Giải thi đấu tiên môn lần trước, thường sẽ do một vị lão tổ nào đó dẫn đội.
Nhưng mà giải thi đấu tiên môn lần này, bởi vì Chu Thành tham gia cho nên Dư Khôn tự mình dẫn đội.
Ngoại trừ Chu Thành, mười người Phượng Thải Linh, Băng Phong, Long Ngạo tham gia giải thi đấu tiên môn, lần này, Khâu Linh Ngọc, Hồ Khả Hân cũng hộ tống đến đó.
Cũng không biết có phải bởi vì Hồ Khả Hân cùng đi cho nên Kim Hàn cũng đi theo hay không.
Những đệ tử đệ tử chân truyền tông môn như Kim Hàn, ra vào tự do, cho nên không có tình huống đặc biệt thì Dư Khôn cũng không thể hạn chế hành tung.
Một đám cao thủ Cửu Đỉnh Tiên Tông cung tiễn, phi thuyền nhanh chóng biến mất ở chân trời.
Một đường vô sự.
Lúc bình thường, Chu Thành sẽ ở trong phòng của mình tu luyện.
Những ngày này, Chu Thành đã luyện hóa xong một bình thượng phẩm tiên đan Dư Khôn đưa cho.
Bây giờ hắn không chỉ đột phá đến Thần Tiên tam trọng, hơn nữa còn bước vào tam trọng hậu kỳ.
Nhưng mà vẫn còn cách Thần Tiên tứ trọng một chút.
Tứ trọng là một đường ranh giới, một khi bước vào tứ trọng, thực lực Chu Thành sẽ tăng lên trên diện rộng.
Luyện hóa xong một bình thượng phẩm tiên đan của Dư Khôn cho, Chu Thành cũng không tiện mở miệng đòi Dư Khôn, may mắn đệ nhất giải thi đấu tiên môn thì phần thưởng là một trăm viên thượng phẩm tiên đan.
Chờ hắn lấy được đệ nhất giải thi đấu tiên môn, như vậy thì có đủ thượng phẩm tiên đan.
Một trăm viên thượng phẩm tiên đan, đủ hắn tu luyện một lúc lâu.
Nhưng mà trên đường, Khâu Linh Ngọc dẫn theo Hồ Khả Hân thường xuyên đến tìm Chu Thành.
Cho nên, Chu Thành muốn tu luyện cũng không được.
Hai nữ tìm đến Chu Thành, Hồ Khả Hân thường xuyên đàn một khúc.
Trong gian phòng cách đó không xa, Kim Hàn nghe nhạc khúc, sắc mặt âm trầm.
“Nàng lại đi tìm tiểu tử Chu Thành đó?” Kim Hàn hỏi Lâm Phi.
Ý chỉ Hồ Khả Hân.
Lâm Phi gật đầu: “Sắc trời mời vừa hừng sáng, các nàng đã đi tìm Chu Thành.”
Kim Hàn nghe xong, càng giận.
Trên dưới Cửu Đỉnh Tiên Tông đều biết hắn có ý với Hồ Khả Hân.
Hồ Khả Hân cũng biết.
Lần này hắn đi theo, tuy là muốn thuận tiện về Tinh Hải Thành, nhưng cũng muốn trên đường “tiếp xúc” thêm với Hồ Khả Hân, thế nhưng là từ khi lên phi thuyền, mỗi lần hắn đi tìm Hồ Khả Hân thì Hồ Khả Hân đều từ chối không gặp.
Không gặp hắn còn chưa tính, mỗi ngày Hồ Khả Hân đều đến phòng Chu Thành, hơn nữa gần như mỗi lần đều sẽ khảy một bản cho tiểu tử Chu Thành đó!
Mỗi khi nghe được nhạc khúc truyền ra từ phòng Chu Thành, hắn không kìm được tức giận trong lòng.
VO CONG CUA TA QUA THAN KY - THAN KIEN
Lâm Phi cũng cả giận nói: “Trên dưới Cửu Đỉnh Tiên Tông, người nào không biết Khả Hân sư tỷ và Kim Hàn sư huynh ngươi tình đầu ý hợp, Chu Thành ỷ có Dư Khôn che chở, vậy mà thò một chân vào!”
Kim Hàn nghe xong, đao khí toàn thân bốc lên, lãnh đạm nói: “Hắn coi tiên căn mình có độ thân cận thuộc tính max cấp, lại có Dư Khôn che chở thì có thể muốn làm gì thì làm sao!”
“Dám đụng tới nữ nhân của ta, hắn chán sống!”
Kim sắc bảo đao trong tay Kim Hàn chấn động.
Lâm Phi chần chờ một chút, nói: “Kim Hàn sư huynh, dù sao Chu Thành có Dư Khôn che chở, nếu chúng ta giết Chu Thành, sợ là Dư Khôn sẽ?”
Kim Hàn nhíu hai mắt lại: “Chẳng lẽ Dư Khôn còn dám giết ta hay sao?”
Lâm Phi giữ im lặng.
Kim Hàn hai mắt lấp loé không yên.
Dù sao Chu Thành cũng là đệ tử thân truyền của Dư Khôn, nếu như giết, đúng là phiền phức không nhỏ.
Nhưng mà hắn không thể động thủ, có thể để những người khác động thủ.
Chu Thành là thiên tài yêu nghiệt chưa từng có ở Tinh Hải đại lục không sai, nhưng người muốn Chu Thành chết cũng rất nhiều.
Sau mười mấy ngày.
Phi thuyền dừng trước Tinh Hải Thành.
Bọn họ đi vào Tinh Hải Thành, chính là ban ngày, nhưng trên không Tinh Hải Thành lại có đầy sao trời, tinh không chiếu rọi, khiến cho Tinh Hải Thành như mộng như ảo.
Chu Thành tinh không nhìn không thấy bờ, hắn liếc mắt một cái là nhìn ra đây là một cái đại trận, một cái tinh thần đại trận, một cái đại trận ngưng tụ tinh lực tạo thành một cái tinh không kết giới.
“Đây là Tinh Hải Đại Trận.” Dư Khôn thấy Chu Thành nhìn tinh không Tinh Hải Thành, nói: “Tinh Hải Đại Trận là trận mạnh mẽ nhất Tinh Hải đại lục chúng ta, cũng là do Tinh Hải Thượng Nhân tự tay bố trí.”
“Chúng ta vào thành.” Dư Khôn cất phi thuyền, nói với mọi người.
Nhưng mà bọn người Chu Thành vừa muốn vào thành thì nơi xa, một chiếc phi thuyền phá không bay đến, trên phi thuyền lạc ấn từng viên sao trời.
“Dư Khôn huynh, sao đi vội vã như vậy.” Trong phi thuyền, một tiếng cười cởi mở vọng ra, sau đó một đám người bay ra.
Dư Khôn nhìn thấy người tới, lông mày nhăn một chút, khôi phục lại, nhắc nhở Chu Thành: “Là người của Quần Tinh Tiên Môn.”
Chu Thành nhìn người tới, ánh mắt rơi vào trên người trung niên nhân đứng trước nhất.
Trung niên nhân này chính là môn chủ Quần Tinh Tiên Môn Ngô Văn Lâm.
Gia nhập Cửu Đỉnh Tiên Tông mấy tháng, đương nhiên hắn biết quan hệ giữa Cửu Đỉnh Tiên Tông và Quần Tinh Tiên Môn không tốt.
Lúc này, Ngô Văn Lâm cũng quan sát Chu Thành, cười nói với Dư Khôn: “Dư Khôn huynh, vị này chính là Chu Thành tiểu chất sao? Quả là nhân trung chi long, khí độ bất phàm.”
Bên cạnh Ngô Văn Lâm, một đám cao thủ Quần Tinh Tiên Môn đồng loạt nhìn về phía Chu Thành.
“Ngươi chính là Chu Thành?” Bên cạnh Ngô Văn Lâm, một người trẻ tuổi cường tráng dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Chu Thành: “Nghe nói Cửu Đỉnh Tiên Tông các ngươi đã mười lần không có đệ tử vào top mười.”
“Lần này, ta sẽ đánh bại ngươi, Quần Tinh Tiên Môn chúng ta vẫn sẽ đoạt được đệ nhất!”
Quần Tinh Tiên Môn đã liên tục đoạt được đệ nhất giải thi đấu tiên môn ba lần.
Dư Khôn nói với Ngô Văn Lâm: “Đây chính là đệ tử ngươi mới thu Vương Hồng? Nghe nói độ thân cận thuộc tính mới tám mươi mốt, quả nhiên là một cái bao cỏ.”
Vương Hồng nghe xong, không khỏi phẫn nộ.
Sắc mặt Ngô Văn Lâm cũng rất khó coi.
Lúc đầu, độ thân cận thuộc tính của Vương Hồng tám mươi mốt, đã là Tinh Hải đại lục mười vạn năm khó có, thế nhưng so với Chu Thành thì đúng là “bao cỏ”.
Dư Khôn dẫn bọn người Chu Thành đi vào Tinh Hải Thành.
Nhìn bọn người Chu Thành rời đi, Vương Hồng hung ác nói: “Chu Thành, chờ đến giải thi đấu tiên môn, ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!”
Ngô Văn Lâm cũng mở miệng nói: “Chờ đến giải thi đấu tiên môn, nếu như ngươi gặp được Chu Thành, cứ toàn lực xuất thủ, không cần cố kỵ.”
Vương Hồng nghe được sát ý bên trong lời nói của sư phụ, cung kính nói: “Sư phụ yên tâm, ta sẽ không để cho Quần Tinh Tiên Môn thất vọng.”
Bọn người Chu Thành đi vào Tinh Hải Thành, sau đó tìm một cái khách sạn ở lại.
Bây giờ còn mấy ngày nữa mới tới giải thi đấu tiên môn, cho nên mọi người cũng không vội mà đến hiện trường dự thi.
Kim Hàn đi vào Tinh Hải Thành thì lập tức cáo từ rời đi.
“Chu Thành, ngươi phải cẩn thận Vương Hồng đó.” Sau khi đến khách sạn ở lại, Dư Khôn nói với Chu Thành: “Mặc dù thiên phú Vương Hồng không bằng ngươi nhưng trong số đệ tử tham dự giải thi đấu tiên môn lần này, thực lực hắn là một trong số mấy người mạnh nhất, cũng là người có hi vọng đoạt được đệ nhất nhất, nếu như đi vào tiên môn, nếu gặp được hắn, ngươi đừng liều mạng với hắn.”
Chu Thành gật đầu xác nhận.
Mấy ngày trôi qua rất nhanh.
Trong mấy ngày nay, người tới bái phỏng nối liền không dứt, nhưng mà Chu Thành đều đóng cửa từ chối tiếp khách.
Kim Hàn biết được Chu Thành đóng cửa từ chối tiếp khách, không có ra ngoài, lạnh lùng cười một tiếng, giải thi đấu tiên môn lần này, tất cả siêu cấp tông môn trong Tinh Hải đại lục đến dự thi đều muốn Chu Thành chết, hắn cũng muốn xem xem sao Chu Thành có thể còn sống ra khỏi tiên môn.