Không biết qua bao lâu, Dương Diệp chậm rãi mở hai mắt ra.
Nóng!
Đó là cảm giác đầu tiên của Dương Diệp, hắn vội vã nhảy dựng lên, cúi đầu nhìn quanh, lúc này, hắn đang ở trong một mảnh sa mạc.
Trên đỉnh đầu là một vầng thái dương rực rỡ vô cùng.
Dương Diệp nhìn lướt qua bốn phía, xung quanh là một khung cảnh hoang tàn.
Đây là một thế giới gần như đã lụi tàn!
Dương Diệp hướng về phía xa bước tới, trong tay hắn là thanh Vãng Sinh Kiếm kia.
Hắn đi rất chậm, bởi vì cho dù là hiện tại, hắn vẫn còn rất suy yếu. Tuy nhục thân của hắn rất mạnh, thế nhưng, trước đó đã chịu ảnh hưởng của Vãng Sinh Lực kia, trạng thái cả người hắn hiện tại vô cùng tồi tệ!
Còn về Vãng Sinh Lực kia, hắn hiện tại một chút manh mối cũng không có!
Mà huyền khí, giờ phút này, hắn cũng không cách nào vận dụng!
Toàn bộ đã bị phong cấm!
Dương Diệp ngẩng đầu nhìn về phía xa, hắn từng bước một đi tới, bởi vì ở phía bên kia, hắn thấy được những công trình kiến trúc, chỉ là có hơi xa.
Đi không bao lâu, Dương Diệp đột nhiên ngừng lại, hắn cúi đầu nhìn xuống, dưới chân hắn là một cỗ thi thể!
Một cỗ thi thể tương tự con người!
Dương Diệp tay phải nhẹ nhàng ấn xuống.
Ầm!
Lớp cát trên cỗ thi thể kia tức thì bị đánh tan, Dương Diệp thấy được hình dạng hoàn chỉnh của nó.
Tương tự nhân loại, thế nhưng cao lớn hơn nhân loại rất nhiều!
Nhục thân của cỗ thi thể kia vẫn còn, nhưng đã không còn khí tức.
Dương Diệp nhìn lướt qua bốn phía, sau đó tay phải nhẹ nhàng chấn động, trong sát na, lớp cát xung quanh hắn bị hất tung ra bốn phía, chỉ chốc lát, xung quanh Dương Diệp xuất hiện rất nhiều thi thể!
Xấp xỉ khoảng trăm cỗ!
Chết rất an tường!
Dương Diệp trầm mặc hồi lâu, sau đó tiếp tục bước đi, rốt cục, hắn đi ra khỏi mảnh sa mạc nhỏ đó, đến trước một tòa phế tích.
Trước phế tích có một pho tượng.
Trước pho tượng có một tấm bia đá, trên tấm bia đá có một hàng chữ.
"Kẻ đến, mời quỳ xuống."
Quỳ xuống!
Dương Diệp liếc nhìn pho tượng kia, sau đó vòng qua nó, nhưng đúng lúc này, dị biến bất ngờ xảy ra.
Pho tượng kia đột nhiên động đậy!
Một nắm đấm khổng lồ đánh thẳng về phía Dương Diệp!
Sắc mặt Dương Diệp đại biến, hắn nhón mũi chân, muốn kéo dài khoảng cách, thế nhưng, lần này hắn chỉ làm mặt đất nứt toác, nhưng người lại không bay ra ngoài!
Lúc này, nắm đấm đã oanh tới!
Dương Diệp giơ kiếm đâm tới.
Ầm!
Dương Diệp cả người lẫn kiếm bay thẳng ra ngoài, cú bay này đưa hắn trở lại mảnh sa mạc nhỏ kia, về đúng vị trí hắn vừa đến thế giới này.
Đồng thời bị cát vàng vùi lấp!
Không biết qua bao lâu, Dương Diệp mới từ trong đống cát bò ra.
Sau khi chui ra, sắc mặt Dương Diệp trắng bệch, toàn bộ tay phải không ngừng run rẩy, ngay cả kiếm cũng không cầm nổi!
Sau khi không còn tu vi như trước, hắn phát hiện, phương thức chiến đấu ngày trước của hắn không còn hiệu quả!
Phải nói là không còn phù hợp với bản thân!
Mà sau khi không thể vận dụng huyền khí, uy lực của thanh Vãng Sinh Kiếm trong tay hắn cũng giảm đi rất nhiều, ngoại trừ kiên cố không thể phá vỡ, không còn tác dụng nào khác!
Bởi vì không có huyền khí, thanh kiếm này căn bản không có Vãng Sinh Lực, một chút cũng không có.
Nó hiện tại chỉ có thể xem như một thanh kiếm bền chắc không thể gãy!
Dương Diệp vốn định nghỉ ngơi một chút, nhưng đúng lúc này, pho tượng ở phía xa đột nhiên bước về phía hắn.
Mỗi một bước chân của pho tượng kia hạ xuống, cả vùng đất lại rung lên một lần.
Dương Diệp hai mắt chậm rãi nhắm lại, hắn biết, hiện tại hắn nhất định phải thay đổi phương thức chiến đấu của mình!
Kiếm tu!
Hắn là kiếm tu!
Lúc này, pho tượng kia một quyền đánh về phía Dương Diệp, một quyền này tung ra, thiên địa kịch liệt run rẩy, trong không trung vang lên vô số tiếng khí bạo!
Cường giả cấp bậc Đỉnh phong Mệnh Cảnh!
Đúng lúc này, Dương Diệp mở bừng mắt, một khắc sau, hắn nắm kiếm xoay người bỏ chạy!
Chạy!
Thế nhưng, luồng sức mạnh kia mang tính bao trùm, cho dù hắn không trực diện đối đầu với một quyền kia, nhưng vẫn bị dư chấn của nó ảnh hưởng đến.
Vì vậy, Dương Diệp lại một lần nữa chật vật bay ra ngoài!
Lần này, chính hắn cũng không biết mình đã bay đến nơi nào, hắn chỉ biết, mình lại bị cát vàng chôn vùi.
Mà hắn vẫn có thể cảm nhận được không gian xung quanh rung động!
Pho tượng kia càng ngày càng gần!
Dương Diệp lại bò dậy, mà lúc này, pho tượng kia đã đến trước mặt hắn, một khắc sau, pho tượng lại là một quyền đánh tới.
Dương Diệp lau đi vết máu nơi khóe miệng, sau đó né sang một bên, hắn tránh được một quyền này, thế nhưng, lại không tránh được luồng sức mạnh tỏa ra từ nó.
Ầm!
Dương Diệp lại một lần nữa bay ra ngoài!
Tuyệt vọng! Bất đắc dĩ!
Giờ khắc này, Dương Diệp cảm nhận được cái gì gọi là tuyệt vọng, cái gì gọi là bất đắc dĩ!
Nếu hắn khôi phục tu vi, dùng Kiếm Vực, dùng phi kiếm, hoàn toàn có thể đấu một trận với kẻ này, nhưng bây giờ, ngoài nhục thân cường hãn hơn một chút, ý thức chiến đấu vẫn còn đó, những thứ khác hoàn toàn không khác gì một người bình thường!
Đánh thế nào?
Không có cách nào đánh cả!
Dương Diệp chỉ có thể chật vật không ngừng né tránh, nhưng hắn biết rất rõ, cứ như vậy căn bản không thể duy trì được bao lâu, bởi vì hắn bây giờ không có huyền khí, không thể nào bất tử như trước kia!
Ầm!
Lần này, Dương Diệp lại bay ra ngoài.
Giữa không trung, tinh huyết trong miệng Dương Diệp phun ra không ngớt...
Sau khi rơi xuống đất, Dương Diệp vội vã bò dậy, rồi xoay người bỏ chạy.
Mẹ nó, vào lúc này, cái gì phong độ với không phong độ, cái gì Phàm Kiếm, cái gì Vãng Sinh Lực, tất cả đều là phù vân, trước hết giữ được cái mạng mới là quan trọng nhất!
Lần này, Dương Diệp chạy rất nhanh, trước khi pho tượng kia ra tay đã chạy mất dạng.
Pho tượng kia ngẩn ra một lúc, sau đó quay về vị trí ban đầu, nó nhìn chăm chú về phía trước, dường như đang bảo vệ thứ gì đó.
Cách đó không xa, dưới một đụn cát, Dương Diệp nằm trên đất không hề nhúc nhích, quanh người hắn, toàn bộ là vết rạn!
Thảm!
Lần này, hắn thật sự vô cùng thê thảm!
Thảm nhất từ trước tới nay!
Lần này thật sự bị đánh cho không còn chút khí phách nào!
Dương Diệp cúi đầu nhìn thanh Vãng Sinh Kiếm trong tay mình, thanh kiếm này bây giờ đã hoàn toàn mất đi uy lực khủng bố ban đầu, nó thật sự giống như một cục sắt thường, chẳng có tác dụng quái gì cả!
Dường như cảm nhận được tâm tư của Dương Diệp, thanh Vãng Sinh Kiếm đột nhiên run rẩy, như đang biểu đạt điều gì!
Dương Diệp cười khổ, "Được rồi, không trách ngươi, là ta, là lỗi của ta!"
Kiếm!
Dương Diệp sao lại không biết, kiếm có mạnh hay không, phần lớn thời gian đều phụ thuộc vào người dùng nó. Không hề nghi ngờ, hắn hiện tại cực kỳ yếu ớt, rất yếu! Cho nên, cũng liên lụy đến thanh Vãng Sinh Kiếm này yếu đi!
Cùng vinh cùng nhục!
Dương Diệp cầm lấy Vãng Sinh Kiếm, nhìn thanh kiếm trong tay, hắn rơi vào trầm mặc.
Trầm mặc!
Vì sao mình không có huyền khí, lại trở nên yếu như vậy?
Không nên a!
Tại chỗ, Dương Diệp trầm mặc hồi lâu, cuối cùng, hắn xách Vãng Sinh Kiếm hướng về phía pho tượng ở xa kia đi tới.
Bất quá, đi được một lúc, Dương Diệp dừng bước, rồi lại quay trở về!
Lòng không sợ hãi!
Nhưng điều đó không có nghĩa là phải đi tìm chết, hắn biết rất rõ, với trạng thái hiện tại mà đi tìm pho tượng kia đánh nhau, tuyệt đối là thập tử vô sinh!
Thế nhưng, nếu không bước qua bước này, vậy làm sao hắn rời khỏi Vãng Sinh Giới này!
Hơn nữa, bạch quần nữ tử từng nói, Tiểu Kỳ và A Tú bây giờ đang ở ngoại vi vũ trụ tứ duy, tình cảnh của các nàng hiện tại cũng không tốt!
Còn có đám người ở Mạt Pháp Chi Địa, đám người kia sẽ không bỏ qua cho hắn và Tiểu Bạch, đương nhiên, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho đám người kia!
Nhất định phải tiến về phía trước!
Nhưng mà, tiến về phía trước có thể sẽ chết!
Dương Diệp cúi đầu nhìn kiếm trong tay, rơi vào trầm mặc.
Mà thanh Vãng Sinh Kiếm cũng trầm mặc, nó chỉ là một thanh kiếm mà thôi!
Tình cảnh lưỡng nan!
Dương Diệp cứ thế trầm mặc, hắn trầm mặc suốt một ngày một đêm!
Lần này, hắn đã suy nghĩ rất nhiều.
Sau đó hắn phát hiện, nghĩ càng nhiều, lo lắng cũng càng nhiều, nhưng chân lại càng không bước nổi!
Lần này, Dương Diệp đột nhiên phát hiện, mỗi một lần kiếm đạo và kiếm tâm của hắn được đề thăng, hắn đều cảm thấy kiếm tâm của mình không có vấn đề gì.
Kiếm tâm đã rất thuần túy!
Thế nhưng, mỗi khi gặp phải một vài lựa chọn, một vài thời điểm khó khăn, hắn phát hiện, kỳ thực kiếm tâm của mình vẫn chưa thuần túy như vậy, vẫn còn rất nhiều tì vết!
Giờ khắc này, hắn nghĩ tới Tiêu Dao Tử.
Tiêu Dao Tử vô khiên vô quải, Tiêu Dao Tử tuyệt đối sẽ không rơi vào tình cảnh như hắn hiện tại, bởi vì Tiêu Dao Tử không có ràng buộc, không có vướng bận.
Thế nhưng, hắn có rất rất nhiều lo lắng, ví như Tiểu Bạch, ví như Tiểu Kỳ, ví như Thanh Thi và những người khác... Rất nhiều ràng buộc, rất nhiều vướng bận. Hầu hết thời gian, hắn không thể chỉ nghĩ cho bản thân, mà còn cần phải nghĩ cho những người bên cạnh!
Cho nên, kiếm của hắn so với Tiêu Dao Tử, kém hơn rất nhiều rất nhiều, điều này tuy có liên quan đến tuổi tu luyện, nhưng đó không phải là yếu tố tuyệt đối.
Ngày thứ hai, lúc chạng vạng hoàng hôn, Dương Diệp cất bước.
Hắn chậm rãi hướng về phía pho tượng ở xa kia đi tới.
Hắn đã nghĩ thông suốt một vài điều.
Tiểu Bạch, Nhị Nha, Thanh Thi và những người khác không phải là ràng buộc của hắn, cũng không phải là gánh nặng của hắn.
Mà là động lực của hắn!
Hắn, Dương Diệp, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn sống sót rời khỏi nơi này.
Hắn không thể lùi bước, hắn càng không thể chết ở đây!
Nhưng mà, thực tế thì tàn khốc!
Một hơi thở sau!
Ầm!
Phía xa vang lên một tiếng nổ vang, ngay sau đó, một bóng người bị hất bay từ trên không trung, bay đi rất xa, xấp xỉ có vạn trượng!
Ầm!
Bóng người kia rơi vào trong cát bụi, tức thì nhấc lên một cơn sóng cát nhỏ.
Pho tượng kia bắt đầu lao về phía bóng người đó.
Vì vậy, dưới ánh hoàng hôn, một bóng người liều mạng chạy về phía xa, hắn chạy mãi, chạy mãi, rốt cục, sau khi pho tượng kia dừng lại, hắn mới dừng lại, sau đó nằm trên đất thở hồng hộc!
Trong Hồng Mông Tháp, Nhị Nha và Tiểu Bạch ngồi thành một hàng trên phi thăng đài, hai tiểu gia hỏa nhìn Dương Diệp, trong tay Nhị Nha cầm một xiên kẹo hồ lô.
Nhị Nha liếm liếm, sau đó nói: "Dương ca thảm thật!"
Tiểu Bạch tán thành gật gật đầu, sau đó nó nghiêng đầu, Nhị Nha hiểu ý, đưa kẹo hồ lô cho Tiểu Bạch liếm liếm.
Tiểu Bạch liếm một hồi, sau đó lại bắt đầu quan tâm Dương Diệp, bất quá, nó sẽ thỉnh thoảng sờ sờ vào khóe miệng Nhị Nha, còn Nhị Nha cũng sẽ thỉnh thoảng sờ mặt nó.
Mũm mĩm!
Một lát sau, Nhị Nha lại như nghĩ đến điều gì, nó thuận tay nhặt lên cây Hoang Phủ bên cạnh, sau đó nói: "Tiểu Bạch, có thể làm cho món đồ chơi này lợi hại hơn một chút không? Hơn nữa, trên này có vài vết kiếm, giúp ta làm cho nó biến mất đi!"
Tiểu Bạch liếc nhìn cây Hoang Phủ, gật gật cái đầu nhỏ, tỏ ý không thành vấn đề!
Nhị Nha cũng không ăn viên nội đan mảnh nhỏ kia, bởi vì nó hiện tại không thể tu luyện, nó cần phải luôn tỉnh táo.
Nó lo lắng cho trạng thái hiện tại của Dương Diệp!
Bên ngoài.
Dương Diệp xách kiếm một lần nữa đi về phía pho tượng kia, thế nhưng rất nhanh, hắn lại bị đánh bay!
Bất quá, sau khi chạy thoát, không lâu sau, hắn lại sẽ đi về phía pho tượng đó.
Một lần lại một lần!
Hắn không phản kích, mỗi lần đều không phản kích, mỗi lần chỉ là gắt gao nhìn chằm chằm pho tượng kia, hắn đang quan sát, quan sát cách pho tượng đó ra tay. Cuối cùng, hắn phát hiện, pho tượng này kỳ thực tương đương với một sinh linh, chứ không phải là một pho tượng đơn thuần!
Thời gian từng chút từng chút trôi qua!
Nửa tháng trôi qua!
Lần này, Dương Diệp lại đi tới trước pho tượng kia, như thường lệ, pho tượng kia đột nhiên giơ tay phải lên, sau đó một quyền đánh về phía Dương Diệp!
Mà đúng vào khoảnh khắc pho tượng kia oanh quyền, lần này, Dương Diệp không né tránh, hắn đột nhiên tung người nhảy đến trước mặt pho tượng, nhe răng cười: "Đến nếm thử Chặt Điểu Kiếm Pháp do lão tử tự sáng tạo đây!"
Dứt lời, hắn một kiếm đâm vào hạ bộ của pho tượng kia.
Giờ khắc này, nắm đấm của pho tượng dừng lại khi chỉ còn cách đầu Dương Diệp khoảng một tấc, dù vậy, cả người Dương Diệp cũng bị chấn động bay ra ngoài.
Mà pho tượng kia cũng đột nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết quỷ dị, ngay sau đó, hai tay hắn ôm lấy hạ bộ của mình mà nhảy dựng lên...