"Chết rồi sao?" Dương Diệp hỏi.
Cùng Kỳ lắc đầu: "Chưa chết, nhưng cũng gần như vậy."
Dương Diệp gật đầu, hắn quan sát Cùng Kỳ, tuy nhìn bề ngoài không có vết thương nào, nhưng hắn biết, Cùng Kỳ giải quyết đối phương chắc chắn không hề nhẹ nhõm.
Thực lực của con cự mãng kia vô cùng mạnh mẽ!
Lúc này, Cùng Kỳ nói: "Nó bị giam cầm, một thân thực lực không thể thi triển, nếu không, ta muốn giải quyết nó sẽ không đơn giản như hiện tại. Vào đi, nó đối với ngươi mà nói, trợ giúp hẳn sẽ rất lớn."
Dương Diệp tự nhiên hiểu ý của Cùng Kỳ, Cùng Kỳ đã đánh đối phương đến tàn phế. Hiện tại, việc hắn cần làm là đi thu phục nó.
Có Hồng Mông Tháp trong tay, chuyện này đối với hắn cũng không quá khó khăn.
Lúc này, Cùng Kỳ lại nói: "Ta đã đến một thời kỳ mấu chốt, trong thời gian ngắn không thể xuất hiện được. Nếu gặp phải nguy hiểm không thể chống lại, ngươi… ngươi cứ bỏ chạy đi."
Dương Diệp: "..."
Cùng Kỳ trầm giọng nói: "Không phải đùa với ngươi, càng không phải muốn gài bẫy ngươi. Nếu là chuyện bình thường, ta nhất định sẽ trì hoãn một chút, dù sao nơi này đối với ngươi mà nói vẫn quá nguy hiểm, nhưng không còn cách nào khác. Trước đó ta đã hấp thu con Ma Long kia, ta đã đem toàn bộ năng lượng của nó tụ tập lại, hiện tại chuẩn bị hấp thu toàn bộ. Nếu thành công, thực lực của ta mới có thể khôi phục lại bảy thành so với thời kỳ đỉnh phong."
Nói đến đây, Cùng Kỳ dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Sở dĩ không thể trì hoãn là vì ta đã kéo dài rất nhiều lần. Lần này nếu không hấp thu, những năng lượng này có thể sẽ nổ tung trong cơ thể ta. Trước đó ta vẫn luôn áp súc chúng nó, mục đích là để chúng nó càng thêm tinh thuần, hiện tại, ta đã không thể tiếp tục áp súc, vì chúng nó đã bị ta nén đến cực hạn."
"Ta còn tưởng ngươi đã hấp thu hết rồi!" Dương Diệp nói.
Cùng Kỳ lắc đầu: "Ngươi tưởng ai cũng giống như ngươi sao? Thứ gì cũng có thể hấp thu thần tốc? Trong cơ thể ngươi có vật kia, nó có thể đem bất kỳ năng lượng nào chuyển hóa thành Tử Khí tinh thuần nhất với tốc độ nhanh nhất để cung cấp cho ngươi, nhưng chúng ta không có thứ đó, chúng ta chỉ có thể tự mình áp súc."
Dương Diệp suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là, ngươi đem con đại mãng bên trong kia nuốt luôn đi?"
"Vô dụng!"
Cùng Kỳ nói: "Con Ma Long kia sở dĩ hữu dụng với ta là vì nó thuộc Long Tộc, trên người có huyết mạch của Chân Long nhất tộc. Tuy đã mỏng manh đến mức có thể bỏ qua, nhưng dù sao vẫn còn một chút, cho nên đối với ta có chút tác dụng. Con đại mãng này, tuy ăn vào cũng có chút công dụng, nhưng tác dụng lại không lớn, lưu lại cho ngươi đi. Ở nơi này, có nó ở bên, ngươi sẽ bớt nguy hiểm hơn."
Dương Diệp gật đầu, nói: "Được, ngươi cứ an tâm hấp thu đi. Chuyện còn lại cứ giao cho ta là được."
Nói đến đây, Dương Diệp như nghĩ tới điều gì, dùng Huyền Khí truyền âm cho Cùng Kỳ: "Có một nữ tử thần bí vẫn luôn đi theo ta, ngươi có thể phát hiện ra nàng không?"
Bởi vì nữ tử thần bí vẫn chưa xuất hiện lại, hắn suýt nữa đã quên mất đối phương. Mặc dù nàng ta không xuất hiện, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, đối phương căn bản không hề rời đi, vẫn đang theo dõi hắn.
Nghe được lời của Dương Diệp, Cùng Kỳ trầm mặc hồi lâu rồi lắc đầu.
Dương Diệp hai mắt híp lại, tiếp tục dùng Huyền Khí truyền âm: "Ngay cả ngươi cũng không phát hiện được?"
"Tiểu tử, ta không phải vạn năng!" Cùng Kỳ tức giận nói.
"Trong lòng ta, ngươi chính là vạn năng!" Dương Diệp vội vàng nịnh nọt.
"Ngươi bớt nịnh hót đi!"
Cùng Kỳ lắc đầu: "Nơi này có chút quỷ dị, đừng nói là ngươi, cho dù là ta ở đây cũng phải cẩn thận một chút. Nữ nhân kia nếu không ra tay với ngươi, vậy chứng tỏ nàng ta đối với ngươi hẳn là không có ác ý. Ngươi cứ tĩnh quan kỳ biến đi."
"Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy!" Dương Diệp cười khổ nói.
Hắn hiện tại thật sự không có cách nào với đối phương, nhưng may mắn là, dường như nàng ta cũng không có ý định ra tay với hắn.
"Cẩn thận một chút!"
Cùng Kỳ nói xong, trực tiếp hóa thành một đạo u quang chui vào lồng ngực Dương Diệp.
Giữa sân, Dương Diệp trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Đi thôi, chúng ta vào xem sinh vật to lớn kia."
Vừa nói, Dương Diệp hướng sơn động đi tới, Đại Hắc, Tiểu Hắc và Tiểu Điêu vội vàng đi theo. Dương Diệp không chú ý tới, lúc này Tiểu Điêu đối với hắn càng thêm cung kính hơn so với trước đó.
Điều này tự nhiên là vì nguyên nhân của Cùng Kỳ.
Vào trong sơn động, bên trong là một mảnh hỗn độn. Cách Dương Diệp không xa là đầu của con mãng xà, nhưng lúc này, cái đầu rắn kia đã máu thịt bầy nhầy, trên đó chi chít những vết móng vuốt, vết này nối tiếp vết kia… Tiên huyết như suối không ngừng tuôn ra từ những vết thương đó, trông có chút khủng bố.
Hấp hối, đầu rắn lúc này đã hấp hối.
Dương Diệp đi tới trước đầu rắn, không nói nhảm, hắn vẫy tay phải, Đại Hắc và Tiểu Hắc hiểu ý, trực tiếp ôm lấy đầu rắn định kéo vào Hồng Mông Tháp của Dương Diệp. Nhưng rất nhanh, Đại Hắc và Tiểu Hắc dừng lại, bởi vì căn bản không kéo vào được. Không phải vì lý do hình thể, thế giới bên trong Hồng Mông Tháp lớn biết bao, đừng nói một con cự mãng, dù có nhiều hơn nữa cũng chứa được.
Sở dĩ không kéo vào được là vì những sợi xích khóa trên thân con cự mãng. Những sợi xiềng xích đó quấn chặt lấy nó, vì vậy, Đại Hắc và Tiểu Hắc không thể nào kéo nó vào trong Hồng Mông Tháp.
Ánh mắt Dương Diệp rơi vào những sợi xiềng xích kia, chúng to gần bằng nắm tay, đen kịt, nhìn qua không có gì đặc biệt, nhưng kẻ ngốc cũng biết những sợi xích này chắc chắn không phải là vật tầm thường, nếu không cũng không thể khóa chặt con cự mãng này ở nơi quỷ quái này.
Muốn kéo nó vào, phải phá vỡ những xiềng xích này trước.
Dương Diệp suy nghĩ một chút, sau đó mang theo Đại Hắc bọn chúng đi sâu vào bên trong. Xích sắt quấn quanh toàn thân cự mãng, chỉ có chặt đứt tận gốc mới được.
Đi dọc theo thân thể cự mãng vào sâu bên trong, chuyến đi này cũng khiến Dương Diệp toát một thân mồ hôi lạnh. Hắn bây giờ mới phát hiện, con cự mãng này còn lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, thân thể nó dài ít nhất vạn trượng… Nếu không phải vì bị xích sắt quấn quanh khiến nó không thể phát huy bình thường, Cùng Kỳ muốn giải quyết nó e là rất khó khăn!
Rất nhanh, cuối cùng cũng đến điểm cuối.
Ở nơi sâu nhất dưới đáy, có một vòng sáng màu đen, một đầu của sợi xích liền nối vào trong vòng sáng đó, còn đầu kia thì trói trên thân cự mãng.
Mà bên cạnh vòng sáng màu đen có một tấm bia đá, trên bia đá có khắc chữ.
Ánh mắt Dương Diệp rơi vào tấm bia đá, chỉ thấy trên đó viết: "Viễn Cổ Đế Mãng: Sống ở Thời Kỳ Viễn Cổ, trời sinh tính tàn nhẫn, thấy vật liền ăn. Vạn vật có linh, ta thấy nó tu hành không dễ, không nỡ diệt trừ, đặc biệt giam cầm tại đây. Nếu có thể tu thân dưỡng tính, bạo lệ khí trên thân tiêu tán, trận pháp này sẽ tự động biến mất. Nếu không, sẽ giam cầm nó đến thiên hoang địa lão…"
Thiên hoang địa lão…
Dương Diệp lắc đầu, con Viễn Cổ Đế Mãng này thật bi thảm, nhưng thực ra cũng là tự tìm đường chết, bởi vì rõ ràng nó không hề tu thân dưỡng tính. Nhưng cũng phải, bảo một con yêu thú đi tu thân dưỡng tính… thật không thực tế!
Dương Diệp tiếp tục đọc.
"Kẻ đến sau nếu muốn thả con thú này, hãy nhớ kỹ, con thú này trời sinh tính hung lệ, rất có khả năng phệ chủ."
"Trời sinh tính hung lệ? Phệ chủ?"
Dương Diệp lắc đầu, nói: "Tiền bối yên tâm, ta sẽ dạy dỗ nó cách làm người, à không, là cách làm rắn cho tốt!"
Dứt lời, Dương Diệp đi tới trước vòng sáng màu đen kia. Ngay lúc hắn chuẩn bị ra tay, vòng sáng đột nhiên bộc phát ra một luồng ánh sáng chói lòa. Thấy cảnh này, Dương Diệp sắc mặt hơi đổi, đang định xuất thủ thì vòng sáng kia lại ầm ầm vỡ nát. Không chỉ vòng sáng, mà cả những sợi xiềng xích quấn quanh thân cự mãng vào giờ khắc này cũng đồng loạt vỡ tan!
Chuyện gì xảy ra?
Người đã phong ấn Viễn Cổ Đế Mãng này quả không đơn giản!
Dương Diệp hai mắt híp lại, hiển nhiên, đối phương nhất định biết hắn muốn thả con cự mãng này, cho nên khi hắn tới gần trận pháp, trận pháp đã tự động phá hủy. Nhưng, đối phương làm sao biết được?
Không có câu trả lời!
Dương Diệp cũng không bận tâm về vấn đề này. Trên đời có vô số kỳ nhân dị sĩ, người có thể giam cầm Viễn Cổ Đế Mãng này, thực lực chắc chắn đã đạt đến một trình độ cực kỳ khủng bố. Đối phương khẳng định đã giở trò gì đó trên vòng sáng kia, vì vậy, khi hắn tiếp cận, ý nghĩ của hắn đã bị vòng sáng biết được, cho nên mới có cảnh tượng hiện tại.
Tương tự, hắn tin rằng, nếu hắn không muốn thả con cự mãng này, trận pháp này chắc chắn sẽ không tự động bị phá hủy!
Không lãng phí thời gian, Dương Diệp phất tay, nói: "Mang nó vào cho ta."
Đại Hắc và Tiểu Hắc hiểu ý, lập tức kéo đuôi của Viễn Cổ Đế Mãng chui thẳng vào trong cơ thể Dương Diệp.
Dương Diệp liếc nhìn bốn phía, tuy biết nữ nhân thần bí kia đang ở xung quanh, nhưng không còn cách nào khác, hắn không có chút biện pháp nào với đối phương. Ngay cả Cùng Kỳ cũng không phát hiện được nàng ta, có thể tưởng tượng, đối phương quỷ dị đến mức nào.
Kiếm Vực?
Hắn thật ra cũng muốn dùng, nhưng thực sự là dùng không nổi. Vạn nhất hắn phát hiện ra đối phương, sau đó đối phương ra tay, không cần phải nói, hắn sẽ lập tức vẫn lạc.
Vô phương giải quyết!
Như Cùng Kỳ đã nói, hắn hiện tại chỉ có thể tĩnh quan kỳ biến.
Thu hồi tâm tư, Dương Diệp khoanh chân ngồi xuống, Tiểu Điêu ở bên cạnh hộ pháp cho hắn.
Dương Diệp tâm thần chìm vào trong cơ thể. Lúc này, con Viễn Cổ cự mãng đã ở trong thế giới tầng thứ nhất của Hồng Mông Tháp. Tuy vô cùng suy yếu, nhưng nó vẫn còn tỉnh táo. Giờ phút này, xiềng xích biến mất, trong mắt nó là sự giải thoát, nhưng khi tới Hồng Mông Tháp, sự giải thoát trong mắt nhất thời biến thành hiếu kỳ.
Phân thân của Dương Diệp đi tới trước mặt cự mãng, cự mãng lập tức nhìn về phía hắn, trong mắt ngược lại có chút bình tĩnh.
Dương Diệp cũng không vòng vo tam quốc, hắn hiện tại không có thời gian để quanh co với đối phương, lập tức nói: "Giao ra một luồng Thú Hồn, đi theo ta thì có thể sống, nếu không, sống không bằng chết."
Cự mãng nhìn Dương Diệp hồi lâu, đột nhiên, lệ khí trong mắt nó lóe lên, sau đó nó chợt há cái miệng khổng lồ ra cắn về phía phân thân của Dương Diệp.