặc dù mặt của Diệp Dĩ Nguy vẫn bị khẩu trang che khuất, nhưng Viên Mục Dã không khó nhận ra từ đôi mắt luôn ngậm cười của anh ta, vị pháp y Diệp này dễ chịu hơn nhiều so với pháp y Bạch trước kia.

Tiếp theo Viên Mục Dã nghe tốp đồng nghiệp đầu tiên tới hiện trường giới thiệu tình hình, công trường này là một dự án được thành lập vào mùa xuân, mới chính thức bắt đầu xây dựng một tháng trước. Trường học dự định xây một tòa nhà ký túc xá bảy tầng trên khoảnh đất trống này để đối phó với việc tuyển sinh vượt mức hàng năm.

Ai ngờ sáng hôm nay, lúc các công nhân đang thi công lại đào được từ dưới đất một chiếc vali màu hồng phấn. Bởi vì đây là trong trường học, cho nên ban đầu các công nhân còn tưởng rằng chiếc vali này là hành lý của học sinh nào sơ ý làm rơi mất, kết quả khi họ tìm người của trường học tới mở ra xem, thì tất cả đều sợ hãi! Bên trong là một bộ xương mặc đồng phục học sinh.

Viên Mục Dã nghe đến đó liền ngẩng đầu hỏi: “Người phụ trách của trường học đã tới rồi ư?”

Đồng nghiệp kia tiện tay chỉ vào một người trung niên mặt mày hoảng sợ ở cách đó không xa: “Người kia là chủ nhiệm giáo dục của trường học, chính ông ấy báo cảnh sát.”

Viên Mục Dã nhìn theo hướng đồng nghiệp chỉ, quả nhiên nhìn thấy một người trung niên có dáng dấp hơi mập mạp đang đứng ở dưới tàng cây với sắc mặt trắng bệch. Viên Mục Dã khép cuốn sổ trên tay lại, bước nhanh về phía ông ta.

Viên Mục Dã biết không phải ai cũng đều có thể thản nhiên khi đối mặt với xác chết, cho nên vị chủ nhiệm giáo dục này sợ hãi cũng là việc hợp tình hợp lý. Vì vậy cậu chủ động đến bắt tay với đối phương rồi nói: “Xin chào, tôi là cảnh sát phụ trách vụ án này. Tôi tên Viên Mục Dã.”

Nghe vậy, chủ nhiệm giáo dục vội vàng giơ tay bắt lại tay Viên Mục Dã: “Đồng chí cảnh sát, các cậu xem xem, chúng tôi đã thành lập trường gần hai mươi năm. Trước giờ chưa từng xảy ra chuyện như thế này. Thật sự là đáng sợ! Tuần trước hiệu trưởng đi họp ở nơi khác, tôi cũng không biết nên nói với ông ấy như thế nào… Đồng chí cảnh sát, các cậu nhất định phải mau chóng phá án, nếu không việc này sẽ có ảnh hưởng rất không tốt đối với trường chúng tôi!”

Viên Mục Dã nghe xong thì nghĩ, hoá ra hôm nay tất cả đều là đại diện lãnh đạo! Cậu thấy vị chủ nhiệm giáo dục này nói năng hơi lộn xộn nên đành nhẹ giọng an ủi: “Trước hết ông đừng căng thẳng. Tôi muốn hỏi ông mấy câu.”

Chủ nhiệm giáo dục nuốt nước bọt, cố gắng ổn định cảm xúc của mình lại, rồi mới nhìn về phía Viên Mục Dã, ông ta nói: “Cậu hỏi đi… Chỉ cần tôi biết, chắc chắn sẽ hết sức hợp tác với các cậu.”

Viên Mục Dã gật đầu: “Ai là người đầu tiên phát hiện ra xác chết?”

Chủ nhiệm giáo dục nghĩ rồi đáp: “Là mấy công nhân. Lúc ấy bọn họ muốn đào một hồ chứa nước tạm thời ở đây, ai ngờ chưa đào được vài nhát thì đã nhìn thấy cái vali này.”

“Sau đó thì sao, ai là người đầu tiên mở vali ra?” Viên Mục Dã tiếp tục hỏi.

Chủ nhiệm giáo dục lập tức đáp với sắc mặt trắng bệch: “Lúc đầu các công nhân đều cho rằng đây là hành lý của học sinh nào làm mất, cho nên đã thông báo cho phòng giáo vụ. Khi ấy đúng lúc tôi đang ở phòng trực giáo vụ, cho nên chạy tới xem thử… Tôi thấy tay cầm của cái vali này đã rỉ sét, nên tưởng là học sinh đã tốt nghiệp nào đó không cần nữa, nhưng xách lên rất nặng, cho nên mới muốn mở ra xem thử, kết quả… Bên trong lại là một cái xác!!”

Viên Mục Dã nghe xong thì nhìn xung quanh: “Trước đây mảnh đất này là chỗ nào?”

Chủ nhiệm giáo dục nói: “Trước kia đây là một khoảnh rừng đào do các học sinh khóa đầu tiên trồng từ lúc chúng tôi thành lập trường, ngụ ý là học sinh ở khắp muôn nơi, nhưng không ngờ lại phát hiện xác người ở đây! Đồng chí cảnh sát, các cậu nhất định phải mau chóng phá án nhé! Bằng không danh dự của trường chúng tôi sẽ bị phá huỷ hết!”

Viên Mục Dã không có thời gian ở đây nghe chủ nhiệm giáo dục buồn thu thương xuân. Lông mày cậu nhíu lại: “Từ khi thành lập trường đến giờ, khoảnh rừng đào này vẫn không dùng để làm gì khác sao?”

Chủ nhiệm giáo dục lắc đầu: “Không, vẫn chỉ là một khoảnh rừng thôi. Năm trước nhà trường muốn mở rộng trường học, lúc ấy mới quy hoạch cánh rừng đào này, định xây một tòa nhà ký túc xá ở đây.”

Lúc này Viên Mục Dã giơ tay ra nói: “Được rồi, hôm nay trước hết chỉ tới đây thôi. Nếu về sau ông nhớ ra điều gì khác, nhất định phải chủ động liên lạc với cảnh sát.”

Chủ nhiệm giáo dục thấy thế vội nắm tay Viên Mục Dã: “Nhất định nhất định! Chắc chắn trường chúng tôi sẽ hợp tác với cảnh sát.”

Đến khi Viên Mục Dã quay trở lại hiện trường, tổ kỹ thuật đã sắp kết thúc công việc, nói thẳng ra là khu vực chôn xác này cũng không có manh mối gì cả, mà hiện giờ thứ duy nhất có thể gọi là manh mối có giá trị… chắc hẳn chính là cái xác này và vali hồng nhạt đựng xác.

Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã đi đến bên cạnh Diệp Dĩ Nguy và nói: “Pháp y Diệp, có thể phán đoán ra người này đã chết mấy năm rồi không?”

Diệp Dĩ Nguy ngẩng đầu, dùng ngón tay đẩy mắt kính: “Theo độ vôi hóa xương của xác chết, ít nhất đã chết ba năm trở lên, có điều vừa nãy tôi nghe vị chủ nhiệm giáo dục kia nói, kiểu dáng đồng phục mà nạn nhân mặc là của mười năm trước, bởi vì trường học của họ đã từng đồng loạt đổi đồng phục mới một lần vào mười năm trước.”

“Đồng phục mười năm trước? Vậy nói cách khác, người này ít nhất phải chết mười năm trở lên!?” Viên Mục Dã hơi giật mình.

Diệp Dĩ Nguy: “Chưa nói chắc được, vẫn phải chờ về đối chiếu tất cả số liệu rồi mới có thể đưa ra thời gian cụ thể.”

Viên Mục Dã gật đầu: “Thế khoảng bao giờ có thể lấy được báo cáo xét nghiệm tử thi?”

Diệp Dĩ Nguy suy nghĩ rồi đáp: “Như vậy đi, tối hôm nay tôi tăng ca, sáng mai là có thể có báo cáo xét nghiệm tử thi.”

Nghe Diệp Dĩ Nguy nói như vậy, ít nhiều Viên Mục Dã hơi bất ngờ. Bởi vì trước, đây lúc đội trưởng của bọn họ làm việc chung với pháp y Bạch, trong tình huống bình thường ít nhất phải hai ngày sau mới có thể có báo cáo, không ngờ hiệu suất làm việc của Diệp Dĩ Nguy lại cao như vậy.

Chương 6: Gặp lại pháp y Diệp

Sau khi trở lại đơn vị, Viên Mục Dã báo cáo lại tình hình cơ bản qua điện thoại cho đội trưởng Lưu biết. Đội trưởng Lưu nghe xong bèn nói với Viên Mục Dã: “Tạm thời tôi vẫn chưa thể quay về, trước tiên cậu cứ theo vụ án này. Còn nữa… Khi chưa có bất cứ tiến triển thực tế nào, trước hết cứ đè vụ án này xuống với bên ngoài, đừng để chưa phá được án mà bên ngoài đã lan truyền tin đồn nhảm nhí.”

Mặc dù ngoài miệng Viên Mục Dã dạ dạ vâng vâng đấy, nhưng trong lòng lại chửi thầm, đây là việc một mình cậu có thể đè xuống được à? Lúc đào được xác lên, chỉ riêng công nhân làm việc xung quanh thôi đã có hơn một trăm người, cộng thêm thầy cô và học sinh trong trường, không đến một nghìn cũng phải tám trăm. Chờ coi đi, ngày mai vụ án này sẽ loan truyền ra toàn bộ thủ đô, mọi người đều biết.

Cúp điện thoại rồi, Viên Mục Dã thấy hơi đau đầu. Dù cậu không bài xích việc tăng ca, nhưng lại rất ghét vấn đề xử lý dư luận… Ai ngờ lúc này điện thoại di động của cậu lại có một tin nhắn, bấm mở thì thấy hóa ra là Lý Tử Y trước đây đi xem mắt cậu.

“Cảnh sát Viên, giờ có đang bận không?”

Suýt nữa Viên Mục Dã đã quên mất chuyện của cô ấy. Vốn cậu muốn điều tra đàng hoàng về Lý Tử Y này, nhưng bây giờ vướng vụ án, cậu cũng chỉ có thể trì hoãn việc này trước. Vì thế Viên Mục Dã bèn đẩy điện thoại di động sang một bên, giả vờ không đọc được tin nhắn.

Lúc hơn mười một giờ tối, Viên Mục Dã và mấy đồng nghiệp mở cuộc họp phân tích vụ án. Tiểu Tống đã chiếu hình chụp ở hiện trường lên trên tường, đồng thời bọn họ còn tìm ra hình ảnh đồng phục trường học của mười năm trước để so sánh.

Khi Viên Mục Dã nhìn thấy đồng phục của trường trung học số 25 năm đó, cậu không khỏi thầm cả kinh. Đây chẳng phải là đồng phục của cô nữ sinh xuất hiện ở bên cạnh Lý Tử Y ngày hôm qua sao? Hai việc này cũng quá trùng hợp chăng?!

“Dựa theo manh mối phía nhà trường cung cấp, từ khi trường trung học số 25 thành lập đến bây giờ chưa từng xảy ra một vụ học sinh mất tích nào, cho nên hiện giờ phía nhà trường cũng không biết rốt cuộc nạn nhân mặc đồng phục cũ của mười năm trước là ai?” Tiểu Tống vừa lật sổ ghi chép vừa nói.

Viên Mục Dã nghe xong gật đầu: “Còn phát hiện ra thứ gì khác trong chiếc vali kia không?”

Lúc này có một đồng nghiệp nữ của tổ kỹ thuật trả lời: “Sau khi bác sĩ pháp y lấy xác ra khỏi vali thì bên trong không còn đồ gì có giá trị nữa. Tuy nhiên, chúng ta lại phát hiện một thứ ở trong túi đồng phục của nạn nhân, trông rất giống một bức thư. Nhưng bởi vì bị ngâm rất lâu trong dịch xác sinh ra khi thi thể thối rữa nên đã dính thành một cục, vừa chạm vào là nát.”

“Sau khi được xử lý kỹ thuật cũng không thể mở ra ư?” Viên Mục Dã hỏi.

Đồng nghiệp nữ kia ngẫm nghĩ: “Khó nói lắm. Đám Cường Tử đang thử, nhưng anh cũng đừng ôm hy vọng quá lớn. À đúng rồi, phía pháp y đã đưa tới hai món đồ khác nhau, nói là tìm thấy bên trong thi thể.”

Viên Mục Dã: “Đồ gì?”

Sau đó đồng nghiệp nữ bèn đặt hai bức ảnh vào máy chiếu. Cô ấy chỉ vào một tấm trong đó và nói: “Đây là một thứ cùng loại với khăn lông, cụ thể là cái gì còn phải chờ kết quả xét nghiệm. Có điều nghe pháp y Diệp nói, thứ này phát hiện ra ở bên trong xương sọ của nạn nhân. Bước đầu phỏng đoán là khăn lông dùng để bịt miệng nạn nhân, sau này cái xác thối rữa hoàn toàn nên rơi vào bên trong xương sọ.”

Viên Mục Dã nhìn kĩ bức ảnh đầu tiên, bên trên đó là thứ có màu nâu đen, từ màu sắc thật sự không phân biệt được nó vốn là thứ gì. Có điều đúng như lời đồng nghiệp nữ kia vừa nói, khả năng rất lớn là một chiếc khăn lông.

Bức ảnh thứ hai là một chiếc kẹp tóc bằng nhựa hình tam giác. Thoạt nhìn, đó là kiểu dáng mà các bé gái thích từ nhiều năm trước, chẳng qua điều làm Viên Mục Dã không hiểu là, chiếc kẹp tóc bằng nhựa này cũng được tìm thấy trong hộp sọ của nạn nhân, chẳng lẽ là trước khi chết cô ấy giấu kẹp tóc ở trong miệng sao?

Viên Mục Dã chống tay lên Thái Dương, cẩn thận quan sát hai bức ảnh này. Cậu ngẫm nghĩ rồi quay đầu hỏi Tiểu Tống: “Cậu điều tra được gì từ phía trường học?”

Tiểu Tống tiện tay mở sổ ghi chép ra và nói: “Dựa theo tài liệu phía nhà trường cung cấp, tổng cộng có ba khóa học sinh từng mặc kiểu dáng đồng phục như thế này. Sau đó bởi vì chất lượng không tốt lắm, cho nên trường học đã thay đổi xưởng gia công trang phục để đặt may một loại đồng phục có kiểu dáng khác vào mười năm trước.”

Viên Mục Dã nghe vậy thì day trán: “Ba khóa học sinh, cho dù loại học sinh nam đi, ít ra cũng phải đến một nghìn hoặc tám trăm người!”

Tiểu Tống gật đầu hơi bất đắc dĩ: “Chính là thế. Nếu điều tra từng người một... thì nhân thủ của chúng ta cũng không đủ!”

Đương nhiên, Viên Mục Dã cũng biết cách điều tra từng người một khá ngốc, nhưng trước mắt, dưới tình huống không có manh mối gì cả, có thể có một phạm vi cũng đã tốt lắm rồi! Vì vậy cậu bảo Tiểu Tống ngày mai đến trường học lấy mấy trăm hồ sơ của tất cả học sinh nữ về, chờ sáng ngày mai có báo cáo xét nghiệm tử thi rồi, bọn họ lại dựa theo hình dáng đặc thù để cố gắng thu nhỏ phạm vi lại.

Tiểu Tống vừa nghe vậy lập tức kêu than dậy đất: “Anh Viên, lỡ đâu nạn nhân không phải học sinh trường trung học số 25 thì sao?”

Viên Mục Dã nhìn cậu ta bằng vẻ mặt bình tĩnh: “Chỉ cần cậu có thể chứng minh cô ấy không phải học sinh trường trung học số 25, vậy thì chúng ta có thể không cần điều tra mấy trăm hồ sơ học bạ học sinh nữ đó nữa.”

Tiểu Tống nghe vậy lập tức ủ rũ héo úa: “Được rồi, em vẫn nên đi điều tra những hồ sơ học sinh nữ đó thôi!”

Viên Mục Dã không có mặt mũi bảo đồng nghiệp nữ trong đội ở lại tăng ca, vì vậy cậu kéo theo Tiểu Tống số khổ, chờ đến khi bọn họ làm xong việc đã là hơn ba giờ sáng. Nhà Tiểu Tống cách đơn vị rất gần, cậu ấy nói cho dù buồn ngủ đi nữa cũng phải về nhà tắm rửa một phát, nếu không ngày mai sẽ chua lòm.

Nhưng Viên Mục Dã thật sự không muốn cực thân. Cậu vươn vai, nhìn ngoài cửa sổ. Có lẽ cậu về đến nhà thì trời cũng sắp sáng, còn không bằng ngủ chắp vá vài tiếng trên ghế sofa ở văn phòng cho khỏe.

Ai ngờ đúng lúc này điện thoại di động của cậu lại nhận được một tin WeChat. Viên Mục Dã bấm mở xem thì thấy vẫn là Lý Tử Y.

“Cảnh sát Viên, bây giờ anh có thời gian không? Tôi muốn tâm sự với anh…”

Viên Mục Dã nghĩ bụng con gái bây giờ thức đêm giỏi thật, đã hơn ba giờ sáng còn chưa ngủ?! Nhưng lúc này cậu thật sự quá mệt rồi, chỉ muốn lấy hai que diêm chống mí mắt lên, vì vậy cậu lại làm lơ tin nhắn của Lý Tử Y thêm một lần nữa, hơn nữa còn bật chế độ không làm phiền.

Sáu giờ sáng, Viên Mục Dã đang rúc trên ghế sofa ở văn phòng ngủ say...

Đột nhiên, cửa văn phòng bị đẩy ra lặng yên không một tiếng động. Một bóng người từ từ đi vào… Sự nhạy cảm nghề nghiệp làm Viên Mục Dã lập tức tỉnh lại khỏi cơn mơ. Cậu xoay người ngồi dậy khỏi ghế sofa. Mà khi thấy rõ người đến là một gương mặt xa lạ mặc cảnh phục, cậu sửng sốt.

Đối phương cũng không đoán trước được Viên Mục Dã sẽ đột nhiên tỉnh dậy, hai người nhìn nhau, không khí ít nhiều hơi xấu hổ. Cuối cùng vẫn là người nọ ho nhẹ rồi nói: “Xin lỗi, tôi tới đưa báo cáo xét nghiệm tử thi. Tôi thấy anh đang ngủ say, nên muốn để báo cáo lại trước, kết quả vẫn đánh thức anh.”

Chương 7: Viên lão quái

Viên Mục Dã vội đứng lên khỏi ghế sofa, cậu lúc lắc đầu để làm mình nhanh chóng tỉnh táo. Cậu nhận ra đôi mắt của người này, là vị pháp y họ Diệp xuất hiện ở hiện trường ngày hôm qua.

“Không đâu… Tôi cũng cần phải dậy rồi.” Viên Mục Dã nhận báo cáo trên tay Diệp Dĩ Nguy: “Pháp y Diệp cũng không ngủ cả đêm à?”

Diệp Dĩ Nguy tháo mắt kính xuống, day trán một cách mỏi mệt rồi nói: “Không sao, tôi quen thức đêm rồi.”

Viên Mục Dã thấy sau khi Diệp Dĩ Nguy tháo mắt kính xuống nhìn trẻ hơn tuổi thật một chút, mặt mũi đẹp đẽ phối hợp với màu da hơi tái, làm cậu không kìm được mà nhớ tới quỷ hút máu trong truyền thuyết phương Tây.

Chính cậu cũng bị suy nghĩ này của mình làm tức cười, xem ra đúng là cậu gặp được nhiều việc lạ nên trông ai cũng không giống người bình thường. Tuy nhiên không khí xung quanh Diệp Dĩ Nguy đích thực rất đặc biệt. Viên Mục Dã biết đó là bởi vì liên quan đến việc anh ta giao tiếp với xác chết quanh năm…

Báo cáo xét nghiệm tử thi Diệp Dĩ Nguy đưa tới có hơn mười trang A4. Mặc dù Viên Mục Dã rất muốn xem ngay bây giờ, nhưng bụng cậu lại chẳng biết cố gắng gì mà réo lên ngay lúc này. Vì vậy cậu hơi xấu hổ nói với Diệp Dĩ Nguy: “Ngại quá, tối hôm qua tôi vẫn chưa ăn cơm. Lúc này thật sự đói bụng quá. Pháp y Diệp đã ăn sáng chưa? Anh có muốn đi cùng không?”

Thật ra Viên Mục Dã chỉ khách sáo mà thôi, dù sao thì mình cũng không thân với đối phương, tính ra thì đây mới là lần thứ hai gặp mặt. Trong tình huống bình thường, đối phương đều sẽ lễ phép từ chối. Ai ngờ Diệp Dĩ Nguy này không làm theo kịch bản. Anh ta đeo lại mắt kính rồi nói với Viên Mục Dã: “Đúng lúc tôi cũng đói. Bây giờ chúng ta đến nhà ăn xem hôm nay có gì ăn sáng đi.”

Viên Mục Dã không ngờ Diệp Dĩ Nguy lại muốn cùng ăn sáng với mình thật, nên nhất thời không phản ứng kịp. Cho đến khi đối phương đẩy cửa chuẩn bị bước ra ngoài, cậu mới vội vàng để báo cáo xét nghiệm tử thi xuống và đuổi theo.

Phải nói là Viên Mục Dã cũng đã tới thủ đô hơn một năm, nhưng trừ giao tiếp với những người có liên quan trên mặt công việc, còn lại đều chỉ là quan hệ sơ sơ bình thường. Ngay cả đồng nghiệp Tiểu Tống tiếp xúc với cậu nhiều nhất, giữa bọn họ, trừ tình cảm ăn chung một gói mì tôm lúc tăng ca ra thì chẳng còn gì khác, cho nên càng miễn bàn đến việc cùng đến căn tin ăn.

Lúc ban đầu Tiểu Tống còn tưởng rằng là tính cách của Viên Mục Dã quá kiêu ngạo, không để người trong đơn vị bọn họ trong mắt, nhưng tiếp xúc rồi cậu ta mới nhận ra, thật sự con người Viên Mục Dã chỉ có tính cách nhạt nhẽo, chẳng nhiệt tình nổi với ai.

Cho nên khi Viên Mục Dã và Diệp Dĩ Nguy cùng xuất hiện ở nhà ăn đơn vị, điều này đã khiến những người đang ăn sáng ở đó sợ ngây người. Lúc đầu bọn họ còn cho rằng Viên Mục Dã chỉ trùng hợp gặp pháp y Diệp ở cửa, hai người gọi đồ ăn xong sẽ tự ai nấy ngồi cơ. Kết quả cuối cùng lại trơ mắt nhìn hai người ngồi xuống cùng một chiếc bàn bắt đầu ăn.

Một đồng nghiệp thích loan tin hóng hớt còn lén chụp ảnh hai người rồi đăng lên group WeChat… Group WeChat này do một vài đồng nghiệp trẻ tạo ra, dành để loan truyền một ít tin đồn linh tinh không thể cho lãnh đạo biết, cho nên trong group này không có lãnh đạo, đồng thời cũng không có Viên Mục Dã.

Chẳng phải bọn họ cố ý cô lập Viên Mục Dã, mà là lúc trước Tiểu Tống thêm thằng cha này vào rồi tự cậu rời khỏi, bởi vì cậu thật sự không cảm thấy hứng thú với những tin tức hóng hớt đó, càng không muốn ngày nào điện thoại di động cũng liên tục réo rắt lên vì cái group này.

Mà đối với pháp y Diệp Dĩ Nguy vừa tới chưa được hai ngày mà nói, càng chẳng có ai thêm anh ta vào trong group. Đương nhiên, chủ yếu là bởi vì những người trong group này đều không ưa pháp y Bạch trước kia, cho nên mọi người đều tự mang sự miễn dịch với pháp y.

Trong lúc nhất thời, trong group có đủ kiểu nói…

“Viên lão quái lại ăn cơm với pháp y mới tới ư? Có lẽ tính cách của hai người đều rất kỳ cục.”

“Đừng nói bừa, pháp y Diệp mới tới rất tốt, luôn mỉm cười khi nói chuyện, khỏi phải nói là tốt hơn cái Núi Trường Bạch kia gấp trăm lần!”

“Có thể không bàn đến Núi Trường Bạch không? Mấy ngày không gặp anh ta, tâm trạng của tôi sung sướng biết bao nhiêu!”

“Thật ra trông bức ảnh này, Viên lão quái của chúng ta đẹp trai lắm luôn, chẳng thua pháp y Diệp mới tới một chút nào, một khuôn mặt bắt mắt thế mà sao khó hiểu phong tình đến vậy chứ?”

“Ôi… Đừng nói nữa, đẹp chứ không xài được!”

“Lãng phí…”

“Chứ còn gì nữa.”

“Phí phạm của trời mà…”

“Viên lão quái” là biệt danh mọi người lén đặt cho Viên Mục Dã. Mặc dù cậu chỉ có 28 tuổi, nhưng cách làm người và cư xử luôn có tác phong cũ kỹ. Cậu và những thanh niên hơn hai mươi tuổi cùng đội mãi chẳng thể chơi chung được với nhau, bởi vậy bị mọi người gọi là Viên lão quái.

Còn “Núi Trường Bạch” là bác sĩ pháp y Bạch Dục Hân của phòng pháp y. Có thể là vì liên quan đến nghề nghiệp nên ánh mắt pháp y Bạch nhìn ai cũng như nhìn xác chết, khuôn mặt đơ ra cả ngày, chẳng có nửa nụ cười nào, cho nên ở sau lưng mọi người đều gọi anh ta là Núi Trường Bạch.

Hai người kia đều là nhân vật phong vân luôn luôn bị mọi người trong group chửi mắng, cho nên hiện giờ chẳng có ai chủ động thêm hai người bọn họ vào trong group. Nhưng bắt đầu từ ngày hôm qua, trong group nhiều chuyện đột nhiên có thêm một nhân vật phong vân khác, đó chính là pháp y Diệp mới tới. Mặc dù pháp y Diệp vừa tới được một ngày, nhưng đã bị rất nhiều quần chúng nhiệt tình điều tra gốc gác rành mạch.

Diệp Dĩ Nguy, năm nay 31 tuổi, độc thân, tốt nghiệp đại học Boston, nửa năm trước về nước, là một trong số bác sĩ pháp y có bằng thạc sĩ ít ỏi hiện giờ của tỉnh. Độc thân, bằng cấp cao, quan trọng nhất chính là còn cực đẹp trai, cho nên anh ta vừa về nước là lập tức trở thành món hàng hot trong mắt những cô gái trẻ chưa lập gia đình của giới tư pháp.

Thật ra lúc trước, khi Viên Mục Dã vừa tới cũng từng có được đãi ngộ này, nhưng sự nhiệt tình phá án của thằng cha này luôn luôn cao hơn hẳn so với việc nói chuyện yêu đương. Quan hệ với đồng nghiệp nữ trước sau đều là thái độ không mất lễ phép nhưng lại xa cách, cho nên đã bị các cô gái trẻ chưa lập gia đình cùng hệ thống nhanh chóng kéo vào sổ đen.

Viên Mục Dã ăn bữa sáng này khá hậm hực, cậu không phải dạng người có thể dễ dàng tìm lời để bắt chuyện, từ lúc bắt đầu ngồi xuống, cậu vẫn luôn yên lặng ăn cơm.

Cuối cùng vẫn là pháp y Diệp chủ động phá vỡ cục diện bế tắc: “Trước khi tôi tới đơn vị đã nghe nói về cậu…”

Viên Mục Dã bị một câu đột ngột như vậy của anh ta làm sặc, vội vàng uống hớp canh để xuôi xuống, sau đó hơi xấu hổ nói: “Không có đâu, tôi nào có danh tiếng lớn như vậy?”

Pháp y Diệp khẽ mỉm cười: “Tin tôi đi, danh tiếng của cậu còn lớn hơn trong tưởng tượng của cậu nhiều.”

Thật ra chính bản thân Viên Mục Dã cũng rõ ràng, dù sao cậu cũng mới đến thủ đô hơn một năm, mà đã liên tiếp phá được mấy vụ án treo nhiều năm, một trong số đó còn là phá án thành công trước khi sắp sửa hết thời hạn truy tố, trừng trị hung thủ thật sự theo pháp luật.

Nhưng Viên Mục Dã luôn là người kín đáo. Cậu biết rõ rằng đằng sau chuyện mình có thể phá các vụ án lạ nhiều lần, bên cạnh tài năng ở mặt điều tra hình sự, chủ yếu là nhờ “khả năng đặc biệt” mà cậu có từ nhỏ kia giúp đỡ… Cho nên mỗi lần phá án xong, cậu đều không muốn gom thành tích về cho cá nhân, thậm chí đã từ chối yêu cầu của lãnh đạo muốn xin bằng khen cá nhân cho cậu. Cứ như vậy, Viên Mục Dã lập tức trở thành linh vật phá án, đi đến chỗ nào, chỗ đó có thể nhận được bằng khen tập thể.

Chương 8: Quỹ đạo sống

Viên Mục Dã ăn nhanh bữa sáng, bởi vì tất cả suy nghĩ của cậu còn đặt ở báo cáo xét nghiệm tử thi, dù sao thì thứ này cũng không thích hợp xem trước khi ăn cơm cho lắm, cho nên cậu muốn đánh nhanh thắng nhanh.

Ai ngờ pháp y Diệp thấy cậu ăn nhanh như vậy bèn cười bảo: “Ăn cơm quá nhanh không tốt cho cơ thể, làm ngành của chúng ta vốn đã không ăn uống có quy luật, cho nên nếu ăn cơm là phải ăn đủ dinh dưỡng, còn phải nhai kĩ nuốt chậm, đừng tăng gánh nặng cho dạ dày.”

Vốn đã nhét miếng cơm cuối cùng vào miệng rồi nhưng Viên Mục Dã nghe anh ta nói như vậy lại gắng chịu đựng không nuốt xuống. Cậu nhìn vẻ mặt mưa thuận gió hòa của pháp y Diệp, như thể nếu mình nhanh chóng nuốt miếng cơm này xuống sẽ rất có lỗi với sự dạy dỗ ân cần của anh ta vậy… Kết quả Viên Mục Dã đã bị miếng cơm cuối cùng này làm mắc nghẹn.

Trở lại văn phòng, Viên Mục Dã gấp gáp mở báo cáo xét nghiệm tử thi ra. Ai ngờ sau khi đọc một đống thuật ngữ chuyên môn, kết luận cuối cùng được đưa ra lại là không rõ nguyên nhân chết. Lúc này cậu mới nhớ đến câu nói của pháp y Diệp vừa nãy lúc tách ra: “Nếu trên báo cáo có chỗ nào không rõ cậu cứ tới hỏi tôi. Sáng hôm nay tôi ở phòng giải phẫu suốt.”

Trên thực tế, so sánh với vị bác sĩ pháp y Diệp có tính cách hiền hòa này, Viên Mục Dã vẫn khá thích pháp y Bạch hễ việc công đều làm theo phép công kia hơn, có việc thì nói, không có việc không nói… Tốt biết bao! Tính cách của Viên Mục Dã quả thật là không thích nói tào lao ngoài chuyện công việc với người khác.

Nhưng đời ai mà lại có thể chỉ làm chuyện mình thích đâu cơ chứ? Vì thế Viên Mục Dã đành phải cầm báo cáo xét nghiệm tử thi đi tới cửa phòng giải phẫu, cam chịu gõ cửa.

“Cửa không khóa, vào đi!” Giọng Diệp Dĩ Nguy vang lên từ bên trong.

Lúc Viên Mục Dã đẩy cửa bước vào thì nhìn thấy một cái xác nam nằm trên bàn giải phẫu, còn trong tay Diệp Dĩ Nguy đang cầm một lá gan máu chảy đầm đìa để cân. Anh ta thấy người vào là Viên Mục Dã nên cười nói: “Sao thế? Báo cáo có chỗ nào viết không rõ hả?”

Viên Mục Dã chịu đựng sự ghê tởm trong lòng, cười lễ phép rồi bảo: “Báo cáo được viết rất rõ ràng. Tôi chỉ có mấy chỗ không hiểu nên muốn anh chỉ giúp một chút.”

Lúc này pháp y Diệp chỉ tay vào ghế dựa bên cạnh: “Cậu ngồi đó một lát trước đi, tôi phải làm xong việc đã. Đội 6 đang thúc giục đòi báo cáo của ông anh này, tôi phải làm xong trước buổi trưa.”

Viên Mục Dã nghe vậy thì thầm kinh hãi trong lòng. Chẳng lẽ pháp y Diệp không cần ngủ hay sao? Đêm qua thức đêm để làm báo cáo của bộ xương nữ kia, sáng sớm hôm nay đã phải giải phẫu vụ án giết người vì tình của đội 6…

Diệp Dĩ Nguy thấy vẻ mặt Viên Mục Dã hơi kinh ngạc thì cười nói: “Không sao, trước khi tôi tự mình đưa báo cáo đến cho cậu đã chợp mắt chốc lát rồi, lúc này không còn mệt nữa. Chẳng còn cách nào khác, pháp y Bạch tạm thời có việc chưa về, hai vụ án của đội 4 các cậu và đội 6 đúng lúc đụng vào nhau, để ai chờ cũng không thích hợp.”

“Nếu không chờ lát nữa tôi lại đến?” Dù ngoài miệng Viên Mục Dã nói như vậy, nhưng lại tiện tay kéo một chiếc ghế dựa ngồi xuống.

“Không cần, cậu muốn hỏi nguyên nhân chết của người bị hại phải không?” Diệp Dĩ Nguy đẩy mắt kính bằng mu bàn tay rồi nói.

Viên Mục Dã gật đầu: “Không có cách gì tốt hơn để phán đoán nguyên nhân cái chết sao?”

“Thật sự không có, thông thường chúng ta phán đoán nguyên nhân một người chết đều thông qua hình dạng mô trên cơ thể, vết thương trên da và cơ bắp, còn có mức độ thiệt hại của các cơ quan nội tạng với một loạt số liệu để xác định nguyên nhân cái chết. Nhưng thi thể này chẳng có gì trừ một bộ khung xương, cho nên không thể phán đoán nguyên nhân cái chết từ trình độ kỹ thuật hiện có. Tôi đề nghị các cậu nên bắt đầu bằng cách xác nhận thân phận của nạn nhân. Chỉ có cách xác định được thân phận của nạn nhân mới có thể tìm ra nguyên nhân cái chết của cô ấy.” Sau khi nói xong, Diệp Dĩ Nguy lại cầm lấy trái tim của cái xác nam kia: “Cậu xem ông anh này, nguyên nhân cái chết của anh ta rất dễ phán đoán, bởi vì cả cơ thể anh ta đều ở đây!”

Viên Mục Dã vừa nghe là hiểu. Xem ra bọn họ không tránh khỏi việc điều tra mấy trăm bộ hồ sơ nữ sinh kia rồi! Vì vậy cậu đành phải gọi điện thoại cho Tiểu Tống, bảo cậu ta nhanh chóng đến trường học một chuyến.

Lúc Tiểu Tống nghe điện thoại, đầu óc còn chưa tỉnh táo, Viên Mục Dã nói lần thứ hai rồi cậu ta mới mụ mị đầu óc mà đồng ý. Cũng không trách được, thằng nhóc này chưa tỉnh ngủ, dẫu sao nhóc con hai mươi mấy tuổi đúng vào khoảng thời gian ham ngủ, nhưng tính chất công việc của bọn họ là chỉ cần một khi có vụ án là phải tăng ca thức đêm. Viên Mục Dã tính thử giùm cho cậu ta, thằng nhóc này ưa sạch sẽ, trở về là để tắm rửa. Có lẽ khi cậu ta chỉnh đốn cho mình sạch sẽ rồi thì nhiều nhất chỉ có thể ngủ hai tiếng.

Quả nhiên, sắp giữa trưa, Tiểu Tống mang một đôi mắt gấu trúc vào văn phòng. Cậu ta vừa nhìn thấy Viên Mục Dã là lập tức kể khổ: “Anh Viên, cái trường trung học số 25 này mà là trường chuyên cái gì? Hồ sơ học sinh vẫn còn bằng giấy loại nguyên thủy nhất! Em nói muốn mượn mấy trăm hồ sơ học sinh nữ về dùng mà bọn họ còn không đồng ý, cứ bắt em phải chụp từng tờ một. May mà điện thoại di động của em mới mua, chưa có nhiều dữ liệu, nếu không làm sao mà chứa hết được mấy trăm bức ảnh?!”

Viên Mục Dã thấy sau lưng Tiểu Tống ướt đẫm mồ hôi, bèn đứng dậy rót cho cậu ta ly nước: “Vất vả, vất vả, nhanh uống hớp nước đi!”

Tiểu Tống nhận nước uống ừng ực rồi tiếp tục: “Chưa nói tới vất vả, số khổ là đúng rồi ấy!”

Sau đó Tiểu Tống chép hết thành quả chiến đấu của mình trong cả một buổi sáng vào trong máy tính. Đúng là Viên Mục Dã đã đoán trúng, hẳn 730 bộ hồ sơ học sinh!! Còn may 730 học sinh nữ đều có số chứng minh nhân dân, như vậy thì tìm kiếm trên hệ thống cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.

Khi Viên Mục Dã nhìn thấy hồ sơ của những học sinh đó, trong lòng cũng cảm thấy lạnh lẽo, bởi vì cậu phát hiện những hồ sơ học sinh này có rất ít manh mối có thể điều tra. Thứ duy nhất coi như có giá trị có lẽ là trong đó có kèm giấy kiểm tra sức khoẻ của học sinh.

Dựa theo báo cáo xét nghiệm tử thi, chiều cao của nạn nhân là 154 centimet, như vậy tất cả giấy kiểm tra sức khoẻ của nữ sinh ghi chiều cao 157 centimet trở lên có thể loại trừ… Do đó chỉ còn lại 520 người cần kiểm tra.

Dù trong báo cáo xét nghiệm tử thi của Diệp Dĩ Nguy không đưa ra nguyên nhân cái chết rõ ràng của nạn nhân, nhưng vẫn có phạm vi thời gian tử vong đại khái. Đương nhiên trong đó cũng có yếu tố của bộ đồng phục kia, cho nên anh ta đoán thời gian tử vong là trong khoảng mười đến mười một năm, như vậy có thể loại trừ những người đang có quỹ đạo sống bình thường trong 520 người này.

Nói thẳng ra là nếu một người đã chết từ mười năm trước, vậy tất cả quỹ đạo sống của cô ấy đều sẽ ngừng lại, cho dù người này trên mặt pháp luật chỉ có thể xem như mất tích, nhưng chứng minh nhân dân dưới tên của cô ấy sẽ không có bất cứ ghi chép nào, ví dụ như ghi chép đi lại, ghi chép mua xe, mua nhà, vân vân.

Trong hai ngày tiếp theo, Viên Mục Dã và các đồng nghiệp đã kiểm tra số chứng minh nhân dân của tất cả 520 học sinh nữ một lượt. Phần lớn trong đó đều có quỹ đạo sống bình thường, ngoại trừ một số ít người chết vì bệnh hoặc tai nạn, đúng là có hai nữ sinh dù vẫn còn hộ khẩu nhưng lại hoàn toàn không có bất cứ quỹ đạo sống nào…

Chương 9: Bóng đè

Phạm vi điều tra từ mấy trăm người đột nhiên biến thành hai người. Điều này làm cho nhóm Viên Mục Dã vô cùng vui sướng, lập tức tìm đến dựa theo địa chỉ hộ khẩu hiện giờ. Hai nữ sinh này lần lượt tên là Trương Quỳnh và Phùng Lệ. Viên Mục Dã vốn tưởng rằng chờ bọn họ sẽ là hai cô gái mất tích nhiều năm, nhưng kết quả lại làm cho bọn họ hơi thất vọng. Hai cô gái này không có một ai phù hợp với điều kiện của bộ xương nữ.

Đầu tiên là Trương Quỳnh, lý do chứng minh nhân dân của cô ấy không có bất cứ ghi chép gì là bởi vì cô ấy gặp tai nạn xe hơi rất nghiêm trọng sau khi tốt nghiệp cấp ba, dù giữ được mạng những vẫn bị liệt trên giường. Nói theo cách riêng của cô ấy là: “Tôi đã không ra khỏi nhà rất nhiều năm rồi, có chỗ nào cần dùng chứng minh nhân dân của mình đâu?”

Người thứ hai, Phùng Lệ được coi như là mất tích. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô ấy bỏ học ở nhà. Sau này không biết tin lời ai nói, cứ nhất quyết đòi ký hợp đồng với một công ty dịch vụ lao động để đi Hàn Quốc kiếm tiền. Người nhà không giữ được cô ấy nên đành phải bỏ tiền cho cô ấy đi, nhưng từ đó về sau Phùng Lệ không còn tin tức gì nữa. Sau đó người nhà bọn họ báo cảnh sát mới biết được, cái gọi là công ty dịch vụ lao động kia thật ra là một công ty dịch vụ lao động bất hợp pháp, chuyên lừa dối những cô gái chưa biết sự đời đi Hàn Quốc “làm công”.

Cuối cùng, mặc dù đã phá được vụ án đó, nhưng vẫn không tìm được Phùng Lệ. Tay trùm bị bắt vào lúc ấy cũng xác nhận rằng Phùng Lệ đã bị bọn họ vận chuyển tới Hàn Quốc bằng thuyền đánh cá, nhưng sau đó bị lạc trong một lần tháo chạy khỏi sự vây bắt của cảnh sát địa phương, từ đó không bao giờ gặp lại cô ấy nữa.

Viên Mục Dã không ngờ mất bao sức lực tìm được hai người mà đều chẳng ai phù hợp với điều kiện của nạn nhân. Chẳng lẽ hướng điều tra của mình không đúng ư? Vì vậy cậu lật đi lật lại hơn bảy trăm bộ hồ sơ nữ kia mấy lần, không ngừng cân nhắc ở trong lòng xem rốt cuộc có vấn đề ở chỗ nào.

Theo lý mà nói, điều kiện sàng lọc chiều cao chắc chắn không sai, bởi vì pháp y Diệp đã tính toán một cách chính xác chiều cao của nạn nhân, lúc chết cô ấy chỉ có 154 centimet. Suy cho cùng vẫn còn khung xương đặt ở đó, cho dù tính hơi sai lệch thì lúc còn sống cũng không thể cao hơn sau khi chết quá nhiều phải không!? Cho nên nữ sinh cao 157 centimet trở lên chắc chắn không phải là bộ xương nữ kia.

Đáng nói nhất là, Viên Mục Dã lại nhìn thấy một cái tên quen thuộc ở vòng loại trừ thứ nhất. Ngay từ đầu cậu còn tưởng là trùng tên trùng họ, khi nhìn kĩ lại, quả nhiên là cùng một người.

Người này không phải ai khác mà chính là Lý Tử Y đã đi xem mắt với mình vào buổi tối hôm trước. Đúng như lời cô ấy kể, Lý Tử Y đã chuyển trường vào học kỳ hai năm lớp 11. Tính toán kỹ lưỡng thì cô ấy chỉ học ở trường trung học số 25 một năm rưỡi. Hơn nữa, năm đó chiều cao của Lý Tử Y cũng đã trên 165 centimet, cho nên tất nhiên cô ấy đã bị loại ra ở vòng thứ nhất.

Những người còn lại và quỹ đạo sống dường như cũng không có vấn đề gì. Rốt cuộc năm đó những cô gái ấy vẫn chỉ là học sinh trung học, giả tên giả họ bọn họ cũng không thực tế. Bên cạnh đó, cha mẹ bọn họ cũng không phải đồ ngốc, có phải con gái mình hay không còn không biết hay sao? Cho nên ắt hẳn là không có tình trạng mạo danh thay thế.

Cuối cùng, Viên Mục Dã chú ý đến những nữ sinh đã qua đời vì đủ loại lý do… Trong này có người nhiễm bệnh không chữa trị được, có người gặp tai nạn giao thông không cứu được, thậm chí còn có người gặp thiên tai chẳng may bị nạn.

Viên Mục Dã lật đi lật lại tài liệu của những người này, tỉ mỉ xem một lượt rồi vỗ bàn nói: “Tiểu Tống, ngày mai mấy người chúng ta chia thành nhiều hướng điều tra lại những nữ sinh đã qua đời này lần nữa. Lần này chúng ta còn phải tới cửa thăm viếng!”

Tiểu Tống nghe vậy thì che mắt lại và nói: “Chúng ta tổng cộng chỉ có hai người, còn có thể chia thành nhiều hướng à?”

Viên Mục Dã cũng biết hiện giờ số lượng người của đơn vị đúng là không đủ sử dụng. Có điều, bây giờ là thời kỳ bất thường mà, không đủ người thì chạy thêm mấy lượt thôi. Thời gian xảy ra vụ án thật sự hơi xa xôi, nếu không dùng vài cách khác thường có lẽ rất khó phá án.

Buổi tối trước khi tan làm, Viên Mục Dã lại gọi điện thoại cho đội trưởng Lưu đang đi công tác, kể lại đơn giản tiến triển của vụ án. Hiện giờ vụ án này đã lan truyền trên mạng. Cư dân mạng nói đủ kiểu… Nhưng chẳng một ai đáng tin cậy! Viên Mục Dã cảm thấy cho dù mình có ba đầu sáu tay cũng không đè xuống được, cho nên đành phải báo cáo đúng sự thật cho đội trưởng Lưu.

Đội trưởng Lưu nghe xong thì bảo cậu đừng rối, nên điều tra vụ án như thế nào cứ điều tra. Mặc dù mới vừa phát hiện ra xác chết, nhưng thời gian xảy ra vụ án đã cách đây mười năm rồi, cho nên nó cũng coi như là một bản án cũ năm xưa. Nhất thời không có manh mối cũng là bình thường, cứ đi từng bước một.

Viên Mục Dã biết đội trưởng Lưu đang an ủi mình. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu dẫn đội phá án, nói không căng thẳng là giả. Tuy nhiên ưu điểm lớn nhất của cậu là không ham danh lợi, cậu chỉ đơn giản là muốn phá án. Mấy năm nay trong cục vẫn luôn có khẩu hiệu “Án mạng tất phá”, cho nên chỉ cần xảy ra vụ án có mạng người, từ trên xuống dưới đều sẽ rất xem trọng, vô hình chung đã gây thêm không ít áp lực cho sĩ quan cảnh sát cơ sở. Đôi khi còn có “phá án trong thời gian giới hạn” làm mọi người nghe mà đau cả đầu.

Đội ngũ nhân viên của bọn họ có hạn, đôi khi còn làm hai vụ án cùng lúc, cho nên tăng ca và thức đêm đều là chuyện thường. Hiện giờ Viên Mục Dã đã luyện được một kỹ năng, đó là chỉ cần rảnh rỗi nhắm mắt lại là có thể ngủ ngay! Có việc xảy ra là lập tức tỉnh lại! Trước kia đội trưởng Lưu luôn cười nhạo thói quen này của cậu rất giống chó cảnh sát Đô Đô trong đội!

Mỗi khi Viên Mục Dã nghe xong đều cười không nói lời nào, nhưng lại thầm nghĩ ở trong lòng: “Đây không phải là thói quen làm việc và nghỉ ngơi bị gò ra sao? Anh cho rằng tôi thích chắc?”

Cúp điện thoại của đội trưởng Lưu, Viên Mục Dã day trán, bước đến ghế sofa với vẻ hơi mỏi mệt. Cậu đã để các đồng nghiệp khác trong đội nghỉ rồi, suy cho cùng đều là con người có máu thịt chứ không phải là cỗ máy, cố chống như vậy không phải cách hay. Cần phá án đấy nhưng cũng phải sống, cậu không muốn cả đám đồng nghiệp của mình đều mệt chết trong công việc.

Sofa ở văn phòng là loại ghế sofa da phổ biến nhất với tay vịn bằng gỗ. Mặc dù nằm trên đó không thoải mái, nhưng cũng tốt hơn là úp mặt lên bàn ngủ. Cho nên Viên Mục Dã vừa nằm xuống là lập tức ngủ thiếp đi.

Có thể trong khoảng thời gian này mệt mỏi quá, thế cho nên Viên Mục Dã mới vừa ngủ đã bị bóng đè.

Sự khác nhau giữa bóng đè và giấc mơ bình thường là bóng đè luôn quá đỗi chân thật. Viên Mục Dã mới vừa ngủ không bao lâu đã cảm thấy có mấy người đẩy cửa đi vào, đứng thẳng đơ trước bàn trà, chẳng hề động đậy.

Trong lòng cậu cực kỳ buồn bực. Đêm hôm khuya khoắt, sao trong văn phòng của mình lại đột nhiên có nhiều người tới như vậy? Vì thế cậu muốn mở mắt ra xem là ai tới tìm mình, kết quả thử vài lần đều không mở ra được.

Viên Mục Dã lập tức nhận ra có thể là mình bị bóng đè. Vì vậy cậu bình tĩnh lại, cố gắng làm cho bộ não của mình thả lỏng nhất có thể. Bởi vì khi bị bóng đè, càng căng thẳng sẽ càng không thể tỉnh dậy, cho nên Viên Mục Dã làm theo cách ngược lại, quả nhiên chẳng mấy chốc cậu đã từ từ mở mắt ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!