Giữa tinh không mịt mờ, một nữ tử nhỏ nhắn tay cầm thanh thần binh gai góc tỏa ra u quang, vũ động khắp trường không.
Một mình độc chiến sáu vị cường giả Phá Giới cảnh!
Trận chiến này, vô số cường giả đang âm thầm dõi theo.
"Phá Dạ!"
Lúc này, một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên từ trong tinh không.
Ngay sau đó, một điểm bạch quang chợt lóe lên từ nơi sâu thẳm của tinh không vô tận, bạch quang đi qua, màn đêm tiêu tán. Bên trong bạch quang ẩn chứa sức mạnh cường đại, phá hủy từng hành tinh một, không gian trên đường nó đi qua càng trực tiếp hóa thành vùng đất hư vô.
Hủy diệt hết thảy vật chất!
Sức mạnh Phá Giới!
Mũi nhọn của điểm bạch quang này chính là nữ tử nhỏ nhắn đang lơ lửng giữa tinh không kia!
Nữ tử nhỏ nhắn này, chính là Thiên Tú!
Nhìn điểm bạch quang ấy, Thiên Tú vẻ mặt vô cảm, Hoàng Tuyền Thiên Mệnh trong tay nàng tĩnh lặng vô cùng.
Bạch quang càng lúc càng gần!
Đột nhiên.
Hoàng Tuyền Thiên Mệnh trong tay Thiên Tú biến mất, một khắc sau, nó tức khắc hóa thành một vệt u quang thật dài, đâm thẳng vào điểm bạch quang kia.
Ầm!
Bạch quang nổ tung, thế nhưng, sức mạnh bên trong vẫn chưa tiêu tán, một luồng sức mạnh vô hình trực tiếp vượt qua Hoàng Tuyền Thiên Mệnh, ập đến trước mặt Thiên Tú.
Thiên Tú nét mặt không chút biểu cảm, giơ tay tung một chưởng.
Ầm!
Luồng sức mạnh kia trực tiếp hóa thành hư vô.
Mà đúng lúc này, một thanh trường thương màu bạc đột nhiên từ nơi sâu thẳm trong tinh không bắn tới.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Trường thương lướt qua, giữa vũ trụ tinh không tức thì vang lên từng tiếng xé rách chói tai, sức mạnh cường đại khiến cho cả phương thế giới này trực tiếp trở nên hư ảo. Một thương này ẩn chứa sức mạnh quá mức kinh khủng, mảnh tinh không này căn bản không chịu nổi. Vì vậy, không gian hư ảo này dần dần vỡ nát rồi tan biến.
Vạn cổ tinh không, một màu đen kịt!
Thế nhưng ngọn thương vẫn chưa tiêu tan!
Không chỉ vậy, phía sau Thiên Tú, một sợi xích đen kịt như rắn độc đang lao về phía nàng. Càng lúc càng nhiều xiềng xích xuất hiện, đến cuối cùng, bốn phía quanh Thiên Tú đã dày đặc loại xiềng xích này, cùng lúc đó, mấy luồng uy áp cường đại đột nhiên như thủy triều nghiền ép về phía nàng.
Thiên Tú hai mắt híp lại, nàng không để ý đến những sợi xích kia, ngọc thủ nhẹ nhàng vung lên, Hoàng Tuyền Thiên Mệnh trong tay đột nhiên hóa thành một vệt u quang bắn ra như tia điện, đâm thẳng vào chuôi trường thương ấy.
Ầm!
Giữa thiên địa đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn. Chuôi trường thương kia trực tiếp bị đánh bay, còn Hoàng Tuyền Thiên Mệnh thì quay về lơ lửng nhẹ nhàng trước mặt Thiên Tú.
Thế nhưng lúc này, những sợi xích xung quanh đã tạo thành một chiếc lồng giam khổng lồ, giam cầm không gian nơi Thiên Tú đang đứng. Không chỉ vậy, vô số khí tức cường đại liên tục không ngừng rót vào chiếc lồng giam bằng xiềng xích, dưới sự gia trì của những khí tức này, chiếc lồng giam càng lúc càng thêm kiên cố.
Bên trong lồng giam.
Một vệt u quang đột nhiên phóng lên trời, trực tiếp đánh vào lồng giam. Toàn bộ lồng giam bằng xiềng xích kịch liệt run lên, thế nhưng, nó không hề bị phá vỡ, không những thế, chiếc lồng giam kia còn càng lúc càng thu nhỏ lại!
Bên ngoài lồng giam, là sáu vị cường giả Phá Giới cảnh!
Sáu vị cường giả Phá Giới cảnh tương đương với sức mạnh của Lục Giới, mà sợi xích kia lại là một món Thần khí, tên gọi: Tỏa Vạn Cổ. Thần khí này đủ mạnh để khóa lại cả một phương vũ trụ và một giới. Một món Thần khí cộng thêm sáu vị cường giả Phá Giới cảnh, Thiên Tú làm sao ngăn cản?
Lồng giam bằng xiềng xích càng lúc càng nhỏ, mà bên trong, vô số u quang không ngừng chấn động phát ra.
Toàn bộ vũ trụ tinh không không ngừng vang lên từng tiếng nổ lớn. Cứ như vậy giằng co một hồi lâu, cuối cùng, từ trong vũ trụ tinh không truyền đến một tiếng nổ rung trời. Theo tiếng nổ ấy vang lên, vô số mảnh vỡ xiềng xích từ trên không trung rơi xuống, nhưng thay vào đó là từng tiếng nổ vang liên tiếp, mỗi một tiếng nổ đều chấn động cả thiên địa.
Mà đúng lúc này, lại có ba luồng khí tức cường đại đột nhiên từ nơi sâu thẳm trong tinh không xa xôi ập đến, ba luồng khí tức mạnh mẽ trực tiếp khiến cho vùng không gian hố đen tại đây hoàn toàn bùng cháy!
Bùng cháy!
Không gian hố đen là vật chất tối, loại vật chất tối này đã là dấu hiệu của sự hủy diệt đến cực hạn, mà bây giờ, theo sự xuất hiện của ba luồng khí tức kinh khủng này, loại vật chất tối này lại một lần nữa bị hủy diệt!
Chín vị cường giả Phá Giới cảnh!
Giữa hư không xa xôi, giọng nói băng lãnh của Thiên Tú đột nhiên vang lên: "Các ngươi vẫn lựa chọn ra tay, cũng tốt, cùng lên cả đi!"
Theo giọng nói của Thiên Tú vừa dứt, trong mảnh hư không này, đột nhiên xuất hiện từng vệt u quang, bên trong u quang là từng dòng nước.
"A, hủy diệt bản nguyên của chính mình, ngươi điên rồi sao?"
Lúc này, một giọng nói kinh hãi đột nhiên vang lên giữa vũ trụ tinh không. Ngay sau đó, từng tiếng nổ kinh thiên không ngừng vang vọng trong mảnh tinh không vỡ vụn.
Cứ như vậy, giằng co đủ nửa canh giờ, toàn bộ vũ trụ tinh không mới dần dần tĩnh lặng trở lại. Sau khi tĩnh lặng, giữa vũ trụ tinh không, lơ lửng ba cỗ thi thể, và một khối u quang.
Mấy hơi thở sau, khối u quang kia dần dần tan ra, ngay sau đó, một đống mảnh vỡ từ trong đó rơi xuống!
Hoàng Tuyền Thiên Mệnh!
Những mảnh vỡ này, chính là Hoàng Tuyền Thiên Mệnh!
Ở phía xa, một nữ tử hai mắt chậm rãi nhắm lại.
Nữ tử này, chính là Nam Ly Mộng.
Hồi lâu sau, Nam Ly Mộng mở mắt ra, rồi mở cuộn sách dày trong tay, nàng tay phải đặt bút: "Hư Linh Nữ, đến từ Đại Thiên vũ trụ, lấy thân thể Giới Chân, chiến với chín vị Phá Giới cảnh, diệt ba vị, làm trọng thương sáu người, hủy một Thần khí. Chiến tích này, từ Hằng Cổ đến nay, trong số nữ tử, không một ai có thể sánh bằng. Đáng tiếc, đáng tiếc..."
Giữa không trung, Nam Ly Mộng lắc đầu thở dài hai tiếng, sau đó xoay người rời đi.
Trong tinh không, những mảnh vỡ của Hoàng Tuyền Thiên Mệnh chậm rãi rơi xuống, dần dần, chúng nó bay đến Kiếm Khư chi địa.
Tại Kiếm Khư chi địa, Dương Diệp dường như cảm nhận được điều gì, lập tức rời khỏi Hồng Mông Tháp, hắn ngẩng đầu nhìn lên không trung, rất nhanh, những mảnh vỡ kia đã rơi xuống trước mặt hắn. Khi thấy những mảnh vỡ này, cả người Dương Diệp tức thì sững sờ tại chỗ.
Hồi lâu sau, Dương Diệp đột nhiên hóa thành một vệt kiếm quang phóng lên trời, men theo vết tích rơi xuống của những mảnh vỡ Hoàng Tuyền Thiên Mệnh mà đi tới mảnh tinh không vô tận đã vỡ vụn kia.
Trong mảnh tinh không vô tận này, không gian đã tan biến, tinh quang không thể chiếu vào, một mảnh tĩnh mịch.
Một mảnh tĩnh mịch thực sự!
Giữa không trung, còn có rất nhiều mảnh vỡ xiềng xích.
Nhìn tất cả trước mắt, cả người Dương Diệp tức thì ngây dại.
Giờ khắc này, không cần nói, hắn đã biết chuyện gì xảy ra.
Hồi lâu sau, Dương Diệp nhìn những mảnh vỡ trong tay, thì thào như kẻ mất hồn: "A Tú..."
Dương Diệp mờ mịt nhìn lướt qua bốn phía, dần dần, hai hàng lệ trong suốt lăn dài trên khóe mắt hắn.
Lúc này, Kiếm Kinh xuất hiện bên cạnh hắn.
Dương Diệp quay đầu nhìn về phía Kiếm Kinh: "Biết không? Thuở ban đầu, ta chỉ là một tên du côn ở thành An Nam tại Huyền Giả Đại Lục, nhưng lúc đó ta rất hạnh phúc, ta có muội muội, còn có mẫu thân, cả nhà chúng ta đều rất hạnh phúc. Lúc đó, mục tiêu của ta rất đơn giản, chính là cả nhà có thể bình yên sống qua ngày. Đáng tiếc sau này ta mới phát hiện, đó là một chuyện xa xỉ đến nhường nào."
Nói đến đây, hắn ngẩng đầu nhìn về phía hư không nơi chân trời: "Mẫu thân ta chết rồi, chết trong vòng tay của ta. Mạc Lão, người đối với ta như cha, cũng đã chết, ta trơ mắt nhìn ông ấy chết mà chẳng thể làm gì. Đến Đại Thiên vũ trụ, thực lực ta mạnh hơn, quen được một đám huynh đệ tốt, mà những huynh đệ đó, cũng vì ta mà chết. Còn có Manh Nữ, tam tỷ của ta, nàng cũng vì ta mà chết. Còn có phụ thân ta, người đàn ông đã hy sinh cả đời vì ta, cũng đã chết. Bây giờ, Thiên Tú cũng không còn nữa."
Kiếm Kinh đi tới trước mặt Dương Diệp, nàng nhìn thẳng hắn: "Ngươi phải nhớ kỹ, từ xưa đến nay, vạn cổ cường giả đều là đạp lên vô số thi thể để thành tựu, mà những thi thể đó không phải của ai khác, chính là người của mình. Tu hành, tu hành, tu cái gì? Tu một chữ trường sinh, tu một chữ vô địch, tu một chữ tiêu dao tự tại. Chỉ có vô địch, ngươi mới có thể thực sự làm chủ vận mệnh của mình, cũng mới có thể làm chủ vận mệnh của người khác!"
Nói đến đây, nàng quay đầu nhìn về nơi sâu thẳm trong tinh không: "Thế đạo này chính là như vậy, hoặc ngươi làm chủ vận mệnh của kẻ khác, hoặc kẻ khác làm chủ vận mệnh của ngươi!"
Lúc này, nàng nghĩ tới một trận đại chiến năm xưa. Lần đó, bản thể của nàng vẫn lạc, mấy vạn năm tu hành, trong phút chốc hóa thành hư không!
Trên không trung, Dương Diệp ngồi xuống, hắn cứ ngồi như vậy, nhìn những mảnh vỡ Hoàng Tuyền Thiên Mệnh trong tay.
Trăm loại người, trăm loại mệnh.
Mệnh của mình là gì chứ?
Mà mệnh của mẫu thân, của Mạc Lão, của đám huynh đệ kia, còn có phụ thân, tam tỷ, Thiên Tú... Mệnh của họ lẽ nào nên như vậy sao?
Nghĩ mãi, Dương Diệp càng thêm mờ mịt.
Lúc này, ở bốn phía xung quanh, đột nhiên xuất hiện mấy luồng khí tức mờ ảo, những khí tức này từ từ tiếp cận về phía Dương Diệp.
Hư Linh Nữ không còn, những thế lực ẩn trong bóng tối đương nhiên sẽ không bỏ qua cho Dương Diệp.
Trên người Dương Diệp có ba món Thần khí, một vị Linh Tổ, những thế lực này sao có thể không thèm muốn?
Kiếm Kinh nhìn lướt qua bốn phía, không nói gì.
Nàng nhìn về phía Dương Diệp, hắn vẫn ngồi ở đó. Kiếm Kinh thấp giọng thở dài, rồi nói: "Chúng ta đi thôi!"
Dương Diệp nhìn về phía Kiếm Kinh: "Ngươi đi đi!"
Kiếm Kinh mày khẽ nhíu lại: "Ý gì đây!"
Dương Diệp nhẹ giọng nói: "Rời đi, đối với ngươi mà nói, là một chuyện tốt. Ta cũng không muốn liên lụy thêm bất kỳ ai nữa, ngươi mang theo Nhị Nha và Tiểu Ngưu đi đi."
Kiếm Kinh đi tới trước mặt Dương Diệp: "Ngươi nghĩ chúng ta có thể đi được sao?"
Dương Diệp định lên tiếng thì Kiếm Kinh đã nói tiếp: "Ngươi có biết thế nào gọi là chém tận giết tuyệt không? Chúng ta rời đi, bọn họ sẽ chém tận giết tuyệt. Tất cả những ai có liên quan đến Linh Tổ, ngoại trừ Tiểu Bạch, đều phải chết! Đều phải chết!"
"Nàng nói không sai!"
Lúc này, một giọng nói già nua từ một bên truyền đến: "Bất quá, nếu các ngươi thức thời, có thể chết một cách nhẹ nhàng hơn một chút."
Dương Diệp đột nhiên đứng dậy, một khắc sau, một chiếc búa xuất hiện trong tay hắn, trong chớp mắt, Dương Diệp trực tiếp biến mất tại chỗ. Mấy ngàn trượng xa, một vùng không gian đột nhiên nổ tung, không chỉ vậy, từng vết nứt lớn rộng mấy trăm trượng điên cuồng lan rộng ra bốn phía.
Kiếm Kinh gắt gao nhìn chằm chằm nơi đó, Dương Diệp xách búa chậm rãi đi về phía nàng, mà trong tay phải hắn, là một cái đầu đẫm máu!
Dương Diệp đi tới trước mặt Kiếm Kinh, trên ngực hắn, có một chưởng ấn hằn sâu, cực kỳ sâu!
Dương Diệp nhìn thẳng Kiếm Kinh: "Ta muốn tất cả bọn chúng phải trả cái giá thê thảm nhất, ta muốn máu tươi nhuộm đỏ cả bầu trời Vĩnh Hằng Chi Giới này!"