Muốn vô địch!
Dương Diệp sững sờ một chút, rồi hỏi: "Vì sao?"
Kiếm Kinh thản nhiên nói: "Chờ một lát nữa ngươi sẽ biết!"
Dương Diệp thu hồi tâm tư, cất quyển trục kia đi. Hắn nhìn về phía Tuyết trưởng lão, Tuyết trưởng lão bấm ngón tay, một quyển trục khác lại rơi xuống trước mặt Dương Diệp.
Tuyết trưởng lão nói: "Đây là ghi chép nhân sự của Cổ Kiếm Tông chúng ta, bên trên có danh sách nội môn đệ tử, ngoại môn đệ tử, đệ tử chân truyền, cùng một số người đặc thù. Những người này, ngươi đều có quyền điều động. Bất quá, trước khi điều động bất kỳ ai, ngươi cần phải thương lượng với ta và Đại trưởng lão. Bất luận là ai, bất kể là việc gì, chuyên quyền độc đoán đều không phải là chuyện tốt, ngươi thấy thế nào?"
Dương Diệp gật đầu: "Lẽ phải là vậy!"
Tuyết trưởng lão gật đầu, đoạn nói: "Tại hậu sơn của Cổ Kiếm Tông có mười đại động phủ, trong đó có một tòa dành riêng cho ngươi. Nơi đó mỗi ngày sẽ có ba vị cường giả Ngũ Giới âm thầm hộ pháp cho ngươi. Sau này khi ngươi rời khỏi tông môn, cũng sẽ có cường giả của tông môn âm thầm bảo vệ, ngươi..."
Dương Diệp khẽ lắc đầu: "Những điều đó đều không cần."
"Hử?" Tuyết trưởng lão không hiểu.
Dương Diệp cười nói: "Tuyết trưởng lão, ta không cần trưởng thành dưới sự che chở của các vị. Người lớn lên trong sự bao bọc đó ít nhiều sẽ có tính ỷ lại, ta không muốn mình trở nên như vậy."
Tuyết trưởng lão nhìn Dương Diệp một lúc lâu, sau đó nói: "Được, ta sẽ sắp xếp! Ngươi còn có yêu cầu nào khác không?"
Dương Diệp cười nói: "Không còn gì nữa!"
Phải thừa nhận rằng, đây là lần đầu tiên hắn nhận được đãi ngộ thế này, cảm giác này thật sự không tệ!
Tuyết trưởng lão gật đầu: "Bây giờ ngươi là Thiếu tông chủ, trong tông môn có rất nhiều đặc quyền, sau này ngươi sẽ từ từ biết rõ. Còn nữa, ngươi hãy nhớ kỹ một điều, sau khi trở thành Thiếu tông chủ, cũng sẽ có những sự vụ tương ứng cần ngươi xử lý. Đương nhiên, chúng ta sẽ không để ngươi cả ngày bị những chuyện này quấn thân mà làm lỡ tu luyện, chỉ khi có những việc đặc thù cần ngươi xử lý thì mới để ngươi ra mặt!"
Dương Diệp gật đầu: "Được!"
Tuyết trưởng lão không nói gì thêm, cùng Đại trưởng lão xoay người rời đi.
Sau khi hai người rời đi, Dương Diệp chậm rãi nhắm mắt lại: "Kiếm Kinh, bọn họ là thật lòng sao?"
Kiếm Kinh im lặng một lúc, sau đó nói: "Ngay cả môn bí thuật Nhất Niệm này cũng đưa cho ngươi, chắc là thật lòng rồi!"
Dương Diệp hít một hơi thật sâu, rồi cười nói: "Kiếm Kinh, ta là vì ngươi mới nhận cái chức Thiếu tông chủ này đấy, sau này nếu ngươi khôi phục được bản thể, tuyệt đối không được bội tình bạc nghĩa đâu đấy!"
Bên trong Hồng Mông Tháp, Kiếm Kinh lắc đầu cười, nàng dĩ nhiên biết Dương Diệp đang nói đùa. Kỳ thực, trong lòng nàng vẫn vô cùng cảm kích. Nàng hiểu rất rõ tính cách của Dương Diệp, hắn không thích bị ràng buộc, thế nhưng, vì để lấy được bản thể của nàng, Dương Diệp đã lựa chọn ở lại nơi này, làm Thiếu tông chủ!
Có lẽ trong mắt người khác, chức vị Thiếu tông chủ là điều mà vô số kiếm tu tha thiết ước mơ, thế nhưng, trong mắt Dương Diệp, đừng nói là Thiếu tông chủ, cho dù là chức Tông chủ hắn cũng chẳng hề có hứng thú!
Một thân một mình, tiêu dao tự tại, thoải mái biết nhường nào?
Nhìn những mảnh vỡ trước mặt, Kiếm Kinh lặng im.
Những thứ này là do có người dùng chính sự tự do của mình để đổi lấy!
...
Dương Diệp rời khỏi đại điện, sau đó trở về hậu sơn của Cổ Kiếm Tông. Tại hậu sơn có mười ngọn động phủ, đây là nơi linh khí của linh mạch Cổ Kiếm Tông nồng đậm nhất, chỉ có tầng lớp cao tầng và một số đệ tử đặc thù mới có tư cách sở hữu.
Mà bây giờ, hắn đã có một tòa.
Đi tới động phủ của mình, nó trông như một tòa tiểu cung điện, nhưng bên trong lại không có trang trí gì khác, rất đơn sơ. Dù vậy, linh khí lại vô cùng dồi dào, chỉ kém Hồng Mông Tháp của hắn!
Dương Diệp tiến vào Hồng Mông Tháp. Trên Phi Thăng Đài, hắn và Kiếm Kinh cùng nhìn đống mảnh vỡ trước mặt.
Những mảnh vỡ trước mắt này chính là bản thể của Kiếm Kinh!
Kiếm Kinh trầm giọng nói: "Bổn nguyên của những mảnh vỡ này đã bị tổn hại, ta chỉ có thể chữa trị hình dáng bên ngoài, không thể chữa trị được thần vận bên trong!"
"Tiểu Bạch có thể làm được, đúng không?" Dương Diệp hỏi.
Kiếm Kinh gật đầu: "Nàng có thể! Đợi sau khi ta chữa trị xong hình dạng, rồi giao cho nàng, nàng sẽ giúp ta chữa trị bổn nguyên của những mảnh vỡ này, sau đó ta có thể dung hợp với chúng."
Nói đến đây, nàng nhìn về phía Dương Diệp: "Đa tạ!"
Dương Diệp lắc đầu cười: "Thật ra ta cũng có tư tâm, ngươi có thể khôi phục bản thể, sự trợ giúp đối với ta cũng là vô cùng lớn, cho nên, không cần phải nói lời cảm tạ."
Kiếm Kinh liếc nhìn Dương Diệp, không nói gì thêm.
Dương Diệp lấy ra môn bí pháp Nhất Niệm, sau đó nói: "Bí pháp này gọi là Nhất Niệm, có thể gia trì cho kiếm khí sao?"
Kiếm Kinh khẽ gật đầu: "Một môn bí pháp rất trân quý. Tốc độ phi kiếm của ngươi bây giờ ngay cả cường giả Ngũ Giới cũng khó lòng chống đỡ, thế nhưng, nếu thêm vào bí pháp Nhất Niệm này, đừng nói là cường giả Ngũ Giới, e rằng ngay cả cường giả Chủ Cảnh cũng khó mà ngăn cản."
"Lợi hại như vậy sao?" Dương Diệp kinh ngạc nói.
Kiếm Kinh gật đầu: "Không chỉ lợi hại, mà là vô cùng lợi hại. Ở Cổ Kiếm Tông, chỉ có hai người có tư cách tu luyện, đó là Tông chủ và Thiếu tông chủ. Đương nhiên, nếu có đệ tử lập được cống hiến đặc biệt lớn, cũng có thể được tu luyện. Điểm lợi hại nhất của môn bí pháp này là có thể tăng sức bộc phát, ví như phi kiếm của ngươi bây giờ, nó có thể trên nền tảng tốc độ hiện tại tăng thêm khoảng bốn thành!"
Bốn thành!
Sắc mặt Dương Diệp biến đổi, phi kiếm của hắn bây giờ đã nhanh đến cực điểm!
Nếu lại tăng thêm bốn thành nữa, vậy sẽ kinh khủng đến mức nào? Có thể nói, với tốc độ đó, e rằng chính bản thân hắn cũng không thể khống chế nổi! Quá nhanh!
Kiếm Kinh trầm giọng nói: "Thế nhưng, ngươi cũng phải cẩn thận. Bí pháp này tương đương với việc kích phát tiềm năng của ngươi trong nháy mắt, sau khi sử dụng, cơ thể ngươi chắc chắn sẽ rơi vào trạng thái mệt mỏi, thậm chí là những tình trạng tồi tệ hơn. Tóm lại, chắc chắn không phải là trạng thái tốt. Cho nên, cho dù tu luyện thành công, nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ, tốt nhất vẫn đừng thi triển loại bí pháp này."
Dương Diệp gật đầu, những bí thuật dạng này thường đều có di chứng, chỉ khác là di chứng nặng hay nhẹ mà thôi.
Dương Diệp rời khỏi Phi Thăng Đài, không làm phiền Kiếm Kinh chữa trị bản thể của nàng nữa. Hắn đi vào phòng tu luyện của mình, rồi ngồi xếp bằng xuống.
Hắn mở quyển trục bí thuật ra, trong nháy mắt, quyển trục kia hóa thành một luồng sáng chui thẳng vào giữa mi tâm của hắn!
Duy nhất!
Dương Diệp lắc đầu cười, xem ra Cổ Kiếm Tông thật sự rất xem trọng môn bí thuật này!
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại. Rất nhanh, toàn bộ bí thuật Nhất Niệm đã hiện ra trong đầu hắn. Ngoài ra, còn có rất nhiều tâm đắc tu luyện cùng những điều cần chú ý, vô cùng cặn kẽ và toàn diện!
Như vậy, việc tu luyện của Dương Diệp càng thêm dễ dàng!
Gọi là Nhất Niệm, cũng chính là trong một ý niệm!
Cổ Kiếm Tông toàn là kiếm tu, mà kiếm của kiếm tu thì phải nhanh, cực nhanh. Vì lẽ đó, cường giả tiền bối của Cổ Kiếm Tông đã sáng tạo ra môn bí thuật này, có thể nâng cao tốc độ kiếm của bản thân trong thời gian ngắn! Thế nhưng, trong bí thuật, vị tiền bối sáng lập ra nó đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, không thể quá ỷ lại vào bí thuật, mà phải dựa vào tốc độ của tự thân. Tốc độ do chính mình tu luyện ra mới là chân thực nhất!
Điểm này, Dương Diệp vô cùng tán đồng!
Mà những thứ như bí thuật và siêu Thần khí đều là ngoại vật, có thể dùng, nhưng không thể ỷ lại!
Thời gian tiếp theo, Dương Diệp không đi đâu cả, chỉ chuyên tâm nghiên cứu môn bí thuật này. Ngoài ra, hắn vẫn đang tu luyện một môn độc môn bí quyết của mình, đó chính là Thần Phân Thân. Môn thần kỹ này hắn lấy được từ Hoang Tộc, dĩ nhiên hắn không quên. Có thể nói, Thần Phân Thân cũng là một trong những lá bài tẩy của hắn!
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã mười ngày.
Dương Diệp rời khỏi Hồng Mông Tháp, đi đến Nghị Sự Điện. Lúc này, Đại trưởng lão đã đang chờ ở đó.
Hắn vốn định tiếp tục tu luyện, nhưng không còn cách nào khác, vị Đại trưởng lão này tìm hắn!
Đại trưởng lão khẽ gật đầu với Dương Diệp, sau đó nói: "Có một việc cần ngươi xử lý!"
"Ta không rảnh!" Dương Diệp buột miệng nói.
Đại trưởng lão nheo mắt lại. Lúc này, Dương Diệp mới ý thức được mình đã lỡ lời, hắn suýt thì quên mất bây giờ mình là Thiếu tông chủ. Hắn vội cười gượng, nói: "Có rảnh, có rảnh, Đại trưởng lão mời nói."
Đại trưởng lão khẽ gật đầu: "Một vài thế gia phụ thuộc vào chúng ta đã xảy ra chút vấn đề."
"Thế gia phụ thuộc vào Cổ Kiếm Tông chúng ta sao?" Dương Diệp hỏi: "Xảy ra vấn đề gì?"
Đại trưởng lão nói: "Gia chủ của nhiều thế gia đã chết một cách ly kỳ. Ngoài ra, trong gia tộc của họ, một số đệ tử có thiên phú cực cao cũng đều chết thảm. Cổ Kiếm Tông chúng ta cảm thấy chuyện này có khả năng là nhằm vào chúng ta!"
Dương Diệp nói: "Có manh mối gì không?"
Đại trưởng lão khẽ lắc đầu: "Ta đã đến xem qua, không tra được gì cả. Ta và Tuyết trưởng lão cảm thấy, đối phương có thể đã biết tung tích của mấy lão già chúng ta, cho nên, sau khi chúng ta rời khỏi Cổ Kiếm Tông, bọn chúng liền ẩn nấp hoàn toàn. Hơn nữa..."
Dương Diệp nói tiếp: "Ý của Đại trưởng lão là, Cổ Kiếm Tông chúng ta có khả năng còn có nội gián?"
Đại trưởng lão gật đầu: "Không loại trừ khả năng này!"
Dương Diệp suy nghĩ một chút, rồi nói: "Cho ta hỏi một vấn đề không liên quan."
Đại trưởng lão liếc nhìn Dương Diệp: "Ngươi hỏi đi."
Dương Diệp nói: "Quyền hạn của ta rốt cuộc lớn đến mức nào? Nói thẳng ra là, ta có thể tiền trảm hậu tấu đối với trưởng lão và đệ tử trong tông môn không?"
Nghe vậy, Đại trưởng lão nheo mắt lại: "Ngươi muốn làm gì?"
Dương Diệp cười nói: "Ta chỉ hỏi vậy thôi!"
Đại trưởng lão im lặng một lúc, sau đó nói: "Nói một cách nghiêm túc, cho dù là Tông chủ cũng không có quyền tùy ý chém giết bất kỳ đệ tử nào trong tông môn. Trong tông có Hình Phạt Viện, phàm là đệ tử bị xử phạt, đều phải chịu sự phán quyết ở đó. Thế nhưng, cũng không loại trừ tình huống đặc biệt, ví như có đệ tử mưu hại tông môn, mưu hại đồng môn, hoặc mưu hại ngươi, trong những trường hợp đó, ngươi có thể không cần thông qua Hình Phạt Viện mà tiến hành tiền trảm hậu tấu!"
Dương Diệp gật đầu: "Ta hiểu rồi!"
Đại trưởng lão khẽ thở dài: "Dương Diệp, tính cách ngươi nóng nảy, hành sự lại quả quyết tàn nhẫn, nhưng ta hy vọng khi đối mặt với đồng môn, ngươi có thể kiên nhẫn hơn một chút, độ lượng hơn một chút, dù sao ngươi cũng là Thiếu tông chủ."
Dương Diệp cười nói: "Đại trưởng lão yên tâm, ta sẽ không lạm sát người vô tội."
Đại trưởng lão khẽ gật đầu, hắn bấm ngón tay, một quyển trục rơi xuống trước mặt Dương Diệp: "Đây là tư liệu chi tiết về các thế gia phụ thuộc vào Cổ Kiếm Tông chúng ta ở khu vực lân cận, ngươi có thể đến xem sao. Nếu gặp phải nguy hiểm không thể chống lại, hãy lập tức thông báo cho tông môn, chúng ta sẽ đến ngay lập tức!"
Dương Diệp gật đầu, nhận lấy quyển trục rồi xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Dương Diệp, Đại trưởng lão khẽ thở dài: "Sao ta lại có cảm giác tên nhóc này sẽ gây chuyện lớn đây..."
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿