Dương Diệp chưa từng luyện chế con rối cảnh giới Thần Giả. Nếu là trước kia, hắn không có chút tự tin nào, nhưng hiện tại, hắn đã là Hư Giả, bất kể là tinh thần lực hay linh hồn lực đều đã được tăng lên vượt bậc. Bởi vậy, đối với hắn lúc này, việc luyện chế một con rối cảnh giới Thần Giả cũng không quá khó khăn.
Thế nhưng quá trình cũng không hoàn toàn thuận lợi, dù sao luyện chế con rối không chỉ dựa vào thần hồn và tinh thần lực mà còn cần cả kiếm ý. Kiếm ý của hắn mới chỉ đạt Niết Bàn Cảnh, do đó, khi bắt đầu luyện chế vẫn gặp phải không ít trở ngại.
May mắn thay, nhờ có sự gia trì của Kiếm Thần Ấn, kiếm ý của hắn hiện tại đã đủ dùng.
Cứ như vậy, khoảng mười ngày sau, Dương Diệp đã luyện chế thành công.
Một con rối cảnh giới Thần Giả!
Sau khi luyện chế thành công cỗ khôi lỗi này, Dương Diệp lập tức để nó chạy tới Minh Ngục đại lục.
Bấy lâu nay, điều hắn lo lắng không phải cho bản thân, mà là cho Minh Ngục đại lục. Với thực lực hiện tại của hắn, Thần Giả bình thường căn bản không làm gì được hắn, thế nhưng, nếu một cường giả cảnh giới Thần Giả tiến đến Minh Ngục đại lục, thì nơi đó căn bản không cách nào chống cự nổi. Minh Ngục đại lục hiện nay ngay cả Bán Thần cũng không có!
Cho nên, để phòng ngừa vạn nhất, hắn đã để con rối Thần Giả này quay về Minh Ngục đại lục.
Có con rối Thần Giả này ở đó, cho dù Minh Ngục đại lục bị cường giả cảnh giới Thần Giả đột kích, nó cũng có thể ngăn cản được một lúc. Chỉ cần một lúc, đối với hắn mà nói đã là quá đủ. Bởi vì hắn đã để con rối này mang theo Thứ Nguyên Không Gian Kỳ, chỉ cần tối đa mười mấy hơi thở, hắn có thể trực tiếp quay về Minh Ngục đại lục!
Minh Ngục đại lục không còn nỗi lo về sau, hắn mới có thể ở đây buông tay đánh cược một phen.
Dương Diệp ra khỏi Hồng Mông Tháp, đi tới Chiến Thần Điện.
Trong điện, Đế Nữ, Dạ Lưu Vân, Trang Vị Thiên cùng với Nguyên Lão và những người khác đều có mặt.
Dương Diệp quét mắt nhìn mọi người, đang định nói chuyện thì đúng lúc này, tất cả mọi người trong điện đột nhiên nhìn ra ngoài. Bọn họ nhìn nhau một cái, sau đó biến mất trong đại điện.
Bên ngoài điện, trên không trung, xuất hiện một lão giả mặc hoa bào.
Người của Man Hoang tinh vực!
Sở dĩ nhận ra đối phương là người của Man Hoang tinh vực là vì người của nơi đó cơ bản đều rất cao lớn, to con hơn người thường rất nhiều.
Ánh mắt của lão giả mặc hoa bào rơi xuống người Dương Diệp, nói: "Ngươi chính là Dương Diệp!"
Thanh danh của Dương Diệp hiện tại có thể nói là vô cùng lớn. Có thể nói, người ở hạ vị diện này gần như không ai không biết. Tàn sát cả một tòa thành, hơn nữa còn là chủ thành của một trung thế giới. Chuyện như vậy, đã rất lâu rồi không hề xuất hiện. Dù sao, giết người quá nhiều là việc làm tổn hại thiên hòa, hơn nữa, thậm chí có thể dẫn tới Thiên Đạo Chi Nhãn.
Cho nên, cho dù hai tinh vực đại chiến, thông thường cũng sẽ không lựa chọn tàn sát cả thành, mà chỉ tiêu diệt quân chủ lực của đối phương.
Thế nhưng, Dương Diệp lại hủy diệt toàn bộ Thiên Ma thành.
Đồ tể!
Dương Đồ Tể!
Đây là danh xưng mới mà Dương Diệp nhận được!
Trong sân, Dương Diệp khẽ gật đầu, nói: "Ta chính là Dương Diệp."
"Thế tử nhà ta đâu?" Lão giả mặc hoa bào hỏi.
"Tiên tinh thạch đâu?" Dương Diệp hỏi lại.
Lão giả mặc hoa bào nhìn Dương Diệp hồi lâu, sau đó nói: "Không có."
"Không có thì ngươi đến đây làm gì?" Dương Diệp nhìn thẳng lão giả.
Lão giả mặc hoa bào nói: "Man Chủ của ta nói, tiên tinh thạch không có, còn mạng của thế tử, ngươi có bản lĩnh thì cứ giết thử xem."
"Đem Man Thiên ra đây!" Dương Diệp nhìn sang Dạ Lưu Vân.
Dạ Lưu Vân gật đầu, sau đó xoay người rời đi. Một lát sau, Man Thiên được Dạ Lưu Vân dẫn tới, lúc này hắn vì không được chữa trị nên đã thoi thóp.
Dương Diệp cổ tay khẽ động, một thanh kiếm xuất hiện trong tay hắn. Tiếp đó, hắn vung tay phải, kiếm quang lóe lên, đầu của Man Thiên lập tức lìa khỏi cổ. Sau đó, Dương Diệp vung tay trái, đầu của Man Thiên bay đến trước mặt lão giả mặc hoa bào, nói: "Bây giờ, thấy chưa?"
Lão giả mặc hoa bào nhìn Dương Diệp hồi lâu, rồi nói: "Không hổ là Dương Đồ Tể. Ta đại diện Man Hoang tinh vực tuyên bố với ngươi, từ nay về sau, trên đời này sẽ không còn Thiên Vân Tinh Vực nữa."
Dứt lời, thân hình lão giả mặc hoa bào dần mờ đi, thoáng chốc đã biến mất tại chỗ.
Trong sân, bất kể là người phe Đế Nữ hay ba người Nguyên Lão, sắc mặt đều vô cùng ngưng trọng. Đối với Đế Nữ mà nói, kể từ giờ phút này, Man Hoang tinh vực đã chính thức tuyên chiến với Thiên Vân Tinh Vực. Trận chiến này, không thành công cũng thành nhân. Còn đối với ba người Nguyên Lão, Thiên Vân Tinh Vực và Man Hoang tinh vực khai chiến, đồng nghĩa với việc bọn họ bị cuốn vào ngày càng sâu.
Đối với họ, sau này chỉ có hai loại kết cục, một là lợi ích ngày càng nhiều, hai là chiến bại bỏ mình, sau đó còn liên lụy đến Thiên Vân Thương Hội.
Lợi ích rất lớn, nhưng nguy hiểm cũng rất lớn.
Tuy nhiên, lúc này bọn họ đã bị buộc chung một thuyền với Dương Diệp, chỉ có thể đi theo hắn đến cùng. May mắn thay, họ vẫn luôn có lòng tin vào Dương Diệp.
Đặc biệt là khi Dương Diệp lúc này đã là Hư Giả!
Trong sân, Dương Diệp nhìn về phía Đế Nữ, nói: "Hai thế giới gần chúng ta nhất đang bị tinh vực nào chiếm lĩnh?"
Xung quanh Thiên Vân Tinh Vực ở khoảng cách không xa có hai thế giới, nhưng lúc này đã bị thế lực của các tinh vực khác chiếm đóng. Nói cách khác, Thiên Vân Tinh Vực vốn sở hữu trên trăm tiểu thế giới, hiện tại chỉ còn lại Thiên Vân đại lục là trung thế giới này, còn các tiểu thế giới khác đã toàn bộ rơi vào tay kẻ khác.
Đế Nữ trầm ngâm một lát rồi nói: "Là U Lam tinh vực và Minh Mang tinh vực. Ngoài hai tinh vực này ra, các thế giới còn lại cơ bản đều nằm trong tay của mấy thế lực như Hoàng Viêm tinh vực, Thương Phạm tinh vực, Thanh Minh tinh vực, và cả Man Hoang tinh vực."
Dương Diệp gật đầu, nói: "Đi, đến U Lam tinh vực và Minh Mang tinh vực!"
Nghe vậy, mọi người đều sững sờ, Trang Vị Thiên nói: "Là đi thẳng đến đại bản doanh của U Lam tinh vực và Minh Mang tinh vực sao?"
"Đương nhiên!"
Dương Diệp trầm giọng nói: "Thu hồi từng thế giới một thì quá đỗi phiền phức, hơn nữa cũng không giải quyết được căn nguyên. Với thực lực của chúng ta, muốn đánh thẳng vào chủ thế giới của U Lam Tinh Vực và Minh Mang Tinh Vực trong thời gian ngắn cũng không phải là chuyện quá khó khăn. Giải quyết xong chủ thế giới của chúng, ta xem chúng còn dám chiếm cứ những thế giới kia của chúng ta nữa không. Hơn nữa, chúng ta đã phải phản kích thì phải phô diễn khí phách. Đã không đánh thì thôi, một khi đã đánh là phải đánh cho chúng đến chết!"
Im lặng trong chốc lát, Đế Nữ đứng bên cạnh Dương Diệp, nói: "Ta tán thành!"
Đế Nữ đã không có ý kiến, những người khác tự nhiên cũng không thể có ý kiến.
Dương Diệp gật đầu, sau đó nhìn về phía Trang Vị Thiên và Thiên Yêu Thiền, nói: "Bá phụ, bá mẫu, hai vị hãy ở lại trấn giữ Thiên Vân Tinh Vực, chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta là đủ."
Thiên Vân Tinh Vực là căn cứ của bọn họ, nếu không có cường giả cảnh giới Thần Giả tọa trấn thì tuyệt đối không được. Vạn nhất đối phương cũng làm trò đột kích giống họ, Thiên Vân Tinh Vực chẳng phải sẽ xong đời sao. Có hai vị cường giả cảnh giới Thần Giả tọa trấn, cộng thêm việc hắn đã đặt Thứ Nguyên Không Gian Kỳ ở đây, chỉ cần nơi này xảy ra chuyện, hắn có thể lập tức quay về!
Tiến công phải dùng phương thức tàn nhẫn nhất, nhưng phòng thủ cũng không thể lơ là.
Rất nhanh, một đoàn người Dương Diệp đã rời khỏi Thiên Vân Tinh Vực, tiến vào tinh không.
Lần này cùng Dương Diệp rời khỏi Thiên Vân Tinh Vực có Đế Nữ, ba người Nguyên Lão, cộng thêm hai con Thiên Ma Sói của hắn, tương đương với bảy cường giả cảnh giới Thần Giả. Tuy Dương Diệp không phải Thần Giả, nhưng thực lực của hắn không hề yếu hơn cường giả cảnh giới Thần Giả chút nào. Quan trọng nhất là, thực lực của bảy người bọn họ đều là thực lực chân chính, không hề pha tạp, căn bản không phải Thần Giả bình thường có thể so sánh.
Đặc biệt là hai con Thiên Ma Sói kia, đó tuyệt đối là một đại sát khí. Có thể nói, Thiên Ma Chủ khi chưa thi triển Thiên Ma Bá Thể cũng không địch lại nổi hai con Thiên Ma Sói này!
Có thể nói, đội ngũ này của bọn họ đủ để nghiền ép bất kỳ thế lực Nhị Tinh nào dưới Tam Tinh.
Cho dù đối mặt với thế lực Tam Tinh, bọn họ cũng không sợ!
Mọi người không sử dụng Tinh Không Truyền Tống Trận để dịch chuyển, bởi vì nếu làm vậy, tất sẽ kinh động đối phương. Phải biết rằng, thông thường tại các Tinh Không Truyền Tống Trận trong tinh vực của mình, tất cả mọi người đều sẽ phái người trấn thủ, chính là để đề phòng có kẻ đột kích. Vốn dĩ Thiên Vân Tinh Vực cũng có, nhưng hiện tại Thiên Vân Tinh Vực đã tổn thất quá nhiều cường giả, bởi vậy, nơi Tinh Không Truyền Tống Trận của Thiên Vân Tinh Vực cũng không có người trấn thủ.
Trong tinh không, Dương Diệp lướt nhìn bốn phía, sau đó vung tay phải, một con Thiên Ma Sói xuất hiện trước mặt hắn. Nhìn thấy con Thiên Ma Sói này, sắc mặt ba người Nguyên Lão trở nên ngưng trọng.
Bởi vì con Thiên Ma Sói này cho bọn họ một cảm giác vô cùng nguy hiểm!
Thiên Ma Sói sau khi ra ngoài, liền như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi. Ở trong Hồng Mông Tháp kia, nó có thể nói là thấp thỏm lo âu. Tuy Hồng Mông Tháp không còn trấn áp chúng, nhưng chỉ cần còn ở bên trong, lòng của chúng vẫn luôn treo lơ lửng. May mà bây giờ Dương Diệp cuối cùng cũng thả nó ra rồi.
Thiên Ma Sói lướt nhìn bốn phía, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Dương Diệp, trong mắt có một tia phức tạp. Nó chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ thần phục nhân loại. Cho dù là Thiên Ma Chủ trước kia, cũng chỉ là hợp tác với nó mà thôi, nhưng hiện tại, nó lại thần phục một nhân loại cảnh giới Hư Giả. Không thể không nói, đây là một loại sỉ nhục đối với nó.
Thế nhưng, nó căn bản không có lựa chọn nào khác, bởi vì một đám thú hồn của nó đang nằm trong tay Dương Diệp. Hơn nữa, nó cũng vô cùng kiêng kỵ thứ thần bí trấn áp nó trong cơ thể Dương Diệp, còn có cả con Cùng Kỳ kia của hắn. Cho nên, chuyện phản chủ, cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu mà thôi…
Dương Diệp không quan tâm Thiên Ma Sói nghĩ gì, thân hình hắn khẽ động, trực tiếp ngồi lên lưng Thiên Ma Sói. Trong mắt Thiên Ma Sói lập tức lóe lên một tia lệ khí, nó chưa từng để cho nhân loại nào cưỡi lên người. Bị nhân loại cưỡi lên người, đây không còn là sỉ nhục, mà là vô cùng nhục nhã. Nếu để cho hung thú khác biết được, nó sẽ không còn mặt mũi nào để lăn lộn trong giới hung thú nữa.
Nhưng, không cho Dương Diệp cưỡi?
Nó thật sự có chút không dám, vạn nhất Dương Diệp lại ném nó vào cái thế giới thần bí kia thì…
Thế nhưng nếu không phản kháng, sau này làm sao còn lăn lộn trong giới hung thú được nữa?
Phản kháng hay không phản kháng, đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng!
Dương Diệp tự nhiên sẽ không đi quan tâm cái gì mà tôn nghiêm hung thú của Thiên Ma Sói. Ngay cả Cùng Kỳ hắn còn cưỡi qua, cưỡi một con Thiên Ma Sói thì có là gì?
Ngồi trên lưng Thiên Ma Sói xong, Dương Diệp nhìn về phía Đế Nữ, đưa tay ra. Nàng nhìn Dương Diệp một cái, sau đó thân hình khẽ động, ngồi xuống trước mặt hắn.
Dương Diệp cũng không khách khí, trực tiếp ôm lấy vòng eo của Đế Nữ, sau đó hai chân khẽ thúc vào hai bên hông của Thiên Ma Sói, nói: "Đi, xuất phát!"
Thiên Ma Sói: "..."
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ