Bình Dương trấn là một trong các tiểu trấn thuộc quyền quản lý của thành Thương Lang- Đại Tề quốc.
Lúc này, một đội kỵ binh chậm rãi đi vào thôn trấn, người cầm đầu mặc áo giáp, khuôn mặt cương nghị, chính là Tào Cương - Một trong năm Đại Lang vệ của thành Thương Lang.
Một người khác lại là một thanh niên thanh tú, mặc một bộ thanh sam, toàn thân lộ ra dáng vẻ thư sinh.
Thanh niên này tên là Tô Tử Mặc, là Nhị công tử Tô gia ở trấn Bình Dương, năm nay mới mười bảy tuổi đã là Cử Nhân, gần xa đều nghe tiếng.
"Tô nhị công tử đúng là không giống những người đọc sách mà Tào mỗ từng quen biết, mặc dù nhìn có vẻ nho nhã yếu đuối, nhưng kỵ thuật lại thật tốt, hoàn toàn không kém gì hộ vệ thủ hạ của Tào mỗ." Tào Cương lên tiếng.
"Tào đại nhân quá khen." Tô Tử Mặc mỉm cười, "Đại ca ta có buôn bán về ngựa, từ nhỏ tại hạ đã làm bạn với ngựa, có chút hiểu biết, huống chi, Truy Phong lại rất có linh tính."
Vừa nói, Tô Tử Mặc vừa đưa tay vỗ vỗ tuấn mã dưới thân.
Con ngựa gọi là ‘Truy Phong’ kia dường như hiểu được Tô Tử Mặc đang khen mình, nó ngẩng đầu phì mũi ra một hơi, trong mắt mang theo một tia linh động.
Nhưng đúng lúc này, bên cạnh lại truyền đến một trận ồn ào, chỉ nghe thấy có người hô: "Thật không ngờ, nghe nói nha đầu ở Trầm gia kia được tiên nhân chọn trúng, sắp bái vào tiên môn."
"Nha đầu của Trầm gia? Trầm gia nào?"
"Chính là Trầm Mộng Kỳ, người bàn luận chuyện cưới gả với Tô nhị công tử nói ấy."
Tin tức này được truyền đi cực nhanh, mọi người bắt đầu nghị luận, không ít người đều dùng ánh mắt kỳ lạ để nhìn Tô Tử Mặc.
"Tiên nhân ?" Tô Tử Mặc lẩm bẩm một tiếng, hiểu biết đối với tiên nhân của hắn vẫn chỉ là những truyền thuyết hư vô kia thôi.
Lực lượng của người có thể hô phong hoán vũ, rạch trời phá biển ?
Không tận mắt nhìn thấy, Tô Tử Mặc không tin trên thế gian này có Tiên nhân.
Nghe thấy hai chữ 'Tiên nhân', thân thể Tào Cương run lên, vẻ mặt khác thường, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia kiêng kị, chỉ là Tô Tử Mặc đang nhíu mày trầm tư nên không phát hiện ra.
Nhưng vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên hiện lên một đạo hồng quang, tốc độ rất nhanh lướt qua đỉnh đầu đám người Tô Tử Mặc, nhưng lại vòng ngược về, ngừng lại giữa không trung.
Mọi người theo bản năng ngửa đầu lên nhìn, chỉ thấy có ba người đứng lơ lửng trong hư không, dường như có một lực lượng vô hình đang nâng bọn hắn lên.
Vẻ mặt Tô Tử Mặc khẽ biến.
Tiên nhân!
Loại thủ đoạn này, nhưg người trần phàm tục không thể làm được.
"Thần tiên hiển linh..."
"Cầu tiên nhân chúc phúc!"
Đám người bốn phía không hẹn mà cùng quỳ lạy xuống mặt đất, vẻ mặt đầy kính sợ, trong miệng không ngừng cầu nguyện.
Động tác của Tào Cương cũng rất nhanh, tung người xuống ngựa, hai đầu gối quỳ xuống đất, trong miệng la lớn: " Tiểu dân Tào Cương ở Thành Thương Lang, bái kiến tiên nhân!"
Cử động của Tào Cương làm Tô Tử Mặc giật mình.
Tào Cương thân là một trong năm Đại Lang vệ, người có quyền thế ngập trời ở trong chu vi mấy trăm dặm của thành Thương Lang này, nhưng ngay cả hắn khi nhìn thấy tiên nhân cũng không chút do dự quỳ rạp xuống đất.
Trong nháy mắt, Tô Tử Mặc như hạc giữa bầy gà cứ ngồi trên lưng ngựa, trong đám người đen nghịt đang quỳ kia trở nên cực kỳ chói mắt.
Áp lực ở khắp mọi nơi!
Tô Tử Mặc in lặng suy nghĩ, nhanh chóng nhảy từ trên lưng ‘Truy Phong’ xuống, ngửa đầu nhìn lên.
Giữa không trung, nam tử đứng giữa mặc trường bào màu xanh nước biển, thần sắc lạnh lùng, đôi mắt hẹp dài nhìn xuống đám người dưới chân, hai hàng lông mày lộ ra một cỗ ngạo ý.
Bên cạnh nam tử màu xanh nước biển này có một nam một nữ, đều là người ở trấn Bình Dương, nam tên là Chu Định Vân, là lưu manh có tiếng xấu nổi tiếng trong trấn, khi nam phách nữ, làm việc ác bất tận, hai năm trước bị Tô Tử Mặc đưa vào đại lao, bây giờ lại được nam tử mặc bích bào kia mang ra ngoài.
Tô Tử Mặc khẽ nhíu mày, lấy phẩm hạnh của Chu Định Vân mà cũng có thể bái nhập tiên môn ? Nếu để Chu Định Vân trở thành tiên nhân, không biết sẽ có bao nhiêu người gặp nạn ?
Ánh mắt Tô Tử Mặc chuyển động, nhìn về phía thiếu nữ ở giữa không trung.
Thiếu nữ này tên là Trầm Mộng Kỳ, da thịt trắng hơn tuyết, cả người lộ ra khí chất dịu dàng.
Nhìn vào đôi mắt Trầm Mộng Kỳ, Tô Tử Mặc biết tâm ý của nàng.
Đã từng ước định, nhưng ở trước mặt tiên nhân trong truyền thuyết lại không chịu nổi một kích, Tô Tử Mặc thật sự không ngờ được hai người lại gặp nhau trong tình huống này.
Một người cao cao tại thượng, một người đứng thẳng dưới đất.
Trầm Mộng Kỳ đang nhìn Tô Tử Mặc, nhìn nam tử từng khiến nàng vô cùng sùng bái kia.
Trong lòng của nàng đã từng thấy rằng Tô Tử Mặc là người không gì làm không được, ba tuổi vỡ lòng, bảy tuổi thông hiểu Tứ thư Ngũ kinh, mười hai tuổi trúng tú tài, mười bảy tuổi trúng cử nhân, thiên tài bực này ở Đại Tề quốc cũng là chưa từng có, tương lai nhất định có thể có địa vị cực cao.
Bởi vì Đại công tử Tô gia ngăn cản, Tô Tử Mặc chưa từng học võ, nhưng Trầm Mộng Kỳ tin tưởng, nếu Tô Tử Mặc học võ, hắn cũng có thể phong vương bái tướng.
Mà bây giờ Trầm Mộng Kỳ lại phát hiện mình nghĩ sai rồi.
Những thành tựu kia của Tô Tử Mặc, cuối cùng vẫn chỉ thuộc về chốn phàm trần, ở trong mắt tiên nhân hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Lần này là một cơ hội để nàng có đủ tư cách đứng trên cao nhìn xuống Tô Tử Mặc.
"Phàm nhân, vì sao ngươi không quỳ!"
Tiếng chất vấn này như tiếng sấm, đột nhiên nổ tung bên tai Tô Tử Mặc, khiến hắn đầu váng mắt hoa, tay chân vô lực, gần như ngã ngồi trên mặt đất.
Đối mặt với tiên nhân trong truyền thuyết, có quỳ lạy trên mặt đất cũng không có gì đáng nói, nhưng bích bào nam tử mang tư thái gần như bắt ép người khác, ngược lại càng kích thích sự bất bình trong lòng Tô Tử Mặc!
Sự bất bình này đến từ vẻ quyết tuyệt trong mắt Trầm Mộng Kỳ, đến từ nghi vấn đối với cách tiên nhân chọn lựa đệ tử, càng đến từ niềm kiêu ngạo từ trong xương của Tô Tử Mặc.
Tô Tử Mặc thở sâu, kiềm chế cảm giác phiền muộn trong lòng, lớn tiếng nói ra: "Ta có một thân công danh, nhìn thấy Đại Tề Vương cũng có thể không quỳ, vì sao phải quỳ lạy ngươi!"
Ngươi muốn ta quỳ, ta lại không quỳ!
Cái gọi là công danh, đương nhiên chỉ là lí do thoái thác của Tô Tử Mặc.
Dưới khí tức bén nhọn của bích bào nam tử, đám phàm dân xung quanh câm như hến, thậm chí ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, mà Tô Tử Mặc lại dám dùng thân thể phàm nhân giằng co cùng tiên nhân, khí thế không yếu hơn chút nào.
"Quả nhiên là phàm dân ngu muội."
Nam tử bích bào khẽ cong khóe miệng, ánh mắt lãnh khốc, lạnh nhạt nói: "Nếu là như vậy, kể từ hôm nay một thân công danh của ngươi... Không còn giá trị nữa."
Mặc dù ngữ khí bình thản, nhưng lại không có người nào nghi vấn.
Nam tử bích bào tiếp tục nói ra: "Nếu chư hầu các nước dám thu lưu người này làm quan, chính là muốn đối địch cùng Thương Lãng chân nhân của Bích Hà cung!"
Nghe được mấy chữ Thương Lãng chân nhân của Bích Hà cung này, Tào Cương vốn đang quỳ lạy trên đất lại lộ ra vẻ kinh ngạc, vội vàng run giọng đáp: "Chân nhân yên tâm, chỉ cần ở trong Đại Tề ta, cả đời Tô Tử Mặc đều sẽ là dân đen hạ đẳng!"
Cả đời là dân đen hạ đẳng!
Chỉ bằng mấy câu nói này, vận mệnh của Tô Tử Mặc đã được quyết định như vậy.
Trong mắt Trầm Mộng Kỳ lóe qua vẻ nóng này, còn vẻ mặt của tên lưu manh Chu Định Vân lại đầy phấn khởi.
Tô Tử Mặc nhìn vẫn rất bình tĩnh, giống như không hề bị đả kích.
Sau nửa ngày, Tô Tử Mặc mới tự giễu cười cười, "Công danh này rẻ mạt như thế, cần nó làm gì chứ?"
"Hử ?"
Đôi mắt của Thương Lãng chân nhân vốn hẹp dài, lúc này lại dần dần híp lại thành một đường chỉ, bên trong lấp lóe tia sáng lạnh.
Sự khiêu khích của Tô Tử Mặc khiến hắn ta động sát tâm!
Nhưng đúng lúc này, ‘Truy Phong’ vốn đang đứng bên cạnh Tô Tử Mặc lại đột nhiên trở nên nóng nảy bất an, móng ngựa ma sát mặt đất, không ngừng vang vọng.
Tô Tử Mặc vãn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại giật mình.
Hắn từng gặp nguy hiểm mấy lần, ‘Truy Phong’ đều sẽ có phản ứng này.
"Lại là một đầu súc sinh đã thông linh, hừ, ở trước mặt ta, cũng dám ồn ào!"
Thương Lãng chân nhân khẽ quát một tiếng, đưa ngón trỏ ra, nhẹ nhàng điểm một cái về phía 'Truy phong'.
Căn bản không kịp phản ứng, một tia hồng quang đã bắn tới 'Truy Phong'.
Ở trước mắt bao người, trong thân thể ‘Truy Phong’ đột nhiên bắn ra một luồng lửa nóng bỏng, trong nháy mắt đã lan ra toàn thân.
Hô!
Ngọn lửa này rất mạnh, muốn bao phủ cả Tô Tử Mặc vào trong!
Mặc dù Tô Tử Mặc không yếu ớt giống thư sinh bình thường, nhưng chưa từng thấy thủ đoạn quỷ quyệt bực này, hoàn toàn kinh sợ sững sờ tại chỗ.
Thấy Tô Tử Mặc sắp bị liệt diễm cuốn vào, ‘Truy Phong’ rên rỉ một tiếng, giống như phát điên chạy ra phía ngoài.
Đám người đang quỳ bị dọa vội chạy trốn tứ tán, ‘Truy Phong’ không chạy được mấy bước đã vô lực ngã xuống mặt đất, trong nháy mắt đã biến thành một đoàn tro bụi, không còn hài cốt!
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi mấy hơi thở, ngọn lửa này tuyệt đối không thuộc về thế gian!
Có thể tưởng tượng ra, nếu không có ‘Truy Phong’ kịp thời chạy đi, Tô Tử Mặc chỉ cần bị dính vào dù chỉ một chút hỏa diễm, cũng tuyệt đối không thể may mắn thoát khỏi.
"Hay cho một con tuấn mã thông linh hộ chủ, đáng tiếc." Lang vệ Tào Cương âm thầm tiếc hận.
Gió nhẹ lướt qua, tro cốt của ‘Truy Phong’ bay trên không trung, thật lâu không tiêu tan, giống như là đang cáo biệt chủ nhân của nó.
Tô Tử Mặc ngơ ngác nhìn lên, hai mắt phiếm hồng, dáng vẻ thất hồn lạc phách khiến người ta cảm thấy đau lòng người.
Sau một hồi lâu.
Trong mắt Tô Tử Mặc khôi phục lại tỉnh táo, thở ra một hơi thật dài, lần thứ hai ngẩng đầu, sắc mặt không thay đổi nhìn chằm chằm Thương Lãng chân nhân giữa không trung, bình tĩnh nói ra: "Nếu ngươi không giết ta, trong tương lai chắc chắn sẽ phải hối hận."
Nghe được câu này, đám người chung quanh đều nhìn Tô Tử Mặc giống như đang nhìn một người chết.
"Thật thông minh!" Chỉ có Lang vệ Tào Cương là thầm khen một tiếng: " Thương Lãng chân nhân này đã nổi sát ý, vừa ra tay chưa chắc đã không có ý muốn giết chết kẻ này. Nếu không có câu nói này, sợ rằng kẻ này khó thoát khỏi cái chết. Nhưng nói câu nói này, lấy ngạo khí của tiên nhân này, tuyệt đối sẽ không lại ra tay với hắn."
Tào Cương suy nghĩ chưa xong, đã nghe được Thương Lãng chân nhân cười nhạo nói: "Phàm nhân, ngươi chỉ là một tên dân đen không có linh căn, cả không có hy tu hành, nếu bàn về tư chất, ngươi còn không bằng đầu kia súc sinh vừa rồi! Chỉ bằng ngươi cũng khiến ta hối hận ?"
Tô Tử Mặc không phản bác, yên lặng nắm lấy một nắm tro cốt ‘Truy Phong’ từ dưới đất, quay người rời đi.
Trong mắt Thương Lãng chân nhân lướt qua một tia mỉa mai, lạnh nhạt nói: " Mặc dù sâu kiến hèn mọn có tâm cao đấy, nhưng sao có thể nào chạm đến cánh của ưng chứ."
Nhìn thấy Tô Tử Mặc yên ổn rời đi, Chu Định Vân lộ vẻ không cam lòng.
Nếu không có người này, sao hắn lại bị bắt vào trong lao ngục chịu nhiều đau khổ như vậy chứ, nghĩ đến đây, ánh mắt của Chu Định Vân trở nên oán độc, sắc mặt âm tình bất định, không biết đang tính toán cái gì.
Trầm Mộng Kỳ nhìn theo bóng lưng tịch mịch của Tô Tử Mặc, trong lòng thầm thở dài.
Không đến nửa canh giờ, nam nhân này đã mất đi tất cả, có lẽ chỉ còn lại có một chút kiêu ngạo đáng thương kia thôi.
Nhưng như thế thì có tác dụng gì chứ ?
"Aizzz, Tô nhị công tử mất đi công danh, biến thành dân đen, không khác gì phế nhân."
"Hai vị công tử Tô gia một văn một võ, những năm này vốn có thế quật khởi, không ngờ lần này lại gặp phải đả kích này, cũng may Tô đại công tử là Tiên Thiên cao thủ."
"Tiên Thiên cao thủ đỉnh thì có tác dụng gì, Tào đại nhân Lang vệ kia cũng là Tiên Thiên cao thủ, nhìn thấy tiên nhân không phải cũng bị dọa đến mức vội quỳ rạp xuống đất."
"Nghe ý tứ của tiên nhân kia, ngay cả tư cách tu hành của Tô nhị công tử cũng không có, sau này sợ là sẽ buồn bực sầu não mà chết."
Tô Tử Mặc cúi đầu dường như không nghe thấy lời nghị luận của đám người, chỉ yên lặng tiến lên.
"Tử Mặc, ngươi chờ một chút."
Thanh âm này quen thuộc như thế, chỉ là xưng hô này có chút lạ lẫm, trước ngày hôm nay, nữ tử kia sau lưng luôn thân mật gọi hắn là Tử Mặc ca ca.
Tô Tử Mặc bước chân không ngừng, tiếp tục đi tới phía trước.
Trầm Mộng Kỳ đuổi tới, trên chóp mũi thấm ra một chút mồ hôi rịn, đôi mày thanh tú hơi cau lại, thở dốc nói: "Tử Mặc, ngươi đọc sách đọc đến choáng váng à, vừa rồi quỳ một chút thì có sao đâu ?"
"Không quan trọng, chỉ là, ta không muốn." Tô Tử Mặc thản nhiên nói.
Bước chân của Tô Tử Mặc không ngừng, trong lòng Trầm Mộng Kỳ vốn rất tức giận, nghe được câu này, nàng càng nổi nóng, đi nhanh về phía mấy bước, ngăn trước người Tô Tử Mặc.
"Tô Tử Mặc, ngươi tỉnh táo một chút!"
Trầm Mộng Kỳ nhìn thẳng vào mắt Tô Tử Mặc, lớn tiếng nói: "Ngươi đừng nghĩ đến báo thù, tuyệt đối không có khả năng này. Ngươi mười bảy tuổi, đã bỏ qua tuổi tác luyện võ tốt nhất. Mà ngươi không có linh căn, căn bản là không có cách tu hành, dù sau này ngươi luyện võ có thể đạt tới hậu thiên, cảnh giới Tiên Thiên, vậy cũng chỉ lực lượng là phàm nhân, ở trước mặt tiên nhân vẫn không chịu nổi một kích!"
Tô Tử Mặc trầm mặc, chỉ lẳng lặng nhìn Trầm Mộng Kỳ.
Trầm Mộng Kỳ không địch lại ánh mắt của Tô Tử Mặc, cúi đầu xuống, nói khẽ: "Chúng ta quả thật có ước định, những năm này cũng đa tạ ngươi trợ giúp Trầm gia, nhưng... Chuyện kia dù sao đã qua. Hơn nữa, từ nay về sau, chúng ta chính là người của hai thế giới."
Tô Tử Mặc cười, có chút khiêu mi, "Thế giới của ngươi, không tầm thường sao?"
Trầm Mộng Kỳ nói: "Ngày tvà Chu Định Vân sẽ đi theo chân nhân rời khỏi Bình Dương trấn, bây giờ đến nói từ biệt cùng ngươi, không muốn tranh luận cùng ngươi những chuyện không có ý nghĩa này."
"Ngươi đi đi, Tô mỗ không tiễn, có duyên gặp lại."
Tô Tử Mặc mất hứng, vòng qua Trầm Mộng Kỳ đi thẳng về phía trước.
Khi hai người lướt qua nhau, chỉ nghe thấy Trầm Mộng Kỳ nhẹ giọng nỉ non: "Tình duyên của hai ta đã hết, tiên phàm cách xa nhau, sợ là... Sẽ không lại gặp."
Bước chân của Tô Tử Mặc hơi dừng lại, cuối cùng không nói gì nữa, chỉ rời đi.
Chương 2: Nữ tử thần bí
Lần đả kích này đã hoàn toàn lật đổ thế giới quan của Tô Tử Mặc, hóa ra trên đời này thật sự có tiên, hơn nữa một vị tiên nhân có chút lực lượng là có thể ngự trị trên cả đại quốc, chớ nói chi là Bích Hà cung ở phía sau.
Đối với Tô Tử Mặc, chuyện mất đi công danh cũng không tính là gì, nhưng từ nhỏ hắn đã làm bạn cùng ‘Truy Phong’, trong mắt hắn, ‘Truy Phong’ sớm đã không chỉ là một con ngựa, mà nó giống như người thân hơn.
Cũng không lâu sau, Tô Tử Mặc đã đi vào phủ đệ của mình.
Tòa phủ đệ này không lớn, chỉ có mấy gian phòng nhưng lại rất vắng vẻ, đây là quà tặng khi Tô Tử Mặc mười hai tuổi khảo trúng tú tài, đại ca Tô Hồng tặng cho hắn.
Tô Tử Mặc bưng tro cốt ‘Truy Phong’, đi tới cạnh một gốc cây đào ở giữa sân, chôn xuống dưới.
"Truy Phong, cây đào này là ta tự tay trồng, sau này các ngươi làm bạn với nhau nhé. Đợi một ngày, ta sẽ dùng máu tươi của Thương Lãng chân nhân để tưới lên tro cốt của ngươi!"
Trong mắt Tô Tử Mặc hắn lên tia máu, đứng lặng bên cây đào thật lâu, sau đó mới chậm rãi quay người.
Vừa quay người lại, Tô Tử Mặc đã nhìn thấy một người.
Đó là một nữ tử khoác trường bào màu đỏ như máu, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, không có vẻ kiều mị, không chút diễm lệ, không hề thi phấn trang điểm gì, dường như người này bước ra từ trong tranh vậy.
Tô Tử Mặc khẽ cảm thán, cổ nhân thường nói thanh thủy xuất phù dung, chắc chỉ là như thế này thôi.
Dung nhan thanh lệ tuyệt tục, lại cố tình khoác trường bào đỏ tươi như máu, có chút không hợp, nhưng cảm giác tương phản này, lại tạo thành một loại khí chất đặc biệt trên người nàng.
Hai năm trước, Tô Tử Mặc ra ngoài du lịch, trên đường trở về đã gặp nữ nhân này hôn mê bất tỉnh ở gần Thương Lang sơn mạch, lo nàng bị dã thú ăn thịt, nên hắn mang nàng về.
Sau khi về phủ đệ cũng không lâu, nữ tử áo bào đỏ này đã tỉnh lại, nhìn có vẻ cũng không có gì đáng ngại, chỉ là mặc kệ Tô Tử Mặc hỏi nàng về tên tuổi hay chỗ ở, nàng đều không trả lời.
Nữ tử áo bào đỏ ở chỗ này ở lần chính là hai năm, Tô Tử Mặc cũng chưa từng đuổi nàng đi.
Tòa phủ đệ này không có hạ nhân, Tô Tử Mặc không quen có người hầu hạ, một ngày ba bữa đều tự mình xư lý.
Hắn thấy có thêm một người cũng không sao, chẳng qua chỉ thêm một phần lương thực thôi mà.
Hai năm qua, mỗi lần Tô Tử Mặc làm món ăn gì ngon, đều sẽ làm thêm một phần đưa đến cửa viện cho nữ tử áo bào đỏ, đứng ngoài cửa viện gõ một cái sau đó tự rời đi.
Nữ tử áo bào đỏ rất ít khi lộ diện, Tô Tử Mặc chưa từng thấy nàng ra khỏi phủ đệ, thậm chí giữa hai người nói chuyện với nhau không quá năm câu.
Đừng nói người ở Bình Dương trấn, ngay cả Tô phủ đều không có người nào biết sự tồn tại của nàng.
Nữ tử này tên là Điệp Nguyệt, tính tình quái gở, kiệm lời ít nói, hiểu biết của Tô Tử Mặc đối với nàng cũng chỉ giới hạn trong những điều này.
Tô Tử Mặc không biết Điệp Nguyệt đứng ở sau lưng hắn từ lúc nào, chỉ là hôm nay, ánh mắt Điệp Nguyệt nhìn hắn có chút kỳ quái, rất khó diễn tả.
Tô Tử Mặc nhẹ gật đầu với nàng, sau đó quay trở lại gian phòng.
Thời gian hai năm tiếp xúc, song phương sớm đã quen với cách chào hỏi này, hơn nữa Tô Tử Mặc biết dù có mở miệng nói chuyện, Điệp Nguyệt cũng sẽ không để ý tới.
Tô Tử Mặc đóng chặt cửa phòng, lấy từ trong góc phòng một chuôi đao nhọn dài một thước, lưỡi đao loang lổ vết rỉ, cũng không biết đã bao lâu không dùng tới nó rồi.
Tô Tử Mặc lục lọi nửa ngày, lại tìm ra một khối đá mài đao, vẩy lên chút nước, vẻ mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo, chăm chú mài đao xuống khối đá.
Không lâu sau, dường như Tô Tử Mặc nhớ ra chuyện gì đó, đẩy cửa đi ra ngoài, nhìn Điệp Nguyệt đứng trong sân rồi dặn: "Điệp cô nương, hôm nay ngươi sớm đi nghỉ đi, ban đêm dù nghe được âm thanh gì cũng tuyệt đối không nên đi ra khỏi phòng."
Điệp Nguyệt từ chối cho ý kiến, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.
Chẳng biết tại sao, đột nhiên trong lòng Tô Tử Mặc xuất hiện một suy nghĩ quái dị.
Nếu bàn về khí chất và cảnh giới, Điệp Nguyệt trước mắt lại càng giống tiên nhân hơn, khí chất phiêu dật xuất trần, luôn thờ ơ với tất cả mọi chuyện, tiên nhân chân chính sao có thể nổi giận bởi vì một phàm nhân quỳ hay không, sai đó còn ra tay đả thương người?
Đương nhiên, suy nghĩ này chỉ chợt lóe lên, Tô Tử Mặc cũng không chú ý.
Tô Tử Mặc lấy một vò rượu từ dưới hầm rượu, lau bùn đất trên nắp bình, trên đường đi còn cố ý vẩy ra mấy giọt rượu mạnh, vừa vặn nối thẳng tới gian phòng của mình.
Đi tới cửa, Tô Tử Mặc buông tay ra, vò rượu rơi xuống đất vỡ vụn, rượu văng khắp nơi, tản ra hương rượu nồng nặc.
Điệp Nguyệt nhìn thấy rõ cả quá trình, khóe miệng nàng lộ ra một nụ cười như có như không.
Tô Tử Mặc đi vào phòng, cửa cũng không thèm đóng lại.
Đi vào trong góc phòng, Tô Tử Mặc tiếp tục mài đao.
Tối nay, nhất định không yên bình.
Tô Tử Mặc đang chờ.
Chờ một người...
...
Ban đêm, nguyệt hắc phong cao.
Một thân ảnh lén lén lút lút nhảy qua tường cao, chạy vào phủ đệ của Tô Tử Mặc.
Khi thân ảnh kia rơi xuống đất gây ra động tĩnh hơi lớn, bóng đen vội vàng lẻn vào trong góc, thân thủ cũng tương đối nhanh nhẹn.
Sau nửa ngày, trong sân vẫn im ắng, không có chút dị thường nào, bóng đen mới đứng dậy, trở tay lấy ra một chuôi chủy thủ lóe lên hàn quang từ bên hông.
Trên lưỡi chủy thủ sáng bóng, có thể lờ mờ nhận ra người này chính là Chu Định Vân cùng Trầm Mộng Kỳ bái nhập tiên môn!
Chu Định Vân là hạng người có thù tất báo, hắn vốn còn có chút kiêng kị Tô gia, cố kỵ công danh của Tô Tử Mặc.
Bây giờ Tô Tử Mặc đã biến thành dân đen, mà hắn lại bái nhập vào tiên môn, đã một bước lên trời, thế thì sao hắn có thể dễ dàng bỏ qua cho Tô Tử Mặc được?
Huống chi, chỉ cần qua đêm nay thần không biết quỷ không hay giết chết Tô Tử Mặc, ngày mai hắn sẽ cùng Thương Lãng chân nhân rời khỏi Bình Dương trấn.
Dù Tô gia có kịp phản ứng, cũng không dám tìm tới cửa, nếu khiến Thương Lãng chân nhân nổi giận thì kết cục chính là họa diệt tộc.
Chu Định Vân cũng không có võ nghệ gì, chỉ là thân thể tương đối cường tráng, tự nhận là muốn xử lý một tên thư sinh yếu đuối rất dễ dàng.
Thận trọng đi vài bước, Chu Định Vân ngửi được mùi rượu nhàn nhạt, ánh mắt quét qua, nhìn thấy ở cửa một căn phòng có vò rượu vỡ.
"Hắc hắc." Chu Định Vân yên lòng, cười gằn nói: "Dù sao cũng là kẻ chưa từng trải qua sóng gió gì, còn chơi trò mượn rượu giải sầu này, sợ là lúc này đã say như chết rồi. Cũng đúng lúc, lão tử cắ đứt gân tay gân chân của ngươi xong, sẽ chậm chậm tra tấn ngươi!"
Chu Định Vân nghênh ngang bước qua cửa phòng, thấy cửa chỉ khép hờ, hắn nhìn qua khe cửa liếc vào bên trong xem xét, chỉ thấy trên giường có một người đang nằm, chỉ là ánh sáng rất yếu ớt nên không nhìn rõ.
Chu Định Vân không suy nghĩ nhiều, mặt lộ vẻ dữ tợn, đưa tay đẩy cửa ra, sau đó nghiêng mình xông vào.
Trong phòng mùi rượu càng nồng, Chu Định Vân nhíu nhíu mày, rón rén đi tới bên giường.
Ngay khi Chu Định Vân đi tới mép giường, phía sau cánh cửa có một hình bóng không tiếng động đi ra, giống như quỷ hồn chốn U Minh.
Đột nhiên!
Trong bóng tối hiện lên một tia sáng lạnh, Chu Định Vân không kịp phản ứng đã cảm thấy trên cổ hơi lạnh, có chút đau nhói, bên tai vang lên một giọng nói lạnh như băng.
"Động một chút, ta sẽ làm thịt ngươi!"
Chỉ chớp mắt, phía sau lưng Chu Định Vân đã dâng lên một luồn hàn khí, lông tơ cả người đều dựng lên.
Dù có khí lực ngàn cân, Chu Định Vân cũng không sử dụng được nửa phần.
Hắn biết rõ, bây giờ gác trên cổ hắn tuyệt đối là một thanh binh khí sắc bén, ít nhất là loại có thể dễ dàng đâm rách cổ họng của hắn.
"Ngươi, ngươi, ngươi là ai ?"
Chu Định Vân luống cuống, hắn cảm giác cổ họng của mình giống như đã bị đâm rách, chất lỏng ấm áp từ trển cổ chảy xuống ngực.
Cảm giác này rất khủng bố!
Giống như là sinh mệnh lực đang trôi qua từng chút một nhưng hắn lại bất lực.
Chu Định Vân vội vàng không kịp chuẩn bị, cảm giác tóc của mình đột nhiên bị một người kéo mạnh về phía sau!
Da đầu truyền đến đau đớn tê dại, giống như muốn rơi xuống!
"A!"
Chu Định Vân thét lên một tiếng đau đớn.
Bị kích thích bởi nỗi đau đớn kịch liệt và uy hiếp tử vong từ lợi nhận, hai chân Chu Định Vân mềm nhũn, bịch một tiếng, quỳ rạp xuống đất.
Chu Định Vân chưa bao giờ cảm giác tử vong cách hắn gần như thế.
"Ngươi nhìn ta là ai." m thanh sau lưng Chu Định Vân lại vang lên, lạnh lẽo âm trầm, giống như lệ quỷ trong địa phủ tới lấy mạng.
Chu Định Vân duy trì một tư thế quái dị, ngửa đầu ra sau, cố gắng trợn to hai mắt nhìn lên.
Vừa nhìn một cái, Chu Định Vân đã bị dọa đến hồn phi phách tán.
Trong bóng đêm, vẻ mặt Tô Tử Mặc âm trầm, giữa lông mày mang sát ý, khôn còn một chút khí chất nho nhã của người đọc sách nào, đôi con ngươi sáng đến dọa người, ánh mắt còn sắc bén hơn cả chủy thủy trong tay hắn!
Trong nháy mắt này, Chu Định Vân chân chính cảm nhận được sát ý cùng quyết tâm của Tô Tử Mặc.
"Nguy rồi! Tô Tử Mặc mất đi công danh, biến thành dân đen, hắn thật sự muốn giết mình."
"Không được, ta đã bái nhập vào tiên môn, ta không thể chết!"
Trong điện quang hỏa thạch, trong lòng Chu Định Vân lóe lên muôn vàn suy nghĩ, cuối cùng chuyển thành dục vọng muốn sống mãnh liệt.
Chu Định Vân run giọng nói: "Ngươi, ngươi không thể giết ta, chân nhân biết được, ngươi, ngươi khó thoát khỏi cái chết..."
"Ha ha."
Tô Tử Mặc cười nói: "Bây giờ ta là một kẻ mệnh tiện, đang muốn kéo thêm một người chôn cùng, thực không khéo, chính ngươi lại chui đầu vào, vậy thì đừng trách ta."
Nụ cười của Tô Tử Mặc trong bóng đêm hiện lên trong mắt Chu Định Vân, lộ ra vẻ vô cùng khủng bố.
Giọng điệu bình bình đạm đạm kia càng khiến Chu Định Vân sợ hãi.
"Điên rồi, Tô Tử Mặc điên rồi!"
Ý nghĩ này chưa hết, Chu Định Vân đã cảm giác đao nhọn trên cổ họng lại giật giật.
Cảm giác đâm nhói truyền đến, tinh thần của Chu Định Vân trong nháy mắt đã sụp đổ.
"Tô, Tô nhị công tử, van cầu ngươi, tha cho cái mạng chó của ta, sau này ta sẽ không bao giờ làm chuyện ác nữa."
"Tô nhị công tử, Chu Định Vân ta thề với trời, sau này nếu may mắn có thể bái nhập tiên môn, cũng sẽ không đến báo thù ngươi, nếu không sẽ khiến ta chịu cản loạn tiễn xuyên tim mà chết."
Tô Tử Mặc không nói lời nào, chỉ híp hai mắt, sâu kín nhìn chằm chằm Chu Định Vân.
Loại trầm mặc này khiến trong lòng Chu Định Vân càng hoảng.
Chu Định Vân căn bản không mò ra tâm tư của Tô Tử Mặc.
Cũng không biết bao lâu sau, khi Chu Định Vân đã sắp tuyệt vọng, hắn đột nhiên cảm thấy da đầu của mình được buông lỏng, đao nhọn trên cổ cũng chậm rãi dời đi.
"Cút đi."
Tô Tử Mặc lạnh lùng nói.
Hai chữ này tựa như tiên âm, Chu Định Vân như được đại xá, lập tức lăn một vòng chạy ra gian phòng.
Bàn tay Chu Định Vân ôm chặt lấy cổ của che lại vết thương, vừa chạy đến trong viện, mới dám hít từng ngụm từng ngụm không khí.
Sau khi trở về từ cõi chết, Chu Định Vân cắn răng, ác niệm trong lòng lại nổi lên.
"Tô Tử Mặc dù sao cũng chỉ là một thư sinh, chỉ là chiếm được tiên cơ, hắn có thể có bao nhiêu khả năng?"
Chu Định Vân mắt lộ ra hung quang, nhịn không được quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Tô Tử Mặc đứng ở cửa, một bộ thanh sam, tay phải cầm một thanh đao nhọn dài một thước, ánh mắt băng lãnh, cả người giống như một đầu mãnh hổ lộ ra sát khí!
Trong ánh mắt kia mang theo một chút giễu cợt, giống như đã nhìn thấu tâm tư của Chu Định Vân.
Chu Định Vân vừa mới nỏi lên ý đồ xấu, trong nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.
Chu Định Vân không biết vết thương trên cổ của mình sâu bao nhiêu, cũng không biết Tô Tử Mặc còn có hậu thủ gì khác không, dù như thế nào, hắn đều không muốn mạo hiểm nữa.
"Quân tử báo thù, mười năm không muộn."
Chu Định Vân nghĩ như vậy, hốt hoảng vội vã chạy khỏi nơi này.