Virtus's Reader
Vô Địch Kiếm Vực

Chương 2524: CHƯƠNG 2524: LÃO TỬ CÓ THẦN KHÍ!

Bên trong Cổ Kiếm Tông, Dương Diệp đột nhiên quay đầu nhìn về phía chân núi, một khắc sau, hắn liền biến mất tại chỗ.

Dưới chân núi, Dương Diệp đi tới trước mặt nữ tử kia.

Nhìn cô gái trước mắt, Dương Diệp mỉm cười: "Đã lâu không gặp!"

Người trước mắt chính là Minh Nữ.

Quả thật đã rất lâu không gặp!

Minh Nữ quan sát Dương Diệp, rồi đột nhiên vươn tay ra, trong sát na, một luồng sức mạnh thần bí lập tức bao phủ lấy hắn!

Không đúng!

Phải nói là luồng sức mạnh đó đột nhiên trào dâng từ bên trong cơ thể Dương Diệp!

Sinh cơ tiêu tán!

Vào giờ khắc này, toàn thân Dương Diệp già đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tốc độ lão hóa cực nhanh, trong nháy mắt đã từ một thanh niên biến thành một lão giả mặt đầy nếp nhăn!

Thế nhưng rất nhanh, Minh Nữ chỉ xoay nhẹ cổ tay, sinh cơ quanh thân Dương Diệp lại bắt đầu hồi phục, chẳng mấy chốc, diện mạo của hắn đã trở lại bình thường.

Minh Nữ thu tay về!

Mà Dương Diệp lại vô cùng kinh hãi!

Hồi lâu sau, hắn cất lời: "Nghịch chuyển sinh cơ?"

Minh Nữ lắc đầu: "Nghịch chuyển sinh tử!"

Nghịch chuyển sinh tử!

Cổ họng Dương Diệp khẽ động: "Đây là sức mạnh pháp tắc?"

Minh Nữ liếc nhìn Dương Diệp: "Ta dựa vào sức mạnh pháp tắc để tự sáng tạo ra, kẻ có cảnh giới thấp hơn ta, chỉ cần ta xoay tay, kẻ đó lập tức bỏ mạng!"

Dương Diệp: "..."

"Một vài người ngoại lệ!"

Minh Nữ lại nói: "Nếu ngươi thi triển Kiếm Vực, có thể ngăn cách được sức mạnh nghịch chuyển này của ta."

"Ngươi bây giờ cảnh giới gì?" Dương Diệp hỏi.

"Ngũ Giới!" Minh Nữ đáp.

Cổ họng Dương Diệp lại khẽ động, điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là người ở cảnh giới Ngũ Giới e rằng đến sức đánh trả cũng không có trước mặt vị đại tỷ này!

"Đánh thắng được Chủ Cảnh không?" Dương Diệp lại hỏi.

Minh Nữ liếc nhìn Dương Diệp: "Có thể đánh hai người!"

Vẻ mặt Dương Diệp đột nhiên trở nên nghiêm túc chưa từng có: "Từ giờ trở đi, ngươi chính là trưởng lão danh dự của Cổ Kiếm Tông ta, có thể tùy ý ra vào Cổ Kiếm Tông, ở trong Cổ Kiếm Tông, ngươi không cần nghe lệnh bất kỳ ai..."

Minh Nữ cắt ngang lời Dương Diệp: "Không có hứng thú!"

Dương Diệp: "..."

Minh Nữ lại nói: "Có người nói với ta, ngươi gặp nạn nên ta đến. Những chuyện khác, ta không có hứng thú!"

Nghe vậy, trong lòng Dương Diệp dâng lên một luồng hơi ấm, hắn cười nói: "Những lời cảm tạ ta sẽ không nói nữa, đi thôi, chúng ta vào Cổ Kiếm Tông."

Cứ như vậy, Dương Diệp mời Minh Nữ vào Cổ Kiếm Tông.

Làm phiền!

Giữa những người bạn thật sự, vốn không cần phải ngại làm phiền đối phương. Bằng hữu? Thế nào là bằng hữu? Có rất nhiều định nghĩa! Nhưng trong thế giới của Dương Diệp, bằng hữu chính là để làm phiền.

Cho nên, khi phát hiện kẻ địch của mình rất nhiều, rất mạnh, hắn liền nghĩ ngay đến Minh Nữ và những người khác.

Đương nhiên, đó phải là loại bằng hữu chân chính!

Dương Diệp dẫn Minh Nữ đi dạo một vòng Cổ Kiếm Tông!

Trên đường đi, Dương Diệp hỏi: "Đại tỷ và các nàng đâu rồi?"

Minh Nữ lắc đầu: "Không biết!"

"Các ngươi không ở cùng nhau sao?" Dương Diệp lại hỏi.

Minh Nữ lắc đầu: "Sau khi chia tay lần trước, chúng ta đều đi con đường riêng. Theo lời đại tỷ, chúng ta phải có cuộc sống của riêng mình, thế giới rất lớn, chúng ta phải tự mình xông pha. Ta ở Vĩnh Hằng Chi Giới, gặp một lão giả mang rương tre, ông ấy dường như quen biết ngươi!"

"Lão giả mang rương tre?"

Dương Diệp nhìn về phía Minh Nữ: "Ngươi cũng gặp ông ấy?"

Minh Nữ khẽ gật đầu: "Ông ấy dịch chuyển ta đến một nơi vô danh, nơi đó tràn ngập tử khí và sinh linh chi khí vô tận. Ta đã ở đó lĩnh ngộ pháp tắc nghịch chuyển, ta có thể nghịch chuyển rất nhiều thứ."

Vừa nói, nàng vừa nhìn Dương Diệp: "Xuất kiếm đi!"

Dương Diệp trầm ngâm một lát, một khắc sau, hắn chém một kiếm về phía Minh Nữ.

Kiếm vừa ra.

Minh Nữ lùi về sau một bước, bước lùi này vô cùng chậm rãi, chỉ là một bước lùi bình thường, thế nhưng, chính bước lùi bình thường này lại tránh được một kiếm nhanh như sấm sét của Dương Diệp!

Dương Diệp kinh ngạc nhìn Minh Nữ: "Ngươi..."

Minh Nữ đột nhiên vỗ một chưởng về phía Dương Diệp, hắn đang định lùi lại, nhưng vào khoảnh khắc đó, hắn cảm giác thế giới xung quanh đều tĩnh lặng!

Rất nhanh, tay Minh Nữ đã đặt trước ngực hắn!

Nhưng không dùng lực!

Minh Nữ thu tay về: "Nghịch chuyển thời gian!"

Nghịch chuyển thời gian!

Dương Diệp ngây cả người, rồi nói: "Ngươi có thể nghịch chuyển thời gian?"

Minh Nữ giơ lên một ngón tay: "Một tức, ta có thể nghịch chuyển thời gian một tức."

Nghe vậy, trán Dương Diệp lập tức rịn ra một giọt mồ hôi lạnh!

Nghịch chuyển thời gian!

Đây là khái niệm gì?

Khái niệm này chính là Minh Nữ vĩnh viễn đi trước người khác một bước!

Đây quả là một năng lực nghịch thiên!

Minh Nữ quan sát Dương Diệp: "Ngươi cũng mạnh lên rồi!"

Dương Diệp cười gượng: "So với ngươi còn kém xa!"

Minh Nữ lắc đầu.

Dương Diệp không tiếp tục chủ đề này: "Vậy ngươi có tin tức của đại tỷ và nhị tỷ không?"

Minh Nữ lại lắc đầu.

Dương Diệp khẽ gật đầu: "Không sao cả, ta đã phái người đi tìm, nếu có tin tức, các nàng sẽ tìm đến chỗ ta."

Minh Nữ liếc nhìn xung quanh: "Sao lại thành tông chủ rồi?"

Dương Diệp cười khổ: "Một lời khó nói hết, đi, chúng ta vừa đi vừa nói!"

Hai người là bằng hữu từ Huyền Giả Đại Lục, đã lâu không gặp, lần này gặp lại, trò chuyện vô cùng hợp ý, dù phần lớn thời gian Minh Nữ không nói gì, nhưng có thể thấy được, nàng cũng vô cùng vui vẻ!

Những ngày yên tĩnh cũng không kéo dài được bao lâu!

Dưới Cổ Kiếm Tông có một tòa cổ thành, tòa cổ thành này được đặt tên theo Cổ Kiếm Tông: Cổ Kiếm Thành!

Tòa Cổ Kiếm Thành này là đệ nhất đại thành dưới trướng Cổ Kiếm Tông, cũng là đệ nhất thành của Tây Giới!

Vì duyên cớ của Hồn Giáo, Cổ Kiếm Thành đã đóng cửa thành, chỉ có thể ra, không thể vào!

Mà ở trong Cổ Kiếm Thành, rất nhiều người đã nghe được phong thanh, vì vậy, rất nhiều người đều lần lượt rời khỏi Cổ Kiếm Thành để đến nơi khác.

Cổ Kiếm Thành bây giờ vắng tanh, chỉ còn lại vài thế gia dựa vào Cổ Kiếm Tông.

Tựa như một tòa thành trống không!

Vào một ngày nọ, một đám người áo đen đột nhiên xuất hiện bên ngoài Cổ Kiếm Thành.

Người áo đen dẫn đầu tay cầm một thanh trường thương, sau lưng hắn là mười người áo đen khác, mười người này đều cầm trường câu màu đen.

Người áo đen cầm trường thương đột nhiên tung người nhảy lên, xuất hiện ngay trên tường thành, từ vị trí này, hắn có thể nhìn ra xa đến Cổ Kiếm Tông.

Người áo đen tham lam hít một hơi thật sâu: "Linh hồn thật mạnh mẽ!"

Dứt lời, hắn đột nhiên cúi đầu nhìn xuống trong thành, trong thành tuy người cực ít, nhưng vẫn còn một số.

Người áo đen lạnh lùng nói: "Ở Tây Giới này, ngoại trừ người của Hồn Giáo ta, các ngươi đều có thể hấp thu!"

Dứt lời, mười người phía sau đột nhiên xông vào trong thành, nhưng đúng lúc này, mười đạo kiếm quang từ chân trời bắn tới như điện, chặn ngay trước mặt mười người kia!

Mười người này chính là mười đệ tử chân truyền của Cổ Kiếm Tông!

Người áo đen cầm trường thương ngẩng đầu nhìn về nơi xa, ở đó có một kiếm tu trẻ tuổi đang đứng.

Chính là Dương Diệp!

Người áo đen giơ tay phải lên, rồi vung xuống, lập tức, mười người áo đen kia lao thẳng về phía mười đệ tử chân truyền của Cổ Kiếm Tông.

Rất nhanh, từng đạo tiếng kiếm minh không ngừng vang vọng.

Người áo đen đột nhiên đưa tay phải về phía Dương Diệp, rồi dùng ngón trỏ ngoắc nhẹ một cái.

Nơi xa, Dương Diệp chỉ vào người áo đen cầm trường thương: "Ngươi yếu đến mức khiến ta chẳng có chút hứng thú nào."

Người áo đen nhếch mép cười: "Vậy sao? Ngươi..."

Đúng lúc này, hai thanh phi kiếm từ nơi xa chém tới!

Người áo đen phản ứng cực nhanh, trường thương trong tay lập tức quét ngang! Một thương này quét ra, mang theo tiếng sấm rền!

Ầm ầm!

Theo hai tia lửa rực rỡ tóe lên, người áo đen kia cả người lẫn thương bị chấn bay ra ngoài!

Mà trong khoảnh khắc bị đánh bay, dưới lớp áo choàng đen, sắc mặt hắn đại biến, một khắc sau, hai mắt hắn trợn trừng, thân thể cứng đờ giữa không trung, bởi vì một thanh kiếm vô hình đã xuyên qua yết hầu hắn!

Máu tươi bắn tung tóe!

Miểu sát!

Thế nhưng, hắn vẫn chưa thật sự bỏ mạng, bởi vì linh hồn đã kịp thời thoát ra khỏi nhục thân!

Không chỉ vậy, khi không còn nhục thân, khí tức tỏa ra từ linh hồn còn mạnh mẽ hơn trước!

Linh hồn còn mạnh hơn cả nhục thân!

Nơi xa, Dương Diệp liếc nhìn linh hồn của người áo đen: "Lợi hại! Đem linh hồn tu luyện đến trình độ này, Hồn Giáo các ngươi quả là có chút bản lĩnh!"

"Chút bản lĩnh?"

Nơi xa, linh hồn người áo đen cười khẩy: "Thật là vô tri! Ngươi cho rằng Hồn Giáo của ta chỉ có chút bản lĩnh thôi sao? Ngươi..."

Đúng lúc này, hai thanh phi kiếm như hai tia điện quang bắn thẳng về phía hắn!

Sắc mặt người áo đen khẽ biến, đang định lui đi, nhưng đúng lúc này, Dương Diệp đột nhiên biến mất tại chỗ.

Kiếm Vực!

Người áo đen kinh hãi, trường thương trong tay chợt đâm thẳng về phía trước, một thương này, hắn đã dùng hết toàn lực!

Bởi vì hắn cảm nhận được nguy hiểm!

Nguy hiểm chết người!

Đúng lúc này, một thanh kiếm đâm lên trường thương kia.

Tru!

Một kiếm này đâm xuống, thanh trường thương lập tức nổ tung, ngay sau đó, ba thanh kiếm trực tiếp xuyên qua linh hồn thể của người áo đen!

Ầm!

Linh hồn người áo đen nổ tung, hóa thành vô số mảnh vỡ linh hồn!

Thu kiếm!

Dương Diệp quay đầu nhìn xuống dưới, đang định ra tay, đột nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn về nơi không xa, ở đó, những mảnh vỡ linh hồn kia lại toàn bộ tụ lại, rồi ngưng tụ thành một thể!

Linh hồn thể của người áo đen kia lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Dương Diệp! Chỉ là có chút hư ảo!

Nhìn thấy cảnh này, Dương Diệp cau mày thật chặt, đây là thứ quỷ quái gì?

Người áo đen kia gắt gao nhìn Dương Diệp, trong mắt đã có thêm một tia kiêng dè!

Dương Diệp đột nhiên nhìn xuống phía dưới, nơi không xa, đệ tử Cổ Kiếm Tông đã chiến thắng, thế nhưng, những cường giả Hồn Giáo kia cũng không hề chết, giống như người áo đen trước mặt hắn, cho dù chém nát hồn thể của chúng, chúng cũng có thể ngưng tụ lại ngay tại chỗ và sống lại!

"Ngươi không giết được chúng ta đâu!" Đối diện Dương Diệp, người áo đen cười khẩy.

Đúng lúc này, Dương Diệp đột nhiên lại xuất kiếm, kiếm quang cực nhanh, trực tiếp xuyên thủng linh hồn của người áo đen, linh hồn thể lập tức nổ tung, nhưng chỉ một lát sau, linh hồn thể lại khôi phục như thường!

Đương nhiên, linh hồn của người áo đen đã càng hư ảo hơn so với trước.

Lần này, sự kiêng dè trong mắt người áo đen đã biến thành sợ hãi!

Bọn họ đương nhiên không phải thật sự bất tử!

Rất nhanh, người áo đen lùi lại mấy trăm trượng, ngay sau đó, hắn nhếch mép cười: "Diệp tông chủ, chúng ta đã chuẩn bị cho ngươi một món quà lớn, hy vọng ngươi sẽ vui vẻ nhận lấy!"

Lời hắn vừa dứt, đột nhiên, trên không trung Cổ Kiếm Thành, một đám mây đen đột nhiên ngưng tụ, ngay sau đó, từng luồng gió âm hàn đột nhiên xuất hiện bốn phía.

Trận pháp!

Đối diện Dương Diệp, người áo đen cười nói: "Diệp tông chủ, đây chính là đại trận có thể dễ dàng miểu sát cả Chủ Cảnh, ta..."

Đúng lúc này, Dương Diệp lấy ra một chiếc ấn!

Chư Thiên Ấn!

Dương Diệp tung nó lên trời bằng tay phải, trong khoảnh khắc, thiên địa khôi phục lại như thường!

Người áo đen mắt trợn trừng, miệng há hốc.

Dương Diệp nhìn người áo đen kia: "Trận vớiả chả trận, lão tử có Thần khí, ngươi có không?"

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!