Mọi người vẫn còn đang chìm trong cơn khiếp sợ, kể cả Cầm Trúc Ngọc.
Hư Vô Cảnh Kiếm Ý, cảnh giới đó và Nửa Bước Hư Vô Cảnh Kiếm Ý vốn không cùng một đẳng cấp. Kiếm tu có thể hấp thu kiếm ý của đối thủ yếu hơn mình, nói cách khác, tất cả những người có Nửa Bước Hư Vô Cảnh Kiếm Ý ở đây đều không thể gây uy hiếp cho Độc Cô Kiếm, trừ phi bọn họ không sử dụng kiếm ý hay kiếm khí. Một kiếm tu không dùng kiếm ý và kiếm khí, vậy còn là kiếm tu sao?
Thua rồi!
Đây là ý niệm trong đầu Huyễn Không và những người khác lúc này.
Độc Cô Kiếm nhìn bao quát mọi người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nói: "Trước đây, ta nói các ngươi yếu, các ngươi không tin, bây giờ tin chưa?" Nói xong, Độc Cô Kiếm quay đầu nhìn về phía đỉnh núi, trong mắt tràn đầy vẻ cuồng nhiệt, nói: "Ta đã nói, mấy vạn năm trước, thiên hạ đại lục này là của Kiếm Vô Cực, còn bây giờ, thiên hạ đại lục này là của ta, Độc Cô Kiếm!"
Huyễn Không và những người khác im lặng, thực lực của Độc Cô Kiếm đã bày ra trước mắt, bọn họ có tranh cãi thêm cũng vô ích.
Lúc này, Độc Cô Kiếm đột nhiên quay đầu nhìn về phía Huyễn Không và những người khác, nói: "Trước khi ta lên đến đỉnh, có phải các ngươi nên thực hiện điều kiện trước đó rồi không? Đến đây, quỳ xuống đi!"
Nghe vậy, sắc mặt của Huyễn Không và những người khác trở nên cực kỳ khó coi.
"Muốn đổi ý sao?" Độc Cô Kiếm nói.
"Thật ra, Hư Vô Cảnh Kiếm Ý cũng chẳng có gì ghê gớm cả."
Ngay lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên giữa sân.
Mọi người sững sờ, lập tức quay đầu nhìn về phía Dương Diệp. Lời này là do Dương Diệp nói.
Dương Diệp liếc nhìn mọi người, sau đó bước về phía Độc Cô Kiếm, nói: "Chỉ là Hư Vô Cảnh Kiếm Ý mà thôi, sao không thể khiêm tốn một chút? Cứ như thể Hư Vô Cảnh Kiếm Ý là vô địch thiên hạ vậy." Không phải hắn đang ra vẻ, mà trong mắt hắn, Hư Vô Cảnh Kiếm Ý thật sự chẳng có gì ghê gớm.
Cường giả mà hắn đã gặp qua, quá nhiều rồi!
Độc Cô Kiếm đột nhiên chỉ tay vào Dương Diệp, cười nói: "Nhịn không được nữa sao? Ta đã quan sát ngươi từ trước, ở đây ngoại trừ nữ nhân kia, thì ngươi là mạnh nhất, có điều ngươi đang che giấu thực lực của mình."
Dương Diệp lắc đầu, nói: "Ta không che giấu thực lực, chỉ là ngươi quá yếu, không nhìn ra mà thôi."
Độc Cô Kiếm yếu!
Cả sân vang lên một trận xôn xao, mọi người không thể tin nổi nhìn về phía Dương Diệp, Độc Cô Kiếm kia chính là người có Hư Vô Cảnh Kiếm Ý đó! Nếu Độc Cô Kiếm lĩnh ngộ Hư Vô Cảnh Kiếm Ý mà còn yếu, vậy bọn họ là cái gì?
Một bên, yết hầu Huyễn Không khẽ động, rồi nhẹ giọng hỏi Lâm Phàm bên cạnh: "Tên mặt lạnh, hắn đang nổ phải không?"
Lâm Phàm liếc nhìn Dương Diệp, nói: "Có chút không giống, hoặc là hắn thực sự lợi hại, hoặc là hắn đang chém gió!"
"Hỏi thừa!" Huyễn Không trợn mắt, rồi nhìn về phía Dương Diệp.
"Ha ha..."
Lúc này, Độc Cô Kiếm đột nhiên phá lên cười, cười một lúc, hắn nhìn về phía Dương Diệp, nói: "Biết không? Câu ngươi vừa nói là chuyện cười nực cười nhất mà cả đời này ta từng nghe, thật sự quá buồn cười, ta bây giờ vẫn còn muốn cười, ha ha..."
Nhìn Độc Cô Kiếm đang cười điên cuồng, Dương Diệp có chút cạn lời. Hắn lắc đầu, nói: "Không nói những chuyện này nữa, cuộc tỷ thí của chúng ta vẫn chưa kết thúc, cho nên, chuyện quỳ gối vẫn còn quá sớm để nói."
"Xem ra ngươi muốn ra mặt làm cứu thế chủ cho bọn họ rồi!" Độc Cô Kiếm vẫy tay với Dương Diệp, nói: "Vậy thì ngươi lên đây đi!"
Dương Diệp khẽ gật đầu, rồi nhảy lên, rơi xuống cách Độc Cô Kiếm không xa. Ngay khi mọi người nghĩ rằng Dương Diệp cũng sẽ bị đánh bay xuống, Dương Diệp lại dang tay về phía Độc Cô Kiếm, nói: "Thấy chưa, ta lên rồi đây."
Mọi người: "..."
Nụ cười trên mặt Độc Cô Kiếm biến mất, hắn nhìn chằm chằm Dương Diệp một lúc lâu, nói: "Ngươi cũng có Hư Vô Cảnh Kiếm Ý!"
Hư Vô Cảnh Kiếm Ý!
Cả sân lại một lần nữa xôn xao, lại xuất hiện một người có Hư Vô Cảnh Kiếm Ý! Tất cả đều là kiếm tu, tự nhiên biết rõ để đạt tới Hư Vô Cảnh Kiếm Ý khó khăn đến mức nào. Có thể nói, trong số tất cả các kiếm tu của Minh Ngục Đại Lục hiện tại, người đạt tới Hư Vô Cảnh Kiếm Ý, bọn họ chỉ nghe nói một người, và đã gặp hai người. Hai người gặp được đang ở ngay trước mắt họ, còn người nghe nói, dĩ nhiên chính là Dương Diệp.
Có điều bọn họ không biết, Dương Diệp đang ở ngay trước mặt họ!
Dương Diệp không để ý đến Độc Cô Kiếm, mà quay đầu nhìn xuống mọi người, nói: "Hư Vô Cảnh Kiếm Ý rất lợi hại sao?" Nói đến đây, Dương Diệp không đợi mọi người trả lời, lập tức chỉ tay vào Vẫn Thần Sơn, nói: "Không, Hư Vô Cảnh Kiếm Ý chẳng có gì lợi hại cả. Thấy không? Dù cho kiếm ý đạt tới trình độ như Kiếm Vô Cực, vẫn bị người ta giết chết, cho nên, các ngươi có cảm thấy Hư Vô Cảnh Kiếm Ý rất lợi hại không?"
Mọi người trầm mặc.
Lúc này, Độc Cô Kiếm ở bên cạnh định lên tiếng, nhưng Dương Diệp lại đột nhiên nhìn về phía hắn, nói: "Ngươi im miệng trước đi, lát nữa ta sẽ nói chuyện với ngươi."
"Càn rỡ!" Độc Cô Kiếm nổi giận, hắn, Độc Cô Kiếm, từ khi nào phải chịu sự sỉ nhục như vậy?
Ngay lúc này, Dương Diệp hóa thủ thành kiếm, mạnh mẽ chém xuống một nhát, một đạo kiếm khí bắn ra. Độc Cô Kiếm biến sắc, hắn không ngờ Dương Diệp lại dám ra tay ở đây, tuy có chút bất ngờ, nhưng phản ứng của hắn không hề chậm, lập tức phất tay một cái, một đạo kiếm khí bắn ra như điện, va chạm với kiếm khí của Dương Diệp.
Oanh!
Một tiếng nổ vang lên giữa sân, dưới ánh mắt của mọi người, Độc Cô Kiếm bị đẩy lùi gần mười trượng! Độc Cô Kiếm ngẩng đầu nhìn về phía Dương Diệp, trong mắt mang theo một tia kinh ngạc, hắn không ngờ mình lại bị một kiếm tu đánh lui.
Phía dưới, mọi người cũng sững sờ, khi tất cả nhìn về phía Dương Diệp, trong mắt đều mang theo sự kinh ngạc và tò mò, nhưng cũng có một tia phẫn nộ.
"Ngươi vậy mà lại động thủ ở đây!" Một kiếm tu bên cạnh có chút tức giận nói. Vẫn Thần Di Tích là cấm địa trong lòng người trên toàn đại lục, đặc biệt là đối với kiếm tu bọn họ. Vì vậy, bất kể cường giả nào cũng không động thủ ở đây, còn kiếm tu thì càng không có ai. Bởi vì, động thủ ở đây, trong mắt bọn họ là bất kính với Kiếm Vô Cực!
Dương Diệp không để ý đến kiếm tu kia, mà quay đầu liếc nhìn Độc Cô Kiếm đang định ra tay, nói: "Muốn động thủ? Được thôi! Nhưng ngươi phải đợi một chút, ta có vài lời muốn nói, đợi ta nói xong chúng ta sẽ giải quyết chuyện giữa chúng ta. Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám cắt ngang lời ta, ta nhất định sẽ đánh cho cha ngươi cũng không nhận ra."
Sắc mặt Độc Cô Kiếm trở nên khó coi, hắn cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi nói đi, ta cho ngươi nói, ta, Độc Cô Kiếm, vẫn sẽ cho đối thủ cơ hội để lại di ngôn."
Dương Diệp không để ý đến Độc Cô Kiếm, quay đầu nhìn về phía Cầm Trúc Ngọc và những người khác, nói: "Ta động thủ ở đây, các ngươi rất phẫn nộ, ta hiểu, vì các ngươi tôn kính Kiếm Vô Cực, hắn cũng đáng được tôn kính. Nhưng, ta muốn nói cho các ngươi biết, các ngươi không phải đang tôn kính hắn, mà là đang kính sợ hắn!"
"Có gì khác nhau sao?" Phía dưới, Huyễn Không nói.
"Đương nhiên là có khác nhau!"
Dương Diệp nói: "Các ngươi kính sợ hắn, coi hắn như thần, trong tiềm thức cảm thấy cả đời này mình không thể đạt tới độ cao đó, hoặc cảm thấy có thể đạt tới độ cao đó là đã tốt lắm rồi. Trong lòng các ngươi, hắn là một ngọn núi cao, một ngọn núi không thể vượt qua, đúng không?"
"Điều này có vấn đề gì sao?" Huyễn Không lại hỏi.
Dương Diệp cười nói: "Đương nhiên là có vấn đề, ta nói cho các ngươi biết, khi trong lòng các ngươi có một ngọn núi không thể vượt qua, thì thành tựu của các ngươi sẽ mãi mãi chỉ có thể như vậy!" Nói đến đây, Dương Diệp đột nhiên chỉ vào Độc Cô Kiếm bên cạnh, nói: "Biết tại sao hắn có thể đạt tới Hư Vô Cảnh Kiếm Ý không? Biết tại sao hắn mạnh hơn các ngươi không?"
Mọi người trầm mặc.
Độc Cô Kiếm liếc nhìn Dương Diệp, không nói gì.
Dương Diệp nói: "Theo ta thấy, sự khác biệt giữa các ngươi và hắn nằm ở chỗ, hắn chưa bao giờ coi Kiếm Vô Cực là thần, trong lòng hắn luôn nghĩ rằng Kiếm Vô Cực chẳng là cái thá gì, ta nhất định phải vượt qua hắn. Hắn tuy tự tin, hay nói là tự đại, nhưng hắn không tự ti, trong lòng hắn, Kiếm Vô Cực không phải là một ngọn núi không thể vượt qua, mà là đá lót đường cho Độc Cô Kiếm hắn! Còn các ngươi thì sao?"
Mọi người: "..."
Độc Cô Kiếm lại liếc nhìn Dương Diệp, vẫn không nói gì.
Dương Diệp quét mắt nhìn mọi người, nói: "Kiếm tu, phải không sợ hãi. Trong lòng các ngươi có sự sợ hãi, làm sao có thể đặt chân lên đỉnh cao kiếm đạo?"
Mọi người vẫn im lặng, nhưng tay của rất nhiều người đã nắm chặt lại, Cầm Trúc Ngọc cũng vậy.
Lúc này, Dương Diệp lại nói: "Chúng ta có thể kính người, kính đất, kính trời, nhưng chúng ta không thể sợ người, sợ đất, sợ trời! Kiếm tu, chỉ cần kiếm trong tay, phải không sợ hãi bất cứ thứ gì trên thế gian! Kẻ nào dám cản đường ta, gặp người giết người, gặp trời diệt trời!"
Mọi người vẫn im lặng, nhưng trong mắt rất nhiều người lại ánh lên những sắc thái chưa từng có trước đây.
Dương Diệp chỉ vào đỉnh Vẫn Thần Sơn, lại nói: "Hắn đã hy sinh vì đại lục, chúng ta nên kính trọng hắn, nhưng chúng ta không nên để hắn trở thành tâm ma của mình. Năm đó hắn có thể mạnh như vậy, tại sao chúng ta lại không thể làm được? Đều là người, ai kém hơn ai? Các ngươi cảm thấy mình kém cỏi sao? Dù sao ta cũng không cảm thấy mình kém cỏi, trong lòng ta, ta sớm muộn gì cũng sẽ là người đàn ông vượt qua hắn!"
"Nói hay lắm!" Lúc này, Lâm Phàm ở phía dưới đột nhiên nhìn về phía Dương Diệp, nói: "Ngươi nói không sai, những năm gần đây, rất nhiều người trong chúng ta đã lạc vào ma chướng, đáng tiếc là chúng ta lại không tự biết. Kiếm tu, phải không sợ hãi, mà chúng ta, lại vẫn sợ một người đã chết mấy vạn năm, với tâm tính này, làm sao có thể đạt tới Hư Vô Cảnh Kiếm Ý?"
"Đúng vậy!"
Huyễn Không bên cạnh cũng nói: "Lão tử những năm nay thật sự sống uổng phí rồi, chết tiệt, ta tự hỏi tại sao mình không đạt tới Hư Vô Cảnh Kiếm Ý, hóa ra là vì chuyện này, nếu ta sớm nghĩ thông suốt, lão tử bây giờ có lẽ đã ở trên cả Hư Vô Cảnh Kiếm Ý rồi."
"Ngươi không nổ thì sẽ chết à!" Lâm Phàm trừng mắt liếc Huyễn Không.
Nghe vậy, trên mặt mọi người lập tức hiện lên một nụ cười.
Dương Diệp cũng cười, hắn không nói nhảm nữa, quay đầu nhìn về phía Độc Cô Kiếm bên cạnh, nói: "Ngươi không phải muốn so tài sao? Bây giờ, chúng ta hãy so tài một phen."
"So thế nào!" Độc Cô Kiếm không chịu yếu thế.
Dương Diệp ngẩng đầu nhìn về phía Vẫn Thần Sơn, nói: "Xem ai đi được xa hơn, thế nào?"
"Tiền cược vẫn như vừa rồi?" Độc Cô Kiếm nói.
Dương Diệp khẽ gật đầu.
"Bắt đầu?" Độc Cô Kiếm hỏi.
Dương Diệp cười, nói: "Bắt đầu!"
Tiếng nói vừa dứt, dưới ánh mắt của mọi người, Dương Diệp và Độc Cô Kiếm thân hình khẽ động, lao về phía đỉnh núi.
Sau đó, mọi người hóa đá tại chỗ.
...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi