Lăng mộ Trụ Vương tọa lạc tại hoàng cung của hoàng đô triều Thương, hai người chẳng mấy chốc đã tới nơi. Chỉ là khi đến cửa hoàng cung, cả hai có phần kinh ngạc, bởi vì lúc này trước cửa đã tụ tập hơn ngàn người.
Vì lăng mộ Trụ Vương vẫn chưa mở ra, hai người đành phải đứng sang một bên kiên nhẫn chờ đợi cùng những người khác.
Dương Diệp tỉ mỉ quan sát tường thành và đại môn của hoàng cung. Hắn kinh ngạc phát hiện, trên tường thành và cửa chính lại được khắc vô số phù văn, những phù văn đó lại đang chậm rãi lưu chuyển, đồng thời tỏa ra một luồng khí tức khủng bố. Bây giờ hắn đã hiểu vì sao những người này không xông vào, bởi vì có những phù văn này, kẻ dưới Linh Giả cảnh đừng nói là cưỡng ép đột phá, ngay cả đến gần cũng không thể!
"Lăng mộ Trụ Vương này ở trong hoàng cung sao?" Dương Diệp hỏi Tần Tịch Nguyệt.
Tần Tịch Nguyệt gật đầu, nói: "Nghe đồn năm đó Trụ Vương và Cửu Vĩ Yêu Hồ được hợp táng tại một nơi trong hoàng cung này, xem ra bây giờ, đây không phải tin đồn mà là sự thật."
"Năm đó tổ tiên Đại Tần của ngươi cùng các chư hầu vương công phá tòa hoàng cung này, tại sao lại từ bỏ nó, để lại di tích này trong Thập Vạn Đại Sơn?" Nhìn hoàng cung trước mắt, Dương Diệp khó hiểu hỏi.
"Bởi vì tòa hoàng cung này đã bị quốc sư triều Thương nguyền rủa!" Tần Tịch Nguyệt trầm giọng nói: "Năm đó quốc sư triều Thương là Thân Công Báo không chỉ là một cường giả Hoàng Giả cảnh, mà còn là một thuật sư đỉnh phong. Ân, thuật sư hiện tại cơ bản đã thất truyền, ngươi cũng đừng hỏi ta, ta cũng không rõ lắm. Tóm lại, năng lực của loại thuật sư này rất cường đại, có thể bói toán tiên cơ, trừ tà tránh hung cùng nhiều năng lực không thể tưởng tượng nổi khác. Năm đó trước khi biến mất, hắn đã lấy toàn thân tinh huyết làm dẫn, nguyền rủa tòa hoàng đô này, đồng thời phá hủy phong thủy và linh khí của nó, cho nên, sáu đại thế lực tham gia lúc trước, bao gồm cả Huyền Thú đế quốc đều từ bỏ tòa hoàng cung này!"
"Thì ra là thế!" Dương Diệp gật đầu, lại hỏi: "Vậy tại sao Đại Tần đế quốc của ngươi lúc trước không lấy đi bảo vật trong tòa hoàng cung này? Ân, chính là những vật bồi táng của Trụ Vương!"
Tần Tịch Nguyệt lườm Dương Diệp một cái, đưa tay vỗ nhẹ lên trán, vẻ mặt như đang nhìn một tên ngốc.
"Này, đừng có làm cái vẻ mặt đó được không?" Thái độ của Tần Tịch Nguyệt khiến Dương Diệp vô cùng khó chịu.
"Tiểu đệ đệ, ngươi thật ngây thơ đáng yêu!" Tần Tịch Nguyệt mỉm cười nói: "Ngươi thật sự cho rằng Đại Tần của ta và các thế lực khác sẽ bỏ qua những bảo vật của Trụ Vương sao?"
"Vậy tại sao bây giờ..."
"Những bảo vật trong tòa hoàng cung này hiện tại đều do các thế lực đó cố ý để lại!" Tần Tịch Nguyệt cắt ngang lời Dương Diệp, nói: "Làm như vậy là để dùng rèn luyện đệ tử trong tông môn của mình."
"Ý ngươi là, tòa di tích triều Thương này vốn là do sáu đại thế lực và Đại Tần đế quốc của ngươi cố ý để lại nhằm rèn luyện đệ tử hậu bối?" Dương Diệp có chút kinh ngạc nói.
"Cuối cùng ngươi cũng không quá ngốc!" Tần Tịch Nguyệt nói: "Nếu không ngươi nghĩ sáu đại thế lực và Đại Tần đế quốc của ta sẽ dễ dàng dung thứ cho sự tồn tại của tòa hoàng đô tiền triều này sao? Nó sở dĩ còn tồn tại là vì nó còn có giá trị, nếu không đã sớm bị phá hủy rồi. Ngươi cứ chờ xem, lát nữa chắc chắn sẽ có người của sáu đại thế lực đến! Đừng hỏi ta vì sao biết những điều này, làm vậy sẽ khiến ta nghi ngờ trí thông minh của ngươi đấy."
Khóe miệng Dương Diệp giật giật, đang định nói thì đúng lúc này, không biết ai đó kinh hô một tiếng: "Người của Nguyên Môn đến rồi."
Nghe vậy, mọi người đồng loạt nhìn về phía giao lộ, chỉ thấy bốn thanh niên mặc áo bào trắng đang chậm rãi đi về phía hoàng cung. Cả bốn người đều trạc hai mươi tuổi, trang phục và tiêu chí trên đó chính là dấu hiệu thân phận của Nguyên Môn.
"Lại là Cung Nhiên, không ngờ lần này hắn cũng đến!"
"Không thể nào? Ngươi nói là Cung Nhiên xếp hạng thứ ba mươi sáu trên ngoại môn bảng của Nguyên Môn sao?"
"Chính là hắn, ta từng may mắn gặp hắn một lần. Năm đó hắn lấy thực lực Huyền Giả cửu phẩm chém giết Tiên Thiên cảnh, chấn động một thời! Không ngờ hắn cũng có hứng thú với lăng mộ Trụ Vương."
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh. Huyền Giả cửu phẩm chém giết Tiên Thiên cảnh, thực lực bực này quả thật có thể dùng hai chữ "khủng bố" để hình dung!
Bốn người Nguyên Môn không thèm để ý đến mọi người, đi thẳng đến bên trái cửa hoàng cung rồi im lặng đứng đó, phảng phất như những người khác không hề tồn tại.
"Tiểu đệ đệ, ngươi cũng là Huyền Giả cửu phẩm chém giết Tiên Thiên cảnh đó nha!" Tần Tịch Nguyệt cười nói.
Dương Diệp không để ý đến Tần Tịch Nguyệt, ánh mắt dừng lại một chút trên người nam tử cầm đầu tên Cung Nhiên. Trong bốn người, chính kẻ này khiến hắn cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm, đúng vậy, là khí tức nguy hiểm. Theo hắn ước tính, thực lực của người này chắc chắn không yếu hơn tên kiếm nô Tiên Thiên cảnh không có trí tuệ trong tháp Kiếm Nô!
Mà người trước mắt này chỉ xếp hạng thứ ba mươi sáu trên ngoại môn bảng của Nguyên Môn, ngoại môn bảng của Nguyên Môn này so với ngoại môn bảng của Kiếm Tông, mạnh hơn thật không chỉ một chút.
"Tiểu đệ đệ, ngươi muốn đấu với hắn một trận sao?" Tần Tịch Nguyệt chỉ sợ thiên hạ không loạn, cười hì hì nói: "Có muốn tỷ tỷ tạo cơ hội cho ngươi không?"
Dương Diệp hung hăng trừng mắt nhìn Tần Tịch Nguyệt một cái, nói: "Ngươi đừng quên mục đích chúng ta đến đây!"
"Ai, đáng tiếc, tỷ tỷ còn muốn xem thực lực chân chính của tiểu đệ đệ ngươi, bây giờ không có cơ hội rồi!" Tần Tịch Nguyệt vẻ mặt tiếc nuối nói.
"Người của Kiếm Tông đến!" Đúng lúc này, trong sân không biết ai lại kinh hô một tiếng.
Dương Diệp nghe tiếng nhìn lại, quả nhiên, ba đệ tử Kiếm Tông tay cầm trường kiếm đang chậm rãi đi tới. Ba đệ tử Kiếm Tông liếc nhìn đám người xung quanh, sau đó nhìn về phía bốn người Nguyên Môn, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Cung Nhiên. Người sau dường như cảm ứng được, mở mắt ra nhìn ba người Kiếm Tông một cái, trong mắt lóe lên một tia khinh thường rồi lại nhắm mắt lại.
Đây là hoàn toàn xem thường!
Sắc mặt ba người Kiếm Tông có chút khó coi, thiếu niên cầm đầu lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó đi đến bên phải cửa hoàng cung.
Dương Diệp nhìn ba người một cái rồi thu hồi ánh mắt. Ba người này hắn không quen biết, nhưng có lẽ họ cũng là đệ tử trên ngoại môn bảng, chỉ không biết xếp hạng thứ mấy.
"Tiểu đệ đệ, ngươi thật sự không phải đệ tử Kiếm Tông?" Tần Tịch Nguyệt đột nhiên hỏi. Theo nàng nghĩ, Dương Diệp lĩnh ngộ được kiếm ý thì hẳn phải là đệ tử Kiếm Tông, nhưng thái độ và thần sắc của hắn đối với ba người kia hoàn toàn như đối với người xa lạ, điều này khiến nàng có chút nghi hoặc.
"Ta nói không phải, ngươi tin hay không thì tùy!" Dương Diệp bực bội nói. Hắn cũng có chút bất đắc dĩ, đừng nói là Tần Tịch Nguyệt trước mắt, lĩnh ngộ kiếm ý, tu luyện kiếm kỹ của Kiếm Tông... e rằng bất cứ ai cũng sẽ xem hắn là đệ tử Kiếm Tông.
"Vậy tại sao ngươi lại biết kiếm kỹ của Kiếm Tông?" Tần Tịch Nguyệt dường như rất hứng thú với vấn đề này.
"Ngươi không phải rất thông minh sao? Ngươi đoán đi..."
Tần Tịch Nguyệt: "..."
"Người của Bách Hoa Cung đến!" Đúng lúc này, trong sân lại vang lên một tiếng kinh hô, lần này thanh âm khác với hai lần trước, trong đó mang theo vẻ hưng phấn.
Nghe vậy, trong sân một trận xôn xao, ngay cả ba đệ tử Kiếm Tông và bốn đệ tử Nguyên Môn cũng đều nhìn về phía xa. Chỉ thấy lúc này, một nữ tử mặc váy lam hoa nhí đang chậm rãi đi tới. Nữ tử khoảng hai mươi tuổi, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, dáng người uyển chuyển thon thả, tựa như cành liễu yếu mềm, ánh mắt khẽ đảo, sóng nước lưu chuyển, câu hồn đoạt phách.
"Là Tô Tiểu Tiểu của Bách Hoa Cung, không ngờ vị Tô Tiểu Tiểu, một trong tứ tiểu hoa đán ngoại môn của Bách Hoa Cung cũng đến!"
"Nghe đồn nàng từng giao thủ với cường giả Vương Giả cảnh, không biết là thật hay giả."
"Hẳn là thật, nếu không đối phương cũng không thể được xưng là một trong tứ tiểu hoa đán ngoại môn của Bách Hoa Cung. Phải biết, muốn trở thành một trong tứ tiểu hoa đán, ngoài mỹ mạo ra còn cần thực lực cường đại!"
"Nguyên Môn, Bách Hoa Cung, còn có Kiếm Tông đều đến, lần này e rằng sẽ không thái bình rồi!"
"Mặc kệ đi! Mục tiêu của bọn họ hẳn là những thứ trong lăng mộ Trụ Vương, không có xung đột gì với chúng ta!"
"..."
Một bên, nhìn Tô Tiểu Tiểu đang chậm rãi đi tới, trong mắt Dương Diệp lóe lên một tia sát cơ lạnh lẽo, bàn tay cầm trường kiếm cũng không kìm được mà siết chặt lại. Bất chợt, ánh mắt Tô Tiểu Tiểu lại nhìn về phía Dương Diệp. Trong lòng Dương Diệp chấn động, ý thức về nguy hiểm của nữ nhân này thật nhạy bén! May mà hắn kịp thời bình ổn tâm tình, nếu không chắc chắn sẽ nảy sinh phiền phức.
Tuy hắn rất muốn chém giết người này, nhưng không phải bây giờ, thời điểm hiện tại không thích hợp!
Tô Tiểu Tiểu nhìn Dương Diệp, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Bỗng nhiên, ánh mắt nàng rơi vào con chồn tía trên vai Dương Diệp. Khi thấy con chồn tía, đôi mày của Tô Tiểu Tiểu giãn ra, trong mắt lóe lên vẻ yêu thích. Không chút do dự, nàng chậm rãi đi về phía Dương Diệp...
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂