Đến cả Tiểu Ngưu cũng muốn ăn thịt!
Bên cạnh Nhị Nha, Tiểu Bạch chớp chớp mắt, chuyện này dường như rất nghiêm trọng!
Nó liếc nhìn Tiểu Ngưu bên cạnh, Tiểu Ngưu suy nghĩ một lát rồi nhích lại gần Tiểu Bạch, như vậy nó sẽ có cảm giác an toàn hơn một chút!
Ngay tại chỗ, Tiểu Bạch vỗ vai Nhị Nha an ủi, sau đó rời khỏi Hồng Mông Tháp, chuẩn bị báo cáo chuyện này với Dương Diệp, bởi vì nó cảm thấy sự tình dường như rất nghiêm trọng!
Bên ngoài Hồng Mông Tháp.
Dương Diệp đứng trên đỉnh vách núi, đột nhiên, hắn mở bừng hai mắt. Trong sát na, một luồng kiếm quang tức khắc xuất hiện ở nơi xa nghìn dặm.
Cách đó nghìn dặm, một ngọn đại sơn lập tức bị một kiếm này chém đứt ngang lưng!
Thế nhưng, cả ngọn núi không hề có dấu hiệu khác thường, cũng không sụp đổ. Bởi vì tốc độ của kiếm quá nhanh, nhanh đến cực hạn!
Có tiến bộ!
Khóe miệng Dương Diệp nhếch lên một nụ cười, phi kiếm của hắn lại nhanh hơn trước kia vài phần. Đừng xem thường mấy phần này, chỉ cần nhanh hơn một chút đã là cực kỳ hiếm có. Với cảnh giới hiện tại của hắn, muốn tăng thêm một phần tốc độ và lực lượng cũng khó như lên trời!
Dương Diệp chuẩn bị tiếp tục luyện kiếm, lúc này, Tiểu Bạch xuất hiện trước mặt hắn, vuốt nhỏ của nó vung múa lia lịa.
Một lát sau, Dương Diệp nhíu mày.
Hắn do dự một chút, sau đó gọi Nhị Nha ra. Nhị Nha toe toét cười: "Dương ca, có đồ ăn sao?"
Dương Diệp: "..."
Khi Nhị Nha xuất hiện, hai lão giả đang đánh cờ bên cạnh đều dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn về phía nàng.
Dương Diệp kéo Nhị Nha đến trước mặt hai vị lão giả, hắn ôm quyền với hai người rồi nói: "Hai vị tiền bối, nàng… nàng muốn ăn yêu thú, chuyện này phải làm sao bây giờ?"
Thật lòng mà nói, đối với yêu cầu của Nhị Nha, hắn thực sự không có cách nào. Nhị Nha không phải người, muốn ăn yêu thú là bản tính của nàng, ép buộc nàng thay đổi chính là áp chế bản tính, đây tuyệt đối không phải kế lâu dài!
Vũ Nghịch khẽ gật đầu với Nhị Nha, sau đó nhẹ giọng nói: "Làm sao ư? Đương nhiên là tìm yêu thú cho nàng ăn!"
Dương Diệp: "..."
Nhị Nha cũng sáng mắt lên, lão đầu này thật biết điều!
Lúc này, Vũ Nghịch lại nói: "Ban đầu, ta cảm thấy nàng không nên đi theo ngươi, bởi vì đi theo ngươi sẽ áp chế bản tính của nàng. Thế nhưng, bây giờ ta lại cảm thấy, đi theo ngươi chưa chắc đã là chuyện xấu. Nếu nàng thả tự do cho bản tính, đối với yêu tộc mà nói, không nghi ngờ gì là một tai họa. Hơn nữa, với thực lực hiện tại của nàng, nếu làm như vậy, đối với chính bản thân nàng cũng là một tai họa."
Nói đến đây, Vũ Nghịch dường như nghĩ đến điều gì, vội vàng nhìn về phía Tiểu Bạch: "Tiểu gia hỏa, Vũ Kỳ Lân của ta đâu?"
Vũ Kỳ Lân!
Tiểu Bạch chớp chớp mắt, tỏ vẻ không biết!
Vũ Nghịch trừng mắt nhìn Tiểu Bạch: "Ngươi đừng giả ngốc, chính là con yêu thú vừa rồi chơi đùa cùng ngươi đó!"
Tiểu Bạch đảo con ngươi, không biết đang có ý đồ gì, đúng lúc này, Vũ Nghịch đột nhiên khẽ động tay phải. Bên trong Hồng Mông Tháp, con Vũ Kỳ Lân kia đột nhiên ngẩng đầu, một khắc sau, nó trực tiếp rời khỏi Hồng Mông Tháp, xuất hiện ở bên ngoài.
Thấy Vũ Kỳ Lân này còn sống, Vũ Nghịch không khỏi thả lỏng. Hắn suýt chút nữa đã quên, bên cạnh Dương Diệp còn có một sự tồn tại như Nhị Nha!
Lúc này, Tiểu Bạch đột nhiên chỉ vào con Vũ Kỳ Lân, sau đó lại chỉ vào chính mình, ý bảo con Vũ Kỳ Lân này là của nó!
Vũ Nghịch liếc nhìn Tiểu Bạch: "Tiểu gia hỏa, ngươi dựa vào đâu mà nói nó là của ngươi? Muốn giở trò vô lại phải không?"
Tiểu Bạch chỉ vào Vũ Kỳ Lân, sau đó ra hiệu để nó tự chọn. Tiếp đó, nó lại lấy ra một miếng trái cây nhỏ, rồi ra hiệu với Vũ Kỳ Lân, ý bảo chỉ cần đi theo nó, miếng trái cây này sẽ là của ngươi!
Vũ Kỳ Lân lập tức do dự!
Mà sắc mặt Vũ Nghịch lại có chút cổ quái.
Lúc này, Tiểu Bạch đột nhiên thổi nhẹ một hơi về phía Vũ Kỳ Lân. Trong sát na, một luồng linh khí tinh thuần tràn vào cơ thể Vũ Kỳ Lân, khiến nó tức thì run lên một trận, đó là dáng vẻ vô cùng khoan khoái!
Thăng linh!
Võ Tổ và Vũ Nghịch nhìn nhau, trầm mặc một lúc, Võ Tổ lên tiếng: "Đi theo nó còn tốt hơn đi theo chúng ta! Hơn nữa, người mà Vũ Kỳ Lân này lựa chọn là nha đầu kia, đi theo tiểu gia hỏa này cũng coi như là đi theo nha đầu đó, không phải sao?"
Vũ Nghịch trầm mặc hồi lâu, sau đó nhìn về phía Vũ Kỳ Lân: "Người mà ngươi lựa chọn, sau này sẽ ở cùng bọn họ, ngươi đi theo họ sẽ gặp được nàng."
Nghe vậy, Vũ Kỳ Lân vui mừng trong lòng, nó chậm rãi phủ phục trước mặt Vũ Nghịch. Hồi lâu sau, nó đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch cười hì hì, sau đó đưa miếng trái cây trong vuốt nhỏ đến trước mặt Vũ Kỳ Lân. Vũ Kỳ Lân cũng không khách khí, trực tiếp hút miếng trái cây nhỏ vào bụng.
"Trái cây này cũng là do lão giả mang rương trúc kia đưa cho nó phải không?" Lúc này, Vũ Nghịch đột nhiên hỏi.
Dương Diệp gật đầu: "Tiền bối, trái cây này rốt cuộc có lai lịch gì?"
Vũ Nghịch thản nhiên nói: "Hỗn Nguyên quả, loại quả này gần như đã tuyệt tích, ngoại trừ lão đầu mang rương trúc kia, e là không ai có thể lấy ra được. Quả này đối với yêu thú và linh thú có trợ giúp cực lớn, có thể cải thiện huyết mạch của chúng. Mặc dù chỉ là cải thiện, không phải cải biến, nhưng như vậy đã là cực kỳ nghịch thiên. Sau khi cải thiện, nếu bản thân chúng nỗ lực, rất có khả năng sẽ cải biến huyết mạch của chính mình, cũng chính là đột phá huyết mạch bản thân. Nói tóm lại, trái cây này có thể giúp yêu thú và linh thú đột phá huyết mạch tự thân, trong tất cả các loại kỳ trân dị quả, nó xếp hạng thứ hai!"
Lúc này, Tiểu Bạch đột nhiên giơ vuốt nhỏ lên, ý hỏi hạng nhất là gì?
Vũ Nghịch liếc nhìn Tiểu Bạch: "Sau này ngươi sẽ biết!"
Tiểu Bạch: "...."
Cứ như vậy, dưới sự lừa gạt của Tiểu Bạch, Dương Diệp lại có thêm một tôn đại yêu, Vũ Kỳ Lân! Vị Vũ Kỳ Lân này cũng là ấu thú, là đại yêu Nhị Giới, là tọa kỵ mà Vũ Nghịch đặc biệt tìm cho An Nam Tĩnh. Bất quá, Dương Diệp cứ xem như là của mình. Hắn và An Nam Tĩnh, có gì mà phải phân biệt!
Lúc này, Vũ Nghịch liếc nhìn Dương Diệp, sau đó nói: "Phi kiếm vừa rồi của ngươi, đối với ngươi mà nói, miễn cưỡng cũng tạm được, nhưng tốc độ có thể nhanh hơn, lực lượng cũng có thể mạnh hơn!"
Nghe vậy, Dương Diệp vui mừng trong lòng, vội nói: "Xin tiền bối chỉ giáo!"
Vũ Nghịch thản nhiên nói: "Kiếm Vực!"
Kiếm Vực!
Dương Diệp nhíu mày, một lát sau, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười: "Đa tạ tiền bối chỉ giáo!"
Nói xong, thân hình hắn khẽ động, bay lên tầng mây.
Giữa tầng mây, Dương Diệp hai mắt khép hờ, trong sát na, cả người hắn trở nên hư ảo!
Kiếm Vực!
Một khắc sau, hồ lô bên hông Dương Diệp kịch liệt rung lên, trong nháy mắt, một đạo kiếm quang lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở nơi xa nghìn dặm!
Nhanh!
Trong mắt Dương Diệp tràn ngập vẻ kích động, một kiếm này của hắn còn nhanh hơn trước kia đến hai, ba phần!
Kiếm Vực!
Hắn dùng Kiếm Vực để thi triển Kiếm Hồ, có thể khiến tốc độ và lực lượng của phi kiếm có một sự thay đổi về chất! Đương nhiên, tiêu hao lớn hơn trước rất nhiều, nhưng hoàn toàn xứng đáng!
Hiện tại, hắn chỉ cần một ý niệm là có thể chém giết một cường giả Nhị Giới ở ngoài nghìn dặm!
Dương Diệp tu luyện trên vách núi thêm mấy ngày nữa, sau đó rời đi, đến Thần Vũ Thành.
Thính Vân Cư!
Hắn tự nhiên không quên giao dịch với nữ tử kia. Đối phương cung cấp tin tức cho hắn, giúp hắn tìm được tung tích của An Nam Tĩnh, để báo đáp, hắn đương nhiên cũng sẽ chữa thương cho đối phương.
Thính Vân Cư.
Người nghênh đón Dương Diệp chính là Tả Kiếm và Hữu Kiếm.
Hữu Kiếm khẽ thi lễ với Dương Diệp: "Dương công tử xin chờ một lát, tiểu thư sẽ ra ngay."
Dương Diệp gật đầu rồi ngồi xuống một bên. Thấy vị trí Dương Diệp ngồi, Tả Kiếm ở bên cạnh liền nhíu mày, định nói gì đó nhưng lại bị Hữu Kiếm ngăn lại!
Nàng ta cũng đã nhìn ra, vị trước mắt này không phải là người hiền lành! Tốt nhất vẫn là đừng đắc tội!
Trên vai Dương Diệp, Tiểu Bạch liếc nhìn Tả Kiếm và Hữu Kiếm, sau đó nó lấy ra một xâu kẹo hồ lô nhẹ nhàng liếm.
Dương Diệp cũng không phải chờ lâu, rất nhanh, một người đàn ông trung niên từ trong phòng trúc đi ra. Tả Kiếm và Hữu Kiếm khẽ thi lễ với người đàn ông trung niên, ông ta gật đầu, không nói gì thêm.
Người đàn ông trung niên kia đang định rời đi, đột nhiên, ông ta nhìn về phía Dương Diệp đang ngồi một bên. Khi thấy Dương Diệp, ông ta hơi sững sờ, lập tức do dự một chút rồi nói: "Các hạ có phải là Dương Diệp không?"
Dương Diệp nhìn về phía người đàn ông trung niên: "Ngươi là?"
Thấy Dương Diệp thừa nhận, người đàn ông trung niên mỉm cười, ôm quyền với Dương Diệp: "Tại hạ là tông chủ Thần Vũ Tông, không ngờ các hạ đã đến Thần Vũ Giới. Nếu các hạ có thời gian, xin hãy đến Thần Vũ Tông của ta làm khách, để tại hạ làm tròn bổn phận chủ nhà!"
Tông chủ Thần Vũ Tông!
Dương Diệp liếc nhìn người đàn ông trung niên, sau đó gật đầu: "Nhất định!"
Người đàn ông trung niên mỉm cười: "Tại hạ còn có việc, xin cáo từ trước! Hẹn gặp lại!"
Nói xong, ông ta liếc nhìn Tiểu Bạch bên cạnh Dương Diệp, sau đó thân hình khẽ động, trực tiếp biến mất ở cuối chân trời xa.
Thần Vũ Tông!
Dương Diệp liếc nhìn phòng trúc, nữ tử tên A Lãnh này rốt cuộc có lai lịch gì? Hắn có chút tò mò!
Lúc này, A Lãnh từ trong phòng trúc đi ra. Nàng đi đến trước mặt Dương Diệp ngồi xuống, áy náy cười: "Xin lỗi, để Dương công tử đợi lâu!"
Dương Diệp lắc đầu: "Không sao cả!"
A Lãnh hỏi: "Dương công tử đã đến Vũ Mộ rồi?"
Dương Diệp gật đầu: "Đã đến, cũng đã nhận được tin tức về người ta muốn tìm."
A Lãnh khẽ gật đầu: "Vậy thì tốt rồi."
Dương Diệp cười nói: "A Lãnh cô nương, theo ước định, ta nên chữa thương cho cô, mượn tay cô dùng một chút!"
A Lãnh cười cười rồi đưa tay ra. Tay phải Dương Diệp đặt lên lòng bàn tay A Lãnh, nhưng không hề tiếp xúc với da thịt đối phương. Huyền khí trong cơ thể hắn vận chuyển, rất nhanh, Hồng Mông Tử Khí không ngừng từ lòng bàn tay hắn tràn ra, sau đó theo lòng bàn tay A Lãnh hội tụ vào cơ thể nàng.
Theo dòng Hồng Mông Tử Khí không ngừng cuồn cuộn rót vào, sắc mặt A Lãnh dần trở nên hồng nhuận.
Thấy cảnh này, Tả Kiếm và Hữu Kiếm ở bên cạnh tức thì vô cùng phấn khích!
Thế nhưng, chân mày Dương Diệp lại nhíu lại, bởi vì thân thể của nữ tử này tựa như một cái động không đáy!
Lúc này, ở phía chân trời xa xôi, đột nhiên xuất hiện một luồng khí tức cường đại!
Cường giả Tam Giới!
Uy áp cường đại bao phủ toàn bộ Thính Vân Cư. Cùng lúc đó, một giọng nói từ phía chân trời truyền đến: "Dương Diệp, người của Thủ giới ta chết trong tay ngươi, ân oán này cũng nên đến lúc kết thúc rồi."
Dương Diệp hai mắt híp lại, đối phương cuối cùng cũng không nhịn được mà ra tay sao?
Dương Diệp đang định thu tay lại, đúng lúc này, bàn tay ngọc của nữ tử đột nhiên giữ chặt tay hắn: "Tiếp tục."
Vừa nói, nàng vừa nhẹ nhàng dẫm chân phải, khẽ gọi: "A Đại!"
Ầm!
Ở cuối ngọn núi, một khoảng đất đột nhiên nứt ra, trong nháy mắt, một gã hán tử thô kệch đột nhiên phóng lên trời, sau đó bắn về phía không trung.
Cường giả Tam Giới!
Trước mặt Dương Diệp, A Lãnh hai mắt khép hờ: "Trước khi bệnh của ta chưa khỏi, thần đến cũng không giết nổi ngươi!"
Dương Diệp: "..."
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂