Virtus's Reader
Vô Địch Kiếm Vực

Chương 1456: CHƯƠNG 1456: KIẾM ĐẠO CỦA DƯƠNG DIỆP!

Tiêu Dao Tử?

Dương Diệp sững sờ tại chỗ, người này đã tới đây rồi sao?

Hắn cẩn thận nhìn lại hàng chữ kia, không sai, đây chính xác là bút tích của Tiêu Dao Tử, vẫn phóng khoáng như vậy, vẫn bá đạo như vậy, vẫn ngông cuồng như vậy!

Vô địch, thật cô tịch!

Đây là bực nào kiêu ngạo!

Bất quá, người ta quả thật có tư cách để ngông cuồng. Tuy hắn chưa từng thực sự gặp mặt đối phương, thế nhưng, truyền thuyết về người đó lại lưu danh khắp nơi!

Chuẩn xác mà nói, nơi nào có nguy hiểm, nơi nào có cường giả, nơi đó tuyệt đối có thể thấy được bóng dáng của đối phương!

Tiêu Dao Tử và hắn đến từ cùng một nơi, còn có chút duyên nợ, đều là Kiếm Tu, nhưng kiếm đạo của đối phương lại hoàn toàn khác với kiếm đạo của hắn. Đối phương truy cầu cực hạn của kiếm đạo, trong lòng chỉ có kiếm, tất cả mọi thứ đều có thể vứt bỏ, nhìn Kiếm Tông là biết. Kiếm Tông do một tay đối phương sáng lập, thế nhưng, y lại thẳng thừng buông tay mặc kệ, sau đó chạy loạn khắp nơi.

Thực ra, điều này cũng rất bình thường, ở Kiếm Tông ai có thể theo kịp bước chân của Tiêu Dao Tử? Nếu Tiêu Dao Tử muốn quản lý Kiếm Tông, vậy có nghĩa là trong lòng y có vướng bận, có ràng buộc, không thể đạt tới cảnh giới trong lòng chỉ có kiếm. Tiêu Dao Tử chắc chắn không thích điều này, cho nên, y đã vứt bỏ Kiếm Tông, theo đuổi cực hạn của kiếm đạo!

Ngoại trừ kiếm, không gì có thể khiến Tiêu Dao Tử y vướng bận!

Đương nhiên, điều này không có nghĩa Tiêu Dao Tử là một kẻ vô tình. Người có mục tiêu truy cầu, y đi theo đuổi mục tiêu trong lòng mình, điểm này không có gì sai.

Còn như mỗi người ở Kiếm Tông đều có cuộc sống của riêng mình, Tiêu Dao Tử không thể chăm lo cho Kiếm Tông cả đời được chứ? Con đường của Kiếm Tông, con đường của những đệ tử Kiếm Tông ấy, cuối cùng vẫn phải do chính bản thân họ bước đi!

Cho đến bây giờ, Dương Diệp đã gặp qua hai Kiếm Tu cường đại, một là Kiếm Vô Cực, còn lại là Tiêu Dao Tử. Không đúng, phải là ba người, chỉ có điều người cuối cùng hắn chưa từng gặp qua, chính là vị Kiếm Tu đã sáng tạo ra Nhất Kiếm Luân Hồi.

Kiếm đạo của họ rất khác nhau.

Kiếm đạo của Kiếm Vô Cực có thể nói là Nhân Đạo. Kiếm Giả, Nhân dã. Cuối cùng, y đã xả thân cầu đạo, cầu nhân được nhân.

Loại Kiếm Tu này, đáng được người đời tôn kính.

Mà kiếm đạo của Tiêu Dao Tử lại khác với Kiếm Vô Cực. Tiêu Dao Tử truy cầu cực hạn của kiếm đạo, trong lòng chỉ có kiếm, ngoại trừ kiếm, y có thể vứt bỏ tất cả. Bởi vì thế, tâm của y không có bất kỳ trói buộc nào, và vì tâm không có ràng buộc, nên kiếm của y là thuần túy nhất. Cũng chính vì vậy, kiếm đạo của y cực kỳ khủng bố.

Loại Kiếm Tu này, khiến người ta phải kiêng kỵ!

Còn vị Kiếm Tu sáng tạo ra Nhất Kiếm Luân Hồi, Dương Diệp không quen thuộc lắm, nhưng chỉ qua việc đối phương dành hơn ngàn năm thời gian để sáng tạo ra một kiếm nghịch thiên như vậy cũng có thể thấy, kiếm đạo của đối phương giống với Dương Diệp hắn, có phần đi theo hướng cực đoan, phải nói là còn cực đoan hơn cả Dương Diệp.

Đối phương hoàn toàn trái ngược với Tiêu Dao Tử, bởi vì chính trong lòng đối phương có chấp niệm, nên mới có thể sáng tạo ra một kiếm kinh khủng đến thế. Khi một người chấp nhất với một việc đến một mức độ nhất định, đó là điều phi thường khủng bố.

Loại Kiếm Tu này, khiến người ta phải sợ hãi!

Dành hơn một nghìn năm để tạo ra một kiếm, chỉ để giết ngươi, ai mà không sợ?

Về phần kiếm đạo của Dương Diệp hắn, kiếm đạo của hắn thực chất thuộc loại kiếm tẩu thiên phong. Hắn không truy cầu cực hạn của kiếm đạo, cũng không đi cầu nhân được nhân, càng không vì báo thù mà ẩn nhẫn nghìn năm.

Bản thân!

Kiếm đạo của hắn chính là bản thân, lấy chính mình làm trung tâm. Kiếm ư? Chỉ là vũ khí trong tay hắn, là vũ khí phục vụ cho hắn. Có người sẽ cảm thấy, đây là không tôn trọng kiếm.

Nhưng trong mắt Dương Diệp hắn, kiếm chính là vũ khí, vũ khí giết người. Có người nói là để thủ hộ, điều này không sai, Dương Diệp hắn cầm kiếm cũng là vì thủ hộ người thân. Thế nhưng, thủ hộ người thân nghĩa là gì? Nghĩa là ngươi phải giết người. Thiên hạ Kiếm Tu hàng vạn hàng nghìn, kiếm đạo hàng vạn hàng nghìn, có Kiếm Tu nào là không giết người?

Bất kể là thủ hộ hay vì lý do khác, bản chất vẫn là phải giết người!

Chỉ có điều, Dương Diệp hắn đã đẩy cái bản chất này đến tận cùng mà thôi.

Giữa sân, Dương Diệp nhìn câu nói kia hồi lâu rồi lắc đầu cười. Thực ra, nếu bốn người bọn họ có thể cùng nhau luận bàn về tâm đắc kiếm đạo của riêng mình, chắc chắn mọi người đều sẽ tiến bộ rất nhiều, đặc biệt là hắn, vì hắn là kẻ yếu nhất. Tuy mỗi người đều có kiếm đạo của riêng mình, nhưng điều đó không cản trở hắn học hỏi sở trường của người khác!

Đáng tiếc, ý nghĩ này vĩnh viễn không cách nào thực hiện được.

Nhìn câu nói trên ngọn núi hồi lâu, Dương Diệp lắc đầu, đang chuẩn bị tiếp tục tiến về phía trước thì đột nhiên nghĩ đến gã khổng lồ Kình Thiên kia!

"Gã khổng lồ Kình Thiên đó không phải trước đây đã gặp Tiêu Dao Tử, sau đó bị Tiêu Dao Tử dạy dỗ một trận rồi chứ?"

Dương Diệp thầm nghĩ trong lòng, càng nghĩ càng thấy có khả năng. Bởi vì gã khổng lồ Kình Thiên đó luôn miệng nói về kiếm, đối phương chắc chắn có chấp niệm với kiếm. Và từ việc y thấy hắn là Kiếm Tu liền truy sát không tha có thể thấy, đối phương nhất định có ân oán gì đó với kiếm.

Có lẽ đã có Kiếm Tu khác đi vào, nhưng người có năng lực dạy dỗ gã kia, e rằng cũng chỉ có Tiêu Dao Tử!

Nếu thật sự là như vậy, vậy thì hắn cũng quá xui xẻo rồi!

Lắc đầu, Dương Diệp thu lại tâm tư, tiếp tục đi về phía trước.

Rất nhanh, Dương Diệp đã đi qua ngọn núi đó. Vừa qua khỏi núi, Dương Diệp liền dừng bước. Cách hắn không xa có một ngôi nhà tranh, bên cạnh nhà tranh có một nữ tử mặc tố bào đang đứng. Nữ tử trông chỉ chừng ba mươi tuổi, dáng vẻ thiếu phụ, tuy mặc bộ tố bào tương đối mộc mạc, nhưng trông dịu dàng, tĩnh lặng, giống như một danh môn khuê tú.

Lúc này, nữ tử đang đứng ở đó, nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt.

Dương Diệp thực ra vẫn khá bình tĩnh, bởi hắn đã có chuẩn bị tâm lý sẽ gặp phải những người và những chuyện kỳ lạ.

Dương Diệp do dự một chút, rồi định tiến về phía nàng ta. Ngay lúc này, nàng ta đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt hắn, cứ thế xuất hiện mà không có bất kỳ dấu hiệu nào.

Dương Diệp kinh hãi trong lòng, bởi vì đối phương xuất hiện trước mặt hắn mà không có một điềm báo trước nào, ngay cả một tia huyền khí dao động cũng không có, cứ thế đột ngột hiện ra!

Thực lực thật kinh khủng!

Phải biết rằng, tốc độ của nữ tử đeo mặt nạ trước đó tuy cực nhanh, nhưng hắn vẫn có thể cảm ứng được, đồng thời vẫn có thể thấy được một tia quỹ tích thân hình của đối phương. Thế nhưng, nữ nhân trước mắt này xuất hiện trước mặt, hắn còn chưa kịp phản ứng!

Dương Diệp liếc nhìn đối phương, huyền khí trong cơ thể âm thầm trào dâng.

Ngay lúc này, tay của nữ tử đột nhiên đặt lên gò má hắn. Sắc mặt Dương Diệp tức thì biến đổi, không phải hắn không muốn né tránh, mà là tốc độ của đối phương quá nhanh, hắn còn chưa kịp phản ứng thì tay nàng đã đặt lên má hắn. Khi hắn hoàn hồn định lùi lại, thì tay kia của nữ tử đột nhiên đè lên vai trái của hắn.

Trong sát na, huyền khí vốn đang cuộn trào trong cơ thể Dương Diệp tức thì trở nên tĩnh lặng! Cùng lúc đó, Dương Diệp cảm giác như có một ngọn núi lớn đè trên người mình, không thể động đậy chút nào!

Dương Diệp hoảng hốt trong lòng!

Nhưng rất nhanh, hắn thúc giục vòng xoáy nhỏ. Khi vòng xoáy nhỏ xoay tròn, huyền khí vốn tĩnh lặng trong cơ thể hắn tức thì trào dâng trở lại. Tiếp đó, sát ý và kiếm ý từ trong cơ thể hắn bùng phát ra. Thế nhưng, sát ý và kiếm ý này vừa tuôn ra khỏi cơ thể liền bị một luồng sức mạnh thần bí đè ép trở về.

Nhân cơ hội đó, hắn lùi lại hơn trăm trượng. Thế nhưng, hắn vừa dừng lại, nàng ta lại một lần nữa xuất hiện ngay trước mặt, rồi cũng như lúc trước, một tay đặt lên mặt hắn, tay kia đè lên vai hắn, khiến hắn không thể động đậy.

Dương Diệp: "..."

Tay nữ tử chậm rãi vuốt ve gò má Dương Diệp, trong mắt nàng tràn đầy nhu tình: "Phu quân, chàng cuối cùng cũng đã trở về. Đi, chúng ta về nhà, chúng ta về nhà!" Vừa nói, nàng vừa kéo tay Dương Diệp đi về.

Phu quân? Về nhà?

Dương Diệp có chút ngơ ngác! Lúc này hắn quả thực vô cùng hoang mang, hắn có thể thề với trời, hắn và nữ nhân này tuyệt đối không có bất cứ quan hệ gì!

Vậy mà nữ nhân trước mắt này vừa gặp đã gọi hắn là phu quân, đây chẳng lẽ là diễm phúc từ trên trời rơi xuống trong truyền thuyết?

Dương Diệp đương nhiên sẽ không tin vào cái gọi là diễm phúc. Ở nơi khác có thể có, nhưng ở đây, diễm phúc ư? Muốn chết thì có!

Bởi vậy, Dương Diệp đang định mở miệng giải thích, thì đúng lúc này, nữ tử đột nhiên dừng lại. Nàng quay đầu nhìn Dương Diệp, khi Dương Diệp cũng nhìn về phía nàng, sắc mặt hắn tức thì thay đổi. Bởi vì vẻ mặt nhu tình trước đó của nữ tử đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo, băng giá, giống như một khối băng hàn vạn năm!

Chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta rùng mình!

"Ngươi là ai?" Nữ tử lạnh lùng nhìn Dương Diệp.

"Ta là phu..."

Do bất ngờ, Dương Diệp suýt nữa buột miệng nói ra "ta là phu quân của nàng", may mà hắn kịp ngậm miệng lại. Hắn suy nghĩ một chút, định giải thích, nhưng đúng lúc này, nữ tử lại đột nhiên nhìn xuống tay mình. Khi thấy tay mình đang kéo tay Dương Diệp, thần sắc nữ tử càng thêm lạnh như băng.

Nàng ngẩng đầu, gắt gao nhìn Dương Diệp: "Tại sao ta lại kéo tay ngươi?"

Nữ nhân này rốt cuộc là thế nào?

Dương Diệp liếc nhìn đối phương, rồi nói: "Nàng... chính nàng tự kéo, ta làm sao mà biết được..."

"Làm càn!"

Nữ tử đột nhiên nổi giận quát lên, rồi vung tay phải, một luồng cự lực trực tiếp truyền đến người Dương Diệp.

Dương Diệp còn chưa kịp phản ứng, liền bay ngược ra sau. Cú bay này kéo dài đến gần vạn trượng, cuối cùng đâm sầm vào ngọn núi lớn ở phía xa mới dừng lại.

Mà ngọn núi lớn đó cũng bị Dương Diệp đâm vào rung chuyển dữ dội.

Sau khi đâm vào núi lớn, Dương Diệp trượt xuống, nhưng rất nhanh đã dừng lại. Lúc này, sắc mặt hắn trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, đầu óc có chút choáng váng. Ngay lúc này, nàng ta lại đột ngột xuất hiện trước mặt hắn. Thấy cảnh này, sắc mặt Dương Diệp đại biến, vung tay phải, trực tiếp gọi Đại Hắc và Tiểu Hắc ra.

Đại Hắc và Tiểu Hắc xuất hiện, liền lao thẳng về phía nàng ta.

Thế nhưng, khi đối mặt với Đại Hắc và Tiểu Hắc, nàng ta lại không hề sợ hãi. Khi Đại Hắc và Tiểu Hắc đến trước mặt nàng còn khoảng hơn một trượng, nữ tử giơ tay lên tung một chưởng.

Bành bành!

Trong ánh mắt kinh hãi của Dương Diệp, Đại Hắc và Tiểu Hắc trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, sau đó tức thì đâm vào ngọn núi lớn sau lưng hắn.

Dương Diệp vẻ mặt kinh ngạc, thế này có phải là mạnh đến mức vô lý rồi không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!