Virtus's Reader
Vĩnh Sinh

Chương 1: Mục 1

Mục lụcSau

CHƯƠNG - 3: THẦN THÔNG

Chương - 3: Thần thông

Dòng Long Uyên Hà, cuồn cuộn không dứt, ầm ầm sóng dậy, nhìn không thấy bến, giống như một con giao long đang ẩn núp dưới đáy sông vùng vẫy.

Đây là một con sông trọng yếu của Đại Ly, kéo dài vạn lý, nước chảy cuồn cuộn, sóng lớn tràn bờ, bắt nguồn từ Long Uyên tỉnh. Cũng vì thế nơi đây mới được gọi là Long Uyên tỉnh.

Đêm tối.

Từ xa nhìn lại Long Uyên Hà giống như một con hắc long thật lớn, từ trên cao phóng mắt nhìn xuống, trông thật tráng lệ khiến người ta có cảm giác cuộc sống của cư dân xung quanh đây đều phồn hoa no đủ.

Ánh trăng sáng tỏ xuyên qua đóa hoa sen, gió đêm hiu hiu thôi đung đưa đám cỏ lau càng tăng thêm một loại ý cảnh tuyệt vời.

Thế nhưng ở thượng lưu ngoài trăm dặm Long Uyên tỉnh, trên bờ cát một người mặc y phục ám kim sắc, vóc người cao to khôi ngô, một trung niên liên tục chạy băng băng, còn nhanh hơn ba phần so với loại báo săn nhanh nhất.

Xoẹt xoẹt! Tốc độ chạy của hắn vậy mà khiến không khí bị xé rách tạo thành một luồng khí thật dài, luồng khí này di chuyển như làn sóng, như nước sông bị khuấy động mà nổi giận.

Thiên lý mã nhanh nhất cũng không bằng nửa tốc độ của hắn.

Vù! Vù! Vù!

Trong lúc trung niên chạy băng băng, đột nhiên phía trước bờ sông có một vài cây đuốc bùng cháy! Bóng người chớp động! Cuối cùng vô số thanh âm kình nỗ (tên) gào thét phá không mà đến.

"Phi Hạc Liên Nỏ!"

Trung niên đối mặt với mưa tên khẽ cau mày, thân thể nằm xuống, chỉ cách mặt cát một khe nhỏ, dĩ nhiên đã tránh được làn mưa tên trong đường tơ kẽ tóc.

"Bạch Hải Thiện, ngươi trốn không thoát đâu. Mau đem Cửu Khiếu Kim Đan, Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ giao ra đây! Đầu quân về bên ta, không chỉ miễn cho tội chết còn có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý. Với thân thể ngươi đã tu luyện tới cảnh giới thập trọng thần biến! Bên ta tuyệt đối sẽ để ngươi làm khách quý!"

Ánh đuốc sáng trưng, mấy trăm người vây quanh trung niên được gọi là Bạch Hải Thiện.

Trong đó một người thủ lĩnh chắp tay đứng đó, trong lúc nói chuyện vẫn toát ra khí thế uy nghiêm trời sinh. Hắn mặc một bộ hoa phục, mái tóc hoa râm, trên mặt có vài nét tang thương, hai mắt đặc biệt sáng rực, dưới ánh trăng phản xạ giống như bảo thạch.

"Long Uyên Phương gia, Phương Trạch Sơn!"

Bạch Hải Thiện đứng lại nhìn tên thủ lĩnh đang nói, sau đó lại nhìn bốn phía, phát hiện xung quanh có đến mấy trăm người lực lưỡng, chia làm từng tầng, tầng bên trong võ sĩ cầm trường kiếm phát ra tinh quang lấp lánh, tầng ngoài là các võ sĩ một tay mang liên nỏ, một tay cầm đuốc, phong tỏa bốn phía.

Mấy võ sĩ cầm liên nỏ, trên thân liên nỏ điêu khắc nhũ bạch sắc tiên hạc uốn lượn, nỗ tiễn từ mỏ chim hạc bắn ra.

Loại liên nỏ này tầm bắn cực xa, lực xuyên thủng rất mạnh, đúng là binh khí của Phương gia chắc có được từ Vũ Hóa Môn.

"Không sai, chính là ta."

Phương Trạch Sơn mỉm cười nói:

"Nghĩ không ra Bạch Hải Thiện tiên sinh cũng biết đến kẻ hèn này.

"

Ca ca ngươi chính là Phương Trạch Đào tổng đốc Long Uyên, làm tướng ở biên cương, là người nổi tiếng nhất Phương gia, là kẻ thân cận của hoàng đế Đại Ly, ta đứng trên đất của Phương gia, sao lại không biết được một vài tin tức đây? Chỉ có điều các ngươi có thể biết trên người ta có Cửu Khiếu Kim Đan và Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ. Xem ra tin tức lấy từ Vũ Hóa Môn.

" Bạch Hải Thiện tuy rằng bị bao vây, nhưng vẫn không chút nào để ý, chậm rãi nói.

"

Gia tổ ta chính là đệ tử của Vũ Hóa Môn, lần này biết được nơi ở của Bạch Hải Thiện tiên sinh chính là phi hạc của Vũ Hóa Môn đưa thư tới.

" Thân thể Phương Trạch Sơn khẽ động, bước lên phía trước, khớp xương rung nhè nhẹ, như diễn tấu một loại âm nhạc nhẹ nhàng.

"

Bạch Hải Thiện, ngươi tại cổ mộ Hoàng Tuyền Sơn tìm được Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ và Cửu Khiếu Kim Đan, người khác không biết thế nhưng Vũ Hóa Môn lại biết rõ ràng.

"

"

Cửu Khiếu Kim Đan là đan dược có thể giúp người tiến tới thần thông bí cảnh. Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ ẩn chứa một bảo tàng bí mật to lớn. Phương gia các ngươi đều muốn, chẳng lẽ có mưu đồ làm loạn?

" Bạch Hải Thiện sang sảng cười.

"

Câm miệng! Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ, Phương gia tự nhiên là hiến cho hoàng thượng. Mà Cửu Khiếu Kim Đan có thể khiến Phương gia ta xuất hiện một vị cao thủ tiên lên thần thông bí cảnh, làm cho địa vị Phương gia càng vững chắc tại triều đình.

" Phương Trạch Sơn đột nhiên quát: "

Xem ra Bạch Hải Thiện ngươi không muốn giao ra hai thứ này. Vậy ta đây không còn cách nào khác là tới lấy mạng nhà ngươi!

"

"

Phải vậy không!

"

Đồng tử trong mắt Bạch Hải Thiện đột nhiên co lại, tinh quang bạo xạ! Ầm ầm! Thân thể hắn trùng xuống, y phục cả người rung lên phần phật, cơ thể như người cá, lại như hình rồng, hắn bước một bước đã hơn mười bước của thường nhân, thẳng đến trước mặt Phương Trạch Sơn, khi Phương Trạch Sơn kịp phản ứng lại, cơ hội cũng đã mất.

Phành phạch, phành phạch...

Phương Trạch Sơn chỉ cảm thấy không khí bốn phía mạnh mẽ bị đè ép thoát ra, khoảng không trong thời gian ngắn hình thành một pho cự quyền, liên tục to dần trong ánh mắt hắn, dường như muốn đem đầu của mình chấn nát vậy.

Một quyền ra oai, mãnh liệt như bão.

"

Hạc Vũ Trường Không!

" Ranh giới sinh tử trước mắt, Phương Trạch Sơn cuối cùng cũng hiển lộ ra thực lực hơn người, hai khối cơ vai rắn chắc run lên, bá! Giống như tiên hạc giương cánh, thân thể nhẹ nhàng bay bổng, nương theo quyền phong mà động. Thân thể thoáng cái đã tránh thoát.

"

Tốt, Tùng Hạc Vạn Thọ quyền. Ngươi đã tu luyện thân thể tới cảnh giới chín trọng thông linh, chỉ có điều vẫn không phải là đối thủ của ta! Gọi ca ca ngươi Phương Trạch Đào đến đây đi!

"

Trong lúc nói chuyện thân thể Bạch Hải Thiện cũng không dừng lại, mà là xông thẳng vào trong đám người.

Bụp bụp bụp bụp bụp bụp!

Một hộ vệ trực tiếp bị đánh nát đầu, phơi thây tại chỗ, năm hộ vệ nơi thái dương bị ngón tay của hắn xuyên thủng, máu tươi đầm đìa, sau đó mười tên hộ vệ khác bị thân thể quỷ mị của hắn đụng phải bay lên, ngũ tạng vỡ tan, giống như bị mã xa nghìn cân quét qua vậy.

Thân thể tu luyện tới cảnh giới thập trọng thần biến, ngũ mã không thể phân thây, đủ có thể thấy được lực lượng hùng hồn, gân cốt cường hãn cỡ nào, quả thực là đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, là hung khí của nhân gian.

Ngay lập tức mấy trăm người vây quanh trong nháy mắt đã bị Bạch Hải Thiện phá tan.

"

Phương Trạch Sơn, ngươi dám chặn đường cướp đồ, giờ ta tạm lưu lại cái đầu trên cổ nhà ngươi, ngày sau lại đến lấy.

" Bạch Hải Thiện phá tan vòng vây, nghênh ngang bước đi.

Mấy tên hộ vệ còn lại đều cầm "

Phi Hạc Liên nỏ

" Vọt tới, thế nhưng nỗ tiễn bắn lên thân thể hắn, lại bị ám kim sắc y phục ngăn trở, không xuyên vào nổi.

Hiển nhiên hắn ám kim y phục đúng là nhất kiện bảo y, không sợ đao kiếm.

Có bảo y phòng thân, lại chống được sức của năm ngựa kéo, trong thiên hạ còn ai có thể ngăn được?

"

Bạch Hải Thiện, đã đến đây, sao phải vội vã ra đi như vậy?

" Đúng lúc này, một thanh âm mờ ảo giống như làn khói đột nhiên vang lên.

"

Ai!

"

Bạch Hải Thiện đột ngột dừng bước, thân thể không bất động vững vàng như núi, tinh thần cô đọng thành một đoàn, tản ra bốn phía.

Sau đó trong tròng mắt xuất hiện một bóng hình bạch y nữ tử, da thịt nõn nà, mi mắt như trăng rằm, băng cơ ngọc cốt, lả lướt dưới ánh trăng hạ xuống.

Giống như tiên tử trong nguyệt cung đi ra vậy!

Lại vừa giống như long cung long vương công chúa trong dòng Long Uyên Hà!

Thiên địa như được gột rửa, một mùi vị thánh khiết dập dờn xung quanh.

Bạch y nữ tử vừa xuất hiện, đám hộ vệ đều trang nghiêm mà đứng đồng thanh hô: "

Tiểu thư!

"

Phương Trạch Sơn cũng dừng lại: "

Thanh Tuyết, ngươi tại sao đã trở về rồi.

"

Bạch y nữ tử này chính là Phương gia tiểu thư, Phương Thanh Tuyết.

"

Nhị thúc, Cháu mới từ Vũ Hóa Môn trở về.

" Phương Thanh Tuyết hướng Phương Trạch Sơn phía gật đầu, "

Chuyện nơi đây giao cho cháu đi.

"

"

Giao cho ngươi? Khẩu khí thật là lớn!

" Bạch Hải Thiện nhìn Phương Thanh Tuyết đột nhiên nhấc tay, u u u, u u u, một đạo ô quang bắn thẳng đến Phương Thanh Tuyết.

Đạo ô quang này từ bàn tay Bạch Hải Thiện phóng ra, toàn bộ đều sắc bén như lưỡi cưa.

Đây là ám khí sát thủ của Bạch Hải Thiện, có tên "

Ô Sát Luân

" Do ô cương rèn thành, lại trong tay một kẻ có lực lượng tương đương với ngũ mã khi vung ra, trong vòng ba trăm bước ô quang chợt lóe bất luận là cao thủ đến đâu thân thể cũng đều bị xuyên thủng.

Một chiêu này đúng là đòn giết người lợi hại nhất của Bạch Hải Thiện, hắn rất tự tin, cho dù là cao thủ cấp thần biến cũng khó thoát khỏi cái chết!

Thế nhưng biến hóa dị thường đã xảy ra.

"

Ô Sát Luân

" Cách thân Phương Thanh Tuyết ba thước, đột nhiên dừng lại! Giống như xung quanh thân Phương Thanh Tuyết có một vòng lực lượng vô hình đem vạn vật đều đóng băng lại.

Tách tách, tách tách, tách tách tách.....

Một mảnh điện võng như tơ nhện, tinh mang nhấp nháy, xuất hiện xung quanh Phương Thanh Tuyết, mọi người có cảm giác luồng điện lưu cường đại làm toàn thân mình tê dại, lông tóc đều dựng đứng.

Điện lưu quật lên "

Ô Sát Luân

", Ô Sát Luân giống như cây nến bị ngọn lửa hòa tan, từng giọt rơi trên mặt cát, nhiệt độ kim loại nóng chảy đem hạt cát bốc hơi thành sương mù.

Xung quanh thân thể lại có luồng điện võng dày đặc! Nung chảy kim loại!

Loại lực lượng này không phải là con người có thể tạo ra, mà là quỷ thần!

"

A! Thần thông bí cảnh! Ngươi đã bước chân vào cảnh giới thần thông bí cảnh! Tuổi còn nhỏ như vậy mà đã tu luyện đến cảnh giới này, thật là kinh nhân! Phương gia thật không tầm thường! Tiên Đạo môn, Vũ Hóa Môn lại xuất hiện một kẻ thiên tài!

" Bạch Hải Thiện khiếp sợ điên cuồng hét lên. Sau đó quay đầu chạy!

Thân thể khi tu luyện tới cực điểm, phát ra khí lực cường đại. Trái tim vận chuyển máu cung cấp cho đại não một lượng lớn chất dinh dưỡng, đại não từ từ khai phá tiềm năng, trải qua phương pháp tu luyện đặc thù, loại tiềm năng này sẽ biến thành một loại pháp lực thần bí có thể thao túng sấm sét, ngọn lửa, bay trên không trung, ngự kiếm giết người, đều là chuyện mà thường nhân không có khả năng làm được.

Đây chính là thần thông bí cảnh!

Trong thiên hạ cao thủ võ đạo rất nhiều, thế nhưng để tu luyện tới thần thông bí cảnh, vạn người cũng không có nổi một.

Thần thông bí cảnh, chỉ một bước, nhưng đó chính là một bước ngăn cách giữa người thường và thiên nhân!

Bạch Hải Thiện tuy rằng tu luyện thân thể tới cảnh giới cực hạn là thần biến, thế nhưng để đột phá bước vào thần thông bí cảnh, đúng là so với lên trời còn khó hơn.

Đối phó với cao thủ đã bước vào thần thông bí cảnh, Bạch Hải Thiện chỉ có thể chạy trốn.

"

Tử Điện Âm Lôi Đao...

"

Nhìn Bạch Hải Thiện chạy trốn, chỉ trong mấy nhịp thở đã thoát khỏi tầm mắt của mình, bạch y Phương Thanh Tuyết phiêu phiêu, một tiếng trầm thấp rả rích vang lên, ngón tay vung lên, một đoàn quyền đầu đủ cỡ từ ngón tay xuất hiện, sau đó mãnh liệt bắn phá ra, hóa thành sáu đạo đao mang, nháy mắt đã bay ra nghìn bước, cách không chém tới!

Điện lưu cường đại như bão táp cuốn tới, khiến cỏ lau trên bờ sông bốc cháy.

Ầm!

Không thể né tránh nửa điểm.

Cả người Bạch Hải Thiện đều bị đánh trúng! Nhất thời truyền ra mùi vị khét lẹt. Kiện bảo y nọ có thể chống lại đao kiếm, cũng bị điện lưu cường liệt xé rách.

Rầm!

Hắn chạy như điên, nhanh chóng nhảy xuống dòng Long Uyên Hà.

"

Sinh cơ bị diệt, chạy thì có tác dụng gì?

" Phương Thanh Tuyết bước tới, thân thể trôi nổi trên không trung lướt trên mặt nước, đạp lên ngọn sóng mà qua, nàng đã phát hiện chỗ Bạch Hải Thiện nhảy xuống, đan thủ liền đánh xuống.

Một đoàn hấp lực cường đại từ tay nàng phát ra, nước sông bị hút lên, hình thành một cây cột nước thô to. Thân thể Bạch Hải Thiện bị nhốt trong cột nước.

"

Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ!

" Phương Thanh Tuyết nhìn thân thể Bạch Hải Thiện, ngón tay vung lên, một quyển đồ họa cổ và một hộp kim thiết bị pháp lực của nàng hút lấy.

Mắt thấy hai kiện báu vật có một không hai sẽ rơi vào tay Phương Thanh Tuyết, tình huống đột nhiên phát sinh biến hóa. Khi pháp lực thâm nhập vào, quyển đồ họa cổ đột nhiên chấn động, bá! Một tiếng, liền mở ra.

Cảnh vật trong bức hoạ đen kịt một mảnh, thâm u, mờ mịt, giống như Cửu U hoàng tuyền, loáng thoáng thấy một đầu giao long đang ẩn núp bên trong, dường như đang ngủ mà không phải ngủ, như tỉnh mà lại chưa tỉnh.

Giao long chợt mở mắt, mang theo Bạch Hải Thiện băng băng lặn xuống dòng sông, nháy mắt đã không còn cái bóng.

"

Thì ra Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ không thể nhiễm pháp lực, nên pháp lực của ta tiến vào nó liền thức tỉnh! Không hổ là nhất kiện thượng cổ kỳ trân, ẩn chứa vẻ thần bí huyền ảo.

"

Phương Thanh Tuyết có điều lo lắng nhìn về phía dòng sông, một cái bóng cũng không còn lưu lại. Giao long một khi dưới nước trong nháy mắt có thể bơi đi nghìn dặm, sao có thể đuổi kịp đây?

"

Thanh Tuyết, ngươi đã tu luyện tới thần thông bí cảnh! Nhà ta trăm năm qua cuối cùng cũng xuất hiện một cường giả đạt tới thần thông bí cảnh!

" Phương Trạch Sơn kích động vạn phần, tuy rằng để Bạch Hải Thiện chạy thoát, thế nhưng trong lòng hắn lại vui vẻ phi thường.

"

Nhị thúc, người nên phái người xuống phía dưới tìm tòi. Tại bến cảng Long Uyên tỉnh, thượng du hạ du đều phải tìm tòi. Bạch Hải Thiện đã trúng Tử Điện Âm Lôi Đao của cháy, sinh cơ đã hết sống không được bao lâu nữa. Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ bất quá cũng chỉ hấp thu một ít pháp lực để dẫn động đại trận ẩn chứa trong đó mà thôi, nếu không có gì trở ngại tìm được hai kiện đồ vật đó, cháu phải dâng cho chưởng giáo Vũ Hóa Tiên Môn.

"

Ngữ khí Phương Thanh Tuyết nhàn nhạt: "

Cháu về trước ra mắt phụ thân đây.

"

Nói xong câu đó vị nữ tử đã tu luyện tới thần thông bí cảnh này giống như một con tiên hạc, biến mất trên không trung trong tầm mắt mọi người.

"

Truyền lệnh xuống phía dưới, các quan viên của huyện, phủ đều phải điều động nhân thủ, tìm tòi khắp nơi!

" Phương Trạch Sơn phát ra mệnh lệnh.

Gia chủ Phương gia chính là tổng đốc Long Uyên tỉnh, đại tướng quân ở biên cương, tự mình chỉ huy binh mã một tỉnh, có quyền lực tối cao đối với quân đội, dân chúng, chỉ cần hại lệnh xuống phía dưới, giống như tiếng sấm rền vang không người nào dám chống lại.

Bịch! Bịch! Bịch!

Từ tối qua cho đến sáng nay, Phương Hàn lúc làm xong việc, sau đó lặng lẽ trốn ra ngoài thành đến bãi cỏ lau tại Long Uyên Hà, dựa theo pháp môn rèn luyện lực lượng đã học trộm được, hắn liên tục bắt chước các loại động tác, rèn đúc lực lượng của chính mình.

Bị Phương gia nhị tiểu thư Phương Thanh Vi quất cho mười roi, sau lại thưởng bạc, Phương Hàn lại càng quyết tâm khổ luyện.

Tay chân của hắn đều được buộc mấy bao cát nhỏ, chạy, nhảy, động tác liên tục, cố gắn đem tay chân vùng thắt lưng, rèn luyện tới trình độ rắn chắc mạnh mẽ.

Mỗi buổi sáng mấy người hạch tâm đệ tử Phương gia kia tu luyện "

Tùng Hạc Vạn Thọ quyền

", từng chiêu từng thức trong lòng Phương Hàn đã nhớ kỹ. Nhưng hắn vẫn chưa luyện tập.

Bởi vì hắn minh bạch phải đem tay chân và thắt lưng rèn luyện đến khi rắn chắc có đầy đủ sự mềm dẻo, lúc đó mới có thể rèn luyện chiêu thức. Bằng không cũng vô dụng, bất luận chiêu thức gì, nếu không có lực lượng cũng chỉ là một cái thùng rỗng mà thôi.

Dưỡng sinh, luyện lực, chiêu thức, là tam trọng, phải từng bước một tu luyện.

Từng quyền từng quyền đánh ra, mồ hôi văng khắp nơi, tia nắng ban mai đã xuyên qua đám cỏ lau báo hiệu một ngày mới đã đến.

Ôi chao!

Đột nhiên Phương Hàn buông bao cát ra, liên tiếp đánh mấy trăm quyền, cũng cảm thấy sao kim lượn lờ trước mắt, đầu phát ra tiếng ong ong, thể lực tiêu hao đến cực hạn.

Hai chân hắn vô lực bịch một tiếng xụi lơ nằm xuống.

"

Vẫn chưa được, mấy ngày này tuy rằng dùng năm lượng bạc cải thiện sinh hoạt, thế nhưng vẫn không thể so được với mấy tên đệ tử hạch tâm của Phương gia, mỗi ngày bọn họ đều ăn tổ yến, lộc nhung, nhân sâm, ô kê. Mà ta chỉ có năm lượng bạc, thỉnh thoảng ăn vài miếng thịt, căn bản không thể mỗi ngày tiến hành rèn luyện kịch liệt như vậy.

"

Phương Hàn nằm trên bờ cát ngửa mặt lên trời thở dài.

Thì ra mấy ngày này hắn học trộm võ công, rồi len lén rèn luyện mặc dù có thành công một chút, thế nhưng xa xa mới bằng đám đệ tử Phương gia. Dù sao cơ sở dưỡng sinh cũng kém quá xa.

Nếu cứ như vậy, hắn cũng không có khả năng đem thân thể rèn luyện đến cảnh giới thần lực.

"

Sinh ra đã là nô lệ, đọc sách cũng không cách nào trở nên nổi bật. Võ công lại càng không có cách nào tu luyện. Chẳng lẽ cả đời ta vẫn chỉ là một hạ nhân, nô bộc? Vĩnh viễn không có ngày nổi danh?

"

Phương Hàn lẩm bẩm nói...

Ào, ào!

Đúng lúc này giữa đám cỏ lau ven sông truyền đến tiếng nước khua. Hình như có một con cá lớn mắc cạn.

"

Chuyện gì xảy ra vậy?" Phương Hàn cố nén tấm thân mỏi nhừ bò dậy, bước tới nơi phát ra thanh âm, rõ ràng có một người đang trôi nổi ở đó!

Người này mặc y phục ám kim sắc.

Chương - 4: Cửu khiếu kim đan

"Có người chết đuối sao?"

Phương Hàn vội vã nhảy xuống nước, đem người nọ vớt lên.

"Không còn thở nữa, đây chắc là một xác chết trôi."

Khi Phương Hàn cứu người này, trái tim hắn đập liền mạnh. Tràng cảnh trước mắt cũng khiến kẻ khác kinh hãi.

Người này thực đã chết, toàn thân phù thũng, trên ngực xuất hiện vết thương thật dài, lại bị đốt cháy nữa.

"Người này bị sét đánh sao?"

Phương Hàn thấy vết thương, chợt nhớ lại, trước đây ở quê có người bị sét đánh, mùi khét cũng như vậy.

Trên thân tử thi là một bộ y phục vô cùng hoa lệ, màu ám kim sắc, giọt nước ở trên lại như rơi trên lá sen cuộn tròn chảy xuống, không dính lại nửa điểm, hơn nữa cầm trong tay vô cùng mềm mại, trơn nhẵn, Phương Hàn làm nô tài ở Phương gia cũng gặp không ít, thế nhưng vải vóc giống như vậy lại chưa từng thấy qua.

"Làm sao bây giờ? Nên báo quan, hay làm thế nào đây? Một cái mạng cũng không phải chuyện đùa!"

Phương Hàn chuẩn bị bỏ lại thi thể rồi chạy đi báo quan, thế nhưng hắn lại do dự nghĩ:

"Người này ăn mặc như vậy chắc là một đại nhân vật, sao lại chết ở chỗ này? Nếu như hắn làm chuyện gì đó phạm pháp, mình đi báo quan, mà bọn họ lại truy hỏi, chỉ sợ sẽ rước phiền phức vào thân, còn không bằng đem hắn đi chôn, xuống mồ an lành, coi như chuyện gì cũng không có phát sinh. Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện."

Trong lòng nghĩ vậy, Phương Hàn liền kéo thi thể chuẩn bị tìm một chỗ chôn.

Bịch!

Đúng lúc này, trong thi thể đột nhiên rơi ra một vật giống như vàng mà không phải vàng, sắt cũng không phải sắt. Đó là một cái hộp to cỡ lòng bàn tay, giống như nghiên mực, rất nặng.

Cùng lúc đó lại rớt xuống một pho cổ quyển đồ họa.

Hử?

Phương Hàn nhặt lấy hộp kim thiết, cúi xuống nhặt tiếp pho cổ quyển đồ họa, liền phát hiện bối cảnh trên mặt cổ quyển đồ họa một mảnh đen kịt, loáng thoáng thấy một cái bóng giao long đang ẩn núp, hình như đó cũng không phải là một bức họa, mà là một khung cửa sổ, giống như nối thông với một không gian khác.

"Một bức tranh, cũng là một bảo vật, nước cũng không thấm. Nếu là vật tầm thường, chỉ cần nhiễm một chút nước là tan ra ngay."

Phương Hàn gật gù nghĩ, tuy rằng không biết gì về tranh chữ, thế nhưng dựa theo lẽ thường, hắn cũng đoán được đó là một bảo vật.

Hắn tiếp tục quan sát hộp kim thiết, chỉ thấy trên mặt có một chiếc khóa nho nhỏ bằng vàng.

Lòng hiếu kỳ nổi lên, hắn liền kiếm một tảng đá bên bờ sông, cố sức đập, răng rắc, chiếc khóa bị đập vỡ.

"Đúng là vàng thật a, một lượng vàng tương đương với mười hai quan ngân, cái khóa này cũng đáng bốn năm lượng. Chỉ có điều đây là vật của người chết, mình có nên lấy không? Có câu nói, quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo..."

Phương Hàn trầm tư một hồi:

"Phì, ta bất quá chỉ là một tên gia nô mà thôi, cái gì mà quân tử với lại không quân tử, trong sách không phải cũng có câu, không có ở đây, không lấy mới lạ sao? Lấy."

Phương Hàn nắm lấy chiếc khóa vỡ dấu vào trong ngực.

Sau đó hắn mở hộp ra.

Nắp hộ vừa mở, đồ vật bên trong liền lộ ra.

Một quả đan dược to cỡ ngón cái màu ô kim, kỳ quái chính là, trên viên đan dược này còn có chín lỗ nhỏ, trong chín lỗ nhỏ tản mát ra mùi thuốc nồng nặc, Phương Hàn vừa ngửi liền cảm thấy tinh thần thoải mái, toàn thân nhẹ nhàng, bao nhiêu mệt nhọc đều bị quét sạch.

Càng thần kỳ chính là, chín lỗ nhỏ lại giống như sinh mệnh, bên trong ẩn chứa khí lưu, liên tục phập phồng, phun ra nuốt vào. Hình như bên trong ẩn chứa một cỗ sinh mệnh lực kỳ lạ.

"Mai đan dược này còn kỳ diệu gấp trăm nghìn lần so với Linh Chi Hoàn, Tuyết Tham Hoàn của Phương gia."

Phương Hàn có thấy qua đám đệ tử Phương gia tu luyện võ công, thỉnh thoảng lại dùng dược hoàn để bồi dưỡng, dược hoàn đó đều qua nghìn lần luyện chế mới tạo thành, thế nhưng lại không thể sánh bằng viên đan dược trước mắt, có thể nói là cách xa một trời một vực.

"Ta cũng nghe đám đệ tử Phương gia nói qua, nghe đồn dùng linh đan diệu dược có thể đả thông gân cốt, điều trị nội thương, rửa sạch tụ huyết, hoạt lạc tinh thần, dùng một viên có thể tiết kiệm rất nhiều năm khổ công rèn luyện thân thể, bù đắp nguyên khí không đủ của bản thân. Chẳng lẽ mai kim đan này, chính là loại dược vật đó, ta chỉ ngửi mùi cũng cảm giác tinh thần sảng khoái."

Phương Hàn cầm mai Cửu Khiếu Kim Đan này lên, cảm giác như nắm một con bọ cánh cam vậy, hắn ngẫm lại xem mình có nên nuốt vào hay không,

Chỉ có điều suy nghĩ nửa ngày, hắn cũng không dùng ngay, dù là thuốc bổ cũng không thể ăn bậy.

Đám đệ tử Phương gia mỗi ngày dùng dược vật cũng đều đúng hạn, đúng số lượng, cân nhắc cẩn thận xong mới dám dùng.

Phương Hàn cũng không phải kẻ ngu, đương nhiên là biết, dù là linh đan diệu dược, nếu như không biết cách dùng cũng dẫn đến lợi ít mà hại nhiều.

"Vị đại nhân này, thi thể của ngươi để ta vớt được, ta sẽ chôn cất ngươi, xuống mồ rồi sẽ yên ổn, hai kiện đồ vật này coi như là thù lao, hai chúng ta không ai nợ ai."

Phương Hàn đem Cửu Khiếu Kim Đan đặt vào trong hộp, cúi xuống tử thi nói.

Hắn vừa nói vừa cố gắng kéo thi thể.

Nào biết khi di chuyển, thi thể này liền khẽ động rồi đột nhiên ngồi dậy rồi lẩm bẩm

"Thần thông bí cảnh, quả nhiên không phải tầm thường! Vũ Hóa Môn không hổ là một trong thiên hạ Tiên Đạo thập đại môn phái! Phương Thanh Tuyết không hổ là một trong những đệ tử kiệt xuất, xem ra thiên hạ lại xuất hiện thêm một vị cường giả. Chỉ là ta muốn xem ngươi có thể hay không đạt đến thần thông chi đạo cầu được trường sinh bí cảnh! Dù là tiến vào thần thông bí cảnh, sau trăm tuổi cuối cùng sẽ chết. Chỉ khi bước vào trường sinh bí cảnh mới chân chính siêu thoát..."

"Xác chết vùng dậy! Không đúng, nghe đồn cương thi không biết nói, mà ban ngày cương thi cũng không xuất hiện."

Mà thi thể này lại ngồi dậy còn lẩm bẩm nói chuyện, Phương Hàn cả kinh thầm nghĩ đây cũng không phải chuyện đơn giản.

"Là ngươi đã cứu ta sao?"

Thi thể nghe thấy tiếng động, ngoái đầu nhìn lại liền thấy Phương Hàn, ánh mắt thâm trầm, hỏi.

"Thì ra ngươi vẫn còn sống."

Phương Hàn lấy lại bình tĩnh, trấn định nói.

"Không ngờ ngươi lại trấn định như vậy! Nhìn ngươi ăn mặc, đúng là một gã nô tài, sao lúc phát hiện ra ta, ngươi không đi báo quan. Phải biết rằng nếu như đem tin tức của ta báo quan, có thể kiếm được bộn tiền đó."

Ánh mắt thi thể âm lãnh, giọng nói phiêu hốt, dường như đang đợi phản ứng của Phương Hàn, nếu như có điểm không đúng, hắn lập tức sẽ hạ độc thủ.

"Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Tuy chiếm được phần thưởng nhưng lại bị ngươi oán trách cũng không phải là chuyện tốt. Ta muốn chiếm được hai kiện bảo vật trên người ngươi, không cần làm cũng phát tài mới là vương đạo. Chỉ có điều ngươi vẫn còn sống, vậy hai kiện bảo vật này trả lại cho ngươi."

Phương Hàn đem Cửu Khiếu Kim Đan và Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ ra, hắn làm nô tài trong Phương phủ điều tối trọng yếu là quan sát sắc mặt và giọng điệu của chủ nhân, bằng không để đắc tội với chủ nhân, mình chết như thế nào cũng không biết.

Người trước mắt này hiển nhiên là một kỳ nhân, chỉ sợ khẽ trở bàn tay là có thể giết mình.

"Không cần làm cũng phát tài mới là vương đạo... Những lời này nói cho cùng, bản thân Bạch Hải Thiện ta thấm thía nhất, ngươi là nô tài trong phủ nào?"

Bạch Hải Thiện nhớ tới chuyện Cửu Khiếu Kim Đan, Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ do bị lộ tin tức mới bị người truy sát thở dài hỏi.

"Long Uyên tỉnh, nô tài của Phương gia."

Phương Hàn liếm liếm môi nói.

"Nô tài của Phương gia sao?"

Sắc mặt Bạch Hải Thiện trầm xuống, sau đó lại hòa hoãn nhìn bốn phía dưới mặt đất:

"Nói vậy ngươi cũng là một kẻ không cam lòng làm kiếp nô tài cho nên mới ở chỗ này, len lén tu luyện võ công. Trên mặt đất đầy vết chân của ngươi, đúng là đang luyện lực. Ngươi học trộm sao. Một tên nô tài lại học trộm võ công đã phạm vào điều cấm kỵ, nói vậy ngươi cũng là một người không an phận."

"Người này thật là lợi hại tùy tiện nhìn qua đã biết hết mọi việc."

Phương Hàn cảm giác toàn thân mình dưới con mắt Bạch Hải Thiện chẳng còn bí mật gì nữa.

"Không an phận là tốt, không an phận, rất tốt, nô tài của Phương gia... Phương Thanh Tuyết, thần thông bí cảnh..."

Trên mặt Bạch Hải Thiện cười gằn.

Trên mặt hắn bị thiêu cháy một mảnh, lúc này cười trông đặc biệt dữ tợn giống như ác quỷ.

"Ngươi là một tên nô tài, không có tiền không có thế, muốn tu luyện võ công để trở nên nổi bật, điều đó không có khả năng. Rèn luyện thân thể phải nặng như núi như biển, đồng thời thân thể phải được điều dưỡng hợp lý. Chỉ có điều ngươi đã gặp ta, coi như là ngươi may mắn! Ta sẽ cho ngươi cơ hội trở nên nổi bật, chỉ cần ngươi đáp ứng làm cho ta một truyện."

Thanh âm Bạch Hải Thiện rất chậm nói ra.

"Ngươi cho ta cơ hội thế nào?"

Phương Hàn cảnh giác hỏi.

"Đây là một quả Cửu Khiếu Kim Đan, có năng lực đặc biệt, có thể trợ giúp ngươi thoát thai hoán cốt, cải tạo thân thể suy yếu của ngươi, khiến ngươi có căn cơ vững chắc mà bất luận kẻ nào cũng không thể bằng được, sau đó ta sẽ truyền thụ võ công thượng thừa cho ngươi, thực lực của ngươi sẽ đột nhiên tăng mạnh, về phần có thể hay không bước vào thần thông bí cảnh, vậy phải xem cơ duyên của bản thân ngươi rồi."

Bạch Hải Thiện ngồi thẳng dậy.

"Thần thông bí cảnh? Ngươi có thể giúp ta tu luyện tới thần thông bí cảnh!"

Phương Hàn khiếp sợ hỏi lại.

"Ngươi cũng biết thần thông bí cảnh? Xem ra ngươi học trộm được không ít thứ."

Bạch Hải Thiện lại lần nữa nhìn Phương Hàn bằng cặp mắt khác.

"Cũng chỉ là học trộm mà thôi, ta còn biết, thân thể có thập trọng cảnh giới, đệ thập trọng cảnh giới thần biến. Thân thể tu luyện tới cực điểm, đại não có khí lực mạnh mẽ hỗ trợ, sẽ sinh ra pháp lực, bằng vào pháp lực để tu thành các loại thần thông."

Phương Hàn đem những lời nghe được của

"Cự Linh Thủ"

Phương Đồng một năm một mười kể lại.

"Không sai, bản thân con người, não là bộ phận thần bí nhất, bất luận tu luyện võ công gì, đều không thể tu luyện được đại não. Đây chính là cội nguồn của thần thông."

Bạch Hải Thiện nói tiếp:

"Chuyện ta muốn ngươi làm, cũng không nhiều, trước tiên bái ta làm thầy, sau khi ngươi tu luyện thành công, đầu tiên là tại Phương gia tìm cơ hội trà trộn vào Vũ Hóa Môn, nhất định phải học được Vũ Hóa Phi Thăng Kinh, thứ hai là giết chết Phương Thanh Tuyết!"

"Vũ Hóa Môn, tiểu thư Phương gia, Phương Thanh Tuyết!"

Phương Hàn khiếp sợ, hắn biết tổ tiên Phương gia có thuật lại, trong gia tộc có một gã đệ tử ở Vũ Hóa Môn, trăm năm trước theo thái tổ Đại Ly bình định thiên hạ. Mà tiểu thư Phương gia Phương Thanh Tuyết một mực ở Vũ Hóa Môn học nghệ, chính là cầu thần tiên chi đạo.

"Chỉ có điều gia nhập vào Vũ Hóa Môn nếu trở nên nổi bật, ta có thể nắm giữ Càn Khôn, bình định thiên hạ, lên làm hoàng đế."

Lá gan Phương Hàn thật lớn, trong miệng phun ra toàn lời đại nghịch bất đạo, hắn biết đối mặt với một kỳ nhân như Bạch Hải Thiện, càng mạnh miệng càng được đối phương tán thưởng.

"Ngươi có suy nghĩ như vậy, Rốt cuộc vẫn chỉ là một phàm nhân thôi."

Nào biết đâu rằng Bạch Hải Thiện nghe được lời hắn vừa nói, ngược lại cười rộ lên:

"Hiện giờ nếu muốn chân chính trở nên nổi bật cần phải tu luyện đến thần thông bí cảnh sau đó là trường sinh bí cảnh, làm chưởng giáo Tiên Đạo thập đại môn phái! Nắm giữ một giáo, uy chấn thiên hạ! Vạn quốc cống nạp."

Bạch Hải Thiện tựa hồ nhìn thấu ý nghĩ trong lòng Phương Hàn:

"Vương triều Đại Ly tuy rằng lãnh thổ rấ rộng, dân cư hàng tỉ, kỳ thực trong mắt Tiên Đạo thập đại môn phái cũng bất quá chỉ là một món đồ chơi mà thôi. Giống như Vô Thượng Ma Đế, Tiên Thiên Đại Đế nếu như tâm niệm vừa động, bất mãn đối với vương triều Đại Ly, tùy thời có thể đem toàn bộ vương triều Đại Ly diệt sạch một trăm lần, đệ tử của Tiên Thiên Đại Đế chính là nắm giữ Ba Nguyệt vương triều, Đại Tôn vương triều, Đại Thủy vương triều... Hơn mười vương triều, mỗi một lãng thổ cũng không dưới vương triều Đại Ly."

"Thiên hạ có nhiều vương triều như vậy sao! Tiên Thiên Đại Đế là nhân vật nào? Lại có dũng khí xưng đế."

Phương Hàn đã chấn kinh triệt để rồi.

Hắn làm nô lệ tại Phương gia, tầm mắt cũng coi như là không tệ, thế nhưng cũng chỉ biết đất đai khắp trong thiên hạ đều là của vua, hắn cho rằng toàn bộ thiên hạ đều là của vương triều Đại Ly, nhưng không biết thiên hạ lại có nhiều vương triều như vậy! Vậy toàn bộ thế giới sẽ lớn như thế nào?

"Thiên hạ lớn lắm, bầu trời cũng lớn, hư không cũng lớn tâm lớn thế nào thế giới sẽ lớn như thế đó! Ta phải giúp ngươi mở mang kiến thức về thế giới này một chút, Tiên Thiên Đại Đế, ma đạo Vô Thượng Ma Đế, cùng Tiên Đạo thập đại môn phái tạo thành thế chân vạc, vạn thọ vạn năm. Hoàng thượng của vương triều Đại Ly thường được xưng tụng là vạn tuế, kỳ thực hắn có thể sống quá vạn năm sao? Mà Tiên Thiên Đại Đế lại có thể sống quá vạn năm! Tiên Đạo thập đại môn phái, đệ tử của họ luyện tới thần thông bí cảnh sau đó xuất môn chạy tới vương triều Đại Ly, vương công quý tộc đều mời bọn họ là khách quý, còn lo mình chiêu đãi không chu toàn. Lần này Phương Thanh Tuyết tu luyện tới thần thông bí cảnh, chỉ sợ sẽ bị vương triều Đại Ly phong làm công chúa, không thể kháng được. Ta lấy được Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ của ma đạo đại đế lúc thành tiên để lại, tại Hoàng Tuyền Sơn, một kiện pháp bảo này uy lực lớn vô cùng."

Bạch Hải Thiện nhìn ánh mắt Phương Hàn đang đờ đẫn, hắn nói tiếp:

"Nếu như bước chân vào thần thông bí cảnh, là có thể chân chính tiếp xúc được với mấy thứ này, cũng chỉ có bước chân vào thế giới Tiên Đạo, mà chưa qua thần thông bí cảnh, cả đời tại vương triều an nhàn hưởng thụ, cũng chỉ làm con trùng suốt ngày quỳ lạy, đáng tiếc đáng tiếc a, ta có hi vọng bước vào thần thông bí cảnh, nhưng là lại thất bại trong gang tấc. Được rồi, những điều này là để cho ngươi mở mang kiến thức thôi, ngươi chân chính muốn tiếp xúc đến mấy thứ này, vậy còn phải dựa vào Phương gia, tiến nhập Vũ Hóa Môn. Được rồi, bây giờ ngươi bái sư đi! Ta không còn nhiều thời gian nữa đâu."

Chương - 5: Thoát thai hoán cốt

"Thời gian không còn nhiều?"

Phương Hàn nghe vậy có chút mơ hồ hỏi lại.

"Đúng vậy, ta bị trúng Tử Điện Âm Lôi Đao của Phương Thanh Tuyết, sinh cơ đã tuyệt, tối đa chỉ sống được một hồi thôi. Tử Điện Âm Lôi Đao chính là một trong bát đại thần thông của Vũ Hóa Môn, vận dụng pháp lực bản thân, thu thập các loại lôi điện chân hỏa ngũ hành tinh khí, lực sát thương rất lớn."

Bạch Hải Thiện thở dốc một hơi. nói tiếp

"Vừa nãy là do dược lực của Cửu Khiếu Kim Đan phát tán ra, ta mới có thể tỉnh lại."

"Cửu Khiếu Kim Đan không thể khôi phục thương thế của ngươi sao?"

Phương Hàn đảo mắt.

"Cửu Khiếu Kim Đan đúng là dược vật đệ nhất thiên hạ có tác dụng bồi dưỡng thân thể, nếu như ta không bị thương từ trước, dùng đan dược này vào trực tiếp sẽ bước vào thần thông bí cảnh, thế nhưng hiện tại đã quá muộn rồi."

Bạch Hải Thiện lắc đầu tiếc nuối.

"Sư phụ ở trên xin nhận của đồ nhi một lạy."

Phương Hàn không do dự quỳ xuống, đây chính là một cơ hội hiếm có, khống quỳ xuống bái sư đúng là kẻ ngốc.

Thấy Phương Hàn liên tục dập đầu ba cái, Bạch Hải Thiện mãn nguyện gật đầu.

"Từ giờ trở đi, ngươi chính là đệ tử của Quần Tinh Môn chúng ta. Quần Tinh Môn cũng không tầm thường, cùng sánh ngang với Vũ Hóa Môn, là hai môn phái trong Tiên Đạo thập đại môn phái tu tiên, vi sư cũng chỉ là một gã đệ tử nho nhỏ mà thôi, lần này tình cờ đến Hoàng Tuyền Sơn chiếm được Cửu Khiếu Kim Đan và Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ, định trở lại dâng lên trưởng môn sẽ trở thành đệ tử chân truyền, thật không ngờ, ài!"

"Thì ra là như vậy, ta vẫn thắc mắc tại sao người này chiếm được Cửu Khiếu Kim Đan lại không phục dùng ngay? Thì ra định dâng lên chưởng môn kiếm chút lợi. Xem ra ngày sau nếu ta có đồ tốt như vậy nên trực tiếp nuốt vào ngay, không nên nghĩ trước nghĩ sau, nuốt vào bụng là xong hết, đó mới là vương đạo"

Phương Hàn nghĩ thầm.

"Nếu sư phụ là người của Quần Tinh Môn, vì sao không để ta đem kim đan và bảo đồ đưa đến Quần Tinh Môn"

Phương Hàn hỏi.

"Đường đi tới Quần Tinh Môn rất xa xôi trắc trở, mà nó cũng không nằm trong lãnh thổ Đại Ly. Ngươi có thể đi đến đó sao? Huống chi đệ tử Quần Tinh Môn đông đảo, người người đều muốn làm đệ tử chân truyền, ngươi chỉ sợ vừa tới đã bị bọn họ giết người cướp đồ rồi."

Bạch Hải Thiện nói tiếp:

"Cho nên trước tiên ta mới để ngươi tiếp cận Phương Thanh Tuyết, tiến nhập Vũ Hóa Môn. Ở đó học tập thành tài sau đó sẽ đem bí kíp tu luyện của Vũ Hóa Môn hiến cho chưởng môn chúng ta. Công lao lớn như vậy, đến lúc đó chưởng giáo sẽ dùng pháp lực vô thượng đem ta hồi sinh, mà ngươi cũng được lợi không nhỏ!"

"Ta ở Phương gia bất quá cũng chỉ là một người chăm sóc ngựa mà thôi, sao có khả năng lọt vào mắt tiểu thư chứ."

Phương Hàn liếm liếm môi đáp.

"Cửu Khiếu Kim Đan có thể, nó sẽ cải biến hoàn toàn máu huyết toàn thân, từ đó cơ thể sẽ biến hóa nghiêng trời lệch đất, cốt tủy được luyện hóa khiến cơ thể ngươi trở nên hoàn mĩ. Người khác không nhìn ra, nhưng Phương Thanh Tuyết đã tu luyện tới thần thông tam trọng nguyên cương cảnh, nhất định có thể nhìn ra căn cốt của ngươi không tầm thường."

Bạch Hải Thiện dường như đã nghĩ đến tình huống này.

"Thần thông tam trọng, nguyên cương cảnh? Đây là cái gì?"

Phương Hàn lại được khai mở thêm một chút kiến thức về con đường tu luyện.

"Thân thể có thập trọng cảnh giới, khi bước vào thần thông bí cảnh cũng có thập trọng cảnh giới! Cuối cùng khi thần thông tu luyện tới cực hạn của thập trọng có thể đảo ngược sinh tử, bước vào trường sinh bí cảnh, sống cùng vạn tuế, tùy ý biến hóa, lấy máu sống lại. Lúc này mới chân chính là bá chủ thiên hạ. Khắp thiên địa không có đối thủ. Có thể bước vào trường sinh bí cảnh chỉ có chưởng giáo của thập đại môn phái, Ma Môn đại đế và một vài nhân vật ẩn tu, dù chỉ cách một tầng, nhưng chúng ta chỉ là con kiến hôi trước mặt bọn họ mà thôi. Thần thông bí cảnh thập trọng cảnh giới ta cũng vô pháp giải thích tỉ mỉ, nói chung hiện tại việc trọng yếu nhất của ngươi là cứ theo lời ta nói mà làm."

Bạch Hải Thiện trong lúc nói chuyện hơi thở càng trở nên nặng nề, tựa hồ việc này đã làm tiêu hao rất nhiều tinh thần và thể lực của hắn, hắn cảm giác nếu mình không nhanh sẽ không kịp, hắn đột nhiên xuất thủ.

Xoát!

Phương Hàn chỉ cảm thấy một đầu móng tay màu xanh đen thật dài sắc bén như đao trực tiếp đem vạt áo nơi trái tim mình xé rách.

Sau đó móng tay kia xâm nhập vào da thịt, máu tươi liền chảy ra.

"Không xong rồi, hắn không phải người tốt, hắn muốn cướp trái tim mình!"

Phương Hàn chỉ cảm thấy cả người không rét mà run, trước ngực đau đớn kịch liệt, trái tim dường như bị móc ra.

Bụp!

Đúng lúc này Bạch Hải Thiện cầm mai Cửu Khiếu Kim Đan lên,

"Đáng tiếc, thật đáng tiếc, toàn thân ta đã bị thiêu đốt máu không thể lưu thông, để ngươi dùng viên kim đan này, ài! Quá tiện nghi cho ngươi rồi."

Trong lúc nói chuyện hắn đã ấn viên Cửu Khiếu Kim Đan vào trong ngực Phương Hàn.

Đúng là mai kim đan này được nhét vào trong lỗ thủng nơi ngực Phương Hàn.

"Phương pháp sử dụng Cửu Khiếu Kim Đan cũng không giống bình thường, không phải thoa ngoài da, mà nuốt xuống cũng không thể tiêu hóa được."

Bạch Hải Thiện nói tiếp:

"Phương pháp duy nhất chính là từ nơi trái tim khoan một lỗ rồi nhét vào, sau đó mượn tác dụng tuần hoàn của máu liên tục ăn mòn nó, dược lực từ đó sẽ dung nhập vào máu cuối cùng máu huyết sẽ được phạt mao tẩy tủy, thân thể sẽ được thoát thai hoán cốt! Đến lúc đó ngươi tu luyện bất luận võ công gì đều là ngày tiến ngàn dặm..."

"Nhưng thực sự là rất đau mà..."

Ngực Phương Hàn bị móng tay đâm thủng ngực, hắn cắn răng nhịn đau. Chỉ có điều khi thống khổ qua đi niềm vui sẽ tới, Cửu Khiếu Kim Đan vừa đi vào nơi trái tim, dược lực ngay lập tức phát huy tác dụng, chỗ lúc trước là một lỗ thủng tràn ngập máu, giờ máu bắt đầu đông lại, cuối cùng chỉ còn lại có một vết sẹo màu hồng nhạt.

Một lát sau, hắn cảm thấy toàn thân mát lạnh, nước bọt trong miệng liên tục tiết ra hương vị ngọt ngào, mùi hôi cùng cặn bẩn theo lỗ chân lông từ khắp nơi trên thân thể thoát ra.

Hắn nhanh chóng chạy đến bờ sông tẩy rửa một chút, toàn bô thân thể bị bao phủ bởi một lớp nhầy màu đen như máu đông, lỗ chân lông cũng đen sì sì tỏa ra một mùi khó ngửi, sau khi tẩy rửa xong, nhất thời hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái, mỗi lần hô hấp lại tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ.

Nhất là nơi lồng ngực, hắn cảm giác dường như mỗi một lần hít thở trái tim lại đập hai nhịp, mỗi một nhịp đập, lực lượng trong cơ thể chính mình lại tăng lên một chút.

Cửu Khiếu Kim Đan này quả là giống như một trái tim thứ hai vậy, nó phụ trợ cho trái tim tuần hoàn lượng máu đi khắp cơ thể.

Hắn cảm giác đại não hết sức thanh tỉnh, thân thể nhẹ nhàng lâng lâng, tao ngộ ngày hôm nay khiến hắn hiểu thêm rất nhiều điều kì diệu về thế giới này, tất cả như hiển hiện ra trước mắt, hắn như giống một thằng ngốc đột nhiên trở nên thông minh vậy.

"Thân thể quả nhiên có cảm giác rất tốt, tinh thần cực kì thanh tỉnh. Khí lực dồi dào có thể bồi dưỡng tư duy, kích phát ra thần thông."

Phương Hàn nghiệm chứng lại lý luận võ công mà mình đã học trộm được.

"Đừng cao hứng quá sớm, hiện tại đan dược chẳng qua là có tác dụng bù đắp khuyết điểm thân thể của ngươi mà thôi."

Bạch Hải Thiện lạnh lùng tiếp tục nói:

"Muốn đem thân thể tu luyện tới đỉnh cao cần phải từ từ từng bước một. Chỉ có điều so với người khác ngươi tu luyện sẽ nhanh hơn mà thôi. Từ hôm nay trở đi ngươi có thể tiến hành rèn luyện tới cực hạn mà không lo việc thiếu dinh dưỡng hay mệt mỏi nữa. Bây giờ ta sẽ đem Thất Tinh Quyền dạy ngươi. Sau đó sẽ kể một ít cố sự về Giao Phục Hoàng Tuyền Đồ cho ngươi nghe."

Phương Hàn lẳng lặng ngồi xuống nghe Bạch Hải Thiện giải thích...

Hắn lặng lẽ lắng nghe đến nhập thần.

Thế nhưng thanh âm Bạch Hải Thiện càng ngày càng suy yếu, giảng đến đoạn cuối cùng:

"Các loại quyền pháp của Quần Tinh Môn ta dựa theo quỹ tích của các vì sao trên bầu trời mà sáng tạo nên, lấy thân thể hòa cùng trời đất, trời đất lại bồi dưỡng thân thể, đến khi tiến nhập vào thần thông bí cảnh, ngươi phải nhớ kỹ điều này, chú ý thật kĩ đến quỹ tích vận hành của các vì sao..."

Thân thể hắn đột nhiên co giật,

"Nhớ kỹ! Nhất định phải đến Vũ Hóa Môn trộm được Vũ Hóa Phi Thăng Kinh! Hiến cho chưởng môn! Đến lúc đó ta và ngươi sẽ có nhiều chỗ tốt, bây giờ đem thân thể của ta lặng lẽ mai táng, nghìn vạn lần không nên hoả táng, bảo lưu toàn thây, ngày sau thành công ngươi có thể thỉnh cầu chưởng giáo một điều kiện. Để vi sư sống lại. Nếu thi thể vi sư bị hư hao sẽ không có cơ hội sống lại nữa. Nhớ kỹ đó..."

Sau khi nói xong thân thể Bạch Hải Thiện đột nhiên cứng đờ! Trút hơi thở cuối cùng, cứ như vậy mà chết.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!