Dứt lời, thân hình Kỳ Bỉ Thiên khẽ động, phóng về phía xa.
Chỉ trong chốc lát, nàng đã biến mất nơi cuối chân trời.
Không trung không có bất cứ động tĩnh gì.
Cùng lúc đó, tại một nơi xa xôi mang tên Âm Giới.
Bên trong một tòa tháp cao, một người đàn ông trung niên mặc tử kim trường bào đột nhiên mở mắt. Ánh mắt gã dần trở nên băng hàn, sát ý tuôn trào không hề che giấu: "Bất kể ngươi là kẻ nào, bản tôn nhất định phải giết ngươi!"
Thanh âm vừa dứt, gã đàn ông đã lập tức biến mất khỏi tòa tháp.
...
Trên cầu, Kỳ Bỉ Thiên đi được một đoạn lại như nghĩ tới điều gì, nàng đột nhiên quay đầu nhìn về phía dòng Vô Biên Thủy bên phải, nơi mà Âm phu nhân trước đó đã bảo Dương Diệp đi xuống.
Nơi đó có thứ gì?
Kỳ Bỉ Thiên nhẹ nhàng đưa hai tay sang ngang. Chỉ một động tác, dòng Vô Biên Thủy phía dưới lập tức rẽ sang hai bên!
Dòng Vô Biên Thủy vốn tĩnh lặng bỗng dựng đứng lên như hai bức tường thành, để lại một khe hở khổng lồ ở giữa.
Rất nhanh, Kỳ Bỉ Thiên đã nhìn thấy một chiếc rương màu vàng.
Kỳ Bỉ Thiên vươn tay phải ra, chiếc rương vàng lập tức bay vào tay nàng.
Nàng quan sát chiếc rương một lượt nhưng không mở ra mà trực tiếp mang đi.
Bởi vì cây cầu này đã bắt đầu rung chuyển dữ dội!
Nếu nàng còn ở lại thêm một lát, thế giới này sẽ sụp đổ theo!
Sau khi Kỳ Bỉ Thiên biến mất, một lão giả xuất hiện trên cầu. Lão giả này mặc một bộ ma bào rộng lớn, lúc này, gương mặt lão đã đẫm mồ hôi lạnh.
Trong lòng kinh hãi đến tột cùng!
Từ lúc bắt đầu lão đã ở đây, phải nói là lão vẫn luôn bảo vệ cây cầu này, vì vậy, khi đại chiến vừa nãy xảy ra, lão là người đầu tiên cảm nhận được. Mà khi chứng kiến vị Âm phu nhân kia bị tiêu diệt trong nháy mắt, tim lão đã run lên bần bật.
Thực lực của lão và Âm phu nhân kia cũng chỉ ngang tài ngang sức mà thôi!
Vậy mà vị Âm phu nhân đó vừa rồi ngay cả sức đánh trả cũng không có!
Nhìn thi thể của Âm phu nhân cách đó không xa, lão giả mặc ma bào hồi lâu không nói.
...
Bên kia, lão giả của Ma Đao Tông dừng lại, đặt Dương Diệp xuống trước mặt mình.
Đối diện là nam tử Đao Tu kia.
"Sư tôn?" Nam tử Đao Tu nhìn về phía lão giả.
Lão giả nhìn nam tử Đao Tu: "Cảnh tượng lúc trước ngươi đã thấy rồi chứ?"
Nam tử Đao Tu gật đầu.
Lão giả ngồi xuống thành cầu, sau đó nói: "Nói thử xem!"
Nam tử Đao Tu trầm mặc.
Lão giả lại nói: "Ta bảo ngươi nói thử xem."
Nam tử Đao Tu trầm giọng đáp: "Đệ tử cảm thấy hắn tuy rất có nhiệt huyết, rất có cốt khí, nhưng đó là đang tự tìm cái chết. Thực lực của hắn và vị kia chênh lệch quá xa!"
"Nếu đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?" Lão giả hỏi.
Nam tử Đao Tu trầm mặc.
Lão giả cười nói: "Ngươi sẽ nhẫn nhục chịu đựng, đúng không?"
Nam tử Đao Tu trầm giọng nói: "Sư tôn, mạng còn thì tất cả mới có thể. Mạng mất rồi, tất cả đều là hư ảo. Đương nhiên, đệ tử không phải sợ chết, chỉ là vào thời điểm đó, đối mặt với loại cường giả đó, liều mạng thực sự không phải là lựa chọn sáng suốt."
Vừa nói, nam tử Đao Tu vừa nhìn lão giả, trong lòng có chút bất an.
Lão giả trầm mặc hồi lâu, sau đó khẽ thở dài: "Thiên Diệp, ngươi nói không sai. Vào thời điểm đó, hành động liều mạng của hắn thực chất chính là tự tìm cái chết. Nam tử hán đại trượng phu, phải biết co được dãn được, hắn quả thật có phần bốc đồng."
Nghe vậy, nam tử tên Thiên Diệp lập tức thở phào một hơi, tâm trí cũng bình tĩnh lại ngay tức khắc.
Lão giả liếc nhìn Dương Diệp đang nằm trên đất, thực ra, lão vẫn còn một câu chưa nói.
Nhiệt huyết?
Không, lão thấy đó không phải là nhiệt huyết, mà là một thứ còn sâu sắc hơn!
Bất khuất!
Thiếu niên đang nằm trước mắt này, đối mặt cường giả không khuất phục, đối mặt bất công không khuất phục, đối mặt tử vong không khuất phục.
Xương của thiếu niên này rất cứng, kiếm của hắn cũng rất cứng.
Một người thà chết chứ không chịu khuất phục, nói thật, đã rất nhiều năm lão chưa từng gặp được.
Thà chết không khuất phục không phải là không sợ chết. Người không sợ chết, lão đã thấy rất nhiều, ví như vị đệ tử này của mình, hắn cũng không sợ chết. Thế nhưng, trong phần lớn trường hợp, họ sẽ cân nhắc thiệt hơn. Ví như vừa rồi, nếu đổi lại là đệ tử của lão, hắn sẽ thỏa hiệp, bởi vì hắn cho rằng đối mặt với loại cường giả đó, phản kháng là không sáng suốt.
Thực ra đổi lại là lão, lão cũng cảm thấy sự phản kháng đó thật sự không sáng suốt!
Thế nhưng, thiếu niên trước mắt này lại bất khuất đến cùng, cho dù là khoảnh khắc trước khi chết cũng chưa từng chịu thua.
Điều này khiến lão bội phục, cũng chính vì vậy, lão mới ra tay cứu giúp.
Một là vì thưởng thức, hai là để kết một thiện duyên!
Hơn nữa, lão cũng thấy vị Âm phu nhân kia vô cùng chướng mắt. Một siêu cấp cường giả mà lại đi ức hiếp một thiếu niên hậu bối như vậy, thật sự là có chút mất mặt!
Đúng lúc này, hai tay Dương Diệp đang nằm trên mặt đất đột nhiên run rẩy, rất nhanh, hắn chậm rãi mở mắt ra.
Nhìn hư không một lúc lâu, Dương Diệp đột nhiên nhếch miệng cười: "Vẫn chưa chết à!"
Lão giả cười nói: "Có phải rất vui mừng không?"
Dương Diệp quay đầu nhìn lão giả: "Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu giúp!"
Lão giả lắc đầu: "Tiện tay mà thôi."
Dương Diệp không nói thêm lời cảm tạ nào nữa, ân tình này, hắn ghi nhớ là được.
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, Hồng Mông Tử Khí trong cơ thể điên cuồng chữa trị thân thể hắn. Dưới sự chữa trị của Hồng Mông Tử Khí, thân thể hắn bắt đầu nhanh chóng hồi phục.
Mà giờ khắc này, hắn lại kinh hãi phát hiện, kiếm ý của mình vẫn còn tồn tại!
Trước đó, hắn nhớ rõ mình đã đốt cháy kiếm ý. Nếu theo lẽ thường, đốt cháy kiếm ý thực chất chẳng khác nào tự hủy, dùng việc tự hủy kiếm ý để kích phát tiềm năng của bản thân, kiếm ý sẽ tiêu tan. Nhưng bây giờ, hắn rõ ràng cảm nhận được kiếm ý của mình vẫn còn, không chỉ còn sót lại, mà dường như còn có chút khác biệt so với trước đây!
Không chỉ là kiếm ý, hắn phát hiện toàn thân mình đều có chút khác lạ!
Còn khác lạ ở đâu, hắn cũng không nói rõ được!
Chẳng qua lúc này, hắn cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, bởi vì thương thế của hắn thật sự quá nghiêm trọng!
Một canh giờ sau, thương thế của hắn đã hồi phục được bốn, năm phần!
Hắn hiện tại không còn nguồn Hồng Mông Tử Khí vô tận nữa, vì vậy, khi chữa thương, hắn cũng chỉ có thể tiết kiệm một chút.
Dương Diệp đứng dậy, lão giả quan sát hắn một lượt: "Cảm thấy thế nào?"
Dương Diệp cười khổ: "Đỡ được bốn, năm phần rồi."
Lão giả gật đầu: "Đã vô cùng lợi hại rồi. Với vết thương của ngươi, nói thật, lão phu còn tưởng ngươi sắp tiêu đời rồi."
Dương Diệp cười cười, không nói gì. Nếu không có Hồng Mông Tử Khí, hắn thật sự tiêu đời rồi!
May mà Hồng Mông Tử Khí trong cơ thể hắn là do chính mình tu luyện ra, chứ không phải của Hồng Mông Tháp, nếu không, e rằng cũng đã bị tiểu Kỳ kia tịch thu mất rồi.
Bây giờ, phải dùng tiết kiệm một chút!
Lão giả nhìn Dương Diệp một cái: "Tiểu tử, ngươi không phải đến đây một mình chứ?"
Dương Diệp gật đầu: "Không phải!"
Lão giả nói: "Trưởng bối nhà ngươi vừa rồi cũng không ra tay cứu ngươi!"
Dương Diệp cười khổ: "Tiền bối nói đùa rồi, chúng ta ra ngoài lịch lãm, rèn luyện chính là bản thân mình. Nếu trưởng bối trong nhà ra tay tương trợ, vậy việc rèn luyện còn có hiệu quả gì nữa? Bởi vì có trưởng bối ra tay, chúng ta sẽ không còn sợ hãi, trong tình huống đó, chúng ta có thể trưởng thành được gì?"
Nghe Dương Diệp nói, lão giả nhìn sâu vào hắn, sau đó nói: "Trưởng bối nhà ngươi quả thật phi phàm."
Dạy dỗ theo kiểu buông thả!
Cái gì gọi là dạy dỗ theo kiểu buông thả?
Đây mới là dạy dỗ theo kiểu buông thả thực sự!
Còn lão mang theo đồ đệ của mình đến nơi này, mỹ danh là lịch lãm, mang đồ đệ đi xem xét thế gian, để hắn trưởng thành. Nhưng bây giờ xem ra, so với vị thiếu niên trước mắt này, quả thực là yếu ớt vô cùng!
Phải biết, lúc trước, khi vị đệ tử này của lão giao thủ với thiếu niên trước mắt, nếu không phải lão ra tay cứu giúp, đệ tử của lão đã chết rồi!
Mà bây giờ nghĩ lại, việc mình ra tay sẽ gây ra ảnh hưởng gì cho đệ tử của mình?
Sự ỷ lại!
Bởi vì vị đệ tử này của lão, bất cứ lúc nào cũng sẽ không sợ hãi, bởi vì có lão ở đây!
Nghĩ đến đây, lão giả khẽ thở dài, lại nói: "Vị trưởng bối nhà ngươi, thật sự, thật sự rất lợi hại."
Lợi hại?
Dương Diệp suy nghĩ một chút, rồi nói: "Rất lợi hại!"
Bên trong Hồng Mông Tháp, Kỳ Bỉ Thiên bĩu môi, không nói lời nào.
Lão giả liếc nhìn Dương Diệp: "Trước tiên chữa thương đi, lát nữa có chuyện muốn nhờ ngươi giúp một tay!"
Dương Diệp không hỏi là chuyện gì, hắn gật đầu, sau đó khoanh chân ngồi xuống đất, đưa tay phải về phía lão giả: "Tiền bối, cái đó... cho ta mượn tạm ít giới tinh!"
Giới tinh!
Thứ này, hắn vốn có rất nhiều, nhưng bây giờ, toàn bộ đã bị Kỳ Bỉ Thiên tịch thu rồi!
Lão giả lắc đầu cười, ngón tay khẽ điểm, 20 viên giới tinh rơi xuống trước mặt Dương Diệp.
"Đa tạ!"
Dương Diệp thu hồi giới tinh, sau đó bắt đầu hấp thu để chữa thương!
Một bên, Thiên Diệp đột nhiên nói: "Sư tôn, hay là... hay là ngài trở về đi?"
Dương Diệp vừa rồi tuy không nhắm vào hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất khó chịu!
Lão giả lắc đầu: "Đồ ngốc, cách dạy dỗ buông thả của hắn không hợp với con đâu."
"Vì sao?" Thiên Diệp không hiểu.
Lão giả không nói gì.
Dương Diệp có thể được dạy dỗ như vậy, là bởi vì hắn từ trước đến nay vẫn luôn được cha mình buông thả, một mình hắn từ tầng lớp thấp nhất bò lên. Hắn không phải mãnh hổ nuôi trong chuồng, mà bản thân đã là mãnh hổ nơi rừng sâu!
Chỉ là bây giờ, trưởng bối của hắn đem hắn từ trong núi ném vào một nơi tàn khốc hơn để rèn luyện hắn mà thôi!
Thế nhưng Thiên Diệp thì khác, hắn lớn lên trong tông môn, hắn vẫn luôn trưởng thành dưới sự bao bọc của các cường giả trong tông môn, hắn ngay cả hổ trong núi cũng không tính là, bây giờ ném hắn ở đây, chẳng phải là muốn hắn chết sao?
Hoàn cảnh sinh ra của hai người khác nhau, vì vậy, không thể dùng cùng một phương thức để đối đãi!
Thiên Diệp liếc nhìn Dương Diệp, không nói gì.
Lúc này, lão giả đột nhiên nói: "Nếu con thật sự muốn lão phu rời đi, cũng không phải không được. Lát nữa con cùng hắn giao thủ, chống đỡ được một trăm hiệp, ta liền để con một mình ở đây!"
Sắc mặt Thiên Diệp có chút khó coi: "Sư tôn, tuy đồ đệ trước đó có thua hắn một bậc, thế nhưng..."
Lão giả lạnh nhạt nói: "Con cảm thấy đây là đang sỉ nhục con?"
Thiên Diệp nghiêm mặt, không nói gì.
Lão giả cười nói: "Đừng nói với ta những lời đó, dùng thực tế nói cho ta biết."
Thiên Diệp hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn về phía Dương Diệp.
Một canh giờ sau, thương thế của Dương Diệp đã hoàn toàn hồi phục.
Dương Diệp đứng dậy, lúc này, lão giả nói: "Tiểu hữu, cùng đồ đệ này của ta luận bàn một chút, thế nào?"
Tiểu hữu!
Cả Dương Diệp và Thiên Diệp đều không phát hiện ra cách xưng hô của lão giả đã thay đổi.
Dương Diệp liếc nhìn Thiên Diệp, khẽ gật đầu: "Được, ta cũng muốn một trận chiến!"
Thiên Diệp không nói gì, hắn rút ra thanh đao gãy của mình, cùng lúc đó, Dương Diệp xuất kiếm.
Lão giả chậm rãi nhắm mắt lại: "Quả nhiên..."
Bên trong Hồng Mông Tháp, khóe miệng Kỳ Bỉ Thiên hơi cong lên.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ