Thiên Tú đã rời đi.
Nàng biến mất khỏi tầm mắt của Dương Diệp và An Nam Tĩnh ở nơi không xa.
Dương Diệp siết chặt tay An Nam Tĩnh, trong lòng đau như cắt!
Hắn thật sự không muốn Thiên Tú đưa ra lựa chọn này, nhưng như lời nàng đã nói, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, và đây là lựa chọn của Thiên Tú.
"Chúng ta đi thôi!" An Nam Tĩnh nhẹ giọng nói.
Dương Diệp hít một hơi thật sâu, rồi kéo An Nam Tĩnh xoay người rời đi.
Sau khi Dương Diệp và An Nam Tĩnh rời đi, Thiên Tú lại xuất hiện ở nơi không xa.
Nhìn bóng lưng rời đi của Dương Diệp và An Nam Tĩnh, Thiên Tú có chút thất thần.
Tiểu Bạch, Dương Diệp...
Nếu nói trên thế gian này nàng còn có gì vướng bận, thì không còn nghi ngờ gì nữa, Tiểu Bạch và Dương Diệp chính là những ràng buộc cuối cùng của nàng.
Rất lâu sau, Thiên Tú khẽ lắc đầu, nhẹ giọng thì thầm: "Còn có thể gặp lại không? Có lẽ vậy!"
Dứt lời, nàng xoay người biến mất nơi cuối chân trời.
...
Thủy Nguyên đại lục.
Dương Diệp và An Nam Tĩnh đi tới Thủy Nguyên đại lục, quả nhiên, bên trong tòa cự thành ngày trước của Thủy Nguyên đại lục có một cột sáng thông thiên. Cột sáng đó chính là một cánh cổng dịch chuyển. Bóng mờ lúc trước chính là từ trong đó bước ra!
Dương Diệp quay đầu nhìn lại, Đại Thiên vũ trụ ngày nay, khắp nơi đều là cảnh hoang tàn, đã sớm không còn là Đại Thiên vũ trụ của thuở ban đầu.
Mà những sinh linh trên Đại Thiên vũ trụ, tuy các nơi vẫn còn sót lại một số, thế nhưng, thứ chờ đợi họ chỉ có tử vong.
Trầm mặc trong thoáng chốc, Dương Diệp đột nhiên giơ kiếm chỉ thẳng lên trời.
Ong!
Một tiếng kiếm ngân đột nhiên vang lên ở phía chân trời xa xôi, ngay sau đó, tiếng kiếm ngân này chấn động lan ra bốn phía, cùng lúc đó, một giọng nói vang lên giữa những tiếng kiếm ngân ấy: "Đến nơi này!"
Đến nơi này!
Ba chữ!
Nói xong câu này, Dương Diệp nắm tay An Nam Tĩnh, trực tiếp bước vào bên trong cột sáng khổng lồ kia.
Mà ở khắp nơi trong Đại Thiên vũ trụ, phàm là những ai nghe được ba chữ kia đều điên cuồng lao về phía Thủy Nguyên đại lục.
Bên trong trận pháp dịch chuyển.
Dương Diệp kéo tay An Nam Tĩnh, xung quanh hai người, bạch quang và điện quang lấp loé đan xen, mà giờ khắc này, thần trí của Dương Diệp và An Nam Tĩnh đều vô cùng tỉnh táo, hai người có thể cảm nhận rõ ràng mọi thứ xung quanh.
"Hy vọng Viên Lão và mọi người không sao!" Dương Diệp nhẹ giọng nói.
An Nam Tĩnh trầm giọng nói: "Bọn họ..."
Dương Diệp nhìn về phía An Nam Tĩnh, nàng nhẹ giọng nói: "Lần này, Thủy Nguyên Tộc hiển nhiên đã tìm hiểu rất rõ về bên này, chính vì vậy, bọn họ mới phái người đến sau khi Bất Tử Tộc và Đại Thiên vũ trụ đại chiến. Mà bóng mờ lúc trước đã nói bên kia không chào đón người bên này, cho nên..."
"Cho nên bọn họ sợ là dữ nhiều lành ít, phải không?" Dương Diệp nhẹ giọng nói.
An Nam Tĩnh không nói gì.
Dương Diệp ngẩng đầu nhìn lại, ở nơi tận cùng vẫn là điện quang và bạch quang, hoàn toàn không nhìn thấy điểm cuối.
"Không biết vũ trụ bên kia, rốt cuộc là như thế nào!" Lúc này, An Nam Tĩnh nhẹ giọng nói.
Dương Diệp khẽ lắc đầu: "Không biết. Nhưng mà, rất nhanh chúng ta sẽ biết thôi."
Cứ như vậy, không biết đã trôi qua bao nhiêu ngày, cảnh vật trước mắt hai người đột nhiên trở nên hư ảo, những bạch quang và điện quang cũng dần ít đi rất nhiều, thay vào đó là những điểm tinh quang lấp lánh.
Hai người biết, bọn họ sắp đến nơi.
Mấy ngày qua, Dương Diệp điên cuồng chữa thương, dưới sự chữa trị của Hồng Mông Tử Khí, thương thế của hắn đã cơ bản khỏi hẳn. Có điều, sát ý và kiếm ý lại không còn nữa.
Hoàn toàn biến mất!
Dương Diệp ngược lại không đặc biệt để tâm đến sát ý và kiếm ý, hiện tại hắn cũng không còn dựa dẫm nhiều vào chúng, thứ hắn dựa vào nhiều hơn là cảnh giới và Kiếm Vực. Trận chiến trước đó, tuy hắn chưa đột phá Thánh Nhân giai để đạt tới Tổ cảnh, nhưng hắn cảm giác mình đã chạm đến ngưỡng cửa, giống như nước đã đầy đến miệng chén, chỉ cần thêm một giọt, dù chỉ là một giọt thôi, nước sẽ lập tức tràn ra ngoài.
Hắn chỉ còn cách Tổ cảnh nửa bước chân!
Chỉ cần hắn bước ra nửa bước này, thực lực của hắn sẽ xảy ra biến hóa kinh thiên động địa!
"Ngươi xem!"
Lúc này, An Nam Tĩnh đột nhiên nói.
Dương Diệp ngẩng đầu nhìn lại, ở cuối tầm mắt đột nhiên xuất hiện hai bóng đen.
Có người xuất hiện!
Mà hai người đó còn đang tiến về phía bọn họ.
Rất nhanh, hai người kia đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Diệp và An Nam Tĩnh, là hai gã đàn ông trung niên. Thực lực của hai người không cao lắm, cũng chỉ là Thánh Nhân giai! Nhưng khí tức trầm ổn, hiển nhiên là loại Thánh Nhân giai thực chất!
Lúc này, một trong hai gã trung niên đột nhiên bước ra, hắn quan sát Dương Diệp và An Nam Tĩnh một lượt, sau đó nói: "Hai người các ngươi đến từ Đại Thiên vũ trụ?"
Dương Diệp và An Nam Tĩnh gật đầu.
"Tốt!"
Gã trung niên nói: "Hai người các ngươi có biết Dương Diệp không!"
Dương Diệp!
Dương Diệp và An Nam Tĩnh hơi sững người, Dương Diệp nhìn đối phương một cái: "Ngươi biết Dương Diệp?"
Gã trung niên nhíu mày: "Ta hỏi, ngươi trả lời, hiểu chưa?"
Dương Diệp nhíu mày, mà An Nam Tĩnh bên cạnh lại nói: "Các ngươi tìm Dương Diệp đó làm gì?"
Ánh mắt gã trung niên rơi trên người An Nam Tĩnh: "Ta cho ngươi xen vào sao?"
An Nam Tĩnh nhíu mày, một khắc sau, một thanh trường thương đột nhiên phá không lao tới, thương vừa đến, sắc mặt gã trung niên tức thì biến đổi, trong tay hắn cũng xuất hiện một thanh trường thương, trong nháy mắt, cây trường thương đó trực tiếp đâm lên Phần Thiên Chi Nộ của An Nam Tĩnh.
Ầm!
Phần Thiên Chi Nộ trực tiếp đánh nát cây trường thương kia, sau đó xuyên qua lồng ngực của gã trung niên.
Xoẹt!
Thân thể gã trung niên lập tức cứng đờ.
Dương Diệp liếc nhìn An Nam Tĩnh, tính tình của nữ nhân này cũng thật nóng nảy!
"Ngươi..."
Lúc này, gã trung niên còn lại kinh hãi nhìn An Nam Tĩnh, hắn giờ phút này đã hoảng sợ đến mức không biết nên nói gì.
Một thương!
Nữ nhân trước mắt vậy mà chỉ một thương đã giết chết một vị cường giả Thánh Nhân kỳ! Đây cũng là lý do vì sao hắn không bỏ chạy, bởi vì với thực lực của đối phương, hắn căn bản không thể nào trốn thoát!
An Nam Tĩnh nhìn về phía gã trung niên kia: "Vì sao tìm Dương Diệp!"
Dương Diệp cũng nhìn về phía gã, vô cùng hiếu kỳ.
Gã trung niên liếc nhìn Dương Diệp và An Nam Tĩnh, rồi nhẹ giọng nói: "Hắn, trên người hắn có chí bảo của Thủy Nguyên Tộc chúng ta."
"Có chí bảo của Thủy Nguyên Tộc các ngươi?"
Dương Diệp nhíu mày: "Cái quái gì? Hắn có chí bảo của Thủy Nguyên Tộc các ngươi từ lúc nào?"
Gã trung niên liếc nhìn Dương Diệp, không nói gì.
"Muốn chết phải không?" An Nam Tĩnh đột nhiên lạnh lùng nói.
Gã trung niên có chút kiêng kỵ nhìn An Nam Tĩnh, sau một hồi do dự, lại nói: "Tiên Thiên Hồng Mông Tháp, Tạo Hóa Bồ Đề Thụ, Hồng Hoang Khai Thiên Phủ!"
An Nam Tĩnh hai mắt híp lại: "Làm sao các ngươi biết chúng ở trên người hắn?"
Gã trung niên nói: "Là... là trưởng lão trong tộc nói."
"Trưởng lão các ngươi lại làm sao biết?" An Nam Tĩnh lại hỏi.
Gã trung niên lắc đầu: "Cái này thì ta không biết!"
An Nam Tĩnh còn muốn hỏi thêm, Dương Diệp lại lắc đầu: "Ta biết bọn họ làm sao mà biết được."
An Nam Tĩnh quay đầu nhìn Dương Diệp, hắn dùng huyền khí truyền âm: "Năm đó ta từng đến Thủy Nguyên Tộc, lúc lấy được Ly Hỏa ở đó, ta đã gặp một cường giả Thủy Nguyên Tộc, đối phương biết Hồng Mông Tháp, Bồ Đề Thụ và cả Hồng Hoang Khai Thiên Phủ ở trong cơ thể ta."
Nghe vậy, An Nam Tĩnh lại nhíu mày, nói như vậy, Dương Diệp còn chưa tới bên kia, phiền phức đã tìm tới trước rồi! Hơn nữa sau này e là càng thêm phiền phức!
Lúc này, Dương Diệp đột nhiên nói: "Các ngươi biết Bất Tử Tộc không?"
Gã trung niên gật đầu: "Biết."
Dương Diệp nói: "Thủy Nguyên Tộc các ngươi phái cường giả qua đây, mục đích là để tru diệt Bất Tử Tộc, đúng không?"
Gã trung niên do dự một chút, sau đó nói: "Không đơn thuần là vì Bất Tử Tộc, mà còn vì Dương Diệp kia!"
"Vì Dương Diệp? Tại sao?" Dương Diệp vô cùng khó hiểu: "Thủy Nguyên Tộc các ngươi còn sợ hắn sao?"
Gã trung niên lắc đầu: "Tất nhiên không sợ hắn, nhưng ba món chí bảo trong cơ thể hắn, Thủy Nguyên Tộc chúng ta không thể không sợ, nhất là Hồng Hoang Khai Thiên Phủ kia! Thực ra, không chỉ Thủy Nguyên Tộc chúng ta, tam tông lục tộc có lẽ cũng đã biết ba món thần vật đó ở trên người hắn, tin rằng không bao lâu nữa, các đại cường giả của tam tông lục tộc cũng sẽ đến."
Dương Diệp: "..."
"Bất Tử Tộc phái hai người các ngươi tới?" An Nam Tĩnh đột nhiên nói: "Thứ cho ta nói thẳng, hai người các ngươi rất yếu!"
Sắc mặt gã trung niên tức thì trở nên khó coi.
Nói chuyện không thể uyển chuyển một chút sao?
Trong lòng gã trung niên có chút tức giận, nhưng không dám nói ra, hắn liếc nhìn An Nam Tĩnh, sau đó nói: "Ta, hai người chúng ta là tự ý đến đây, chỉ, chỉ là đến để tìm hiểu tin tức, không ngờ..."
"Tộc trưởng Thủy Nguyên Tộc của các ngươi có mạnh không?" Dương Diệp đột nhiên hỏi.
Nghe vậy, trên mặt gã trung niên lộ ra vẻ kiêu ngạo: "Tất nhiên là mạnh, tộc trưởng chính là cường giả Đạo Chân Cảnh đỉnh phong, ngươi, ngươi biết Đạo Chân Cảnh không? Chắc là ngươi không biết đâu, Đại Thiên vũ trụ của các ngươi chắc chắn không có Đạo Chân Cảnh, e là ngay cả Đạo Chân Cảnh là gì cũng không biết nữa là?"
Dương Diệp và An Nam Tĩnh nhìn nhau, Dương Diệp lại nói: "Cường giả Tổ cảnh có nhiều không? Trong tộc của ngươi có bao nhiêu cường giả Tổ cảnh?"
"Ngươi hỏi cái này làm gì!" Trong mắt gã trung niên có một tia đề phòng.
Đúng lúc này, Phần Thiên Chi Nộ trong tay An Nam Tĩnh đột nhiên run lên, sắc mặt gã trung niên tức thì biến đổi, hắn do dự một chút, rồi vội vàng nói: "Cụ thể không biết, nhưng chắc cũng phải có hơn mười vị!"
Hơn mười vị!
Nghe vậy, Dương Diệp lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Giờ phút này, hắn đã có một cái nhìn đại khái về thực lực của Thủy Nguyên Tộc.
Thủy Nguyên Tộc bên này cũng không đến mức Tổ cảnh nhiều như chó, Đạo Chân Cảnh đầy đất. Nói một cách nghiêm túc, Thủy Nguyên Tộc này cũng không mạnh hơn Bất Tử Tộc là bao, đương nhiên, đó là nói Bất Tử Tộc khi chưa bị tổn thất. Nếu Bất Tử Tộc ở trạng thái đỉnh cao, Thủy Nguyên Tộc này e là còn không bằng.
Dĩ nhiên hiện tại, Bất Tử Tộc tuyệt đối không bằng Thủy Nguyên Tộc. Hơn nữa, lời của gã trung niên này cũng không thể tin hoàn toàn, bất kỳ một tộc nào cũng đều có nội tình và át chủ bài. Giống như Bất Tử Tộc, trước đó không ai biết Bất Tử Tộc còn có Tiểu Lâu và đám Vong Linh Tử Thị cường giả như vậy!
Đúng lúc này, gã trung niên ở nơi không xa đột nhiên xoay người, rồi trực tiếp hóa thành một luồng sáng biến mất ở nơi xa.
An Nam Tĩnh đang định ra tay, đột nhiên, ở phía trước, một luồng khí tức cường đại đột nhiên ập tới, theo sự xuất hiện của luồng khí tức này, toàn bộ thông đạo không gian đều trở nên bất ổn.
Trong nháy mắt, một người đàn ông xuất hiện trước mặt Dương Diệp và An Nam Tĩnh.
Khi nhìn thấy người đàn ông này, sắc mặt Dương Diệp lập tức biến đổi: "Là ngươi!"
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽