Virtus's Reader
Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ

Chương 330: Gặp lại Quang Minh Bạch Hổ

Đế Cảnh thất trọng!

Với bất diệt chân thân của Chu Thành, chiến lực của Chí Tôn Pháp Tướng, đủ để quét ngang cường giả Nhân Tiên cảnh trở xuống, có thể nói, Chu Thành đã là đệ nhất nhân dưới Nhân Tiên.

Đó vẫn chỉ là chiến lực võ đạo của Chu Thành, còn không bao gồm lực lượng đạo pháp.

CHU THÀNH CÓ HAI ĐẠI PHÁP TƯỚNG, NHƯNG Ở TRƯỚC MẶT NGƯỜI ĐỜI, HẮN CHỈ TRIỂN LỘ CỬU THẢI CÔN BẰNG PHÁP TƯỚNG.

Chu Thành có hai đại pháp tướng, nhưng ở trước mặt người đời, hắn chỉ triển lộ Cửu Thải Côn Bằng Pháp Tướng.

Đột phá Đế Cảnh thất trọng, Chu Thành cũng không có ngừng lĩnh hội mà vẫn tiếp tục tham ngộ Thượng Cổ Tiên Môn.

Thượng Cổ Tiên Môn, vẫn không ngừng hiển hiện thượng cổ tiên văn mới.

Lại ba tháng trôi qua.

Khi Thượng Cổ Tiên Môn không còn hiển hiện thượng cổ tiên văn mới, Chu Thành mới dừng lại.

Chu Thành đứng dậy, nhìn Thượng Cổ Tiên Môn trước mắt, trong lòng tiếc hận.

Trải qua lần lĩnh hội Thượng Cổ Tiên Môn này, hắn lại nhận biết sâu hơn về Thượng Cổ Tiên Môn.

Chỉ là hắn vẫn không thể khống chế cái Thượng Cổ Tiên Môn này.

Cái Thượng Cổ Tiên Môn này là một mon thượng cổ không gian Tiên Khí còn mạnh hơn Càn Khôn Quyển, nếu như hắn có thể khống chế, có thể tùy tiện vượt qua thời không, đến lúc đó, hắn dùng cái Thượng Cổ Tiên Môn này đi đường, thuận tiện biết bao nhiêu.

Chu Thành đi vào Thượng Cổ Tiên Môn.

Mặc dù bây giờ hắn còn không thể khống chế Thượng Cổ Tiên Môn, nhưng thông qua lần lĩnh hội này, hắn có thể tùy ý đi vào không gian bên trong Thượng Cổ Tiên Môn.

Chu Thành cưỡi chiến mã, dẫn theo khôi lỗi Đế Cảnh, trực tiếp đi xuyên qua Thượng Cổ Tiên Môn.

Đi vào Thượng Cổ Tiên Môn, Chu Thành không ngừng đi vào trong chỗ sâu.

Trong Thượng Cổ Tiên Môn, mặc dù linh dược phồn thịnh, nhưng bên ngoài chỉ có linh dược mấy ngàn năm, vạn năm, hắn cần linh dược mười vạn năm, bán tiên dược, thậm chí tiên dược.

Thượng Cổ Tiên Môn chính là thượng cổ Tiên Khí, trong chỗ sâu trong không gian chắc chắn có tiên dược.

Hơn nữa không chỉ một gốc.

Nếu như có những tiên dược này, dù không thể luyện chế thành tiên đan thì cũng có thể để cho thực lực Chu Thành tăng lên không ít.

Mấy ngày sau.

Chu Thành đi tới chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn.

Trên đường đi, linh dược Chu Thành tìm được có phẩm giai càng ngày càng cao, có hơn hai mươi gốc linh dược vài vạn năm, đi vào chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn, hắn tìm được ba cây bán tiên dược.

Trước đây, Thượng Cổ Tiên Môn mở ra, chỉ có đệ tử Thánh Cảnh trở xuống mới có thể đi vào Thượng Cổ Tiên Môn, với thực lực của những đệ tử này, hoàn toàn không thể đi vào chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn, cho nên chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn vẫn là vùng chưa khai phát, đó cũng là nguyên nhân tại sao Chu Thành có thể tìm được nhiều bán tiên dược như vậy.

Tìm được ba cây bán tiên dược khiến cho Chu Thành thấy được hi vọng, tiếp tục đi vào chỗ sâu hơn để tìm kiếm.

Quả nhiên, một ngày sau đó, khi Chu Thành đi tới một cái băng hồ, thấy được băng hồ giữa hồ có một gốc Tuyết Liên cấp tiên dược.

Tuyết Liên không phải màu trắng, mà là kim sắc!

Mặc dù Chu Thành chỉ đứng ở ven bờ hồ nhưng vẫn có thể ngửi được mùi thuốc thấm vào ruột gan của Tuyết Liên.

Cái Tuyết Liên này chính là Kim Thủy Tuyết Liên hiếm thấy.

Nước hồ xung quanh nó đều là kim sắc.

Trong lòng Chu Thành vui mừng, lách mình đi tới trước Kim Thủy Tuyết Liên, sau đó cẩn thận nhổ từ trong hồ nước ra, Kim Thủy Tuyết Liên vào tay, cực kỳ lạnh lẽo, nhưng mà chút băng hàn chi khí đó không làm gì được Chu Thành.

Không lâu sau, Chu Thành rút Kim Thủy Tuyết Liên ra, sau đó cất kỹ, tiếp tục tìm kiếm cây tiên dược tiếp theo.

Trong nháy mắt, một tháng trôi qua.

Một tháng này, Chu Thành ban ngày tìm kiếm tiên dược, ban đêm thì nuốt tiên dược tu luyện.

Với tốc độ luyện hóa của hắn bây giờ, một buổi tối hoàn toàn có thể luyện hóa một cây tiên dược.

Nhưng mà cho dù là chỗ sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn thì cũng có rất ít tiên dược, một tháng qua, Chu Thành mới tìm được tổng cộng sáu cây.

Không gian trong Thượng Cổ Tiên Môn còn lớn hơn Chu Thành tưởng tượng, càng tìm kiếm, Chu Thành càng cảm thấy không gian mênh mông.

Một tháng tìm kiếm, Chu Thành cảm thấy mình cũng chỉ đi xong một góc vắng vẻ trong Thượng Cổ Tiên Môn mà thôi.

Thậm chí có thể ngay cả một cái góc vắng vẻ cũng chưa tới.

Nhưng mà dù sao Chu Thành cũng rảnh rỗi, quyết định ở trong Thượng Cổ Tiên Môn này tu luyện một năm nửa năm, đột phá Nhân Tiên Cảnh rồi đi ra.

Chỗ càng sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn, phẩm chất linh khí càng cao, lại thêm nuốt tiên dược tìm kiếm được, Chu Thành có lòng tin trong vòng nửa năm có thể đột phá Nhân Tiên Cảnh.

Thời gian trôi qua.

Chớp mắt, Chu Thành đã đi vào Thượng Cổ Tiên Môn ba tháng.

Trước khi đi vào, Chu Thành vốn đã là Đế Cảnh thất trọng đỉnh phong, ba tháng qua, Chu Thành không chỉ có đột phá đến Đế Cảnh bát trọng, hơn nữa còn bước vào Đế Cảnh bát trọng đỉnh phong, chỉ kém nửa bước là có thể đột phá Đế Cảnh cửu trọng.

Chỉ là chỗ càng sâu trong Thượng Cổ Tiên Môn thì hung thú càng mạnh, hơn nữa có tiên dược thường có hung thú Nhân Tiên Cảnh thủ hộ, Chu Thành bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy con khôi lỗi Thần Tiên Cảnh ra.

Một ngày này.

Dương quang xán lạn.

Đang tu luyện trong sơn động, Chu Thành đột nhiên bị một tiếng hổ khiếu quen thuộc làm cho bừng tỉnh.

Chu Thành dừng tu luyện, đi ra khỏi sơn động, chỉ thấy chân trời nơi xa, hai đạo chùm sáng một trắng một đen khổng lồ không ngừng va chạm, xung kích, lực lượng hủy thiên diệt địa quét sạch tứ phương, cát sóng cuồn cuộn.

Đây là?

Quang Minh Bạch Hổ?

Chu Thành nhìn chân trời nơi xa, chỗ quang đoàn màu trắng đó, không khỏi nhớ tới lần thứ nhất gặp phải con Quang Minh Bạch Hổ đó, Chu Thành không chần chờ, bay tới nơi chân trời xa xa.

Con Quang Minh Bạch Hổ này chính là Bán Tiên Cảnh, thực lực tương đương với lão Côn Bằng đó, nhưng mà bây giờ bên người Chu Thành có khôi lỗi Thần Tiên Cảnh, cũng không sợ.

Không lâu sau, Chu Thành đã đi tới hiện trường đánh nhau.

Chỉ thấy trước mắt có một con Bạch Hổ lớn như núi, đang chém giết với một con Hắc Long, Bạch Hổ chính là con Quang Minh Bạch Hổ kịch chiến với lão Côn Bằng năm đó, Quang Minh Bạch Hổ hình thể vốn to lớn, nhưng con Hắc Long này còn lớn hơn Quang Minh Bạch Hổ nhiều.

Năm đó, Quang Minh Bạch Hổ kịch chiến với lão Côn Bằng, hình ảnh hủy thiên diệt địa đó vẫn rõ mồn một trước mắt, mà bây giờ, hai thú kịch chiến, còn kinh khủng hơn năm đó.

Chu Thành đến, khiến cho hai thú kinh ngạc.

Theo hai thú biết, bây giờ Thượng Cổ Tiên Môn cũng không có mở ra, Nhân tộc này vào bằng cách nào?

Hai thú kinh nghi ngừng lại.

“Tiểu gia hỏa, ngươi vào bằng cách nào?” Người đầu tiên mở miệng chính là Hắc Long, tiếng gầm cuồn cuộn, chấn động đến không gian xung quanh rung chuyển bất an.

Chu Thành không có trả lời, hỏi ngược lại: “Các ngươi vào bằng cách nào?”

Vấn đề này, Chu Thành cũng hiếu kỳ.

Hắn vì tìm hiểu Thượng Cổ Tiên Môn mới có thể đi vào Thượng Cổ Tiên Môn, như vậy hai thú thì sao?

Hai thú không thể nào cứ sống ở trong Thượng Cổ Tiên Môn, ít nhất con Quang Minh Bạch Hổ đó là không thể nào, năm đó, Quang Minh Bạch Hổ với lão Côn Bằng chém giết bên ngoài Thượng Cổ Tiên Môn.

Hắc Long thấy Chu Thành không có trả lời, còn hỏi ngược lại mình, khẽ giật mình, sau đó cười ha ha: “Tiểu gia hỏa, ngươi cũng thú vị.” Sau đó một trảo chộp tới Chu Thành: “Nhưng mà ngươi muốn trả lời hay không không phải do ngươi.”

Quang Minh Bạch Hổ thấy thế, cũng không có xuất thủ ngăn cản, mắt thấy long trảo của Hắc Long sắp bắt được Chu Thành, đột nhiên, một cánh tay nắm chặn long trảo của Hắc Long.

Long trảo lớn như núi đó dừng ở không trung.

Quang Minh Bạch Hổ với Hắc Long kinh ngạc.

Hai thú nhìn về phía khôi lỗi Thần Tiên Cảnh bên người Chu Thành.

“Thần Tiên Cảnh? !” Hai thú không hẹn mà cùng sợ hãi nói.

Trong kinh hãi, Hắc Long muốn lui lại, bàn tay khôi lỗi chấn động, quẳng Hắc Long bay ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!