"Dương ca!"
Theo thanh âm này vang lên, trên tảng đá lớn, thiếu niên đang nằm khẽ run rẩy. Cùng lúc đó, tiểu gia hỏa màu trắng đang nằm trên người hắn, móng vuốt nhỏ cũng khẽ run lên.
Dần dần, Dương Diệp chậm rãi mở mắt. Hắn mờ mịt nhìn thoáng qua phía chân trời, một lát sau, hắn cúi đầu nhìn Tiểu Bạch đang nằm úp trên người mình.
Dương Diệp nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Bạch: "Tỉnh lại đi!"
Nghe tiếng Dương Diệp, Tiểu Bạch chậm rãi mở hai mắt ra. Khi nhìn thấy Dương Diệp, nàng toe toét cười, sau đó ôm chặt lấy hắn.
Dương Diệp ôm Tiểu Bạch đứng dậy, trước mặt họ là một tiểu cô nương nhỏ nhắn, xinh xắn.
Nhị Nha!
Khi thấy Nhị Nha, trong mắt Dương Diệp, nước mắt bất giác tuôn rơi.
Nhị Nha nhìn Dương Diệp và Tiểu Bạch, nước mắt cũng không ngừng chảy xuống!
Nhị Nha vẫn chưa vẫn lạc!
Lúc trước, nàng đã chính diện đón đỡ một kiếm của Thiên Mệnh váy trắng! Một kiếm kia tuy không thể tuyệt sát nàng, nhưng cũng khiến nàng bị trọng thương, bản thể một lần nữa bị hủy, giống hệt như năm đó!
Dương Diệp ôm Tiểu Bạch đi tới trước mặt Nhị Nha, hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng. Tiểu Bạch cũng ôm chặt lấy cổ Nhị Nha, ba người cứ thế ôm nhau, hồi lâu không rời...
Không biết qua bao lâu, một nữ tử mặc y phục đỏ rực từ xa chậm rãi bước tới!
Đinh Thược Dược!
Dương Diệp nhìn về phía Đinh Thược Dược. Đinh Thược Dược nhìn Dương Diệp, nàng nở nụ cười, cười rồi lại khóc.
Kể từ ngày Dương Diệp nằm trên tảng đá này, nữ tử trước mắt gần như ngày nào cũng đến, bất kể gió mưa!
Chờ đợi!
Nàng nguyện ý chờ đến thiên hoang địa lão!
Dương Diệp dắt Nhị Nha và Tiểu Bạch đi tới trước mặt Đinh Thược Dược, nàng nhẹ giọng nói: "Ta đã tưởng rằng, ngươi sẽ không tỉnh lại."
Dương Diệp nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má Đinh Thược Dược: "Xin lỗi..."
Đinh Thược Dược lắc đầu: "Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi!"
Dương Diệp gật đầu, hắn đưa Đinh Thược Dược đến Vĩnh Hằng Quốc Độ. Lúc này, Vạn Giới Thành đã được tái lập.
Trên đường đi, Đinh Thược Dược nhẹ giọng nói: "Vạn giới đã ổn định, trật tự mà ngươi thiết lập, vạn giới đều đang tuân thủ. Tuy không thể làm được vạn sự công bằng, nhưng tất cả đều đang phát triển theo chiều hướng tốt, không có bất kỳ ai dám tùy ý làm bậy, dĩ nhiên, trừ phi thực lực của kẻ đó vượt qua Vạn Giới Thành của chúng ta... Còn vũ trụ tứ duy, bọn họ trước nay đều rất yên ổn, không gây chuyện, cũng không dám gây chuyện, dù sao, ngươi cũng chưa vẫn lạc..."
Nghe đến đây, Dương Diệp đột nhiên lắc đầu.
Đinh Thược Dược nhìn về phía Dương Diệp, hắn nhẹ giọng nói: "Bây giờ, ta chỉ muốn sống vì các ngươi."
Đinh Thược Dược nhìn Dương Diệp, không nói gì.
Dương Diệp nắm lấy tay Đinh Thược Dược, đưa nàng vào trong Hồng Mông Tháp. Bên trong Hồng Mông Tháp, Tô Thanh Thi, Hiểu Vũ Tịch, Trang Vị Nhiên, Bạch Chỉ Tiên cùng các nàng dồn dập đi tới trước mặt Dương Diệp.
Nhìn những gương mặt thân quen, Dương Diệp cười nói: "Sống, thật tốt!"
Trong khoảng thời gian tiếp theo, ngày nào Dương Diệp cũng ở bên bầu bạn cùng các nàng.
Cứ như vậy, ngày lại ngày, thoáng chốc mười năm đã trôi qua. Dương Diệp chưa từng rời khỏi Hồng Mông Tháp, cũng không tu luyện, càng không quản bất cứ chuyện gì của vũ trụ tam duy.
Mười năm này, hắn chỉ làm một chuyện, đó là bầu bạn với những người bên cạnh mình!
Trong thời gian đó, hắn đã mời các nàng ở U Minh Điện, còn có Nam Ly Mộng, các đệ tử Cổ Kiếm Tông... Nói chung, tất cả những người trong ký ức, hắn đều mời đến Vạn Giới Thành.
Đoàn tụ!
Chỉ tiếc rằng, có một vài người đã không còn nữa...
Một hôm.
Dương Diệp mang theo Tiểu Bạch và Nhị Nha đi tới phi thăng đài.
Nhị Nha đang ăn mứt quả, nàng liếm một cái, rồi lại đưa cho Tiểu Bạch liếm một cái.
Hai tiểu gia hỏa này, chẳng ai chê ai.
Ánh mắt Dương Diệp rơi trên phi thăng đài, nơi đó đặt ba bộ thi thể.
A Tú! Bạch muội! Hắc muội!
Nhìn ba bộ thi thể, Dương Diệp cứ thế đứng lặng, từ rạng đông đến hoàng hôn, rồi lại từ đêm đen đến hừng đông, mà Nhị Nha và Tiểu Bạch cũng chỉ lặng lẽ ở bên cạnh.
Giữa trưa.
Dương Diệp nhẹ giọng nói: "Ta sẽ hồi sinh các ngươi, cho dù phải dốc hết tất cả của ta!"
Vừa nói, hắn vừa nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi đó lơ lửng vài đốm sáng li ti.
Đây là những mảnh vỡ mà hắn đã dùng Kiếm Vực cưỡng ép giữ lại sau khi Kỳ Bỉ Thiên tự bạo.
Nếu là Kiếm Vực trước kia, hắn căn bản không thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng, nhưng sau khi lĩnh ngộ được Chúng Sinh Kiếm Vực, hắn đã có thể cảm nhận được những thứ ở tầng sâu hơn!
Đương nhiên, cũng cảm nhận được sự tồn tại của vũ trụ ở cấp bậc cao hơn.
Cũng chính là nơi mà Thiên Mệnh mạnh nhất và Tiêu Dao Tử đã đến!
Hắn cũng có thể cảm nhận được!
Lúc này, Dương Diệp đột nhiên nhìn về phía phi thăng đài, hắn nhíu mày, thi triển Kiếm Vực. Dưới sự bao phủ của Kiếm Vực, Dương Diệp phát hiện, bên trong phi thăng đài lại ẩn giấu một tòa trận pháp!
Trận pháp?
Không chỉ có một tòa trận pháp, mà còn có một đoạn văn tự: "Đại đạo năm mươi, trời diễn bốn chín..."
Nhìn thấy đoạn văn tự này, Dương Diệp ngây cả người!
Đoạn văn tự này, giống hệt như văn tự trên kinh thư của hắn.
Trầm mặc một lát, Dương Diệp dùng Kiếm Vực dò xét tòa trận pháp kia, theo quỹ tích truyền tống của trận pháp, thần thức của hắn cứ thế lan tràn... Cuối cùng, hắn sững sờ.
Đã rời khỏi vũ trụ tam duy, cũng không phải vũ trụ tứ duy ngày trước... mà là một nơi hoàn toàn mới lạ, chưa từng biết đến!
Dương Diệp nhìn chằm chằm phi thăng đài hồi lâu.
Cuối cùng, hắn nhìn thoáng qua ba người Thiên Tú trước mặt, sau đó mang theo Tiểu Bạch và Nhị Nha rời khỏi Hồng Mông Tháp.
Dương Diệp tìm đến Đinh Thược Dược: "Đi cùng ta!"
Đinh Thược Dược ngẩn ra.
Dương Diệp nhẹ giọng nói: "Đi thôi!"
Đinh Thược Dược hơi trầm ngâm, sau đó nàng quay đầu nhìn một nữ tử váy xanh: "Tiểu Mộng, chuyện sau này giao cho ngươi!"
Nữ tử váy xanh này, chính là Nam Ly Mộng!
Nam Ly Mộng nhìn thoáng qua Dương Diệp: "Phải đi rồi?"
Dương Diệp gật đầu: "Ta muốn những người ta quan tâm đều sống thật tốt."
"Nghịch cải sinh tử?" Nam Ly Mộng hỏi.
Dương Diệp gật đầu.
Nam Ly Mộng trầm giọng nói: "E rằng... không thực tế!"
Dương Diệp nhẹ giọng nói: "Ta biết, nhưng ta sẽ cố gắng làm!"
Nam Ly Mộng nhìn Dương Diệp, không nói gì thêm.
Dương Diệp cười nói: "Nam Ly cô nương, sau này còn gặp lại!"
Nói xong, hắn kéo Đinh Thược Dược cùng Nhị Nha và Tiểu Bạch trực tiếp quay về phi thăng đài trong Hồng Mông Tháp.
Hắn nhìn về phía Tiểu Bạch, Tiểu Bạch khẽ vung móng vuốt nhỏ, một luồng linh khí bao phủ lấy phi thăng đài. Lặng đi trong chốc lát, phi thăng đài kịch liệt rung lên, một khắc sau, một tòa trận pháp khổng lồ trực tiếp bao phủ toàn bộ Hồng Mông Tháp.
Cùng lúc đó, ở tận cùng không trung của Vĩnh Hằng Quốc Độ, một điểm sáng lóe lên rồi biến mất.
Giây lát sau, một thanh kiếm đột nhiên từ trong mây bay tới.
Táng Mệnh kiếm!
Thanh kiếm đó cứ thế lơ lửng trên bầu trời Vĩnh Hằng Quốc Độ!
Treo lơ lửng suốt vạn năm.
Mà tại một thế giới xa lạ, một luồng kiếm quang lặng lẽ xuất hiện. Dương Diệp hiện thân giữa một vùng tinh không, cách hắn không xa có hai người đang đứng, chính là Tiêu Dao Tử và Thiên Mệnh mạnh nhất.
Thiên Mệnh liếc nhìn Dương Diệp, khóe miệng hơi nhếch lên: "Chờ ngươi đã lâu."
Dương Diệp nhìn về phía Tiêu Dao Tử, Tiêu Dao Tử nhẹ giọng nói: "Hơi khó đối phó."
Dương Diệp nhìn về phía đối diện hai người, cách đó ngàn trượng, một tòa tháp cao màu đen cứ thế lơ lửng. Tháp cao ngàn trượng, bốn phía có bốn sợi xích sắt khổng lồ to như cột trụ khóa chặt.
Toàn bộ tòa tháp, đen kịt âm u!
Trên cánh cửa lớn ở tầng thứ nhất của tháp có hai chữ lớn màu đỏ như máu: Giới Ngục.
Mà ở hai bên trái phải của tầng thứ nhất, còn có hai hàng chữ lớn màu máu, tựa như một đôi câu đối.
Vế trái: Tù Thiên, tù Địa, tù Chư Thiên Thần Ma.
Vế phải: Cấm Đạo, cấm Mệnh, cấm Vạn Giới Nhân Tiên.
Lúc này, tòa tháp cao màu đen đột nhiên kịch liệt rung lên, một khắc sau, chín luồng sáng với màu sắc khác nhau đột nhiên từ trong tháp bắn ra!
Sắc mặt ba người gần như ngưng trọng lại trong cùng một khoảnh khắc.
Trong nháy mắt.
Ba người cầm kiếm lao vút về phía tòa tháp cao.
(Hết trọn bộ)
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà