Dương Diệp bỏ chạy!
Cứ thế mà chạy!
Đám người hoa bào lão giả vô cùng bất ngờ, bọn họ thực sự không ngờ Dương Diệp lại bỏ chạy! Vừa rồi Dương Diệp cuồng ngạo đến mức nào? Hắn muốn một mình đấu mười người cơ mà!
Hơn nữa Dương Diệp quả thực cũng đang một mình đấu mười người, thế nhưng, bọn họ không ngờ rằng, Dương Diệp đang đánh giữa chừng lại đột nhiên bỏ chạy!
Sự thay đổi này quả thực quá nhanh!
Giữa sân, nhìn thấy Dương Diệp chạy vào Thông Thiên Môn, một cường giả Âm Dương Cảnh trong đó định đuổi theo, nhưng lại bị hoa bào lão giả ngăn lại.
Hoa bào lão giả lạnh lùng liếc nhìn đối phương: "Đi chịu chết sao?"
Nghe được lời của hoa bào lão giả, vị cường giả kia hơi sững sờ, lập tức mồ hôi lạnh túa ra. Ở nơi này, cảnh giới của hắn không bị áp chế, Dương Diệp đã có thể một kiếm miểu sát hắn, một khi tiến vào Thông Thiên Môn, tới phạm vi của Hạ Vị Diện, khi cảnh giới bị áp chế, đừng nói là hắn, cho dù là hoa bào lão giả đây cũng sẽ gặp nguy hiểm!
Không thể đi xuống, cũng không dám đi xuống!
Kể cả hoa bào lão giả cũng không dám đi xuống!
Một là kiêng kỵ U Minh Điện, hai là kiêng kỵ Dương Diệp!
Thực lực mà Dương Diệp thể hiện ra quả thực quá mức khủng bố, đặc biệt là sau khi Kiếm Ý đạt tới Quy Nguyên Cảnh, tuy ở đây Dương Diệp vẫn không thể chiến thắng được lão, thế nhưng, nếu lão đi xuống, cảnh giới bị áp chế thành Âm Dương Cảnh, một kiếm kia của Dương Diệp sẽ uy hiếp lão vô cùng lớn. Sơ sẩy một chút, có lẽ sẽ vĩnh viễn không thể trở về!
"Bây giờ chúng ta phải làm sao?" Một cường giả Âm Dương Cảnh trầm giọng hỏi.
Hoa bào lão giả gắt gao nhìn cánh cửa kia, hồi lâu sau mới nói: "Hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, hắn vẫn sẽ đi lên, chúng ta chờ hắn lên, ta không tin một con kiến hôi Bán Thần Cảnh, lẽ nào hắn thật sự có thể nghịch thiên hay sao!"
Nói xong, hoa bào lão giả nhìn lướt qua bốn phía: "Chúng ta chờ ở đây, còn nữa, chuyện này cũng không cần thông báo cho tông môn của các ngươi."
"Vì sao?" Một cường giả Âm Dương Cảnh khó hiểu.
"Ngươi vứt nổi cái mặt này đi sao?"
Hoa bào lão giả lạnh lùng nói một câu, sau đó khoanh chân ngồi xuống đất, bắt đầu khôi phục Huyền Khí.
Vị cường giả Âm Dương Cảnh kia ngẩn người, lập tức hiểu ra ý của hoa bào lão giả. Đế Tông, Chiến Các, cộng thêm Mã gia, tổng cộng phái ra mười vị cường giả Âm Dương Cảnh và một vị cường giả Luân Hồi Cảnh, vậy mà, đội hình này không những không giết được Dương Diệp, ngược lại còn bị Dương Diệp giết mất một nửa!
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, không cần phải nói, bọn họ sẽ mất hết mặt mũi!
Không chỉ bọn họ, mà cả Đế Tông, Chiến Các, và Mã gia đều sẽ trở thành trò cười cho cả Đại Thế Giới. Phải biết, Dương Diệp mới chỉ là Bán Thần! Một vị Luân Hồi Cảnh, mười vị Âm Dương Cảnh, đội hình như vậy lại không giết nổi một tên Bán Thần.
Đều không vứt nổi cái mặt này!
Lúc này, một cường giả Âm Dương Cảnh trầm giọng nói: "Hoa lão, vừa rồi chúng ta hợp sức lại đều không làm gì được hắn, bây giờ, chúng ta..."
"Trước đó là do chúng ta sơ suất!"
Hoa lão trầm giọng nói: "Mọi người đều không ngờ Dương Diệp có thể nâng cao kiếm ý, cộng thêm chúng ta tự mình lơ là, mới để hắn giết mất năm người. Nhưng bây giờ, chúng ta đã biết thực lực của hắn, sẽ không còn khinh thường hắn nữa, hơn nữa vừa rồi hắn dùng bí pháp để tăng cường kiếm ý, bản thân chắc chắn sẽ bị phản phệ..."
"Hắn bây giờ chắc chắn đang bị phản phệ, hay là chúng ta cùng nhau đi xuống để trừ đi hậu hoạn?" Một lão giả đột nhiên nói.
Nghe vậy, những người còn lại đều động lòng. Dương Diệp dùng bí pháp cưỡng ép nâng cao kiếm ý, chắc chắn cũng bị phản phệ, mà lúc hắn bị phản phệ, chắc chắn là thời điểm suy yếu nhất, lúc này, e rằng chỉ cần một cường giả Âm Dương Cảnh bất kỳ cũng có thể tiêu diệt hắn.
"Các ngươi quên bên dưới còn có U Minh Điện sao?" Lúc này, Hoa lão đột nhiên nói.
U Minh Điện!
Nghe ba chữ này, sắc mặt mọi người giữa sân đều biến đổi. Đặc biệt là hai người của Chiến Các và Đế Tông, bởi vì cường giả Luân Hồi Cảnh trong tông môn của bọn họ sau khi đi xuống, vẫn chưa từng quay lại!
Giữa sân chìm vào im lặng.
Nếu không phải kiêng kỵ U Minh Điện, bọn họ căn bản sẽ không bị động như vậy, đã sớm xuống dưới tìm đám người Dương Diệp gây phiền phức. Cũng chính vì U Minh Điện, cộng thêm việc đi xuống sẽ bị áp chế cảnh giới, cho nên bọn họ không dám trực tiếp phái người xuống, chỉ có thể bị động chờ Dương Diệp đi lên. Cứ như vậy, muốn chiến hay không chiến, quyền chủ động đều nằm trong tay Dương Diệp!
Lúc này, Hoa lão lại nói: "Chư vị đừng lo, Dương Diệp kia sở dĩ trở nên mạnh như vậy, là bởi vì hắn đã cưỡng ép nâng kiếm ý lên Quy Nguyên Cảnh, nếu hắn không có kiếm ý Quy Nguyên Cảnh, mối uy hiếp của hắn đối với chúng ta sẽ có giới hạn. Mà chư vị cũng biết rõ, phàm là loại bí pháp này, sau khi sử dụng, chắc chắn đều sẽ phải trả một cái giá rất đắt, cho dù hắn chịu đựng được cái giá đó, thế nhưng, hắn chắc chắn không dám sử dụng lại loại bí pháp này trong thời gian ngắn. Không có kiếm ý Quy Nguyên Cảnh, cho dù không có lão phu, chư vị cũng có thể ung dung đánh chết hắn!"
Nói đến đây, lão dừng lại một chút, lại nói: "Hơn nữa lão phu cũng đã có chuẩn bị!"
Nghe vậy, thần sắc mọi người giữa sân tức thì thả lỏng, Hoa lão này có chuẩn bị là tốt rồi!
Dương Diệp đi qua Thông Thiên Môn rồi quay trở lại Hạ Vị Diện, sau khi xuống dưới, thân hình Dương Diệp khẽ động, đi thẳng xuống lòng đất, sau đó hắn hóa thành một đạo kiếm quang chui sâu vào lòng đất, ở độ sâu khoảng 1000 trượng mới dừng lại.
Dừng lại xong, Dương Diệp lập tức tiến vào bên trong Hồng Mông Tháp.
Trong thế giới tầng thứ nhất, Dương Diệp khoanh chân ngồi dưới đất, linh khí bốn phía điên cuồng tràn vào cơ thể hắn, những linh khí này sau khi tiến vào cơ thể hắn, nhanh chóng được Hồng Mông Tháp chuyển hóa thành Hồng Mông Tử Khí để chữa trị nhục thân. Mặc dù có Hồng Mông Tử Khí chữa trị, thế nhưng, chân mày của Dương Diệp vẫn nhíu chặt lại, không chỉ vậy, gương mặt hắn cũng dần trở nên vặn vẹo!
Kiếm ý phản phệ!
Đem kiếm ý nâng lên Quy Nguyên Cảnh, việc này tự nhiên là có giới hạn thời gian, mà bây giờ, chính là lúc thời gian đã hết.
Tuy Dương Diệp sớm đã có chuẩn bị tâm lý, thế nhưng, vào khoảnh khắc kiếm ý phản phệ, hắn vẫn không nhịn được mà khẽ rên lên. Kiếm ý phản phệ còn đau đớn hơn thân thể phản phệ rất nhiều, nỗi đau đó thật sự không phải người thường có thể chịu đựng nổi. Rất lâu trước đây hắn đã không còn sử dụng Kiếm Thần Ấn để nâng cao kiếm ý, chính là vì sợ kiếm ý phản phệ!
Mà ở Đại Thế Giới lúc đó, hắn không còn cách nào khác. Muốn nâng cao kiếm ý, cần phải có Tinh Hà Kiếm Đồ, nếu không, hắn căn bản không thể cùng đối phương một trận chiến. Mà Tinh Hà Kiếm Đồ, thứ đó lại tiêu hao thọ mệnh, hắn đã lựa chọn nỗi đau!
Lúc này, Kiếm Tổ hóa thành Kiếm Linh.
Kiếm Linh không thể giúp Dương Diệp giảm bớt đau đớn, nhưng lại có thể giúp kiếm ý của Dương Diệp duy trì ở nửa bước Quy Nguyên Cảnh, phải biết, cưỡng ép nâng cao kiếm ý, có thể sẽ khiến kiếm ý bị tụt cấp. Có điều, Dương Diệp ngược lại không quá lo lắng, ngoài việc có Kiếm Linh trợ giúp, còn có một nguyên nhân khác, đó chính là kiếm ý của hắn vô cùng ngưng thực, không hề phù phiếm chút nào.
Nếu là loại Kiếm Tu có kiếm ý phù phiếm, sau khi sử dụng Kiếm Thần Ấn này, chắc chắn sẽ bị tụt cấp!
Mà bây giờ, Dương Diệp cũng chỉ phải chịu đau đớn một chút mà thôi!
"A, nhìn thấy một vị Kiếm Linh!"
Lúc này, giọng nói của Tiểu Thiên đột nhiên vang lên trong sân, ngay sau đó, Tiểu Thiên xuất hiện trước mặt Kiếm Linh.
Kiếm Linh liếc nhìn Tiểu Thiên, không nói gì. Đối với Tiểu Thiên, nàng tự nhiên biết, nữ nhân này rất thần bí, nàng không muốn dây vào.
Tiểu Thiên lại tỏ ra rất hứng thú với Kiếm Linh, nàng đi một vòng quanh Kiếm Linh, không ngừng đánh giá, trong mắt lộ rõ vẻ hứng thú nồng đậm: "Chậc chậc, đúng là Kiếm Linh thật, lại còn là Hỗn Độn Kiếm Linh."
"Hỗn Độn Kiếm Linh?" Kiếm Linh nhíu mày, khó hiểu.
"Đúng vậy!"
Tiểu Thiên cười nói: "Ngươi được tạo thành từ Hỗn Độn Chi Lực của một thế giới, đương nhiên chính là Hỗn Độn Chi Linh!" Nói rồi, nàng liếc nhìn Dương Diệp, sau đó lại nói: "Thảo nào ngươi lại đi theo hắn, hình thái của ngươi là kiếm, chỉ có kiếm ý cường đại mới có thể giúp ngươi tiếp tục trưởng thành, kiếm ý của tên này tuy bây giờ vẫn còn hơi yếu, thế nhưng, sau này chắc chắn sẽ rất mạnh."
Kiếm Linh trầm mặc một lát, sau đó nói: "Còn có Kiếm Linh cao cấp hơn Hỗn Độn Kiếm Linh sao?"
"Đương nhiên là có!"
Tiểu Thiên nói: "Có điều, chắc là rất hiếm, giống như các ngươi, muốn hình thành ý thức là vô cùng vô cùng khó. Không ngờ, ta lại có thể gặp được một vị Hỗn Độn Kiếm Linh có ý thức ở nơi này, hơn nữa ý thức và tâm trí đều trưởng thành đến vậy."
"Cái quan tài kia của ngươi cũng là Linh vật cấp Hỗn Độn sao?" Kiếm Linh hỏi. Nàng tự nhiên vẫn nhớ cái quan tài đó, cái quan tài đó, ngay cả nàng cũng không thể phá hỏng!
Tiểu Thiên gật đầu: "Hình như là vậy, có điều, cái thứ đó không thông minh bằng ngươi, vẫn chưa sinh ra ý thức của riêng mình."
Kiếm Linh khẽ gật đầu, sau đó không nói gì nữa.
Tiểu Thiên liếc nhìn Dương Diệp, nói: "Tên này lại đi gây chuyện rồi phải không?"
Kiếm Linh gật đầu.
"Ai!"
Tiểu Thiên khẽ thở dài, sau đó xoay người, thân hình khẽ động rồi biến mất ở nơi không xa.
Một ngày sau, thần sắc Dương Diệp dần khôi phục lại bình thường, thương thế của hắn dưới sự chữa trị của Hồng Mông Tháp cũng đã hoàn toàn hồi phục.
Hắn lúc này, lại một lần nữa sống lại với trạng thái đỉnh cao!
Dương Diệp nhìn về phía Kiếm Linh: "Đa tạ!" Nếu không phải Kiếm Linh trợ giúp, kiếm ý của hắn có khả năng sẽ bị tụt xuống.
Kiếm Linh gật đầu, nói: "Đi tiếp chứ?"
"Đương nhiên!"
Khóe miệng Dương Diệp nhếch lên một nụ cười nhạt, lần này, hắn chuẩn bị chơi tới cùng với bọn chúng!
"Bọn chúng có thể đã tăng viện thêm rất nhiều cường giả!" Kiếm Linh nói.
Dương Diệp lắc đầu: "Không sao, đánh không lại thì ta chạy."
Dứt lời, thân hình khẽ động, lập tức biến mất tại chỗ.
Kiếm Linh cũng theo sát phía sau.
Trong hiện thực, Dương Diệp hóa thành một đạo kiếm quang lao ra khỏi mặt đất, sau khi ra khỏi mặt đất, tốc độ của Dương Diệp càng nhanh hơn, lao thẳng lên Thông Thiên Lộ.
Đại Thế Giới, Thông Thiên Môn khẽ rung lên, ngay sau đó, Dương Diệp từ bên trong lao ra.
Vào khoảnh khắc Dương Diệp xuất hiện, đám người Hoa lão ở cách đó không xa lập tức mở mắt.
Nhìn thấy Dương Diệp, trong mắt Hoa lão loé lên sát ý lạnh lẽo: "Dương Diệp, ngươi..."
"Bớt nói nhảm đi!"
Dương Diệp vừa dứt lời, đã trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang lao thẳng về phía đám người Hoa lão.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ