Sinh tử kiếm đạo!
Đây cũng là một loại kiếm đạo cực đoan, nếu không đến thời khắc sinh tử chân chính, uy lực của nó sẽ không thể hiện ra.
Có thể nói, tình cảnh của hắn càng nguy hiểm, uy lực của kiếm lại càng mạnh!
Mà giờ khắc này, hắn cảm nhận được nguy hiểm, vì vậy, kiếm ý và khí tức quanh thân hắn càng trở nên kinh khủng hơn.
Diêm Quân tự nhiên không thu tay, hiện tại dù hắn muốn thu tay cũng không thể. Bởi vì một kiếm này của Dương Diệp, bất luận thế nào cũng sẽ được tung ra.
Dưới sự thúc giục của Diêm Quân, những luồng khí thể màu đen xung quanh tức thì cuộn trào, sau đó tầng tầng lớp lớp vây chặt bốn phía Dương Diệp, mà vùng không gian nơi hắn đứng đã biến thành một màu đen kịt...
Mảnh không gian kia đã bị cưỡng ép xóa sổ!
Kiếm ý của Dương Diệp không ngừng chấn động từ trong cơ thể hắn tuôn ra, ngoài kiếm ý ra còn có sát ý và cả Kiếm Vực!
Dẫu vậy, hắn cũng không cách nào xua tan những luồng khí thể màu đen kia, chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản. Mà với tốc độ cắn nuốt của đám khí thể màu đen trước mắt, tối đa mười mấy hơi thở nữa, chúng sẽ nuốt chửng hắn.
Dần dần, kiếm ý và sát ý của Dương Diệp ngày càng yếu đi, Kiếm Vực cũng đã sắp không chống đỡ nổi.
Thế nhưng, kiếm ý và sát ý tỏa ra từ trên người Dương Diệp lại một lần mạnh hơn một lần!
Bởi vì càng lúc càng nguy hiểm!
Những luồng khí thể màu đen kia càng ngày càng gần, cùng lúc đó, kiếm ý và khí tức quanh thân Dương Diệp cũng đang ngày càng mạnh lên.
Nơi xa, Diêm Quân gắt gao nhìn chằm chằm Dương Diệp. Sinh tử kiếm đạo của Dương Diệp bây giờ có thể nói đã đạt tới ba thành, theo phỏng đoán của hắn, nếu đám tử khí này của hắn có thể đến gần Dương Diệp khi sinh tử kiếm đạo kia đạt đến khoảng bảy thành, như vậy, Dương Diệp chắc chắn phải chết!
Giữa trung tâm những luồng khí thể, Dương Diệp chau mày, bởi vì hắn phát hiện, Kiếm Vực đã không thể dùng được nữa. Nếu bây giờ còn tiếp tục dùng Kiếm Vực, không cần đợi đám khí thể kia đến gần, hắn đã chết chắc rồi.
Thật là bá đạo tử khí, trọc khí, âm khí!
Bây giờ là ba khí hợp nhất, ngay cả kiếm của hắn cũng không cách nào phá vỡ được nó.
Toàn bộ tinh không trở nên yên tĩnh đến lạ thường, xung quanh Dương Diệp, ba loại khí thể kia càng ngày càng gần, lúc này chỉ còn cách hắn chưa đến nửa trượng. Mà kiếm ý và sát ý hắn phóng ra, căn bản không ngăn được ba loại khí thể này.
Dương Diệp đột nhiên rút kiếm chém một nhát.
Xoẹt!
Khí thể trước mặt hắn đột nhiên bị chém làm hai, thế nhưng, Dương Diệp còn chưa kịp thoát ra ngoài, khí thể bị chém đôi kia lập tức hợp lại như thường!
Lúc này, những luồng khí thể đã gần trong gang tấc!
Mà kiếm ý và sát ý của Dương Diệp vẫn không thể đột phá được ba loại khí thể của hắn!
Rất nhanh, những luồng khí thể kia trực tiếp bao phủ lấy Dương Diệp.
Nhìn thấy một màn này, Diêm Quân ở phía bên kia trong lòng tức thì thở phào một hơi, lá bài tẩy mà hắn bại lộ cuối cùng vẫn giết được Dương Diệp.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng kiếm reo đột nhiên vang lên khiến tảng đá trong lòng Diêm Quân vừa hạ xuống lại treo lên.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Đối diện Diêm Quân, từng đạo tiếng cắt chém khiến người ta tê cả da đầu đột nhiên vang vọng.
Dưới ánh mắt chăm chú của Diêm Quân, những luồng khí thể màu đen của hắn bị từng luồng kiếm quang chém thành vô số mảnh vụn. Cùng lúc đó, một luồng kiếm quang đột nhiên bắn thẳng về phía hắn!
Sinh tử kiếm đạo!
Ngay khoảnh khắc những luồng khí thể màu đen bao phủ lấy Dương Diệp, hắn đã thật sự cảm nhận được tử khí, gần như là theo bản năng, hắn xuất kiếm.
Mà một kiếm này, chính là sinh tử quyết!
Không phải đám khí thể đen kịt trước mặt vỡ nát, thì chính là hắn, Dương Diệp, phải bỏ mạng.
Hiển nhiên, sinh tử kiếm đạo đã chiếm thế thượng phong.
Sau khi một kiếm phá nát những luồng khí thể màu đen kia, Dương Diệp vẫn chưa dừng tay, mà thừa dịp cơ hội này trực tiếp chém về phía Diêm Quân.
Một kiếm này, mới là một kiếm đỉnh phong chân chính!
Nơi xa, con ngươi của Diêm Quân co rút lại thành hình mũi kim, một kiếm này, mạnh hơn bất kỳ một kiếm nào trước đó.
Một kiếm này, nếu không đỡ được, chắc chắn phải chết!
Trong tay phải của Diêm Quân xuất hiện một cây trường mâu, tay trái hắn bấm quyết điểm vào mi tâm của mình: "Thăng linh!"
Dứt lời.
Ầm!
Một luồng khí tức kinh khủng từ trong cơ thể Diêm Quân cuốn ra, luồng khí tức kia không hề yếu hơn khí thế của một kiếm này của Dương Diệp!
Hiển nhiên, là hắn đã vận dụng bí pháp để cưỡng ép đề thăng thực lực của chính mình!
Kiếm tới, thương ra.
Ầm!
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc đột nhiên vang vọng khắp mảnh tinh không này, theo tiếng nổ vang lên, một bóng người trực tiếp bay ngược ra ngoài.
Là Diêm Quân!
Trong quá trình bay ngược, máu tươi trong miệng Diêm Quân không ngừng phun ra, quanh thân hắn chi chít vết kiếm, giống như bị thiên đao vạn quả! Mà ở vai trái của Dương Diệp, cắm nửa đoạn trường thương, bên trong trường thương vẫn còn có lực lượng không ngừng phá hủy nhục thân của hắn.
Chẳng qua cũng may, có Hồng Mông Tử Khí và Tiểu Bạch, Dương Diệp cũng không sợ luồng sức mạnh này!
Vai phải Dương Diệp khẽ rung lên.
Xoẹt!
Nửa đoạn trường thương kia trực tiếp bay ra khỏi cơ thể hắn.
Vết thương gần như khép lại trong nháy mắt!
Bất quá, khí tức quanh người hắn cũng đã khôi phục lại trạng thái bình thường.
Sinh tử kiếm đạo, khi không có tuyệt cảnh sinh tử, hoàn toàn không thể phát huy ra uy lực.
"Hay cho một sinh tử kiếm đạo, hay cho một sinh tử quyết! Khụ khụ..."
Nơi xa, Diêm Quân đột nhiên nói: "Vũ trụ tam chiều các ngươi, quả thật nhân tài lớp lớp xuất hiện a."
Trong mắt Diêm Quân, có chút hâm mộ.
Vũ trụ tam chiều, có Thiên Mệnh, có vị kiếm tu áo bào trắng như mây kia, còn có Dương Diệp trước mắt. Cũng may, người phụ nữ mạnh nhất kia không còn như trước đây, muốn bảo vệ cái gì vũ trụ tam chiều.
Nếu không, vũ trụ tứ chiều thật sự sẽ tuyệt vọng.
Dương Diệp chậm rãi đi về phía Diêm Quân, đối với Diêm Quân trước mắt, trong lòng hắn vẫn có một chút kính ý, đối phương vì tộc nhân vũ trụ tứ chiều mà quỳ xuống trước Thiên Mệnh, chỉ bằng điểm này đã đủ khiến người ta tôn kính.
Tôn kính là tôn kính, thế nhưng, giết vẫn phải giết!
Lập trường bất đồng!
Đúng lúc này, Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Diệp, thấy tiểu gia hỏa này, Dương Diệp có chút kinh ngạc: "Ngươi ra đây làm gì?"
Tiểu Bạch chớp chớp mắt, nàng nhếch miệng cười, sau đó móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng kéo ra, giữa hai móng vuốt của nàng là một đạo thần lôi màu đỏ rực.
Dương Diệp: "..."
Thấy đạo thần lôi màu đỏ rực kia, sắc mặt Diêm Quân tức thì vô cùng khó coi. Hắn tự nhiên là đau lòng, bởi vì đạo thần lôi kia đã theo hắn vô số năm. Hơn nữa, hỏa diễm thần lôi này cũng là chí bảo của vũ trụ tứ chiều.
Bây giờ, cứ thế mà mất rồi!
Tương đương với việc tặng không cho tiểu gia hỏa màu trắng kia!
Đúng lúc này, Dương Diệp ở phía xa đột nhiên đưa Tiểu Bạch vào trong Hồng Mông Tháp, sau đó hắn biến mất tại chỗ.
Con ngươi Diêm Quân chợt co rụt lại, trong tầm mắt của hắn, chỉ có thể nhìn thấy một luồng kiếm quang.
Tay phải Diêm Quân chậm rãi siết chặt, vừa mới siết chặt, quanh người hắn đã có máu tươi trào ra, vết thương do kiếm vừa rồi vẫn còn đó, hắn cũng không có năng lực hồi phục kinh khủng như Dương Diệp!
Khi kiếm của Dương Diệp đến trước mặt, Diêm Quân chợt đấm một quyền về phía trước.
Một quyền này, như một ngọn núi lửa phun trào, một sức mạnh cường đại tuôn ra.
Xoẹt!
Luồng sức mạnh kia trực tiếp bị một kiếm này chém làm hai, cùng lúc đó, cả người Diêm Quân bay ra ngoài.
Đồng thời, một cánh tay của hắn bị bỏ lại tại chỗ.
Dương Diệp ngẩng đầu nhìn về phía Diêm Quân cách đó nghìn trượng, đang định ra tay lần nữa, giọng nói của Diêm Quân đột nhiên vang lên trong sân: "Mở trận!"
Mở trận?
Dương Diệp nhíu mày, đột nhiên, trên bầu trời phía sau Diêm Quân, một màn sáng khổng lồ lặng yên xuất hiện. Ngay sau đó, sắc mặt Dương Diệp đột nhiên đại biến, vội lùi mạnh về phía sau.
Bởi vì giữa màn sáng kia, một cột sáng giống như một cột sét khổng lồ bắn thẳng về phía hắn.
Tốc độ cực nhanh, vượt xa sức tưởng tượng của hắn!
Gần như là bằng vào bản năng, Dương Diệp chém xuống một kiếm.
Ầm!
Cột sáng kia kịch liệt run lên, nhưng bản thân Dương Diệp cũng trực tiếp bị đánh bay ra xa mấy vạn trượng, không chỉ vậy, cột sáng kia vẫn chưa vỡ vụn, còn đang không ngừng ép Dương Diệp lùi mạnh về phía sau!
Kiếm của Dương Diệp ngăn cản cột sáng kia, sức mạnh cường đại ẩn chứa bên trong cột sáng liên tục không ngừng đánh vào kiếm của Dương Diệp, toàn bộ cánh tay hắn đã bắt đầu từ từ rạn nứt, không chỉ cánh tay, ngay cả kiếm cũng bắt đầu nứt ra.
Ông!
Bên hông Dương Diệp, một thanh hắc kiếm bay ra, thanh kiếm này trực tiếp chém vào cột sáng kia.
Ầm!
Toàn bộ cột sáng kịch liệt run lên, thế nhưng vẫn chưa vỡ nát, mà lúc này, Dương Diệp đã lùi đủ vạn trượng, hắn đã lùi đến vũ trụ tam chiều, cũng chính là trên bầu trời của Vạn Giới.
Phía dưới, vô số người dồn dập ngẩng đầu nhìn về phía Dương Diệp, khi thấy tình trạng của hắn, sắc mặt các cường giả vũ trụ tam chiều tức thì đều thay đổi!
Đúng lúc này, chân phải Dương Diệp đột nhiên dẫm mạnh một cái.
Ầm!
Toàn bộ thiên địa kịch liệt run lên, Dương Diệp hai tay nắm chặt Kiếm Tổ, bổ thẳng vào cột sáng kia.
Xoẹt!
Kiếm cắt vào, thế nhưng một khắc sau, cột sáng kia đột nhiên nổ tung.
Ầm!
Dương Diệp trực tiếp bị sức mạnh sinh ra từ vụ nổ của cột sáng đánh văng xuống mặt đất, vừa chạm đất, khu vực mặt đất dưới chân hắn trực tiếp sụp xuống thành một vực sâu khổng lồ!
Thật là một sức mạnh kinh khủng!
Dương Diệp nhìn tay phải của mình, lúc này tay phải của hắn đã hoàn toàn mất đi tri giác.
Lúc này, trên bầu trời đỉnh đầu mọi người, xuất hiện một màn sáng khổng lồ, màn sáng này giống như một tấm gương tinh không, cứ thế vắt ngang toàn bộ bầu trời, che lấp cả Vạn Giới thành đã trở thành phế tích ở phía dưới.
Trận pháp!
Không phải chỉ có vũ trụ tam chiều mới có trận pháp, vũ trụ tứ chiều cũng có trận pháp, hơn nữa, uy lực của trận pháp kia không phải mạnh mẽ bình thường!
Dương Diệp nhìn về phía Đinh Thược Dược đang đi tới bên cạnh hắn, Đinh Thược Dược trầm giọng nói: "Có thể ngăn được trận pháp kia không?"
Dương Diệp liếc nhìn màn sáng khổng lồ kia, sau đó lắc đầu, hắn có thể đối kháng trận pháp đó, nhưng vấn đề là, một khi hắn bị trận pháp này kìm chân, Diêm Quân này có thể sẽ được thả ra. Trong tình huống đó, phe họ vẫn sẽ thảm bại!
Ngoài hắn ra, không ai có thể đánh thắng được Diêm Quân này!
Dương Diệp ngẩng đầu liếc nhìn màn sáng khổng lồ, sau đó nói: "Bảo mọi người rút lui đến Vĩnh Hằng chi giới!"
Đinh Thược Dược gật đầu, rất nhanh, các cường giả Mệnh Cảnh của vũ trụ tam chiều đang chiến đấu ở bốn phía chân trời dồn dập lui về.
Mà lúc này, màn sáng khổng lồ trên không trung đột nhiên rung động kịch liệt.
Dương Diệp gọi Tiểu Bạch ra, hắn chỉ vào màn sáng khổng lồ, Tiểu Bạch liếc nhìn, nàng do dự một chút, sau đó chỉ vào màn sáng kia.
Sắc mặt Dương Diệp trầm xuống.
Mắt trận và nền tảng của trận pháp này không ở đây, mà là ở vũ trụ tứ chiều, muốn phá trận pháp này, ngoài việc dùng sức mạnh để phá, chính là phải đến vũ trụ tứ chiều, nếu đến được vũ trụ tứ chiều, Tiểu Bạch có thể hủy diệt tận gốc trận pháp này!
Dường như nghĩ đến điều gì, Dương Diệp đột nhiên nhìn về phía Đinh Thược Dược: "Sư tổ của ta đâu?"
Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, hắn không hề thấy Kiếm Vô Địch.
Có chút không bình thường!
Đinh Thược Dược hơi trầm ngâm, sau đó nói: "Đã vẫn lạc!"
Dương Diệp ngây người!
...