Lúc này, Đồ Tể thật sự có chút tức giận.
Dương Diệp lại dùng đến chiêu này!
Một chiêu này tuy hữu dụng, dù sao vết nứt của Hoang Hành Lang chính là ở chỗ đó, cũng là sơ hở duy nhất. Thế nhưng, chiêu này thật khó nghe! Chuyện này mà truyền ra ngoài, Cổ Đao Phái của hắn sợ là sẽ trở thành trò cười mất thôi!
Hơn nữa, hắn cũng rất tò mò, vì sao Dương Diệp lại hay dùng chiêu này, Cổ Đao Phái của hắn cũng đâu có chiêu "cắt điểu" này! Lẽ nào là tự sáng tạo ra?
Lúc này, Bạch Chỉ Tiên vội vàng đi tới trước mặt Dương Diệp. Nhìn thảm trạng của hắn, trái tim nàng tức thì thắt lại. Nàng do dự một lúc rồi nhìn về phía Đồ Tể: "Sư bá, con thấy bất kể là chiêu gì, có thể giết người chính là chiêu tốt, ngài thấy sao?"
Thật ra, nàng cũng cảm thấy chiêu này của Dương Diệp có hơi thô bỉ, nhưng nếu đặt mình vào hoàn cảnh của hắn mà suy nghĩ, thì việc làm này cũng không có gì đáng trách. Thực lực của Hoang Hành Lang kia vượt xa hắn, nếu hắn không dùng chiêu này, kết cục của hắn chắc chắn sẽ rất thảm.
Đồ Tể lắc đầu: "Tên nhóc này... Thôi được rồi, ngươi đưa nó đi chữa thương đi. Ta muốn đi yên tĩnh một lát!"
Nói xong, hắn xoay người biến mất ở phía xa.
Tại chỗ, Bạch Chỉ Tiên nhìn Dương Diệp một lát rồi ôm hắn lên, đưa về trong thôn.
Trong nhà trúc.
Dương Diệp nằm trên giường, Hồng Mông Tử Khí trong cơ thể hắn đang không ngừng chữa trị thân thể. Nhưng bây giờ không có Hồng Mông Tháp, bất kể là số lượng Hồng Mông Tử Khí hay tốc độ hồi phục đều kém xa lúc trước.
Thoa thuốc!
Bạch Chỉ Tiên lấy ra bình Bạch Ngọc, lại chuẩn bị thoa thuốc cho Dương Diệp.
Đối với chuyện này, nàng theo bản năng có chút kháng cự, bởi vì Dương Diệp bây giờ dường như rất thích được nàng thoa thuốc, mỗi một lần đều sẽ phát sinh một vài chuyện không thể cho người ngoài biết. Thế nhưng, ngoài nàng ra lại chẳng có ai khác làm việc này.
Chẳng qua cũng may, thoa nhiều cũng thành quen.
Cứ như vậy, trong phòng lại bắt đầu những chuyện ngượng ngùng ấy.
...
Cửa thôn.
Đồ Tể, lão giả lôi thôi và Thái Thẩm, ba người tụ tập lại.
Đồ Tể ngồi trên mặt đất, hắn ôm quyền với hai người trước mặt rồi nói: "Đại tỷ, nhị ca, vốn dĩ đây là chuyện của riêng ta, nhưng nơi đó quả thực có chút nguy hiểm, với sức của cá nhân ta, đi vào không chắc có thể trở về. Cho nên, chỉ đành thỉnh cầu hai vị giúp đỡ."
Thái Thẩm nhíu mày: "Ngươi muốn đi lấy đao?"
Đồ Tể gật đầu: "Thanh đao mổ lợn kia tuy không phải vật phàm, nhưng cũng không hợp cho tên nhóc này dùng. Nhục thân của nó rất mạnh, sức mạnh hai cánh tay càng vượt qua hậu duệ của một vài Thái Cổ Cự Yêu, nó nên dùng trọng đao. Mà thanh đao kia của Cổ Đao Phái ta lại vừa vặn thích hợp với nó!"
Lão giả lôi thôi trầm giọng nói: "Ban đầu ta còn tưởng ngươi chỉ thu một đệ tử cho vui, không ngờ tam đệ ngươi lại nghiêm túc đến vậy!"
"Không nghiêm túc được sao?"
Đồ Tể lắc đầu nói: "Ở cái nơi không thấy ánh mặt trời này, chúng ta còn có thể sống được bao lâu vẫn là một ẩn số. Bây giờ không truyền thừa Cổ Đao Phái cho tên nhóc này, sau này thế gian sợ là sẽ không còn Cổ Đao Phái nữa. Dù sao, tông môn của ta không giống đại tỷ và nhị ca, phái của chúng ta đều là nhất mạch đơn truyền!"
"Không thể đi!"
Lúc này, Thái Thẩm đột nhiên lên tiếng.
"Tại sao?" Đồ Tể không hiểu.
Thái Thẩm quay đầu nhìn về phía ngọn núi sau làng: "Bên đó, càng lúc càng không ổn định. Vùng ngoài còn đỡ, nhưng nơi sâu thẳm..."
Nói đến đây, nàng chau mày thật chặt: "Bọn chúng sợ là sắp gây chuyện rồi."
Nghe vậy, sắc mặt Đồ Tể và lão giả lôi thôi đều trở nên ngưng trọng.
"Bọn chúng lại muốn nổi điên làm gì?" Đồ Tể hỏi.
Thái Thẩm lạnh nhạt nói: "Chẳng phải là muốn trốn khỏi nơi này sao, đáng tiếc, tất cả đều là công dã tràng!"
"Tại sao!"
Đồ Tể trầm giọng nói: "Theo ta được biết, huyết mạch của mấy vị kia đều vô cùng thuần khiết, một trong số đó càng có thể nói là Thái Cổ Cự Yêu chân chính. Nhiều năm như vậy, tên đó một mực tu luyện, thực lực bây giờ sợ là đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực. Nếu bọn họ liên thủ, ta thấy vẫn là có cơ hội!"
Thái Thẩm nhìn về phía Đồ Tể: "Ngươi cho rằng vị kia nhiều năm như vậy mỗi ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn sao? Chúng ta không ngừng mạnh lên, hắn cũng vậy."
"Nếu có thêm chúng ta, có chút cơ hội nào không?" Đồ Tể hỏi.
Thái Thẩm lắc đầu: "Nếu có cơ hội, Lão Thần Côn kia đã không bắt đầu giao phó hậu sự vào lúc này."
Nói đến đây, Thái Thẩm chậm rãi đứng dậy: "Không còn nhiều thời gian nữa. Tam đệ, còn gì chưa dạy thì mau chóng dạy cho nó đi. Nhất định phải để hai tiểu gia hỏa kia rời khỏi nơi đây trước khi đám kia gây chuyện. Còn ba thanh đao của Cổ Đao Phái ngươi, tạm thời đừng nghĩ đến nữa."
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Tại chỗ, Đồ Tể trầm giọng nói: "Ngôi làng nhỏ này, sợ là cũng không yên bình được bao lâu nữa."
Nói xong, hắn lập tức đứng dậy rồi biến mất ở phía xa.
...
Vết thương trên người Dương Diệp vừa mới đỡ một chút đã bị Đồ Tể dẫn tới hậu sơn, Bạch Chỉ Tiên đương nhiên cũng đi cùng. Người có thể khiến Dương Diệp bình tĩnh trở lại chỉ có Bạch Chỉ Tiên, ngoài nàng ra, Dương Diệp bây giờ ai cũng dám chém hai đao.
Lại là khu rừng lúc trước.
Không phải Đồ Tể cố chấp với khu rừng này, mà là trong số những Đại Yêu hắn biết, chỉ có con Hoang Hành Lang này là yếu hơn một chút, những Đại Yêu còn lại đều quá mạnh, hắn hơi lo Dương Diệp hiện tại không chịu nổi.
Đồ Tể liếc nhìn khu rừng kia: "Ta không tin, hai lần rồi mà ngươi vẫn không nhớ lâu."
Dứt lời, hắn khẽ dậm chân phải.
Ầm!
Mảnh rừng phía xa kịch liệt rung lên. Trong chớp mắt, hắn vung tay phải, cùng Bạch Chỉ Tiên lùi lại khoảng trăm trượng.
Cách đó không xa.
Ầm!
Một bóng đen đột nhiên lao ra từ trong rừng, lao thẳng về phía Dương Diệp, nhưng rất nhanh, bóng đen này lại dừng lại.
Chính là Hoang Hành Lang!
Thấy là Dương Diệp, sắc mặt Hoang Hành Lang tức thì trở nên dữ tợn, trong con ngươi, hung quang tỏa ra bốn phía. Nó không ngừng gầm thét về phía Dương Diệp, phảng phất như gặp phải kẻ thù giết mẹ.
Phía xa, Dương Diệp hơi nghiêng người, tay phải nắm chặt đao.
Thế nhưng, Hoang Hành Lang kia ngoài gầm rú ra thì vẫn chỉ gầm rú, hoàn toàn không động thủ.
Cách đó không xa, Đồ Tể cau mày: "Con Hoang Hành Lang này đang giở trò quỷ gì vậy?"
Đúng lúc này, Dương Diệp ở cách đó không xa đột nhiên xách đao lao về phía Hoang Hành Lang. Thế nhưng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Bạch Chỉ Tiên và Đồ Tể, con Hoang Hành Lang kia lại không chọn chiến đấu, mà xoay người nhảy vọt, biến mất trong mảnh rừng kia.
Bạch Chỉ Tiên và Đồ Tể đều sững sờ.
"Chạy rồi?"
Yết hầu Đồ Tể chuyển động: "Chạy rồi? Cái quái gì vậy?"
Bạch Chỉ Tiên: "..."
Một lúc lâu sau, Đồ Tể mới xác định, con Hoang Hành Lang kia thật sự đã chạy mất!
Chạy mất!
Một vị Đại Yêu sở hữu huyết mạch Thái Cổ Cự Yêu cứ thế chạy mất! Ngay cả đánh cũng không dám đã bỏ chạy!
Đồ Tể nhìn chằm chằm Dương Diệp ở cách đó không xa, không cần phải nói, con Hoang Hành Lang kia sợ chiêu "cắt điểu" của tên nhóc này rồi!
Đồ Tể giơ ngón tay cái về phía Dương Diệp: "Ngươi lợi hại! Ngươi có gan!"
Dương Diệp không đáp lời.
Đồ Tể không trở về thôn mà đi về phía sâu xa hơn: "Dẫn nó theo, lão tử tìm cho nó đối thủ khác."
Bạch Chỉ Tiên nhìn Dương Diệp một lát rồi nhẹ giọng nói: "Bảo vệ tốt bản thân!"
Vừa nói, nàng vừa dắt tay Dương Diệp đi theo Đồ Tể.
Cứ như vậy, Đồ Tể dẫn Dương Diệp và Bạch Chỉ Tiên đi về phía sâu trong hậu sơn.
Hậu sơn rất lớn, rất nguy hiểm!
Đây là cảm giác của Bạch Chỉ Tiên. Sau khi đi xuyên qua mảnh rừng kia, trước mặt nàng là một dãy núi vô tận, trên đường đi, nàng cảm nhận được mấy luồng khí tức cường đại, những khí tức này ít nhất cũng là Giới Chân cảnh!
Bạch Chỉ Tiên trong lòng chấn động không gì sánh được!
Nàng không ngờ rằng, trong Vĩnh Hằng Bí Cảnh này lại có nhiều siêu cấp cường giả tồn tại như vậy. Mà người của Vĩnh Hằng Chi Giới lại hoàn toàn không biết gì về nơi này!
Lúc này, Dương Diệp đột nhiên nắm chặt tay Bạch Chỉ Tiên. Bạch Chỉ Tiên quay đầu nhìn hắn, Dương Diệp không nói gì, nhưng một luồng ý cảnh cường đại lại xuất hiện bao bọc quanh người nàng.
Bảo vệ!
Dương Diệp đã cảm nhận được nguy hiểm!
Bạch Chỉ Tiên nhìn Dương Diệp rất lâu, đột nhiên, nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má hắn rồi khẽ nói: "Tình, sẽ hại chết ngươi!"
"Sai rồi, nha đầu!"
Đúng lúc này, Đồ Tể đi phía trước đột nhiên lên tiếng: "Người trọng tình tuy có nhiều ràng buộc hơn, nhưng những ràng buộc này chưa chắc đã không phải là chuyện tốt. Giống như tên nhóc này, nếu nó là một kẻ vô tình vô nghĩa, ta có thể nói, Lão Thần Côn kia chắc chắn đã kết liễu nó, kể cả ta cũng sẽ giết nó. Nói ra có thể ngươi không biết, ban đầu lúc nó vào thôn, nếu không có Vương Nhị Nha ở đó, nó có lẽ còn chưa vào được cửa thôn đã chết rồi!"
"Tại sao?" Bạch Chỉ Tiên không hiểu.
Đồ Tể cười nói: "Người trong thôn chúng ta tuy không phải đại thiện nhân gì, nhưng cũng không phải hạng người thích giết chóc. Mà tên nhóc này, vừa mới đến, trên người không chỉ có sát ý, còn có Phong Ma ý, theo chúng ta thấy, nó tuyệt không phải người lương thiện. Tình huống thông thường, người có sát ý đều là kẻ thích giết chóc, cũng chính là loại người cố ý giết người để tăng cường sát ý. Người như vậy có thể tăng sát ý của mình lên rất nhiều, nhưng thủ đoạn này quá tổn hại thiên hòa."
Nói đến đây, hắn cười cười rồi nói tiếp: "Mà tên nhóc này còn có cả Phong Ma ý, đây không chỉ đơn giản là giết người nữa. Ban đầu ta còn tưởng nó là kẻ giết người đến phát điên!"
Bạch Chỉ Tiên: "..."
Đồ Tể lại nói: "Thế giới này có rất nhiều bất công, ngươi muốn phản kháng thì phải giết chóc. Mà tên nhóc này, rõ ràng là một kẻ không chịu thỏa hiệp và thua cuộc, với tính cách này của nó, cả đời này đương nhiên sẽ không quá bằng phẳng."
Vừa nói, hắn vừa lắc đầu: "Tóm lại, nó không được xem là người tốt, nhưng cũng không phải là kẻ xấu."
Bạch Chỉ Tiên trầm mặc.
Người tốt, kẻ xấu?
Khi nàng muốn cướp ba món Thần Vật của Dương Diệp, lúc đó đối với nàng, Dương Diệp chính là kẻ xấu. Mà bây giờ, khi nàng ở cùng Dương Diệp, nàng lại cảm thấy hắn là người tốt.
Định nghĩa người tốt và kẻ xấu thường được quyết định bởi lợi ích của người đánh giá. Người này có thể giúp mình, vậy đối với mình, người đó chính là người tốt. Còn nếu đối phương muốn hại mình, cho dù đối phương đã làm rất nhiều chuyện tốt, nhưng với mình, đó vẫn là kẻ xấu!
Ầm ầm!
Đúng lúc này, toàn bộ dãy núi đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Đồ Tể biến sắc, ngẩng đầu nhìn về phía xa, khi thấy cảnh tượng nơi đó, con ngươi hắn tức thì co rụt lại.
Mà sắc mặt Bạch Chỉ Tiên cũng trở nên trắng bệch.
Trong dãy núi xa xôi, một gã khổng lồ cao ngất trời đang chậm rãi bước tới. Gã khổng lồ cao gần nghìn trượng, còn cao hơn cả dãy núi, mỗi bước chân rơi xuống, một ngọn núi liền lập tức biến thành bình địa. Mà phương hướng gã khổng lồ đang đi tới, chính là phía của bọn họ, cũng là hướng của ngôi làng.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh